Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Vol 5 - Chương 4: Kỳ Nghỉ “Vui Chết Được”

“Anh đang nghĩ cái gì thế hả?”

Lucia lúc nào cũng nói câu đó với tôi.

Cô ấy thông minh, nhanh nhạy, và chắc hẳn chẳng thể hiểu nổi mấy hành động khó đoán của ông anh trai này.

Khác với những người còn lại trong nhóm Grieving Souls, Lucia là người thân của tôi, nên hẳn em ấy không thể chỉ ngồi yên nhìn tôi vụng về gây chuyện mãi như thế.

Nghe thì có vẻ là lời trách, nhưng tôi lại chẳng để bụng.

Đơn giản vì đúng là tôi chẳng nghĩ gì thật.

Nếu phải mô tả thẳng thắn về “vai trò” của mình trong vụ lần này, thì tôi chỉ có thể nói:

Tôi bị cuốn vào một mớ hỗn độn không hiểu đầu cua tai nheo gì, rồi mọi chuyện tự nhiên được giải quyết trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tôi không nói dối, cũng không phải vì ngại giải thích, thật sự là tôi chẳng hiểu nổi.

Có lẽ đó là số phận của mấy thợ săn cấp cao:

Rắc rối như cơm bữa.

Tôi từng trải qua không ít vụ âm mưu, bị kẹt giữa rừng, hoặc bị lôi vào mấy trò phiêu lưu điên rồ.

Nhưng trong tất cả những lần đó, tôi đều chỉ biết chạy vòng quanh trong khi đồng đội đáng tin của mình lo hết mọi thứ.

Lần này cũng chẳng khác, ngoại trừ việc tôi chỉ biết đứng đó và kêu “ryu-ryu”.

Ngay cả tôi cũng phải ngán chính mình.

Lúc đó tôi nghĩ làm vậy là hay, nhưng rốt cuộc lại khiến tình hình tệ hơn.

Chúng tôi đang đi dọc qua thị trấn Suls.

Nơi đây yên ắng một cách lạ lùng, nhưng thiệt hại ít hơn tôi tưởng.

Người dân vốn còn đi lại tấp nập hôm qua giờ chẳng thấy bóng ai.

Tôi đã thấy cả một đám Người Hang đông khủng khiếp dưới lòng đất Suls, chắc chắn đông hơn dân cư trên mặt đất.

Tôi đã “ryu-ryu” bày tỏ mong muốn được về nhà, nhưng thay vì thế, họ lại phát động cả một chiến dịch quân sự.

Họ vốn chẳng mấy thiện cảm với loài người, nên tôi tưởng họ đã san phẳng cả thị trấn rồi chứ.

Vậy mà thực tế, thiệt hại chỉ ở mức nhỏ.

“Lũ đó đông như kiến, mà sao gần như không có hư hại gì nhỉ? Lạ thật.”

Liz nói, có vẻ cũng đang nghĩ giống tôi.

“Bởi vì trong nền văn minh sống dưới lòng đất, việc phá huỷ nhà cửa là điều cấm kỵ,” Sitri đáp, giọng điềm tĩnh.

“Cứ tưởng tượng đi, chỉ cần sập một toà là cả hệ thống có thể đổ sụp. Đúng không, Krai?”

“Ờ, ừm, đúng rồi, ha ha…”

Ra là vậy.

Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao lại chẳng thấy người nào cả.

Thậm chí không có xác.

Tôi cũng không nhớ đã thấy mấy Người Hang mang theo thi thể nào.

“Trước khi vào tắm suối nước nóng, anh muốn biết có bao nhiêu người bị thương,” tôi nói.

“Người dân đã được tập trung hết ở một nơi. Arnold chỉ huy việc cứu hộ, nếu anh ta đến kịp thì chắc mọi người đều ổn.”

“Ừ, vậy à…”

Vẫn còn nhiều điều tôi muốn hỏi, nhưng nếu Sitri đã nói vậy thì chắc đúng rồi.

Tôi muốn biết bằng cách nào họ tập trung dân lại nhanh đến thế khi đám Người Hang tấn công bất ngờ như vậy, nhưng thôi, hỏi làm gì cho mệt.

“Tốt lắm, Arnold.”

Tôi khẽ cười.

“Tưởng hắn chỉ biết đánh nhau, hoá ra lên tới Cấp 7 không phải chuyện ăn may.”

Từ kinh đô đến khu rừng, hắn toàn là người châm ngòi rắc rối, nhưng lần này chắc tôi mới là kẻ sai.

Tôi thầm xin lỗi vì đã gây phiền toái cho hắn.

Ngay lúc đó, Liz vỗ vai tôi.

“Nè, Krai, tớ đã không ra tay khi biết có con tin đó nha! Giỏi chưa? Nói tớ giỏi đi!”

Cô nàng hớn hở khoe.

“Em đã cứu Arnold khỏi loại độc do Tháp Akashic chế ra đó!”

Sitri cũng chen vào.

“Thêm 1 giờ nữa là anh ta đi đời rồi. Nợ mạng em đấy nhé!”

“E-em, à… em là người tháo hết còng tay cho mọi người…”

Tino nói nhỏ nhẹ.

“Ồ. Ừ. Mọi người giỏi lắm.”

Trời ạ, Người Hang đúng là sinh vật đáng gờm.

Nhìn như quái vật, mà lại biết bắt con tin, dùng độc dược cao cấp của Tháp Akashic, còn còng tay nạn nhân nữa chứ?

Ai mà ngờ được.

Rồi chúng tôi bắt gặp một người đàn ông ngã giữa đường.

Ôi chết, có thương vong rồi.

Cả nhóm chạy tới.

Hắn mặc áo lễ, tầm vóc trung bình, hai chân gãy gập, cơ thể đầy vết bầm.

May thay, hắn vẫn còn sống.

Chúng tôi vừa lại gần thì hắn mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh, cơ thể run rẩy.

Hắn rên khẽ, rồi vươn tay về phía con dao găm đen nằm gần đó, chắc bị lú lẫn.

“Anh ổn chứ?! Sitri, lấy thuốc mau!”

Tôi hét lên.

Với thuốc của Sitri, chỉ cần còn tỉnh là sống chắc.

Nhưng Liz lại nhíu mày.

“Là địch đó!”

Cô nói chắc nịch.

“Hả?”

Tôi tròn mắt nhìn lại người đàn ông kia.

Áo lễ, dáng người bình thường, mặt mũi không giống thợ săn, trông chẳng có gì đáng ngờ, y hệt dân địa phương.

Sitri cũng ngơ ra.

Liz có thể lập dị, nhưng cô ấy là đạo tặc hạng nhất, nên chắc chắn không nói nhầm.

“Ý cô là… nhìn thì như người, nhưng thật ra là Người Hang sao?”

Tôi không tin lắm, nhưng cũng biết Liz đáng tin hơn tôi.

Xét cho cùng, chúng tôi đang đối mặt với sinh vật dưới lòng đất, ai mà biết được chúng có kỹ năng ngụy trang tinh vi đến đâu.

“Ờ, nói vậy cũng có lý,” tôi lẩm bẩm, giả vờ tỏ vẻ hiểu biết.

“Nhìn kỹ tóc hắn kìa… hơi giống mấy cái xúc tu của bọn kia nhỉ? Với lại, trông hắn đúng kiểu dân dưới đất sống lâu ngày ấy. Thành thật mà nói, nếu định rút về thì lẽ ra nên gom luôn cả đám này cho rồi.”

Không khí bỗng trở nên kỳ quặc.

“À… ý tôi là, tôi không biết cô nói vậy để làm gì… Ý là, có khi hắn không phải địch đâu nhỉ?”

Càng nói càng loạn.

Tôi đang phải xoay não 180 độ thì đột nhiên Sitri cúi xuống cạnh tôi, nhìn chằm chằm người đàn ông.

“Một người bình thường thì chẳng là gì so với cả đám Người Hang hay rồng cả. Vậy, Krai này, anh muốn em chữa lành hay tra tấn hắn đây?”

…Câu hỏi quái quỷ gì vậy?

Ý cô ấy là kiểu “chữa mà như tra tấn” hay “tra tấn mà như chữa bệnh”?

Hay đây là kiểu nói đùa của dân giả kim?

“Tùy em,” tôi đáp.

“Trước mắt thì cứ lo trị thương cho hắn đi. Anh chỉ muốn kiểm tra tình hình rồi còn đi tắm suối nước nóng cho nhanh.”

Tôi liếc quanh.

Dù hỗn loạn, nhưng thiệt hại nhìn chung vẫn nhẹ một cách kỳ lạ.

Không biết nên mừng hay lo nữa.

Liz, Sitri và Tino lẽo đẽo theo sau tôi, mặt ai nấy đều đầy vẻ không hài lòng.

Tôi thì mệt rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng vẫn không thể để mọi chuyện cho Liz xử lý được, bỏ mặc thế thì tôi đúng là kẻ tồi.

Thị trấn tuy không bị tàn phá nặng nề, nhưng vẫn còn dấu vết đổ nát rải rác.

Nhiều người bị thương nằm la liệt trên đường, may mắn là chưa thấy ai chết cả, đó là điều duy nhất có thể gọi là “ân huệ” trong tình cảnh này.

Một số người đã bất tỉnh, cần được cứu chữa ngay.

Giá mà lúc này có Ansem ở đây thì tốt biết mấy, nhưng Sitri cũng là một lựa chọn không tồi.

Cô ấy rút ra khẩu súng nước mà tôi đã tặng cô từ rất lâu rồi nhẹ nhàng phun thuốc hồi phục cho từng người một.

