Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Vol 5 - Chương 3: Vua suối nước nóng

Có những kiểu xui xẻo mà dù có tránh thế nào cũng không thoát được.

Tôi vốn đã chẳng có vận may gì, nên rắc rối tìm đến là chuyện thường tình.

Nhưng phải nói, việc đi tắm suối nước nóng mà bị một sinh vật kỳ quái bắt cóc thì đúng là một trong những pha xui xẻo nhất đời tôi.

Với một kẻ đơn giản như tôi, đa số tai họa gặp phải đều chẳng có cách nào xoay sở, cho dù có muốn thế nào đi nữa.

Một Thợ săn cấp 8 bị bắt cóc và lôi xuống lòng đất.

Lần này là một trong những “chiêu trò ngàn lớp” của tôi, chiến dịch mang tên “Toàn nhân loại là bạn: Nếu không thể trốn, thì kết bạn đi.”

Tino từng đưa tôi một Bảo Cụ tên Mirage Form, là chiếc vòng tay đen có thể tạo ảo ảnh.

Nhờ đã nghịch với nó kha khá, tôi cũng tạm đủ khả năng tạo ra hình ảnh giả.

Trong lúc hoảng loạn, tôi kích hoạt chiếc vòng và dùng nó để làm mờ đi làn da cùng mái tóc của mình.

Dĩ nhiên, nó chỉ thay đổi bề ngoài, không thể che giấu mùi hay năng lượng.

Nhưng thôi kệ, lừa được tụi này phút nào hay phút đó.

Đám Người Hang dừng lại trước buồng giam tôi.

Chúng phát ra những âm thanh đe dọa, nhìn chằm chằm vào tôi rồi bắt đầu… chớp mắt.

Một trong số chúng, to như tảng đá, phát ra tiếng ồm ồm nghi hoặc.

“Ryu?!”

Không hiểu chúng nói gì, tôi cũng chớp mắt lại vài cái cho có lệ.

Rồi kẻ đã bắt tôi, con nhỏ có hoa văn trên trán chui ra từ giữa đám khổng lồ ấy.

“Ryun-ryuu-ryu,” cô ta nói với bọn cao to gấp mấy lần mình.

Ừ, tôi chẳng hiểu một chữ nào cả.

Con nhỏ đó chỉ mấy sợi tóc như xúc tu về phía tôi, giọng lí nhí như đang thanh minh cho bản thân.

“Ryuu-ryuu.”

“Ryuuu,” một gã Người Hang khác đáp, vừa nói vừa giơ tay lên xuống như cãi nhau.

Có vẻ bọn chúng đang tranh luận gì đó.

Dù đã dùng ảo ảnh, tôi cũng chẳng giống Người Hang chút nào.

Nhưng biết đâu… bọn này coi trọng tâm hồn hơn là vẻ ngoài thì sao?

Tôi nghĩ thầm:

Tôi là đồng loại.

Là bạn.

Bình tĩnh nào.

Rồi tôi hắng giọng, cố nói theo chúng:

“Ryu-ryunga-ryuu.”

Cả bọn trố mắt nhìn tôi.

Ừ thì, khỏi nói cũng biết tôi chẳng biết nói tiếng của tụi này.

Nhưng thôi, liều ăn nhiều.

Tôi tin rằng ít nhất… thông điệp “hòa bình” của tôi chắc cũng truyền được phần nào.

“Ryuu-ryuu-ryuu-un,” tôi tiếp tục.

“Ryuu?”

Con nhỏ có hoa văn nghiêng đầu, ra chiều ngạc nhiên.

Hình như ngôn ngữ của tụi nó khác hẳn tiếng người, từ cao độ đến ngữ điệu.

Tôi không biết bọn nó hiểu nhau bằng cách nào với chừng ấy âm thanh, mà thật ra tôi cũng chẳng biết mình đang nói cái gì nữa.

Nhưng thôi, còn hơn là im lặng.

Sitri ơi, nhanh tới cứu anh với…

Tôi gật đầu lia lịa, cố tỏ ra hòa nhã.

“Ryun-ryun-ryuu-ryu-ryu!”

Có vẻ hiệu quả thật.

Đám Người Hang xôn xao, rồi mở khóa thả tôi ra khỏi buồng giam.

Tôi bị la khá nhiều, dù đã cố tỏ ra thân thiện hết mức.

Có lẽ đàm phán kiểu “nói bừa cho vui tai” lại là chiến lược hiệu quả nhất.

Mà nếu đúng thế thật, thì nghe cũng hơi đau lòng nhỉ.

Khi chúng dẫn tôi đi qua “thị trấn” của mình, con nhỏ Người Hang (chắc là con gái) thỉnh thoảng lại “ryuu-ryuu” với tôi, còn gã to con (có lẽ là con trai) thì “ryuu-ryuu” bằng giọng trầm như sấm.

Tôi cũng cố “ryuu” lại thật nghiêm túc.

Ra khỏi buồng giam, tôi mới nhận ra nơi này rộng khủng khiếp.

Không ai có thể ngờ dưới lòng đất lại có một hang động lớn đến thế, đủ sức chứa cả thành Suls.

Và nóng kinh khủng.

Bình thường hang động phải mát chứ, nhưng ở đây thì ngược lại.

Chúng tôi đi dọc theo con đường hẹp có lan can.

Dưới chân tôi là dòng sông dung nham đỏ rực.

Thật bất ngờ, bọn Người Hang này lại phát triển hơn tôi nghĩ:

Có cả kênh dẫn nước nóng và những ngôi nhà đá, nơi các cư dân khác tò mò thò đầu ra ngó tôi.

Trần hang cao đến mức tôi không thể nhìn thấy đỉnh.

Không rõ tôi đã ở sâu bao nhiêu mét dưới đất, nhưng chắc chắn tôi chẳng thể tự thoát lên được.

Tôi có thấy vài Người Hang dùng tóc xúc tu để leo lên vách đá, nhưng tôi thì… khỏi bàn.

Đúng là thế giới này lắm thứ kỳ lạ thật.

Nhưng… bọn nó định dẫn mình đi đâu đây?

Vây quanh bởi những Người Hang khổng lồ, tôi bị dẫn xuống sâu hơn nữa.

Cuối cùng, chúng dừng lại trước một khu tròn, xung quanh toàn dung nham đỏ rực.

Tôi cố nhớ xem nó giống cái gì, và rồi nhận ra:

Một võ đài.

Cảnh tượng khiến tôi đứng khựng lại.

“Ryuu-ryu-ryuu?”

Tôi thử hỏi.

“Ryuu-ryuu!”

…Tôi chẳng hiểu gì cả.

Một lọn tóc từ phía sau đẩy mạnh vào lưng, buộc tôi tiến vào trong.

Nhiệt tỏa ra khủng khiếp, như đang ở trong phòng xông hơi.

Con đường duy nhất dẫn tôi đến giữa võ đài, nơi đám Người Hang quanh đó bắt đầu reo hò.

“Ryuu-ryuu-ryu-ryuu!”

Có vẻ… tôi được hoan nghênh đấy.

Chẳng biết làm gì hơn, tôi cũng giơ tay đáp lại.

“Ryu-ryunga-ryu-u!”

“Ryuu-ryuu-ryuw-ryu-ryuu!”

Tôi mà sống sót được qua vụ này, nhất định sẽ kể cho Sitri nghe hết.

Tiếng hò reo vang rền.

Từng tốp Người Hang leo kín lên tường đá, ánh mắt chăm chú nhìn tôi.

Rồi, từ lối tôi vừa đi vào, một Người Hang khác xuất hiện.

Hắn to lớn vượt trội hơn những kẻ trước, thân hình chẳng còn chút dáng dấp con người.

Nói thật, chắc chắn hắn không phải người.

Hắn đứng đối diện tôi, nâng một lọn tóc dày rồi quật mạnh xuống đất, cách tôi chỉ vài gang tay.

Tôi chưa kịp phản ứng thì mặt đất đã nứt toác, rung chuyển dữ dội.

Đám đông gào thét như điên.

Gã Người Hang to lớn kia rống lên đắc thắng.

Và khi đó… tôi mới hiểu ra.

Khoan đã.

Chẳng lẽ tôi phải… đấu với hắn sao?!

“Ryu, ryu-ryu. Ryu-u…”

Tôi lắp bắp, cố thương lượng.

“Ryuuuuu!!!”

Câu trả lời duy nhất là tiếng gầm như sấm.

Từng lọn tóc của hắn vươn ra, đồng loạt lao tới tôi từ mọi hướng.

Tất nhiên, chẳng có cách nào né được cả.

Một chiếc Nhẫn Kết Giới kích hoạt, chặn đứng cú đánh dữ dội.

Các đòn tấn công dồn dập đến mức tôi chỉ kịp dùng một chiếc nhẫn để chống đỡ.

Lũ Người Hang nhìn tôi chằm chằm với vẻ không tin nổi, tôi đã chặn cú đó mà chẳng thèm nhúc nhích lấy nửa bước.

Không để lỡ cơ hội, tôi lập tức kích hoạt mặt dây chuyền Aspiration Manifest.

Một cái tên phép thuật hiện lên trong đầu tôi.

Tôi có thể niệm phép mà không cần đọc chú, nhưng vẫn buột miệng theo thói quen.

“Ryu-ryuu-ryu-ryu, ryu-ryuu-ryu!”

(Hơi Thở Băng Giá.)

Một luồng gió lạnh lẽo thổi qua người tôi.

Aspiration Manifest quả là một Bảo Cụ khó dùng.

Để “tích trữ” một phép trong đó cần lượng ma lực gấp cả trăm lần bình thường, mà hiệu quả thì vẫn bị giảm đi đáng kể.

Luồng gió lạnh thổi thẳng vào gã Người Hang khổng lồ, khiến hắn bật lên một tiếng kêu yếu ớt.

“Ryu?!”

Rồi hắn đứng yên.

Đôi mắt trợn tròn, mái tóc dựng đứng, tất cả đều đông cứng như tượng.

Những Người Hang đang xem trận đấu im lặng vài giây, rồi đồng loạt hò reo vang dội.

Tôi, kẻ thi triển phép, còn ngạc nhiên hơn ai hết.

Hóa ra bọn Người Hang này yếu với băng giá đến thế sao?

Cũng hợp lý thôi, một chủng tộc sống sát dòng dung nham thì có kháng băng thấp cũng dễ hiểu.

