“Woo! Cuối cùng cũng về nhà!”
Chúng tôi đã trở lại đế đô Zebrudia.
Và cuối cùng, tôi cũng được nằm trong căn phòng riêng ở trụ sở hội, nơi duy nhất tôi có thể thả lỏng toàn thân.
Tôi xoay người một vòng rồi thả người xuống chiếc nệm thân yêu mà tôi nhớ phát điên.
Cái nệm này là hàng đặt riêng, độ lún và độ nảy được chỉnh đúng chuẩn sở thích của tôi.
Lễ Hội Chiến Binh Tối Thượng đáng lẽ chỉ là một chuyến đi chơi nhẹ nhàng, vậy mà cuối cùng lại biến thành một cuộc hành xác đúng nghĩa.
Tôi phải chịu đựng Franz và cái kiểu ghét cay ghét đắng của ông ta, giúp huấn luyện công chúa đế quốc, và bằng cách nào đó giữ cho Em Cáo không gây náo loạn (bình thường một con Huyễn Ảnh như nó mà rời khỏi kho là đủ để xảy ra đại họa).
Rồi tôi bị lôi vào Hội Hâm Mộ Mặt Nạ Cáo, quen biết Krahi với đám của cậu ta, và cuối cùng là phải khống chế Chìa Khóa Đại Địa (cho qua chuyện là việc nó kích hoạt phần lớn là lỗi của tôi).
Nhìn lại thì bạn bè tôi làm gần hết mọi chuyện của công chúa, Sitri giữ Cáo, tôi chẳng có dính dáng gì với nhóm Krahi, còn vụ Chìa Khóa Đại Địa thì cũng là nhờ mọi người giúp mới thành.
Nghĩ cho cùng thì tôi chẳng làm được bao nhiêu… nhưng điều đó không ngăn tôi tự cho phép bản thân được nghỉ.
Nằm dài trên giường, tôi tự hứa, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không bước ra khỏi phòng trong tương lai gần.
Căn phòng này cái gì cũng có, thậm chí cả bồn tắm.
Muốn ăn thì gọi mang đến.
Bảo Cụ để đánh bóng cũng đầy ra đấy, đủ để tôi bận rộn mà không phải đi đâu.
Gần đây tôi mới biết đế quốc sắp bàn bạc với các nước khác để phối hợp tiêu diệt Cáo.
Theo lệnh hoàng đế, họ còn triệu tập cả các thợ săn kho báu bao gồm tôi.
Tôi từ chối thẳng thừng.
Gark với vài người khác không vui lắm, nhưng kệ họ.
Tôi còn việc quan trọng hơn:
Không làm gì cả.
“Eva! Từ giờ trở đi, tôi không tiếp ai hết!”
Tôi tuyên bố chắc nịch.
Cô ấy đang đứng ở cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực quen thuộc.
“Dù là Gark, thương nhân hay người của chính quyền, đuổi hết! Tôi không quan tâm họ muốn gì! Tôi bận!”
“À… vậy anh đang bận chuyện gì ạ?”
“Tôi bận… không làm gì hết.”
“Anh đang triết lý đấy à?”
Không hề.
Tôi chỉ cần cho não nghỉ.
Mà việc cái não này có thật sự hoạt động đến mức phải nghỉ hay không thì… còn tùy.
Tôi xoay người lười biếng, tay chân duỗi dài.
Với vai trò bang chủ và một Cấp 8, tôi không nên để người ta thấy tôi thảm như thế này, nhưng nếu là Eva thì không sao.
Cơ thể tôi vẫn đang phản ứng sau chuỗi sự kiện ở Lễ Hội Chiến Binh Tối Thượng.
Tôi chỉ muốn hòa vào cái giường này và biến thành chăn nệm.
Eva thở dài thật sâu khi nhìn tôi cố tình tỏ ra vô dụng hết mức.
“Được rồi. Tạm thời tôi sẽ từ chối mọi khách ghé thăm. À… nếu là bạn bè của anh thì sao?”
“Bạn á? Cho họ vào.”
Thật ra kể cả tôi không cho, họ cũng sẽ tự vào thôi.
Tôi cũng chẳng có cách nào ngăn.
Chính cái tật không bao giờ từ chối bạn bè này mới khiến tôi vẫn còn làm cái nghề nguy hiểm như thợ săn kho báu!
Bị cuốn theo dòng chảy của họ cơ bản là số phận của tôi rồi.
Tôi lăn lộn trên giường với hy vọng nạp lại năng lượng thì chợt thấy một tờ giấy trên tủ đầu giường.