“Thuốc này có thể hồi sinh cả người chết đấy,” cô nàng vừa làm vừa nói tỉnh bơ.

“Nhưng mà, vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm thôi.”

“Sao chị lại mang theo loại thuốc chưa hoàn thiện thế…?”

Tino hỏi, giọng run run.

Mang theo mấy thứ “chưa hoàn thiện” vốn là thói quen lâu năm của Sitri.

Phép trị thương là một nhánh riêng biệt, hoàn toàn khác với ma thuật thông thường, và cực kỳ khó.

Dù Ansem nổi tiếng với kỹ năng chữa trị hàng đầu ở kinh đô, hồi mới bắt đầu, anh ấy cũng chẳng làm được bao nhiêu.

Chính vì vậy, Sitri mới bắt đầu tự pha chế thuốc chữa lành để hỗ trợ nhóm.

Nhưng mấy công thức được công bố công khai chỉ cho ra loại thuốc yếu ớt, chẳng theo kịp tốc độ mà Grieving Souls lao đầu vào nguy hiểm.

Mấy loại dược phẩm mạnh hơn thì đắt đến phát khóc.

Không thể suốt ngày dùng hàng cao cấp được, nên một ngày đẹp trời, Sitri bắt đầu dùng “thuốc thử nghiệm giá rẻ” trong chiến đấu.

Thói quen đó cứ thế kéo dài cho đến khi Ansem có thể phục hồi cả tay chân bị đứt.

Dù gần đây cô ít có cơ hội dùng đến, nhưng xem ra cái tật ấy vẫn chưa bỏ.

“Nếu biết trước có nhiều vật thí nghiệm tuyệt vời thế này, chị đã mang theo thêm vài loại rồi,” cô vừa nói vừa cười nhỏ.

Tôi giả vờ không nghe thấy gì.

Sitri đúng là nghiêm túc đến mức đáng sợ, nhưng sâu bên trong, cô vẫn là người tốt.

Cái kiểu “nhà khoa học điên” ấy thật ra lại là nét quyến rũ riêng của cô.

“Lũ này bị hành cho te tua thế mà vẫn sống được à? Cậu làm kiểu gì vậy, Krai?”

Liz nửa ngạc nhiên, nửa như đang châm chọc.

Này, có thể thôi đổ hết tội lên đầu tôi không?

“Thật ra bắt sống thì cũng oai đấy,” cô nói tiếp, “nhưng giết vài đứa chắc cũng chẳng sao đâu.”

Oai… với ai?

Mấy bộ lạc man rợ à?

Sau khi dùng xong thuốc, Sitri đứng dậy, nghiêm túc đáp lời Liz:

“Chị không biết à, Lizzy? Việc Krai làm là điều hoàn toàn hợp lý, nếu hiểu rõ bản chất của bọn Người Hang. Trong chủng tộc của chúng, sức mạnh là tất cả. Chúng luôn nhắm đến kẻ mạnh nhất trước!”

Cô nói đầy hào hứng, như thể có niềm đam mê đặc biệt với loài dưới lòng đất đó.

“Hơn nữa, lần này chúng hành động theo lệnh của quốc vương chúng, nên kết quả này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên!”

Sitri reo lên.

“Hiểu chưa, Tino?”

“E-em… chắc là hiểu ạ?”

Tino lắp bắp.

Ờ, tôi cũng “hiểu” giống em đó.

Tức là chẳng hiểu gì.

“Bất kỳ kẻ ngu nào cũng có thể vung kiếm chém địch,” Sitri tiếp tục say sưa.

“Nhưng để lập kế hoạch, đoán trước động cơ của một nền văn hoá khác, rồi thao túng được chúng, anh có biết điều đó đáng nể đến mức nào không? Chỉ cần lệch một nhịp là thảm hoạ ngay đấy! Đúng không, Krai?”

“Ryuu-ryuu,” tôi đáp bừa.

Ừ, thế nếu tôi vừa ngu vừa không chém được ai thì sao nhỉ?

Liz khoanh tay, cau mày:

“Nhưng điều đó vẫn không giải thích được vì sao chúng không giết người.”

Chắc do bản năng khát máu của cô trỗi dậy.

Với lại, Người Hang xem dân thường là “kẻ mạnh” thì đúng là nghịch lý rồi.

Sitri vỗ tay một cái, cười tươi như thể đang chờ đúng câu hỏi đó.

“Lizzy, chị không để ý sao? Tất cả bọn họ đều bị bất tỉnh, hoặc gãy chân, hoặc bị trói cứng cả rồi. Việc bắt tù binh là để làm nhụt tinh thần đối phương, đồng thời chờ phục kích khi có người đến cứu. Một mũi tên trúng hai đích. Dù sao, trí tuệ của Người Hang cũng gần ngang với loài người mà.”

…Thánh thần ơi.

Và bọn đó lại đi thờ tôi á?!

Cái lũ khát máu ấy ư?!

“Chúng không sợ chết khi chiến đấu,” Sitri nói tiếp.

“Nếu Krai không dùng rồng để dọa, chắc chúng đã đánh đến khi chết sạch rồi. Có khi còn lan ra mấy thị trấn lân cận nữa cơ. Phải không, Krai?”

“Ờ… ờ, chắc… cũng có thể.”

Tôi không thích chuyện này.

Không thích chút nào.

Không thích bản chất của Người Hang.

Không thích cái giả thuyết tôi là người gọi ra con rồng.

Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là Sitri vốn không bao giờ nói dối.

Tino liếc tôi bằng ánh mắt mà em chỉ dành cho Liz khi cô ấy làm chuyện ngu ngốc.

Bình tĩnh, Krai.

Bình tĩnh.

Dù sao thì, kết quả vẫn ổn:

Người Hang đã rút xuống lòng đất.

Giờ chỉ cần xử lý cái hố kia, lấp lại hay phong ấn gì đó, phần còn lại cứ để Đế quốc lo.

Liz dẫn đường cho chúng tôi đến quảng trường trung tâm của Suls.

Không gian rộng rãi, bao quanh là những con kênh dẫn nước suối.

Hôm đầu đến tham quan, quảng trường vắng tanh, vậy mà giờ người chen chúc khắp nơi.

Dù Suls chỉ là thị trấn nhỏ, nhưng cảnh dân chúng tụ tập đông đúc thế này quả thật ấn tượng.

Không ngờ họ có thể tập hợp nhanh đến vậy.

Phản ứng với biến cố kiểu đó đúng là đáng nể, nhưng nhìn cách họ đứng co cụm vào nhau thì có lẽ vẫn chưa hoàn hồn.

Giữa đám đông, tôi thấy một thợ săn quen mặt.

“Ơ, là Rhuda. Tốt quá, cô vẫn ổn à,” tôi gọi.

“Krai?!”

Cô ấy kêu lên đầy kinh ngạc.

Nghe tiếng cô, Gilbert và nhóm của cậu ta cũng chạy đến.

Xem ra bọn họ đều sống sót.

“Cái gì thế, Thiên Biến Vạn Hoá?! Con rồng đó là sao hả?!”

Gilbert hỏi, tựa người vào thanh kiếm dính đầy máu xanh.

“Ờ… nếu phải nói thì… thôi, chuyện đó không quan trọng. Người Hang rút về dưới lòng đất rồi.”

Tôi đáp.

“Hả?!”

Phản ứng hợp lý đấy.

Nếu là tôi, tôi cũng chẳng tin đâu.

Lúc ấy, Arnold tiến lại gần.

Dáng anh ta trông mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, kiên định.

Anh nhanh chóng ra lệnh cho đồng đội rồi quay sang hỏi tôi:

“Mày đã chặn được nguyên nhân rồi chứ?”

Nguyên nhân à… đang đứng trước mặt anh đấy.

“Bên anh có ai thiệt mạng không?”

Sitri xen vào.

“Không. Bọn tôi cầm cự được nhờ đám hình nhân cho đến khi viện quân tới. Nghe nói cô là người cho mượn?”

“Phải. Thật vui khi nghe chúng phát huy tác dụng. Dù nếu họ dùng ngay từ đầu thì đã chẳng bị bắt, nhưng thôi, trách móc cũng vô ích.”

Không ai chết cả.

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cuộc tấn công của Người Hang là một cú đòn nặng nề với Suls, chắc chắn sẽ để lại hậu quả lâu dài, nhưng ít ra không có thương vong.

Mà chết thì chẳng ai có thể cứu lại được.

Phép thuật của Ansem có thể chữa lành mọi vết thương, nhưng ngay cả cậu ấy cũng không thể hồi sinh người chết.

Dù là dược phẩm hay công nghệ y học hiện nay, cũng chẳng khá hơn là bao.

Nếu có thứ gì trên đời này có thể khiến người chết sống lại, chắc chỉ có Bảo Cụ, mà chuyện đó cũng chỉ tồn tại trong những lời đồn chẳng mấy đáng tin.

Việc không có ai thiệt mạng là điều duy nhất giúp tôi cảm thấy được an ủi.

Chỉ nghĩ đến những rắc rối sẽ phải đối mặt sau này thôi cũng khiến đầu tôi nhức như búa bổ.

Tất cả những gì tôi có thể nói là… tôi đã “ryu-ryu” vài tiếng, rồi Người Hang Động tự nhiên phát điên lên tấn công.

Giờ khi đã chắc chắn mọi người đều an toàn, cơn mệt mỏi ập đến, cả thể xác lẫn tinh thần.

“Cái này… nằm trong kế hoạch luôn hả?”

