Bầu trời xanh đến mức hoàn hảo, đẹp đến nỗi tôi suýt không tin vào mắt mình.
Một làn gió mát lùa vào qua cửa sổ toa xe đang mở rộng.
Tôi mỉm cười nhìn khung cảnh yên bình lướt qua.
“Tiếc thật, bọn mình không gặp được mọi người,” Liz nói.
Tôi ngáp một cái rồi đáp:
“Ừ. Chuyện vậy mà, biết sao được.”
Tin đồn không thể tả hết sự hùng vĩ của kho báu cấp 8, Vạn Ma Thành.
Theo kinh nghiệm của tôi, kho báu cấp càng cao thì khí tức nguy hiểm càng rõ rệt.
Vạn Ma Thành cũng không ngoại lệ.
Tòa cung điện khổng lồ nằm trên vách núi.
Mây giông đen kịt cuộn quanh những ngọn tháp chọc trời.
Những bức tường thành khổng lồ dựng đứng bao lấy toàn bộ khu vực, trông chẳng giống thứ gì do tự nhiên tạo ra.
Nhưng thứ ám ảnh nhất… là cơn mưa không bao giờ dứt.
Chỉ cần đi xa chút là trời lại quang, nên rõ ràng cơn mưa này là do ma lực tạo ra.
Ấy vậy mà, quanh kho báu chẳng thấy một con quái nào rình rập.
Điều đó cho thấy Vạn Ma Thành nguy hiểm đến mức nào.
Thông thường, kho báu là nơi sinh ra ma lực nên quái vật mạnh sẽ tụ tập xung quanh.
Kho báu cấp 8 đáng lẽ phải đầy rẫy quái ở trong lẫn ngoài.
Không có con nào… chỉ có thể là vì toàn bộ đều đã bị Huyễn Ảnh của kho báu giết sạch.
Nói thẳng ra, đây không phải nơi dành cho một kẻ “thổi phồng cấp độ” như tôi.
Vạn Ma Thành là ác mộng sống.
Dù có Liz, Sitri và Tino bên cạnh, tôi cũng không dám chắc mình có thể bước vào đó mà toàn mạng trở ra.
Tino vốn chưa từng thấy kho báu cấp cao thò đầu ra cửa sổ, mặt trắng bệch như mất vía.
Vụ giao chiến với Arnold đã khiến cô bé kiệt sức, nhưng chỉ riêng áp lực từ Vạn Ma Thành thôi đã đủ khiến cô nôn nao.
Thật ra, quen hay không quen chỉ là một phần.
Nguyên nhân chính là người có giác quan nhạy sẽ bị ảnh hưởng mạnh hơn.
Phản ứng của Tino giống hệt bộ ba kỳ cựu Black, White và Gray của Sitri, tức là hoàn toàn bình thường với thợ săn.
“Nếu họ không ở đây, chắc là thoát ra ngoài an toàn rồi,” tôi nói.
“Ừ. Với lại bọn em đã dọn sạch toàn bộ kho báu và quét gần hết Huyễn Ảnh mà,” Sitri nhớ lại.
Phải.
Tôi không lo cho Liz, nhưng Sitri là kiểu người làm gì cũng chắc chắn.
Cô ấy sẽ không rời kho báu sớm nếu chưa đảm bảo người khác được an toàn.
Liz nhìn Vạn Ma Thành với ánh mắt sáng như kẻ mê tiền rồi hỏi tôi:
“Krai, vậy là bọn mình hoàn thành mục tiêu rồi hả?”
“Ừm… mới được một nửa thôi,” tôi đáp.
“Hả?! Mới một nửa— Ư…”
Tino chưa kịp nói hết câu thì nôn nao quá phải gục xuống.
Có lẽ em ấy cần nghỉ.
Chuyến đi này có ba mục tiêu lớn:
Gặp Luke và mọi người, nhưng chúng tôi trượt rồi.
Đi tắm suối nước nóng, xả hơi, đây chính là điều tôi sắp làm ngay.
Không được về kịp Đại Hội Bạch Kiếm, không cần phải nói, đây là mục tiêu quan trọng nhất.
Tóm lại, kỳ nghỉ này… chẳng có mục tiêu gì rõ ràng.
Dù có chuyện gì đi nữa, tôi tuyệt đối không về kịp Đại Hội Bạch Kiếm!
