Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 4 - Lời mở đầu: Vị bang chủ đáng tin cậy

“Krai, chúng ta vừa nhận được thư cảm ơn từ Nhà Gladis đấy…”

“Ừ, à, cứ để nó ở đó đi.”

“Nhưng anh nhớ xem qua nó khi nào rảnh nhé?”

Đã 1 tuần trôi qua kể từ vụ náo loạn ở buổi Đấu giá Zebrudia.

Tôi đang ẩn mình trong văn phòng của thủ lĩnh hội, tận hưởng chút yên bình hiếm hoi thì Eva mang đến một phong thư trang trí cầu kỳ.

Chỉ liếc thấy con dấu của Gia tộc Gladis trên phong bì, tôi lập tức quay đi.

Không lâu trước đây, tôi và tiểu thư Éclair Gladis, con gái của Bá tước Gladis, từng có một phen đối đầu.

Nhưng nhờ mối quan hệ giữa tôi và Ark, chuyện tranh giành Bảo Cụ ấy kết thúc khá êm đẹp, không ai bị thương và danh dự của cả hai bên đều được giữ nguyên.

Theo tôi thì như vậy là trọn vẹn rồi.

Đáng ra mọi thứ nên dừng lại ở đó.

Nhưng quý tộc và thương nhân thì khác, họ có thể gửi thư ngay khi vừa rảnh tay, và đó là điều tôi chẳng hề mong muốn.

Tôi thở dài, kiểu thở của kẻ đã chai lì trước rắc rối.

Mà thật ra, tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại phải nhận được thư cảm ơn.

Còn nhanh quá chứ, tôi còn chưa hồi phục sau đợt mệt mỏi trước kia.

Tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi.

Trên bàn làm việc đã có sẵn cả chồng thư chưa đọc.

Kể từ khi tôi đạt cấp cao, số lượng thư gửi đến mỗi ngày tăng đến mức khủng khiếp.

Từ khi nhận chức Thủ lĩnh hội, gần như tôi chẳng rời khỏi thủ đô nữa, và vì thế thư từ càng chất đống.

Nào là thư cầu cứu, thư mời, thư cảm ơn, thư khiêu chiến, thậm chí cả… đơn xin gia nhập.

Toàn những thứ tôi chẳng mặn mà, mà cũng chẳng biết phải xử lý ra sao.

Tôi biết sớm muộn cũng phải xem hết chúng, nhưng tay cứ không chịu nhấc lên.

Tôi là kiểu người thích trì hoãn mọi thứ đến phút cuối.

Vì để dồn lại quá lâu, Eva đã phải thay tôi mở và trả lời vài thư.

Mà nhờ thế, danh tiếng của hội lại tăng lên.

Vậy nên tôi nghĩ, để cô ấy lo là đúng rồi còn gì.

“Thôi mà, tôi cũng bận lắm chứ có rảnh đâu…”

“Những thư gửi cho hội hay cho nhóm thợ săn thì tôi mở được,” Eva nói, “nhưng mấy thư gửi đích danh anh thì tôi ngại. Lỡ trong đó có chuyện riêng tư thì sao…”

Không đời nào.

Tôi có giấu cô ấy chuyện gì đâu.

Đi theo tôi chừng ấy thời gian, lẽ ra cô ấy phải hiểu điều đó rồi chứ.

Nếu phải nói tôi có điểm tốt nào, thì chắc là… tôi chẳng bao giờ giấu ai điều gì cả.

Ngay cả con dấu của hội, tôi cũng giao cho Eva giữ.

Tôi nhún vai, Eva chỉ biết thở dài.

Cô nhìn chồng thư trên bàn, dù đã lọc bỏ bớt, vẫn cao như núi, rồi nói với giọng nhanh hơn thường lệ:

“Có vẻ như tiểu thư Éclair… rất thích cái bánh anh tặng đấy.”

“Tất nhiên là thích rồi!”

Eva im lặng.

À đúng rồi.

Hóa ra tôi vẫn còn một điểm tốt nữa.

Tôi gật gù đầy tự tin.

Không phải khoe khoang đâu, nhưng tôi là chuyên gia trong lĩnh vực… bánh ngọt ở thủ đô này.

Kiểu gì, phong cách nào, quán nào ngon, tôi đều từng ghé.

Chỉ có mỗi quán Eva từng kể ở khu phố cũ là tôi chưa thử qua thôi.

Cái bánh mà tôi tặng Ark chính là món mới ra của một tiệm tôi phát hiện khi vừa đặt chân đến thủ đô.

Lúc ấy, quán còn nằm khuất ở rìa thành phố, chẳng mấy ai biết đến.

Giờ thì xếp hàng dài từ sáng đến tối, đến muộn là hết sạch ngay.

Cả phục vụ lẫn hương vị đều hoàn hảo, 10 điểm tròn trịa.

Tôi còn quen thân với chủ tiệm nữa.

Có thể tôi chẳng giới thiệu được cửa hàng vũ khí, bãi tập hay tay buôn tin nào tử tế, nhưng nói về quán bánh ngon, tôi là số một.

Tiểu thư Éclair là quý tộc, nhưng để đánh giá món ngọt, không phải cứ nguyên liệu hảo hạng là đủ.

Được một tiểu thư như cô ấy khen, tôi thấy như năng lực của mình cuối cùng cũng được công nhận vậy.

Cảm giác vui đến lạ.

Có lẽ vì thợ săn thường xuyên ăn đồ có độc nên vị giác của họ cùn đi mất rồi, chẳng ai đồng điệu khẩu vị với tôi cả.

Tôi nhận ra Eva đang nhìn mình, bèn ho khẽ rồi nói lảng:

“Ừ thì, tôi không mê đồ ngọt lắm đâu, nhưng về thành phố này, không gì tôi không biết.”

Đậm chất “cao thủ lạnh lùng” rồi chứ nhỉ?

“…Phải, đúng là vậy,” Eva đáp nhẹ.

Khoan đã, hình như tôi vừa tìm được một người bạn cùng gu bánh ngọt mới thì phải.

Ban đầu tôi cứ nghĩ cô tiểu thư quý tộc kia sẽ kiểu kiêu kỳ xa cách, ai ngờ lại có khẩu vị tinh tế đến thế.

Tiếc là tôi không thể kéo cô ấy đi ăn cùng như Tino, nhưng biết đâu sau này cô ấy lại giới thiệu cho tôi vài quán sang chảnh của giới quý tộc thì sao.

Mà thôi, quay lại chuyện chính.

Tôi quyết định giải quyết đống thư trên bàn.

“Cứ trả lời tất cả sao cho khéo, đừng làm mất lòng ai. Từ chối hết mọi yêu cầu và lời mời nhé. Dạo này tôi bận lắm.”

Eva liếc tôi lạnh như băng.

“Bận” là từ ngữ tiện lợi thật.

Tôi cũng hơi thấy tội khi từ chối thư mà chưa đọc, nhưng đọc chữ nhiều khiến tôi buồn ngủ lắm.

Đã thế mấy ông quý tộc, thương nhân lại toàn viết kiểu văn rườm rà vòng vo, đọc chẳng hiểu gì.

Giao cho phó thủ lĩnh giỏi giang như Eva là lựa chọn khôn ngoan nhất.

Tôi chẳng muốn bị kéo vào mấy vụ tranh quyền đoạt lợi, mà thương nhân xảo quyệt thì càng đáng sợ.

Lúc mới nhận được thư, tôi cứ nghĩ nếu mặc kệ thì họ sẽ thôi gửi, ai ngờ càng ngày càng nhiều.

Tôi có thể tự xử lý, chỉ là… tôi luôn kiếm được lý do để không phải làm thôi.

Lý tưởng nhất thì để Eva lo hết là tuyệt nhất, nhưng nghe có vẻ cô ấy không đồng ý.

Cô chau mày, giọng nghiêm:

“Nhưng lịch của anh đang trống trơn mà.”

“Cũng phải nghỉ ngơi chứ. Với lại, anh có thấy họ gửi quá nhiều thư cho chỉ một thợ săn không? Mấy người cấp 8 khác có bận như vậy không? Tôi tưởng họ suốt ngày chỉ ở trong kho báu thôi chứ… Nhắc mới nhớ,” Eva nói, “Sven cứ giục anh giải quyết vụ con Đồ Uống đó.”

“Bảo cậu ta trân trọng con vật nhỏ đó đi.”

Xử lý quái vật là việc của Sven, không phải của tôi.

Lần sau gặp Sitri, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy về vụ đó.

Tôi ngáp một cái dài, rồi trong tầm mắt hiện lên bức tranh ghép trắng muốt được lồng khung treo trên tường.

Tôi từng nhờ Eva giúp mình hoàn thành nó.

Theo hướng dẫn thì sau khi ghép xong, người ta sẽ tự vẽ hình ảnh của mình lên đó, nhưng khi ấy tôi thấy phiền quá nên thôi.

“À phải rồi, tôi vẫn chưa vẽ gì lên cái bộ ghép hình đó. Hmmm… bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ… Chắc chẳng dễ đâu.”

Tôi chăm chú nhìn vào bức tranh ghép.

Tôi không có năng khiếu hội họa, trí tưởng tượng thì nghèo nàn, mà ngay cả dụng cụ vẽ cũng chẳng có.

