Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 5 - Hồi kết: Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi(5)

Thị trấn Suls bị bao vây bởi một đội quân hiệp sĩ mặc giáp đen, cưỡi ngựa vây kín bốn phía.

Lá cờ có hình ba thanh kiếm bắt chéo, ấn huy của Lãnh chúa Gladis tung bay phần phật trong gió.

Một người đàn ông trong bộ giáp lộng lẫy bước xuống khỏi con ngựa đi đầu, ngẩng đầu nhìn lên bức tường đá bao quanh thị trấn.

“Cái… quái gì đang diễn ra thế này?”

Hắn lẩm bẩm.

“Ngài đến muộn nhỉ.”

Một giọng nói vang lên.

“Là ai?!”

Viên hiệp sĩ quát, rút kiếm.

Một bóng người hiện ra dưới cổng thành, khiến toàn đội hiệp sĩ lập tức rút vũ khí.

“Đó là cách các ngài chào hỏi à? Thật thất lễ đấy, nhất là khi bọn tôi đã làm hộ phần việc của các ngài rồi. Cũng chẳng có gì to tát đâu, chỉ là việc làm thêm trong kỳ nghỉ thôi mà.”

Sitri vỗ nhẹ vai Killiam, người đang háo hức tới run.

Cô nở nụ cười, rút tờ giấy ủy nhiệm từ túi ra rồi ném xuống đất.

Viên đội trưởng choáng váng khi thấy con dấu của lãnh chúa mình đóng trên đó.

“Chuyện nhỏ thế này đâu cần đến các ngài hợp tác làm gì. Các ngài chậm chân quá nên bọn tôi đã thay mặt tiêu diệt Băng cướp Barrel rồi.”

“Hợp tác? Ý ngươi là… các ngươi thuộc Grieving Souls?!”

“Đúng vậy.”

Sitri mỉm cười dịu dàng.

“Tôi là Sitri Smart, người phụ trách đàm phán của nhóm. Tôi có nghe về những chiến công hiển hách của các ngài.”

Giọng cô êm và nhẹ, hoàn toàn không giống người đã quen đắm mình trong máu lửa.

Mái tóc ngắn màu hồng nhạt khẽ lay động trong gió.

Sự điềm tĩnh và nụ cười duyên khiến viên đội trưởng thoáng sững sờ.

Đám hiệp sĩ phía sau cũng bắt đầu dao động.

Họ từng nghe rằng nhiệm vụ đích danh này đã được giao cho các thợ săn kho báu, và họ vốn chẳng hứng thú gì với việc “phối hợp” cùng loại người chuyên đào bới kho báu thay vì bảo vệ dân chúng.

Nhưng dù vậy, nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ.

Họ rối trí thật sự.

Theo tin họ biết, đám thợ săn ấy còn chưa đến lãnh địa Gladis.

Mới hôm qua thôi, họ vừa nhận được báo cáo rằng băng Barrel đã rời khỏi vùng biên.

Không muốn chờ đợi, lại muốn lấy lại thể diện, họ liền xuất phát ngay trong đêm.

Thế mà giờ đây, khi đến nơi, lại thấy đám thợ săn đã đứng sẵn ở đó.

Cảm giác cứ như đang bước vào một thực tại khác.

Nhưng tờ ủy nhiệm lại là thật.

Viên đội trưởng cúi xuống nhặt nó lên, lòng đầy nghi hoặc.

Không biết hỏi gì trước, hắn chỉ buột miệng:

“Tại sao các người lại ở đây? Chúng tôi mới là bên chờ các người.”

“Bọn tôi nằm phục kích sẵn. Hay nói đúng hơn là… dụ mồi. Nhưng đừng lo, bọn tôi ổn cả. Mục tiêu chính vốn là săn rồng, nhưng vô tình vớ luôn cả băng Barrel trong lưới. Toàn bộ bọn chúng đều bị xử lý rồi.”

Đội trưởng đứng chết trân.

Băng cướp Barrel vừa liều lĩnh vừa cẩn trọng đã bao phen làm nhục hiệp sĩ của Lãnh chúa Gladis.

Chúng là nỗi nhức nhối của vùng này:

Mỗi khi ra tay, luôn dò xét kỹ đối phương trước.

Nếu thấy không ổn, chúng rút lui ngay.

Không có sào huyệt cố định, và chưa từng để lộ dấu vết nào.

Khi bị truy đuổi, chúng dựng tường chắn đường rồi biến mất không dấu.

Cả vùng lãnh địa Gladis, nơi vốn khiến bọn tội phạm khác phải run sợ, lại bị chúng giày xéo đến nỗi mang tiếng xấu khắp Đế quốc.

Thế mà giờ đây, thị trấn vẫn nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị cướp phá.

Chỉ có điều gì đó lạ lùng:

Bức tường bao quanh thị trấn.

Đám hiệp sĩ đưa tay sờ lên mặt đá, nhìn nhau ngỡ ngàng.

“Ta không nhớ là thị trấn này từng có tường thành lớn đến vậy,” viên đội trưởng khẽ nói.

Suls vốn là điểm du lịch nổi tiếng, lẽ ra chẳng có tí phòng thủ nào cả.

Sitri đưa ngón tay đặt lên môi, cười nhẹ.

“Thị trấn này vốn thiếu tường, nên bọn tôi nhờ Barrel xây giúp đấy. Tuy hơi sơ sài, nhưng tạm dùng được. Ngài chắc biết đến tài tiên liệu của Thiên Biến Vạn Hoá, đúng chứ?”

Tất nhiên là hắn biết.

Nhưng dù tận mắt chứng kiến, hắn vẫn chẳng thể tin nổi.

Phục kích thì còn hiểu được, chứ thao túng tình huống đến mức này thì sao có thể?

Làm sao Thiên Biến Vạn Hoá lại nắm rõ từng bước di chuyển của băng Barrel, trong khi đến hiệp sĩ Gladis còn chẳng tìm nổi chúng?

Và còn vụ con rồng kia nữa là sao?

Cả đội hiệp sĩ nhìn nhau, chẳng ai dám tin.

“Không cần cảm ơn đâu. Với Thiên Biến Vạn Hoá, mấy kẻ như Barrel chỉ là chuyện vặt. Dù sao, mục tiêu chính của bọn tôi vẫn là… đi nghỉ dưỡng.”

Viên đội trưởng biết mình đang bị trêu ngươi, nhưng dù tức đến đâu cũng chẳng phản bác nổi.

Hắn đành nuốt cục giận, miễn cưỡng cúi đầu cảm tạ rồi bắt đầu khảo sát tình hình trong thị trấn.

—-

Tôi, như mọi khi, giao hết mấy việc lặt vặt cho Sitri rồi cùng Luke và những người khác quay về quán trọ.

Lần này rắc rối xảy ra quy mô khá lớn, không chỉ có đám Người Hang Động rình mò quanh thị trấn, mà con rồng còn đập nát vài tòa nhà.

Chúng tôi lại còn gây phiền cho Arnold và nhóm của anh ta nữa.

Với tư cách thủ lĩnh của Grieving Souls, tôi biết mình phải xin lỗi, nhưng mỗi lần mở miệng ra thì chuyện chỉ càng tệ hơn.

Thế là tôi lại phải để Sitri xử lý.

Đã lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại Luke, Ansem và Lucia.

Từ nhỏ chúng tôi đã chơi chung, ngày nào cũng gặp nhau, nên xa nhau hơn 1 tháng thật chẳng quen tí nào.

Khi về đến phòng tôi, đôi mắt đỏ rực đặc trưng của Luke sáng lên.

“Này Krai, phần rồng với dân hang động của tôi đâu?”

“Không có.”

“Hả?! Cậu thiên vị à?! Đám Barrel kia đâu đáng, Lucia diệt gần hết rồi còn gì!”

Ba người họ chẳng thay đổi tí nào từ lúc rời Vạn Ma Thành.

Tôi chẳng thấy vết thương nào như Sitri nói cả, áo choàng của Luke thì sạch bong không dính một hạt bụi.

Có vẻ họ đã thoát khỏi kho báu an toàn.

…Nhưng mà, phát ngôn đó thì thật là hết thuốc chữa.

Cậu ấy nghĩ bọn Người Hang và con rồng là… ban đón tiếp chắc?

Còn “Barrel” là cái gì?

Ý cậu là đã hạ gục bọn họ trên đường đến Suls à?

Đúng là kiểu người sống theo bản năng.

“Bọn tôi đã chờ cậu đấy,” tôi nói.

“Với lại, đây là kỳ nghỉ mà.”

“Vậy là không phải một bài thử à. Hiểu rồi. Dù sao thì cũng coi như khởi động nhẹ. Mà tôi thật sự muốn gặp Người Hang đấy. Cô không muốn sao, Lucia?”

“Anh nghĩ em ngốc chắc, Đội trưởng? Em tới đây chỉ vì nghe nói anh đang ở suối nước nóng, ai ngờ bị kéo vào đống lộn xộn này.”

Có vẻ như phép biến ếch đã rút cạn sức của em ấy.

Vừa về tới phòng tôi, Lucia đã ngã gục xuống sàn, thở dốc.

Tôi hỏi, “Em dọn rác giùm anh hả?”

“Hả?!”

Tôi không định phủ nhận, tôi biết Lucia lúc nào cũng là người kéo tôi ra khỏi rắc rối.

Em ấy tốt quá mức với một kẻ như tôi.

Nhưng lần này thì không phải.

Dù đúng là em đã niệm phép biến ếch đúng lúc, nhưng đó đâu phải để cứu tôi hay ai khác trong nhóm.

Tôi chẳng hiểu em đang nói đến chuyện gì nữa.

“Nếu em ở đó khi bọn Người Hang còn đi lại trong thị trấn thì hay rồi,” tôi nói.

“Anh—! Anh chết đi cho rồi—!”

Lucia bật ho liên tục giữa câu chửi, khiến tôi phải đưa cho em một ly nước.

“Ổn chứ?”

Em uống một ngụm lớn, ho thêm vài tiếng rồi thở phào.

“Cảm ơn. Em hơi gắng sức quá,” em đáp, giọng khàn đặc.

Trông Lucia không có vết thương gì nghiêm trọng, chỉ là mệt mỏi.

Em có mái tóc đen và đôi mắt đen như tôi, nhưng ánh lên một thứ sắc bóng mà tôi không có.

Dáng người mảnh khảnh khiến em trông yếu ớt, chẳng giống một pháp sư chiến đấu chút nào.

Em dễ ngã gục, không phải vì bệnh tật, mà do ma lực của em quá lớn, mỗi lần tung đại phép là phải nghỉ lấy lại sức.

Lucia ngồi dậy, uống thêm một ngụm nước rồi liếc tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

“‘Em dọn rác giùm anh hả?’, anh có thể thôi nâng chuẩn đòi hỏi người khác lên dần được không?”

“Tôi thấy vậy cũng tốt mà, luyện tập cho tôi luôn,” Luke chen vào.

“Ừm,” Ansem gật gù tán thành.

Cậu ấy đang nằm nghiêng, vì dù trần phòng cao cỡ nào thì với chiều cao 4m, cậu cũng chẳng thể đứng thẳng nổi.

Tôi thở dài. Lucia phản đối, Luke phản bác, Ansem gật đầu, khung cảnh quen thuộc khiến tôi thấy an lòng.

Sau bao chuyện khốn khổ, cuối cùng cũng có cảm giác nghỉ dưỡng thật sự.

