Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 8 - Ngoại truyện: Thiên Biến Vạn Hoá Đi Thăm Các Sư Phụ

Ngoại truyện: Thiên Biến Vạn Hoá Đi Thăm Các Sư Phụ

Làm nghề săn kho báu vốn không phải kiểu có thể “tự học thành tài”.

Xông vào kho báu, ổ nguy hiểm, những nơi vận hành theo những nguyên tắc chẳng giống thế giới bình thường luôn đòi hỏi kiến thức tích lũy của những người đi trước.

Có được một người thầy kèm cặp khác biệt hoàn toàn khi nói đến tốc độ học hỏi, kể cả chỉ là luyện mấy kỹ năng chiến đấu cơ bản.

Mấy thứ sơ đẳng thì có thể đọc sách mà học, nhưng muốn tiến xa thì tốt nhất nên vào trường lớp đàng hoàng.

Còn những kỹ năng thực chiến phức tạp thì khỏi phải bàn, kinh nghiệm của một bậc thầy đúng nghĩa quý hơn vàng.

Dĩ nhiên, chẳng có gì cao siêu hay nâng cao cả, nhưng đội Vong Linh Than Khóc bọn tôi cũng đã học đủ mấy kỹ thuật căn bản ở quê trước khi gia nhập Hiệp Hội.

Muốn vươn lên đỉnh cao, trước hết phải có một người thầy dẫn đường.

Mà thầy giỏi thì lúc nào cũng đông học trò theo, người thường như tụi tôi chẳng có cửa.

Hên xui chiếm đến phân nửa, bảo trò chuyện như gieo xúc xắc cũng không quá lời.

Sau khi chính thức trở thành thợ săn kho báu, tôi đã phải chấp nhận một sự thật buồn bã:

Tôi… chẳng có tí tài năng nào cả.

Nhưng điều đó không khiến tôi thôi quan tâm đến những vị thầy mà mấy đứa bạn thân tìm được.

“Tôi sẽ đến gặp Kiếm Thánh. Nói đơn giản thì là: tôi sẽ chém ổng, và rồi tôi sẽ trở thành Kiếm Thánh.”

“Tuyệt vời! Nếu không phiền… tôi có thể đi theo được không?”

“Được chứ, đi thôi!”

Tôi là thành viên duy nhất của Vong Linh Than Khóc không có sư phụ.

Không phải tôi thích thế, chỉ là chẳng thầy nào muốn nhận đứa vô năng như tôi cả.

Nhưng tôi vẫn hy vọng biết đâu, nếu được chỉ dạy bởi một cao thủ hàng đầu, tôi có thể gỡ gạc được chút gì đó.

Tôi theo Luke đến võ đường, ôm hy vọng mơ hồ rằng vị Kiếm Thánh này sẽ nhìn thấy tiềm năng trong tôi và “cứu vớt” sự nghiệp săn kho báu đang hấp hối của mình.

Dạo gần đây, Luke bắt đầu nổi tiếng như một Kiếm Sĩ mà tốt nhất là người ta nên… tránh xa.

Cái tên Soln Rowell nổi như cồn, đến mức tận quê chúng tôi cũng nghe danh.

Võ đường Luke từng theo ở quê nhỏ bằng con muỗi so với nơi này.

Từng học viên ở đây đều chăm chỉ và đầy khí thế.

Mắt Luke sáng rực, còn tôi thì đau bụng vì lo.

Kiếm Thánh là một cụ già mặt đầy nếp nhăn nhưng toát ra vẻ điềm tĩnh.

Không mặc giáp như hiệp sĩ, ông mặc áo choàng rộng trông đầy phong độ.

“Ồ, Luke, đến rồi à. Còn cậu kia là?”

Ông hỏi khi Luke bước vào như thể đây là nhà mình.

“À, đây là Krai, người ạn con kể đó. Cậu ấy sẽ luyện cùng con. Được chứ thầy?”

Tôi nghĩ là… không được đâu.

Kiếm Thánh nhìn Luke kiểu như thằng nhóc này bị ai nhập.

Một Kiếm sĩ mạnh nhất hoàng đô đang chuẩn bị dạy đệ tử mới, ai dè đệ tử lại dắt theo bạn.

Bảo sao Soln lại làm cái mặt đó.

“À… con không đến để học đâu,” tôi nói với Kiếm Thánh.

“Con chỉ muốn… xem thôi.”