Thật sự chẳng hiểu sao mình lại mua cái bộ ghép hình trắng trơn này nữa.

Càng nghĩ càng chỉ muốn quay về quá khứ tát cho mình một cái.

Đang nhíu mày trầm ngâm thì Eva bỗng đổi chủ đề.

“Nhắc mới nhớ, Krai, vẫn còn vài miếng bánh từ phần mang cho Ark hôm trước đấy.”

“Hả? À phải! Quên mất. Còn bao nhiêu miếng thế?”

“Hai miếng. Tôi để trong tủ lạnh rồi.”

Ờ… thôi bộ ghép hình để sau cũng được.

Dù gì cũng chẳng ai chết nếu tôi chưa vẽ ngay mà.

Suy nghĩ của tôi lập tức chuyển hướng sang… bánh.

Hai miếng, không nhiều lắm, mà cũng chẳng ít.

Hôm đó tôi đã đãi Ark và Éclair mỗi người một phần, ăn một phần cho mình, rồi cho Eva một phần.

Vậy là còn lại đúng hai.

Đó là loại bánh mới ra hồi mùa thu năm ngoái, ngon đến mức tôi chẳng biết bao giờ mới có dịp ăn lại.

Khó xử thật.

Giờ không phải lúc ngồi đọc thư nữa.

Tôi có thể mang cho Liz và Sitri, nhưng hai cô ấy đâu có hảo ngọt.

Thực ra hầu hết thợ săn tôi biết đều không chịu nổi đồ ngọt.

Tôi suy nghĩ… rồi cuối cùng lại kết thúc như mọi khi:

Bỏ cuộc vì lười nghĩ.

“Tino. Không ai ngoài Tino cả.”

“Không ai ngoài Tino?”

Eva lặp lại.

Tôi thật là một bang chủ tốt bụng.

Và cũng cực kỳ… già đời.

Trong số những thợ săn tôi quen, Tino là một trong số ít người thích đồ ngọt giống tôi.

Hai miếng bánh còn sót lại của một sản phẩm giới hạn, có thể nói đây là định mệnh dành riêng cho Tino.

Một miếng cho tôi, một miếng cho Tino.

Hoàn hảo.

Cả hai cùng vui, mà tôi cũng xem như bù đắp cho bao rắc rối Liz và mấy người kia gây ra cho cô bé.

Tino lúc nào cũng trông khổ sở, nên lần này tôi sẽ làm cô ấy cười.

Tôi đúng là “cháy” thật rồi.

“Eva, làm ơn gói hai miếng đó giúp tôi nhé. Tôi định mang sang chỗ Tino.”

“Hả? Ngay bây giờ ạ?”

Ôi Eva, cô chẳng hiểu gì cả.

Nếu tôi không mau đi, bánh sẽ mất vị ngon mất!

Eva nhận ra vẻ nghiêm túc của tôi, lập tức đứng thẳng người, giọng dứt khoát:

“Hiểu rồi. Tôi làm ngay đây.”

Cô ấy không cần gấp như thế đâu.

Eva là người rất xuất sắc, chỉ có điều… hơi quá nguyên tắc.

Tôi định ra ngoài nên cũng muốn có người đi cùng, nhưng tiếc là Liz chẳng thấy đâu.

Dù sao thì nhà Tino cũng không xa, và tầm này ngoài đường chắc chẳng có mấy người.

Lâu lắm rồi tôi mới có dịp ra ngoài, bước chân nhẹ như không, Eva còn tiễn ra tận cửa.

Mấy hôm nay tôi toàn trông thảm hại.

Hôm nay, có lẽ tôi sẽ cho Tino thấy một mặt khác, một Krai biết quan tâm người khác.

—-

“Nghe kỹ này, Tino! Nếu mày thấy chán nản, thì đó là vì bản thân mày yếu thôi! Dù là do thiếu kinh nghiệm hay thiếu năng khiếu, chỉ cần rèn luyện đủ, mày sẽ không còn thấy tệ như thế nữa!”

“D-Dạ, Lizzy, nhưng mà—”

“Không nhưng nhị gì hết! Tao nói bao nhiêu lần rồi? Phải nói bao nhiêu nữa mày mới chịu hiểu hả?”

Đôi mắt ánh lửa của Liz trừng xuống Tino.

Huấn luyện viên của cô, Liz Smart còn thấp hơn Tino một chút, nhưng mỗi khi đứng đối diện, Tino lúc nào cũng có cảm giác mình bị ép nhỏ lại.

Cả hai đang ở phòng khách nhà Tino, nhưng nhìn cảnh Liz ngồi bắt chéo chân thoải mái trên ghế, người ta sẽ tưởng cô mới là chủ nhà.

Thực tế, căn nhà này là chỗ Liz thường ở mỗi khi ghé thủ đô, nên dù Tino là người thuê, trong nhà lại có đến hai giường, hai bộ bàn ghế, hai bộ dao nĩa, cho “chủ thật sự” và “chủ danh nghĩa”.

Liz ngả người ra sau ghế, cầm trên tay một chiếc rương nhỏ bằng lòng bàn tay.

Cô luồn một cây kim khóa vào ổ, xoay nhẹ bằng những động tác tinh tế.

Trên bàn trước mặt là cả chồng rương đủ loại hình dáng và cơ cấu, đạo cụ luyện mở khóa của nghề Đạo tặc.

Thỉnh thoảng trong kho báu người ta sẽ tìm thấy rương chứa vật phẩm quý, và việc mở nó là nhiệm vụ của Đạo tặc.

Với thợ săn, tìm được một rương như thế đã là may mắn lớn.

Cũng có những câu chuyện vui về mấy Đạo tặc không mở nổi rương, nên cả đội phải vác nguyên cái rương về.

Với một Đạo tặc, đó là nỗi nhục khó nuốt.

Mở khóa rương đòi hỏi khả năng xử lý đủ loại cơ cấu phức tạp, kiểm tra vật liệu, xác định bẫy, và đôi khi phải quyết định xem có nên bỏ qua ổ khóa để phá rương luôn không.

Nói ngắn gọn, Đạo tặc là nghề phải đội nhiều “mũ”.

Không chỉ cần sức mạnh, mà còn phải có đầu óc và kỹ năng.

Liz được mệnh danh Tuyệt Ảnh nổi tiếng tàn bạo, nhưng cô không chỉ giỏi chiến đấu.

Kỹ năng mở khóa của cô đạt hạng thượng thừa, một thứ chỉ có thể trui rèn qua trải nghiệm và học tập nghiêm túc.

“Mọi nghịch cảnh đều là thử thách. Kẻ chỉ biết chạy trốn khỏi khó khăn thì dù làm thợ săn bao lâu cũng chỉ là đồ tép riu! Người ta trưởng thành bằng cách vượt qua gian nan! Muốn than phiền hả? Giữ lại mà than sau khi làm được đi!”

Liz ném chiếc rương trên tay về phía bàn.

Tino vội chụp lấy, rương bật mở không phát ra tiếng động nào.

“Nếu giờ mày thấy khó, thì đó là do lúc trước mày lười. Ít nhất thì cũng nên học cách tự lo cho mình đi chứ!”

Tino thấy lời của Liz đúng.

Sự huấn luyện của Liz rất khắc nghiệt, khiến cô luôn nơm nớp sợ, nhưng cô không hề oán giận vì biết rằng Liz còn nghiêm khắc với chính mình hơn.

Để trở thành thợ săn cấp cao, chỉ tài năng thôi là chưa đủ.

Nhưng hôm nay, có một điều khiến Tino băn khoăn.

Cô đặt chiếc rương mẫu xuống bàn, nói dè dặt:

“Nhưng… Lizzy, Greg là thợ săn chứ đâu phải thương nhân…”

“Tao mặc xác! Chẳng phải Krai từng nói rồi à, ‘Phải học nhiều hơn là chỉ làm thợ săn’?”

“Ờ… thì…”

Trong buổi đấu giá mấy ngày trước, Greg đã thay Tino đứng ra trả giá và cuối cùng thắng được một con golem.

Chỉ cần nhớ lại dáng vẻ kiệt sức của anh hôm đó cũng đủ khiến Tino thấy nhói lòng.

Cô không có tình cảm gì đặc biệt với Greg, nhưng cũng không đến mức dửng dưng nhìn người khác gánh lấy hậu quả vốn thuộc về mình.

Con golem ấy được bán với giá 1 tỷ gild, cao nhất trong cả phiên đấu giá hôm đó.

Rắc rối của Greg bắt đầu từ việc anh tham gia đấu giá với tư cách cá nhân, mà chỉ là một thợ săn hạng trung.

Từ sau khi mua con golem, anh liên tục bị kéo vào đủ loại phiền toái:

Người đến vay tiền, kẻ mờ ám bám theo, thương nhân hỏi ý kiến, thậm chí cả quý tộc cũng để mắt đến.

Gần đây, Tino tình cờ gặp lại anh.

Greg trông rũ rượi vì những rắc rối mà trước giờ anh chưa từng trải qua, bảo rằng giờ anh phải tránh những chỗ vắng người hết mức có thể.

Nó chẳng giống bất kỳ “Thử luyện Ngàn Trận” nào mà Tino từng chịu đựng cả.