“Đã mất công đến đây rồi, kiếm cho Ansem một suối nước nóng đủ lớn đi. Tắm cho đã một lần.”

Phòng trọ sang đến mấy cũng chật chội với Ansem, tôi chẳng nỡ để cấu ấy ngủ ngoài trời.

May thay, vùng này suối nước nóng nhiều vô kể, chắc chắn tìm được chỗ phù hợp.

Cùng lắm thì để Lucia đào luôn một cái.

“Anh nghỉ suốt rồi còn gì,” Lucia làu bàu.

“À, nhớ ra rồi. Tino bị biến thành ếch. Em có phép nào giải được không?”

“Anh nghĩ em là thần à? Niệm được phép biến hình đó đã là hết sức rồi. Trong quyển sách anh đưa, có phép hoàn nguyên nào không?”

Nghe vậy, Tino hoảng loạn kêu “ộp ộp” trong chiếc lọ.

Tôi nhìn cô bé đáng thương mà chẳng biết nên thương hay nên cười.

Liz thì giơ lọ lên cười khúc khích, rõ ràng lòng trắc ẩn không nằm trong vốn từ của cô ấy.

Tôi ngẩn người.

Lucia với Tino chẳng phải bạn thân sao?

“Không sao,” Lucia thở dài.

“Dù không có phép hoàn nguyên, nhưng nếu giết nó, nó sẽ trở lại hình người.”

…Không, chuyện đó không “ổn” chút nào.

Tino hét lên một tiếng thảm thiết.

Tôi cứng họng.

Giờ tôi phải nói với cha mẹ con bé thế nào đây, rằng em gái tôi đã biến con gái họ thành ếch à?

Không đời nào.

“Đ-Đừng lo, Tino. Tôi sẽ chịu trách nhiệm, chăm sóc cho em,” tôi nói.

“Anh thôi nói mấy câu ngốc nghếch đó đi. Nhìn đây.”

Lucia giơ tay, búng ngón tay một cái, chiếc lọ trong tay Liz lập tức bốc cháy.

Đúng kiểu phép thuật tôi từng mơ mộng:

Chỉ cần búng tay là đốt cháy vật thể.

Hồi Lucia còn học, cô mất cả tháng trời mới luyện được phép này.

Tôi còn nhớ bị ăn đòn một trận vì đã cười khi nghe cô nói mất ngần ấy thời gian.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội.

Rồi ngay khi tiếng kêu của Tino tắt lịm giữa khói lửa, cô hiện ra, hình người, trong bộ áo lụa xanh cùng dải đai lưng thắt chặt.

Nước mắt giàn giụa trên đôi má.

Liz đỡ lấy cô.

Thì ra đó là ý Lucia nói “giết là trở lại”.

Mà lạ thật, khi hóa thành ếch, quần áo cũng biến mất theo.

Không hiểu nổi cơ chế phép thuật kiểu gì.

Tino nhìn tôi, rồi nhìn Lucia, Luke, cuối cùng là Liz.

Khi ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, cô òa khóc, ôm chầm lấy Liz.

“L-Lizzy! Em tưởng mình sẽ làm ếch cả đời mất rồi!”

“Rồi rồi, Tino. Lần sau tao sẽ huấn luyện đặc biệt để mày khỏi bị ếch hóa nữa nha.”

“Cứu em với, Bang chủ! Lucy!”

“Ha, Tino vẫn như xưa,” Luke cười.

“Nào, Krai, đi suối nước nóng thôi! Cậu không biết bơi mà, đúng không? Tôi mang phao cho cậu này!”

…Thôi, sao cũng được.

Giữa khung cảnh ồn ào náo loạn, tôi thở ra nhẹ nhõm.

Cuối cùng, cuộc sống bình thường đã quay lại.

Chuyến đi này đúng là lắm chuyện, nhưng cũng đáng.

Mọi người đều an toàn, vậy là quá đủ.

Lucia, thấy tôi mỉm cười mãn nguyện, chợt nhớ ra gì đó.

“Nhắc mới nhớ, Đội trưởng,” cô nói, nheo mắt.

“Có lẽ anh biết rồi, nhưng trận chiến giữa Hidden Curse và Akashic Tower đang làm loạn cả đế đô đấy. Bọn em quay về sớm vì kỳ nghỉ, nhưng ở đó ai cũng đang tìm anh. Đừng nói là anh khơi mào vụ đó nhé?”

“Không phải đâu. Mà thôi, Lucia, em cũng mệt rồi. Đi tắm suối nước nóng đi.”

—-

Họ điên hết rồi.

Thiên Kiếm rút gươm ra dù còn con tin, chẳng biết gì về tình hình.

Trong khi Geffroy nằm dưới đất, Thiên Biến Vạn Hoá chỉ cười nhạt đùa cợt hắn.

Thủ lĩnh của Barrel hoàn toàn bị áp đảo, cả về sức mạnh lẫn đầu óc.

Geffroy giờ đang nằm ở cổng thị trấn, bị xích chặt.

Hiệp sĩ giáp trụ mang danh Bất Động Bất Biến đã tái sinh lại cánh tay phải của hắn.

Dù vũ khí bị tịch thu, hắn vẫn được phép cử động.

Tuần tra xung quanh là các hiệp sĩ dưới trướng Lãnh chúa Gladis, những người mà hắn từng nhiều lần hạ gục trong quá khứ.

Giờ đây, họ dán mắt canh chừng hắn và Kardon, soi từng cử động nhỏ nhất.

Bởi Đội Cướp Barrel vốn bị treo thưởng truy nã trên khắp lục địa, bọn họ chỉ còn sống được đến lúc này là vì đã ngoan ngoãn đầu hàng sau khi bị Thiên Biến Vạn Hoá cùng nhóm Grieving Souls bắt giữ.

Thông thường, kẻ như họ sẽ bị xử chém ngay tại chỗ.

Dẫu còn thở, số phận cuối cùng của họ có lẽ cũng chẳng khác gì giá treo cổ.

Phải tìm cách thoát bằng mọi giá.

Nhưng không phải bây giờ.

Họ thua vì phép thuật, yếu tố quyết định cục diện trận đấu.

Không gì nguy hiểm hơn một pháp sư có thể vô hiệu hóa ưu thế số lượng.

Dù đã chuẩn bị đủ loại bùa kháng ma, tất cả đều vô dụng.

Geffroy tin rằng hắn có thể một mình chống lại cả đội hiệp sĩ của Lãnh chúa Gladis.

Nhưng người đàn ông kia từng xem hắn như dân thường mới là mối nguy thật sự.

Khi gã đó còn hiện diện, chuyện trốn thoát chỉ là mơ tưởng.

Người đàn ông ấy thật đáng sợ.

Dù nắm chắc phần thắng, hắn vẫn cố tỏ ra yếu đuối, một sự thận trọng vượt xa bất cứ thợ săn nào.

Lạnh lùng, tính toán, hắn dùng con người làm mồi nhử và điều khiển quái vật như quân cờ, thứ chiến thuật mà chẳng ai có lòng tự trọng dám nghĩ tới.

Một kẻ như thế mà vẫn được tự do ngoài kia… đúng là một sai lầm của thế giới.

Geffroy và Kardon đã chọn sai con đường.

Đáng lẽ, họ nên như Thiên Biến Vạn Hoá, khoác lên vỏ bọc “nghĩa hiệp chính nghĩa” để được chấp nhận.

Kardon nằm bất động dưới đất, nhưng Geffroy biết hắn đang suy tính cho tương lai.

Giờ quay đầu thì đã muộn.

Cả hai, cùng Đội Barrel, đều quá nổi tiếng rồi.

Muốn vượt qua Grieving Souls, họ phải tiếp tục sống như những tên cướp, đúng bản chất của mình.

Grieving Souls có 7 người, và Geffroy hiểu Barrel một mình không thể địch lại.

Họ cần liên minh với Tháp Akashic, với các hiệp hội ma pháp ngầm, và những tổ chức tội phạmkhác.

Từ trước đến nay, mối quan hệ giữa họ chỉ dừng ở mức giao dịch, nhưng nay, mọi thứ phải khác đi.

Từ xa vang lên tiếng trò chuyện của các hiệp sĩ mặc giáp đồng bộ:

“Giờ làm sao với đám ếch này?”

“Không ngờ lại bắt được hết bọn cướp sống sót thế này. Chắc phải để nguyên hình ếch mà vận chuyển thôi.”

“Nhiều quá trời. Đội trưởng còn lo có cả dân thường và thợ săn lang thang lẫn trong đám đó…”

“Phải kiểm tra kỹ, kẻo có đứa trốn mất.”

“Tôi chưa từng thấy loại phép nào như thế này. Như bước ra từ truyện cổ tích vậy.”

Có vẻ, không chỉ Barrel mà cả các hiệp sĩ cũng chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Grieving Souls đang giấu thứ gì đó.

Chưa kể vụ quái vật tấn công, càng khiến tình hình rối thêm.

Giờ đây, giữa họ và Thiên Biến Vạn Hoá, hẳn đã xuất hiện một vết nứt ngờ vực.

Mà nơi nào có ngờ vực, nơi đó có cơ hội để lợi dụng.

Một người đàn ông mặc giáp tinh xảo bước đến, đội trưởng hiệp sĩ của Lãnh chúa Gladis.

Về sức mạnh, có thể nói hắn đủ sức đối đầu trực tiếp với Geffroy.

Geffroy không dại gì phản kháng, vì như thế chỉ khiến đối phương có cớ giết hắn.

Người kia dường như hiểu rõ điều đó, khẽ bĩu môi.

“Ngươi, Geffroy Barrel,” hắn nói.

“Trong nhóm của ngươi có bao nhiêu tên? Điều tra cho thấy khoảng hơn trăm, nhưng có lẽ thực tế là 301?”

Đôi mắt Kardon khẽ mở to.

Giấu bớt lực lượng là điều tối cơ bản trong chiến thuật.

Trong các cuộc giao tranh với hiệp sĩ Gladis, Barrel luôn che giấu phần lớn nhân lực, không bao giờ cho toàn bộ xuất hiện cùng lúc.

“Đừng hòng dối ta. Tự chúng ta điều tra sẽ biết thôi.”

Ánh mắt gã hiệp sĩ như dao cắt, soi mói từng phản ứng nhỏ của Geffroy.

Hắn không có vẻ gì định buông tha, dù Barrel đã hoàn toàn thất thế.

Tuy nhiên, con số kia có gì đó không đúng.

“Đếm từng con ếch mất cả ngày mất. Grieving Souls đúng là làm chúng ta khổ sở.”

Mấy tay hiệp sĩ vốn cẩn trọng đến chậm chạp, nên mới nhiều lần bị Barrel chơi xỏ.

Có thể lần này họ không sai, nhưng theo Geffroy nhớ, con số đó… dư ra ba.

“Con số đó đúng đấy,” Kardon nói khẽ, mắt vẫn nhìn xuống đất.

Geffroy sực nhớ.

Họ từng bắt ba kẻ giả mạo Grieving Souls và giam riêng chỗ khác.

Chắc giờ ba đứa đó cũng hóa thành ếch cả rồi.

Chính bọn đó là nguyên nhân khởi đầu cho tất cả.

Những kẻ đồng lõa vụng về, chẳng biết có quan hệ gì với Thiên Biến Vạn Hoá, nhưng…

“Phải, đúng rồi,” Geffroy đáp.