Bọn tôi đã ra khỏi thủ đô 1 tuần rồi, và mất chừng đó thời gian để quay về.
Thế nên phải ở ngoài thêm 1 tuần nữa mới an toàn.
Ngay cả khi gặp lại mọi người, tắm suối khoáng, nghỉ ngơi, cảm ơn họ… tôi vẫn sẽ không quay về thủ đô nếu vẫn còn thời gian.
Thà nhảy múa quanh lửa trại với Arnold và đồng đội còn dễ chịu hơn quay về gặp đám quái nhân ở hội đó.
Nếu không vướng tổ đội lẫn gia tộc, tôi đã cao chạy xa bay sang nước khác từ lâu.
“Đây là kỳ nghỉ của cậu, muốn làm gì thì làm, nhưng tớ nghĩ Vạn Ma Thành vượt xa sức chịu đựng của Tino rồi đó,” Liz bảo.
“Tất nhiên. Tôi có định vào đâu,” tôi đáp.
Nếu mọi người vẫn còn ở trong đó, tôi chỉ việc chờ bên ngoài.
Nhảy vào kho báu cấp 8 chẳng khác gì tự sát.
Tôi tự tin mình vẫn đủ tỉnh táo để không làm vậy.
Nhìn sang Tino, tôi thấy em ấy tái mét, mắt ngấn nước.
“Yên tâm. Tôi không định làm gì nguy hiểm cả. Từ đầu đến giờ, tôi chưa từng định làm gì nguy hiểm hết. Ha ha ha.”
“Bang chủ… em không thấy có gì buồn cười hết…”
Tino lí nhí.
Tôi cũng chẳng thấy buồn cười.
Nghĩ lại thì, tất cả là tại Arnold.
Dọc đường đã suýt chết mấy lần, nhưng nguy hiểm thật sự chỉ bắt đầu khi bọn tôi phải băng qua núi.
Nếu Arnold không đuổi theo, bọn tôi đâu cần leo núi làm gì.
“Tất cả là lỗi của Arnold,” tôi nói.
“Có cần xử lý hắn không?”
Sitri hỏi tỉnh rụi.
“Không.”
Tôi chỉ muốn ngâm mình trong suối nước nóng và quên hết mọi chuyện.
Một tuần là đủ.
Dù vẫn thấy rờn rợn vì bị truy đuổi, tôi chắc là sẽ không đụng mặt Arnold nữa.
Trên đời đâu thể trùng hợp liên tục được.
Tôi dặn Liz đừng để lộ thêm manh mối.
Nếu số xui đến mức chạm mặt hắn ở suối nước nóng, thì đành chịu số phận vậy.
Mà tắm suối thì cũng đâu mang theo được bao nhiêu Bảo Cụ .
“Điểm tiếp theo: suối nước nóng. Miễn là đừng đặt chân vào Lãnh địa Gladis,” tôi dặn.
Bọn tôi đang rất gần ranh giới nơi đó.
Phải cẩn thận.
“Này, Krai, cậu có hiềm khích gì với Bá tước Gladis hả?”
Liz nhìn tôi với vẻ tò mò.
Cô ấy đoán được một phần rồi.
Tôi tin Liz và Sitri.
Và tôi muốn tin Tino.
“Nói thật, tôi nhận được nhiệm vụ đích danh từ Bá tước Gladis,” tôi thở dài.
“Hả? Tên bá tước ghét thợ săn đó mà cũng giao nhiệm vụ à? Trời, nhiệm vụ kiểu gì vậy?”
Tôi không biết.
Tôi thậm chí chưa nhận bản mô tả nhiệm vụ.
Chưa nói chấp nhận, tôi còn cố tình từ chối.
Tôi thấy tội cho Chloe, nhưng tuyệt đối không có chuyện tôi nhận nhiệm vụ từ nhà đó.
Không có gì tốt đẹp xuất thân từ nhiệm vụ đích danh bởi một gia tộc chiến binh.
Không như Liz đang sáng mắt ra vì phấn khích, Sitri gật đầu chấp nhận ngay, đầy nghiêm túc.
“Được rồi. Chúng ta sẽ tránh Lãnh địa Bá tước Gladis. Gần đó hình như có một thị trấn nhỏ nổi tiếng với suối nước nóng. Nhưng nếu tới đó thì chúng ta cũng sẽ tiến sát ranh giới lãnh địa của ông ta đấy.”