Có thể không nguy hiểm đến tính mạng như khi bị ném vào hang kho báu, nhưng về mặt tinh thần, e rằng còn đáng sợ hơn.

Phải nói Greg đúng là thợ săn dày dạn.

Dù bị dồn ép như vậy, anh vẫn không để lộ chuyện mình chỉ là người thay mặt, cũng không hé nửa lời về chủ thật sự.

Khả năng đánh giá tình huống và tìm đường thoát của anh thậm chí còn hơn cả Tino.

Vì vậy mà dù giờ anh đang khổ sở…

Suy nghĩ của Tino bị cắt ngang khi bắt gặp ánh nhìn sắc như dao của Liz.

Không thay đổi vẻ nghiêm khắc, Liz tiếp lời:

“Chuyện đó không đến lượt mày lo đâu. Giờ Siddy đang cho người điều tra rồi. Mày nghĩ Krai để một thợ săn ngoài hội First Steps đứng ra là vì lý do gì?”

“…Hả?”

Tino không biết đáp thế nào.

Khi cô để Greg thay mình đấu giá, đó chỉ là vì cô chưa chuẩn bị kịp và Greg lại có mặt ở đó.

Cô chưa từng nghĩ chuyện sẽ rắc rối đến mức này.

“Vì đối thủ là dân chuyên, nên ngay cả khi tham dự đấu giá mình cũng phải cảnh giác. Bọn họ cố điều tra bọn tao, nhưng nhờ dùng người thay mặt mà dấu vết đã bị cắt đứt. Sau đó bọn họ lại truy đến người đó, nhưng cũng chẳng moi được gì. Giờ hàng đang trong tay mình, mà nếu họ muốn đoạt lại, thể nào cũng cử người chuyên xử lý mấy vụ ‘cứng tay’. Khi đó, sợi dây trên cổ họ sẽ siết thêm một vòng nữa.”

“N-Nhưng… chính em là người quyết định nhờ Greg thay mà.”

“À, nhưng Krai thì nhìn thấu mấy điểm yếu của mày hết rồi.”

Tino cứng họng.

“Chắc trong lòng cậu ấy cũng muốn dạy cho mày một bài học. Nhưng nếu cậu ấy làm thế, tao đâu còn cơ hội để mắng mày nữa, đúng không?”

Nghe vậy, mắt Tino bắt đầu ướt.

Một nụ cười mỏng thoáng hiện trên môi Liz, rồi cô bẻ ngón tay răng rắc.

Nếu đúng là như thế… thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Với Tino, mọi chuyện hôm đó trông như trùng hợp, nhưng cô từng tận mắt chứng kiến khả năng của Bang chủ nhiều lần rồi.

Cô biết Liz không nói dối.

Tino ngưỡng mộ bang chủ, tôn trọng anh như một thợ săn vĩ đại, và mang ơn sâu nặng vì anh từng nhiều lần cứu cô khỏi hiểm cảnh.

Nhưng tài năng ấy khiến cô vừa khâm phục, vừa sợ hãi.

Cũng vì thế, cô hiểu tại sao Liz đáng sợ bậc nhất lại có đệ tử, còn Bang chủ thì không.

“Thôi, Siddy sẽ lo mấy kẻ nguy hiểm thật sự. Krai nói mày không cần bận tâm đâu. Chỉ cần tránh đối đầu với chúng, để nếu chúng nghi ngờ mà rút lui thì càng tốt. Có thể kế hoạch của Krai sẽ hơi trật nhịp, nhưng giao tiếp với người khác mệt hơn chiến đấu với ma vật nhiều đấy. Hiểu chưa, Tino?”

“D-Dạ, hiểu rồi, Lizzy…”

Tino chẳng còn cách nào ngoài ngoan ngoãn gật đầu theo.

Liz không chỉ là một Đạo tặc xuất sắc, mà còn là thợ săn tiền thưởng từng tiêu diệt vô số tổ chức tội phạm và các nhóm Huyễn Ảnh.

Thỉnh thoảng, cô sẽ lôi Tino theo để “rèn luyện thực chiến”, nhưng Tino sớm nhận ra:

So với quái vật, con người còn đáng sợ hơn nhiều.

Dù yếu hơn, con người lại có trí và có ác tâm.

Tội phạm thì chẳng màng luật pháp, nhưng Tino và Liz thì không thể hành động như thế.

Chỉ những kẻ thật sự nguy hiểm mới bị treo thưởng truy nã.

Tino thấy tội cho Greg, nhưng cô chẳng biết làm gì được.

“Tao đang tính để Krai ‘vắt kiệt sức’ mày một thời gian. Sau vụ này, tao nhận ra có vài việc một con nhóc như mày làm được mà tao thì không.”

“Huấn luyện… của Bang chủ ạ?”

Chỉ mới nghĩ đến thôi, Tino đã rùng mình.

Huấn luyện của Liz đã đủ khiến cô lúc nào cũng như một chân bước sẵn xuống mồ, vậy mà giờ còn bị “vắt kiệt sức” nữa ư?

Cô thấy buồn vì bị Krai nhìn thấu điểm yếu, nhưng lời của Liz nghe vẫn quá sức với mình.

Gia nhập đội Grieving Souls là mục tiêu tương lai của cô, nhưng chưa phải bây giờ.

Cô muốn đợi đến khi đủ mạnh mới dám bước vào.

Trong Hang Sói Trắng, cô suýt mất mạng.

Nhưng với Bang chủ, chuyện đó còn chưa được tính là một “Thử luyện”, nghĩa là…

Mình vẫn chưa sẵn sàng.

Mình còn lâu mới chịu nổi thử luyện thật sự của Bang chủ.

Giờ chỉ cần sống sót qua bài tập của Lizzy thôi đã là may rồi…

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cô lạnh cả sống lưng.

Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa vang lên.

Tino quay đầu nhìn.

Cô quen biết không ít người, nhưng gần như chẳng ai dám đến thăm cô, bởi trong nhà cô, “nữ quỷ” Liz vẫn đang ngồi lù lù kia.

Đảm bảo rằng Liz đang trong tâm trạng tương đối “hiền”, Tino rụt rè ra mở cửa.

Mắt Liz trợn lên khi thấy người đứng ngoài.

Đó là một ông lão tóc bạc, khuôn mặt nghiêm nghị, Matthis Cardol, chủ tiệm Magi’s Tale.

Ông mặc tạp dề loang lổ vết mực và xách theo một chiếc hộp nhỏ.

Khi thấy Tino, nét mặt ông dịu lại đôi chút.

Matthis hắng giọng, nói với giọng pha chút áy náy:

“Xin lỗi vì đến đột ngột, tiểu thư. Ta vừa hoàn thành việc giám định Bảo Cụ mà cháu và thằng nhóc kia mang đến. Biết dạo này hai người bận tối mắt, nên ta nghĩ chắc cháu quên mất rồi. Đáng lẽ ta có thể đưa thẳng cho cậu ta, nhưng vì cháu là người tìm ra món này, nên ta muốn trao lại cho cháu.”

Tino tròn mắt.

Ông nói đúng, cô hoàn toàn quên khuấy vụ giám định ấy.

Hôm đó, toàn bộ sự chú ý của Bang chủ đã chuyển sang chiếc mặt nạ, chẳng còn quan tâm gì đến món Bảo Cụ kia nữa.

Thực ra món đó đã được cô dâng cho Bang chủ, nên giờ không còn là của cô nữa.

Có lẽ Matthis cố tình mang đến cho cô, vì muốn cô là người tận tay trao lại cho bang chủ.

Liz liếc sang Matthis, nhíu mày rõ rệt.

“Ê, Matty, tốt nhất là đừng có động vào Tino nếu chưa xin phép bọn tôi. Ông không muốn vợ mình biết chuyện này đâu nhỉ? Nếu không muốn rắc rối, thì mau mang cho Krai một món Bảo Cụ xịn đi. Tôi rộng lượng lắm, mỗi lần ông gửi đến một món, tôi sẽ cho ông mượn Tino một ngày. Nhưng mà, chỉ cần nó bị trầy một vết thôi, tôi sẽ xử ồn ngay đấy.”

Matthis đỏ bừng cả mặt, gào lên tức tối:

“Cô ở đó từ bao giờ thế hả? Với lại ta có đụng gì cháu ấy đâu, cái con ngu nửa mùa này! Thời buổi gì mà chẳng ai biết tôn trọng người lớn nữa vậy trời!”

Mấy màn đấu khẩu như thế này giữa hai người họ diễn ra như cơm bữa.

Vì Matthis vốn là một trong những người quen lâu năm của Liz ở thủ đô, nên dù cãi vã kịch liệt mấy cũng không đến mức xé to chuyện.

Matthis mở chiếc hộp ra.

Bên trong là bản báo cáo giám định và một chiếc vòng tay quen thuộc.

“Ủa, sao ông mang cái này cho Tino mà không phải cho Krai thế? Ông có thấy mình đáng sợ không đấy? Mà ông không muốn cháu gái mình biết chuyện này đâu nhỉ? Con bé tên gì nhỉ, Cecy? Nếu không muốn nó nghe được, thì mau kiếm cho Krai một món Bảo Cụ khiến cậu ấy vui đi.”