Tôi vươn tay nhặt lên.
Tờ giấy cũ kỹ, gấp làm đôi.
Tôi chắc chắn nó không có ở đây trước khi tôi đi Kreat.
Tôi đọc xong thì nhíu mày:
“Sao đây? ‘Không tìm thấy Cae’?”
Eva giật mình lao đến.
“Lá thư sao? Có ai vào phòng khi chúng ta đi vắng à?”
Tôi đặt tờ giấy xuống, lăn người lại.
“Không sao đâu. Hmm.”
“Sao thế ạ?”
Thư này là của Eliza.
Cae là kiểu biệt danh cô ấy đặt cho tôi.
Eliza Bec, Phóng Lãng, một Tinh linh Sa mạc được huấn luyện như một Đạo tặc.
Cô ấy là thành viên tự do bậc nhất nhóm chúng tôi, cũng là người duy nhất không xuất thân từ nhóm bạn cũ.
Tài năng, dễ gần, đến mức đôi khi quên mất cô ấy thực ra là một Tinh linh Quý tộc (hoặc cũng có thể nói cô hơi vô tâm).
Nhưng đúng như danh hiệu “Phóng Lãng”, Eliza sống kiểu gió cuốn đi đâu thì theo đó.
Dù tôi là nhóm trưởng và người đề cử cô vào Grieving Souls, số lần tôi gặp được cô thật sự rất ít.
Điều làm tôi đau đầu nhất là cô ấy dường như… không ý thức được mình hay biến mất.
Nhìn vào bức thư thì tưởng tôi né cô ấy, nhưng thật ra là cô tự mất hút.
Mà xét theo phong cách sinh tồn của Grieving Souls, kiểu vô tư ấy chắc cũng cần thiết.
Nhưng giờ cô ấy đang ở đâu và làm gì?
Nghe mấy người trong nhóm kể thì họ gặp cô tương đối thường xuyên, chỉ tôi là hiếm hoi.
Không phải cô trốn tôi, cũng không có vẻ ghét tôi, đơn giản chỉ là… lệch giờ.
Liz từng bảo:
“Cậu ít gặp Eliza vì cô ấy ngửi thấy mùi nguy hiểm từ cậu cách cả cây số.”
Tôi chẳng biết nên buồn hay vui.
Dù lá thư ngắn ngủi, tôi vẫn đoán được lý do Eliza ghé qua.
Tôi ngồi dậy, đảo mắt quanh phòng, và phát hiện một chiếc hộp gỗ dưới chân tủ.
Nó khá nặng, phải mất chút sức mới mở ra.
Bên trong là một đống… phế liệu.
Một chiếc giày rách, đồng xu gỉ sét, con dao gãy lưỡi, và một chiếc nhẫn vàng đơn giản.
Tất cả đều là Bảo Cụ lấy từ các kho báu, chắc là do Eliza thu được trong những chuyến lang thang.
Có món có thể cô mua đâu đó, nhưng chẳng quan trọng.
Người của tộc Tinh linh Sa mạc vốn có thiên hướng chu du.
Ngược lại với những Tinh linh Quý tộc sống trong rừng, luôn quanh quẩn ở nhà, thì dân sa mạc là những kẻ du hành.
Dù vậy, cũng không đến mức… Eliza.
Tinh linh Sa mạc sinh ra đã hợp với nghề săn kho báu:
Cảm nhận ma lực xuất sắc, khả năng điều khiển tinh linh, cơ thể uyển chuyển và giác quan nhạy bén, đủ để họ đặt chân đến những nơi hiểm trở nhất.
Họ còn có thể vào những kho báu mà con người bình thường không thể tới.
Tôi gặp Eliza lần đầu ở một kho báu giữa sa mạc.
Cô ấy tài năng, thoải mái, chẳng để tâm mấy chuyện lặt vặt, đúng chất thợ săn.
Vấn đề duy nhất là… cô không hề có lòng tham.
Dù đi săn kho báu và bươn bả khắp những nơi nguy hiểm, cô lại chẳng quan tâm Bảo Cụ hay rơi từ Huyễn Ảnh.
Tất nhiên, để sống thì cô cần tiền, nên thấy thứ gì có giá trị là nhặt.
Nhưng hầu hết Bảo Cụ tốt thì cô bỏ lại hết.
Người đã ngăn cô làm chuyện phí phạm đó… là tôi.
Tôi thấy phí quá trời khi cô vào những nơi chết người như vậy mà lại bỏ Bảo Cụ lại phía sau.