Sitri ghé sát tai tôi thì thầm.

Kế hoạch nào chứ?!

Cái gì ở đây trông giống có kế hoạch sao?!

“Thôi, ít nhất thì ai cũng bình an. Nguy hiểm qua rồi, giờ giải tán đi,” tôi nói.

Tôi nhìn quanh, dân làng vẫn còn run rẩy, nhóm của Gilbert và Falling Fog vẫn trong tư thế cảnh giác, và cuối cùng là đồng đội của tôi.

Giờ chỉ cần tắm một cái (nếu tôi còn đủ sức mà lê thân đi nổi) rồi lăn ra ngủ.

Biết đâu trong lúc đó tôi có thể nghĩ ra một lời bao biện nào nghe tạm ổn.

Nhưng khi tôi còn chưa kịp bước đi, Arnold đột ngột cất tiếng hỏi:

“Khoan đã. Còn Barrel thì sao?”

Barrel?

Cái tên đó nghe quen quen…

Tôi nhớ mang máng Tino từng nhắc đến, nhưng lúc ấy đầu óc tôi bấn loạn nên chẳng để tâm.

“Barrel hả?”

Liz cười khẩy, giọng vừa khinh thường vừa thích thú.

“Mày nghĩ mấy tay dân thường đó xứng đáng với cậu ấy à? Cậu ấy xử đẹp tụi nó từ lâu rồi. Thiên Biến Vạn Hoá đâu có như đám quê mùa bọn mày, đúng không nào, Krai?”

Liz ơi, làm ơn, đừng “giúp” tôi nữa.

Dù đầu tôi đang trống rỗng, tôi vẫn nhớ Chloe có nhắc đến cái tên đó, một nhóm cướp khét tiếng mà lãnh chúa Gladis muốn tôi xử lý.

Nghe nói chúng khá mạnh, nhưng tôi không hiểu chuyện đó có liên quan gì tới tình hình bây giờ.

Tôi đâu có định nhận nhiệm vụ đó, mà nếu nhớ không nhầm thì theo lời Sitri—

“Bọn đó chỉ là đám hèn nhát thôi mà? Chẳng phải đã bỏ chạy tán loạn rồi sao?”

Sitri nói thẳng thừng đến mức khiến cả không khí khựng lại.

Arnold cứng người, còn Gilbert cùng đồng đội thì mặt mũi méo xệch.

Hình như cô ấy vừa nói cái gì sai thì phải.

“Xin lỗi, xin lỗi, chắc tôi nói hơi kỳ.”

Tôi đành chữa cháy.

“Tại tôi bận đối phó Người Hang Động, đâu có thời gian quan tâm đến mấy tên cướp vặt.”

Thật ra, chúng tôi từng xử lý không ít băng cướp rồi (mà “chúng tôi” ở đây tức là những người còn lại trong Grieving Souls).

Một đám chỉ hơi trên trung bình như Barrel chắc chẳng đủ cho Liz và mấy người kia khởi động.

Có lẽ Gladis chỉ không diệt được chúng vì chúng trốn lẹ thôi.

“Bọn chúng có bao nhiêu người? Một trăm? Hai trăm? Cũng chẳng khác nhau mấy,” tôi nói vu vơ.

Nói thật nhé, tôi đâu có lười làm việc.

Chỉ là… đời nó ép thôi.

“Đừng hiểu lầm, tôi không nói Barrel yếu đâu. Tôi mà bị bọn đó đánh úp chắc cũng khốn đốn,” tôi nói thêm.

“Nhưng tôi chẳng thấy lý do gì phải truy đuổi một kẻ đang bỏ chạy. Làm thế khác nào bắt nạt kẻ yếu.”

Thực ra, nếu nói đúng hơn, thì người bị bắt nạt là tôi mới phải!

Tôi cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình.

“Ý mày là mày biết sức mạnh của Barrel?”

Arnold hỏi, giọng nặng nề.

“Tôi không biết. Mà tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi làm thợ săn là để khám phá kho báu, chứ không phải đi dẹp cướp.”

(Nói thật ra thì, tôi có bao giờ được đi khám phá kho báu thật đâu…)

Tôi không định thuyết phục ai cả.

Chỉ muốn nói rõ rằng tôi không có ý định dính dáng thêm gì nữa, dù ai có nói gì đi chăng nữa.

“Nếu anh thật sự muốn chiến đấu với chúng, tôi cũng không cản. Tôi còn có thể nhường lại nhiệm vụ đích danh. Nhưng nên nhanh lên thì hơn.”

Thực lòng mà nói, tôi chẳng biết mấy tên cướp đó ở đâu.

Sau vụ rồng và Người Hang Động, Suls đã đủ hỗn loạn rồi.

Dù có “vận xui” thế nào, tôi cũng không tin còn thêm bọn cướp xuất hiện nữa.

Ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía tôi.

Tôi thở dài, quay sang Sitri.

“Thế nhé, phần còn lại nhờ em.”

“Tất nhiên rồi! Em vẫn còn vài chuyện cần thương lượng ở đây,” cô đáp, giọng hào hứng đến đáng sợ.

Đúng là người làm ăn đích thực.

Tôi chỉ biết cầu chúc cô may mắn.

Rồi xong!

Tôi không quan tâm ai nói gì nữa.

Việc ở đây coi như kết thúc!

Tắm xong, ngủ cái đã.

Tôi ngáp dài một cái, vừa nhấc chân định bước đi thì—

“Khoan đã, Thiên Biến Vạn Hoá!”

“Hửm?”

Tôi quay lại và chết lặng.

“Đứng yên! Chỉ cần mày nhúc nhích một ngón tay thôi, bọn tao giết hết!”

Một nhóm dân làng đang kề những lưỡi dao ngắn màu đen vào cổ những người dân khác.

Năm người đàn ông, phụ nữ, trẻ có, già có đều bị khống chế.

Khung cảnh lạ lùng đến mức tôi tưởng mình đang mơ.

Hả?

Mấy người này đang làm cái gì vậy?

Tôi không hiểu gì hết.

Nhóm cầm dao nhìn chẳng khác gì dân thường.

Những con tin cũng vừa bàng hoàng vừa sợ hãi đến tái mặt.

Rõ ràng đây không phải trò đùa.

“Mày lơ là rồi. Ở khoảng cách này, lợi thế thuộc về bọn tao,” một gã mặt mũi bình thường lạnh lùng nói.

Arnold nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn thiêu sống.

“Bọn mày giấu mình trong dân à?!”

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Có khi nào một số dân làng bị Người Hang Động điều khiển rồi quay ra chống lại người khác không?

Tôi liếc sang Liz, nhưng ngay cả cô ấy cũng không thấy được kẽ hở nào.

Tốc độ sấm sét của cô cũng vô dụng trong tình huống này, nhất là khi có 5 con tin.

“Đ-Đợi chút đã. Bình tĩnh đi,” tôi nói, cố gắng dịu giọng.

“Đừng cầm dao lung tung, mấy món đó không dễ dùng đâu!”

Mặt gã đàn ông méo mó vì giận, những kẻ còn lại cũng trừng mắt theo.

“Đừng có khinh thường bọn tao!”

Tôi có khinh ai đâu…

Nhưng mà, mình đã làm gì để ra nông nỗi này?

Sao lại thành bắt cóc con tin luôn rồi?!

“Các người… định làm gì vậy?”

Tôi hỏi.

“C-…Câm miệng!”

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Tôi rối tung trong đầu, cố tìm một lời giải thích hợp lý.

Rồi chợt một ý nghĩ lóe lên.

Không lẽ… bọn chúng là Người Hang Động giả dạng sao?

Tôi bước lên một bước, hít sâu và thử cất tiếng bằng một thứ ngôn ngữ khác—

“Ryu-ryu?”

Sắc mặt của những kẻ bắt cóc bỗng thay đổi, cơn giận dữ trong mắt chúng tan biến trong chớp mắt.

Không, nói đúng hơn là… cảm xúc bùng lên quá mạnh khiến nét mặt chúng bỗng trở nên trống rỗng.

Đó là biểu hiện của một quyết tâm tuyệt đối, những gương mặt của những kẻ đã sẵn sàng đi vào chỗ chết.

“Vinh quang cho Barrel!”

Chúng đồng thanh hô vang.

Câu hô ấy nằm ngoài mọi dự đoán.

Những lưỡi dao trong tay chúng khẽ rung lên.

Không còn thời gian để phản ứng hay thậm chí thốt lên lời nào.

Liz, Tino và Arnold đồng loạt lao đến, nhưng rõ ràng là không kịp.

Ngay khi những con tin sắp bị cắt cổ, soạt, những lưỡi dao rơi xuống đất.

Tôi thề là mình không hề rời mắt dù chỉ 1 giây.

Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.

Năm tên cầm dao biến mất không để lại dấu vết, ngay trước khi máu có thể đổ.

Những con tin được giải thoát ngã quỵ xuống nền nhà, run rẩy, như vừa tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.

Tôi cũng không tin nổi vào mắt mình, nhưng Arnold đang hốt hoảng nhìn quanh, Liz thì trừng lớn mắt, còn Tino—

“Ơ? Tino đâu rồi?”

Tôi hỏi.

“Cả Eigh và mấy người kia cũng biến mất rồi! Cái quái gì đang xảy ra vậy?!”

Arnold hét lên.

Không chỉ có 5 tên tấn công biến mất. Liz, Sitri, Arnold và Killiam vẫn còn đó, nhưng Tino vừa ở đây đã không thấy đâu.

Cùng với cô, Falling Fog, Rhuda, Gilbert và cả nhóm của hắn cũng bốc hơi.