“Cái… Cô nghe từ đâu ra thế, thôi kệ! Bảo Cụ đó là do tiểu thư tìm được! Với lại ta có kiếm được bao nhiêu món khiến thằng nhóc đó hứng thú đâu! Nếu cô thật sự là thợ săn thì tự mà đi tìm Bảo Cụ đi chứ!”

“Trước đây ông có cả núi Bảo Cụ cơ mà. Tôi mới nói với Gark hôm trước đấy, chắc ông xuống tay rồi ha?”

“Là tại cái thằng nhóc đó gom sạch hàng của ta rồi còn gì! Bảo nó bán lại cho ta vài món đáng giá đi!”

Trong lúc hai người vẫn đang đấu võ mồm, Tino liếc sang tờ giấy giải thích về món Bảo Cụ.

“Mirage Form? Một thiết bị tạo ảo ảnh bằng ánh sáng? Tầm hiệu quả: 1m. Nếu dùng khéo thì có thể khiến một hình người nhảy múa trên lòng bàn tay…”

Cô lẩm bẩm.

“Ra là Bảo Cụ tạo ảo ảnh sao?”

…Có vẻ đây không phải món dễ định giá.

Thợ săn thường thích những Bảo Cụ đơn giản mà mạnh mẽ, như bình nước tạo ra nước vô hạn, hay thanh kiếm tự tăng tốc khi vung.

Bảo Cụ càng dễ dùng, công dụng càng rõ, thì giá trị càng cao.

“Là món hiếm đấy. Dù sao thì, chắc chẳng đào được thứ này ở Tàn Tích Cột Alleyne đâu.”

Chiếc vòng này thật khó đánh giá.

Khả năng tạo ảo ảnh thì nghe cũng thú vị, nhưng tầm hoạt động ngắn và khá khó sử dụng.

Nếu đem bán, chắc chẳng được bao nhiêu.

Mà nếu chỉ để tạo ảo ảnh, dùng ma pháp còn nhanh hơn, pháp sư có chút năng lực là làm được ngay.

Với một món mà Bang chủ bảo phải đi lấy về, thì Bảo Cụ này thật chẳng có gì đặc biệt.

Đột nhiên, Tino nhận ra chiếc vòng đã biến mất khỏi hộp.

Liz đã cầm nó lên, ngắm nghía kỹ lưỡng.

Sau vài giây im lặng, cô từ từ quay sang Tino.

“…Cái này để tao đem cho Krai. Có ý kiến gì không, Tino?”

Liz nói.

“Hả? K-Không đâu, Lizzy.”

Như mọi khi, Tino chỉ kịp gật đầu theo phản xạ.

Liz ôm chiếc vòng vào ngực, xoay người một vòng, khuôn mặt rạng rỡ hơn hẳn mọi khi.

Matthis nhìn cảnh đó mà chẳng hiểu nổi sao một người lại phấn khích còn người kia thì nhạt như nước ốc.

Liz thì cười lớn, giọng vui đến nỗi muốn bật tung mái nhà.

“Wooo-hooo! Krai sẽ thích cái này cho mà xem! Giỏi lắm, Tino, tao mua cho mày con dao găm mới nhé!”

“Hả? Nhiều vậy ạ?! Ơ, um… Lizzy, đ-đợi đã—”

Liz hiếm khi tặng quà cho Tino.

Hẳn chiếc vòng này thực sự đặc biệt lắm.

Tino đang định khéo léo từ chối thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ sau lưng:

“Khoan đã, Lizzy! Phải xử cho công bằng chứ. Đúng không, Tino?”

Tino đông cứng người lại.

Đó là giọng của người chị còn lại, Sitri Smart, đang nở nụ cười tươi như chẳng có chuyện gì.

Cô cảm nhận bàn tay ai đó đặt lên vai mình, cả người khẽ run.

Nụ cười biến mất khỏi mặt Liz.

“Hử? Tino là đệ tử của chị, nên đồ nó tìm được dĩ nhiên thuộc về chị. Em xen vào làm gì hả, Siddy?”

Giọng Liz sắc như dao, đủ dọa người khác cứng họng, nhưng Sitri thì không.

“Chính em là người khiến Krai gặp rắc rối, và mọi chuyện bắt đầu vì chị bảo muốn luyện tập với golem, đúng chứ? Thế nên chị phải đưa Bảo Cụ này cho em. Em cũng đồng ý với chị, phải không, Tino?”

Sitri nói rất điềm nhiên, như thể kết luận đã có sẵn.

Dù giọng cô dịu hơn Liz, nhưng vẫn mang một sức ép không cho phép ai phản đối.

Rồi cô ghé sát tai Tino, thì thầm thêm một câu:

“Nếu em đưa cho chị, chị sẽ mua cho em một con dao găm mới và một chiếc váy thật đẹp nữa.”

Trong căn nhà nhỏ nơi Tino sống, những lời tố qua tố lại bay loạn như đạn pháo.

“Ai cho phép em quyến rũ Tino hả?! Krai giao nó cho chị trông coi! Chính cậu ấy bảo chị muốn làm gì thì làm đấy!”

Còn chủ nhân căn nhà, Tino thì đang co ro trong góc, run như cầy sấy, chỉ biết nhìn hai người chị sư phụ cãi nhau chí chóe.

Về nguyên tắc, thợ săn càng chinh phục nhiều kho báu thì thể chất càng mạnh mẽ.

Hấp thụ ma chất không chỉ tăng sức mạnh cơ bản mà còn giúp họ trưởng thành về kinh nghiệm.

Đó là lý do khó ai có thể địch lại một thợ săn cấp cao.

Tino tự thấy mình cũng khá tự tin với năng lực của một thợ săn trung cấp.

Nhưng so với Liz và Sitri, những người đã lăn lộn ở chiến trường từ lâu trước khi cô cầm vũ khí thì cô vẫn còn kém xa.

Một trong hai người, trán nổi gân xanh, hét lên giọng lanh lảnh đến mức rợn người:

“Tino là đệ tử của chị chỉ vì chị mè nheo đòi đấy thôi! Lẽ ra ban đầu phải là của em! Nếu con bé theo em từ đầu, giờ chắc nó đã là siêu thợ săn biết bay và bắn tia laser bằng mắt rồi!”

Người kia đáp lại với giọng thấp hơn, vẫn bình tĩnh, nhưng áp lực chẳng kém.

Nếu hai người có cùng tài năng, cùng tổ đội, cùng trải qua những thử thách tương tự, thì lượng ma chất họ hấp thụ sẽ tương đương nhau.

Dù công việc khác biệt, nhưng theo góc nhìn của Tino, sức mạnh hai chị em nhà Smart gần như ngang nhau.

Tino từng dám một mình đột kích các kho báu, và điều đó giúp cô tiến bộ nhanh hơn người thường.

Nhưng dù thế nào, so với hai chị sư phụ này, cô vẫn chỉ như hạt bụi trong bão.

Thế nên trong tình huống này, cô chỉ còn biết ngồi im trong góc, run rẩy chờ cơn bão đi qua.

“Dù sao thì, có một sư phụ giàu có dễ dàng ban cho sức mạnh vẫn hơn là kẻ bắt đệ tử làm mấy bài tập kỳ quặc,” Sitri lý sự.

“Hả?! Sức mạnh mà chỉ biết nhận thì chẳng có ý nghĩa gì hết! Với lại em đâu chỉ cho, em còn lấy đi nữa chứ!”

Liz quát lại.

“Em biết chừng mực mà! Với Tino, em đâu cần tước đoạt ý chí tự do của con bé, mà nó thì ngoan ngoãn thế còn gì! Còn đòi gì hơn nữa?”

“Đủ rồi, mấy đứa kia! Đừng có cãi nhau nữa, dọa con bé sợ kìa!”

Matthis nãy giờ vẫn đứng nhìn hai chị em mỗi lúc một gắt, nhăn nhó, cuối cùng quyết định phải lên tiếng.

Nhưng cả Liz lẫn Sitri đều chẳng có vẻ gì là muốn hạ hỏa.

“Tino và tôi là người tìm ra Bảo Cụ đó, nên ông đừng xen vào!”

Liz nói.

“Không, Tino là người tự mình tìm thấy sau khi cố gắng hết sức! Con bé nói sẽ đưa nó cho em, nên em có quyền quyết định!”

Sitri phản pháo.

Em chưa từng nói thế mà, Sitri… Tino thầm than trong lòng.

Cô đang định lên tiếng thì hai chị em đồng loạt quay lại nhìn mình, khiến lời lẽ kẹt cứng trong cổ họng.

Vấn đề quyền sở hữu món Mirage Form bỗng dưng trở thành chuyện chẳng liên quan gì đến Tino nữa.

Cô thích ý tưởng có con dao mới và cả chiếc váy xinh, nhưng nếu món Bảo Cụ này khiến Krai vui đến thế, cô muốn tự tay đem nó trao cho anh.

Dù vậy, xem chừng giờ có xin lại cũng chẳng ích gì.

Thật không ngờ, một cuộc cãi vã long trời lại nổ ra chỉ để giành quyền mang Bảo Cụ đi nộp…

“Thật ra, em có thể thôi đừng lúc nào cũng như kền kền chực mồi được không?! Về phòng thí nghiệm mà chui rúc đi!”

