Hôm đó là một ngày đẹp trời.
Kỳ nghỉ của bọn tôi ở Suls đã kết thúc, và suốt mấy ngày qua, cả nhóm cứ lộc cộc ngồi xe ngựa trở về, chẳng có gì đặc biệt xảy ra.
Một cơn gió mát khẽ thổi qua, và rồi—m lần đầu tiên sau 1 tháng, tôi lại đứng trước cổng Đế đô Zebrudia.
Nói chung thì, đó là một kỳ nghỉ tuyệt vời.
Dĩ nhiên, có vụ Arnold rượt đuổi và chuyện bọn Người hang động tấn công, nhưng giờ nghĩ lại, tất cả chỉ còn là kỷ niệm.
Có lẽ cách duy nhất để tôi đối diện với mọi rắc rối mà mình đã trải qua, là biến hết chúng thành những ký ức tốt đẹp.
Cuối cùng, tôi còn được hội ngộ với Luke, Ansem và Lucia.
Vậy là đủ rồi.
Đòi hỏi thêm nữa thì đúng là tham lam quá.
Chiếc xe ngựa chật cứng những món quà lưu niệm tôi mua ở Suls, nào là bánh màn thấu rồng suối nước nóng, trứng rồng suối nước nóng, rồi cả muối tắm rồng suối nước nóng.
Mấy món này là để về còn khoe với Eva và mọi người trong hội rằng tôi đã có một kỳ nghỉ “tuyệt đỉnh” thế nào.
Ngoài ra, tôi còn nhận được một món quà từ công chúa tộc Người hang động (theo lời Sitri thì cô ta tên là Ryuulan).
Đó là một mặt dây chuyền gắn viên đá lạ hoắc.
Tôi chẳng biết nó có giá trị gì không, nhưng vì vẫn còn quá nhiều điều chưa được biết về Người hang động, nên biết đâu ai đó có thể cho tôi biết đây là báu vật thật thì sao.
Dù nhóm tôi di chuyển bằng xe ngựa, nhưng hầu như chẳng ai chịu ngồi yên trong đó.
Thường chỉ có tôi, Sitri và Lucia ngồi, mà đôi khi hai người họ cũng chạy song song với xe luôn.
Nhìn cảnh Luke, Liz, Ansem (và cả Tino) chạy quanh xe để “luyện tập thể lực”, tôi lại nhớ về những ngày xưa ấy.
Cổng thành đế đô bị hư hại và đang được tu sửa.
Một hàng dài hiệp sĩ đứng gác phía ngoài, trông khác hẳn với khung cảnh yên bình ở Suls.
Lucia nói rằng gần đây trong đế đô có xảy ra biến động, và xem ra chuyện đó vẫn chưa yên.
Nguy hiểm ở đây, nguy hiểm ở kia.
Quả là một nơi đầy hiểm họa.
Nhưng nhìn quanh, có vẻ mọi thứ đã tạm yên ổn.
“Tôi mà về tới nhà là lăn ra ngủ luôn,” tôi vừa ngáp vừa duỗi lưng.
“Từ đầu chuyến đi tới giờ, có thấy anh làm gì ngoài ngủ đâu,” Lucia buông lời châm chọc.
Tất nhiên là tôi có nghỉ ngơi rồi, chúng tôi đi nghỉ mà.
Nhưng nói thật, dù cố thư giãn cỡ nào thì khi đi du lịch, người ta vẫn không tránh khỏi cảm giác cảnh giác một chút.
Thư giãn ở nhà và thư giãn khi đi chơi là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau.
Lucia xoa trán, thở dài.
“Sau khi rời đi lâu thế, em phải nạp lại năng lượng cho cả đống Bảo Cụ đây.”
“Hử? À, phần lớn anh đã nạp rồi, nên chắc không đến nỗi nào đâu.”
“Không đến nỗi nào… hả?”
Lucia nhìn tôi như thể tôi vừa nói thứ gì đó điên rồ.