Trong khi đó, những con tin và tôi vẫn nguyên vẹn.

Chuyện này… hoàn toàn vô lý.

Rốt cuộc chuyện quái gì vừa xảy ra thế?

Tôi thấy Sitri cúi xuống, nhặt thứ gì đó dưới chân.

Cô thở dài khẽ, rồi mở lòng bàn tay ra.

662e909e-3059-46f4-8bf0-bc95cb855b09.jpg

“Krai, có chuyện rắc rối rồi,” cô nói giọng chán nản.

“Lucy đang nổi giận. Nhìn xem chuyện gì xảy ra với Tino…”

“Hả?!”

“À à, thì ra đây là cách cậu định ‘xử lý’ Barrel à,” Liz lên tiếng, giọng đầy ngạc nhiên, điều hiếm thấy ở cô.

“Tớ cứ thắc mắc sao cậu lại tốt bụng đến mức chữa thương cho mấy tên Barrel rồi thả chúng đi.”

Nằm trong lòng bàn tay Sitri là… một con ếch đen bé xíu, dễ thương một cách kỳ lạ, đang quay đầu ngó nghiêng bối rối.

—-

Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.

Từ lúc xâm nhập vào thị trấn cho đến khi đối phó với đám thợ săn cấp cao, tất cả đều trơn tru.

Một cuộc đột kích hoàn hảo.

Nếu Geffroy và đồng bọn có sai sót, thì chỉ ở một điểm duy nhất, chúng đã chọn nhầm đối thủ.

Chúng không nên chọc vào một thợ săn cấp 8.

Dù có thấy cơ hội ngon ăn thế nào, chúng cũng nên rút lui.

Nhưng giờ thì quá muộn để hối hận rồi.

“Chưa từng nghe ai có thể điều khiển sinh vật kiểu đó…”

Geffroy thở dốc, vừa cảnh giác quan sát xung quanh.

Đội của hắn tập hợp lại khá tốt, dù nhiều kẻ bị thương phải bỏ lại.

Dẫu vậy, trước một kẻ thù có số lượng tưởng chừng vô tận, việc giữ được mạng đã là kỳ tích.

Nếu không nhờ khả năng phối hợp tuyệt vời của Barrel, thương vong hẳn còn thảm hơn.

Đám quái xám lúc nãy đã biến mất.

Ngay khi con rồng xuất hiện trên trời, chúng rút lui ngay lập tức.

Không để lại cả xác của đồng loại.

Điều đó khiến Geffroy rùng mình.

Dù bề ngoài vẫn tỏ ra cứng cỏi, ý chí chiến đấu của bọn cướp đã tan vỡ.

Khoảnh khắc trông thấy kẻ đứng trên mái nhà, hô lệnh bằng thứ ngôn ngữ quái dị ấy, nỗi sợ đã cắm rễ sâu hơn cả mối đe dọa trước mắt.

Cả đến Kardon điềm tĩnh nhất trong bọn cũng không giữ nổi bình thản.

“Tôi cũng chưa từng thấy… nhưng rõ ràng đó là sự thật trước mắt.”

“Tại sao hắn lại điều khiển lũ quái đó? Rốt cuộc hắn đang toan tính gì?”

Geffroy hỏi, nhưng chẳng ai trả lời.

Không còn nghi ngờ gì nữa, lũ quái xám ấy là sản phẩm của Thiên Biến Vạn Hoá.

Nếu chúng chỉ đơn thuần tấn công, người ta có thể nghĩ là trùng hợp.

Nhưng việc chúng rút lui đúng lúc… rõ ràng có chủ ý.

Họ đã tập hợp được phần lớn đội canh giữ con tin.

Một vài người còn lại được cài trong đám con tin, phòng tình huống khẩn cấp, nhưng con số đó quá ít để xoay chuyển gì.

Khả năng điều khiển lũ quái đó thật kinh khủng.

Nhưng điều đáng sợ nhất là Geffroy và Kardon không hề nhận ra mình bị thao túng cho đến khi bắt đầu rút lui.

Nếu họ nhận ra sớm hơn, liệu có ra lệnh cho 5 tên kia ở lại cùng con tin không?

Chắc chắn là không.

Lũ quái ấy mang mối thù sâu sắc với loài người.

Hận thù đó rõ ràng đến mức Geffroy hiểu rằng chỉ có hai lựa chọn, giết hoặc bị giết.

Đưa lưng cho chúng thấy chỉ có hai kiểu người:

Kẻ thần kinh thép… hoặc kẻ ngu xuẩn tột độ.

Giờ đây, hầu hết quân của hắn đã tập hợp lại, nghĩa là Băng Cướp Barrel vẫn giữ được khoảng 80% sức mạnh ban đầu, đủ để sống sót.

Lũ quái không còn xuất hiện.

Nhưng Geffroy vẫn giữ nguyên quyết định.

“Rút lui,” hắn nói dứt khoát.

“Anh chắc chứ? Mất mát lần này không dễ bù lại đâu.”

“Mau lên. Hắn không đuổi lũ quái đó đi mà không có lý do đâu.”

Chúng chưa kịp cướp hết, người thì mất, Bảo Cụ quý cũng tiêu hao, tình thế tệ hại.

Nếu tin này lan ra, danh tiếng Băng Barrel trong giới ngầm sẽ sụp đổ.

Nhưng Barrel lớn mạnh được là nhờ biết khi nào nên rút.

Câu hỏi của Kardon chỉ là hình thức.

Sau bao năm cùng dẫn dắt Barrel, hắn và Geffroy hiểu nhau đến mức không cần nói cũng rõ ý.

“Thua bao nhiêu cũng có thể gỡ lại, miễn là còn sống,” Geffroy nói.

Kardon lập tức ra lệnh.

“Mọi người nghe rồi đấy! Chuẩn bị rút! Không kịp đi cửa chính đâu, leo tường mà thoát!”

Không phá hàng ngũ, không mất cảnh giác, bọn cướp di chuyển nhanh chóng, thuần thục như đã luyện từ trước.

Cuộc xâm nhập của Barrel diễn ra âm thầm, và cuộc rút lui của chúng còn lặng lẽ hơn thế.

Bất ngờ, một tên hét lên:

“Thủ lĩnh! Có người của chúng ta ở đằng kia!”

Geffroy lập tức quay phắt đầu nhìn theo hướng hắn chỉ—

Dĩ nhiên, hắn thuộc nằm lòng khuôn mặt của từng người dưới trướng mình.

Nheo mắt lại, Geffroy xác nhận người đang tập tễnh bước đến quả thật là thuộc hạ của Băng Barrel.

Gã đó mà hắn từng buộc phải bỏ lại vì tay chân bị gãy giờ đang đứng trước mặt hắn, nguyên vẹn đến khó tin.

“Vết thương của cậu… sao rồi?”

Geffroy hỏi, giọng khàn đặc.

“Một người trong nhóm Thiên Biến Vạn Hoá cho tôi uống dược thuỷ. Hắn nói chúng tôi không phải kẻ thù của hắn.”

Geffroy im lặng.

Hắn chẳng hiểu nổi, mà vẻ mặt của tên thuộc hạ kia còn ngơ ngác hơn.

Chuyện này vượt quá mọi lý lẽ thông thường, không thể coi như hành động kiêu ngạo của kẻ thắng trận.

Băng Barrel không phải dạng yếu lòng dễ mềm mũi chỉ vì người ta cứu vài mạng đồng đội.

Còn chưa kể đến cái giá mà cái đầu của họ đang được treo thưởng ngoài kia.

Tại sao Thiên Biến Vạn Hoá lại liều lĩnh tha cho họ?

“Để lại nhân chứng à?”

Kardon đoán.

“Phi lý.”

Geffroy gạt phắt.

Kardon cũng chẳng tin vào lời mình.

Quá vô nghĩa, quá vô lý.

Nhưng đây không phải lúc để ngồi đó mà suy luận.

Dù sao thì việc đồng đội quay lại vẫn là chuyện tốt, cho dù lý do là gì.

Nếu Thiên Biến Vạn Hoá định sỉ nhục Băng Barrel, thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ khiến chúng phải trả giá.

Trong lúc Geffroy còn đang nghiền ngẫm, nhiều đồng bọn khác cũng bắt đầu quay lại.

Họ đều là những kẻ từng trọng thương đến mức không thể di chuyển, vậy mà giờ lại đi lại bình thường, chắc chắn đã được trị liệu bằng loại dược thủy cực mạnh nào đó.

Diễn biến này nằm ngoài dự đoán, song có nên mừng hay nên cảnh giác thì khó nói.

Với Băng Barrel, việc được tha thứ chẳng khác gì nỗi nhục.

Họ từng đánh bại vô số đối thủ sừng sỏ, thợ săn danh tiếng, hiệp sĩ dày dạn trận mạc, những kẻ cứng cựa nhất.

Vậy mà giờ lại được “tha mạng”?

Sự nhục nhã này khó nuốt trôi.

Nhưng Geffroy và Kardon không phải hạng ngu ngốc để cảm xúc dẫn đường.

Bị ép quỳ xuống đất, chuyện đó, họ từng nếm rồi.

Để hỗ trợ đồng đội, đám nhẫn giả bắt đầu đóng cọc lên tường, chuẩn bị thoát ra ngoài.

Tất cả đều cảnh giác, nhưng không thấy dấu hiệu của kẻ địch.

Geffroy liếc nhìn lần cuối về phía hắn từng thấy “Vua của lũ quái xám”.