Liz gào lên.

“Tại chị lúc nào cũng, lúc nào cũng gây chuyện cả đấy! Em dọn hậu quả cho chị mãi mà có dọn nổi đâu!”

Sitri đáp trả.

“Hả?! Thế Luke thì sao?! Với lại có ai nhờ em dọn giúp đâu!”

“Luke khác, vì mấy người bị anh ấy gây rắc rối thì chẳng còn ai kể lại được nữa! Còn chị thì chỉ biết tạo việc cho em thôi!”

“À, ờm… em không có ý gì đâu, hay là… hay là để em đưa Bảo Cụ đi cũng—Á!”

Liz chẳng buồn nghe Tino nói.

Cô nhặt một rương báu trên sàn, quăng thẳng vào Sitri.

Cú ném không chút kiềm chế, nhưng Sitri với phản xạ của một Nhà Giả Kim lão luyện, nhanh như chớp vớ lấy cái khay trên bàn, chặn lại.

Chiếc rương bật ngược, đập tan một cái tủ rồi ghim luôn vào tường.

Tiếng kính vỡ vang lên chan chát.

Tino gom hết can đảm, hét lên yếu ớt:

“Dừng lại đi hai người! Hàng xóm sẽ mắng em mất!”

Cô dang hai tay đỡ lấy ấm trà và tách sứ đang bay ngang đầu.

May mà Liz chưa tung hết sức, nên chỉ cần tập trung một chút là Tino còn theo kịp.

Giữa đống đồ đạc bay loạn xạ, cô vừa né vừa kịp phân loại:

Món nào dễ vỡ thì chụp lấy, đặt gọn vào góc.

Mấy thứ còn lại thì đập rớt xuống.

Tino khốn khổ thật sự.

Cô cảm thấy may mắn vì cuộc chiến này không nổ ra ngay trong bữa ăn, chứ nếu dao nĩa mà cũng bay, chắc cô đã thủng vài lỗ rồi.

Ít ra, cô vẫn còn phải bảo vệ Matthis.

Trong khi đồ đạc tiếp tục bị ném tứ tung, hai chị em vẫn chẳng ngừng công kích nhau bằng lời lẽ cay độc.

Matthis run rẩy đứng nhìn cảnh hỗn loạn tăng tốc từ 0 lên 100 chỉ trong vài giây.

“Trời ơi… có gì khác nhau đâu, ai đưa chẳng được…”

Ông lẩm bẩm.

“Cả hai người làm ơn bình tĩnh đi! Nếu vì cái đó mà đánh nhau thì, thì để em tự mang Bảo Cụ đi nộp!”

Tino la lớn.

Cô đã phải dồn hết can đảm để hét, nhưng giọng nói nhỏ bé ấy vẫn chẳng lọt nổi vào tai hai người kia.

Chừng nào họ còn ném mấy món vớ vẩn quanh nhà thì còn đỡ, chứ nếu dao găm hay lọ thuốc nổ bắt đầu bay, thì nửa căn nhà này coi như tiêu.

Lúc đó, cô chỉ còn nước sống giữa đống đổ nát cho đến khi gom đủ tiền sửa lại.

Can thiệp bằng sức mạnh ư?

Bất khả thi.

Một mình cô chen vào cũng chẳng khiến ai chịu dừng.

Muốn chấm dứt cảnh này, chắc phải có người trong Grieving Souls đến, hoặc ít nhất là Phó Bang Chủ, ai đó có liên hệ với Krai và có đầu óc tỉnh táo một chút.

Đáng tiếc, kiểu người như vậy hiếm khi bước chân đến nhà cô.

Tino vừa cố đỡ mấy vật thể bay, vừa gắng nghĩ cách giảm thiệt hại xuống thấp nhất thì, cốc, cốc, cốc, tiếng gõ cửa vang lên.

—-

“Thưa Bang chủ, em nhớ anh quáaaaaaa!”

Cái gì vậy trời?!

Tôi suýt đánh rơi cái bánh đang cầm, mắt mở to kinh ngạc.

Tino nhảy bổ vào tôi, ôm chầm lấy.

Tôi nhìn xuống, ngỡ ngàng trước sự nhiệt tình chẳng hề giống tính cách mọi khi của cô bé.

Đôi mắt cô hoe đỏ, nhìn tôi đầy cảm xúc khiến tôi bỗng thấy… cần phải bảo vệ.

Tôi mù tịt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Dù có định đóng vai một bang chủ trầm tĩnh, đáng tin, thì tôi cũng chẳng ngờ mình lại được chào đón kiểu này.

Bối rối, tôi đưa tay xoa đầu Tino như vẫn làm với Liz, rồi bước vào nhà.

Và, trời ạ, nhà Tino như vừa trải qua một trận động đất.

Lần trước tôi đến, mọi thứ còn gọn gàng sạch sẽ.

Giờ thì vỡ vụn, đổ nát, chỗ nào cũng đầy rương báu, mảnh kính và gỗ vụn.

Trông chẳng khác gì tàn tích bị bỏ hoang.

Có khi nào mình đến không đúng lúc không nhỉ…?

Ở giữa phòng khách, tôi thấy cảnh quen thuộc:

Hai chị em nhà Smart đang đối đầu nhau.

Khi thấy tôi xuất hiện, Liz vội vẫy con dao như cái quạt, còn Sitri phồng má, giấu lọ thuốc đỏ rực ra sau lưng.

“À…”

Liz cười gượng.

“Chào buổi sáng, Krai.”

“Thật đấy, Lizzy. Tại chọ làm ầm lên nên Krai mới phải đến đây đó,” Sitri nói giọng trách móc.

“Chào anh, Krai.”

“M-Mãi mới đến hả nhóc?! Mau giải quyết đi chứ!”

Chuyện Liz và Sitri có mặt ở nhà Tino thì không lạ, nhưng Matthis cũng ở đây thì đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Mặt ông đỏ lựng, mắt trợn trừng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi chỉ mang bánh đến thăm thôi mà giờ lại bị cuốn vào cơn bão này…

Tôi đặt tay lên vai Tino, luồn ngón tay vào mái tóc cô để trấn tĩnh lại, rồi nghiêng đầu hỏi nhẹ:

“…Trước hết, hai người. Ngồi xuống. Ngay ngắn.”

“Không, Krai, chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi mà…”

Sitri lên tiếng trước.

“Ơ, nói đơn giản thì… là Siddy với Tino đang định giành công của tớ. Tớ đâu có sai gì đâu, đúng không?”

Liz nói, giọng vừa ngây thơ vừa… rất không vô tội.

Hai chị em quỳ ngồi trên tấm thảm, chân xếp lại ngay ngắn, vừa biện hộ vừa lén liếc nhau, còn tôi thì chỉ biết thở dài.

Tôi ngả người ra ghế, thở dài một hơi thật sâu.

Tino giờ đã bình tĩnh lại ngồi cạnh tôi, và chẳng hiểu sao lại nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ đến lạ.

“Không, không, không. Làm thế đâu có đúng cách.”

Tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng chắc chắn rằng đó không phải cách xin lỗi.

Với kinh nghiệm của một “cao thủ trong làng xin lỗi”, tôi có thể tự tin mà chấm cho hai đứa điểm liệt.

Liz và Sitri ngồi cúi đầu, mắt ươn ướt, im thin thít nghe tôi chỉnh lỗi.

Đặt cạnh nhau thế này mới thấy rõ hai người đúng là chị em ruột.

Từ bé, Sitri và Liz đã suốt ngày cãi nhau.

Miệng lưỡi, tay chân, chẳng thiếu kiểu nào.

Tôi cũng quen với cảnh đó rồi, nhưng dù đã trở thành những thợ săn tài năng, họ vẫn chẳng khác xưa là bao.

Chắc người ngoài nhìn vào thì chịu không nổi đâu.

“Tại sao anh lại… Thôi, kệ đi. Dù sao thì vụ này cũng chẳng nghiêm trọng gì cả.”

Sitri nói trước.

“Đúng đó.”

Liz thêm vào.

“Chỉ là khởi động thôi mà! Tino quen rồi, nên cậu khỏi phải xen vào đâu.”

Nhìn vẻ mặt họ, tôi đoán hai cô cũng thấy có lỗi phần nào.

Khác với tôi, họ vốn chẳng quen phải xin lỗi ai, nên lời nói cứ vấp mãi chẳng ra đầu đuôi.

Còn tôi thì chỉ định… mang ít bánh qua thôi mà.

Matthis đứng gần đó, thở ra một hơi đầy bất lực trước cảnh hai chị em đột ngột thay đổi thái độ 180 độ.

“Thằng nhóc này vẫn là điểm yếu của tụi nó…”

Ông lẩm bẩm.

“Chuyện thường thôi. Quen nhau lâu là dễ vậy lắm.”

Tôi đáp.

“Không, ta không nghĩ là như thế đâu…”

Ông cau mày.

Tôi chắc chắn là lần này Liz nổ phát súng đầu tiên.

Cô ấy lúc nào cũng dễ nổi khùng vì mấy chuyện nhỏ nhặt…

Nhưng Liz không phải không nói chuyện được, chỉ là… cô ấy quên hết mọi lời dặn sau 5 phút thôi.