Thường thì việc nạp năng lượng cho Bảo Cụ đều do em ấy lo, nên tôi hiểu vì sao em ấy bất ngờ.
Nhưng tôi vẫn có thể tự xoay xở khi cần mà.
“Là theo… yêu cầu của Sitri đó. Kris và mấy người khác giúp anh nạp thay.”
“Cái gì cơ?!”
Lucia thở dài một tiếng dài đến nặng nề.
Nhìn vào mắt em ấy, tôi biết chắc em ấy chẳng vui vẻ gì.
“Anh nghĩ gì mà để người khác gánh cái việc đó?! Không được làm phiền họ như thế!”
“Th–Thật mà, ai cũng vui vẻ giúp mà. Họ còn nói coi như là luyện tập ấy.”
Tôi biết nạp năng lượng cho Bảo Cụ cực nhọc thế nào, nhưng Sitri đúng là tay thương lượng đáng gờm.
Ánh nhìn sắc lẹm của Lucia vẫn không rời tôi.
“T–Thôi mà, ổn cả mà,” tôi lấp liếm.
“Vẫn còn khối Bảo Cụ để em nạp tiếp đấy.”
“Em đập anh đấy.”
Không chỉ cổng thành, mà cả đế đô đều chẳng còn giống trước.
Cứ như nơi này vừa bị oanh tạc.
Nhà cửa sụp mái, đường phố nứt toác, hiệp sĩ phải ra sức điều phối giao thông.
Thậm chí hàng cây hai bên đường và quán cà phê tôi hay lui tới cũng tan tành.
Nếu không biết chuyện, chắc ai cũng nghĩ nơi đây đang có chiến tranh.
Tôi từng nghe nói giữa Tháp Akashic và Bang hội Hidden Curae có xung đột, mà nghe đâu hội trưởng Hidden Curse, một bà điên mê đốt phá đã nổi điên thật sự.
Tháp Akashic là tổ chức pháp thuật khét tiếng, nhưng Hidden Curse cũng đâu vừa.
Nếu cả hai bên cùng tung ma pháp diện rộng khắp thành phố thì đúng là không biết ai mới là tội phạm.
May mắn là tôi không thấy xác người nào.
Cũng có thể họ đã bị thiêu thành tro rồi, nhưng dân Đế đô vốn quen với mấy vụ này.
Vả lại, xem ra cuộc chiến cũng đã kết thúc.
Tôi biết nói thế nghe chẳng giống thợ săn tí nào, nhưng tôi không chịu nổi cảnh thấy xác chết.
Thật may vì lúc đó tôi đang đi nghỉ ở Suls.
Dù có ở lại, chắc tôi cũng chẳng giúp được gì.
Như thường lệ, tôi để Sitri lo xe ngựa, còn bản thân ôm hộp bánh màn thấu, lon ton chạy lên bậc thềm dẫn vào tòa nhà của hội.
Trên đường về, tôi đã ăn thử vài cái và thấy bánh màn thấu rồng suối nước nóng khá ngon.
Dù chẳng có tí thịt rồng nào, nhưng vị ngọt xen chua nhẹ khiến cả những người không hảo đồ ngọt cũng ăn được.
Tôi không rõ món này có liên quan gì đến “rồng suối nước nóng” thật không, chỉ nhớ là con rồng ở suối từng vui vẻ ăn chúng như mưa.
“Tôi về rồi đây!”
Tôi vừa mở cửa phòng sinh hoạt chung vừa hét to.
“…Hử?”
Tôi đứng sững lại, nụ cười vẫn còn trên môi.
Căn phòng vốn lúc nào cũng gọn gàng giờ trông như vừa hứng bão.
Một đống thợ săn nằm gục trên bàn, mắt vô hồn.
Sàn thì đầy chai bia lăn lóc.
Cảnh tượng này… hình như tôi mới thấy cách đây không lâu.