“Ra vậy.”

Dù đã thua, hắn vẫn muốn kéo theo ít nhất ba đứa kia xuống cùng.

Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi Kardon, dường như hắn cũng nghĩ y hệt.

Dù tổn thất nặng nề, những kẻ cầm đầu Barrel vẫn thừa tinh ý để hiểu nhau mà chẳng cần nói.

Geffroy bị xô lên xe ngựa của hiệp sĩ, Kardon bị nhốt vào xe khác.

Đám ếch thì bị bỏ vào bao tải.

Họ mất người, mất tiền, mất vũ khí, nhưng Đội Cướp Barrel vẫn chưa tan biến.

Trận này họ thua, nhưng cả Geffroy lẫn Kardon đều còn sống.

Và chỉ cần còn sống, ý chí trả thù vẫn bập bùng cháy.

Một ngày nào đó, họ sẽ khiến những kẻ săn họ phải hối hận vì đã không kết liễu cho xong.

Xe ngựa lăn bánh, rời khỏi thị trấn Suls.

—-

“Hử? Là sao đây?”

Lucia nheo mày, giọng cô gay gắt:

“Em mệt bở hơi tai vì vụ hầm kho báu, vừa về đến kinh đô thì nghe tin anh đi suối nước nóng. Tới nơi, lại phải dọn đống hỗn độn anh gây ra. Rồi bây giờ, anh nói với em thế này à? Em nghe lầm chứ?”

Cặp mày Lucia giật giật, ánh mắt cô sắc lẹm, kiểu nhìn mà không ai muốn nhận từ chính em gái mình.

Nhưng ít nhất, sắc mặt cô đã khá hơn nhiều.

Giấc ngủ đêm qua rõ ràng có tác dụng.

Cô tiến sát lại, còn tôi thì nở nụ cười gượng, lùi dần về sau.

Mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.

Tôi đâu có ý gì đâu, chỉ buột miệng nói thật lòng thôi… mà sao vẫn bị trừng phạt thế này?

“Ờ, ừm… Em làm rất tốt. Anh lúc nào cũng tin tưởng cô em gái của mình mà, h-ha…”

Tôi cố khen lấy lòng, nhưng nét mặt Lucia chẳng đổi chút nào.

Dù chỉ là anh em nuôi, nhưng chúng tôi đã sống cùng nhau quá lâu đến mức Lucia hiểu rõ tôi còn hơn cả chính mình.

Luke và Liz, như mọi khi, chẳng bao giờ bênh tôi vào những lúc thế này.

Họ chỉ đứng nhìn với vẻ thích thú.

Còn Tino thì đang trốn sau lưng Liz, thò đầu ra xem, mặt đầy tò mò.

Tôi hoàn toàn cô độc.

Lucia đan 10 ngón tay mảnh khảnh vào nhau, cười ngọt đến đáng sợ.

“Lặp lại đi, Đội trưởng. Có lẽ tai em nghe nhầm.”

Tôi im lặng.

“Anh trai đáng mến của em?”

“Ờm… Cái… cái bọn ếch mà em biến họ thành ấy,” tôi lắp bắp.

“Nhầm giống rồi.”

Lucia nghiến răng ken két.

“Em biến họ thành ếch cây. Thường thì… phải là ếch bò mới đúng chứ.”

“Em chưa từng nghe cái luật đó! Nhìn cho kỹ đi, quyển sách này là của anh viết đấy! Đây nè!”

Lucia hét lên, dúi quyển sách phép cũ kỹ vào mặt tôi.

Đúng là cuốn tôi từng viết từ hồi còn nhỏ, mấy trang giấy ố vàng, ghi nguệch ngoạc dòng chữ:

“Phép biến mục tiêu thành ếch.”

Không thêm một lời nào về giống loài cả, ngoài lề là chi chít ghi chú của Lucia.

“Ở chỗ nào ghi ‘ếch bò’ hả? Chỗ nào? Hả? Ở đâu?”

“Ừ thì… tên phép là Phép Mầu của Phù Thủy, mà đã là phù thủy thì phải dùng ếch bò chứ. Chứ ếch cây thì có gì là phù thủy đâu?”

Cuốn sách ấy vốn chỉ là mớ tưởng tượng trẻ con của tôi, ghi toàn giấc mơ linh tinh chứ không quan tâm gì đến chi tiết kỹ thuật.

Nhưng chính vì thế, tôi lại thấy cần phải bảo vệ sự “chuẩn mực” của nó.

“Đừng lo. Nếu em có thể biến người thành ếch cây, thì biến thành ếch bò chắc cũng làm được thôi mà.”

“Không dễ thế đâu! Anh phải nói trước khi em làm phép chứ! Cái phép hiện tại em phải vật lộn mãi mới hoàn thành đấy! Thử khen em một câu đi chứ! Đừng nói là anh định bắt em làm lại nhé?!”

Đôi môi Lucia run run, dấu hiệu quen thuộc mỗi khi em ấy sắp nổi giận.

Đối với người ngoài, chắc chẳng thấy khác biệt gì giữa hai loại ếch, nhưng với giới ma thuật thì hóa ra lại là cả một bầu trời cách biệt.

Dĩ nhiên, tôi chẳng dại gì bắt em ấy làm lại từ đầu.

Tôi giơ hai tay ra, cố xoa dịu.

“Không đời nào anh làm thế. Phép biến thành ếch cây của em đã quá đỉnh rồi. Có thể nó hơi… thiếu ‘chất phù thủy’ chút thôi. Mà này, nhân tiện, anh định nhờ em giúp một chuyện, em có thể dùng phép để đào một suối nước nóng không? Loại mà Ansem có thể ngâm mình ấy.”

“Không có cái phép đó.”

“Em làm được mà, anh tin em. Nếu ai có thể tạo ra phép đó, chắc chắn là em.”

Lucia trừng mắt nhìn tôi, nước mắt bắt đầu lưng tròng.

Rồi trong một động tác cực kỳ gọn gàng, cô búng tay tách một cái.

Một vật to tướng rơi bịch xuống ngay trước mặt tôi.

Tino trợn tròn mắt nhìn.

Đó là… một con búp bê nhồi bông khổng lồ, và nó được làm theo hình tôi.

Không nói một lời, Lucia nắm cổ búp bê bằng tay trái, rồi tay phải giáng một cú đấm thẳng vào bụng nó.

Bùm!

Cả căn phòng rung lên.

Có vẻ em ấy đang dồn hết mọi uất ức trong lòng ra đó.

Ờ, cũng dễ hiểu thôi, tuổi nổi loạn mà.

2784e22b-7d5c-49f3-8835-938f10cada37.jpg

“Ui chà, Lucy bùng nổ rồi kìa. Bình thường thì dịu dàng lắm, nhưng cứ có Krai là hóa điên,” Liz nhận xét đầy thích thú.

“Không sao đâu, Lucia. Nếu cần suối nước nóng thì để tôi đào cho,” Luke lên tiếng.

“Ai đó đưa tôi cái xẻng.”

“Em cũng muốn một con búp bê như thế…”

Tino lí nhí nói.

Tôi chỉ biết giả vờ như không nghe thấy gì.

Ngay lúc ấy, Sitri trở về sau buổi thương lượng.

Trên tay cô là một cây chổi dài chừng 1m.

Cô thoáng khựng lại khi thấy Lucia đang đánh búp bê, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Rất tiếc, có vẻ không có suối nước nóng nào đủ lớn cho anh trai em. Tuy nhiên, em đã xin được phép đào một suối riêng. Vậy có ổn không?”

“Quá ổn luôn,” tôi đáp.

“Em bán được khối lõi hình nhân đấy!”

Sitri nói hăng hái khi chúng tôi theo cô ra khỏi phòng.

Chúng tôi gặp lại Ansem đang phải ngồi trong phòng ăn của quán trọ vì thân hình đồ sộ của cậu ấy.

Sau đó, Sitri dẫn cả nhóm đến chỗ được cho phép đào suối.

Nhìn mọi người, trừ tôi và Ansem, đều mặc áo lụa khiến không khí có gì đó mới lạ, thư giãn hẳn.

Tino len lén nhìn sang tôi.

Dù là người ngoài nhóm Grieving Souls duy nhất ở đây, cô bé vẫn tỏ ra rất thoải mái, vì chúng tôi luôn coi cô là bạn.

“Ơ… mà bang chủ ơi, anh định đào suối bằng cách nào ạ?”

Cô hỏi.

Một câu hỏi hoàn toàn hợp lý.

“Tino nói gì kỳ vậy? Đào bằng xẻng chứ bằng gì nữa!”

Luke đáp tỉnh bơ.

“Hả? Nhưng… đâu chắc là đào sẽ trúng mạch nước, chưa kể có khi phải đào sâu cả mấy mét…”

“Thì cứ đào thôi! Đó cũng là rèn luyện mà! Con đường của kiếm sĩ vươn đến mọi lĩnh vực của tồn tại. Nói cách khác, đào hố cũng là một phần của tu luyện! Đúng không, Krai?”

“Ờ… ừ, đúng, đúng.”

Luke này… có thật là cậu mạnh lên bằng bất cứ việc gì mình làm không?

Tôi chịu.

Dù có tịch thu kiếm của cậu ấy thì Luke Sykol vẫn sẽ tiếp tục trưởng thành bằng cách nào đó.

Gần đây cậu ấy không có nhiều dịp tỏa sáng, nhưng tôi biết, kiểu người như Luke thì không bao giờ chịu khuất phục.

Sau khi trút hết cơn giận lên con búp bê hình tôi, Lucia hắng giọng, rồi nói với vẻ bình tĩnh hơn:

“Dù sao thì… em cũng nhẹ nhõm khi anh chọn suối nước nóng thay vì biển.”

“Hử? Tại sao?”

Biển à?

Nghe cũng đâu tệ.

Dù lần này tôi đang có tâm trạng thư giãn kiểu suối nước nóng, nhưng tôi vốn cũng thích ra biển chơi.

Tôi không biết bơi, nhưng chỉ cần ngồi phơi nắng, ngửi gió biển thôi là thấy thoải mái rồi.

Lần tới, nhất định phải đi biển.

Lucia chau mày, đưa tay xoa trán, thở dài như thể đang nghĩ đến điều chẳng lành.

“Anh đâu biết được dưới biển có thể trồi lên thứ gì,” cô nói.

“Ngâm suối nước nóng vẫn an toàn hơn nhiều.”

“Nhưng Lucy, ở đây chúng ta còn gặp cả rồng với Người Hang Động nữa mà,” Tino thắc mắc.

“Ước gì tôi đến sớm hơn chút,” Luke nói với vẻ hào hứng.

“Này Krai, giờ tôi đang săn một Kiếm Sĩ 8 tay! Trông cậy vào cậu đó!”

Thế giới của chúng tôi, đúng là toàn nguy hiểm rình rập.

Nghĩ kỹ thì, ngồi trong quán cà phê ở hoàng đô nghe có vẻ là hoạt động an toàn nhất thật.

Mà giờ Luke lại còn giao cho tôi nhiệm vụ mới.

“Thế sao cậu không đấu với 4 Kiếm Sĩ cùng lúc?”

Tôi buột miệng nói.

“Hả? Ý cậu là sao?”

“Bốn người, mỗi người hai tay, tổng cộng 8 tay đó thôi.”