Sitri mở bản đồ ra và chỉ tay.
Đúng như cô nói, thị trấn đó không nằm trong lãnh địa Gladis, nhưng sát bên cạnh thật.
Thôi, lo xa cũng chẳng ích gì.
Dù sao chúng ta đâu có ý định bước chân qua biên giới.
Kể cả khi bị phát hiện, mình chỉ cần nói thẳng là không chấp nhận nhiệm vụ của họ là xong.
“Thế ở đó có tắm chung không?”
“Trời đất ơi, Lizzy! Thời buổi nào rồi còn tắm chung nam nữ chứ!”
“Haiz, thôi kệ. Không có cũng được.”
Tội cho Luke với mấy người kia, lần này chắc họ không đi cùng được.
Nhưng nếu chỗ đó ổn thật thì lần sau ta dẫn họ quay lại cũng chưa muộn.
À đúng rồi, đến suối nước nóng thì phải cho Black, White với Gray ra ngoài thư giãn nữa chứ.
Tôi dụi mắt, ngáp thêm một cái, tự lên dây cót tinh thần cho chuyến tắm suối nước nóng đã bị trì hoãn quá lâu.
—-
Éclair Gladis đang chạy thục mạng trên hành lang lát thảm.
Cô suýt đâm sầm vào một hầu gái, bị một thanh niên kỵ sĩ lườm cháy mặt nhưng vẫn không dừng lại.
Cô lao đến cánh cửa cuối hành lang, gần như húc vào nó khi đẩy mạnh mở ra.
Người đứng đầu Nhà Gladis, Van Gladis, nhíu mày khi thấy con gái xông vào vô lễ như thế.
“Cha, có thật cha đã phát hành nhiệm vụ đích danh cho Thiên Biến Vạn Hoá không?!”
Éclair gào lên.
“Éclair, con là tiểu thư nhà Gladis, phải giữ lễ.”
“Xin cha trả lời! Tại sao lại là Thiên Biến Vạn Hoá?”
“Cha không thấy cần phải giải thích,” bá tước đáp.
“Nhưng, với tư cách quý tộc, cha không thể để mình mắc nợ một thợ săn.”
Ánh mắt sắc lạnh của ông khiến Éclair nhớ ra chính mình là người đã gây ra món nợ đó.
Cô cắn môi.
Một nhiệm vụ đích danh từ giới quý tộc là bằng chứng rằng người thợ săn ấy thuộc hàng xuất sắc.
Mà khi một quý tộc Zebrudia chủ động tạo quan hệ với thợ săn thì lại càng là chuyện lớn, nhất là khi quý tộc đó nổi tiếng ghét thợ săn.
Danh tiếng.
Đó là thứ phần thưởng quý nhất với thợ săn, thứ mà chỉ quý tộc mới có thể ban cho.
Các công hội lớn có thể trả bằng vàng, nhưng danh tiếng thì không dễ mua.
Trong vụ đấu giá lần trước, Éclair đã mang ơn Thiên Biến Vạn Hoá.
Trong giới quý tộc, trả ơn không thỏa đáng là trò hề, mà một thợ săn hạng cao thì tiền, quyền, danh tiếng đều đã dư dả.
Bá tước Gladis im lặng vài giây rồi nói tiếp:
“Nhưng cha cũng không thể phủ nhận là có hứng thú với hắn. Hắn đạt Thợ săn cấp 8 trước cả Ark Rodin. Đây là cơ hội tốt để xem hắn thực sự có bản lĩnh cỡ nào.”
Nhà Gladis vốn nổi danh là khinh thường thợ săn, nhưng đó không phải thù hằn mù quáng.
Đơn giản họ tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của bản thân và đội kỵ sĩ dưới quyền.
Nếu một thợ săn đủ mạnh, nhà Gladis vẫn sẽ tôn trọng.
Họ cũng duy trì quan hệ với nhà Rodin.
Nhưng không thể phủ nhận:
Muốn được quý tộc công nhận, rất khó.
“Vậy nên cha giao cho hắn nhiệm vụ tiêu diệt ‘Băng Cướp Barrel’ ạ?”
“Con nghe từ ai?”
“Montaure nói cho con.”
“Người đàn ông đó chỉ có mỗi nhược điểm là quá chiều con.”
