Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Vol 4 - Truyện ngắn: Cố lên nhé, Siddy!

Tôi khoanh tay, khẽ thở dài nhìn Sitri đang tất bật nấu ăn trong bếp.

“Không biết Sitri thích gì nhỉ…”

Tôi lẩm bẩm.

“Hửm? Gì thế?”

Liz nghiêng đầu hỏi.

“Tôi chỉ đang nghĩ… Sitri đúng là giỏi thật.”

Sitri thật sự rất tuyệt.

Luôn chu toàn mọi việc.

Tôi vừa mới giao thêm việc cho cô ấy, mà đây cũng chẳng phải lần đầu.

Với tài năng giả kim, Sitri lúc nào cũng đầy ắp đơn hàng, vậy mà khi tôi đột ngột rủ đi nghỉ dưỡng, cô ấy vẫn chẳng than phiền nửa lời.

Cô ấy còn lo luôn cả hành lý, rồi mang theo cả Black, White và Gray.

Chuyến xe ngựa là do Eva chuẩn bị, nhưng tôi chắc Sitri cũng làm được nếu tôi nhờ.

Ra ngoài dựng trại?

Sitri lo.

Ở Elan thì có chỗ trú ẩn riêng, ở Gula cũng có luôn.

Lúc đi xe ngựa, chính cô ấy là người dỗ Tino đang tự nhốt mình.

Cứ thế hết lần này tới lần khác, tôi toàn nợ ơn cô ấy.

Vậy mà giờ, tôi còn để cô ấy nấu bữa tối nữa chứ.

Nghe tiếng dao cắt tách tách vui tai trong bếp mà tôi lại thấy ngại.

Chúng tôi đã là bạn nhiều năm, nên tôi cũng quen dựa vào cô ấy lâu rồi.

Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi thấy mình hơi tệ thật.

“Mmm, Siddy từ trước tới giờ lúc nào cũng dùng đầu óc rất giỏi. Gần đây hơi lo nghĩ nhiều thôi. Với cái năng lực đó, việc gì em ấy cũng làm được hết,” Liz ngồi vung vẩy chân trên ghế sofa, vừa nói vừa cười.

Liz thì mạnh và nhanh, nhưng chẳng đụng tay vào việc gì nếu không cần.

Tino thì trông có vẻ buồn vì bị đuổi ra khỏi bếp khi định phụ một tay.

“Siddy giỏi quá trời… Giá mà chị ấy chịu dạy em vài chiêu,” Tino thở dài.

“Tôi chỉ muốn cảm ơn cô ấy cho đàng hoàng thôi,” tôi nói.

Bọn tôi là bạn, nhưng không có nghĩa tôi muốn mãi ỷ lại.

Dù Sitri có giỏi đến đâu, dựa vào cô ấy hoài cũng khiến tôi thấy… bất lực.

“Coi nào, có cần câu nệ vậy đâu, Krai~ Siddy làm vì thích đó. Với em ấy, được nấu cho cậu ăn chắc còn giống đang ‘nhận thưởng’ ấy chứ. Tớ cũng xin nấu mà, nhưng bị đuổi ra khỏi bếp luôn.”

Quà thưởng kiểu gì mà là nấu ăn chứ?

Nhưng đúng là Sitri trông rất vui, và lúc tôi khen đồ ăn của cô ấy ngon thì cô ấy còn vui hơn.

Và tôi không nịnh, đồ cô ấy nấu thật sự rất ngon.

Sitri Smart là người toàn năng.

Việc gì tôi làm được, cô ấy làm được.

Việc gì tôi làm tệ, cô ấy làm tốt hơn.

Nhiều lúc tôi còn chẳng giúp được gì, chỉ đứng đó cản trở.

Vậy nếu tôi tặng cô ấy một món quà thì sao?

“Không biết Sitri muốn gì nhỉ?”

Tôi thở dài.

“Hmmm…”

Liz nhăn mặt suy nghĩ.

“Krai?”

“Gì nữa?”

Tôi nhìn sang.

Liz vừa gọi tên tôi một cách kỳ lạ.

Cô chớp mắt, rồi lại lắc đầu.

“Thôi bỏ đi. Tớ nghĩ Siddy mà nhận quà từ cậu thì cái gì cô ấy cũng vui.”

Nghe cũng hợp lý.