Còn tôi thì sắp ngất đến nơi vì nóng.

Tôi chạm tay vào thân thể đang đông cứng của hắn.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm phải làn da giá lạnh ấy, đôi mắt hắn khẽ run lên, rồi phát ra một tiếng rên trầm đục.

“Hả?!”

Chưa chết à?

Mà đúng thôi, sao tôi lại nghĩ hắn chết được chứ.

Tôi tự rủa mình ngu ngốc.

Phép này do Kris tích trữ mà tôi còn thấy miễn cưỡng.

Làm sao so được với mấy phép mạnh mà Lucia chuẩn bị cho tôi cơ chứ.

Lũ xúc tu trên đầu hắn lại cựa quậy, vươn ra từ góc thấp, tấn công.

Tôi chẳng còn gì ngoài mấy chiếc Nhẫn Kết Giới, và cũng hết phép của Kris rồi.

Gã Người Hang khổng lồ có vẻ tức giận thật sự.

Mặt đất rung lên khi hắn giơ hai cánh tay khổng lồ, móng vuốt dài như lưỡi dao sáng lấp lánh.

Nhưng rồi, từ ngoài vòng đấu vang lên một tiếng thét lanh lảnh:

“Ryu-ryu-ryuuuuu!”

Gã khổng lồ khựng lại, hai tay vẫn giơ giữa không trung.

Tiếng hét ấy phát ra từ cô gái Người Hang nhỏ đang đứng ngay lối vào đấu trường.

“Ryu-u-ryu-u! Ryu-ryu-ryu-ryu-ryu!

“Ryu-u?”

“Ryuun!”

Tôi chẳng hiểu họ đang nói gì.

Nhưng cô gái ấy vừa chỉ tay về phía tôi vừa la hét, và đáp lại, gã Người Hang to lớn không những không tấn công mà còn hạ tay xuống, nói mấy câu “ryu-ryu” ngắn gọn rồi quay người bỏ đi.

Ừm…

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện quái gì đang diễn ra, nhưng xem ra tôi được công nhận là người chiến thắng rồi.

Có lẽ nên mua quà cho Kris thôi.

Giữa cái nóng như thiêu, tôi đứng thở hổn hển, thì một chuyện bất ngờ lại xảy ra.

Năm Người Hang khổng lồ khác bước vào đấu trường, vây kín quanh tôi.

Từng tên đều to lớn, thậm chí còn hơn gã ban nãy.

Hả?

Vòng hai à?

Một tên đã quá sức chịu đựng rồi, giờ lại 5?!

Tôi thấy buồn nôn.

Liếc sang cô gái Người Hang vừa bênh vực tôi, nhưng cô chỉ nhìn lại bằng ánh mắt mơ hồ, rồi khẽ gật đầu.

Không còn cách nào khác, tôi đành cố gắng cầu xin:

“Ryu, Ryu-ryu…ryu-u…ryu!”

Bọn họ gầm lên dữ dội, đồng loạt lao tới

“Ryu-uuuuuu!”

Rõ ràng là tức điên rồi.

Xem ra nỗ lực thương lượng của tôi thất bại hoàn toàn.

Tôi thậm chí còn chẳng biết mình vừa nói cái gì sai.

Năm gã Người Hang cao lớn cùng xông vào.

Những cú đòn mạnh như búa nện, nhắm vào tôi, một thằng nhỏ con như con tép.

Chẳng chút danh dự của chiến binh nào cả!

Chúng chẳng thèm tấn công chính diện mà hợp lực vây đánh từ mọi hướng.

Dù có đeo 10 cái Nhẫn Kết Giới cũng chẳng đỡ nổi.

Đã tới nước này thì liều thôi, tôi kích hoạt món quà của Sitri, Aspiration Manifest.

Một cái tên phép hoàn toàn xa lạ vang lên trong đầu tôi.

“Ryuu-ryun-ryu-ryu-ryu.”

(Tịch Diệt Lặng Câm.)

Phép được thi triển.

Trái ngược với cái tên nghe thật hầm hố, chẳng có hiệu ứng gì rõ ràng.

Không có gió lạnh, không có ánh sáng, không có chấn động, chỉ là… lũ Người Hang quanh tôi đứng chết trân, mắt mở to.

Gì thế này?

Tôi còn bối rối hơn cả họ.

“Ryu-ryu?!”

Rồi cơ thể bọn họ bắt đầu phồng to lên.

Tiếng kêu sợ hãi vang khắp khán đài.

Những thân hình vạm vỡ như tảng đá càng lúc càng nở ra, cơ bắp nổi cuồn cuộn, cao lớn như những tòa nhà nhỏ.

Ban đầu chúng cỡ Gark, giờ đã suýt bằng Ansem.

Không, không phải “biến đổi”, mà là tiến hóa!

Khán giả nổ tung vì kinh ngạc, nhưng người chết lặng nhất vẫn là tôi.

Năm đôi mắt vàng rực, tràn đầy tia máu, nhìn chằm chằm xuống.

Khoan đã…

Đừng nói phép của cái Bảo Cụ này là phép tăng cường nhé?!

Trời ạ, trên đời có thứ nào xui hơn thế này không?!

Tôi vốn chẳng có cơ hội từ đầu, giờ thì thật sự vô vọng rồi.

“Ryu-u…”

Tôi vô thức bật ra âm thanh đó.

Nóng quá.

Tôi loạng choạng, ôm đầu, mồ hôi chảy ròng ròng.

Có lẽ đây là cuối đường thật rồi.

Tôi sẽ chết trong cái đấu trường này.

Giá mà được gặp lại Luka, Lucia và Ansem thêm lần nữa…

Nếu đã chết thì tôi đáng ra nên cưới Sitri, hay ít nhất là chơi với Liz thêm chút.

Đúng là vì thế mà tôi từng muốn nghỉ hưu cơ mà!

Nhưng nghĩ lại, ngay cả khi nghỉ rồi, biết đâu chuyện này vẫn xảy ra thôi.

Tôi chẳng còn gì để làm nữa.

Chẳng thể làm gì cả.

Tôi nhắm mắt, bịt tai, chờ đợi kết thúc… thì bất ngờ nghe thấy một giọng run rẩy:

“Ryu-uuuuuu!”

Tôi vẫn chẳng hiểu sao lũ Người Hang nhìn giống người vậy mà lại nói cái thứ ngôn ngữ kỳ quặc này.

Tôi giữ chặt mắt nhắm, chờ cơn đau cuối cùng ập tới, nhưng không có gì xảy ra.

Không một đòn nào giáng xuống.

Tôi khẽ mở mắt, cố nén tiếng kêu kinh ngạc.

Gì… thế này?

Lũ Người Hang được “tăng cường” kia đều nằm rạp xuống trước mặt tôi.

Chúng không chết, cũng không bị đánh gục, chỉ là…

Cúi đầu.

Thay vì tấn công, chúng đồng loạt cúi đầu, mái tóc mềm oặt chạm cả xuống mặt đất như thể đang bái lạy tôi.

Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tiếng hò reo quanh đấu trường vang dội hơn bao giờ hết.

Dòng dung nham xung quanh sôi sục, rung chuyển như thể cùng hòa theo nhịp reo hò “ryu-ryu”.

Giữa vòng tròn dung nham ấy, tôi nhận được một tràng cổ vũ như sấm dậy, có lẽ trên đời này chỉ mình tôi được trải qua cảnh tượng điên rồ thế này.

Đáng tiếc là tôi sắp ngất vì nóng.

Mấy cái Nhẫn Kết Giới chẳng giúp gì trong việc chống nhiệt cả.

Để làm được chuyện đó thì cần một Bảo Cụ khác hoàn toàn.

“Ryu…”

Tôi rên lên một tiếng rồi quỵ gối xuống.

Ngay lập tức, một loạt xúc tu đỡ lấy tôi, là từ cô Người Hang đã bắt tôi xuống đây.

Tôi hé mắt, thấy cô ấy đang ryu-ryu liên tục về phía mình.

Ý thức dần mờ đi, tôi cũng buột miệng ryu-ryu đáp lại.

Thật lạ, tôi bắt đầu quen với cách nói đó rồi, giờ chỉ cần nói “ryu-ryu” là xử lý được mọi thứ.

Nghe thấy tôi trả lời, đám Người Hang đồng loạt giơ tay lên cao và gầm vang:

“Ryuuuuuuuuun!”

Đến khi tôi nhận ra thì mình đang ngồi trên lưng một gã Người Hang khổng lồ, và nhìn xuống toàn cảnh thành phố Suls.

Từ trên nóc một tòa nhà cao, tôi có thể thấy khói bốc lên nghi ngút từ khu phố vốn yên bình ấy.

Có chuyện chẳng lành đang xảy ra, nhưng tôi hoàn toàn không biết là gì.

Tôi chỉ nói có mỗi “ryu-u-ryu-u” thôi mà?

Thú thật là tôi cũng hơi… đùa tí, thế mà giờ lại bị đội lên đầu cái vương miện trông như biểu tượng của hoàng gia, rồi được rước đi như vật thiêng vậy.

Một số lượng khủng khiếp Người Hang tràn lên từ dưới hang động.

Nhìn con đường họ đi theo lên mặt đất, tôi đoán lối hầm mà đám công nhân đào lúc trước đụng phải đường đi của cả một nền văn minh ngầm.

Đúng là xui tận mạng.

Tóc xúc tu và móng vuốt của bọn họ giúp việc đào bới, leo trèo trở nên dễ dàng.

Lối hầm chật hẹp khiến không phải ai cũng lên được cùng lúc, nhưng trong khi tôi còn đứng trên nóc nhà, vẫn có thêm từng đợt Người Hang tiếp tục bò ra khỏi miệng hố.

Tôi bắt đầu tự hỏi…

Liệu bọn họ có thật là người, hay chỉ là quái vật?

Nếu đúng là vậy thì tình hình này thật rất tệ.

Nhưng tôi chẳng biết làm gì để ngăn lại cả.

Ngay cạnh đó, cô Người Hang đã bắt tôi ban nãy quỳ xuống, ngước nhìn lên.

Tôi không chắc, nhưng có vẻ cô ấy đang thể hiện sự tôn kính.

Và dường như cô đang đợi tôi nói gì đó.

Nói cái gì giờ đây?