Bá tước thở dài.
Montaure chắc chỉ muốn Éclair hiểu hậu quả việc mình gây ra.
Hoặc cũng có thể vì nghĩ chuyện này sẽ khiến cô hứng thú.
‘Băng Cướp Barrel’ tàn bạo, liều lĩnh, mạnh và ranh ma, hơn trăm tên.
Bọn tội phạm khác còn tránh lãnh thổ nhà Gladis, nhưng chúng thì tung hoành, tấn công cả thị trấn lẫn làng mạc.
Kỵ sĩ đã nhiều lần được phái đi, nhưng lần nào cũng thất bại.
Đánh đông thì chúng chạy, đánh ít thì chúng quay lại tiêu diệt.
Một nỗi nhục không thể tả với một bá tước nổi danh dày dạn chiến trường.
Ngay cả thợ săn cấp cao cũng từng bị chúng đánh bật.
Ban đầu, kế hoạch là mời Ark Rodin hợp tác cùng đội kỵ sĩ để tiêu diệt chúng.
Một chiến dịch chung sẽ là dịp tốt để thử sức và thử người.
Nếu Thiên Biến Vạn Hoá thực sự mạnh, kể cả những kẻ kiêu ngạo nhất trong đội kỵ sĩ cũng sẽ phải công nhận.
Họ Rodin thì quá nổi, đi đâu cũng kéo theo phiền phức.
Còn Thiên Biến Vạn Hoá là gương mặt mới.
Nếu hắn thể hiện được, ngay cả một người ghét thợ săn như bá tước Gladis cũng có thể thay đổi cách nhìn.
“Cha, khi nào hắn tới?”
Éclair hỏi, giọng nhỏ lại.
“Cha nhận tin hắn đã rời kinh thành. Chắc sắp đến rồi,” bá tước đáp, mỉm cười.
“Hãy bỏ thái độ thù địch trước đây đi và chuẩn bị đón tiếp hắn tử tế.”
“Vâng, thưa cha.”
Thật ra, Éclair không còn ghét hắn nữa.
Thứ cô cảm thấy giờ đây là sợ.
Khi trông thấy con gái cúi đầu như muốn thu người lại, bá tước Gladis lần đầu thoáng chút lo lắng.
—-
Chúng tôi mất 1 ngày đi đường, tránh lãnh địa Gladis, và cuối cùng đến thị trấn Suls mà không gặp rắc rối gì.
Suls là một thị trấn nhỏ nằm giữa núi.
Mùi hương phảng phất trong không khí đủ chứng minh lời Sitri nói về suối nước nóng không hề sai.
Chúng tôi bước xuống xe ngựa.
Vì Arnold đuổi theo suốt, đây là lần đầu sau mấy ngày chúng tôi mới được đặt chân vào một thị trấn.

Đối với thợ săn, chuyện lội bùn băng rừng vài ngày trong lãnh thổ quái vật chẳng có gì lạ.
Cũng là dịp rèn kỹ năng sinh tồn, mà Sitri thì lo từng tí một, nên bọn tôi chẳng thiếu thốn gì.
Nhưng dù vậy, tôi, một thợ săn bán giải nghệ vẫn bị hành trình này vắt kiệt sức.
Khá nhục, vì suốt chuyến đi tôi chỉ ngồi trong xe ngựa, chẳng làm nên trò trống gì.
Tôi cực kỳ mê tắm.
Mê đến mức cho xây hẳn một bồn tắm trong phòng làm việc ở nhà bang hội.
Liz với Tino thì còn nhảy xuống hồ chơi, riêng tôi thì sợ cá sấu, nên chỉ dám lau người bằng khăn ướt cho đỡ nhếch nhác.
Vậy nên lúc đặt chân đến Suls, tôi chỉ muốn lao vào suối nước nóng ngay lập tức.
Giờ mà có cái bánh màn thấu thì tuyệt.
Không thì socola cũng được.
Chỉ cần gì đó ngọt ngọt.
Là điểm du lịch nổi tiếng nên Suls mang không khí khác hẳn kinh đô.
Đường phố để nguyên đá, cây, những tảng đá tự nhiên, nhìn lạ mắt, hơi mang phong vị hoang dã.
Du khách thì ít, chắc đang vào mùa vắng khách.
Tôi nghĩ chắc chẳng ai ở đây biết mặt tôi.