“Ồ, chỉ xem thôi hả?”

Luke đáp.

“Vậy thì ổn rồi. Thầy, con sẵn sàng rồi ạ!”

“Hừm.”

Sol khẽ rên.

“Nếu cậu ta chỉ xem thì ta cho phép.”

Tôi chẳng biết Luke sẵn sàng cái gì, nhưng Soln có vẻ là người cực kỳ kiên nhẫn nếu chịu dạy cho thằng bạn tôi.

Tôi gật gù.

Chắc nơi này hợp với một đứa hoang dã như cậu ấy.

“Ra vậy,” Soln nhíu mày.

“Cậu chính là người mà Luke kể…”

Tôi muốn hỏi xem ông có ý gì, nhưng lúc đó tôi chỉ muốn xem buổi học đầu tiên của thằng bạn thân.

“Cố lên! Làm được mà!”

“Raaaugh! Yah!”

Từ đầu đến cuối, Luke phấn khích như thể sắp cưỡi gió đạp mây đến nơi.

Tôi vừa cười vừa cổ vũ, vừa thầm nghĩ:

Ờ… tôi không hợp với cái này thật.

Không phải do năng lực, mà là tôi không chịu nổi kiểu khổ luyện này.

Mấy bài khởi động thôi cũng đã là thứ không nên dành cho người bình thường rồi.

Chạy cả ngàn vòng quanh sân?

Leo tường?

Chạy trên mái?

Đây là cái võ đường kiểu gì vậy?

Đám học trò khác cũng mạnh chẳng kém gì Luke, thậm chí hơn.

Cũng tốt thôi, vì dạo này Luke chẳng thua nổi ai, thành thử chán nản.

Giữ mắt nhìn Luke, nhóm học trò bắt đầu la lên khi cậu ấy mất kiếm mà vẫn… bổ chém bằng tay.

“Này Luke! Đó đâu phải kiếm pháp!”

“Raaaugh! Không sao! Đây cũng là kiếm!”

Luke lờ đi lời nhắc nhở và tiếp tục lao lên.

Tôi đoán do tôi cổ vũ mà cậu ấy hăng thêm.

“Con không hợp với nơi này lắm, nhưng đúng là hợp với Luke. Xin nhờ ngài trông nom bạn con,” tôi cúi đầu nói.

“Đừng nói như thể ngươi là người quyết định,” Soln đáp, chân mày giật giật.

“Dù ngươi có đến hay không thì nó cũng được dạy đàng hoàng!”

Tôi đã tính tới chuyện giải nghệ, nhưng không có nghĩa tôi hết ngưỡng mộ giới săn kho báu.

Chỉ cần nhìn thấy một thợ săn hạng nhất là tôi đã thấy hứng khởi rồi (mặc dù lần này không phải thợ săn).

Đội “Vong Linh Than Khóc” luôn tử tế với đứa bạn thời thơ ấu chẳng có tài cán là tôi.

Chỉ cần tôi bảo muốn theo, họ gần như lúc nào cũng cho đi cùng.

“Krai tuyệt lắm! Anh ấy có năng khiếu chế nổ thật sự!”

“T-Thật… thế ạ?”

Hai mắt sáng như sao, Sitri đang cố bán cái tài năng không tồn tại của tôi.

Chúng tôi đang ở nơi cô ấy sắp theo học, Học viện Primus.

Tôi thấy má phỏng vấn giật nhẹ một cái.

Sitri quả là giỏi khi giành được một suất vào nơi được xem như hàng đầu ngay cả trong hoàng đô.

Nhưng đề cử tôi, một đứa chẳng phải Giả Kim Thuật Sư thì đúng là sai lầm.

Tôi không có chút năng lực giả kim nào.

Tất cả những gì trước nay tôi làm chỉ là răm rắp làm theo lời Sitri, thử cái này cái kia.

Nhưng làm giả kim mà không dồn toàn lực thì chẳng khác gì… chơi với lửa.

Sitri từng bảo tôi có khiếu tổng hợp chất nổ, nhưng tôi thì chưa bao giờ thử chế ra thứ gì tương tự.

Mà thật ra, chỉ cần gom vài nguyên liệu linh tinh lại với nhau là cũng có thể tạo ra thứ cháy nổ được rồi.

Tôi chỉ tưởng tượng nổi cảnh mình làm nổ tung mất một chất xúc tác quý giá nào đó của học viện, rồi bị mắng tơi tả.

