Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 3 - Lời mở đầu: Kẻ đầu óc

Giữa bầu không khí căng thẳng trong căn phòng họp của Hiệp hội tại thủ đô Zebrudia, tôi lơ đãng kìm một cái ngáp.

Một cuộc tranh cãi gay gắt vừa bùng nổ, chủ đề xoay quanh việc bồi thường và xử lý hậu quả từ thí nghiệm phi pháp của Noctus Cochlear.

Ngồi ở đầu bàn là Gark, hội trưởng chi nhánh Zebrudia của Hiệp hội, bên cạnh là trợ lý thân cận Kainacùng vài nhân viên.

Tham dự cuộc họp còn có đại diện của Cục Điều tra Kho báu, cơ quan chính phủ phụ trách nghiên cứu và xử lý các vụ việc liên quan đến hầm báu, các Hiệp sĩ Đệ Tam Đoàn chịu trách nhiệm duy trì trật tự ở thủ đô, và cả các thợ săn đóng vai trò mấu chốt trong vụ việc lần này.

Phòng họp vốn đủ rộng cho vài chục người giờ chật kín.

Đáng chú ý nhất là sự hiện diện của thủ lĩnh gần 20 tổ đội thợ săn từng tham gia phá án, chỉ riêng khí thế của họ thôi cũng đủ khiến căn phòng nặng nề.

Dù vụ án đã khép lại, tất cả vẫn bị triệu tập vì quy mô của nó đã vượt xa dự tính ban đầu.

Theo quy định, Hiệp hội thường rà soát lại các nhiệm vụ để đảm bảo phần thưởng tương xứng với mức độ nguy hiểm.

Tuy nhiên, đôi khi có ngoại lệ:

Khi mục tiêu nhiệm vụ vượt ngoài phạm vi dự kiến, hoặc xuất hiện kho báu bất ngờ, hay như lần này, khi vụ việc rẽ sang hướng hoàn toàn khác, và nhóm thợ săn đã vô tình đào trúng một âm mưu đủ sức làm rung chuyển cả đế quốc.

Trong những trường hợp như thế, mức bồi thường sẽ được thương lượng lại giữa tất cả các bên liên quan.

Nếu người ủy thác là cá nhân, việc thương lượng có thể khá rối rắm.

Nhưng lần này khách hàng là chính đế quốc, nên ai nấy đều yên tâm rằng tiền thưởng sẽ rất “hậu hĩnh”.

Tôi thì gần như chẳng tham gia gì trong nhiệm vụ này, nên cũng không rành chi tiết.

Tuy nhiên, nhìn không khí ở đây thì có vẻ vụ việc nghiêm trọng đến mức chỉ tiền thôi cũng chưa đủ để bù đắp.

Dù vậy, khoản thưởng bằng tiền đã được thống nhất và chia xong ở buổi họp trước rồi.

Buổi hôm nay chỉ là để chốt những vấn đề lặt vặt còn sót lại.

Nói trắng ra thì, tôi bị kéo đến đây chỉ vì cái danh “thủ lĩnh của bang hội First Steps”.

Thực ra tôi chỉ là một món đồ trang trí có mặt cho đủ lễ mà thôi.

“Sau khi xác minh tính xác thực của các tài liệu bị thu giữ, chính quyền đã quyết định niêm phong chúng cẩn mật. Theo điều khoản hợp đồng—”

Thỉnh thoảng, Gark lại xen vào bằng những đề tài khô khan đến phát ngáp.

Vài thợ săn có đầu óc chịu khó còn đưa ra ý kiến, còn tôi thì chỉ cố giữ cho mí mắt không sụp xuống.

Bên cạnh tôi, Sitri lặng lẽ quan sát cuộc họp bằng ánh mắt bình thản, phẳng lặng như mặt hồ.

Còn Liz, chị gái cô ấy, thì thẳng thừng từ chối tham dự để đi luyện tập.

Thú thật, tôi cũng thà đi xem cô ấy tập còn hơn ngồi chịu đựng màn tra tấn tinh thần này.

Nhưng với vị trí hiện tại trong bang hội, tôi chẳng thể trốn được.