“Em biết mà, chỉ có anh mới ngăn được họ.”

Tino nói, mắt rưng rưng.

“Cảm ơn anh nhiều lắm. Anh thật sự là cứu tinh của em.”

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi không hẳn là ngưỡng mộ nữa… mà giống kiểu tín đồ nhìn thần thánh hơn.

Xin lỗi nha, thật lòng là tôi chẳng làm gì xứng đáng cả…

“Hãy nhớ lấy điều này, Tino.”

Liz nắm chặt tay, trừng mắt với Tino.

“Chị chỉ nghĩ cho lợi ích của cả hai bên thôi mà…”

Sitri nói, ánh mắt ngước lên đầy vẻ cầu hòa, như thể đang năn nỉ được tha lỗi.

Rõ ràng là họ chẳng có ý hối lỗi gì hết.

Tôi cũng chẳng đòi họ phải dừng cãi nhau hoàn toàn, vì mấy vụ đấu khẩu kiểu này cũng là bằng chứng cho thấy họ thân thiết.

Với lại… mắng mỏ tụi nó thế này cũng vui phết, dù tôi chẳng biết mình đang mắng vì chuyện gì.

Sitri có vẻ hiểu lầm sự im lặng của tôi.

Không biết bằng cách nào, cô ấy trườn lại gần, quỳ ngay ngắn mà vẫn tiến được sát bên tôi.

Rồi cô vòng tay ôm chặt lấy chân tôi, giọng ngọt lịm:

“Xin lỗi nha, Krai. Bọn em không định gây phiền phức đâu. Chỉ cần thêm chút thời gian thôi là mọi thứ đã được giải quyết êm xuôi rồi!”

Tôi cảm thấy có thứ gì mềm mềm… ép sát vào người.

Rất mất tự nhiên.

Nhưng nói thật, có người đàn ông nào không yếu lòng trong tình huống này chứ?

Tất nhiên, tôi chẳng tin là “thêm chút thời gian” là xong chuyện.

Chắc lại chuẩn bị dùng ma thuật hay thuốc nổ gì đó thôi.

“Tớ cũng vậy! Tớ đâu muốn gây rắc rối cho cậu, Krai! Tino với Siddy mà bớt ích kỷ thì…”

Không chịu thua, Liz cũng bật dậy, nhào đến ôm chân tôi luôn.

Tôi nhìn xuống, cảm giác cứ như mình vừa ngồi lên ngai vàng giữa hai nàng vậy.

Tôi chẳng hiểu nửa lời chuyện đang diễn ra, nhưng vẫn gật đầu tỏ vẻ thông cảm, rồi búng tay một cái.

“Ờ, rồi. Giờ thì hai cô dọn dẹp đi.”

Cả Sitri và Liz đồng thanh đáp, cùng đứng dậy.

Không hiểu chuyện, nhưng ít nhất tôi vẫn kiểm soát được tình hình.

“Em thích dọn dẹp lắm! Em sẽ làm hết sức!”

Sitri reo lên.

“Siddy, lo mua thêm kính mới đi. Còn lại để chị dọn. Và lần này nhớ mua loại chắc hơn chút nhé.”

Liz nói.

“Trời đất, Lizzy, loại đó là loại chắc nhất rồi, à, thôi, quên đi.”

Sitri vụt ra khỏi nhà, còn Liz thì bắt đầu thu dọn chén cốc và dựng lại tủ.

Nhìn cách họ làm, rõ ràng đây chẳng phải lần đầu họ phá tan nhà như thế.

Chỉ cần ít phút thôi, căn phòng sẽ lại nguyên vẹn như cũ.

Hôm nay, tôi đã biết thêm một điều:

Dù ít thôi, nhưng Liz và Sitri vẫn có khả năng cảm thấy tội lỗi.

…Mà tôi vẫn thích cái cảm giác Sitri áp ngực vào người thật đấy.

Tôi đang thả hồn theo dòng suy nghĩ thì Tino giờ đã bình tâm lại khẽ hỏi:

“À, bang chủ ơi, sao anh lại tới đây vậy ạ?”

“À, tôi mang ít bánh qua. Hàng mới đấy, coi như quà cảm ơn.”

Định nói thêm: “Vì hai người kia suốt ngày gây chuyện với em”, nhưng vừa ngẩng lên thì thấy Tino đã rơm rớm nước mắt, xúc động đến mức run giọng.

“Cảm… cảm ơn anh nhiều lắm! Em nguyện theo anh đến cuối đời luôn!”

“Ơ, khoan, bình tĩnh đã… chỉ là bánh thôi mà. Này, đừng khóc.”

Tino đúng là hơi quá rồi.

Tôi chỉ mang bánh tới thôi mà…

Chắc sau này tôi nên đối xử nhẹ nhàng với con bé hơn chút.

Tino vừa sụt sịt vừa mở hộp bánh.

Thấy bên trong có hai miếng, mắt cô sáng lên một thoáng rồi mỉm cười hài lòng.

“Anh đúng là chu đáo quá. Miếng còn lại chắc là cho Matthis, đúng không ạ?”

Hả?

Cho Matthis á?

Cái miếng đó là của tôi mà?

Tôi có biết ông ta cũng ở đây đâu…

“Pfft, rườm rà quá. Nếu cậu có thời gian lo cho ta thì nên đến sớm hơn mới phải.”

Matthis nói, giọng có vẻ bực.

Có gì mà tình cảm đâu chứ.

Tôi còn chẳng định chia bánh cho ông, mà ông cũng đâu cần.

Tôi đứng đực ra vì lời của Matthis, nhưng Tino, cô học trò đáng tin cậy của tôi liền lên tiếng đỡ lời:

“Bang chủ nghiêm túc lắm, nên chuyện hình thức là không qua mắt được anh ấy đâu. Nhưng yên tâm, bang chủ có gu bánh cực kỳ tinh tế đó!”

“Tch. Thôi được, nếu cháu đã nói vậy thì từ chối cũng kỳ. Ta ăn rồi mang phần còn lại cho cháu gái cũng được.”

“Ờ, ờ, vậy đi.”

Tôi chẳng dám phản đối.

Nói gì thì nói, tôi chỉ muốn ăn bánh với Tino thôi…

Rồi lúc đó, tôi chợt thấy một chiếc hộp đặt trên bàn, bên trong là chiếc vòng tay quen thuộc.

Tino cũng để ý theo ánh mắt tôi.

Cô khựng lại một thoáng, rồi khẽ mỉm cười.

“Thật đúng lúc, bang chủ! Matthis vừa thẩm định xong Bảo Cụ rồi mang qua đây đó! Nhìn nè, chính là món Bảo Cụ em tìm được hồi nãy đó! Em tìm được đó nha!”

Không biết từ lúc nào, Sitri đã quay lại.

Cô nở nụ cười tươi rói, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào Tino.

“Lizzy, có phải em dạy dỗ con bé hơi… thất bại rồi không?”

Cô hỏi, giọng đầy bất lực.

—-

Thế giới của tôi như bừng sáng.

Mọi gánh nặng với tư cách thủ lĩnh đều tan biến.

Tôi chẳng còn lo nghĩ gì cho tương lai cả.

Vừa đi dọc hành lang về phòng làm việc, tôi vừa huýt sáo khe khẽ và tình cờ chạm mặt Eva.

Dù đã cố giữ nét mặt bình thản như thường, nhưng có vẻ cô ấy vẫn nhận ra điều gì đó.

“Có chuyện gì à?”

Eva tròn mắt nhìn tôi.

“Trông anh vui ra mặt luôn kìa.”

Giờ tôi chỉ muốn… hát, rồi nhảy nữa.

Nhưng tôi là người đàn ông lạnh lùng, nên thôi.

Cũng phải thôi, Eva với tôi quen nhau lâu rồi, có gì giấu được cô ấy đâu.

Tôi chỉ mỉm cười, giơ cổ tay phải ra cho cô ấy xem, nơi có chiếc vòng đen lấp lánh, Mirage Form.

Miếng bánh của tôi lần này tuy rơi vào tay Matthis, nhưng tôi lại chẳng còn bận tâm.

Thật lòng mà nói, tôi thấy mừng vì mình đã ghé qua nhà Tino hôm đó.

Vừa thấy chiếc vòng, sắc mặt Eva lập tức thay đổi.

Cô bước nhanh tới, cau mày hỏi:

“Hả?! Anh lại mua thêm Bảo Cụ nữa sao?”

“Ơ, không, không phải thế,” tôi vội xua tay.

“Cái này Tino tìm được rồi tặng tôi đấy, không làm tăng khoản nợ đâu.”

Eva thở dài:

“Thôi được… nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không ổn đâu nhé.”

Thật ra thì, tôi cũng có cảm giác y chang.

Nhưng giữa mối quan hệ sư đồ của Liz và Tino, tôi chẳng nên xen vào.

Tôi từng khuyên Liz vài lần, nhẹ nhàng lắm rồi, mà con bé có bao giờ nghe đâu.

Giờ chỉ đành dõi theo tụi nó thôi.

Dù sao thì, mấy chuyện đó giờ chẳng quan trọng.

Cái tôi quan tâm bây giờ là Bảo Cụ mới!

Tino nhặt được nó ở Tàn tích Alleyne, một món đồ khá đặc biệt, có khả năng tạo ảo ảnh.