Chỗ trú ẩn hoàn hảo luôn.
Có thể Liz sẽ chê yên ắng quá, nhưng sau chuỗi ngày náo loạn kể từ lúc rời khỏi kinh đô, nghỉ ngơi như vậy cũng tốt.
Tino với Black, White, Gray cũng cần thời gian hồi phục.
Tôi quay lại chỗ Sitri đang hoàn tất thủ tục vào thị trấn.
“Sao? Ấn tượng thế nào? Thị trấn này—”
“Tốt. Tôi thích,” tôi cắt lời.
“Rất hợp để ở lại vài hôm. Với cả trông không đông đúc lắm.”
Lễ hội rộn ràng cũng vui, nhưng tôi vẫn thích những thị trấn yên bình thế này.
Miễn là trên đầu không có ai ném lửa xuống là được.
Tụi Arnold bị cắt đuôi từ lúc băng qua dãy Galest, nên gần như chắc chắn sẽ không gặp lại.
Tôi thấy Liz, cô gái hoang dã đó đang kéo Tino đi khám phá thị trấn.
Mới vài ngày trước cô còn nằm liệt giường vì trận chiến với Arnold, vậy mà giờ đã tung tăng như thường.
Tôi tự nhủ phải đòi quà mang về.
“Nghe nói suối nước nóng ở đây hồi phục tốt lắm. Thợ săn bị thương cũng hay đến,” Sitri cười nói.
Đứng cạnh cô là Killiam và Đồ Uống, hai tên đang lộ rõ vẻ phấn khích.
Bị người dân nhìn hơi kỳ, nhưng ít ra chúng ngoan và biết nghe lời hơn Liz.
“Hồi phục à. Nghe hấp dẫn đấy.”
Tôi chưa từng bị thương nặng, còn mấy người khác thì đã có Ansem lo trị thương.
Nên vốn dĩ tôi chẳng mấy quan tâm mấy chữ “suối phục hồi”, nhưng không hiểu sao hôm nay nghe lại thấy có sức hút kỳ lạ.
Đi đâu thích là đi, đó là đặc quyền của thợ săn.
Không tận dụng thì phí.
Tôi và Sitri bắt đầu dạo quanh thị trấn.
Chỗ nào cũng thấy hơi nước bốc lên, tôi bắt đầu tự hỏi thị trấn này lấy đâu ra nguồn nước lớn đến vậy.
Chỉ đi dạo thôi mà người nhẹ hẳn, mệt mỏi cũng bay mất một nửa.
Có khi đào bừa xuống đất cũng trúng suối nóng.
Tôi bắt đầu nghĩ, hay sau khi nghỉ hưu, tôi chuyển hẳn đến đây sống, khỏi phải bám kinh đô.
Chỉ có điều… thị trấn hơi yên tĩnh quá.
Không cần phải đông đúc, nhưng vẫn thấy hơi hiu hắt.
Có lẽ bọn tôi đến không đúng thời điểm.
Một nơi suối nước nóng tuyệt vời thế này lẽ ra nên nhộn nhịp hơn chứ.
Dù không thể đòi hỏi Sitri có sẵn nhà an toàn ở đây, nhưng cô vẫn lo được chỗ ở cho cả bọn trong 1 tuần, dù đến đột ngột.
Một nhà trọ cao cấp, suối tốt, đồ ăn ngon và đối tượng phục vụ không phải thợ săn, mà là giới giàu có đi nghỉ dưỡng.
Không giống mấy quán trọ kiểu thợ săn chỉ chú trọng tiện dụng, nơi này trông còn đẹp nữa kìa.
Tôi hơi tiếc vì không mang máy ảnh theo.
“Lúc làm thủ tục, họ hỏi có phải chúng ta là vợ chồng son không,” Sitri nói, mặt ửng hồng.
Chắc họ chỉ nói vậy cho vui.
Tôi nghĩ thế.
Vợ chồng son thì ai lại thuê phòng đủ chứa 8 người chứ?
Tôi cũng không kể lại ánh mắt của lễ tân dành cho tôi.
Kiểu như:
“Thằng này sao câu được chị này vậy?”
Bọn tôi cũng chỉ là mấy thợ săn lông bông thôi mà.
Bên trong nhà trọ đúng như mong đợi.