Hầu hết các Bảo Cụ chỉ là đồ vụn vặt, giá trị chẳng đáng bao nhiêu, nhưng bán góp lại theo thời gian thì cũng thành con số kha khá.
Thế là chúng tôi lập ra một thỏa thuận nho nhỏ.
Eliza mang Bảo Cụ về, tôi đem bán rồi đưa lại toàn bộ tiền cho cô ấy.
Tôi không lấy phí, nhưng được quyền giữ một món nếu thấy thích.
Một kiểu hợp đồng đôi bên cùng có lợi.
Sitri thì quản lý chiến lợi phẩm mỗi khi cả nhóm cùng hành động, nên Eliza chỉ đưa tôi những gì cô ấy kiếm được khi làm nhiệm vụ một mình, dù vậy, số lượng vẫn không hề nhỏ.
Sự cố tại Lễ Hội Chiến Binh Tối Thượng thật sự là trải nghiệm mở mang tầm mắt với tôi.
Trước đó, tôi nào biết có loại Bảo Cụ mạnh đến mức chỉ cần cắm xuống đất là gây chấn động được.
Với tư cách là một kẻ mê sưu tầm Bảo Cụ, tôi chẳng thể không mở rộng thêm kiến thức.
Dù Chìa Khóa Đại Địa đã bị phá hủy, tôi không thể loại trừ khả năng tồn tại thêm một món tương tự đâu đó.
Tôi bắt đầu nghĩ mình nên luyện tập để có thể thật sự khống chế một món như Chìa Khóa Đại Địa nếu chuyện tương tự tái diễn.
Vừa lục tiếp đống đồ trong rương vừa suy nghĩ, tôi bỗng thấy một vật mảnh, được bọc trong tấm vải đen.
Tôi lập tức nhấc nó lên, tháo lớp vải hoa văn kỳ lạ.
Ồ… một Bảo Cụ dạng kiếm!
Hiếm thấy thật!
“Cái này! Đúng thứ mình đang kiếm luôn!”
Tôi vui sướng rút nó khỏi vỏ và ngắm nghía.
Lưỡi kiếm đen tuyền như mực, chuôi kiếm đính viên đá giống hắc diện thạch khiến nó trông rất có giá trị.
Nhưng khác với Chìa Khóa Đại Địa, nó không mang dáng dấp một món đồ nghi lễ.
Việc nó được cho vào vỏ và gói kỹ bằng vải cho thấy Eliza cũng rất trân trọng nó.
Tôi sẽ phải nhờ Lucia nạp năng lượng cho nó mới được.
Tôi mỉm cười.
Cuối cùng thì cuộc sống bình thường của tôi cũng quay trở lại.
“Làm ơn… nhớ điều độ giùm cái,” Eva thở dài đầy bất lực.
—-
“Hả?! Giới hắc đạo treo thưởng bắt anh em?!”
Lucia hét lên.
“Có vẻ như anh ấy đã thu hút sự chú ý rồi,” Sitri nói, vẻ bối rối.
“Cáo đang rối ren và chuẩn bị gây chiến với đế quốc, nên chắc họ cũng không dám hành động liều lĩnh.”
“Ý chọ là… nhìn xem cậu ấy đã làm gì.”
Liz nhún vai.
“Chưa kể cậu ấy còn là thủ lĩnh của Grieving Souls nữa.”
Những thợ săn kho báu giỏi luôn là miếng mồi ngon của bọn cướp.
Điều đó đúng với những người chỉ âm thầm đánh sập kho báu, và càng đúng hơn với Grieving Souls đã tiêu diệt không ít tổ chức tội phạm.
Trên bề mặt, sóng gió từ sự cố trong Lễ Hội Chiến Binh Tối Thượng đã lắng xuống.
Việc dỡ bỏ đấu trường bị phá hủy diễn ra thuận lợi, mọi thứ trông như đã trở lại bình thường.
Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài.
Sự lộ diện của một tổ chức đáng sợ đến mức ấy gây chấn động khắp nơi.
Tính đến giờ, Grieving Souls không mấy bận tâm về các khoản tiền thưởng treo đầu họ.
Bởi thật lòng mà nói, khoản mới nhất chỉ như muối bỏ bể.
Một lý do khiến họ hiếm gặp thợ săn tiền thưởng là vì số tiền treo thưởng thường… không xứng với cái giá phải trả.
Còn Grieving Souls thì xem những khoản tiền thưởng này như bằng chứng rằng danh tiếng của họ đang lan rộng.
“Họ quan tâm đến Krai dữ vậy. Một, mười, một trăm, một ngàn…”
Luke lẩm bẩm khi xem danh sách Sitri mang về.