Tôi nghĩ một lát, rồi định nói đại kiểu như “Cảm ơn vì đã đưa tôi lên, giờ thì về hang đi” hoặc “Đừng làm hại con người nữa.”

Tôi hít sâu, trong đầu chỉ nghĩ một điều:

Hãy quay lại dưới lòng đất.

“Ryu-ryuu-ryu-ryu-ryu-ryu-ryu,” tôi cất tiếng.

Cô Người Hang có lẽ là nữ thật liền truyền lại lời tôi cho đồng bọn phía dưới.

“Ryu-ru-ru-ru-ru-ru-ru-ru-ru!”

Ngay khi cô dứt lời, toàn bộ bọn Người Hang đồng loạt dựng tóc lên, gào vang, rồi chạy tán loạn về mọi hướng.

—-

Cảnh tượng hỗn loạn bao trùm quán trọ.

Đám lính gác, sau khi nhận ra có chuyện nghiêm trọng, vẫn cố giữ mắt quan sát Tino và nhóm thợ săn, nhưng chỉ trong giây lát, họ buộc phải bỏ cuộc để lo cho mạng sống của chính mình.

Số lượng sinh vật ấy quá đông.

Chúng đông đến mức dẫm nát đội lính thiện chiến của Đội Cướp Barrel.

Thật mỉa mai, bọn cướp từng dựa vào số đông để chiếm Suls, giờ lại bị đè bẹp bởi một đội quân còn đông hơn nhiều.

Tất nhiên, Tino và nhóm cô cũng không được tha.

“Giờ là lúc để đạo tặc tỏa sáng đấy! Hiểu chưa, Tino?!”

Lizzy rút sợi dây thép giấu trong người, mở khóa còng tay cho Tino một cách thuần thục chẳng khác gì ảo thuật.

Cô nhét sợi dây vào tay Tino, rồi tung cú đá khiến những sinh vật đang lao tới bay ngược ra xa.

“Tino! Mở khóa cho mọi người đi! Năm phút thôi, không thì đánh luôn trong lúc bị còng đấy!”

“Hả?! Ờ-ờ, được, Lizzy!”

Trong tình cảnh điên loạn này, Lizzy vẫn bình tĩnh như thường, điều đó kỳ lạ mà cũng khiến Tino an tâm phần nào.

Cô cuống quýt mở khóa cho Siddy.

Nếu bọn xâm nhập chỉ nhằm vào nhóm Barrel thì đã tốt biết mấy.

Nhưng không, chúng tấn công tất cả.

Dù tập trung vào đám cướp đông đảo kia, sớm muộn chúng cũng sẽ nhắm đến thợ săn và lính gác.

Nếu Tino không nhanh, sẽ có người chết.

Trong khi Tino run tay loay hoay với sợi dây, Lizzy và Siddy vẫn trò chuyện như thể đang bàn công việc hàng ngày.

“Lâu rồi mới gặp tình huống kiểu này. Giờ tính sao đây?”

“Ừm… chắc nên giải cứu con tin trước. Nếu bọn sinh vật đang tấn công khắp thị trấn, thì lực lượng canh gác chắc đang rối loạn cả lên.”

Hả?!

Giữa lúc này mà họ vẫn nghĩ đến con tin sao?!

Tino biết rõ Tuyệt Ảnh chẳng phải kiểu người bị ràng buộc bởi đạo lý thông thường.

Nhưng ngay cả những người chính trực nhất cũng hiếm ai ưu tiên con tin trong cảnh hỗn loạn thế này.

Thế mà Lizzy lại gật đầu tán thành, vẻ hoàn toàn nghiêm túc.

Vì phân tâm, tay Tino trượt một cái, cách!, còng tay mở ra.

Siddy vung tay, nhìn chằm chằm về phía đám sinh vật đang gào “ryu-ryu” khắp nơi.

“Xem ra tiếng của chúng khá giống ngôn ngữ Người Hang Động . À không, thật ra là âm thanh giao tiếp chứ không hẳn là lời nói.”

“Hả?! Siddy, chị hiểu được bọn nó nói gì à?!”

“Không nói được, nhưng nghe hiểu sơ sơ.”

Chỉ nghe hiểu thôi đã là quá giỏi rồi.

Tino tập trung lắng nghe, nhận ra thật sự có nhịp điệu và âm điệu khác nhau, nhưng vẫn khó tin là Siddy có thể giải mã ngôn ngữ ấy.

“Thế… bọn chúng nói gì vậy?”

“Ờm, kiểu như thế này: ‘Nhà vua đã hạ lệnh. Hãy thể hiện sức mạnh của các ngươi, và chúng ta sẽ giành chiến thắng vì vua cùng công chúa. Đừng sợ bọn ác ma cổ xưa. Giờ là cơ hội để hoàn thành tham vọng, chinh phục mặt đất.’”

Chỉ mấy tiếng “ryu-ryu” mà ra được cả đoạn dài thế này á?!

Với lại nội dung nghe còn điên rồ hơn cả cách chúng nói nữa!

Lizzy nhếch môi cười, nghiêng người tránh một xúc tu, rồi tung cú đá quét ngã một Người Hang Động, nghiến gót nghiền nát đầu nó.

“Hừ. Vua bọn chúng chắc cũng chẳng mạnh gì đâu. Chị có hứng với mấy ‘ác ma cổ xưa’ kia đấy, nhưng giờ chỉ cần hạ được vua với công chúa của chúng là xong, đúng chứ?”

Trong khi Tino vẫn ngơ ngác, Lizzy đã kết luận xong chiến lược, đơn giản mà rõ ràng.

Nếu vậy, vẫn còn cơ hội thắng.

Sức mạnh của họ đủ để làm được điều đó.

Nhưng Siddy chỉ khẽ lắc đầu, vẻ bất an.

“Mmm… Nếu xét theo văn hóa của Người Hang Động, thì nếu chúng ta giết vua và công chúa của họ, có khi lại khiến bọn họ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng đấy. Với họ, đức vua là tuyệt đối.”

Trong khi Siddy nói, Tino cũng vừa kịp tháo xong còng tay cho tất cả mọi người, đồng thời lĩnh hội được bài học quý giá về tầm quan trọng của kỹ năng mở khóa.

May mắn thay, không ai trong số những thợ săn hay lính gác bị thương.

Một phần là vì hai chị em nhà Smart đã thu hút phần lớn sự chú ý của Người Hang Động.

“Có vẻ như bọn chiến binh được tính điểm cao hơn,” Siddy nói, lấy chính chị gái mình làm lá chắn.

“Hả? Vậy là chúng cũng có đầu óc giống Luke à? Chị tôn trọng kiểu đó đấy,” Lizzy đáp lại, giọng pha chút đùa cợt.

Khi còng tay được tháo, các thợ săn thuộc đội Scorching Whirlwind và Falling Fog lập tức quay lại chiến tuyến.

Đám lính gác cũng được giải thoát, nhưng rõ ràng họ không quen đối phó với tình huống hỗn loạn thế này nên trông chẳng giúp ích được bao nhiêu.

Một nửa bọn cướp đã tháo chạy khỏi quán trọ.

Lúc đó, Siddy dùng Bảo Cụ của mình tiêm một lọ thuốc hồi phục vào người Lôi Đình Giáng Thế, kẻ đang co giật trên mặt đất.

Vẻ đau đớn trên khuôn mặt hắn dịu lại đôi chút.

“Cảm ơn vì đã làm vậy,” Eigh nói.

“Không có gì đâu,” Sitri đáp, vẫn giữ nụ cười.

“Hợp tác cùng có lợi thôi. Giờ thì tập trung vào chuyện phía trước đi.”

“Ờ… Ừ, tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng rõ ràng là không ổn tí nào.”

Dù bị áp đảo về số lượng, các thợ săn vẫn mạnh hơn từng Người Hang Động riêng lẻ.

Tino và hai chị em nhà Smart không thể dùng ma pháp, nhưng Falling Fog lại có một Pháp sư trong nhóm.

Siddy suy nghĩ trong chốc lát rồi nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Chúng ta chia quân ra. Tôi sẽ xử lý nguồn gốc của chuyện này. Anh và nhóm của mình, xin hãy đi tìm con tin.”

“Hả?! Sao cơ?”

“Người Hang Động dường như đang ưu tiên tấn công những người có khả năng chiến đấu. Vì chúng thiếu ma chất nên dân thường có lẽ không phải mục tiêu chính. Nghĩa là, cơ hội con tin còn sống vẫn rất cao.”

Ngay lúc đó, Arnold chống khuỷu tay ngồi dậy.

Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, nhưng việc hắn còn có thể cử động được chứng tỏ loại thuốc của Siddy quả thật phi thường.

Hắn hít một hơi sâu, rồi trừng mắt nhìn cô.

“Cứ xử lý nguồn gốc đi. Bên tôi đông hơn, chúng tôi sẽ cứu con tin,” hắn nói khàn giọng.

Arnold gượng đứng dậy, giáng một cú đấm thẳng vào Người Hang Động đang lao tới.

Cú đấm mạnh đến mức khiến nó bay văng, đập vào mấy đồng loại khác và để lại một vết lõm to trên tường.

Hắn từng truy sát Thiên Biến Vạn Hoá, từng đối đầu với người mạnh hơn mình, nên giờ có hắn ở phe mình khiến Tino cảm thấy yên tâm hẳn.

Arnold nhặt lấy thanh kiếm từ tay một tên cướp gục ngã, giơ cao lên trời.

“Đi theo tôi! Mở đường máu!”

Hắn gầm lên.

“Đây là lúc để cho bọn chúng thấy sức mạnh thật sự của chiến binh Nebulanubes!”

Hắn xông thẳng về phía trước.

Dù vẫn đang hồi phục sau khi bị trúng độc và không có vũ khí quen tay, Lôi Đình Giáng Thế vẫn là một thợ săn cực kỳ mạnh mẽ.

Với một thanh kiếm lạ lẫm, hắn chém xuyên qua hàng loạt Người Hang Động như cơn bão.

“Tốt nhất đừng dùng độc,” Siddy nhắc lớn.

“Cơ thể chúng khác chúng ta. Có khi chất độc lại phản tác dụng đấy!”

Cô cùng hai đồng đội Đồ Uống và Killiam phối hợp nhịp nhàng, gần như không chịu vết thương nào khi mở đường ra ngoài.

Tuy nhiên, bên ngoài còn tệ hơn cả trong quán trọ.