“Nếu anh đậu vào đây, tụi mình cùng làm thí nghiệm nhé!”

Ờ… anh không nghĩ mình đậu nổi đâu.

Sitri cười toe toét với tôi.

Nhưng ngay cả hồi còn học chung ở thư viện quê nhà, tôi còn chẳng theo kịp nhịp học của cô ấy.

Tôi cũng không chăm chỉ như cô ấy nghĩ.

Mấy thí nghiệm dùng đồ nghề thì đúng là vui thật, nhưng cứ đến phần học lý thuyết hay tính toán là mí mắt tôi sập xuống.

Dù bỏ qua chuyện đó, tôi cũng chẳng có trực giác hay đôi tay khéo để làm thí nghiệm.

Nên tôi chẳng thấy bản thân có tương lai gì với ngành Luyện kim thuật cả.

Mà Luyện kim sư dù không đòi hỏi thiên phú cực đoan như Kiếm Sĩ hay Pháp Sư, nhưng vẫn cần năng khiếu bẩm sinh.

“Bọn tôi có một Luyện kim sư rồi,” tôi nói, từ chối một cách lịch sự.

“Với lại tôi còn phải lo chuyện khác nữa…”

“Nếu Sitri chịu đứng ra bảo chứng, chúng tôi có thể chuẩn bị một bài thi cho cậu,” người phỏng vấn nói, hai hàng lông mày hơi nhúc nhích.

“Thi thực hành. Cậu sẽ phải chế một loại dược phẩm mà chúng tôi chỉ định, dùng nguyên liệu do học viện cung cấp. Nếu qua, chúng tôi sẽ dành cho cậu một ngoại lệ đặc biệt.”

Ra là vậy.

Có vẻ Viện Primus thật sự muốn giữ Sitri.

Đó đúng chất phong cách của Sitri.

Cô ấy nổi bật nhờ tài năng luyện kim vốn đang ngày càng hiếm trong giới thợ săn trẻ.

Lời đề nghị của người phỏng vấn cũng không tệ.

Rớt thì cũng chẳng sao, chẳng bị trừ điểm gì.

Vậy cũng đáng thử một lần.

Tôi giữ nụ cười kiểu “ngầu”, rồi nhận lời.

Sitri, với sự đánh giá quá cao về tôi, liền hét lên thích chí.

—-

Tôi và Lucia đang trên đường đến gặp giảng viên mới của em ấy.

Học viện Ma thuật Zebrudia được xem là nơi dạy ma thuật tốt nhất trong đế quốc.

Họ không bao giờ từ chối người có tài, bất kể xuất thân.

Và họ cũng có đủ loại đường tuyển sinh, từ chính quy đến các dạng tuyển đặc biệt.

Lucia được nhận vì họ nhìn thấy tiềm năng của em ấy trên con đường Pháp Sư, một hướng đi mà rất nhiều thợ săn nổi tiếng lựa chọn.

Tôi đoán thời khóa biểu của Lucia từ giờ sẽ cực kỳ bận rộn.

Nhưng em ấy đâu còn là trẻ con nữa.

Em đã chọn rồi thì tôi cũng chẳng ngăn được.

“V-Vậy ra anh gây ra vụ nổ đó hả?”

“Tổng hợp dược phẩm không phải là thứ có thể dừng giữa chừng đâu.”

Cả người phỏng vấn và Sitri lúc đó tái mét như mất hồn.

Nếu không phải phòng thí nghiệm đặc biệt, chắc chúng tôi đã thành tro bụi.

Nhưng thôi, phòng đó được xây cho những vụ… đại loại như vậy rồi.

Khóc than cũng vô ích.

Lucia nhún vai một cách… hơi già dặn.

Gần đây trông em ấy cứ như trưởng thành nhảy cóc vậy.

“Anh đừng làm gì kỳ quặc khi còn ở đây nha.”

“Anh chỉ đến chào giáo sư sẽ dạy em thôi. Đây, anh còn mang quà nữa.”

Tôi tự biết mình không phải dạng anh trai tuyệt vời gì.

Nhưng bố mẹ thì ở xa, nên chuyện chăm Lucia là về phía tôi.

Ít ra tôi phải làm cho đàng hoàng.

Với lại, tôi đâu có cố ý làm gì kỳ quặc ở chỗ Sitri.