Tay siết chặt chiến phủ nhuốm máu, hắn khẽ thì thầm một lời tuyên chiến.

“Cứ chờ đi. Chuyện này chưa kết thúc đâu. Chúng ta sẽ mạnh hơn… rồi sẽ quay lại, dùng mọi cách có thể để nghiền nát ngươi. Ta thề trên danh Barrel.”

Hắn ra lệnh rút lui.

Vừa quay lưng lại thì đứng sững.

Toàn bộ đồng đội tinh nhuệ nhất mà hắn khổ công huấn luyện, đang chuẩn bị leo tường đã biến mất.

Không một bóng người, không một món vũ khí, thậm chí chẳng còn mảnh vải nào rơi lại.

“Không thể nào…”

Kardon thốt lên, giọng nghẹn lại.

Giờ chỉ còn hai người:

Hắn và Geffroy.

Khuôn mặt Kardon tái nhợt, chưa bao giờ hắn thấy người đàn ông từng trải qua vô số cuộc tử chiến lại có biểu cảm như thế.

“Kardon, chuyện gì xảy ra?”

Geffroy đã quay đi hướng khác, nhưng Kardon thì nhìn thẳng về phía đám người vừa biến mất.

Dù vậy, người đồng đội vốn lanh trí ấy lại câm lặng.

Geffroy gằn giọng.

“Trả lời ta! Chúng đâu rồi?!”

Cuối cùng, Kardon mở miệng, giọng run rẩy, rời rạc.

“Ếch… Họ… biến thành ếch rồi. Cái… cái quái gì thế này…”

Ếch?

Ếch ư?

Geffroy nhìn xuống đất, và rồi nhận ra hàng chục con ếch nhỏ đang nhảy lổm ngổm dưới chân mình.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Tóc gáy hắn dựng đứng.

Đám ếch ấy không kêu “ộp ộp” như bình thường, chúng chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn, với đôi mắt… rất người.

Một luồng sát khí khiến hắn quay phắt lại.

Cảm giác như có ai đang dõi theo.

Tim Geffroy hẫng một nhịp, tay buông lỏng.

Chiến phủ nặng trịch rơi xuống, lưỡi rìu khía một vệt sâu trên mặt đất, nhưng hắn chẳng buồn nhặt lại.

Phía trên bức tường đá cao hơn 3m, một chiếc mũ xám đang im lặng nhìn xuống hắn.

—-

Ma thuật luôn là thứ khiến kẻ không thể dùng nó phải ngưỡng mộ.

Tôi cũng từng như thế.

Trước khi bị vỡ mộng bởi sự thật rằng mình hoàn toàn vô năng, tôi từng khao khát trở thành một Pháp Sư.

Khi vị pháp sư ở quê nói rằng tôi không có năng khiếu, tôi bắt đầu đi theo Lucia, em gái tôi vừa có tư chất vừa có ý chí để trở thành một người thi triển phép thuật thực thụ.

Ngày ấy, khi còn chưa hiểu gì, tôi nghĩ ma thuật là phép màu có thể khiến mọi điều trở thành hiện thực.

Sau này mới biết mình thật ngây thơ.

Tôi còn viết hẳn một danh sách “Những Phép Tối Thượng”, rồi hí hửng đưa cho Lucia, bắt em thử làm từng cái.

Tôi còn tặng em một cây trượng do chính tay mình làm, rồi hờn dỗi khi em không dùng nó.

Nói thẳng ra, tôi làm mọi thứ theo ý mình, chẳng nghĩ ngợi gì cả.

Lucia thì khác.

Con bé nghiêm túc và chăm chỉ, nên dù chẳng mấy hứng thú, nó vẫn cố gắng chắp vá những ma pháp có sẵn, tìm cách tái hiện lại “Các Phép Tối Thượng” mà tôi bịa ra.

Tôi thì vỗ tay hoan hô, bảo nó thật tài giỏi, rồi bị ăn đấm vì dám chỉ ra lỗi nhỏ trong phép của nó.

Nghĩ lại, tôi thấy mình đúng là tệ thật.

Dù mấy trò trẻ con đó chẳng liên quan trực tiếp, nhưng Lucia đã thực sự trở thành một Pháp Sư tài năng.

Nó sáng tạo ra nhiều ma pháp nguyên bản, và cuối cùng trở thành một trong những Đại Pháp Sư hàng đầu Zebrudia.

Còn tôi thì bỏ cuộc với ma thuật, chuyển sang mê mẩn những Bảo Cụ có thể sử dụng được mà chẳng cần tài năng phép thuật.

Sitri nhẹ nhàng nhấc Tino lên, đặt cô vào trong một lọ thủy tinh rỗng từng đựng dược thủ.y.

Từ trong thành lọ trong suốt, con ếch đen nhỏ xíu ngước đôi mắt ngấn nước nhìn tôi.

“Giờ thì ổn rồi đấy,” Sitri nói.

Ổn?

Tôi không chắc có gì trong chuyện này được gọi là “ổn” cả.

Tôi cầm lọ lên, cau mày nhìn Tino tí hon đang run rẩy bên trong.

“Vậy là cô ấy… thật sự hoàn thành được nó à? Phép màu của Phù Thủy, Biến thể Ếch.”

Tôi từng thấy loại phép đó trong truyện cổ, và từng ước được nhìn thấy thật.

Lucia thì bảo “Không thể nào có chuyện đó được.”

Thế mà giờ đây, tận mắt tôi đang chứng kiến nó.

Tôi nhớ mình từng viết phép đó vào quyển “Sách Phép Tối Thượng” tập 3 hay 4 gì đấy, và bị Lucia phản đối kịch liệt:

“Phép đó không tồn tại. Hãy nghĩ kỹ đi, khối lượng thay đổi thì sao? Giả sử biến được thật, làm thế nào để đổi lại chứ?”

Vậy mà giờ, nó thành hiện thực.

Tôi không biết nên vui hay sợ nữa.

“Liệu… có thể hóa giải được không?”

Tôi hỏi.

“Ribbit!! Ribbit?! Ribbit!”

Tino giãy đạp kịch liệt trong lọ.

“Cứ để thế này một lúc chắc cũng không sao,” Sitri điềm nhiên nói.

“Em thấy em ấy đáng yêu mà.”

…Tôi bắt đầu thấy lo cho Tino.

Ếch vốn là nguyên liệu phổ biến trong giới giả kim.

Còn Tino thì đang đập đầu vào thành lọ, ra sức phản đối.

“Ribbit! Ribbit ribbit!!”

“Làm ơn tha cho tao đi! Chuyện quái gì vậy?!”

Arnold hét toáng lên.

“Cẩn thận đấy,” tôi nói.

“Nếu lẫn lộn mấy con ếch này, sẽ chẳng biết đâu là bạn đâu là thù đâu.”

“Mày nói thật hả?!”

Arnold gào.

Nhưng mặc cho lời cảnh báo của tôi, hắn vẫn giậm mạnh chân xuống đất, bụp! khiến lũ ếch xung quanh giật nảy lên.

Dưới chân tôi là những con ếch từng là Rhuda, Gilbert, và vài người dân trong thị trấn.

Khỉ thật, giờ tôi cũng chẳng còn biết ai với ai nữa.

Tôi cúi xuống, nhìn con ếch cây có màu da y hệt mái tóc của Tino.

“Ừm… Liệu dùng đại dược phục hồi có thể biến cô ấy về người không nhỉ?”

Tôi thậm chí còn chẳng hiểu tại sao Lucia lại nổi giận, hay vì sao chuyện đó lại khiến Tino thành ra như vậy.

Lucia và Tino vốn rất hợp nhau, cứ như chị em ruột.

Khác với cặp chị em nhà Smart, Lucia không kiểu dữ dằn hay ưa cãi vã, nên Tino dễ thân với em ấy hơn.

Liz lên tiếng, đưa ra một giả thuyết nghe cũng hợp lý:

“Có lẽ bọn họ vừa quay lại thủ đô, rồi nghe tin tụi mình đang đi nghỉ mát. Ai mà chẳng bực nếu tự dưng bị lôi vào cái mớ hỗn độn này chứ?”

Ừ, nghe cũng đúng.

Nếu họ biết bọn tôi đi chơi, rồi lại thấy tình hình ở Suls rối tung thế này, thì bực cũng phải.

“Tụi họ tới trễ quá. Nếu tới sớm hơn chút thì đâu đến nỗi.”

Tôi làu bàu.

Liz thì vẫn giữ đúng phong cách riêng, cười hớn hở nói:

“Thôi thì giờ mình có cái để kể khoe với Luke rồi. Mấy thứ hay ho chúng ta vừa thấy cơ mà!”

Lucia rất mạnh.

Cô ấy là Pháp Sư cấp 6, gần đạt cấp 7, chỉ dưới Ansem một bậc.

Nổi tiếng với khả năng tấn công nhiều mục tiêu cùng lúc, đặc sản của giới Pháp Sư và giữ kỷ lục số kẻ địch bị hạ trong cả đội.

Dù mọi chuyện giờ đã xong, tôi vẫn không khỏi nghĩ, nếu Lucia ở đây, có lẽ chúng tôi đã có thể đối phó được cả đội quân Hang Động.

Có khi đến cả con rồng kia cô ấy cũng xoay sở được.

Nhưng thôi, nghĩ thế cũng đâu thay đổi được gì.

Sitri bất ngờ vỗ tay cái đét, nở nụ cười tươi rói.

“À há! Hay là bọn mình đi chào Lucia một cái cho đàng hoàng đi! Biết đâu cô ấy nguôi giận.”