Khắp các con phố, Người Hang Động lực lưỡng tràn ngập, mặt đất phủ đầy xác cướp xen lẫn xác quái vật.

Tiếng gào chiến thắng vang vọng khắp nơi.

“Ryu-uuu!!”

Hàng loạt con mắt vàng rực thèm khát con mồi đồng loạt hướng về phía Tino và nhóm thợ săn.

Tino chỉ ước mình vẫn còn chiếc mặt nạ mà bang chủ từng đưa.

Cô hít sâu vài hơi, xé một đường ở tà áo choàng để không vướng chân khi tung cước.

Đây là chiến trường, và đối thủ là quái vật.

Dù có đồng đội, chỉ cần sơ suất 1 giây cũng đủ để mất mạng.

Arnold nhìn Người Hang Động bằng ánh mắt mà hắn từng dành cho Krai trước kia.

“Leo lên mái nhà kia. Từ đó có thể tìm được con tin,” hắn nói, giọng trầm và khàn.

Những người của Scorching Whirlwind và lính gác thị trấn đều gồng mình chuẩn bị.

Eigh vẫn giữ nụ cười thường thấy, nhưng trong ánh mắt là sự quyết tâm sắt đá.

“Chạy cũng vô ích khi bọn này đông thế. Cứ chiến thôi. Chỉ cần cầm cự được cho đến khi các người diệt được nguồn gốc của vụ này là được.”

—-

Hôm đó là ngày tồi tệ nhất đời ông.

Marcos, trưởng thị trấn Suls, người bao năm nay quản lý một vùng suối nước nóng yên bình, giờ chỉ còn biết ngồi lặng người nhìn quảng trường trung tâm với vẻ hoang mang tột độ.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, vượt xa sức tưởng tượng của ông.

Suốt bao năm, Suls luôn bình lặng.

Việc “Rồng suối nóng” bất ngờ xuất hiện trong một quán trọ hạng sang sau 10 năm ẩn mình đã đủ khiến Marcos kiệt sức rồi.

Thế mà ngay sau đó, ông bị bọn cướp bắt giữ và lôi ra quảng trường.

Với phần lớn du khách đã bỏ đi vì tin đồn về Băng cướp Barrel, những người còn lại trong thị trấn đều là dân quen mặt.

Chính lúc đó, ông mới biết rằng bọn cướp đã chiếm toàn bộ Suls.

Bọn chúng không đánh đập hay trói dân, có lẽ vì cho rằng chẳng đáng công.

Dân Suls vốn hiền lành, chưa từng va chạm hay cầm vũ khí bao giờ.

Marcos chỉ cần một ánh nhìn đe dọa là đã không còn can đảm chống lại.

Thực ra, họ vẫn còn một cách tự vệ, những lõi hình nhân mà họ mới được Giả kim sư của Vong Linh Than Khóc tặng hôm trước.

Chỉ cần thả lõi của nó vào nước là có thể tạo ra một hình nhân mạnh mẽ.

Nhưng Marcos không dám dùng.

Ông tin rằng chống cự chỉ khiến mọi người chết nhanh hơn, nên tốt nhất là chờ cứu viện.

Nói là “tin”, thực chất là sợ.

Sợ bọn cướp, sợ thất bại.

Dù bọn cướp chẳng tước vũ khí của dân, ông vẫn không dám thử.

Ông viện đủ lý do rằng bọn cướp quá mạnh, rằng hình nhân có thể không đủ sức, nhưng trong lòng ông biết rõ:

Đó chỉ là cái cớ cho sự hèn nhát của chính mình.

Và rồi, khi ông cùng dân làng đang run rẩy trong quảng trường, tình hình lại thay đổi đột ngột.

Đám canh gác biến mất.

Cả tên đàn ông từng đe rằng “chống là chết” và người phụ nữ luôn khinh bỉ họ cũng đều biến mất.

Bọn chúng bị một đàn quái vật tấn công bất ngờ, và khi nhận ra mình không thể chống nổi, chúng bỏ chạy.

Chỉ còn lại dân làng và đám sinh vật màu xám đang vây quanh.

Marcos chưa từng thấy loài này bao giờ.

Chúng mạnh mẽ, thông minh, và còn đủ đáng sợ để khiến cả một đội cướp thiện chiến tháo chạy.

Đây không còn là chuyện mà một trưởng thị trấn nhỏ bé như ông có thể xoay chuyển nữa.

Bọn quái vật xông vào giết bọn cướp, nhưng lại chẳng hề đụng đến dân làng, một điều càng khiến ông thấy rùng mình hơn.

Tuy vậy, trong đôi mắt lạnh lẽo như khoáng thạch của bọn quái vật ấy không hề có chút nhân từ nào.

Chúng đứng bao quanh dân làng, miệng phát ra những âm thanh lạ lẫm của thứ ngôn ngữ chẳng ai hiểu nổi.

Rõ ràng, chúng không hề có ý định để con tin được tự do.

Sắc mặt dân làng trắng bệch, nhiều người run lẩy bẩy.

Không có gì lạ khi họ mất sạch dũng khí bỏ trốn sau khi chứng kiến cảnh đám quái vật hợp sức tiêu diệt bọn cướp.

Một vài người thậm chí ngất xỉu vì quá sốc.

Marcos, trong cơn hoảng loạn, cố tự đánh lạc hướng mình bằng một câu hỏi vu vơ:

Bọn cướp đáng sợ hơn, hay lũ quái vật này đáng sợ hơn?

Nhưng chưa kịp nghĩ tiếp, một con trong số chúng đã bắt đầu tiến về phía trước.

Marcos cảm thấy đầu óc trống rỗng, toàn thân tê dại vì sợ hãi, song con quái vật đó lại đi ngang qua ông mà chẳng buồn liếc nhìn.

Nó dừng lại trước mặt một người đàn ông, một thương nhân địa phương, kẻ vốn tự hào vì có thân hình lực lưỡng, luôn khoe khoang rằng mình là người khỏe nhất thị trấn Suls.

Nhưng dù có to lớn thế nào, hắn vẫn chỉ là dân thường, chẳng hề quen với những tình huống sinh tử như thế này.

Những chiếc xúc tu của quái vật vươn ra, quấn chặt lấy thân người thương nhân ấy.

Dù cao gần 2m, hắn bị nhấc bổng lên không trung một cách dễ dàng.

Hắn gào thét, vùng vẫy dữ dội, nhưng chẳng khác gì một con rối trong tay sinh vật khổng lồ kia.

“Ryuu–ryuu.”

Marcos không hiểu ý nghĩa của âm thanh đó, nhưng linh cảm mách bảo ông điều chẳng lành.

Giọng điệu của nó không còn dữ tợn như khi tấn công bọn cướp nữa, ngược lại, nghe gần như… chán chường, giống cách một con người thở dài khi phải làm việc nhàm chán.

Người thương nhân bị nâng lên cao.

Nó định làm gì đây?

Khi câu trả lời lóe lên trong đầu Marcos, ông lập tức thò tay vào túi, nắm chặt những lõi hình nhân mà mình mang theo.

Trong cơn hoảng loạn, ông hét toáng lên rồi ném toàn bộ 10 lõi ra ngoài.

Chúng rơi tán loạn trên nền đất, một lõi trong số đó lăn xuống rãnh thoát nước.

Y như lời Giả kim sư đã nói hôm trước, chỉ sau vài giây, lõi đó hút nước suối nóng và phát sáng, rồi một bóng hình trong suốt từ từ hiện ra.

Ngay lập tức, tất cả bọn quái vật, kể cả con đang giơ người thương nhân lên đồng loạt quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào sinh thể mới xuất hiện.

“Ryuu?!”

Con hình nhân nước suối nóng trị giá ba tỷ Vàng bắt đầu chuyển động.

Việc đầu tiên nó làm là đập mạnh xuống, hất tung những lõi còn lại xuống rãnh.

Chỉ trong chớp mắt, trước mắt Marcos, từng hình nhân khác cũng lần lượt hiện ra, mọc lên như cây sau mưa.

Người thương nhân bị ném sang một bên như một món đồ vô dụng.

Đám quái vật kêu gào phấn khích, hệt như khi chúng xông vào bọn cướp.

Cả hai phe, quái vật và hình nhân, lao vào nhau dữ dội.

Có lẽ vì được tạo nên từ nước suối nóng, các hình nhân vẫn vững vàng ngay cả khi bị những xúc tu khổng lồ quật tới tấp.

Ồ… nếu mình còn sống sau vụ này, chắc chắn mình sẽ mua hết đống lõi hình nhân của suối nóng này,Marcos nghĩ, mắt không rời khỏi trận chiến ác liệt diễn ra ngay trước mặt.

—-

Băng qua những mái nhà trong thị trấn Suls, Tino và hai chị em nhà Smart phóng đi như gió.

Dù bước chân của Tino đôi lúc vẫn còn chập chững, nhưng cô đã được Lizzy huấn luyện kỹ càng trên mái nhà của thủ đô đế quốc.

So với nơi nhà cao thấp lộn xộn đó thì Suls đúng là dễ đi như dạo chơi.

Người Hang Động chỉ bám dưới mặt đất.

Một vài con có trông thấy nhóm Tino, nhưng chẳng con nào leo lên mái.

Là loài sinh sống dưới lòng đất, có lẽ chúng chẳng quen với độ cao.

Mà cho dù có đuổi, thì với tốc độ của họ, Tino và hai chị em thừa sức bỏ xa.

“Vẫn thắc mắc là, chúng từ đâu chui ra thế nhỉ?”

Siddy vừa chạy vừa nói, giọng vẫn đều đặn đáng kinh ngạc dù là một Giả kim sư.

“Câu hỏi hay đấy,” Liz đáp.

“Bình thường thì Người Hang Động sống sâu dưới lòng đất mà…”

Có lẽ đây chính là bọn Minh Tri trong truyền thuyết địa phương.

Khi nhìn kỹ lại, Tino mới nhận ra số lượng của chúng thật khủng khiếp, thậm chí có thể còn đông hơn dân số cả thị trấn Suls.

Làm sao một đội quân khổng lồ thế này lại có thể ẩn mình bao lâu mà không ai biết?

Với chừng ấy Người Hang Động, dù không có Barrel phá hoại từ trước, đây vẫn là một trận chiến khốc liệt.