Phòng rộng, trải chiếu rơm nén, mùi hương dễ chịu, những thứ mà phòng trọ dành cho thợ săn không bao giờ có.
Thợ săn thì lúc nào cũng dính máu, dầu máy, bụi bặm, nên phòng họ được thiết kế để đi cả giày vào.
Còn chỗ này thì như thiên đường.
Ngay cả ở kinh đô, phòng chiếu rơm nén vẫn là hàng hiếm.
Trước khi thành thợ săn, tôi từng mơ được ở trong một căn như thế.
Sau khi bước chân vào nghề săn kho báu, tôi đã được ở vài lần, và cảm giác tuyệt vời đó chưa bao giờ giảm đi.
Chiếu rơm nén tuyệt ở chỗ có thể lăn lộn thoải mái.
Thế là đủ.
Tôi từng định lát chiếu rơm nén cho phòng ở bang hội, nhưng Eva cản ngay.
Cô ấy đúng.
Chiếu rơm nén mà gặp đám thợ săn thì dơ trong một nốt nhạc.
Chiếu rơm nén ở đế chế không hề rẻ.
Nếu giá ở Suls ngang kinh đô, thì căn phòng này hẳn phải đắt gấp 10 lần phòng thường.
Eva mà biết tôi thuê phòng thế này chắc mắng tôi nát đầu.
“Em mừng vì anh thích phòng. May mà phòng đang trống đấy,” Sitri nói khi nhìn tôi lăn lộn khắp chiếu rơm nén.
“Hừm, đúng là may thật. Chắc do mùa vắng khách?”
“Đúng vậy. Em đoán khách du lịch né nơi này vì nó gần lãnh địa Gladis.”
Ồ, gần lãnh địa.
Khoan, vậy không phải mùa thấp điểm à?
Chẳng lẽ lãnh địa Bá tước cũng… thay đổi theo mùa?
Ha ha.
“Nghe nói bá tước đang đau đầu vì một băng cướp quấy phá. Vì thế khách du lịch ít hẳn.”
“Ồ, nghe phiền nhỉ.”
Chuyện kiểu đó ở đế chế chẳng hiếm.
Nơi có thợ săn mạnh, đám tội phạm cũng mạnh theo.
Kỵ sĩ thì giỏi giữ trật tự, nhưng tội phạm mọc như măng sau mưa.
Nhà Gladis có đội kỵ sĩ tinh nhuệ, tôi đoán vụ này chắc sớm dẹp xong.
“Em nghĩ bọn mình không cần lo. Thật ra xem như gặp may, nhờ ít khách nên mới thuê được phòng ngon như vậy.”
“Là thị trấn du lịch nên tường thành chẳng được xây chắc. Chắc khách thấy không an toàn nên bỏ đi hết.”
Nghe Sitri nói, tôi mới để ý tường ngoài Suls làm bằng gỗ, đơn sơ hơn hẳn tường thành ở Elan hay Gula.
Chắc họ muốn giữ cảnh quan, dù phải đánh đổi an ninh.
Mà du khách cũng lo xa quá.
Bọn cướp chỉ nhắm khách lẻ và mấy lái buôn dở hơi không thuê hộ vệ.
Dù nhỏ, nhưng thị trấn vẫn là thị trấn.
Có tường, có người, đã là lớp phòng thủ rồi.
Nếu chỉ thế thôi thì chưa đủ.
Zebrudia là một đế quốc hùng mạnh, không phải cứ muốn tấn công một thị trấn rồi ung dung rút lui là được.
Chưa kể, luôn có khả năng mấy thợ săn hạng nặng đi ngang qua.
Tấn công thị trấn đúng là tự rước hoạ vào thân.
“Ờ thì… nhưng bọn cướp thời nay đâu còn đi đánh thị trấn nữa.”
“Chuẩn đấy. Nếu muốn xoá xổ cả một thị trấn, chỉ cần dùng độc cho khéo là xong.”
Sitri ơi, cái đó người ta gọi thẳng là khủng bố rồi đấy.
Có vẻ cô ấy cũng chẳng mấy bận tâm đến bọn cướp.
Tôi lại lăn lộn thêm vài vòng, dừng lại ngay gần chỗ Sitri đang ngồi.
Dạo này tôi thấy mình toàn lăn lộn.
Chắc phải ghi vào sơ yếu lý lịch quá. Chiếu tatami hút sạch sinh lực con người.