Tôi cũng đã từ chối nhận thù lao, vì thật ra tôi có làm được gì đâu, vậy mà vẫn phải chịu trách nhiệm đến dự họp.

Đúng là vô lý.

“Cuối cùng, chúng ta hãy xem xét lại các vật phẩm bị tịch thu. Theo luật đế quốc, ngoại trừ tài liệu, những vật phẩm còn lại sẽ được kiểm định rồi đem đấu giá. Tiền thu được sẽ chia theo tỷ lệ tương ứng. Danh sách chi tiết các món hàng đã được phát cho mọi người.”

Tôi cúi xuống nhìn tờ danh sách.

Hầu hết là những cái tên tôi chưa từng nghe qua, chứ đừng nói tới việc biết giá trị thật của chúng.

Mà dù có biết, tôi cũng chẳng quan tâm, tôi đâu có đóng góp gì, cứ để họ chia nhau cho xong.

Vừa nghĩ “Bao giờ mới kết thúc đây…” thì Sitri bất ngờ khều nhẹ đầu gối tôi.

“Krai… em muốn cái này… với cái này nữa. Nếu được thì…”

Cô khẽ nói, môi gần sát tai tôi, đồng thời chỉ vào một vài dòng trong danh sách.

Có vẻ như hướng nghiên cứu của Noctus Cochlear trùng với lĩnh vực Giả kim mà Sitri theo đuổi.

Có lẽ cô tìm thấy thứ gì đó đáng giá về mặt học thuật chăng?

Bảo là tôi không mong cô ấy chủ động xin thì là nói dối.

Nhưng dẫu sao tôi cũng là người dễ mở miệng hơn cô, nên tôi giơ tay lên, vừa ngáp một cái dài.

Ngay lập tức, bầu không khí trong phòng căng như dây đàn.

Nhân viên của Cục Điều tra Kho báu đang chủ trì buổi họp quay sang nhìn tôi với ánh mắt khó tả, như thể vừa thấy một sinh vật lạ.

“Trong danh sách này có… ‘Malice Eater’ và ‘Akasha Golem’. Tôi muốn mua lại hai món đó.”

Tôi nói.

“Cái gì… để làm gì vậy?”

Viên chức kia hỏi, giọng dè chừng.

Hẳn là anh ta vẫn chưa quên những rắc rối tôi từng dính vào trước đây.

Cơ mà tôi cũng chẳng biết trả lời sao, vốn dĩ mấy món đó không bị cấm kia mà.

“Tôi hiểu vụ golem. Dù chẳng rõ cách kích hoạt, nhưng với sức mạnh của nó, cậu hứng thú cũng dễ hiểu. Nhưng còn Malice Eater thì sao?”

Anh ta thật sự tò mò.

Tiếc là tôi hoàn toàn không biết nó là cái quái gì.

Tôi liếc sang Sitri cầu cứu, nhưng cô chỉ mỉm cười bí ẩn, không nói lời nào.

Tôi nhíu mày, nghiêng đầu suy nghĩ.

Tôi chưa từng thấy vật đó ngoài đời, nhưng cái tên nghe là đã đoán được:

“kẻ ăn ác ý”.

Tên phạm nhân là một Pháp sư, nghiên cứu ngang tầm với Giả kim sư, mà nhắc đến giả kim thì ai cũng nghĩ tới thuốc.

Thế nên… câu trả lời chỉ có một.

Tôi gật đầu tự tin.

Chắc là một loại dược trấn tĩnh đặc biệt gì đó thôi.

Tên nghe đáng sợ, nhưng trong thế giới dược ma pháp, kiểu tên như vậy chẳng hiếm.

Không lạ khi Sitri lại muốn có nó, thậm chí có khi chính tôi cũng nên thử xem sao.

“Tất nhiên rồi… nó là để uống.”

Tôi nói chắc nịch.

“Cái gì cơ?! ‘Để uống’ á?! Ý cậu là… ẩn dụ à?”

“Hả? Không… không phải ẩn dụ.”

Toàn bộ phòng họp từ chủ tọa đến đám thợ săn nhìn tôi như thể đang nhìn một thứ gì đó không thể lý giải nổi.