Nghĩ kỹ thì… cũng may là có bọn cướp, ít nhất chúng còn kéo được một phần lực lượng của đám quái vật đi chỗ khác.

Không, đừng nghĩ linh tinh nữa, Tino!

Cô tự nhủ.

Bang chủ chưa từng gặp đám Barrel đó.

Anh cũng chẳng bao giờ để bọn cướp vào thị trấn đâu.

Dù anh ấy có thông minh đến mấy, cũng chẳng thể kiểm soát hết hành động của bọn cướp được.

Bang chủ là một “vị thần”, nhưng không phải thần ác, chắc là vậy…

Mục tiêu của họ là tìm ra nguồn gốc của Người Hang động, và chẳng bao lâu, họ đã phát hiện.

Ở khu công trình mà họ từng đi ngang qua, vô số sinh vật đang liên tục trườn ra từ một cái hố lớn trên mặt đất.

“À ha… Cái hố đó chắc thông thẳng xuống ổ của chúng,” Siddy nhướng mày nói.

“Nhưng chưa bao giờ em thấy chuyện như thế này xảy ra.”

“Thế… ta lấp lại hả?”

Lizzy hỏi.

Siddy chớp mắt, đảo nhìn quanh, nơi bọn quái vẫn không ngừng tràn lên.

“Lấp cũng vô ích thôi. Chúng sẽ lại đào lại. Người Hang Động vốn giỏi đào bới mà. Có vẻ tổ của chúng to lắm đấy, bình thường chúng đâu tụ tập đông thế này.”

Rồi Tino nhận ra một điều kỳ lạ.

Sau khi bò ra khỏi hố, mỗi Người Hang Động đều quay đầu về cùng một hướng, phát ra âm thanh giống nhau.

Hai chị em Smart cũng chú ý, cả ba đồng loạt nhìn về phía ấy.

Cả hai đôi mắt hồng của họ đều mở to kinh ngạc.

Giữa trung tâm thị trấn, trên nóc tòa nhà cao nhất, một Người Hang Động khổng lồ đang quỳ rạp xuống.

Nhưng thứ khiến cả nhóm sững sờ không phải nó, mà là bóng người mảnh khảnh đang đứng trên đầu con quái vật.

“Nghe nói trong văn hóa của Người Hang Động, họ tôn sùng những cá thể nhỏ bé, mảnh mai,” Siddy cố gắng lý giải.

“Nh-Nhưng mà, Siddy… bang chủ đâu phải Người Hang Động.”

Tino không thể nào nhầm được.

Dù có khác một chút về màu da, hay khuôn mặt trông hơi lạ, cô vẫn nhận ra ngay.

Người đang đứng trên đầu con quái vật ấy chính là Krai, vị bang chủ mà cô tôn kính nhất.

Anh vẫn mặc áo lụa, chẳng hề hóa trang gì cả.

“Ryuu–ryuu–ryuu!”

Người Hang Động đồng loạt cất tiếng hát.

Âm thanh vang vọng đầy mê hoặc, như một nghi lễ kỳ bí.

Siddy, luôn sẵn sàng giúp đỡ, cố gắng dịch lại:

“‘Hỡi Đức Vua, bầy tôi trung thành của Người đang chờ chỉ dẫn.’”

Cô nói, giọng lộ rõ sự bối rối.

Ngay cả cô cũng không ngờ được cảnh tượng này.

“Krai… Từ bao giờ đã thành vua rồi thế hả?”

Liz buông lời nửa bực nửa buồn cười.

Krai giơ tay phải lên, rồi cất tiếng đáp lại bằng chất giọng ngân nga, trầm bổng chẳng khác nào hát.

“Ryuu–ryuu–ryuu–ryu–ryu.”

Người Hang Động mới trồi lên bỗng gào vang, reo hò phấn khích, rồi tản ra tứ phía như bầy thú được thả xích.

Siddy đứng chết lặng, mặt tái mét.

“Ảnh… ảnh vừa nói gì thế?”

Tino run run hỏi.

Siddy chỉ hiểu đại khái ngôn ngữ của chúng, nhưng có vẻ như Krai lại nói trôi chảy như người bản xứ.

Tino thật không biết nên thấy tự hào… hay nên lo sợ nữa.

Cô không hiểu bang chủ vừa nói gì, nhưng chắc chắn anh không “ryu-ryu” bừa bãi.

Bang chủ không phải kiểu người như thế.

Siddy chớp mắt mấy lần, rồi chau mày.

“‘Giết sạch bọn chúng. Mau mang về cho ta máu của những chiến binh mạnh nhất. Mặt đất này sẽ thuộc về chúng ta.’, đó là những gì anh ấy nói.”

“Không thể nào! Bang chủ tuyệt đối không bao giờ nói những lời như thế!”

Nghe đến đây, Tino cảm thấy lạnh sống lưng.

Câu nói ấy mang âm điệu của một kẻ phản diện thực thụ.

Nếu lời Siddy dịch là đúng, thì toàn bộ sự hỗn loạn ở Suls này… đều là lỗi của bang chủ sao?

“Ồ? Có khi nào cậu ấy còn giận vụ chiến gối hôm trước không nhỉ?”

Lizzy nói đùa, giọng nửa thật nửa trêu.

“Bỏ qua vụ chiến gối đi,” Siddy đáp, “có thể anh ấy đang tính cách tiêu diệt cả Người Hang Động lẫn đám Barrel cùng lúc cho gọn. Nhưng mà… lần này hơi quá tay thì phải.”

Hơi quá tay á?!

Tino muốn gào lên.

Cả cái thị trấn này đang bị san phẳng đấy chứ!

“Dù sao thì, nếu cái hố kia thật sự thông đến hang ổ của Người Hang Động, thì chuyện chúng trồi lên mặt đất chỉ là vấn đề thời gian,” Siddy nói, đầu nghiêng nhẹ như đang tự cân nhắc.

“Nếu chúng xuất hiện lúc không có chúng ta ở đây, có lẽ Suls đã bị xóa sổ rồi.”

Tino trố mắt.

“Vậy thì… lẽ ra anh phải nói cho tụi em biết chứ?!”

Bang chủ từng kéo bao nhiêu người trong hội và cả các thợ săn khác vào những “Ngàn thử thách” quái đản, nhưng chưa từng khiến dân thường vạ lây như thế này.

Dù chỉ muốn đánh lạc hướng Barrel đi nữa, đâu cần phải làm đến mức này?

Nếu đây đúng là kế hoạch của anh, thì anh ấy đang đẩy cả thành phố vào hỗn loạn!

“Còn một vấn đề nữa,” Siddy nói tiếp, giọng nghiêm lại.

“Bây giờ Người Hang Động đang bị kích động, vậy Krai định làm sao để kiểm soát chúng sau khi mọi chuyện kết thúc?”

Tino chớp mắt.

“Thì… chẳng phải bang chủ chỉ cần ra lệnh cho chúng thôi sao?”

“Không đơn giản thế đâu. Một khi cơn hưng phấn này đã bùng lên, không dễ gì dập tắt được.”

Siddy khẽ nhíu mày, có vẻ thật sự không hiểu nổi nước cờ này.

Tino thấy ớn lạnh trong lòng.

Nếu đến cả Siddy, người bạn thuở nhỏ của bang chủ, và từng là một trong những Nhà Giả kim vĩ đại nhất còn không đọc được ý đồ của anh, thì chắc hẳn kế hoạch này thật sự điên rồ.

Cô thoáng nghĩ, có khi nào đây là cách anh muốn nói “Tự các em lo đi”?

Chỉ nghĩ đến đó thôi Tino đã thấy choáng.

Có thể đây là một “thử thách” dành riêng cho chị em nhà Smart, nhưng với cô, nó chẳng khác nào bản án tử.

“Thôi nào,” Lizzy khoanh tay, “nếu còn thời gian đứng đoán già đoán non thì chi bằng hỏi thẳng luôn đi. Ê, Krai!”

Cô nàng vẫy tay thật rộng, ra hiệu về phía người đàn ông đang ngồi trên đỉnh tòa nhà trung tâm.

Ánh mắt của Krai hướng về phía họ, rồi khẽ cong lên thành một nụ cười.

Nhưng trước khi họ kịp nói gì, một Người Hang Động nhỏ nhắn ở bên cạnh hắn bật người lao vút đi.

Cô ta đáp xuống mái nhà chỗ họ đứng bằng những động tác mềm mại, chuẩn xác hệt như một đạo tặc lành nghề.

Có vẻ Người Hang Động đực và cái khác nhau khá rõ về kích thước.

Trước đó Tino đã thấy đủ loại hình dạng giữa đường phố Suls, nhưng con này lại khác.

Trên trán cô ta có một vòng hoa văn hình vương miện.

“Cái dấu đó… nghĩa là công chúa của bọn chúng.”

Trời, Siddy biết thật nhiều ghê đó, Tino nghĩ, mắt vẫn không rời sinh vật trước mặt.

“Ryu-ryu-ryuu-ryun!”

Công chúa cất giọng, ánh mắt sắc như dao.

Siddy dịch lại, giọng hơi khẽ.

“Cô ta nói: ‘Lũ cư dân mặt đất đáng khinh, các ngươi dám làm gì trước đức vua tối cao của chúng ta?’”

—-

Người đó… mang dáng dấp của một vị vương giả.

Và cuộc gặp giữa họ là định mệnh.

Đối với Người Hang Động kẻ thống trị thế giới ngầm thì thế giới trên mặt đất là vùng đất cuối cùng họ khát khao chinh phục.

Một miền đất huyền thoại, đẹp đẽ nhưng không thể với tới.

Bộ móng vuốt của họ được tạo ra để đào xới trong lòng đất, nhưng lại khó lòng xuyên qua tầng đá cứng, càng không thể đào ngược lên trời.

Vì thế, “mặt đất” mãi chỉ là một câu chuyện kể cho đám trẻ Hang Động nghe mỗi đêm.

Cho đến một ngày, trong khi mở rộng đường hầm, bọn họ phát hiện ra một lối đi lạ, một đường hầm dài, thẳng tắp, đi mãi lên trên, và chẳng ai nhớ đã từng đào nó.

Khi lần theo, họ nhận ra lối đó dẫn đến một vùng đất chưa từng biết, chính là thế giới mặt đất trong truyền thuyết.

Hơn nữa, nó còn thông đến một khu dân cư của loài người.

Xã hội Hang Động là chế độ quân chủ tuyệt đối.