Tino trong hình dạng ếch đen ra sức đập vào thành ống thủy tinh, ánh mắt nài nỉ tôi thả cô ra.

—-

Trên bờ vực kiệt sức sau khi gắng gượng đến cùng, Chloe cuối cùng cũng được cứu.

Người đứng trước cô từng đánh tan niềm kiêu hãnh của cô trong trận giả chiến trước đây giờ đang nghiêm mặt, đôi mắt đỏ sẫm hẹp lại.

“Rõ rồi,” anh nói.

“Giờ thì, đội cướp kia… bọn chúng có Kiếm Sĩ mạnh nào không?”

Grieving Souls từng là thợ săn, nhưng lại chọn cho đội mình một cái tên nghe chẳng khác gì bọn tội phạm.

Mỗi năm, tại thủ đô đế quốc Zebrudia, hàng ngàn thanh niên nộp đơn xin gia nhập giới thợ săn.

Những nhóm 6 người mới rời quê như thế xuất hiện nhan nhản, và với một cái tên ngông cuồng như Vong Linh Than Khóc, ai cũng tưởng họ sẽ sớm tan rã.

Thế nhưng, nhóm ấy đã vượt qua mọi thử thách.

Nhờ tài năng và nỗ lực.

Nhờ lòng can đảm, vận may, kiến thức hiếm có và ý chí sắt đá mạnh đến mức khiến những thợ săn khác cũng phải e dè.

Có thể nào chỉ là trùng hợp khi Chloe, trên đường thoát thân, lại bắt gặp cỗ xe chở ba thành viên của họ?

Grieving Souls chỉ toàn những kẻ mang danh hiệu, những thợ săn cấp cao trong thủ đô.

Dù tuổi còn trẻ, ánh mắt họ vẫn mang cùng thứ ánh sáng mà chỉ có ở những kẻ từng chạm đến đỉnh vinh quang.

Chloe từng làm việc trong Hiệp hội, nhưng hiếm khi gặp mặt họ.

Dù vậy, khi ngồi trong cỗ xe cùng họ, cô lại không thấy chút nào căng thẳng, điều thật lạ.

Khi Luke hỏi về lực lượng của bọn cướp, Pháp Sư tóc đen dài khẽ thở dài rồi lên tiếng.

Mới 19 tuổi, nhưng cô đã tinh thông đủ loại ma thuật, là một trong những pháp sư hàng đầu của thủ đô.

Cô tên là Lucia Rogier, cấp 6, mang danh hiệu Vạn Tượng Tự Tại, đôi tay đang ôm chặt cây trượng của mình.

“Chuyện đâu có vậy!”

Cô gắt lên.

“Bọn tôi đi tắm suối nước nóng, thế quái nào lại lạc vào ổ cướp chứ?! Còn vừa mới chui ra khỏi hầm báu vật xong nữa!”

“Chỉ là bọn cướp thôi mà?”

“‘Chỉ là’? Anh đừng có mà xem nhẹ! Với lại, sao cứ mỗi lần ông anh tôi gây chuyện là tụi tôi phải đi dọn dẹp vậy hả?! Trong khi ổng thì ngồi chơi xơi nước suốt chuyến thám hiểm vừa rồi!”

Trong lúc đôi bên cãi nhau, họ trông thật đúng tuổi, chẳng giống chút nào những thợ săn hạng nhất.

“Không, mà chuyện này lúc nào chả thế!”

Lucia bực dọc nói tiếp.

“Hơn nữa, nếu có liên quan đến anh trai tôi thì chắc chắn không thể chỉ là mấy tên cướp tầm thường đâu!”

“Ừ, hẳn rồi.”

“Đừng có bắt chước tôi! Đừng có cái kiểu trả lời trêu ngươi đó!”

“Ờ, ừ ha?”

“Anh tự chế giọng nữa hả?! Ansem, nói gì với hắn đi chứ!”

Từ bên ngoài cỗ xe không người lái, vang lên tiếng động trầm nặng, Ansem đáp ngắn gọn, y như lời đồn.

Nghe cuộc trò chuyện, Chloe hiểu ra tin đồn là thật.

Các thành viên Grieving Souls đều là bạn từ thuở nhỏ, nên cách họ nói chuyện chẳng chút giữ kẽ.

Thế nhưng, nghe có phần… quá thoải mái.

Liệu họ thật sự có thể cứu được Suls không đây?

Trước mắt cô, thị trấn mà cô vừa liều mạng trốn khỏi lại hiện ra.

Ngoài tường thành mới dựng là hàng loạt cỗ xe bị bỏ trống.

“Nhiều thật,” Lucia lẩm bẩm.

Hẳn chúng được chuẩn bị sẵn để rút lui khi cần.

Tuy chưa đủ chỗ cho toàn bộ bọn cướp trong thị trấn, nhưng như thế đã hơn nhiều băng nhóm khác rồi.

Chloe không thấy người dân đâu, mà với cách hành động có tổ chức như vậy, hẳn họ đã bị bắt làm con tin.

Ít ra, cô không ngửi thấy mùi máu, nhưng con tin vẫn là một rắc rối lớn.

Suls vốn không phải thị trấn lớn, nhưng khá rộng, Chloe chẳng biết bọn chúng nhốt người ở đâu.

Dù là hiệp sĩ của thủ đô cũng phải thấy khó xử với tình huống này.

Từng làm trong Hiệp hội, Chloe biết vài cách ứng phó với bọn cướp, nhưng những kỹ năng sơ đẳng đó chẳng đáng là gì trước Đội Cướp Barrel.

Dù bị tập kích bất ngờ, bọn chúng vẫn hạ gục được cả Lôi Đình Giáng Thế.

Số lượng áp đảo, thông tin thì mù mịt, đồng minh chỉ có ba người, họ có thể làm được gì đây trước một thế lực như thế?

“Chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

Chloe dè dặt hỏi.

Luke và Lucia nhìn nhau.

Và Ansem, Bất Động Bất Biến, giơ nắm đấm lên.

fd530f5a-56b8-4978-b18b-e62b00bc3441.jpg

Mặt đất rền vang, không khí cũng run rẩy.

Chỉ một cú đấm, bức tường dày đặc ấy đã bị thổi tung.

Không chút do dự.

Một kế hoạch thật thẳng thắn, thô bạo và hiệu quả.

“Làm như thường lệ nhé. Lucia cứ tung phép cho đã, Ansem thì cứ đập tan mọi thứ, còn tôi sẽ lo phần thương lượng.”

Luke nói, giọng nhẹ như không.

Chloe chắc chắn mình đã cảnh báo họ về tình hình, vậy mà cả nhóm vẫn lao vào như chẳng nghe gì.

Giờ thì cô cũng không kịp ngăn nữa rồi.

Cách hành động của họ hoàn toàn khác những thợ săn mà Chloe từng biết, cũng khác hẳn kiểu cẩn trọng của bọn cướp.

Barrel có tới hàng trăm người, lại còn bắt cóc con tin.

Ba người thì làm được gì chứ?

Đáng lẽ họ nên tìm viện trợ từ thị trấn khác mới phải.

Nhưng rồi, chỉ một khoảnh khắc sau, những lo lắng ấy của cô hoàn toàn tan biến.

Luke Sykol, Thiên Kiếm, một trong những Kiếm Sĩ hàng đầu của thủ đô đế quốc.

Lucia Rogier, Vạn Tượng Tự Tại, bậc thầy về mọi loại ma thuật từ cổ chí kim.

Và cuối cùng là Ansem, vị Thánh Kỵ Sĩ lừng danh, người có thể sánh ngang Rodin.

Thân hình khổng lồ trong bộ giáp kín từ đầu tới chân khiến hắn chẳng còn giống con người.

Người khổng lồ bọc thép ấy không nói lời nào, chỉ tung cú đấm xuyên thủng bức tường.

Hắn bước vào thị trấn chật hẹp, quan sát xung quanh, khí thế dữ dội đến mức khó tin.

Người ta bảo Bất Động Bất Biến là người hiền lành, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn còn đáng sợ hơn cả quái vật thật.

Chiếc áo choàng đỏ của Thiên Kiếm bay phần phật khi anh ta bước qua lỗ thủng theo sau Ansem.

“Haaa… tôi nói bao lần rồi, Krai? Một gã cầm rìu thì không gọi là Kiếm Sĩ được đâu!”

Luke bĩu môi, khẽ búng lưỡi.

Phía trước tường vỡ là một người đàn ông vạm vỡ, đang nắm chặt cây rìu cắm sâu xuống đất.

“Bọn mày là ai?!”

Hắn uát lên.

Chloe nhận ra ngay người đó.

Chính là cái tên được nhắc trong nhiệm vụ mà Lãnh chúa Gladis ban ra, Geffroy Barrel, thủ lĩnh băng cướp khét tiếng, sống sót qua vô số truy nã ở nhiều quốc gia.

Không thể nhầm được.

Chính là hắn.

Dù ở xa, khí thế lão toát ra vẫn hệt như một thợ săn lão luyện từng vào sinh ra tử.

Tin đồn rằng hắn có thực lực ngang hàng với các thợ săn cấp cao quả thật không sai.

Nhưng giờ đây, dáng vẻ uy nghi ấy lại bị lu mờ hoàn toàn bởi khí thế bừng bừng của Luke.

Thiên Kiếm nở nụ cười nhạt khi nghe câu hỏi của đối phương.

“Thật đáng buồn, ông già à. Không biết tên tôi, chẳng phải hơi đáng ngờ sao? Hay ông là hàng giả đấy?”