Tôi định nói thêm rằng “bất cứ thứ gì có 8 tay đều là quái vật rồi”, nhưng chợt nhớ đến Người Hang Động, mà nghĩ lại, bọn chúng có tóc dài đến mức chắc cũng cầm được kiếm thật.

Luke im lặng một lát, rồi đột nhiên vỗ tay đánh đét.

“Cậu đúng là thiên tài! Tôi sẽ làm thế! Thật ra tôi cũng đang băn khoăn không biết sau khi hạ được Kiếm Sĩ 8 tay thì làm gì tiếp, nhưng nhờ cách này, tôi có thể tiến xa vô tận!”

“Ờ, ừ, hay đó,” tôi nói cho qua.

Liz, đang ngồi trên vai Ansem, nhìn cảnh đó mà thở dài.

Còn tôi thì thật lòng muốn xem cậu ấy định đi xa đến đâu.

Chúng tôi theo chân Sitri đến một khu đất trống, rộng chừng trăm mét vuông.

Ngoài vài tảng đá và đám cỏ dại, chẳng có gì ở đó cả.

“Đây là lô đất em nhận được khi bán mấy con hình nhân!”

Cô nói, vỗ tay cười tươi.

“Em chưa có chỗ trú nào ở Suls, nên nghĩ đây là cơ hội hoàn hảo.”

Lucia nhìn quanh, vẻ ngạc nhiên.

“Chỗ trú? Nhưng mảnh đất trống thế này chị định làm gì?”

Chỗ này ở rìa thị trấn, xa xôi và chẳng tiện lợi chút nào.

Chúng tôi lại đâu có sống ở đây, phần lớn thời gian vẫn ở hoàng đô.

Mà xây nhà thì tốn bạc triệu.

Nhưng mà, cả nhóm đều có mặt (trừ Eliza), thế nên… khả năng là vô hạn.

Tôi búng tay cái tách.

“Rồi, Lucia! Tạo cho chúng ta một suối nước nóng nào!”

“Hở? Cái gì cơ?”

“Nhớ thêm thác nước nữa nhé!”

Luke hồ hởi góp thêm.

Lucia là một Pháp Sư xuất chúng.

Sitri cũng có thể làm gần như mọi thứ, nhưng phép của Lucia có thể dùng ngay, không cần chuẩn bị.

Dù lúc đầu cô ấy thường nói mấy yêu cầu của chúng tôi là “bất khả thi”, nhưng chỉ cần cho cô chút thời gian, kiểu gì cô cũng nghĩ ra cách.

Đó chính là Lucia Rogier.

Tôi nhìn cô đầy hy vọng.

Cô thì nhìn lại tôi với ánh mắt khó chịu.

“À, với cả… tiện thể em làm luôn cái nhà trọ để tụi anh ở lại nhé. Nhớ xây đủ chỗ cho Ansem nữa.”

“Và thêm chỗ suối xoáy với thác nước nhỏ ở bên!”

Luke hào hứng chen vào.

“Chị muốn phòng xông hơi! Nóng thiệt nóng luôn!”

Liz nói át cả tiếng cậu.

“Như vậy chị có thể luyện kháng nhiệt luôn, tiện cả đôi đường!”

“Không sao đâu, Lucy, chị đã chuẩn bị sẵn thuốc hồi phục cho em rồi,” Sitri nói giọng nhẹ bẫng.

“Ờm… chị có thể làm cho em một con búp bê hình bang chủ được không ạ?”

Tino rụt rè hỏi.

Lucia thở dài.

“Mấy người nghĩ pháp sư làm được mọi thứ chắc?”

Chúng tôi thì đinh ninh là có.

Tôi thầm nghĩ, lần tới mình viết sách phép, nhất định sẽ ghi mấy phép kiểu sinh hoạt thế này cho vui, dù chắc chắn Lucia sẽ nổi điên mất.

Đến lúc đó, Ansem từ đầu buổi giờ vẫn im lặng mới cất giọng trầm vang vọng trong bộ giáp cổ đại.

“Xin thứ lỗi. Tôi không có ý kiến phản đối. Tôi quen sống ngoài trời, và việc không tắm suối nước nóng cũng không thành vấn đề.”

Khác với mấy cô em, Ansem Smart ít nói và điềm đạm.

Cậu là người lớn tuổi nhất trong nhóm, luôn vững vàng như cột trụ.

Nếu tôi không bị ép làm đội trưởng, có lẽ cậu ấy đã là người lãnh đạo.

Một con người tốt bụng, được mọi người ở hoàng đô yêu quý, đến mức nhà thờ nơi cậu từng phục vụ còn phải xây lại để chứa nổi thân hình khổng lồ của cậu.

Nhưng Ansem luôn đặt người khác lên trước bản thân.

Nếu chia đôi cái “ích kỷ” của Liz rồi bù cho cậu ấy, có lẽ chúng ta sẽ có hai người hoàn hảo.

Chính để bảo vệ chúng tôi, cậu mới biến thành gã khổng lồ ấy.

Dù cậu nói là “không sao”, nhưng tôi thì không chấp nhận nổi.

Luke thở dài, rồi vỗ vỗ lên bộ giáp của Ansem.

“Này Ansem, nhìn quanh đi, chỗ này rộng mà. Cậu cao có 4m thôi, thừa chỗ! Tính ra khu đất trăm mét vuông này chứa được… ờm, 25 người như cậu ấy chứ!”

Tôi không hiểu cậu ấy đang tính kiểu gì, nhưng cũng nhanh chóng hùa theo.

“Phải đó! Đừng lo. Nếu không đủ chỗ thì Lucia chỉ cần… uhm, bẻ cong không gian tí là xong, dễ ợt!”

“Khoan đã! Anh có thể suy nghĩ kỹ rồi hãy nói được không?!”

Lucia hét lên. Rồi cô lại im, ngẫm nghĩ. “

Ờ thì… không tạo được nhà trọ từ hư vô đâu, nhưng đào một cái hố thì được. Đừng lo, Ansem. Em sẽ bắt ông đội trưởng lười này làm việc bù cho em.”

“Em cũng sẽ giúp!”

Tino giơ tay lên.

“Tôi cảm ơn,” Ansem gật đầu.

Tôi đã gây phiền cho cậu nhiều hơn cạu từng làm cho tôi, nên chuyện này chẳng đáng gì.

Đào suối nước nóng là việc nhỏ thôi.

“Được rồi, bắt đầu đào nào! Giờ là lúc mấy cơ thể siêu khỏe này phát huy tác dụng!”

Tôi hô.

“So với đánh quái vật còn dễ hơn ấy!”

Liz nhảy phóc khỏi vai Ansem, Luke xắn tay áo.

“Đội trưởng, không chỉ đào thôi đâu,” Lucia nhắc.

“Chúng ta còn phải dẫn nước lên nữa.”

“À ha. Dùng cái phép đó đi, biết không, cái phép mà em từng cho anh xem hồi xưa ấy. Phép tạo đài phun nước đó.”

Đó là một phép làm nước phun trào từ mặt đất lên.

Tôi từng nhờ Lucia làm vì muốn thử xem giới hạn của phép thuật đến đâu.

Nhớ hồi đó, cô càu nhàu dữ lắm.

Giờ nhắc lại, vẻ mặt cô chẳng vui chút nào.

“Sau đó, chính cái phép đó đã thổi tung một tòa lâu đài đấy,” cô nói.

“Thì chỉ cần giảm sức mạnh đi là được chứ gì! Trước giờ vẫn xài ổn mà.”

“Ổn là vì em làm cho nó ổn đấy!”

“Thôi nào,” Sitri xen vào, “Lucia là người thích hợp nhất để phụ trách mấy công trình quy mô lớn rồi. Bọn chị sẽ lo phần chi tiết. Chắc mất vài ngày thôi. Xong xuôi, thuê vài người đến chỉnh sửa cho gọn rồi nghỉ ngơi là được.”

Như mọi khi, Sitri tổ chức công việc đâu ra đấy.

Lâu rồi mới thấy cả nhóm phối hợp ăn ý thế này.

Thường thì tôi chỉ ngồi không, chẳng giúp được gì, nhưng hôm nay… tự nhiên lại thấy có hứng làm việc.

Tôi chạy băng qua khu đất của Sitri, đứng ngay giữa trung tâm, giơ tay cao lên.

“Được rồi! Bắt đầu khởi công suối nước nóng nào! Lucia. Trước mắt thì bắt đầu đào ngay chỗ này đi!”

“Lại nữa rồi, nói mà chẳng thèm suy nghĩ gì cả…”

“Đừng lo, Lucy. Ở vùng này, cứ đào xuống chỗ nào cũng có thể gặp mạch nước nóng. Nếu không ra, thì ta cứ thử lại, kiểu gì cũng trúng thôi.”

Nghe Sitri nói vậy, Lucia miễn cưỡng bước lại chỗ tôi, vẻ mặt đầy bất mãn, đúng kiểu đang ở trong “giai đoạn phản nghịch” của cô nàng.

Theo như nghiên cứu của Sitri, vụ việc công nhân đào trúng đường hầm của Người hang động trước đó chỉ là một trường hợp hi hữu, nên chúng tôi chẳng có gì phải lo.

Dù vậy, giữa chuyện đó với con rồng suối nước nóng, tôi tự hỏi liệu vận xui của mình có còn chỗ để tệ hơn nữa không.

Lucia hít sâu, mở mắt, rồi bắt đầu niệm chú.

Dù không có chút gió nào, mái tóc dài của cô vẫn khẽ bay lượn.

Dù khả năng cảm nhận ma lực của tôi gần như bằng không, tôi vẫn thấy rõ lượng năng lượng khổng lồ đang được cô tập trung lại để tạo thành phép thuật.

Tôi nuốt nước bọt, dõi theo từng giây chờ nước nóng phun lên.

Nhưng đợi mãi, vẫn chẳng thấy gì cả.

“Hả? Suối nước nóng đâu?”

Tôi hỏi.

“Em khoan sâu tầm 2.000 rồi, nhưng chẳng gặp mạch nước nào cả,” Lucia đáp tỉnh bơ.

“Như em dự đoán, trượt rồi.”

“Như em dự đoán” là sao!?

Nghe mà muốn gục luôn.

Vùng này vốn nổi tiếng chỉ cần đào bừa cũng trúng mạch nước nóng, vậy mà vẫn xịt!

Thật là vận đen đến đáng sợ.

Dù chỉ cần đổi chỗ đào khác là xong, nhưng vẫn khiến tôi nản lòng.

Sitri cũng cười gượng, còn tôi thì cúi người nhìn xuống hố.

Biết đâu cả khu đất này đều “xui xẻo” như thế.

Và đúng lúc ấy, một xúc tu quen thuộc trồi lên, bám lấy mép đất.

Một sinh vật mà tôi đã quá ngán ngẩm lại xuất hiện.

“Ryuu,” Người Hang Động cất tiếng.

“Ryu-u,” tôi đáp lại theo phản xạ.

Lucia không nói lời nào, lập tức đá thẳng vào cái xúc tu.

Cái tua mềm mà chắc ấy lập tức rụt xuống, biến mất trong im lặng.

Tôi liếc sang Sitri với ánh mắt:

Chẳng phải em bảo sẽ không đụng tới chúng nữa sao?

Nhưng cô nàng chỉ cười toe, kiểu như “do lỗi của anh đó”.

“Tại sao chuyện này cứ xảy ra mỗi khi có anh hả?”

Lucia gắt.