Một công chúa nắm toàn quyền, và cô sẽ chọn ra người xứng đáng làm vua, dẫn dắt toàn thể tộc nhân.

Lúc ấy, công chúa Ryuulan vẫn chưa chọn được vua.

Vì vậy, chính cô là người đảm nhiệm việc thám hiểm con đường dẫn lên mặt đất.

Và ở đó… cô gặp hắn, kẻ sau này được gọi là quốc vương của Đế quốc Suls.

Ban đầu, Ryuulan tưởng hắn là người mặt đất.

Cô bắt hắn lại để quan sát, hy vọng qua đó có thể tìm cách xâm lược dễ hơn.

Nhưng cô nhanh chóng nhận ra mình đã lầm.

Tóc và da hắn có màu giống mô tả về loài người trong truyền thuyết, nhưng khi mang hắn xuống lòng đất, nhìn kỹ hơn, cô phát hiện những đường nét của hắn lại mang đặc trưng của Người Hang Động.

Cơ thể mảnh, nhưng rắn chắc, một dáng vóc lý tưởng cho vị vua của dân tộc dưới lòng đất.

“Ta sẽ là vua của các ngươi, từ nay dẫn dắt các ngươi đi tới tương lai. Quỳ xuống đi, ta không cần kẻ yếu.”

Hắn tuyên bố, chỉ sau một cái liếc mắt đầy ngạo nghễ về phía cô và đám cận vệ.

Đám cận vệ nổi giận, nhưng theo truyền thống Người Hang Động, bất kỳ ai cũng có quyền chứng minh bản thân xứng đáng làm vua.

Thế là trận chiến bắt đầu.

Và hắn đã cho họ thấy mình xứng đáng thế nào.

Đầu tiên, hắn dùng một sức mạnh mà Ryuulan chưa từng thấy áp đảo đối thủ chỉ trong tích tắc, nhưng không giết họ.

Sau đó, hắn còn khinh khỉnh bảo rằng bọn họ quá yếu, rồi đề nghị cho 5 chiến binh cùng lên một lúc.

Khi 5 người lao vào, hắn thậm chí còn tăng cường sức mạnh cho họ trước khi đánh.

Chỉ thế thôi cũng đủ khiến Ryuulan và toàn bộ vương quốc phải quỳ xuống.

Sức mạnh, và cả lòng hào hiệp đó, đều thuộc về một vị vua đích thực.

Công chúa đã ngỏ lời cầu hôn, nhưng hắn chỉ mỉm cười và nói:

“Giờ là lúc chúng ta tấn công thế giới mặt đất. Đừng sợ những vị thần xấu xa kia. Giết sạch bọn chúng đi.”

Câu nói nhẹ tênh như không, nhưng đã châm ngòi cho một cơn bão trong lòng dân tộc Hang Động.

Từ bao đời, họ vẫn truyền nhau về “những vị thần ác” đã ngăn cản họ chạm tới ánh sáng mặt trời.

Tổ tiên của Ryuulan từng suýt chạm được vào thế giới bên trên, nhưng rồi bị đẩy trở lại vực sâu bởi chính những “thần” đó.

Suốt hàng thế kỷ, nỗi sợ hãi ấy giam họ dưới lòng đất.

Nhưng vị vua mới không hề e sợ các vị thần đó đã nói bằng giọng điệu khiến ai nghe cũng tin tưởng.

Và thế là, Ryuulan cùng toàn thể dân tộc, bỏ lại sự nghi ngờ, hăng hái đi theo vị vua vừa xuất hiện.

Chỉ cần là vì Ngài ấy, cho dù có chết… cũng không hối tiếc.

—-

Quả là loạn hết cả lên.

Tôi biết vương quốc ngầm kia rất rộng lớn, nhưng chỗ tôi từng đặt chân tới chắc chỉ là một góc nhỏ của nó thôi.

Số lượng Người Hang trồi lên mặt đất nhiều đến mức vượt xa cả tưởng tượng của tôi.

Và dù tôi có cố thế nào đi nữa, họ vẫn không chịu quay về.

Thật ra tôi cũng mơ hồ đoán trước được điều đó rồi, mấy người kia hoàn toàn chẳng hiểu tôi đang nói gì.

Dĩ nhiên là không rồi, tôi chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc.

Tôi lơ đãng một chút thì bị bắt cóc, rồi lại lơ đãng mà bị đặt lên lưng một Người Hang.

Nhìn họ chạy loạn khắp thị trấn, rõ ràng chẳng có vẻ gì là “đoàn khách thân thiện” cả.

Nhưng biết làm sao được, tôi cũng chẳng có cách nào khác.

Tôi nhìn xuống quang cảnh thị trấn, cố nghĩ xem có cách nào giải quyết tình hình hỗn loạn này không.

Và rồi, tôi chợt thấy vài người đồng đội của mình đang đứng trên một mái nhà khác, nhìn về phía tôi.

Họ đến cứu tôi sao?

…Không, chắc là không đâu.

Chỉ là tôi đang tuyệt vọng đến mức bấu víu vào bất kỳ hy vọng nào thôi.

Nếu là Sitri thì chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ ra cách thoát thân trong tình huống này.

Tôi định giơ tay vẫy họ, nhưng Người Hang bên cạnh tôi đã kêu lên vài tiếng “ryu-ryu”, rồi nhảy vút qua không trung, đáp xuống mái nhà nơi Liz và mấy người kia đang đứng.

Tôi không thể cứ ngồi yên được, nên miễn cưỡng quyết định trèo xuống.

Nhưng khi cúi người nhìn xuống dưới, tôi chùn lại.

Làm sao bây giờ?

Cao quá, tôi không nhảy được…

Ai đó cứu với.

Trong lúc tôi còn đang lưỡng lự, cô Người Hang kia đang vung tay hét gì đó về phía nhóm bạn tôi.

Có vẻ cô ta là nhân vật đặc biệt trong đám Người Hang, tôi chợt nhớ ra chỉ có mình cô ta là có mấy dấu hoa văn trên đầu.

Và rồi, từng nhóm Người Hang bắt đầu tụ tập dưới chân tòa nhà nơi cô ta và nhóm bạn tôi đứng.

Tình hình này mà bùng nổ thì to chuyện thật rồi.

Dù cô ta từng bắt cóc tôi, nhưng cũng đã cứu tôi vài lần, nên tôi cũng thấy có chút cảm tình.

Tôi không muốn đánh nhau, nếu họ đã có cả một nền văn minh như vậy dưới lòng đất, thì chắc hẳn họ cũng đủ thông minh để có thể nói chuyện bằng lời, chứ không phải bạo lực.

Tôi thôi không cố trèo xuống nữa mà chỉ hét to.

Dừng lại!

Đừng đánh nhau!

“Ryuu-ryu-ryuu!”

Cô Người Hang có hoa văn trên đầu nghe thấy tiếng tôi liền quay lại.

Nhưng trước khi cô ta kịp phản ứng, Sitri đã lên tiếng trước:

“Anh đứng về phe nào thế, Krai?!”

“Ryu?”

Anh đứng về phe em chứ còn phe nào nữa.

“Chúng ta cãi nhau một chút thôi chứ có gì đâu! Thế mà anh dám thay bọn em bằng Người Hang Động à?! Đồ đầu đất!”

“Ryu-u…”

Mấy hôm nay toàn nói “ryu-ryu”, giờ thành phản xạ luôn rồi.

“Đầu đất”, lâu rồi mới nghe lại từ đó đấy.

“Anh vừa lòng với con công chúa Hang Động đó lắm hả?! Con gái nào cũng được với anh sao? Thế em thì sao hả?! Đồ lăng nhăng! Đồ tệ bạc! Đồ mắc nợ!”

Ơ, chuyện nợ nần có liên quan gì ở đây không vậy?

Không chỉ Sitri nổi đóa, ngay cả Liz cũng sững người.

Mà tôi đâu có thấy “con gái nào cũng được”!

Tôi chỉ nghi cô ta là nữ thôi chứ đâu chắc chắn!

“Thế là anh muốn làm vua hả?! Muốn lập quốc luôn hả?! Đồ ngu!”

Vua?!

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó, mà cũng chẳng nhớ mình “đăng cơ” khi nào nữa.

Cô Hang Động, hình như là công chúa nhảy vọt lên rồi quay về bên tôi.

Cô ta mỉm cười, ôm chặt lấy tôi và líu lo “ryu-ryu” như mọi khi.

Tôi thật sự không hiểu gì hết.

Như thường lệ, tôi chẳng biết cô ta đang nói gì, còn Siddy thì lại nhìn tôi bằng ánh mắt… hơi khác.

Có lẽ cô ấy hiểu được ngôn ngữ của họ chăng?

Chứ tôi thì chịu rồi!

Trong lúc tôi còn đang nghĩ xem làm sao để giải thích cho ra nhẽ, thì công chúa bỗng hét lên một tiếng kỳ lạ:

“Ryaa?!”

Tôi bị đẩy ngã bật ra sau, ngồi bệt xuống đất.

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Tôi nhìn quanh, cố đoán xem chuyện gì xảy ra, và rồi nhận ra da mình đang dần trở lại màu thật.

“Ryu-ryu-ryu?! Ryu?!”

Cô ta kêu lên hoảng loạn.

À phải rồi, Bảo Cụ hết ma lực rồi.

Chiếc Mirage Form vốn có thể tự duy trì ảo ảnh, nhưng thời gian kéo dài phụ thuộc vào hình ảnh được tạo ra.

Tôi đã từng thử vài lần để ước chừng thời lượng, nhưng trong lúc rối rắm này thì quên mất tiêu.

Tôi cố xoa chiếc vòng tay đen, song ma lực của tôi chẳng đủ để sạc lại Bảo Cụ.

Thật ra, lớp ngụy trang của tôi cũng chỉ thay đổi chút ít, chỉnh màu da, tóc thôi chứ đâu có biến dạng gì ghê gớm.

“Ryuu…”

Tôi gọi nhỏ, thử dỗ dành công chúa.

“Ryu, Ryu-u-u-u!”

Không được rồi.

Nước mắt ràn rụa, cô công chúa vung tóc hất tôi bay ngược ra sau, lăn lóc đến chân Sitri.

“Anh về rồi,” tôi nói.

“Chào mừng anh trở lại,” Sitri đáp tỉnh bơ.