Cơ thể nặng như chì, chẳng làm nổi gì.
Thêm vài phút nữa là tôi hoà làm một với sàn nhà mất.
Tôi ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của Sitri.
Cô mỉm cười, hơi ngượng, rồi vỗ nhẹ lên đùi mình.
“Cứ nằm đây đi.”
Tôi biết ơn nhận lời ngay.
Sitri mang tất mỏng, đôi chân thon hơn Liz nhưng mềm không tưởng.
Tôi cứ tính bụng phải thưởng gì đó cho Sitri vì đã giúp đỡ nhiều như vậy, thế mà cuối cùng vẫn là tôi được hưởng lợi.
Tôi ngáp dài, còn cô ấy nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi.
“Cứ nghỉ đi. Chờ đến lúc thời cơ tới rồi hẵng hành động,” Sitri nói, giọng êm như ru.
“Ừ… ừm…”
Mi mắt tôi nặng trĩu, ý thức dần trôi tuột.
Thứ cuối cùng tôi thấy là nụ cười dịu dàng của Sitri.
—-
“Đ-Đừng nói là thật chứ…”
Mắt lờ đờ, Eigh nheo lại nhìn toà thành trên vách đá.
Arnold cũng có cảm giác giống hệt.
Cả nhóm Scorching Whirlwind ai nấy mặt mày tái mét.
Gilbert chưa từng sợ Arnold cũng trợn tròn mắt vì sốc.
Chloe thì trông u ám thấy rõ.
Từ khi cách nơi đó vài cây số, một luồng khí lạnh quái dị đã len vào xương tuỷ họ.
Khi toà thành lọt vào tầm mắt, nỗi hồi hộp biến thành một sự thật không thể chối cãi. Vạn Ma Thành, một kho báu cấp độ 8 không có trong Nebulanubes vượt xa mọi tưởng tượng của Arnold.
“Không thể nào! Gã đó đi vào chỗ này chỉ với một nhóm bé tí xíu á?!”
Vạn Ma Thành là nơi mật độ ma lực khổng lồ bị nén trong một vùng không gian nhỏ.
Khí hậu xung quanh bị bóp méo:
Mưa trút xuống như thác, sấm sét nện không dứt, bóng đen vô danh lẩn giữa mây mù.
Không thấy quái vật đâu, nhưng trong cảnh tượng tận thế thế này thì chuyện đó lại chẳng lạ.
Kho báu trước mắt rõ ràng vượt quá khả năng của đội Falling Fog.
Một thành viên Scorching Whirlwind không chịu nổi áp lực, quỵ gối xuống và nôn thốc.
Không ai mắng cậu ta cả.
Ngay cả Arnold, thợ săn cấp cao nhất ở đây cũng thấy rợn người.
Còn với một kẻ cấp 3, chỉ cần nhìn Vạn Ma Thành thôi đã chẳng khác gì nhìn thẳng vào địa ngục.
“Giờ… giờ làm sao?”
Eigh hỏi, giọng nặng trĩu khác hẳn mọi khi.
Kho báu này chỉ vừa sức với một tổ đội 6 người có cùng cấp độ với Arnold.
Với đội hình hiện tại, họ chắc chắn chết.
Thậm chí có kẻ sẽ bị nghiền nát bởi chính áp lực nơi đây trước cả khi gặp quái vật.
Vấn đề là:
Điều đó cũng phải đúng với nhóm Thiên Biến Vạn Hoá.
Nhóm đó còn mang theo vài người hoàn toàn là gánh nặng.
Cho dù có một kẻ cấp 8 dẫn đầu, nhìn qua thôi cũng biết đây không phải nơi dùng “cấp độ cao” là đủ sống sót.
Nếu Thiên Biến Vạn Hoá thực sự xông vào, nghĩa là mấy thành viên cấp thấp kia đang ở nơi họ không hề nên có mặt.
Arnold chợt nhớ lại cảnh Thiên Biến Vạn Hoá không dùng giáp, không phòng thủ, ung dung để cô thợ săn trẻ kia chiến đấu thay mình.
Anh nghiến răng, quyết định xong.
“Khỉ thật…”
Arnold gầm khẽ.
“Rút lui. Lập kế hoạch lại. Chuẩn bị kỹ càng rồi quay lại. Không thể nào… ta không tin nổi chuyện này!”