“Em bịt miệng hố lại đây. Không ai có ý kiến gì chứ?”

Nhưng chưa kịp làm gì, Luke và Liz đã vứt xẻng, chạy ùa tới.

“Khoan đã, Lucia! Cái đó là Người hang động đúng không?! Cho tôi xuống dưới đó với!”

“Đợi đã, Lucy! Chị muốn xem vương quốc dưới lòng đất mà Krai từng kể kìa! Mau lên, Tino, đi thôi!”

Tôi thở dài.

Thôi kệ.

Tôi chỉ muốn sớm được ngâm mình trong suối nước nóng với cả nhóm thôi.

Liz và Luke, không phải làm nhiệm vụ tuần tra như thường lệ, liền chơi đùa quanh đống đất.

Trong khi đó, Sitri và Lucia cặm cụi làm việc, Ansem thì dùng ma pháp hồi sức cho họ, còn Tino thì hì hụi bơm phao bơi mà Luke mang đến cho tôi, quả thật rất chu đáo, vẫn nhớ tôi thích bơi phao.

Lần thứ hai Lucia đào thì thành công.

Nước nóng bắt đầu dâng lên, hơi nước nghi ngút.

Sitri vừa ngân nga vừa dùng dược phẩm để làm cứng mặt đất.

Xung quanh khu đất, cô dựng lên tường đất cao ngất, đến cả Ansem cũng bị khuất tầm nhìn, thậm chí còn cao hơn cả tường thành Suls.

“Bang chủ, Lucy đang dùng loại ma pháp gì thế ạ?”

Tino hỏi trong khi vẫn bơm phao.

“Hử? Tôi cũng không biết nữa.”

Tino thoáng giật mình.

Tôi vốn chẳng rành về ma pháp.

Chỉ biết rằng khi Lucia và Sitri hợp sức thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Có lẽ cô đang kết hợp mấy phép có sẵn thôi.

“Chuyện này xảy ra suốt mà. Em ấy từng dựng cả một cung điện giữa sa mạc đấy.”

Tôi tin có thể có người xây được công trình đẹp hơn, nhưng về tốc độ thì chẳng ai qua mặt được Lucia.

Sitri gieo hạt xuống đất, những cây to nhanh chóng mọc lên, được hình nhân đốn hạ, rồi nhờ ma pháp mà gỗ được cắt, sấy, ghép lại thành nền nhà.

Tôi đứng xem mà thấy thích thú vô cùng.

Nước nóng đã dâng gần đầy hồ, đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng biết là nóng quá mức chịu đựng.

Luke, trong cơn hứng chí, nhảy xuống khiến áo choàng phồng lên vì hơi nước.

Giọt nước nóng bắn trúng Tino khiến cô bé hét khẽ.

“Á! Nóng quá, Krai! À, hiểu rồi, chắc là để luyện chịu nhiệt chứ gì! Trời ơi, rát quá… Lucia, đừng hạ nhiệt nhé!”

“Đây là bài luyện của tôi,” Lucia lạnh lùng đáp.

“Hử? Vậy à? Được thôi, tôi nhường cô lần này. Nhưng lần sau thì đừng mong dễ thế!”

Vẫn sung sức như mọi khi.

Tôi nằm trên phao, ngáp dài, thả mình trôi giữa làn nước.

Hương lưu huỳnh đặc trưng của suối nóng phảng phất trong không khí.

Tôi đang lim dim thì chợt nghe tiếng động lạ ở phía cổng, lối duy nhất trong bức tường bao quanh.

Luke bật dậy, mắt sáng rỡ.

Đứng ở đó là công chúa Hang Động cùng đoàn tùy tùng.

Công chúa chăm chú nhìn tôi không chớp mắt.

Luke thì nôn nao như sắp được xem kịch vui.

Không chịu nổi bầu không khí, tôi quay sang hỏi Sitri:

“Em chẳng phải đã niêm phong cái hố rồi sao?”

“Chắc họ đào cái khác.”

“Đào… cái khác? Trời ạ, nghe mà nghẹt thở giùm luôn.”

Công chúa chắp đôi tay nhỏ lại, cất giọng ngắn gọn:

“Ryu-u.”

Sitri phiên dịch:

“Cô ấy nói, ‘Nhờ những thần dân được quốc vương của chúng ta cường hóa, giờ chúng tôi có thể đào xuyên cả tầng đá gốc.’”

Tôi há hốc mồm. Cái gì mà “cường hóa”?

Sao chỉ vài âm tiết mà cô ấy có thể truyền đạt nhiều ý thế được?

Và… tôi vừa lỡ tặng cho bọn Người hang động một loại vũ khí mới sao!?

Nếu chúng có thể tùy tiện chui lên mặt đất, thì nguy to rồi.

Dù không mạnh bằng các hiệp sĩ, nhưng so với người bình thường thì sức chúng cũng vượt xa.

Một khi chúng nổi loạn, chắc chắn sẽ gây ra đại họa.

Tôi bảo Sitri nói lại rằng không cần cảm ơn, cứ về hang của họ là được rồi.

“Xin lỗi, nhưng thanh quản của em không phát ra được âm đó,” Sitri đáp nhẹ.

Vậy nãy giờ tôi nói cái gì với bọn họ thế trời!?

Lucia liếc tôi, ánh mắt lạnh như băng.

Chết rồi.

Ấn tượng của cô về tôi chắc lại tụt thêm vài bậc.

Công chúa vẫn bình thản.

Cô lại cất tiếng ngắn gọn, và Sitri dịch tiếp:

“Cô ấy nói, ‘Ngươi đã cứu chúng ta khỏi vị thần tà ác kia. Ngươi tuy không thuộc về chúng ta, nhưng chắc chắn là quốc vương của chúng ta.’”

Liz lập tức reo lên:

“Giỏi quá, Krai! Cậu đúng là người đầu tiên trở thành vua của Người hang động đấy!”

Tôi biết ơn sự lạc quan của cô ấy, nhưng thực lòng tôi nghĩ chỉ vì tình huống này ngu xuẩn đến mức khó tin nên tôi mới là người được về đầu tiên.

Tôi muốn bảo họ hãy về nhà đi.

“Chúng tôi chờ lệnh của Bệ Hạ. Nếu điều đó mang lại lợi ích cho người, chúng tôi sẽ phát động một chiến dịch tiêu diệt, dù là ở chính quê hương của vị thần tà ác kia.”

Tôi muốn bảo họ hãy về nhà đi.

Tôi nhận ra các cận vệ của công chúa có vẻ cảnh giác với điều gì đó.

Có lẽ nếu không có tôi, họ đã chẳng dám quay lại mặt đất.

Trái ngược với các cận vệ, công chúa lại nhìn quanh với vẻ tò mò.

“Cô ấy nói: ‘Tâu Bệ Hạ, có phải người đang xây cung điện không?’”

Không.

Cô đang nói gì vậy?

Đây là suối nước nóng mà.

Tôi chợt nhớ ra, dưới lòng đất vốn có dòng nước nóng và nham thạch chảy.

Có lẽ loài Người Hang và suối nước nóng có mối liên hệ nào đó.

Nhưng thôi, điều đó chẳng quan trọng.

“Cô ấy nói: ‘Chúng tôi chờ lệnh của Bệ Hạ. Chúng tôi sẽ xây một cung điện còn tráng lệ hơn bất cứ công trình ngu ngốc nào của loài người.’”

Không cần làm thế đâu.

Mà công nhận, Sitri nói thứ ngôn ngữ của họ thật lưu loát.

Công chúa chắp tay, nghiêng người nhìn tôi đầy khẩn khoản.

“Cô ấy nói: ‘Vì sao người phớt lờ tôi?’”

Tôi biết trả lời sao đây?

Lần trước tôi nói linh tinh, suýt nữa gây họa to rồi còn gì.

Tôi không muốn khiến Người Hang nổi điên lần nữa.

Tôi quay sang nhìn đồng đội.

Luke và Liz trông háo hức, Lucia lại lườm tôi lạnh lùng, Sitri thì nhoẻn cười.

Còn Ansem, như thường lệ, chỉ ngồi im.

Tôi hít sâu, tự nhủ phải nói cho công chúa hiểu, hãy về nhà đi.

“Ryuu-ryuu-ryuu-ryu-ryu,” tôi phát ra mấy tiếng kì quặc.

Mắt công chúa tròn xoe.

Lông mày Sitri giật giật, cô nhìn tôi với vẻ lo lắng.

Tôi cố nặn ra nụ cười, vừa tự hỏi mình vừa nói cái quái gì thế.

“Krai,” Sitri nói, giọng run run.

“Tại sao anh lại ra lệnh cho họ… thảm sát hả?”

Cái gì?!

Sao lại cụ thể đến mức đó chứ?!

Đợi đã nào—

Công chúa chớp mắt, gương mặt thoáng vẻ bối rối rất… con người.

Rồi cô nghiêng đầu, cất giọng “ryu-ryu” nhẹ nhàng, như đang mỉm cười.

“Cô ấy nói: ‘Hiểu rồi. Người muốn chúng tôi giúp đỡ.’”

Mặc dù tôi nói sai be bét, họ vẫn hiểu được ý.

Mà như vậy lại càng đáng sợ.

“C-cái gì thế này?!”

Ai đó hét lên.

Chloe cùng vài thợ săn vừa đến, đứng chết lặng nhìn suối nước nóng của chúng tôi.

Ở khu đất Sitri được phân, công trình đang mọc lên nhanh đến khó tin.

Tôi cũng chẳng hiểu hơn họ là bao.

“Loài Người Hang này thật đáng kinh ngạc,” Luke thốt lên.

“Đây là lần đầu em thấy họ ngoài đời. Họ còn phối hợp ăn ý hơn cả Barrel,” Sitri nói, cũng không giấu được vẻ khâm phục.

Cô nói đúng.

Người Hang di chuyển như thể có một ý chí chung.

Công chúa chỉ cần triệu tập một đám đông khổng lồ đồng loại, và với một mệnh lệnh duy nhất, tất cả lập tức bắt tay vào làm việc.

Họ đào đất, nện chặt, đập đá, xếp chồng từng khối trông cứ như phép thuật, dù thật ra chẳng có tí phép nào.

“Người Hang không dùng được ma pháp,” Sitri nhắc tôi.

“Họ đâu có cần,” tôi đáp.

“Cậu nghĩ họ có hứng với kiếm không?”

Luke hỏi, giọng thất vọng.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra Người Hang không dùng vũ khí.

Nhưng tôi chẳng dại mà khuyến khích họ, chỉ âm thầm cầu mong Luke đừng nói thêm gì nữa.

Nhờ những xúc tu như tóc, họ xây dựng với tốc độ kinh khủng.

Dù dân làng kéo đến xem đông nghịt, chẳng ai trong số họ xao nhãng công việc dù chỉ 1 giây.

Rốt cuộc, mấy sinh vật này là gì vậy?

Và còn bao nhiêu con nữa?

Công chúa đã triệu bao nhiêu rồi?

Chắc vẫn còn cả đống kẹt dưới lòng đất chưa lên được.

“Tốt thật, may mà họ không sống trên mặt đất,” tôi nói.

“Nếu kết bạn được với họ, họ sẽ thống trị chúng ta bằng… con đường dân sự thôi,” Tino lẩm bẩm.

Nghe cũng chẳng vui vẻ gì.