Trời ạ, đúng là một màn quay xe nhanh như chớp.

Vừa mới mắng tôi xối xả, giờ cô ấy lại nắm tay kéo tôi dậy như chưa từng có chuyện gì.

Lúc đó tôi mới chợt nhận ra một điều hiển nhiên:

Con người vẫn là đối tượng dễ chịu nhất để giao tiếp.

“Krai, cậu vừa làm cái trò gì thế hả?”

Liz hỏi, mặt đầy chán nản.

“Không thấy à?”

“Không.”

Thật buồn cười, vì chính tôi cũng không biết mình vừa làm gì luôn.

“Có vẻ như với Người Hang Động, phép thuật và Bảo Cụ là thứ hoàn toàn xa lạ,” Sitri nói.

Giờ tôi mới nhận ra, đúng thật, tôi chưa từng thấy họ dùng phép thuật bao giờ.

Chắc vì họ vốn đã kỳ lạ sẵn, nên tôi chẳng để ý.

“Ryu-ru-ru-ru-ru-ru-ru-ru!”

Công chúa hét lên, vai run bần bật.

Toàn bộ Người Hang Động xung quanh lập tức đứng im.

Không khí trong thị trấn lặng đi, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn về phía công chúa.

Khung cảnh tĩnh lặng đến đáng sợ như cơn bão đang chuẩn bị ập tới.

“Cô ta nói,” Sitri dịch lại, “‘Nhà vua đã chết. Hãy giết hết chúng, từ chiến binh cho đến dân thường. Hãy hủy diệt tất cả! Đừng để kẻ nào trên mặt đất còn khinh thường sức mạnh của chúng ta!’”

“Họ… họ không chạy sao?! Dù vua chết rồi mà?!”

Tino thốt lên.

“Với tình hình thế này thì…”

Sitri liếc sang tôi, nói nửa chừng.

Thật lạ, thứ khiến tôi sợ nhất lúc đó không phải là Người Hang Động đang gào thét, cũng không phải ánh mắt đầy thù hận kia, mà là sự bình thản đến đáng sợ trong giọng nói của Sitri khi cô ấy dịch lại từng câu.

Tiếng gầm vang lên.

Người Hang Động đang rải rác khắp thị trấn bỗng đồng loạt gào rú, cơn thịnh nộ của chúng dâng trào, báo hiệu khởi đầu của một cơn ác mộng thực sự.

Công chúa giơ tay, chỉ thẳng vào tôi.

Hàng ngàn ánh mắt vàng rực lập tức dồn hết về một hướng, về phía tôi.

“Cậu tính gây chuyện với cả Người Hang Động hả?”

Liz hỏi, giọng không tin nổi.

“Hay là cố tình chọc tức chúng thế?”

Cô nhìn tôi trừng trừng, mắt mở to như thể không hiểu nổi tại sao tôi lại làm vậy.

Nhưng thật ra, tôi chẳng hề muốn đánh nhau với ai cả.

Tôi chỉ muốn đi nghỉ thôi mà.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?

Người đáng thương thực sự lúc này lại là dân thị trấn Suls, chẳng hiểu sao, họ đã biến mất không thấy tăm hơi.

“Đông như vậy thì khó mà đối phó được. Mà độc cũng vô dụng với bọn chúng nữa… Hừm, giá mà Lucia có ở đây.”

Sitri cau mày, trông như đang thật sự bối rối.

Còn Tino thì đã sẵn sàng chiến đấu, căng người ra cảnh giác.

Số lượng Người Hang Động quá áp đảo.

Trong Grieving Souls, tấn công diện rộng là sở trường của Lucia.

Liz thì mạnh thật, nhưng cô ấy chỉ giỏi cận chiến, đấm đá thôi chứ chẳng có cách nào xử cả đám cùng lúc.

Tôi hít sâu một hơi và bước lên trước, đứng cách bọn họ vài bước.

Tôi mỉm cười.

Tôi đã từ lâu không còn nghĩ đến việc “lên kế hoạch” nữa.

Dù sao, tôi chưa từng nghĩ ra được cách nào hữu dụng trong mấy vụ khủng hoảng như thế này cả.

Tôi bước ra chỉ vì… đứng sau cũng chẳng giải quyết được gì.

Tino nuốt khan.

Người Hang Động vẫn không rời mắt khỏi tôi, cơn thịnh nộ trong ánh nhìn ấy chưa hề nguôi.

Tôi chẳng hề cố lừa dối họ, nhưng kể cả có xin lỗi thế nào đi nữa, chắc họ cũng chẳng tha.

“Krai!”

Sitri gọi tôi.

“Ổn mà,” tôi đáp.

Thực ra thì không ổn tí nào.

Dù tôi có mang theo mấy chiếc Nhẫn Kết Giới, chúng chẳng giúp ích được bao nhiêu.

Tôi chỉ mong tìm được cách nào đó kết thúc chuyện này mà không đổ máu.

Và rồi, từng Người Hang Động một lao lên, nhảy thẳng về phía tôi.

Công chúa cũng không ngoại lệ, cô ta nhào tới với một động tác uyển chuyển đáng ngạc nhiên.

Tôi há miệng, gào thật to:

“Ryuu-ryuu-ryuu-ryu-ryu!”

Và ngay giây sau đó, thế giới vỡ vụn.

—-

Những mưu mô của Thiên Biến Vạn Hoá vốn chẳng ai hiểu nổi.

Dù đã theo anh ấy suốt thời gian dài, Tino vẫn không ngoại lệ.

Cô hoàn toàn không biết bằng cách nào họ lại rơi vào tình cảnh này.

Nhưng nhìn hai chị em nhà Smart, Sitri và Liz cũng đang ngơ ngác y như mình, Tino cảm thấy ít ra thì sự mù mờ đó cũng… bình thường thôi.

Chủ nhân của cô đang đứng chắn trước mặt họ.

Người Hang Động gào rú, nhảy vào anh từ mọi phía.

Thế nhưng Krai không hề nhúc nhích.

Không phản công.

Không né tránh.

Chẳng làm gì cả.

Rồi trong khoảnh khắc, toàn bộ mái nhà nơi anh đứng, cùng Người Hang Động đang lao đến, đều bị cuốn phăng bởi một cơn gió lửa dữ dội.

Tino chỉ vừa kịp co người, cố trụ vững trước luồng khí nóng rát thổi ập qua.

Tóc và áo choàng của cô bị hất tung rối bời.

Cô hoảng hốt đảo mắt quan sát xung quanh.

Một góc lớn của thị trấn đã bị tàn phá.

Chỉ còn duy nhất một người đứng vững giữa tâm hoang tàn, Krai.

Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ thản nhiên, như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

Và rồi, một tiếng gầm rung trời vang lên.

“ROÀOOOOO!”

Bóng một sinh vật khổng lồ phủ trùm mặt đất, che khuất cả ánh mặt trời.

Liz tròn mắt.

Cả Người Hang Động và công chúa vừa thoát chết trong gang tấc đều ngẩng đầu nhìn.

Tino thấy má mình khẽ giật.

Trên cao, trong ánh sáng chói lòa bị chắn lại, là đôi mắt đỏ ngầu đang trừng xuống.

Che phủ bầu trời, sải cánh đồ sộ, một con quái thú huyền thoại, sinh vật mạnh nhất thế giới:

Rồng.

Con rồng ấy còn to lớn và áp đảo hơn cả con mà Tino từng hạ được.

Từ kẽ hàm khẽ hé, từng làn hơi nóng trắng bốc lên.

Sitri chớp mắt:

“Ồ… là rồng suối nước nóng trưởng thành đấy.”

“Khổng lồ thật. Có khi còn to bằng mấy con rồng mà bọn mình từng hạ gục,” Liz nói.

“Hả?! Rồng… suối nước nóng? Lại còn trưởng thành?!”

Tino không tin nổi vào tai mình.

Tất cả mọi thứ về con rồng này đều khác hoàn toàn con mà cô từng giao chiến ở suối nước nóng.

Dù nhìn từ xa, cô vẫn nhận ra lớp da xanh đậm thô ráp của nó khác hẳn con tròn trĩnh, gàn dở lúc trước.

Chưa kể, con này biết bay, và kích cỡ của nó thì… khủng khiếp.

Cô biết vài loài thần thú sẽ thay đổi khi trưởng thành, nhưng thế này thì quá đáng rồi.

Người Hang Động đồng loạt kêu lên, giọng run rẩy.

Ngay cả công chúa cũng sững người, không dám động đậy.

“Ryu, ryuu-ryuu-ryuu!”

Tino không hiểu họ nói gì, nhưng rõ ràng là họ đang sợ hãi.

Và rồi, trung tâm đám đông nổ tung.

Hơi thở Rồng, đòn tấn công mạnh nhất trong kho vũ khí của loài rồng, được phóng ra.

Năng lượng hủy diệt tích tụ trong cơ thể và phóng qua miệng.

Tùy loại rồng mà uy lực khác nhau, nhưng tất cả đều mang sức mạnh khủng khiếp, đủ để xóa sổ cả một quốc gia, theo truyền thuyết kể lại.

Nhiệt độ tăng vọt.

Tino nhận ra nguyên nhân, hơi nước.

Thật kỳ lạ, nhưng với loài Rồng suối nước nóng, điều đó lại hợp lý:

Thay vì lửa hay băng, hơi thở của nó là hơi nước siêu nhiệt.

Con rồng mà cô từng đấu chỉ phun nước nóng, còn con này đã là một thể trưởng thành.

Người Hang Động ngẩng đầu, đồng thanh hô vang:

“Ryun-ryu-ryuu!”

“Có vẻ con rồng đó chính là ‘thần dữ’ mà họ nhắc đến trước đó,” Sitri nói, giọng bình tĩnh đến rợn người.

Dù đông đến mấy, Người Hang Động cũng không thể chống lại sinh vật thống trị bầu trời ấy.

Con rồng gầm gừ, ánh nhìn như muốn thiêu rụi mặt đất.

Công chúa Hang Động run rẩy, rồi bất ngờ lao đến trốn… sau lưng Krai.

Con rồng hít sâu, rồi phóng tiếp một luồng hơi khác, nhắm thẳng vào anh.

Luồng hơi nước đục khoét mặt đất, nghiền nát những ngôi nhà còn sót lại thành tro vụn.

Tino cắn chặt môi, cố nén tiếng hét.