Có vẻ như… tôi đã đoán sai hoàn toàn rồi.

Chắc tôi đã trả lời bừa quá rồi.

Mà cũng lạ, tôi còn tưởng mình đang đoán đúng hướng cơ mà…

Thấy người chủ trì cuộc họp vẫn đang cố giữ vẻ bình tĩnh dù mặt cứng đờ sau câu trả lời lệch tông của tôi, Gark liền lên tiếng đỡ lời:

“Dù mẫu vật chúng ta thu được còn non, nhưng về bản chất, nó vẫn là một sinh vật nguy hiểm. Có lẽ giao cho Krai chăm sóc là hợp lý nhất.”

“Ờ… đúng rồi ha.”

Tôi gật gù.

“Thật ra tôi cũng chưa nghĩ ra cách xử lý nó cho đúng, nhưng hủy sạch mọi kết quả nghiên cứu về Akasha thì uổng quá. So với việc bán cho mấy tay sưu tầm rồi sinh chuyện, sao không giao cho tôi, một Thợ săn cấp 8 quản lý cho chắc? Tôi đảm bảo mình có thể trông nom được nó.”

Khoan đã… “Sinh vật nguy hiểm” á?

Tôi đảo mắt quanh phòng, nhưng chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên.

Có lẽ họ đã bàn qua chuyện đó khi tôi… đang ngáp chăng?

Ra là thế.

“Malice Eater” hóa ra là một con vật…

Mà khoan, nếu nó là sinh vật thì… tôi nuốt kiểu gì được chứ?!

Không ai buồn bắt bẻ câu nói kỳ quặc của tôi.

Người chủ trì chỉ gật đầu điềm nhiên, hẳn là đã quen với việc tôi thỉnh thoảng “bật mode lạc đề”.

“Được thôi, Thiên Biến Vạn Hoá, tôi đồng ý giao sinh vật đó cho anh, nhưng với vài điều kiện kèm theo. Còn con golem thì tiếc là có cơ quan khác đã gửi yêu cầu trước, nên tôi không có quyền quyết định.”

Tôi nên nói gì bây giờ nhỉ?

Rằng tôi không hề biết nó là sinh vật á?

Nhưng người muốn món đó đâu phải tôi, là Sitri mà.

Thế nên tôi chỉ gật đầu lấy lệ.

“Ờ thì… tôi từng nuôi mèo. Con mèo đó ngoan cực kỳ luôn.”

“R-Ra vậy… Mèo à… Tốt, tốt lắm!”

Người chủ trì cố tỏ ra tin tưởng, giọng nghe như đang tự trấn an chính mình.

Trong khi đó, nét mặt của Gark cùng những người khác co giật nhẹ, như thể đang cố nhịn cười hay nhịn thở vậy.

Thôi thì cũng ổn.

Tôi vốn chẳng có trách nhiệm gì trong vụ này, người muốn con “Malice Eater” là Sitri, nên việc chăm sóc nó tất nhiên cô ấy lo.

Còn chuyện huấn luyện, chắc Lucia, em gái tôi, sẽ lo được thôi.

Con mèo nhà tôi từng nổi tiếng là thông minh nhất xóm, nhờ công Lucia dạy dỗ đấy.

Tôi tin cô em thiên tài đó sẽ biết cách xử lý.

Phần còn lại của buổi họp trôi qua trong bầu không khí ngượng ngập, sau màn phát biểu “ấn tượng” của tôi.

Khi tất cả kết thúc, đám thợ săn ra về, ai nấy liếc tôi bằng những ánh nhìn pha lẫn sợ hãi, chán nản, và… chắc 90% là tuyệt vọng.

Họ bảo sẽ giao con Malice Eater ngay trong ngày, nên Sitri cùng nhóm nhân viên của Cục Điều tra Kho báu và Hiệp sĩ Đoàn Tam rời đi trước, sau khi khẽ cảm ơn tôi bằng giọng nhỏ xíu.

Tôi thì vừa ngáp vừa chuẩn bị ra ngoài, thì một giọng nói trầm đục cất lên chặn tôi lại.

Là Gark.