Dạng vòng tay như này thì nhiều lắm, tôi cũng có kha khá trong bộ sưu tập, nhưng tạo được ảo ảnh thật thì chưa từng thấy.

Về giá trị thị trường thì còn phải xem nhu cầu, nhưng kiểu hàng hiếm thế này chắc chắn không tầm thường rồi.

Matthis còn tốt bụng sạc đầy năng lượng cho tôi luôn.

Eva vẫn có vẻ chưa yên tâm, nên tôi quyết định… khoe luôn cho cô ấy xem công dụng tuyệt vời của nó.

Tôi tập trung tinh thần, chiếc vòng bắt đầu ấm dần lên, rồi ánh sáng nhảy múa trên lòng bàn tay tôi.

“Nhìn nè, Eva, bánh ngọt!”

“Ờ… ờ, đúng là bánh ngọt thật.”

Ảo ảnh trước mặt là chiếc bánh tôi mang đến nhà Tino, lớp kem vàng óng ánh phủ trái cây quý chỉ mọc trong những khu rừng dồi dào ma lực.

Mirage Form đúng là tạo hình ảnh ba chiều thật.

Ảo thuật vốn chia làm hai loại:

Một là tác động vào tâm trí khiến người ta “thấy” ảo ảnh, hai là thật sự tạo hình ảnh trong không gian.

Thứ này thuộc loại thứ hai.

Khá kén người dùng, chắc phải luyện nhiều mới thuần thục, nhưng ứng dụng thì vô số kể.

Eva nghiêng người chạm thử, ngón tay xuyên qua chiếc bánh ảo.

Cô nhăn mặt, đúng là nhìn gần thì thấy khác bánh thật rõ ràng.

Không mùi, không vị, thậm chí hình dạng cũng hơi sai.

Chiếc bánh thật kia vốn là kiệt tác, tinh chỉnh qua hàng chục lần thử nghiệm của đầu bếp tài hoa.

Còn thứ tôi tạo ra… chỉ giống được sơ sơ.

Nhìn hai cái cạnh nhau, đúng là chênh lệch một trời một vực.

…Chắc do tôi không nhớ rõ hình dáng nó.

Lúc ăn, tôi toàn tập trung vào vị thôi mà.

Chắc luyện thêm là được.

“Đừng làm mặt đó nữa,” tôi cười.

“Đây, tôi tạo hình Eva cho xem!”

Theo lời Matthis, tầm hoạt động hiệu quả của Bảo Cụ là 1m20, cũng là kích cỡ tối đa của ảo ảnh.

Tức là đủ để tái hiện một người thật!

Nếu khéo dùng, có thể hù dọa kẻ địch trong hầm kho báu chẳng hạn.

Dù sao thì pháp sư chuyên ảo thuật vẫn mạnh hơn nhiều, nhưng mà thôi.

Ảo ảnh Eva hiện ra, y như thật, kính mảnh, ánh mắt sắc lạnh, từng chi tiết đều tinh tế.

Nhìn kỹ mới thấy hơi sai, nhưng cũng đủ khiến người khác tưởng là chị em sinh đôi.

…Trừ việc chỉ hiện mỗi phần đầu.

Eva không nói gì, chỉ giơ tay đập luôn vào cái đầu ảo kia, rồi liếc tôi bằng đúng ánh mắt của bản gốc.

“Làm ơn dừng trò này lại được không?”

“Tôi không giỏi tái tạo thân thể,” tôi phân trần.

“Không có hình mẫu chuẩn thì khó mà đoán đúng… Nhưng nếu trùm thêm áo choàng lên thì—”

Eva liếc sang “bản sao” của mình, giờ trông chẳng khác gì một hồn ma lơ lửng, và nói thật to:

“DỪNG. NGAY!”

—-

Tối đó, tôi lui về căn phòng bí mật riêng.

Ghi thêm “Mirage Form” vào danh sách bộ sưu tập, tôi không khỏi háo hức nghĩ xem liệu nó có thể thay thế cho Mặt nạ Chuyển hoán, món Bảo Cụ tôi từng khao khát mà không mua nổi hay không.

Nếu được thì đúng là mở ra cả trăm khả năng mới.

Tôi muốn thử ngay, nhưng không có Lucia ở đây nên việc sạc lại năng lượng khá khó.

Dẫu vậy, tôi vẫn nghịch thử bằng cách chồng mặt Ark lên mặt mình.

Nhìn vào gương, tôi cười phá lên, mái tóc đen của tôi thò ra quanh viền tóc vàng của Ark, trông buồn cười không chịu nổi.

Khác với Mặt nạ Chuyển hoán, Mirage Form chỉ tạo hình ảnh chứ không biến đổi thật, nên nếu dùng để cải trang thì chắc phải cẩn thận hơn nhiều.

Có lẽ tôi sẽ cần một chiếc mũ to để che phần tóc thì mới ổn.

Giờ nghĩ lại, tôi mới nhớ, Sitri từng nói cô ấy để tóc ngắn là để cải trang cho tiện.

Tôi cần kiểm chứng xem mình có thể duy trì ảo ảnh bao lâu, nên vừa đeo khuôn mặt Ark, tôi vừa mở sổ đăng ký Bảo Cụ ra xem.

Lần này, mục tiêu của tôi là tìm món nào thích hợp với Tino.

Sau khi nhận được món quà tuyệt vời từ con bé, tôi cảm thấy nên tặng lại thứ gì đó xứng đáng.

Dù sao thì hầu hết Bảo Cụ mà Liz và Sitri đang dùng cũng đều xuất phát từ bộ sưu tập của tôi cả.

Tôi là một nhà sưu tầm, nhưng không thuộc kiểu chỉ thích ngắm nghía đồ đạc như vật trưng bày.

Tôi thích nhìn những món trong tay mình được dùng thực sự bởi đồng đội, bởi bạn bè.

Dĩ nhiên, việc Tino có được phép dùng Bảo Cụ hay không còn do Liz, sư phụ của cô bé, quyết định.

Nhưng sớm muộn gì Tino cũng sẽ chính thức gia nhập tổ đội chúng tôi, nên chọn sẵn một món cho con bé cũng chẳng hại gì.

Lâu rồi tôi mới cảm thấy hứng thú với công việc kiểu này, nên vừa xem sổ vừa thấy lòng phấn chấn hẳn.

Tino là Đạo tặc, vậy có lẽ hợp với cùng loại Bảo Cụ mà Liz dùng?

Hay nên chọn thứ khác, vì cả hai sẽ cùng một đội?

Bộ sưu tập của tôi đồ sộ lắm, từ những Bảo Cụ có sức mạnh vượt trội cho tới những món có thể thay thế phép thuật.

Việc chọn ra “Bảo Cụ chính” với thợ săn là chuyện đủ sức thay đổi cả cuộc đời.

Tino là cô gái nghiêm túc, nên nếu tôi định chia sẻ Bảo Cụ của mình, tôi muốn nó được dùng đúng cách, chứ không qua loa.

Tôi đang nằm trên giường, lật từng trang trong quyển sổ dày cộp thì nghe tiếng gõ cửa khe khẽ.

Có lẽ là Tino.

Tôi bảo cô bé vào đi, cửa hé mở một chút, một con mắt đen nhỏ nhắn rụt rè nhìn vào.

“Xin lỗi, bang chủ…”

Cô nói lí nhí.

Lạ thật, con bé có vẻ căng thẳng hơn thường ngày.

Tôi đâu định tặng Bảo Cụ ngay hôm nay, chỉ muốn nói chuyện thôi mà.

Tùy vào cuộc trao đổi, biết đâu tôi lại chọn được thứ phù hợp, hoặc nếu cần thì có thể mua mới luôn cũng được.

Nếu là vì Tino, chắc chỉ cần tôi năn nỉ một chút, Matthis cũng sẽ cho mượn kho đồ của ông ta thôi.

Tino và tôi còn đang nhìn nhau im lặng thì rầm, Liz đạp cửa xông vào.

Tino hét khẽ, mất thăng bằng ngã chúi về trước.

Có vẻ cô bé vừa thay đồ, giờ mặc chiếc váy đen ngắn, tung bay khi ngã.

“Krai, bọn tớ tới rồi đây!”

Liz hét to.

“Dọn dẹp xong chưa?”

Tôi hỏi.

“Bọn em thuê người đáng tin lo hết rồi, cũng may thiệt hại không nặng lắm…”

Sitri đáp, vừa cười vừa bước vào.

Tôi chỉ gọi mình Tino, mà không hiểu sao hai chị em nhà Smart cũng kéo tới luôn.

Nhưng nghĩ lại, ý kiến của sư phụ và đồng đội cũng quan trọng trong việc chọn Bảo Cụ, nên tôi không phản đối.

Liz vừa nhìn tôi liền phá lên cười.

“Cái mặt gì thế kia? Cậu đang giả Ark hả? Trông buồn cười chết mất!”

“…Cũng hay là cô nhận ra tôi đấy.”

“Ha ha ha! Tớ nhận ra ngay qua mùi với khí thế của cậu rồi. Muốn giấu tớ à? Còn lâu nhé!”

Giờ nghĩ lại, hồi tôi lần đầu dùng Mặt nạ Chuyển hoán, Liz cũng nhận ra liền.