Công trình mọc lên trước mắt tôi thật hoành tráng, dù phong cách có phần khác kiến trúc loài người.

Chúng tôi định xây bằng gỗ, nhưng Người Hang lại lôi đâu ra toàn đá sáng loáng, khiến tòa nhà trông đồ sộ và nghiêm nghị quá mức cần thiết.

Giờ nghĩ lại… họ có nói là xây cung điện thì phải?

Công chúa vừa quan sát vừa gật gù, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cô bước lại gần tôi.

“Ryu-u?”

Cô cất tiếng.

“Ryuu,” tôi trả lời bừa.

“Lại nữa, Krai,” Sitri cau mày, “sao anh cứ toàn ra lệnh thảm sát thế hả?”

Tôi không có!

Rõ ràng lần này tôi nói khác mà!

Công chúa nghiêng đầu, nói gì đó, và nửa số Người Hang lập tức tản đi.

Ngoài kia, Chloe hét khẽ khi thấy một con đực chạy vụt qua mình.

“Có nên lo không đây?”

“Có vẻ họ đi sửa mấy ngôi nhà bị con rồng suối phá hỏng.”

Vậy thì không sao rồi.

Điều đáng lo duy nhất vẫn là tôi cứ mở miệng là gây họa.

“Cô ta giống hệt em đấy, Siddy,” Liz thở dài.

“Lúc nào cũng ra sức lấy lòng Krai.”

Thật là một câu nói tệ hại.

Khi mặt trời lặn, công trình tắm suối nước nóng xa hoa nhất Suls, à không, phải gọi là cung điện suối nước nóng đã hoàn thành.

“Ryuuu!”

Công chúa hét vang đầy kiêu hãnh.

Đám thuộc hạ đồng thanh đáp lại.

Một xúc tu chìa ra trước mặt tôi, và theo phản xạ, tôi… đập tay vào nó.

Một tòa nhà trắng như phấn đứng sừng sững nơi trước đó chỉ là khu đất trống.

Kết hợp giữa gỗ và đá sáng, nó mang dáng vẻ kỳ lạ mà vẫn tráng lệ.

Trên trần, Người Hang gắn đầy đá phát sáng, khiến bên trong sáng rực rỡ.

Cả chiều rộng lẫn chiều cao đều đủ lớn để Ansem bước vào thoải mái.

Nhờ sức người đông như kiến, kết quả này vượt xa những gì Sitri và Lucia có thể làm, kể cả khi họ dốc toàn lực.

Nội thất cũng sang trọng không kém.

Có vẻ Người Hang thật sự có năng khiếu kiến trúc.

Những đường ống dẫn nước nóng từ đâu đó về bồn tắm lớn, còn hệ thống thoát nước do Sitri thiết kế.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn thấy choáng ngợp.

Khoan đã… sao lại có cả phòng trải chiếu rơm nén?

Và tại sao lại dùng gỗ?

Bọn này sống dưới đất cơ mà?

Mà những căn phòng này còn đẹp hơn cả hoàng cung dưới lòng đất của họ!

“Có vẻ họ học theo kiến trúc ở Suls,” Sitri giải thích.

Đến lúc này, tôi không còn biết nên khâm phục hay nên sợ nữa.

“Anh Krai, anh có thể dạy em cách phát âm chuẩn trong tiếng Người Hang được không?”

Sitri ghé sát lại, giọng nhỏ nhẹ.

“Bọn họ làm việc rẻ hơn đám hình nhân nhiều lắm…”

Tôi sẽ dạy nếu mình biết.

Nhưng tôi đâu có biết.

Công chúa hét lên một tràng, và phần lớn Người Hang lập tức ùa đi.

Chúng chui xuống tầng dưới của cung điện, không biết từ lúc nào, họ đã xây hẳn một cầu thang xoắn ốc dẫn sâu xuống lòng đất.

Tôi nhìn xuống mà chẳng thấy đáy đâu cả.

Cái cầu thang đó… dẫn thẳng đến vương quốc của họ à?

“Có vẻ họ cũng học được cách làm cầu thang rồi,” Sitri bình thản nói.

Thế là tôi thôi không nghĩ nữa.

Vì giờ chẳng ai có thể ngăn nổi Người Hang khi họ đã biết cách xuyên qua cả tầng đá gốc.

Nghĩ chi cho mệt, tôi quyết định tận hưởng suối nước nóng mới toanh của mình.

Nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng một kỳ nghỉ thế này đúng là đáng giá.

Ngáp dài, tôi nhìn xuống bồn tắm khổng lồ vừa hoàn thành.

Gọi là “nhà trọ” thì chẳng đúng lắm, phải nói là “khách sạn suối nước nóng” mới phải.

Còn cái bồn kia, to đến mức gọi là hồ bơi cũng được.

Trên mái còn có một lỗ thông khí để hơi nóng thoát ra, không gian dễ chịu đến lạ.

Đối với nhóm Grieving Souls chúng tôi, gây náo động gần như là một phần của cuộc sống.

Tôi thì thích lễ hội.

Luke với Liz thì ham vui khỏi nói.

Sitri cũng chẳng ghét.

Ansem là người anh hiền lành luôn nhường phần cho các em.

Còn Lucia thì luôn là người đứng ra mắng cả bọn.

Trước đây, tiệc tùng chỉ nhỏ thôi.

Nhưng càng giàu, càng mạnh, chúng tôi ăn mừng càng lớn.

Thợ săn thường chỉ vui chơi chốc lát, nhưng chẳng ai làm đến quy mô như chúng tôi cả.

Mà thế cũng tốt.

Cũng đã khá lâu rồi tôi không còn đi săn kho báu nữa.

Thời gian ở bên nhau đã ít, nên mỗi phút giây đều phải thật đáng nhớ.

Tino có vẻ choáng ngợp, chắc chưa từng thấy buổi tiệc nào lớn đến vậy.

Tôi vẫy tay gọi, cô ấy liền chạy tới như một chú cún con rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Làm tốt lắm, Tino. Nghỉ đi, em xứng đáng mà.”

“V-vâng, bang chủ! Thật là… không thể tin được!”

Hơi nước làm đôi má cô ấy hồng lên.

Từ ban công tầng cao, tôi có thể nhìn bao quát toàn bộ cung điện suối nước nóng.

Người Hang đã xây một khu tổ hợp khổng lồ, mỗi phòng đều được thiết kế theo sở thích riêng của từng thành viên trong nhóm.

Tính cả diện tích và số lượng bồn tắm, nơi này vượt xa những nhà trọ sang trọng mà chúng tôi từng ở.

Tôi chợt tự hỏi, liệu suối nước nóng có phải là một phần trong văn hóa sống của loài Người Hang không nhỉ?

Có vô số loại bồn:

Bồn khổng lồ cho Ansem, bồn nông, bồn nằm, bồn nước nóng, nước ấm đủ kiểu.

Công việc được chia ra rõ ràng:

Người Hang lo phần xây dựng, Sitri thiết kế hệ thống thoát nước, còn Lucia dùng ma pháp để điều chỉnh nhiệt độ.

Những dòng nước nóng chảy khắp nơi, khiến hơi nước lan tỏa mờ ảo khắp phòng, đậm chất phong cách của họ.

Ánh mắt Tino dừng lại giữa bồn tắm chính.

“B-bang chủ ơi, cái đó là gì ạ? Cái thác nước đó…”

“Thác nước đấy.”

Luke đang đứng ngay dưới thác giữa bồn tắm chính.

Đúng kiểu… thằng điên.

Nguồn nước được Lucia bơm lên cao bằng ma pháp, nhờ Thủy Tinh mà cô đã ký khế ước.

Luke có vẻ khoái chí, dù tôi chẳng nhìn nổi mặt cậu ấy giữa dòng nước xối ào ào.

“Thông thường, con người chỉ có thể ký khế ước với một tinh linh thôi, và ngược lại cũng vậy,” Lucia nói, giọng mệt mỏi vì phải niệm phép liên tục.

“Nên em vẫn luôn tự hỏi, có ai từng ký khế ước với Thuỷ Tinh chỉ để… tập dưới thác không?”

“Đâu phải lỗi của anh.”

“Là tại anh cứ nhồi mấy ý tưởng vớ vẩn vào đầu Luke đấy! Ai đời lại cho rằng ‘tập luyện’ với ‘thác nước’ là cặp đôi hoàn hảo chứ!”

Nhưng rõ ràng là có ích mà.

Nước mát, tôi thích nước.

Tôi cũng muốn ký khế ước cơ.

Tiếc là ký khế ước với tinh linh là thử thách hàng đầu của mọi pháp sư.

Tôi không biết chi tiết, nhưng nghe nói mượn sức của tinh linh thì dễ, còn điều khiển nó mới là phần khó nhất.

“B-bang chủ, còn cái bồn kia ở góc là gì ạ? Cái có xoáy tròn tròn ấy…”

“À, bồn xoáy nước.”

Duy trì xoáy nước tốn kha khá ma lực, nhưng dự trữ của Lucia thì thừa sức.

Đúng là cô em gái đáng tự hào.

“Krai ơi, rượu và đồ ăn đến rồi đây!”

Liz hí hửng lăn vào ba thùng rượu to đến mức một người chui vừa.

Nhìn là biết cô đang trong tâm trạng tiệc tùng.

Sau lưng cô, Ansem khiêng hai bàn đầy đồ ăn, còn mấy người bạn mới tóc xám thì dùng xúc tu nâng bàn.

Ừm… tôi cứ tưởng chỗ này rộng lắm, giờ thì bắt đầu thấy chật rồi nhỉ.

Cũng chẳng sao, tiệc đông mới vui.

Với lại còn tầng hai, tầng ba nữa mà.

Dù gì thì Người Hang cũng tham gia, nên cứ tùy cơ ứng biến thôi.

Khi tôi đang bắt đầu nhập tâm “tinh thần lễ hội”, Sitri bước vào, ôm cả đống pháo hoa trong tay.

“Krai, em mua pháo hoa rồi!”

“Ồ, ý hay đấy.”

Tuyệt.

Chính xác là kiểu nghỉ dưỡng mà tôi mong chờ:

Bạn bè, suối nước nóng, rượu, đồ ăn, cả pháo hoa nữa.

Giá mà Eliza cũng có mặt thì hoàn hảo.

Nhưng mà, thôi, cô ấy là người tự do nhất nhóm, ép cũng chẳng được.

Mọi người đã tề tựu đầy đủ, đồ ăn bày ra, trăng cũng đã lên cao.

Bên ngoài tường không thấy cảnh vật, nhưng ánh sáng trăng vẫn chiếu rọi xuống cung điện.

Giờ thì kỳ nghỉ của tôi mới thật sự bắt đầu.

Tôi đứng dậy, nghiêm túc cầm theo… phao bơi.

“Ư-ưm, bang chủ, ở đây chỉ có bồn tắm nam thôi ạ?”

Tino chợt hỏi, như thể vừa sực nhớ ra điều gì.

“À, bọn tôi tắm chung. Đi du hành mà còn ngại mấy chuyện đó thì sao sống nổi. Với lại ở trong tường kín rồi, lo gì.”

“Ể… hả?”

Tino đứng đơ ra.

Thực ra, ban đầu chúng tôi cũng tách riêng.

Nhưng sau khi Liz nhảy qua tường bên kia, Sitri với Lucia nổi hứng… đập luôn bức tường.