Có lẽ vì quá quen với việc bị ông ta mắng, nên chỉ cần nghe thấy giọng đó, cơ thể tôi đã vô thức muốn quỳ rạp xuống.

May mà tôi kìm được, hôm nay tôi vẫn chưa làm gì sai cả.

Tôi quay lại.

Gark đứng đó, nhướn mày nhìn tôi như một con quỷ khổng lồ đang soi xét con mồi.

Thật khó mà không thấy rợn khi đối diện với gương mặt dữ dằn ấy, dù đó vốn là biểu cảm “mặc định” của ông ta.

“Này, Krai.”

Gark nói.

“Tôi chấp nhận giao nó cho cậu vì thấy cũng hợp lý thôi. Nhưng cậu tính sao với mớ tài sản của Noctus Cochlear?”

“Ờ… Tôi à? Thật ra là… chẳng có kế hoạch gì cả.”

Tôi nói thật.

Người có hứng thú với chúng là Sitri, không phải tôi.

Sitri là kiểu người có lòng hiếu kỳ khủng khiếp, thậm chí vượt cả mọi thành viên khác trong Grieving Souls.

Ham muốn tri thức của cô ấy mãnh liệt đến mức từng đẩy cả nhóm vào rắc rối.

Nên việc cô quan tâm đến một sinh vật từng được nuôi dưỡng trong Tháp Akasha là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Còn tôi với tư cách trưởng nhóm và bạn thuở nhỏ của cô ấy thì đương nhiên phải giúp thôi.

“Đừng lo, Gark. Đừng cau mày dữ thế. Tôi sẽ đảm bảo nó được huấn luyện đàng hoàng.”

“Thôi nào, trưởng chi nhánh.”

Kaina xen vào với nụ cười nhẹ.

“Hãy tin Krai đi. Cậu ấy… ít nhất không phải kiểu người làm chuyện xấu.”

“Tch. Được rồi.”

Gark hừ một tiếng rồi giãn lông mày ra đôi chút.

Cũng nhờ thế mà biệt danh “Chiến Quỷ” của ông ta vẫn chưa bao giờ phai nhạt, dù đã giải nghệ khỏi nghề săn báu từ lâu.

Tôi chỉ biết thở dài.

Giá mà Kaina chịu bỏ việc làm cánh tay phải của Gark để về giúp tôi điều hành First Steps thì hay biết mấy…

Nhưng điều đó bất khả thi.

Nếu Kaina rời đi, sẽ chẳng còn ai đủ sức kiềm ông Gark lại nữa.

Giọng ông đột nhiên chuyển tông:

“Phải rồi, Krai, cậu có nghe về Lôi Đình Giáng Thế chưa?”

“Chưa. Có chuyện gì sao?”

Cái tên đó nghe như biệt danh.

Nhưng tôi chưa từng nghe qua.

Gark cau mày:

“Arnold Hail, biệt danh Lôi Đình Giáng Thế.Một thợ săn từ nước khác, mang danh hiệu ‘Kẻ sát long’. Nghe nói hắn vừa đặt chân đến thủ đô sau khi chinh phục gần hết các kho báu ở Vùng Sương Mù.”

Lời ông ta khiến tôi hơi chú ý.

Thợ săn cấp cao thường ngạo mạn và thích va chạm, nhất là những kẻ chuyển địa bàn sang quốc gia khác.

Chúng hay xung đột với các thợ săn bản địa để khẳng định địa vị.

Dĩ nhiên, với đế quốc, việc thu hút nhân tài ngoại quốc là điều đáng mừng.

Nhưng với Gark, người đang phụ trách cả chi nhánh thủ đô, đó lại là cơn đau đầu.

Cũng phải thôi, cho đến khi họ quen môi trường mới, phiền phức là điều không tránh khỏi.

Còn tôi?

Không liên quan.

“Thật lòng mà nói, tôi chẳng hứng thú gì với hắn cả.”

Xung đột giữa thợ săn với nhau chỉ xảy ra vì cả hai đều hiếu chiến.

Còn tôi, kẻ trốn ru rú trong nhà thì khỏi lo.

“Oh? Tự tin nhỉ. Hắn là người mang danh hiệu Kẻ sát long đấy, biết không?”