Giọng anh ta hơi cao so với vẻ ngoài.

Ngay sau đó, Ansem tiến lên, rồi Lucia vừa thi triển một phép diện rộng trước khi vào thị trấn.

Tất cả đều đeo mặt nạ hình đầu lâu đang cười, biểu tượng của Grieving Souls.

Luke cũng rút chiếc mặt nạ giống vậy ra, đeo lên mặt.

Sau lưng Geffroy là một người đàn ông với ánh mắt lạnh như thép.

“Grieving Souls…”

Hắn khẽ lẩm bẩm, cơ mặt giật nhẹ.

“Ồ, ra là có nghe qua rồi à? Thật tốt, vì tôi vốn chẳng giỏi giới thiệu đâu.”

Luke nói, giọng vẫn nhẹ như gió.

—-

“…Không thể nào.”

Những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Kardon.

Chiếc mặt nạ đầu lâu đang cười gieo rắc nỗi khiếp đảm khắp đế quốc đang nhìn chằm chằm vào hắn và Geffroy.

Một gã khổng lồ trong bộ giáp, một Kiếm Sĩ tóc đỏ, và một Pháp Sư tóc đen ôm cây trượng khổng lồ.

Geffroy và Kardon từng nghe tin đồn về “những nụ cười tử thần” ấy, nhưng nhìn thấy tận mắt vẫn khiến họ rợn người.

Có một điều không thể nhầm lẫn:

Bọn họ quá mạnh.

Mạnh hơn hẳn hai kẻ mà Barrel từng chạm trán trên núi.

Không chỉ gã khổng lồ, mà cả hai người còn lại cũng mang khí chất của những thợ săn thượng hạng, một đẳng cấp khác biệt hoàn toàn.

“Vậy hai người trước đó… là bẫy à?”

Geffroy lầm bầm.

Là người ngoài đế quốc, hắn có tìm hiểu về Grieving Souls, nhóm hoạt động chủ yếu ở Zebrudia nhưng vẫn còn nhiều điều chưa rõ.

Ít nhất, hắn biết cơ cấu và thành viên của họ: một

Một tổ đội gồm 7 người.

Nếu ba kẻ trước mắt đã mạnh đến vậy, thì không thể nào hai đồng đội đi cùng họ lại yếu kém được.

Người tóc đỏ trước mặt cầm kiếm, vậy hắn chắc chắn là Thiên Kiếm.

“Cái quái gì vậy? Chẳng lẽ hai đứa đó thực sự là…”

Geffroy nghiến răng.

Hắn từng cho rằng bọn chúng là giả mạo, mượn danh thợ săn nổi tiếng để dọa người.

Nhưng sợ hãi và hoảng loạn trong mắt chúng khi đó… là thật.

Mọi tình tiết đều khớp một cách hoàn hảo.

Chiêu trò này chỉ có “đội ma” mới đủ tinh vi để làm ra.

Geffroy gạt chuyện đó sang một bên.

Ba người, dù mạnh đến đâu, vẫn không thể đối đầu với 300 thành viên của Barrel.

Nhưng giờ thì khác, giờ chỉ còn hắn và Kardon.

Nhặt lại cây rìu, Geffroy cảm thấy máu sôi lên.

Lâu lắm rồi hắn mới thấy háo hức thế này.

Nhưng khi nhìn lại, hắn thấy ánh mắt đỏ của gã thợ săn tóc ngắn đang chiếu thẳng vào mình.

“Khoan đã, Lucia. Còn hai đứa kia kìa.”

Luke nói, giọng lơ đãng.

“Còn đúng hai người thôi! Anh có biết thi triển phép diện rộng mệt đến mức nào không hả, Luke?!”

Lucia gắt.

Quan sát.

Đánh giá.

Lắng nghe.

Chính nhờ sự điềm tĩnh và sức mạnh ấy mà Geffroy đã sống sót đến hôm nay.

Vẫn còn cơ hội.

Pháp sư kia nói “phép diện rộng”, nhưng “rộng” đến mức nào?

Cả thị trấn sao?

Vô lý.

Không, giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó.

Cô ta là Pháp Sư, và đã kiệt sức.

Cô ta vừa dùng một phép thuật khiến hàng trăm người mất sức ngay lập tức, chắc chắn không thể làm lần thứ hai.

Nếu loại bỏ được Pháp Sư, họ vẫn có cơ hội sống sót.

Băng Cướp Barrel vốn chẳng đại diện cho công lý, và hèn nhát cũng có cách chiến đấu của riêng nó.

“Chính cô đã biến đồng bọn chúng ta thành… mấy sinh vật dễ thương kia sao?”

Kardon hỏi, giọng lạnh lẽo, tay cầm đoản kiếm.

“Phải nói là tôi rất ấn tượng. Chưa từng thấy loại phép nào như thế. Nhưng… e rằng cô dùng nó hơi muộn rồi.”

Giọng hắn trầm, lạnh hơn thường ngày.

Geffroy hiểu ngay, hắn cũng đã nhận ra điều tương tự mình.

Kardon đang kìm nén sợ hãi, cố tìm một tia hy vọng để bấu víu.

Ba thợ săn đứng đó, quan sát hắn.

Một nụ cười độc ác thoáng hiện trên môi Kardon.

“Thị trấn này đã nằm trong tay chúng ta. Nếu các người bắt chúng ta, chúng ta sẽ kéo tất cả xuống địa ngục cùng mình, cả đồng bọn của các ngươi, dân làng, và cả cái thị trấn này!”

Đúng vậy.

Họ đang chơi bài hù.

Ba người này vừa đến, chắc hẳn chưa nắm rõ tình hình ở Suls.

Nếu may mắn… có lẽ họ sẽ dao động.

Dù có mạnh đến đâu, con người vẫn là con người.

Một nhát rìu vào đầu thôi cũng đủ kết liễu mạng sống.

“Anh đang nói cái gì thế?”

Người kiếm sĩ tóc đỏ hỏi lại.

Tên anh ta là Luke Sykol, một trong những kiếm sĩ hàng đầu của Đế quốc.

Anh ta nghiên cứu kiếm thuật một cách ngấu nghiến, tiếp thu những kỹ pháp xưa cũ lẫn hiện đại, không phân biệt xuất xứ.

Danh hiệu Thiên Kiếm vốn từng được truyền qua nhiều đời cao thủ nổi danh.

Dù trong tình thế nguy hiểm, Luke vẫn trông vô cùng điềm tĩnh.

Dường như anh ta chẳng hề bận tâm đến lời đe dọa của Kardon, thậm chí còn chẳng rút kiếm ra, cứ để thanh kiếm bên hông.

Không chút cảnh giác, anh ta thong thả tiến lại gần, dừng lại chỉ cách Kardon vài tấc.

Cơ hội đây rồi!

Geffroy thầm nghĩ, lòng dâng lên một tia tự tin.

Anh ta không tinh thông kiếm thuật như đối phương, nhưng đây không phải đấu kiếm, chỉ cần vung rìu là xong.

Trong chuyện này, tốc độ của anh ta chắc chắn nhanh hơn.

Geffroy cố kìm nén cơn kích động, chăm chú theo dõi từng cử động của kẻ trước mặt.

Chỉ cần Luke tiến thêm một bước, anh ta sẽ chém gục tên nhóc đó ngay lập tức.

Ngay khi anh ta định hành động, Luke chậm rãi tháo chiếc mặt nạ xuống, giơ tay lên.

“Xin lỗi nhé. Đáng ra tôi phải nói chuyện tử tế với anh trước mới phải.”

“Hả?”

Geffroy nín thở.

Kardon trợn tròn mắt.

Nữ pháp sư đưa tay ôm đầu, còn gã khổng lồ thì vẫn đứng im như tượng.

“Bình tĩnh, nghe tôi nói đã,” Luke nghiêm túc tiếp lời.

“Krai lúc nào cũng bảo tôi rằng giao tiếp là quan trọng, rằng nên nói chuyện với người ta trước khi chém họ. Nghe cực kỳ phiền, nhưng hình như giờ người ta thích kiểu đó, mà tôi thì cũng muốn vừa ‘ngầu’, vừa trở thành kiếm sĩ mạnh nhất thế gian.”

“Mày… đang nói cái quái gì thế?”

Geffroy không hiểu nổi.

Đây không phải điều người ta nói trước một trận đấu sống còn.

Hắn đang cố đánh lừa bọn họ ư?

Thiên Kiếm hoàn toàn trống trải, không phòng bị.

Không cần nghe thêm gì nữa.

Geffroy chỉ cần vung tay—

…nhưng dù cố thế nào, hắn lại không thể cử động nổi.

Mồ hôi lạnh túa ra, mắt trợn trừng.

Mình run à?

Hay thần kinh có vấn đề rồi?

Rồi Luke thốt ra một câu chẳng ai ngờ tới:

“Thật ra, tôi định nói chuyện tử tế với anh trước khi chém… nhưng mà, ờ, tôi không kiềm được.”

“Hả?!”

Một giây dài như vĩnh cửu trôi qua.

Một vật rơi xuống đất phát ra tiếng bụp.

Cánh tay phải Geffroy bỗng thấy nhẹ bẫng.

Cơn đau dữ dội lan ra khắp vai, nhưng hắn còn chẳng kịp quay đầu nhìn.

Không phải vì sợ đau, mà vì… hắn không hề thấy Luke rút kiếm, cũng chẳng thấy đường chém.

Cả Kardon cũng vậy, sắc mặt hắn trắng bệch, máu rút hết khỏi mặt.