Đã thế, chia ra còn khiến chỗ cho Ansem chật hơn, mà chúng tôi thì coi nhau như gia đình cả, nên thôi, tắm chung luôn cho tiện.

Dĩ nhiên là vẫn giữ phép tắc.

Người Hang cũng chẳng thấy vấn đề gì.

“Được rồi, Tino! Giờ là huấn luyện! Anh sẽ rèn cho em ý chí vững vàng, để em có thể chém đứt cả tinh thần đối thủ!”

Luke hùng hồn tuyên bố, vừa bước ra khỏi thác nước.

Và ngay khoảnh khắc đó, Tino suýt ngất.

Luke… trần như nhộng.

Hơi nước chỉ vừa đủ che phần dưới, nhưng lẽ ra cậu ấy nên biết điều một chút, chứ không phải đứng khoanh tay oai phong như thế.

Mái tóc ướt bết dính khiến cậu trông chẳng ngầu chút nào.

Mặt Tino đỏ bừng như cà chua chín, kêu lên một tiếng lạ lùng rồi chui ngay ra sau lưng tôi.

Có vẻ cô ấy vẫn còn một chặng đường dài nữa mới có thể “sống như một thành viên Grieving Souls” thực thụ.

Và thế là kỳ nghỉ của chúng tôi bắt đầu.

Hơi nước mờ ảo lan khắp cung điện do đám Người Hang Động xây nên, bàn tiệc chất đầy đồ ăn thức uống được bày ngay cạnh khu tắm suối nước nóng.

“Krai! Tìm cho tôi một con rồng nữa đi!”

Luke hét lớn, rồi nhảy ùm xuống nước, giọng to đến mức có thể đánh thức cả hàng xóm.

Nước văng tung toé, nhưng chẳng ai ở đây bận tâm chuyện đó.

Liz chu môi, cởi dải lưng áo lụa, để nó trượt xuống đất.

Làn da rám nắng của cô sáng lên trong ánh lửa và những viên đá phát sáng.

Có vẻ như cô chẳng mặc gì bên trong cả.

Cô chẳng hề ngần ngại, dù hồi ở dãy núi Galest thì còn e thẹn lắm.

Có lẽ chính vì thường che kín nên đôi chân cô lộ ra lúc này lại trông quyến rũ lạ thường.

Thiên chí Khởi nguyên cũng như tô điểm thêm cho dáng vẻ ấy.

“Luke! Tớ muốn xuống trước cơ mà!”

Liz hét lên rồi nhảy cái tõm.

“Lizzy?! Chị—chị không nên làm vậy khi Krai đang ở đây chứ!”

Tino hốt hoảng la lên.

Cô bé có vẻ là người duy nhất thấy ngượng trong tình cảnh này.

“Im đi, Tino! Sau từng ấy năm rồi mà còn xấu hổ cái gì nữa! Ở đây ai chẳng thân quen, lộ chút da thịt thì có sao. Mày không muốn tắm thì làm chuyện khác đi!”

“Cái đó—”

“Liz,” tôi ngắt lời.

“Bang chủ!”

Tino thở phào, tưởng tôi sẽ đứng về phía mình.

Tôi ném cho Liz một miếng bọt biển mềm.

“Rửa sạch người trước khi xuống nước đi.”

Mắt Liz sáng rỡ.

“Biết ngay là cậu hiểu tớ mà!”

“Bang chủ?!”

Tino hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.

Liz nói đúng một điều:

Giờ mà còn lo chuyện “hở hang” thì muộn rồi.

Cô ấy vốn không thuộc kiểu người e thẹn.

Ngày xưa từng có lần cô xông thẳng vào phòng tắm nam cơ mà.

Không phải lúc nào cũng thế, nhưng khi đã muốn thì cô làm thôi.

Với tốc độ sấm sét của mình, cô còn từng ném bay mấy kẻ lạ mặt dám dòm ngó.

Trang phục thường ngày của Liz vốn cũng để lộ kha khá, nên việc cô tắm cùng cả bọn không còn gì lạ.

Nói thẳng ra thì, chuyện khỏa thân đối với cô chỉ là chuyện vặt, miễn đừng ôm ấp lung tung là được.

Dù Liz có thoải mái quá mức, cũng chẳng sao khi Lucia ở đây.

Cô Pháp Sư nhỏ luôn sẵn sàng bắn Liz bằng phép thuật nếu cô dám làm liều, thậm chí còn dựng cả kết giới che tầm nhìn.

Lúc này Lucia chỉ thở dài, không nói gì thêm.

Tino thì trông như vừa bị sốc văn hoá, nhưng cũng phải thôi.

Dù sao đây là suối nước nóng mà.

“Ở suối nước nóng thì ai cũng bình đẳng. Ăn, uống, vui chơi đi, Tino,” tôi nói.

“Tino này, chị nói thẳng nhé, em không nhất thiết phải trần truồng đâu,” Sitri xen vào, vẫn giọng điềm tĩnh.

“Quấn khăn, mặc đồ tắm hay thậm chí giữ nguyên quần áo cũng được.”

Tôi cũng thông cảm cho Tino.

Hai kẻ chẳng mảnh vải che thân kia đúng là dã thú rồi, kệ họ đi.

Ngay cả đám Người Hang Động, sau khi hoàn thành công trình, vẫn đang bơi tung tăng khắp nơi.

“Krai! Nhìn này! Tôi chịu được thác nước rồi nhé! Kết quả của luyện tập đấy! Chân và hông tôi mạnh hơn bao giờ hết!”

Luke hô vang từ dưới dòng thác đang xối xả.

Nhìn cảnh đó khiến tâm trạng tôi tốt lên hẳn.

Phòng tắm nóng như lò, nên tôi tháo khuy áo.

Tôi cởi áo sơ mi, áo khoác, rồi tháo luôn mấy món Bảo Cụ, chỉ giữ lại mỗi chiếc Nhẫn Kết Giới.

Có bạn bè ở quanh, tôi thấy yên tâm hơn bao giờ hết.

“B-Bang chủ, anh cũng—?!”

Còn lo chuyện đó sao?

Tôi là người ít để tâm nhất trong nhóm này.

Cởi mỗi áo thôi mà.

Với lại, người từng phá tường xông vào phòng tắm nam trước kia chính là Tino đấy nhé, nhưng thôi, không nên khơi lại chuyện đó.

Lucia vẫn mặc áo lụa, búng tay một cái, một ly rượu tự động đầy ra rồi bay đến trước mặt tôi.

Thức uống ngọt dịu, nồng độ cồn thấp, vừa miệng tôi.

Tôi mỉm cười, nâng ly lên.

“Uống rượu xong mà xuống nước liền không tốt đâu,” tôi nói.

“Thế sao anh lại gọi đồ uống?”

“Anh đâu có gọi. Liz mang vào đấy chứ.”

Tôi nhún vai.

“Thôi kệ, hôm nay mà còn khách sáo thì phí cả kỳ nghỉ.”

Tôi nốc cạn ly trong một hơi.

“B-Bang chủ,” Tino nói, giọng đã lấy lại dũng khí, “em… đi thay đồ đây.”

“Ừ, đi đi.”

Cô bé ôm lấy một chiếc khăn rồi chạy đi.

Tôi khẽ cười, nhìn bạn bè đang đùa giỡn khắp nơi.

“Luciaaa! Không có dòng chảy xiết! Tôi không thể luyện tập nếu không có chảy xiết được!”

Luke gào lên.

“Lucy! Chị muốn có phòng xông hơi!”

Liz la lớn.

“Im đi! Tôi chỉ có hai tay thôi nhé! Không phải cái máy phép thuật đa năng đâu!”

Lucia thét lại, giọng pha lẫn bất lực.

Một thùng rượu khổng lồ bỗng bay lên, lộn nhào rồi dội thẳng vào đầu Luke và Liz, trút ra thứ bia vàng sóng sánh, mạnh hơn hẳn rượu chúng tôi đang uống.

Lucia đúng là Pháp Sư cừ khôi, giọt nào cũng trúng đích, không vương vào nước tắm hay đồ ăn.

“Cái quái gì thế hả?!”

Liz vuốt mái tóc ướt sũng rượu, quát lên.

“Phải chăng… đây là bài tập túy quyền?”

Luke hỏi, tỉnh bơ.

Hai kẻ toàn thân sực mùi bia kia da vẫn sáng bóng, dường như chẳng hề say.

“Bang chủ, cái này gọi là ‘tiệc rượu suối nước nóng’ phải không ạ?”

Tino hỏi khẽ.

“Người ta bỏ cách gọi đó lâu rồi, Tino. Hay là… ăn chút gì đi?”

Tôi gợi ý.

“Em… chưa quen được. Thật sự không thoải mái nổi,” cô đáp, nhìn xuống người mình.

Cô quấn một chiếc khăn tắm dài quanh thân, cẩn thận đến mức nó không thể tuột ra.

Thật ra trông cũng chẳng hở hơn trang phục chiến đấu thường ngày của cô là bao, nhưng mặt cô vẫn đỏ rần.

Có lẽ do hơi nước trong phòng quá nóng.

Không xa chỗ đó, Sitri cũng quấn khăn như Tino, tay cầm cây chổi lau dài.

Cô đang cẩn thận chà rửa lưng cho Ansem, nom chẳng khác gì đang đánh bóng một bức tường lớn.

“Anh vất vả lắm nhỉ. Mang nó về được chưa?”

Cô hỏi.

“Ừ. Nó đang ở thủ đô.”

Sitri mỉm cười hiền hậu.

Cô rất thương người anh trai của mình đến mức phải đứng lên một cái ghế nhỏ chỉ để kỳ cọ hết phần lưng vạm vỡ đầy sẹo của anh.

Những vết thương đó là minh chứng cho việc Ansem luôn đứng ở tuyến đầu, hứng chịu mọi đòn tấn công thay cho đồng đội.

Cậu ấy vừa là người chữa trị cho cả đội, vừa là trụ cột vững chắc nhất trong phòng thủ của chúng tôi.

Phép trị thương của Ansem mạnh đến mức hoàng tộc trong đế quốc cũng từng gửi người đến nhờ cậy.

Nhưng chữa lành vốn là thứ ma thuật kỳ lạ, nó không thể dùng lên chính người thi triển.

Ansem không tỏ ra đau đớn, nhưng tôi vẫn thấy áy náy.

Bởi nhờ có cậu ấy, mà tôi chưa từng bị thương lần nào.

Tôi đứng dậy, cầm theo chiếc phao tắm, tiến lại gần Ansem.

Tino lẽo đẽo đi sau, trông chẳng khác gì một chú vịt con theo mẹ.

“Anh vất vả rồi, Ansem. Để tôi rửa lưng cho anh nhé, cũng lâu lắm rồi mà.”

“Ừm.”

“Anh chắc chứ?”

Sitri nghiêng đầu, giọng tinh nghịch.

“Nếu vậy thì đổi lại, em sẽ rửa lưng cho Krai nhé! Được không, Ansem?”

“Ừm.”

Tôi chẳng hiểu “đổi lại” là đổi cái gì, nhưng vẫn nhận lấy cây chổi lau từ tay Sitri rồi bắt đầu kỳ cọ lưng cho Ansem.

Tôi chẳng giúp được gì trong mấy vụ đi săn, nhưng việc này thì tôi làm được.

Các múi cơ nổi cuồn cuộn khiến việc rửa lưng khó hơn tưởng, nhưng tôi vẫn cố hết sức.