“Tôi cũng là Kẻ sát long mà, nếu tính kiểu đó.”

Danh hiệu ‘Kẻ sát long’ được trao tách biệt với biệt danh cá nhân.

Như tên gọi, đó là tước hiệu dành cho những ai đã đánh bại rồng, loài quái thú huyền thoại mạnh nhất.

Nghe thì oai thật, nhưng rồng có đủ loại, và không có quy chuẩn nào rõ ràng cho việc phong danh hiệu này, nên người được gọi là “Kẻ sát long” cũng chẳng hiếm.

Trong First Steps, phần lớn thành viên hàng đầu đều có danh hiệu ấy.

Còn tôi , dù không trực tiếp ra tay nhưng từng cùng Grieving Souls hạ được vài con, nên cũng được tính là một “Kẻ sát long” trên danh nghĩa.

Nói cách khác, hệ thống phong danh hiệu này khá là tùy tiện.

Nghe tôi nói xong, Gark tròn mắt 1 giây, rồi cười phá lên, đập mạnh vào lưng tôi đến mức chiếc Nhẫn Kết Giới trên tay tôi phát sáng, kích hoạt lá chắn phòng ngự luôn.

“Ha ha ha, đúng là không cần phải dặn mấy chuyện đó với Thiên Biến Vạn Hoá thật. Mà nếu nó có gây chuyện gì, nhớ lo liệu cho ổn nhé?”

…Tôi có thể không được không vậy?

Tôi tiễn Gark, vẫn vui vẻ như thường lệ và Kaina chỉ biết cười trừ xin lỗi ra ngoài, rồi thở dài một hơi ngắn ngủi.

—-

Sảnh hiệp hội hôm nay vắng người hơn thường lệ.

Sitri chắc cũng sắp quay lại sau khi nhận bàn giao con Malice Eater rồi.

Trong lúc chờ, tôi đi dạo quanh, tiện thể xem mấy tờ nhiệm vụ dán trên bảng thông báo.

Từ khi lên làm thủ lĩnh của Grieving Souls, tôi hiếm khi ghé qua hiệp hội.

Mỗi lần có mặt ở đây thì cũng chỉ để xin lỗi Gark, nên đã lâu lắm rồi tôi mới thong thả nhìn quanh thế này.

Không khí trong hiệp hội vẫn chẳng khác mấy so với ngày tôi đăng ký làm thợ săn kho báu lần đầu:

Rực lửa, sôi nổi, đầy căng thẳng và háo hức.

Khi tôi đang lướt mắt qua bảng nhiệm vụ, tránh chạm mặt đám thợ săn đầu gấu, thì một dòng chữ bất ngờ đập vào mắt:

“Sắp diễn ra: Phiên đấu giá Zebrudia.”

Một sự kiện lớn tổ chức ngay tại thủ đô.

“À, phải rồi… lại đến mùa đó rồi nhỉ.”

Phiên đấu giá Zebrudia, một sự kiện thường niên trong đế quốc, tổ chức mỗi năm một lần.

Đó là dịp tôi luôn mong chờ, nhưng có lẽ vì dạo gần đây bận bịu với đủ thứ rắc rối nên tôi quên khuấy mất.

Sự kiện kéo dài suốt 1 tuần, thu hút vô số thương nhân, thợ săn, du khách trong và ngoài nước.

Thành phố Zebrudia khi ấy gần như biến thành một lễ hội khổng lồ, ngày cũng như đêm đều rộn ràng náo nhiệt.

Điều khiến phiên đấu giá này khác biệt với mọi nơi khác chính là hàng hóa bày bán:

Phần lớn đều là Bảo Cụ.

Dù không tính đến sự kiện này thì Zebrudia vốn đã được mệnh danh là “thánh địa của thợ săn kho báu”, nơi Bảo Cụ được mang về liên tục quanh năm.

Nhưng vào mùa đấu giá, số lượng lẫn chất lượng Bảo Cụ bày bán đều vượt xa mọi thời điểm khác.

Thợ săn trong thủ đô thường dành dụm cả năm hoặc liều mạng lao vào các hầm kho báu chỉ để có Bảo Cụ mang ra đấu giá trong dịp này.