Krai vẫn đứng yên, không nhúc nhích dù đối mặt với một trong những sinh vật mạnh nhất thế giới.

Dù bị đánh trúng trực diện, anh chẳng tỏ ra hề hấn gì.

Đôi mắt sắc lạnh của con rồng mở to, dường như không tin nổi có kẻ phàm trần nào lại chịu nổi đòn đó.

Krai chớp mắt chậm rãi, rồi quay lại nhìn cô công chúa Hang Động đang nấp phía sau mình.

“Ryu-ryu-ryu-ryu-ryu-ryu-ryu-ryu?”

Anh nói, giọng bình thản.

Không ai hiểu anh đang nói gì.

Tino cũng vậy, nhưng rõ ràng công chúa giật bắn người.

Cô ta chớp mắt liên tục, nhìn Krai, rồi nhìn rồng, rồi nhìn Người Hang Động, cuối cùng lại nhìn ông, hoảng hốt.

Cô vừa líu lo “ryu-ryu” đầy lo lắng, vừa hét toáng lên khi thấy con rồng đang hít một hơi khác.

“Ryun-ryu-ryu, ryuuu!”

Giọng hát ngân dài của cô vang khắp nơi, khiến Người Hang Động đồng loạt bừng tỉnh.

Họ như bị kéo khỏi cơn mê, rồi bắt đầu tháo chạy tán loạn, trông chẳng khác gì một bầy nhện bị xua đuổi, lao về cùng một hướng:

Trở lại cái hố mà họ đã chui lên.

Cảnh tượng tựa như một đợt sóng cuộn trào, đám người hang lũ lượt rút lui về tổ.

Chúng mang theo cả thi thể đồng bọn, không để sót lại một ai.

Có lẽ, chúng sẽ tổ chức nghi lễ tưởng niệm cho những kẻ đã ngã xuống.

Cuối cùng, chỉ còn công chúa của chúng ở lại.

Nước mắt lăn dài trên má, cô chậm rãi bước đến, ôm chầm lấy bang chủ vẫn còn đang ngẩn ngơ.

“Ryu!”

Cô nói, hẳn là lời tạm biệt, rồi quay lại, biến mất trong cái hố mà cô đã chui lên trước đó.

Siddy vỗ tay đánh “bộp” một cái, vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý.

“À, ra là vậy. Dùng Người Hang Động để đuổi bọn Barrel đi, rồi cho chúng thấy uy lực của kẻ thù trời sinh để khiến chúng từ bỏ ý định xâm chiếm. Một màn thao túng tuyệt vời!”

Nhưng chẳng ai trong nhóm có tâm trạng để tán thưởng như thế.

Thị trấn giờ đã tan hoang, và—

“RAAAAAWR!”

—trên cao, con rồng suối nước nóng khổng lồ kia vẫn chưa thỏa mãn cơn đói mồi.

Khi Người Hang Động đã rút hết, ánh mắt đỏ rực của nó giờ tập trung trọn vẹn vào Tino và đồng đội.

“Khoan đã… Giờ thì phải làm gì đây?!”

Con rồng quả thật đã giúp quét sạch Người Hang Động, nhưng giờ lại trở thành mối họa.

Không ai trong nhóm có khả năng chiến đấu với một sinh vật bay được.

Siddy dĩ nhiên chẳng thể làm gì.

Lizzy cũng thế.

Con người vốn là sinh vật chiến đấu khi chân còn chạm đất, mà giờ kẻ thù lại ở tận trời cao.

Hy vọng duy nhất còn lại, chính là Krai.

Lần đầu tiên, Tino thấy bang chủ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ánh mắt anh theo dõi con rồng một lúc, rồi bất ngờ vỗ tay, như thể vừa nghĩ ra điều gì đó.

Con rồng lại gầm lên.

Từ miệng nó, một luồng năng lượng sáng rực dần hội tụ.

Có lẽ nó định phóng một đòn toàn lực.

Nếu không ngăn lại, cả thị trấn Suls này chắc chắn sẽ bị san phẳng.

“B-bang chủ… Phải có cách nào đó chứ!”

Tino nghĩ, tim cô đập thình thịch.

Năng lượng trong miệng con rồng ngày càng rực sáng.

Lần này, nó không hề giữ sức.

Hơi thở của rồng từng thổi bay cả quốc gia đang được tích tụ chỉ để tiêu diệt họ.

Hơi nóng tràn ngập không khí.

Tino thấy phổi mình như bị bóp nghẹt, toàn thân run rẩy vì sợ.

Nhưng ngay khi đòn tấn công sắp được phóng ra, một bóng tròn trĩnh lao ra đứng chắn trước mặt Krai.

“Raaawr.”

Đó là con rồng suối nước nóng nhỏ mà Tino từng đánh bại trước đây.

Con rồng mà nếu Krai không năn nỉ cô tha, thì giờ có lẽ họ đã biến nó thành bữa tối rồi.

Lần cuối cô thấy nó là khi bị đám Barrel truy đuổi, vậy mà nó vẫn sống sót đến giờ.

Đôi mắt to tròn của nó ngước lên nhìn con rồng trưởng thành trên trời.

Con kia gầm khẽ, rồi luồng năng lượng trong miệng dần tan biến.

“Raaawr!”

“Tiếng gầm… vẫn như cũ, dù đã trưởng thành,” Tino buột miệng nói ra, trong khi mồ hôi chảy dọc lưng.

Ai nấy đều nín lặng.

Con rồng da xanh nhạt yếu ớt rống lên, còn con rồng khổng lồ thì quay đầu, lượn một vòng rồi bay về phía dãy núi xa.

Con rồng nhỏ ngoái lại nhìn Krai, phát ra tiếng “raawr” khe khẽ, rồi thản nhiên bước đi bằng hai chân sau.

Sự im lặng bao trùm tất cả.

Tino không thể cử động nổi.

Toàn thân cô như cứng lại sau cơn căng thẳng tột độ.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ mới phút trước họ tưởng đã chết, giờ lại an toàn.

Trái tim cô đập loạn, phải hít sâu mấy lần mà vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Lizzy nhảy khỏi mái nhà, chạy đến chỗ Krai.

Tino và Siddy cũng vội vàng theo sau.

“Trời ơi, đúng là bùng nổ luôn! Cậu tuyệt quá đó!”

Liz hào hứng reo lên, giọng đầy ngưỡng mộ.

Tino thì không thể nhẹ nhõm như thế.

Chỉ riêng cuộc xâm lược của Người Hang Động thôi đã đủ hủy diệt thị trấn này.

Thêm cả đòn tấn công của rồng, Suls lẽ ra đã bị xóa sổ khỏi bản đồ.

Vậy mà bang chủ đã giải quyết cả hai vấn đề chỉ trong 10 phút, không cần rút kiếm, không cần niệm chú.

Anh không chiến đấu, mà điều khiển.

Điều khiển cả hai kẻ thù của nhân loại như thể đang chơi cờ với định mệnh.

(Nhưng bang chủ à… nếu được, lần sau làm ơn đừng phá hủy nhiều như vậy nữa…)

“À… à à, đúng là bất ngờ thật,” Krai nói, giọng nhàn nhạt như chẳng có gì to tát.

“Xuất sắc lắm, Krai! Chính xác là thứ kỳ nghỉ chúng ta cần!”

Siddy reo lên, vỗ tay vui vẻ.

Tino nhìn hai chị em nhà Smart mà thấy khâm phục.

Họ điềm tĩnh đến mức đáng sợ, hoặc có lẽ, đó là bản năng sống sót bắt buộc của những người đồng hành cùng Krai.

Khi nhịp tim đã ổn định, Tino mới nhìn quanh.

Thị trấn Suls thanh bình giờ chỉ còn là đống đổ nát.

Một phần bị bọn cướp chiếm, rồi Người Hang Động tràn qua, cuối cùng là rồng bay lượn.

Nhà cửa đổ sập, đường đá thủng lỗ chỗ.

Việc tái thiết chắc chắn sẽ mất hàng tháng, nếu không muốn nói là năm.

Bỗng cô sực nhớ ra điều gì đó quan trọng.

“—Barrel! Em quên mất bọn Barrel rồi! Bang chủ, còn chúng thì sao?”

“Hửm? Barrel? Là gì thế?”

Krai nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.

Tino cứng họng.

“Barrel” nghĩa là nhóm cướp khét tiếng đến mức lãnh chúa Gladis phải thuê cả thợ săn cấp 8 để đối phó, dù ông ta vốn khinh ghét thợ săn.

Chúng tuy không mạnh bằng Người Hang Động hay rồng, nhưng vẫn là mối nguy lớn.

Cô cũng lo cho Arnold và các đồng đội khác.

Arnold đã được giải độc, và bên cạnh anh còn có Đồ Uống cùng Killiam, nhưng bảo vệ con tin trong hỗn loạn này chắc chắn không dễ.

Thế mà Krai vẫn bình thản đến lạ.

Rồi cô chợt hiểu ra.

“Bang chủ… đừng nói là anh đã xử lý chuyện đó rồi nhé?”

“Hả? Ừ, ờ… đại khái vậy.”

Tino biết bang chủ không giống Lizzy, anh sẽ không bỏ rơi ai chỉ vì họ yếu.

Cô từng trải qua đủ loại thử thách kỳ quái trong Ngàn Thử Thách của anh, nhưng điều đó thì cô tin chắc.

(Có lẽ thôi.)

“Cái gì?! Cậu làm rồi á?! Tớ còn định tự tay dần cho bọn đó một trận cơ mà!”

Liz kêu lên, vẻ tiếc nuối thật lòng.

Khi nào anh làm chuyện đó?

Và bằng cách nào?

Tino chẳng thể tưởng tượng nổi.

Cô chỉ biết nhìn anh với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa hoang mang.

Thế nhưng Krai chỉ ngáp dài.

“Tôi mệt quá. Không ngờ dưới đó lại nóng đến vậy.”

…Hóa ra, điều duy nhất anh đang nghĩ tới là cái nhiệt độ.

Siddy, người vừa mắng anh tơi tả khi nãy, giờ lại cười tươi rạng rỡ, vỗ tay khen ngợi.

“Làm tốt lắm, Krai! À, em có ý hay này, anh cứ để phần còn lại cho em lo. Sao không đi ngâm mình trong suối nước nóng chút nhỉ? Em đảm bảo anh sẽ có cả hồ cho riêng mình đấy!”