Tất cả bóng tối của đế đô như hội tụ lại trong khu phố mục nát ấy.
Và quả thật, đó là nơi thích hợp để hai kẻ kia gặp nhau.
Một người thấp, râu ria xồm xoàm, đôi mắt u ám.
Chiếc áo khoác sờn cũ, màu xám đục của hắn có thể khiến hắn bị khinh thường ở những khu vực sang trọng khác, nhưng ở đây, trong khu tàn lụi của đế đô, nó lại là một món đồ đáng giá.
Sắc mặt hắn nhợt nhạt, nhưng trong ánh mắt vẫn le lói thứ ánh sáng dữ dội của loài dã thú từng vật lộn trong bóng tối.
Hắn là một kẻ môi giới thông tin kỳ cựu, sống sót qua nhiều năm nơi góc khuất của đế đô, kiếm sống bằng cách buôn bán tin tức phi pháp cho giới săn kho báu và bọn cướp ngầm.
Người còn lại cao, dáng gầy.
Trên người hắn là chiếc áo choàng rách nát có mũ trùm, quần bó cao, giày thủng lỗ chỗ, còn đôi găng mỏng chẳng giấu nổi những ngón tay gầy khẳng khiu.
Gương mặt hắn bị che khuất dưới chiếc mặt nạ cáo khiến hắn trông vừa ma quái vừa khó đoán.
“Vậy là Barrel tiêu rồi,” hắn nói.
Giọng hắn lẫn những âm thanh là lạ, khiến người ta không phân biệt nổi tuổi tác hay giới tính.
“Nhóm đó vốn cẩn trọng, nhưng đối thủ của chúng lại là Thiên Biến Vạn Hoá. Tháp Akashic cũng chẳng khá hơn. Dù sao thì mục tiêu chính của bọn họ là Hidden Curse, hê hê hê…”
Người môi giới thông tin khẽ cười nén.
Danh hiệu Hidden Curse thuộc về một thợ săn kho báu xuất hiện như từ hư vô.
Một cái bóng len lỏi giữa lòng đế đô.
Kẻ đã đập tan vô số tổ chức ngầm, hội bí mật, băng cướp và cả những mục tiêu bị truy nã.
Thế nhưng người mang mặt nạ cáo chẳng hề động đậy dù nghe đến cái tên ấy.
“Đáng tiếc thật. Họ có thể đã trở thành con cờ hữu dụng,” kẻ mang mặt nạ nói.
“Oh? Không nhiều người khiến Cáo phải để mắt đến đâu.”
“Ta luôn tìm kiếm những kẻ có năng lực. Nhưng bọn thợ săn ấy… thật phiền phức.”
Trái ngược với những lời cay độc, giọng hắn lại lạnh lẽo, không mang chút cảm xúc nào.
Người môi giới rùng mình, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng dù hắn biết rõ sự thù địch kia chẳng nhắm vào mình.
Hắn không kiềm được mà hỏi:
“Ngài… định làm gì tiếp theo?”
Không có câu trả lời.
Ngay trước mắt hắn, kẻ mang mặt nạ cáo dần tan biến, cả cơ thể lẫn vật dụng trên người đều tan như sương khói, cứ như hắn chưa từng tồn tại.
Người môi giới đứng lặng vài giây, rồi nhanh chóng hoàn hồn và rời khỏi đó, lẩn vào bóng tối.
Ánh sáng càng rực rỡ, bóng đổ càng sâu.
Tại thánh địa thợ săn kho báu phồn hoa Zebrudia, không một ai nhận ra một bóng đen khác đang âm thầm len lỏi tiến vào.