Nhưng chính vì thế mới khó.

Tôi biết Sitri quan tâm tới người khác, nhưng sau từng ấy năm thân nhau, tôi lại chẳng biết nên tặng gì cho cô ấy.

Thật đáng xấu hổ.

“Tặng đồ trang sức chắc không hợp,” tôi nói.

Sitri gọn gàng, xinh đẹp, nhưng không phải kiểu để tâm tới thời trang.

Cô ấy là nhà nghiên cứu và thương nhân, thứ cô ấy quan trọng nhất là hiệu quả, không phải phụ kiện.

Khi tôi đang tính toán, Liz nhìn tôi, mắt long lanh.

Cô ngồi bật dậy, bò lại gần.

“À, đúng ha, Siddy không thích mấy thứ đó. Thế tặng cho tớ đi. Tớ đảm bảo sẽ rất, rất vui đó.”

Giống Sitri, Liz cũng vui khi được tặng quà.

Số lần cô ấy khó chịu với tôi chắc đếm trên đầu ngón tay.

Liz thích mua sắm, thỉnh thoảng còn kéo tôi đi theo.

Tặng phụ kiện cho Liz thì chắc chắn cô ấy thích.

Nhưng Sitri thì… tôi không chắc.

Ngay lúc đó, trong bếp vang lên một tiếng động rầm đáng lo.

Không rõ Sitri đang làm gì nữa.

“Ưm… Bang chủ…”

Tino liếc về phía bếp.

“Anh… không phải đang nợ Siddy một đống tiền sao?”

“…Ách.”

Phải rồi.

Tôi quên béng vụ đó.

Đang nợ người ta mà còn tặng quà, nghe đã thấy vô duyên.

Hơn nữa, Sitri rất giàu.

Tôi tặng gì cô ấy cũng tự mua được.

Cô ấy sẽ cười nhận, nhưng mà… tôi biết trong lòng mình sẽ chẳng yên.

“Vậy chắc không tặng quà được rồi. Nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm gì để cảm ơn cô ấy nữa…”

Tiếng dao đều đặn đã biến thành tiếng gõ và va đập loạn xạ trong bếp.

Liz duỗi tay, ngả người tựa vào tôi.

“Thế… cậu xoa bụng tớ đi? Nghe được không?”

Cô nói bằng giọng nũng nịu.

“Thử đi mà ~“

Có vẻ cô nàng nhớ lại kiếp trước làm sói.

Mặt Tino thì đỏ bừng.

Hồi đó tôi còn nhỏ, nên đương nhiên chẳng bao giờ làm trò đó với bạn thuở ấu thơ.

Thay vào đó, tôi chỉ xoa đầu Liz.

“Để sau đi, tôi sẽ nghĩ xem làm cách nào để cảm ơn Sitri. Có điều chắc chắn cô ấy sẽ không thích bị xoa bụng như cô đâu.”

Khác Liz, Sitri lúc nào cũng mặc áo choàng dày.

Kể cả khi không mặc, cô ấy vẫn toát ra vẻ đoan trang.

Xoa bụng?

Cô ấy chắc nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ mất.

“Ừ, Siddy kiểu gì cũng không thích vụ đó. Em ấy đâu có thoải mái với mấy kiểu thân mật động chạm. Thôi nào~ chơi với tớ đi, bỏ em ấy qua một bên!”

“Tôi không làm thế được,” tôi nói.

“Nếu Sitri không thích đồ ngọt, rủ đi ăn bánh kẹo chẳng ích gì.”

Thị trấn này nổi tiếng với socola, tôi thật sự muốn thử.

Nhưng nếu Sitri không hứng thú, ép cô ấy đi chỉ vô ích.

Cô ấy hay cười, nhưng cười kiểu đó lại khiến tôi càng không biết điều gì thật sự làm cô ấy vui.

“Haaa… đúng là bế tắc hoàn toàn.”

Lúc đó, vang lên tiếng cạch, như thể dao đập xuống thứ gì rất cứng.

Rùng mình, Tino ngước lên nhìn tôi, mắt rưng rưng.

“Bang chủ… anh… có thù oán gì với Siddy không ạ?”

d7f022ae-852f-48d4-a17d-f2364cccb6c1.jpg

e821ea3d-e8af-42f3-ab32-24442cfd089d.jpg