Học viện Ma thuật Zebrudia nổi tiếng không kém gì Viện Primus, nguy nga, hoành tráng.

Nếu thầy dạy ở quê không gọi Lucia là “thiên tài”, tôi nghĩ họ cũng chẳng cho em ấy chuyển vào trường lớn đến vậy.

Sinh viên đi lại nơi này có vẻ đều lớn tuổi hơn Lucia.

Điều đó làm tôi hơi lo.

Nhưng rồi giữa dòng người, tôi thấy một cô bé còn nhỏ hơn cả em.

Tóc bạc, mặc áo choàng Pháp Sư hơi nhàu nhĩ.

Tôi đoán chắc tầm giữa tuổi thiếu niên.

Nhìn hơi ít nói, nhưng có khi sẽ làm bạn với Lucia.

Trông cô bé là dạng người có thể hỏi đường được.

Tôi hít sâu, cố tỏ ra lịch thiệp kiểu “ngầu ngầu” rồi lên tiếng:

“Xin lỗi, em đó.”

“Hửm? Cậu gọi ta à?”

Cô bé quay lại.

Mắt vàng kim, gương mặt xinh đến mức nổi bật hẳn ra.

Đẹp sẵn rồi mà lớn lên chắc còn đẹp hơn nữa, dù có thể vẫn không bằng em gái tôi (anh trai mê muội nói thế thôi).

“Xin lỗi làm phiền. Bọn anh đang tìm một tòa nghiên cứu. Chuyển trường đặc biệt ấy mà. Em biết đường không?”

“Không, ta—”

“Đừng ngại. Đây, anh cho em thanh đậu bơ.”

Làm gì có ai ghét đậu bơ chứ.

Tôi nhét thanh đậu bơ tôi mang theo vào tay cô bé.

Cô ấy nhìn tôi kiểu “người đáng nghi đây rồi”.

“Bọn anh đang tìm tòa nghiên cứu của Giáo sư Seyge. Anh nghe nói bà ấy hơi lập dị, nhưng là bán Tinh linh và cực kỳ đẹp.”

“T-Tất nhiên ta biết!”

Cô bé ho khan mấy tiếng.

“Nhưng ta tưởng học sinh mới là… con gái?”

“Em gái anh chứ không phải anh. Anh chỉ là người giám hộ. Lucia, sao vậy?”

Lucia đang nhìn cô bé đó với gương mặt trắng bệch.

Đáng lẽ em ấy vừa mới đỡ nhút nhát hơn chút xíu…

Sao tự nhiên đơ người ra?

Đã học chung trường thì nên chào nhau chứ.

“Xin lỗi, em gái anh hơi nhát. Nhưng con bé rất tốt. Nếu hai đứa làm bạn được thì anh mừng lắm.”

“B… Bạn— Đ-Được thôi. Ta cũng đang tới tòa đó. Ta có thể dẫn đường.”

“Ồ?! Trùng hợp thế! Cảm ơn nhiều! Em cũng là học trò của Giáo sư Seyge à? Anh có mang theo cuốn sổ ma thuật tự làm tặng giáo sư, không biết bà ấy thích—”

“Anh trai?!”

“M-Một cuốn sổ ma thuật tự làm?!”

Tôi đang cố tỏ ra vô hại.

Cô bé giật giật khóe miệng, rồi nắm mở bàn tay vài lần.

Sau đó, cô búng tay một cái.

Một ma trận hình học sáng lên dưới chân.

Thế là chúng tôi bị dịch chuyển thẳng đến tòa nghiên cứu của Giáo sư Seyge.

—-

Giáo hội Linh Quang là thế lực thống trị trong lĩnh vực trị liệu.

Nhắc đến năng lực chữa lành là gần như ai cũng nghĩ đến các nghi thức mượn sức mạnh của Toàn Quang.

Bất cứ thị trấn nào đủ lớn đều sẽ có một ngôi đền thờ vị thần này.

Trong bất kỳ tổ đội nào phải đối mặt với ma vật hay quái vật nguy hiểm, luôn cần ít nhất một người biết chữa trị.

Ở Grieving Souls, Ansem Smart giữ vai trò đó.

Ở quê nhà, cậu ấy từng được huấn luyện để trở thành một hiệp sĩ sử dụng sức mạnh của Toàn Quang, một Thánh kỵ sĩ.

Làm Thánh kị sĩ đồng nghĩa với việc đứng ở tuyến đầu.