Bảo Cụ đó còn mạnh hơn Mirage Form, vậy mà vẫn chẳng lừa nổi cô ấy.

Đúng là giác quan của thợ săn cấp cao đáng sợ thật.

Nhưng thế thì… sao Eva cũng nhìn thấu nhỉ?

Sitri cũng bước tới, quan sát tôi một lúc rồi gật đầu.

“Krai và Ark khác dáng người mà. Nếu gặp người lạ thì có khi họ không nhận ra, chứ với người trong hội thì chẳng lừa được đâu.”

Tôi thở dài, đúng là mình cần luyện thêm.

Có lẽ sau này phải nhờ Liz và Sitri hỗ trợ tập.

Xét theo đặc tính của Bảo Cụ, biết đâu nó còn chức năng lưu ảo ảnh có sẵn hay gì đó.

Nhưng thôi, giờ tập trung cho Tino đã.

Bị kẹp giữa hai người chị, Tino bối rối nắm gấu váy, thỉnh thoảng liếc tôi rồi lại nhìn tủ kính phía sau lưng tôi, nơi đặt gọn ghẽ các Bảo Cụ trong bộ sưu tập.

Tôi đã nói với cô bé lý do mời đến, nên chắc cũng có chuẩn bị tinh thần.

“Ơ… bang chủ…”

Cô định nói.

“Ê, Krai!”

Liz cắt ngang.

“Cậu có món Bảo Cụ nào siêu mạnh không? Tino còn non lắm, chưa hấp thụ nhiều ma chất đâu, vẫn là gà con trong giai đoạn tập tành. Cho con bé món nào bù đắp khuyết điểm ấy! Đừng đưa thứ như Thiên chí Khởi nguyên nhé, phí lắm!”

Liz nói thẳng thừng, nhưng không hề có ác ý.

Cô vỗ đùi, nơi đeo Bảo Cụ của mình, Thiên chí Khởi nguyên, một món đơn giản, chẳng có năng lực xoay chuyển cục diện chiến đấu.

Nó chỉ giúp người dùng có thể “đạp lên không khí”.

Muốn dùng được nó, phải khổ luyện dài lâu.

Ngay cả tôi cũng từng vất vả mới sử dụng thuần thục, nên bảo Tino dùng ngay thì đúng là hơi sớm.

Sitri, vốn đang dùng khẩu súng nước yếu xìu, gật đầu đồng tình:

“Liz nói đúng đấy. Bọn em chỉ che chở được cho Tino tới một mức thôi. Nếu có Bảo Cụ nào giúp tăng sức bền hoặc năng lực cơ bản thì ổn hơn. Tốt nhất là tăng mạnh một chút…”

“Lizzy, chị…”

Giọng Tino nghẹn lại.

Khóe mắt cô bé đã ngấn nước.

Với thợ săn, việc dùng Bảo Cụ để tăng năng lực cơ bản bị xem là bằng chứng của sự “non tay”, vì năng lực nền tảng vốn có thể tự tăng nhờ hấp thụ ma chất.

Tôi thì chẳng mấy bận tâm, nhưng đúng là có vài thợ săn hay coi thường người dùng loại Bảo Cụ đó, dù thật ra công dụng của chúng rất đáng giá.

Tôi gật đầu nhẹ.

Dù tội cho Tino thật, nhưng Liz và Sitri nói cũng chẳng sai.

Mức độ khắc nghiệt của kho báu cấp 8 không phải chuyện đùa.

Hai cô ấy chỉ đang thẳng thắn thôi, không có ý châm chọc.

Giờ làm sao đây…

Tôi nghĩ, tốt nhất nên chọn dựa trên cả ý kiến của Tino nữa, chứ không chỉ nghe hai người kia.

Mỗi thợ săn sẽ tương hợp với những Bảo Cụ khác nhau.

Tôi nhắm mắt lại suy tính, rồi chợt nhớ, đâu nhất thiết phải quyết ngay hôm nay.

Tôi có thể gọi Tino tới vài lần nữa, bàn kỹ dần cũng được.

Bảo Cụ đâu có chạy mất.

Nhưng… tăng năng lực cơ bản à?

Chuyện này không dễ đâu.

Dù Tino đang cố gắng hết sức, tốc độ tiến bộ của Grieving Souls vẫn vượt xa cô bé.

Có lẽ con bé sẽ không bao giờ đuổi kịp.

“Thật lòng mà nói, em cũng muốn được săn cùng Tino càng sớm càng tốt,” Sitri lên tiếng.

“Nhưng hiện giờ, con bé vẫn còn thiếu sót ở vài điểm. Tuy vậy… cũng có cách khắc phục.”

Cô nở một nụ cười nhẹ.

“Krai, anh cho em tạm mượn Tino một thời gian nhé? Em đảm bảo anh sẽ không hối hận đâu.”

Mặt Sitri đỏ bừng, cô ấy bồn chồn xoay xoay người, cố lắm cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cạnh bên, Tino đứng run rẩy như chú mèo ướt mưa.

Chính lúc đó tôi chợt nhớ ra, mình vừa mới vớ được một món hàng đặc biệt.

“À ha! Tôi có rồi!”

Tôi reo lên.

“Thứ này sẽ khiến Tino mạnh lên vù vù cho mà xem!”

“Hả?! Gì cơ?!”

Tôi cũng chẳng chắc nó có hợp với Tino không, nhưng thử thì có mất gì đâu.

Dù sao tôi cũng cảm nhận được vẫn còn chút ma lực trong đó.

Sitri lập tức buông vai, còn Liz thì trố mắt nhìn tôi khi tôi bước ngang qua họ và mở tủ kính trưng bày.

Ngay khi thấy thứ tôi lấy ra, mặt Tino lập tức tái mét, cô nàng lùi lại một bước.

“Hả…? Bang chủ…?”

“Tôi mới có được nó gần đây thôi.”

Liz huýt sáo, còn Sitri thì vỗ tay, nụ cười rạng rỡ như hoa nở.

Trong tay tôi là Tiến hoá Quỷ diện tội nghiệp mà tôi đã đeo thử trước đó, và nó suốt ngày mang vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.

…Cái đồ vô dụng này, chẳng có tí tinh thần nào cả.

Dù tôi có giơ lên cao, nó vẫn mềm nhũn chẳng khác gì miếng giẻ.

Một Bảo Cụ tệ hại nhất trong đời.

Tino thì trông như sắp khóc.

“Hả? Ơ… Ơ hơ…? E-Em… Anh đùa phải không ạ?”

“Trông hơi ghê thật, nhưng mạnh lắm đấy. Nó từng biến một tiểu thư quý tộc yếu đuối thành thợ săn hạng trung đấy nhé. Ha ha… Chỉ có điều khi tôi đeo vào, nó bảo tôi chẳng thể mạnh hơn được nữa.”

Tôi cười gượng, nhưng Tino thì mặt trắng bệch, chẳng cười nổi.

Ark từng nói món mặt nạ này từng khiến anh ta và cả nhóm suýt bỏ mạng.

Nhưng với tôi, Bảo Cụ chẳng qua cũng chỉ là công cụ.

Vấn đề nằm ở cách người ta dùng thôi.

Hơn nữa, có Sitri và Liz ở đây, tôi chẳng lo gì.

Chúng tôi cũng từng kiểm chứng rồi, mặt nạ này có thể gỡ ra từ bên ngoài.

“Thử đi,” tôi bảo.

“Chỉ đeo một chút thôi cũng được. Nghe nói nó kích hoạt chỉ cần đội lên là xong. Với lại, tôi muốn xem tận mắt hiệu quả của nó.”

“Cái đó… Bang chủ, anh ghét em đến thế à?”

Tino lại lùi thêm mấy bước, nhưng Sitri, không biết từ khi nào đã vòng ra sau, đặt tay lên vai cô nàng.

Liz thì nhìn món mặt nạ với ánh mắt lấp lánh tò mò.

Đúng lúc đó, Tiến hoá Quỷ diện thức dậy, giọng nói khàn khàn vang lên:

“Ồ, nguồn nuôi dưỡng mới sao? Ta cảm nhận được một linh hồn kiên định… Hãy tôn vinh ta. Giải phóng cơn thịnh nộ, sức mạnh tiềm ẩn của ngươi. Ta chính là kẻ thúc đẩy sự tiến hóa của nhân loại. Sự tồn tại, sinh mệnh, mọi thứ của ngươi, tất cả sẽ hóa thành lưỡi kiếm chém toạc kẻ thù.”

“Eee! Cứu em với, bang chủ! Em chắc chắn luôn, thứ này bị nguyền rồi!”

“Không sao đâu, nó không đau… À thì, ít nhất là với tôi,” tôi nói.

“Tôi cũng từng đeo nó rồi mà. Bình tĩnh nào, hít sâu thở đều đi, chỉ là Bảo Cụ thôi mà.”

“E-EM KHÔNGGGGGG!”

Đúng lúc ấy, những xúc tu đen sì từ chiếc mặt nạ bò ra, quấn chặt lấy người Tino, trông như thể chính nó cũng muốn giúp tôi “thuyết phục” cô nàng.

Và thế là tiếng hét thất thanh vang rền khắp căn phòng tôi ở.