Luke khẽ nhún vai, nói với vẻ hối lỗi:

“Ờ thì, kết quả cũng vậy thôi. Lần sau tôi sẽ chú ý hơn, vậy là ổn chứ?”

“Thằng ngu! Còn có con tin—”

“Ừ, thì lần sau các người cũng nên chú ý hơn đi. Nhưng chắc cũng chẳng có lần sau đâu.”

Rồi một cách nhàn nhã, Thiên Kiếm rút kiếm.

Lần này Geffroy nhìn thấy ánh kiếm lóe lên rõ ràng, nhưng né thì không kịp nữa.

Kardon ngã gục xuống, đúng lúc cánh tay Geffroy lìa khỏi thân.

“Thật ra tôi chẳng ghét ai, nhưng nếu được chọn, tôi thích đấu với kiếm sĩ hơn. Mấy kẻ cầm rìu hay dao găm thì… thôi vậy. Krai mãi chẳng hiểu điều đó. À, đừng hiểu lầm, tôi không khinh thường đâu, chỉ là trận với gã 6 tay trong Vạn Ma Thành vui quá ấy mà.”

Geffroy không hiểu nổi một chữ nào.

Luke rõ ràng đang nói với họ, nhưng chẳng có gì ăn nhập.

“Luke! Còn con tin thì sao!”

Lucia hét lên.

“Biết rồi, biết rồi. Tôi có kiềm lại mà, thấy không? Tôi đâu có chém hắn chết.”

Geffroy khuỵu gối, nhìn thấy thanh kiếm của Luke mà tâm trí trống rỗng.

“Không, ý tôi là đừng có tấn công ngay từ đầu cơ!”

Lucia gào lên, giọng hoảng hốt.

Lũ ếch quanh đó đồng loạt kêu “ộp ộp”, hòa thành một điệp khúc kỳ quái.

Thứ cuối cùng Geffroy thấy, chính là thanh kiếm gỗ không hề trang trí trong tay Luke.

—-

Bọn tôi dạo quanh thị trấn trống hoác.

Thực ra chỉ có Liz, Sitri và tôi là thong thả được vậy thôi, còn Arnold thì mặt mày tái nhợt như ma.

Tôi để Liz kiểm tra kỹ lại, nhưng chẳng thấy con ếch nào khác quanh đây cả.

Có vẻ toàn bộ dân trong thị trấn thật sự đã bị tập trung về quảng trường.

Nghĩ kỹ lại, đúng là một ma pháp kinh khủng.

Ngay cả tôi cũng có thể thắng nếu đối thủ biến thành ếch.

Làm sao người ta chống lại được phép thuật kiểu này chứ?

“Tôi vẫn không hiểu, tại sao có người bị biến, có người lại không?”

Tôi lẩm bẩm.

Arnold, Liz và Sitri không bị ảnh hưởng, điều đó hợp lý, vì thợ săn có lượng ma chất cao vốn miễn nhiễm với nhiều loại ảnh hưởng.

Tino và Rhuda thì bị biến thành ếch, điều đó cũng dễ hiểu.

Đội lính canh cũng cùng chung số phận.

Nhưng còn dân làng và tôi, những người gần như chẳng có ma chất, thì lại vẫn bình thường.

Kỳ lạ thật.

Sitri nghiêng đầu nhìn tôi:

“Không phải anh là người nghĩ ra cái phép đó sao?”

“Ờ… thì đúng là vậy.”

Tôi chỉ nghĩ ra kết quả cuối cùng thôi, chứ quá trình chế tạo là Lucia làm hết.

Tôi nhớ là trong cuốn sách phép tôi đưa cho em ấy chỉ ghi có mỗi dòng ‘biến người ta thành ếch’.

Bảo sao em ấy hay cằn nhằn tôi.

Sitri suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Có lẽ là phép đó được thiết kế để loại trừ dân thường.”

“Tại sao em lại nghĩ vậy?”

“Em từng nghe Lucia than phiền rằng anh giao cho cô ấy nhiệm vụ phi lý, làm ra một phép biến hình mà không ảnh hưởng tới dân thường.”

À, đúng thật, cái đó là tôi yêu cầu.

Tôi muốn cất giữ phép đó trong Aspiration Manifest.

Mà thứ đó khi kích hoạt thì phép sẽ bung ra y nguyên như lúc lưu trữ, không điều chỉnh được phạm vi ảnh hưởng, nên tôi phải nhờ Lucia chỉnh sửa sao cho nó không tác động tới người vô tội.

Kết quả chính là Tyrant’s Order, phép mà tôi đã dùng để trừng trị Arnold và nhóm của anh ta.

À, ra là cùng nguyên lý cả.

“Có lẽ nó hoạt động dựa trên mức ma chất trong người,” tôi nói.

“Arnold không bị biến chắc là vì kháng phép biến hình dễ tăng hơn kháng độc. Tôi biết anh sẽ không khiến tôi thất vọng mà, Arnold!”

Arnold chỉ khẽ đáp một tiếng “Mmm”.

Tôi sẽ tìm dịp dỗ anh ta sau vậy.

Trong ống nghiệm, Tino kêu “ộp ộp” như đang nghe hết cuộc nói chuyện của chúng tôi.

Tôi đoán là khả năng kháng phép cũng giải thích được tại sao Liz và Sitri không bị ảnh hưởng.

Còn tôi ư?

Ừ thì… vì lượng ma lực của tôi chỉ ngang người thường thôi.

Tôi chẳng mấy bận tâm, dù sao thì cũng là ma pháp của Lucia mà.

Nhưng mà nếu không thể biến mọi người trở lại như cũ thật thì đúng là thảm hoạ.

Tệ nhất thì tôi có khi còn bị lôi vào một nhiệm vụ đích danh nữa chứ.

Mà kể cả có hoàn nguyên được đi nữa, tôi vẫn biết Gark thế nào cũng lôi tôi ra “nói chuyện nhẹ nhàng” một trận khi về đến Đế đô.

Nghĩ tới đó thôi là đã muốn ói rồi.

Đi được một đoạn, mắt Liz sáng rực lên.

“Ở kia kìa! Luuuke!”

Người đầu tiên tôi thấy là Ansem.

Cậu ấy cao hơn 4m, mà vẫn còn đang lớn nữa chứ.

Dù là người hiền nhất nhóm, nhưng cái dáng to tướng trong bộ giáp kia thì không thể lẫn đi đâu được.

Gần bức tường sụp nát, Luke và Lucia đang đứng đó, cả hai đều đeo mặt nạ.

Nghe tiếng Liz, họ tháo ra.

Tôi chưa gặp họ từ lần họ tới Vạn Ma Thành, cũng phải được một thời gian rồi.

“Lâu dữ! Rồng với dân hang động về nhà hết rồi nha! Thiệt tội cho mấy người ghê!”

Liz hét lớn.

Luke trông như bị bất ngờ.

“Cái gì?! Krai, nói tôi nghe, họ đi đâu rồi?”

“Tiếc cho cậu nha! Krai lo xong hết rồi!”

…Đó là câu đầu tiên cậu nói với tôi hả, Luke?

Với lại tôi đâu có “lo xong” ai đâu.

Dân hang động thì nguyên cả vương quốc đầy ra đó, muốn gặp thì cứ đi mà tìm.

Còn Lucia thì chỉ cần nghe giọng Liz thôi đã thấy gương mặt khó chịu hiện rõ ra.

Lúc đó, tôi mới để ý có hai người nằm dưới đất, một người úp mặt xuống bùn, người kia nằm trong vũng máu.

Luke, cậu vừa mới từ kho báu về thôi mà?!

Tôi chạy lại chỗ họ.

Một người không có vết thương rõ ràng, còn người trông cường tráng hơn thì mất hẳn cánh tay phải.

“Luke! Cậu đang làm cái gì thế hả, chém cả dân thường à?! Tôi đã nói ít nhất thì dùng kiếm gỗ thôi mà!”

“Tôi có dùng kiếm gỗ đó chứ.”

Càng tệ hơn nữa còn gì!

Tôi cẩn thận bước tránh mấy con ếch dưới chân, rồi quỳ xuống cạnh người đàn ông to xác, đỡ đầu ông ta ngẩng lên.

Tôi không nghĩ mình đủ sức lật cả thân hình đồ sộ đó.

Gương mặt ông ta thô ráp, đầy nét phong trần, nhưng cũng có thể chỉ là dân trong thị trấn, hoặc là lính gác.

May mà ông ta vẫn còn tỉnh, dù mất máu nhiều, ánh mắt đờ đẫn nhìn tôi.

Lúc này tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi.

“Xin lỗi anh. Tôi vẫn luôn dặn Luke đừng rút kiếm trừ khi có lý do chính đáng. Ansem, cậu có thể trị thương cho anh ta được không?”

Nhưng lạ thay, Ansem chỉ đứng nhìn im lặng.

Chém dân thường là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Dạo này yên bình quá nên chắc tôi lơ là mất rồi.

“Tôi hiểu rồi.”

Luke rên rỉ.

“Miễn là có người trị thương được thì cứ thoải mái quậy phá chứ gì! Tôi chỉ thấy tiếc là chưa kịp xem cây rìu đó phô diễn. Cậu đúng là thiên tài, Krai.”

Cậu để nhân tính lại trong kho báu luôn rồi hả?!

Tôi đã tịch thu kiếm thật của cậu ấy, mà vẫn không rút ra được bài học nào.

“Tôi luôn nói với cậu phải nói chuyện trước đã, nhớ không? Có nói chưa?”

Luke quay đi, giọng lí nhí.

“Tất nhiên là có.”