Lucia trợn tròn mắt nhìn quanh, còn Luke nhíu mày (chắc nghĩ “chẳng có gì tốt lành đâu”).
Và tệ hơn, ở một bàn gần đó là nhóm Obsidian Cross, một trong những đội mạnh nhất của hội.
Đội trưởng Sven ngẩng đầu lên khi thấy tôi, đôi mắt đờ đẫn như xác sống.
À phải, tôi nhớ có nghe chuyện hội viên của chúng tôi cũng bị lôi vào vụ hỗn loạn vừa rồi.
Tôi mỉm cười, tiến lại bàn họ, đặt một hộp bánh màn thấu rồng suối nước nóng xuống trước mặt Sven.
Vai anh ta khẽ run, mắt giật giật khi nhìn thấy con rồng dễ thương in trên hộp.
Tôi vỗ vai anh một cái, quay lưng bỏ chạy.
Sau lưng, nghe tiếng ghế đổ và tiếng anh ta bật dậy.
“Khoan đã! Đứng lại đó, thằng chết tiệt…!”
“Luke, tôi bận rồi, cậu lo phần còn lại nhé!”
Tôi hét vọng lại.
“Được rồi! Tới sân tập đi, Sven! Tôi sẽ cho anh xem kỹ thuật mới của tôi!”
Luke nói, mắt sáng rực như lửa.
Chúng tôi vừa mới về mà cậu ấy đã sung sức thế rồi.
Xin lỗi nhé, Sven.
Tôi còn phải đi tặng quà cho Eva, không rảnh nghe anh càm ràm đâu.
“Khốn kiếp! Bắt hắn lại cho tôi! Đừng để Krai thoát!”
Tiếng thét của Sven gần như khiến tôi thấy… tội nghiệp cho hắn.
Giống như đám xác sống vừa đội mồ dậy, mấy thợ săn khác đồng loạt ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tia săn mồi.
Tôi vỗ nhẹ vai Lucia khi bước ngang qua cô, đổi lại là một tràng chửi rủa sặc mùi bực bội.
Một tiếng hét vọng ra từ phòng nghỉ khi tôi đang hăm hở chạy lên cầu thang.
Khi thấy tôi, khuôn mặt Sven lập tức trắng bệch như giấy.
Trái lại, Phó thủ lĩnh Eva Renfied chỉ mỉm cười chào tôi bằng giọng điềm tĩnh thường ngày.
“Chào mừng anh về, Krai. Kỳ nghỉ vừa rồi thế nào? Tôi nghe… nhiều tin đồn lắm đấy.”
“Cũng có lúc vui, lúc không, nhưng nhìn chung là ổn. À, đây, quà lưu niệm.”
Tôi cười, đưa cô ấy một hộp bánh màn thấu.
Eva nhận lấy hộp bánh với vẻ mặt nửa bất lực nửa buông xuôi.
Chính cái biểu cảm ấy mới khiến tôi thấy thoải mái, như thể mọi mệt mỏi đều được xoa dịu.
Không hiểu Sven bị gì nữa.
Cái cách hắn nhìn tôi cứ như thể tôi là kẻ đã giết cha mẹ hắn vậy.
Cơ mà đừng quên là tôi đã rủ hắn đi nghỉ cùng, chính hắn từ chối mà!
Dù sao thì nếu hắn có đi, chắc chắn lại sinh chuyện khác thôi.
“Tôi biết anh bận xử lý Đội Cướp Barrel, nhưng trong lúc anh đi, bên này cũng gặp không ít rắc rối. Nếu được, anh nên cảm ơn các thành viên trong hội một tiếng.”
Tôi đã cảm ơn rồi mà, bằng cả một hộp màn thấu cơ đấy.
“Giờ cô nhắc mới để ý, trông cô cũng hơi mệt rồi đó.”
Eva không hề có vẻ bơ phờ như người mất ngủ.
Tóc tai chỉnh tề, đồng phục phẳng phiu, kính sạch bóng.