Họ khoác giáp nặng, dùng phép trị liệu để bảo vệ đồng đội, Thánh kỵ sĩ thường là người được đồng đội tin tưởng nhất và cũng hay giữ vai trò thủ lĩnh.

Theo nghĩa đó, một người ít nói nhưng chân thành như Ansem đúng là sinh ra để đảm nhận công việc ấy.

Dù… với em gái thì cậu ấy mềm lòng đến mức đáng báo động.

Ansem nhận được lá thư giới thiệu từ chi nhánh nhà thờ ở quê, gửi lên Giáo hội ở đế đô.

Cậu bảo ban đầu chỉ định ghé thăm cho có, rồi sẽ quay lại tập luyện khi công việc đi săn ổn định hơn.

Tôi được nghe nói nhà thờ ở đế đô là một trong những công trình lớn nhất trong vùng.

Dù việc quan sát quá trình tập của Ansem đã khiến tôi bỏ hẳn ý nghĩ trở thành Thánh kỵ sĩ, chưa kể người ta còn gạch to đùng chữ đỏ bảo tôi không hợp vì “nhát gan” và “hỗn láo”, nhưng tôi cũng chẳng thấy có lý do gì ngăn mình đi xem thử.

“Xong rồi nhé, cô học sinh nhỏ xíu đó hóa ra lại chính là Giáo sư Seyge! Nghe nổi da gà không?”

“Ừm.”

Trên đường đi, tôi kể cho Ansem nghe chuyện mấy ngày nay tôi đi cùng Luke, Sitri và Lucia.

Tôi thật không ngờ cô học sinh tí hon đó lại là Giáo sư Seyge.

Đã vậy Lucia còn nhận ra bà nữa.

Dù thế nào thì tôi cũng mừng vì em gái đã tìm được giáo sư hướng dẫn đúng người.

Tôi còn đưa được cuốn sổ ma thuật tự làm cho bà ấy, và với vẻ ngoài trẻ trung đó, tôi tin Lucia sẽ dễ thân với bà.

Điều duy nhất khiến tôi hối hận là tôi đã hứa với Lucia rằng mình sẽ không hành xử kỳ quặc, nhưng rồi lại… kỳ quặc đến mức em nổi giận thật.

Tạm gác chuyện đó, tôi rất tò mò xem Lucia sẽ tiến bộ thế nào dưới sự dạy dỗ của một Bán tinh linh.

“Thế là còn mỗi Liz thôi hả?”

Ansem hỏi.

“Không, Liz bảo tôi không cần phải… T-Tôi đùa! Đừng nhìn tôi như thế!”

Tôi đầu hàng ngay khi thấy ánh sáng trong mắt Ansem tắt phụt.

Bình thường cậu ấy ấm áp, nên cái vẻ “chết bên trong” đó nhìn đáng sợ gấp đôi.

Tôi biết thừa mà, Ansem quá mức bảo vệ các em gái.

Tôi đâu định bỏ qua Liz chứ.

Ngược lại, chính cô ấy là người tôi lo nhất!

Không chỉ Lucia khiến tôi mong chờ sự trưởng thành.

Luke, Sitri, Ansem, và cả Liz nữa, tất cả họ đều đang tiến nhanh trên con đường trở thành những thợ săn hạng nhất.

Trong khi còn phải gánh thêm gánh nặng là tôi.

Tôi rất muốn nhìn xem họ sẽ đạt đến đâu khi kỹ năng của họ càng ngày càng sắc bén.

“À mà Ansem, thầy hướng dẫn của cậu là người thế nào?”

“Ừm. Trước đây họ là Thánh kỵ sĩ thực chiến. Cả thủ và trị liệu đều rất giỏi.”

Câu trả lời ngắn gọn, nhưng chỉ cần nhìn mặt là biết cậu áy tin tưởng người đó đến mức nào.

Trông cậu vốn hơi nhỏ con, nhưng dạo gần đây đã lớn vọt hẳn, đang dần có dáng vóc của một hiệp sĩ thực thụ.

Nếu gặp đúng thầy, tôi tin người nghiêm túc như Ansem chắc chắn sẽ trở thành một Thánh kuj sĩ xuất sắc.

Nói thật thì… cậu ấy buộc phải giỏi.

Vì không biết vì sao, các cuộc săn của tổ đội Grieving Souls luôn tàn khốc hơn hẳn các nhóm khác.