Cũng mệt thật, nhưng nghĩ đến lát nữa được ngâm mình trong suối nước nóng thì thấy hăng hái hẳn lên.

Với người chẳng mấy khi động tay như tôi, việc này hóa ra lại vui.

“Bang chủ, em… có thể làm thay không?”

Tino rụt rè hỏi.

“Được chứ, Anssy?”

“Ừm.”

Dù bao năm trôi qua, Ansem vẫn là người ít nói.

Nhưng chỉ cần nghe giọng thôi, tôi cũng biết cậu đang vui, được ở giữa bạn bè thế này, hẳn cậu thấy bình yên lắm.

Luke và Liz lập tức nhào đến khi thấy tôi trao “cây chổi huyền thoại” cho Tino.

“Không công bằng! Đây là bài huấn luyện gì hả?! Cho tôi làm với!”

Luke la lên.

“Nếu tới lượt Tino thì dĩ nhiên tớ sẽ là người kế tiếp! Còn cậu thì chỉ cần uống thôi! Nào, đây, uống đi, coi như luyện tập kiểu khác!”

Liz nói rồi dúi một cốc bia còn nửa vào tay Luke.

“Uống bia cũng tính là huấn luyện hả?! Cô nghĩ tôi ngốc à?”

“Thế sao cậu nghe lời Krai mà không nghe tớ?”

“Vì tôi chẳng tin nổi lời nào cô nói cả!”

Luke à, cậu cũng có bao giờ nghe lời tôi đâu.

Tin tôi chắc còn tệ hơn tin Liz ấy chứ.

Ansem vẫn ngồi yên như tượng, mặc cho hai kẻ kia cãi vã ầm ĩ.

Mà nghĩ kỹ, những cuộc cãi nhau kiểu đó lại chính là minh chứng cho sự gắn bó của họ.

“Thôi kệ họ đi, Krai. Giờ đến lượt em rửa lưng cho anh. Trước giờ em chưa được làm đâu nhé!”

Sitri nói, giọng phấn khích.

“Siddy! Chị—”

Chưa kịp nói hết, Sitri đã bị hất văng ra xa.

Cô xoay mấy vòng giữa không trung rồi cắm đầu xuống suối nước nóng, bắn nước tung toé.

Tino đứng chết trân.

“Thẻ đỏ nhé, Siddy,” Lucia nói, tay vẫn cầm cốc rượu, giọng uể oải.

“Chỉ quay đi một chút là đã xảy ra chuyện.”

“Lucy, em—em vừa dùng phép tấn công hả?!”

“Nhờ mấy người đấy mà em mới mạnh đến thế này! Chị có biết em ghét bị hỏi ‘làm sao mà mạnh vậy’ đến mức nào không hả?!”

Lucia nói rồi cắn tiếp miếng đùi gà.

Lucia vốn tửu lượng kém (dù vẫn khá hơn tôi), rượu Liz uống ngon lành thì chỉ cần một nửa cũng đủ khiến em ngất.

Uống thêm dược thủy ma lực lại càng tệ hơn.

Ấy vậy mà ngay cả khi say, cô em gái nhỏ của tôi vẫn niệm phép ngon lành.

Thật đáng sợ.

Và cũng thật đáng nể.

“Bang chủ! Nếu cú đó mà nhằm vào em thì em chết chắc rồi!”

Tino hoảng hốt.

“Đừng lo, em ấy có kiềm chế.”

Miễn là em không làm gì dại dột thì chẳng sao đâu.

Tôi chưa bao giờ bị trúng đòn, vì tôi luôn cẩn thận mà.

Sitri run rẩy bám mép bể tắm, cố gượng dậy.

Cái khăn quấn quanh người đã bị hất bay mất, để lộ làn da ửng hồng vì hơi nóng.

“Trời ơi, công sức bao nhiêu mà chẳng được thưởng gì cả! Tại sao chị lại phải xin phép mới được rửa lưng cho Krai chứ?!”

Không khí bỗng căng thẳng khi Lucia khoanh tay, chặn đường Sitri.

“Nếu chị muốn bám lấy anh ấy đến thế, em có thể biến chị thành cái khăn tắm,” Lucia nói, giọng bình thản.

“Nhưng em không chắc có thể biến lại được đâu.”

“Eek!”

“Ha! Sitri, biến thành khăn tắm!”

“Uaaahhh!!”

“Biến thành khăn tắm!… Không, hình như chẳng có phép nào như thế thật.”

Mặt Sitri tái mét, cô vội bơi ra xa.

Lucia vừa ăn xong miếng thịt, búng tay thiêu luôn khúc xương còn lại, rồi cởi áo lụa đuổi theo Sitri.

Những tia sét lóe sáng từ đám mây nhỏ tạo thác nước vang rền khắp phòng.

Tino nhìn cảnh ấy, mặt tái nhợt.

“Em—em chưa từng thấy Siddy hét thảm thế bao giờ… còn Lucia thì…”

“Lucia với Sitri thân nhau lắm đấy,” tôi nói tỉnh queo.

“Ansem, đủ rồi chứ?”

“Ừm.”

Mặc kệ Luke và Liz vẫn tranh nhau cái chổi, Ansem lặng lẽ ngồi xuống bể nước nóng.

Tôi ôm phao, chậm rãi trôi theo cậu.

Nằm trên phao, tôi thả lỏng người, để cơ thể lững lờ trôi theo mặt nước.

Tino dùng một sợi dây buộc phao của tôi vào cột, phòng khi tôi bị nước cuốn đi xa.

Không biết có tác dụng gì không, nhưng thôi kệ.

Nghe tiếng bạn bè nô đùa, ngước nhìn ánh trăng hắt xuống mặt nước, cảm giác thật bình yên.

Tino ngồi cạnh tôi, nước ngập đến miệng, gương mặt ửng đỏ.

“Em chưa bao giờ đến nơi nào náo nhiệt như thế này cả,” cô lẩm bẩm.

Ở đằng kia, Luke và Liz đang đua bơi.

Sitri với Lucia thì ngâm mình, thi uống rượu xem ai gục trước.

Ansem ngồi yên ở góc sâu nhất, nhắm mắt, gương mặt tĩnh lặng như tảng đá, nhưng tôi biết, cậu đang mãn nguyện.

Kỳ nghỉ này, dù là “nghỉ”, cũng chẳng yên bình gì.

Nào là cơn bão, rồi vụ Arnold truy đuổi, rồi cả con rồng và đám Người Hang Động xuất hiện.

Biết bao rắc rối, nhưng nghĩ lại, toàn là kỷ niệm đáng nhớ.

Tôi đã khiến Tino phải chịu nhiều thử thách, nhưng ít nhất, mong là chuyến đi này có thể khiến cô vui.

Làm thợ săn kho báu vốn đầy nguy hiểm, nhưng cũng có lúc vui vẻ thế này.

Tôi chẳng có tài năng gì, nên từng nghĩ mình không thể cùng họ đi xa.

Nhưng Tino là cô gái tài năng, chắc chắn tương lai cô sẽ có vô vàn trải nghiệm đáng nhớ hơn thế nữa.

“Tino, em có vui không?”

“Ể?!”

Cô giật mình vì câu hỏi bất ngờ.

Đôi mắt Tino thoáng hiện lên nhiều cảm xúc như thể đang nhớ lại mọi chuyện vừa qua.

Tôi im lặng chờ.

Cuối cùng, má cô ửng hồng, cô khẽ gật đầu mấy lần rồi cúi xuống, nước gợn lên nhẹ nhàng quanh.

Tốt rồi.

Ít nhất với em, những điều vừa qua là kỷ niệm đẹp.

Kết thúc như vậy cũng ổn.

Giờ chỉ cần mua ít quà lưu niệm cho mọi người ở thủ đô là xong.

Tôi sẽ khoe với họ về chuyến đi này.

Dù nghe nói ở nhà cũng có kha khá biến cố, nhưng tôi từng rủ họ đi cùng rồi cơ mà, chính họ không chịu đấy chứ.

Tôi định ngâm thêm chút nữa rồi mới ra tắm.

Sau đó sẽ uống chút rượu, xem pháo hoa, rồi lại quay lại suối nước nóng.

Hy vọng là lúc đó Liz và mấy người kia đã chịu yên.

Công chúa và vài thuộc hạ của cô ấy bơi lại gần tôi.

Có vẻ Người Hang Akira cũng rất thích suối nước nóng, trông ai nấy đều thư thái ra mặt.

“Ryuu-ryuu,” cô công chúa kêu lên.

Lúc mới gặp, tôi từng sợ bọn họ lắm, nhưng giờ thì lại thấy đáng yêu một cách kỳ lạ.

Nếu so ra thì người bạn xám xịt Killiam của chúng tôi còn đáng sợ hơn nhiều.

Có lẽ bắt chước Sitri và Lucia, công chúa đặt một cái khay nổi trên mặt nước rồi rót rượu ra ly.

Nhắc mới nhớ, nhắc đến “xám”, Gray đâu rồi nhỉ?

“Bang chủ, để em rót cho!”

“Ryuu-ryu!”

Tôi cười, nhìn Tino và công chúa bắt đầu tranh nhau cái chai.

Có vẻ tôi đắt khách ghê.

Nhưng rồi một con rồng màu lam nhạt bất ngờ xuất hiện, phá tan khoảnh khắc yên bình của tôi.

Cái gì đây?!

Không phải mày đã bay về núi rồi à?

Bọn lính gác trong thị trấn ăn hại đến thế sao?

Dù thế, tôi cũng không muốn phá hỏng kỳ nghỉ này, nhất là sau từng ấy chuyện.

Có Lucia ở đây, chắc không sao đâu.

Con rồng con nhìn tôi, khẽ rống lên như chào hỏi.

Cả nhóm lập tức quay đầu nhìn.

Nhanh nhất là Luke, mắt cậu ấy sáng rực như vừa tìm được món đồ chơi mới.

Còn Lucia thì mặt không biểu cảm.

Nhưng phản ứng mạnh nhất lại đến từ Người Hang Động:

Công chúa hét toáng lên, làm đổ cả khay rượu đang nổi.

“Ryu-u-u-u-u! Ryu-u-ryu-u!”

Cô la thất thanh, mắt trợn tròn vì sợ hãi.

Người Hang Động khác cũng đồng loạt hét lên theo.

Con rồng suối nước nóng kia bắt đầu quay vòng vòng trong hoảng loạn.

Không ổn rồi.

Có vẻ Người Hang Động rất sợ rồng, dù chỉ là rồng con.

Nếu tôi không làm gì, cả kỳ nghỉ này sẽ tiêu tan mất.

“Ryu-u-u-u-u-u!”

Tôi bắt chước tiếng chúng, cố gắng trấn an.

Lucia đứng chết trân, nhìn cảnh công chúa quấn tóc quanh người tôi rồi nhảy lên.

Cả Người Hang Động cũng lao theo.

“Krai! Ý anh là anh định sống nốt phần đời còn lại dưới lòng đất á?!”

Sitri hét lên.

“Tôi đâu có nói vậy đâu-ryu!”

Công chúa cùng đám thuộc hạ chạy biến, Luke và mấy người kia vội đuổi theo.

Con rồng suối nước nóng kêu lên ngạc nhiên, còn con rồng trưởng thành thì sà xuống trên cao.

Tôi chẳng thể làm gì ngoài việc một lần nữa bị kéo tuột xuống lòng đất, về lại vương quốc ngầm của bọn họ.