Mọi chuyện bắt đầu từ hai tên đạo tặc sống ở một quốc gia nghèo nàn, nằm tận rìa lục địa.
Chúng chẳng có vũ khí, chẳng có tiền bạc, thậm chí còn không có nổi cái ăn.
Thứ duy nhất chúng sở hữu là sức mạnh và trí khôn.
Một đứa khỏe, một đứa lanh trí.
Và chỉ vậy thôi cũng đủ biến thành tài sản.
Chúng thâu tóm các băng cướp khác, tìm được kẻ chống lưng, rồi phình to với tốc độ kinh hoàng.
Rời khỏi quê hương bé tẹo, chúng càn quét khắp lục địa, muốn cướp thì cướp, muốn lấy thì lấy.
Sức mạnh giúp chúng không bị đánh bại, sự mưu mẹo giúp chúng không bị tống giam.
Biểu tượng của bọn chúng chính là thứ đầu tiên chúng từng trộm được:
Một cái thùng gỗ đựng rượu.
Băng Cướp Thùng Rượu.
Từ hai kẻ vô danh, chúng trở thành nỗi khiếp sợ trên khắp miền đất.
Chúng có ba điều răn bằng sắt:
Tránh đối đầu, coi việc thành công là hiển nhiên, và luôn giữ “chất lượng” ở mức cao nhất.
Vì vậy, với thông tin do nhẫn giả thâm nhập Lãnh địa Bá tước Gladis mang về, Geffroy Barrel, thủ lĩnh Băng Cướp Thùng Rượu đã biết chính xác phải làm gì.
“Đến lúc rồi. Đối đầu với một thợ săn cấp 8 là chuyện chẳng có lợi chút nào.”
Chúng không đánh với kẻ mạnh, nên chẳng bao giờ thua.
Chúng luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, nên chẳng bao giờ hoảng loạn.
Chúng đi dọc theo long mạch, luyện tập không ngơi nghỉ, nên lúc nào cũng mạnh.
Chỉ cần thủ lĩnh ra lệnh, cả băng lập tức hành động nhịp nhàng như thể một đội quân chính quy.
Và hơn hết, chúng tuyệt đối tự tin.