Năng lực của Ansem chính là đường sống của cả đội.

“Tôi không thích làm thủ lĩnh nữa,” tôi bảo.

“Chắc giao lại cho cậu.”

“Hm?! Không…”

“Tôi cũng không muốn lãnh đạo.”

Một lúc sau, Ansem nói, “Thầy tôi bảo muốn biết bọn mình trải qua những loại nhiệm vụ gì, và tôi muốn phát triển theo hướng nào. Chắc ông ấy muốn nghe thêm góc nhìn từ cậu.”

Tôi quay sang nhìn, choáng váng vì cậu ấy… nói nhiều đến thế.

Trách nhiệm lớn thật.

Tôi không nhớ lần cuối mình làm trưởng nhóm cho một nhiệm vụ không nguy hiểm là khi nào nữa.

Lần này phải nói cho đàng hoàng.

“Hướng phát triển á? Tất cả luôn chứ còn gì. Phấn đấu trở thành Thánh lụ sõ mạnh nhất thế giới!”

“Ừm…”

Không dễ đâu.

Nhưng tôi tin Ansem làm được.

Chúng tôi quen biết từ lâu rồi, và trong thời gian đó tôi cũng đã học được nhiều điều.

Tôi lấy lại khí thế, vỗ vai Ansem và đẩy cậu ấy đi, dù mặt cậu trông hơi nhăn nhó.

—-

“Cậu lúc nào cũng vậy đó, Krai. Cái nhà thờ đó chán chết mà cậu cũng mò tới.”

“Không có đâu. Đẹp mà. Dù Cha xứ nhìn tôi như người thần kinh khi tôi kể về tượng Ansem tôi muốn dựng.”

Cha cũng nhìn tôi kiểu đó khi tôi nói về những cuộc phiêu lưu thường ngày của tụi tôi.

Nếu Ansem không ở đó, chắc tôi bị thanh tẩy mất.

Ngoài chuyện đó ra thì các giáo sĩ ở nhà thờ đều có vẻ tử tế, khiến tôi thở phào.

Vì Ansem hơi có xu hướng… tự hi sinh.

Ít ra biết rằng cậu ấy ở cùng người tốt thì tôi an tâm hơn.

Liz thì đang phấn khởi như mọi khi trên đường đi gặp thầy dạy của cô.

Tôi thật sự mong chờ được gặp thầy của từng người, và hơi buồn vì đây sẽ là người cuối cùng.

Đây có phải cảm giác của cha mẹ khi nhìn con cái trưởng thành rồi rời nhà không nhỉ?

(Không, chắc không.)

“Thế… thầy hướng dẫn lần này của cô ổn không đấy?”

Tôi hỏi.

“Ổn mà!”

Liz cười khúc khích khi nghe sự lo lắng trong giọng tôi.

“Với lại nghĩ lại thì thầy trước cũng không tệ đến thế. Nhưng cảm ơn vì cậu lo nha!”

Tôi đặc biệt lo cho Liz vì thầy đầu tiên của cô ấy ở quê… không ổn.

Gần như hủy hoại cô.

Chuyện đã qua lâu rồi nhưng nghĩ lại cảnh Liz bị đẩy đến bờ tử vong vì những buổi tập luyện vô nghĩa, khắc nghiệt từng ngày… tim tôi vẫn đau thắt.

Liz lại chăm chỉ và không thích than phiền, nên chúng tôi phát hiện chậm.

(Sau này Liz đã “cho thầy đó một bài học” trong buổi đấu tập, đến mức thầy ấy không thể cầm vũ khí nữa.)

Nhưng có lẽ giờ tôi không cần lo nữa.

Cô ấy tiến bộ từng ngày.

Những lần đột kích kho báu đã nâng kỹ năng trinh sát của cô lên tầm Đạo tặc thực thụ.

Đám thợ săn cùng tuổi nghe tên cô ấy là rùng mình.

Nếu tôi lo quá, có khi lại thành xúc phạm năng lực của cô mất.

“Thầy của tớ có tuyệt kỹ tên là ‘Tuyệt Ảnh’ ấy! Chỉ truyền cho một đệ tử duy nhất! Và tớ sẽ học nó!”

“Tuyệt kỹ nghe ngầu thật đấy.”

Thấy bạn thân yêu quý của tôi tràn đầy khí thế như thế cũng làm tôi vui lây.

Tôi cười khi nghe cô ây kể.