“Làm sao mà bị treo thưởng mức này được? Tôi có chém cả trăm tên cũng không được nổi con số này. Có bí kíp gì không?”
Ansem trầm ngâm, khẽ ừ thay cho câu trả lời.
“Thêm chút nữa chắc đủ trả nợ rồi,” Sitri lẩm bẩm.
Khoản thưởng đó thật sự kinh khủng.
Không giống tiền thưởng chính thống, tiền thưởng từ giới ngầm tỷ lệ thuận với số người ghét đối tượng hoặc muốn hắn biến mất.
Những người bị treo giá cao thường là nhân vật lớn của các quốc gia, thợ săn danh giá, những người mà cái chết của họ sẽ gây chấn động thế giới.
Đây rất có thể là lần đầu một thợ săn bình thường, không danh phận, không giết ai… lại bị treo thưởng mức này.
Liz nhìn chằm chằm tờ giấy, há hốc.
“Cậu ấy còn vượt mặt cả Ark rồi.”
“Em khó tưởng tượng một tổ chức nhỏ mà chịu bỏ ra số tiền như vậy. Chưa kể họ còn phải giữ danh tiếng,” Sitri nói.
“Mà nghe nói Cáo giờ chẳng còn bao nhiêu nguồn lực, nên họ đang rút hết người khỏi Zebrudia.”
Theo điều tra của Sitri, Cáo đang mất kiểm soát.
Chi tiết thì không rõ, nhưng có vẻ nội bộ đang lục đục.
Việc Chìa Khóa Đại Địa bị sử dụng chắc cũng khiến bọn họ sốc chẳng kém ai.
Có lẽ họ cũng không biết người kích hoạt không phải người của họ.
Điều quan trọng không phải Cáo đang như thế nào, mà là người ta nhìn thấy họ ra sao.
Những gì thế giới chứng kiến là Cáo bị bẽ mặt ngay giữa ban ngày trước mặt bao nhiêu người.
Nếu để yên, họ sẽ mất uy.
Nên việc tung tiền treo thưởng kẻ đã “bẽ mặt” họ là điều dễ hiểu, và đó là lý do mức thưởng cao đến mức vô lý.
Tất nhiên, phần lớn những kẻ săn khoản thưởng này vốn đã ngứa mắt Thiên Biến Vạn Hoá từ lâu.
Điểm an ủi duy nhất là danh sách này chỉ lưu hành trong giới ngầm.
Thợ săn đàng hoàng sẽ không nhúng tay vào.
“Hên cho cậu ấy đấy,” Luke nói.
“Có cao thủ dùng kiếm nào mò tới không nhỉ?”
“Em nghĩ trừ khi họ hoàn toàn tin vào bản thân, nếu không chẳng ai dám theo đuổi mức thưởng này đâu,” Sitri đáp.
“Nếu có người ra tay thì chắc chắn họ sẽ chuẩn bị kỹ. Và… không, em không nghĩ Kiếm sĩ nào sẽ đến cả.”
“Chuyện này đâu xảy ra nếu anh ấy chịu sống như người bình thường,” Lucia than thở.
Có vô số lời đồn về Thiên Biến Vạn Hoá, nhưng có một điều ai cũng đồng ý:
Không biết bằng cách nào, hắn luôn thoát chết trong gang tấc mà chẳng bị xước đến một sợi tóc.
Sitri đứng dậy, vỗ tay.
“Krai bảo là dạo này sẽ không rời phòng, nhưng em nghĩ chúng ta nên túc trực cạnh anh ấy, phòng hờ chuyện bất trắc. Ai cũng bận rộn nên chia ca đi cho tiện!”
“Ờ, mà em là người bận nhất trong đám tụi chị đó,” Liz nói.
“Em trông không ổn cho lắm đâu.”
Sitri đưa tay lên trán.
Luke làm vẻ nhớ ra chuyện gì, đứng lên uể oải.
“À… tôi bị người ta gọi liên tục đây. Nghỉ giết rồng đúng một lần mà bị la muốn thủng tai. Đời mà. Để tôi cho họ xem bài Lô Thần Kiếm mới luyện.”
“Em thì trượt một kỳ thi quan trọng,” Lucia nói thêm, “giờ không biết ăn nói sao với giáo sư đã bảo lãnh mình nữa.”
Ansem gật đầu đồng tình.
Liz ngước lên nhìn anh trai đầy ghen tỵ.
“Anh sướng thật đó, Anssy. Cấp trên của anh chẳng bao giờ xen vô chuyện riêng.”
Ansem gật đầu cái rụp.