Thế mà, không hiểu sao, vẫn có gì đó khác trước.
Cô ấy không phải thợ săn, nhưng về thực chất, Eva chính là người nắm quyền điều hành cả hội.
Nếu đám thợ săn đều mệt nhoài thì cô cũng bị kéo vào guồng là điều hiển nhiên.
Tôi chỉ là “vật trang trí”, có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Nhưng nghĩ lại, chắc cô cũng áp lực lắm khi không có ai chịu đứng ra gánh trách nhiệm nếu mọi việc đổ bể.
“Tôi chắc là trong lúc tôi vắng mặt, cô phải đau đầu nhiều lắm,” tôi nói.
“Giờ có gì cần làm thì cứ để tôi lo, cô nghỉ ngơi chút đi.”
Điều hành một hội lớn là việc không đơn giản, tôi cũng chẳng rành mấy, nhưng chắc không đến nỗi nào, miễn là có Lucia với Sitri giúp sức.
Hai người đó được đám thuộc hạ của Eva tôn trọng lắm:
Sitri thì gần như làm được mọi thứ, còn Lucia thì luôn năng nổ hỗ trợ khắp nơi.
Có lẽ cô chỉ không chịu nổi cảnh anh trai mình làm trò hề thôi.
Eva thở dài, nhẹ nhõm phần nào.
“Không sao đâu. Mọi chuyện ở đây đã được giải quyết rồi. Trên bàn làm việc của anh có báo cáo, nhưng nói ngắn gọn thì… cuộc giao tranh giữa Hidden Curse và tàn dư Akashic Tower đã khiến cả hoàng đô tan hoang. Tôi gọi họ là ‘tàn dư’, nhưng thực ra Akashic Tower vẫn còn khá nhiều thành viên ẩn mình. Vì vậy, bên First Steps đã gửi yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp, và chúng ta phải điều động kha khá người.”
“Ờ… nghe thôi đã thấy kinh rồi.”
Tôi thầm cảm ơn vì mình đã chọn đi nghỉ.
Thủ lĩnh của Hidden Curse, Thâm Uyên Hoả Diệt là một Pháp Sư khủng khiếp đến mức chỉ cần nhắc đến tên là Lucia đã nhăn mặt.
Trong đầu tôi, bà ta luôn được gọi là “mụ điên đốt cháy mọi thứ”.
Nếu ai xứng đáng với danh xưng “phù thủy”, thì chính là bà ta.
Chưa kể, bà ta còn có thù riêng với tôi.
Dù giờ chuyện đã khép lại, nhưng khi đội Grieving Souls mới thành lập, chúng tôi từng chiêu mộ một nhóm mà Hidden Curse đã nhắm trước.
Không hiểu vì sao nhóm đó lại chọn về phe chúng tôi, chính là Starlight, nhóm phiền toái thứ hai của hội.
Từ đó trở đi, tôi không dám ngẩng đầu đi dạo ngoài phố nữa.
Nếu mụ đó thật sự tham chiến, thì chuyện Sven trông như xác chết cũng chẳng có gì lạ.
Bà ta đủ sức khiến cả Ark phải cúi đầu, mà còn thích đốt người sống.
Tôi vẫn không hiểu sao một kẻ như thế lại có thể nhởn nhơ ngoài pháp luật.
“Càng tệ hơn, tên Pháp Sư còn lại cũng là quái vật,” Eva nói, giọng nặng nề mệt mỏi.
“Anh tin nổi không? Tôi nghe nói hắn đã cố triệu hồi một Lôi Tinh ngay giữa khu dân cư đông đúc!”
Nghe thôi mà tôi muốn nổi da gà.
Triệu hồi tinh linh vốn là một trong những kỹ thuật phép thuật khó nhất.
Lucia từng triệu hồi một Thủy Tinh để tạo thác nước, nhưng một số tinh linh mạnh đến mức được xem là vũ khí chiến lược.