“Tuyệt lắm luôn,” Liz nói với ánh mắt long lanh như thiếu nữ đang yêu.

“Nhưng nếu luyện sai thì tim sẽ nổ và chết.”

Khoan.

Từ từ.

CÁI GÌ?

Kỹ năng mà luyện sai thì… nổ tim?

Cô ấy bảo chỉ truyền cho một học trò mỗi đời… có khi do những người trước đều chết vì suy tim?

“Đừng lo, tập đúng cách là chịu được hết! Sẽ hơi lâu, nhưng tớ sẽ học được. Cậu cứ chờ xem nhé!”

Liz nói câu đó với một nụ cười tươi hết cỡ.

Thế thì làm sao tôi nỡ dập tắt được.

Với cái mặt đó, tôi đành chịu thua.

“Ờ… Ờ,” cuối cùng tôi cũng lắp bắp được, chẳng biết phải đáp sao.

“Nhưng đừng có gắng quá nha.”

Tôi quyết rồi.

Khi gặp được sư phụ của cô ấy, tôi sẽ nhờ họ luyện Liz đến nơi đến chốn.

Thấy cô ấy cận kề cái chết còn hơn là để tim nổ tung giữa chừng.

Với sức bây giờ, Liz chắc nhai được bất cứ bài tập nào.

Ngoài ra… ừm… bọn tôi sẽ đi dọn mấy cái kho báu nhanh hơn nữa.

Cô ấy cần ma chất để rèn lại trái tim.

Tôi thì chẳng ham đi chỗ nguy hiểm, nhưng vẫn tốt hơn là để cô ấy chết vì vỡ tim.

Liz vòng tay qua ôm tôi từ phía sau, tựa đầu lên lưng tôi.

“Tớ nghĩ ra rồi! Hay là cậu tập chung với tớ luôn đi?”

Không đời nào!

Liz thì có thể học mấy loại bí thuật kỳ quái đó, còn tôi thì chắc chắn tự nổ tim trước.

Với lại thứ đó chỉ truyền cho một đệ tử.

Liz sống được thì… phần còn lại khỏi nói cũng hiểu, tôi toi.

“Tớ nói đùa thôi mà! À, cậu tìm được sư phụ cho mình chưa?”

Tôi không trả lời.

Nói thật là tôi… quên béng luôn rồi.

Tập với Luke thì chắc gãy người.

Vào chỗ Sitri thì chỉ toàn nổ tung pháp thuật.

Đến chỗ Lucia thì bị thuyết giảng cả ngày.

Còn Ansem thì mấy đồng nghiệp cậu ấy chắc muốn tẩy uế tôi.

Mà tập chung với Liz thì… tim tôi nổ thiệt.

Đường nào cũng chết.

Còn đúng một lối duy nhất.

Tôi thở dài, ráng nặn ra nụ cười gượng.

“Chắc chỉ còn cách tới chỗ Matthis thôi.”

—-

“Biến đi! Ta không có gì để dạy cái thằng nhãi cuồng Bảo Cụ như cậu! Cút!”

“Đừng mà. Đây, để tôi quỳ xuống luôn! Tôi lạy! Lạy Lạy LẠY LẠy!”

“Đừng có làm vậy trước cửa tiệm ta!! Bộ cậu muốn ta mất khách hả?! Với lại cậu đâu phải giám định sư. Cậu là thợ săn cơ mà?!”

Vừa chịu chửi, vừa nghe những lời phản đối… rất hợp lý của ông già đó, tôi vẫn kiên trì thực hiện Chiến Dịch Quỳ Lạy.

Không phải tôi thích làm vậy đâu.

Chỉ là hết đường rồi, nên đành làm liều.

Giám định Bảo Cụ thì không cần tập luyện thể lực.

Không bán được gì thì khỏi học kỹ năng trả giá luôn.

Mà đã mê Bảo Cụ đến vậy thì còn việc nào hợp hơn nữa?

Có điều… hình như chẳng có thợ săn nào đi giám định Bảo Cụ cả?

Nhưng nếu thế thì tôi bỏ luôn nghề thợ săn!

Trước màn quỳ lạy rất “nhiệt huyết” của tôi, Matthis, ông thầy giám định gầm lên như hét.

“Được rồi!! Khi nào ta rảnh, cậu tới đây, ta dạy. Giờ thì đứng lên đi, thằng đầu bò mất nết!”