Ai lại dám sử dụng thứ đó giữa chốn đông người chứ?
Đúng là bọn tội phạm phép thuật, chẳng biết sợ là gì.
Quả là thảm họa.
Tôi nhớ Arnold từng đánh bại một Lôi Tinh, nhưng tinh linh do Pháp Sư điều khiển thì mạnh gấp 10 lần so với tinh linh tự do.
“Và anh đoán xem Thâm Uyên Hoả Diệt làm gì khi nghe tin đó?”
Eva nói, giọng gần như nghẹn lại.
“Bà ta liền triệu hồi luôn Hỏa Tinh mà mình khế ước! Lấy bạo chế bạo, ngay giữa hoàng đô! Hoàn toàn điên rồ. Cấp 8 đúng là một rắc rối khổng lồ…”
Tôi gãi đầu, cố nặn ra một câu xin lỗi:
“Ờm… may mà hoàng đô vẫn còn nguyên.”
Eva nhìn tôi bằng ánh mắt như vừa chịu đựng một cơn ác mộng.
Khi mới trở về và thấy cảnh hoang tàn, tôi cứ tưởng có chiến tranh.
Nhưng nghe đến vụ Hỏa Tinh, tôi ngược lại thấy… kỳ diệu vì thiệt hại vẫn còn ở mức đó.
Có tin đồn bà già ấy từng thiêu rụi cả kho báu, mà thật ra cũng chẳng khó tin lắm.
“Tôi nghe nói việc triệu hồi tinh linh rất hao tổn sức lực, cho cả hai phía,” Eva nói.
“Hừm, vậy thì cũng mừng.”
“Nhất là tên Pháp Sư kia, hắn kiệt sức gần như ngay sau khi triệu hồi Lôi Tinh, nên trận đấu kết thúc khá nhanh. Có lẽ chúng ta nên xem đó là may mắn.”
Triệu hồi tinh linh tức là gọi một tinh linh đang tồn tại và điều khiển nó.
Sức mạnh phụ thuộc vào khả năng của người triệu hồi và trạng thái của tinh linh.
Đương nhiên, nếu không được điều khiển, tinh linh sẽ hành động theo ý mình.
Thêm vào đó là độ trễ giữa lúc gọi và lúc nó thực sự xuất hiện, một dạng phép thuật cực kỳ thất thường.
Có khi còn xảy ra chuyện tinh linh bị tiêu diệt và chẳng bao giờ đáp lại lệnh triệu hồi nữa.
Lucia thì dùng Thủy Tinh để tạo thác nước, nên cô luôn mang theo nó trong một chiếc bình nhỏ, chuyện đó vốn cực khó, nhưng cô có khiếu huấn luyện sinh vật lắm.
Chính cô là người đã dạy Xích Truy Kích của tôi biết… bắt tay.
Dù sao thì, chuyện đó giờ cũng chẳng liên quan đến tôi.
Tôi gạt báo cáo sang một bên và mở hộp mản thấu rồng suối nước nóng của riêng mình (hộp 20 cái).
Tôi đã mua một đống, nên vẫn còn khoảng 13 hộp nữa.
Khi tôi đang nhai ngấu nghiến chiếc màn thấu vị dâu, Eva bất ngờ lên tiếng:
“À này, Krai, về Đại Hội Bạch Kiếm…”
“Hử? Ưm… ặc ặc… À, cái đó hả. Xin lỗi, tôi lỡ bỏ mất rồi. Nhưng mà tôi đâu có đi chơi—”
Eva chớp mắt nhìn tôi, vẻ ngạc nhiên.
“Hử? Ồ không, lễ hội bị hoãn lại rồi. Sẽ tổ chức trong 3 ngày nữa. Tôi còn đang băn khoăn có nên báo tin anh vắng mặt không, giờ thì khỏi. Anh không biết tôi nhẹ nhõm đến mức nào đâu.”