Và dĩ nhiên, là một kẻ nghiện sưu tầm Bảo Cụ, tôi không thể nào bỏ lỡ được.

…Chỉ là, liệu tôi có tiền không nhỉ?

Đấu giá vốn vui nhất là khi mình có thể tranh mua món đồ mình muốn.

Tôi có hơi hối hận vì trước đó đã từ chối phần thưởng nhiệm vụ, nhưng thôi, giờ có hối cũng vô ích.

Đang tính toán ngân sách một cách nghiêm túc, tôi bỗng cảm thấy có ai đó chọc nhẹ vào lưng.

“Krai, Krai.”

Tôi quay người lại và sững người.

Người đứng sau tôi là cô lễ tân quen mặt của hiệp hội nổi tiếng nhất chi nhánh thủ đô.

Nụ cười tươi, giọng nói sáng sủa, thân thiện với tất cả mọi người.

Mái tóc đen dài buộc gọn sau lưng càng tôn lên dáng vẻ duyên dáng trong bộ đồng phục chỉnh tề của cô.

Cô trông trẻ hơn tôi, nhưng phong thái thì không hề thua kém ai.

dd39905c-70ae-4c92-8222-5e120e7633c5.jpg

Cô bắt đầu làm lễ tân ngay sau khi tôi thành lập First Steps, và vì tôi ít khi đến hiệp hội nên hai bên chẳng có nhiều cơ hội trò chuyện.

Tuy vậy, tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên Lyle và mấy đồng đội kéo tôi đến đây chỉ để “chiêm ngưỡng” cô gái nổi tiếng này.

Và quả thật, dáng đẹp, mặt xinh.

Cô là kiểu người mà dù đối diện với những thợ săn ăn mặc lôi thôi, hay với một gã thảm hại đến xin lỗi như tôi, cũng chưa từng tỏ vẻ khó chịu.

Bảo sao cô lại được yêu quý đến vậy, bất kể là nam hay nữ.

…Nhưng mới đây tôi lại biết được một bí mật động trời từ Kaina:

Cô ấy chính là cháu gái của Gark.

Đúng vậy.

Cháu ruột của chiến quỷ Gark.

Đúng là di truyền không vận hành theo logic nào hết.

Tên cô ấy là gì nhỉ?

Hình như Kaina có nói qua… nhưng cú sốc “cháu của Gark” quá lớn nên tôi quên sạch luôn.

Có chuyện gì nhỉ?

Từ trước đến nay, tôi chỉ nói chuyện với cô ấy khi có việc hành chính, và số lần ấy đếm trên đầu ngón tay.

Là người tránh giao tiếp càng ít càng tốt, tôi vốn không muốn dính dáng đến ai liên quan đến Gark.

Hay là… có chuyện gì xảy ra với Gark rồi?

Một luồng suy nghĩ xui xẻo vụt qua đầu khiến tâm trạng tôi tụt dốc, và trong cơn bối rối, tôi lỡ buột miệng nói ra một câu ngớ ngẩn:

“Ồ, ra là cô… cũng có thể bước ra khỏi quầy à?”

“Hả? Ờm, dù sao thì, Krai này, anh có biết chuyện gì đang xảy ra không? Chú tôi, người quản lý chi nhánh trông có vẻ vui lắm.”

Cô cháu gái Gark vẫn giữ vẻ bình tĩnh dù mắt mở to trong thoáng chốc đáp lại bằng giọng mềm nhưng chắc.

Không hổ danh người đủ bản lĩnh để tiếp xúc với đám thợ săn khét tiếng suốt ngày.

Có khi cô còn mạnh mẽ hơn tôi thật.

Cảm thấy hơi áy náy, tôi dè dặt hỏi:

“Xin lỗi, cô tên là…?”

“…Thật luôn hả?! Chloe! Tên tôi là Chloe Welter! Ghi rõ ràng ngay đây này!”

À, phải rồi.

Chloe.

Cô chỉ mạnh tay vào bảng tên trên ngực mình, quả thật, tên “Chloe Welter” được khắc rõ ràng trên đó.

Có vẻ như mắt tôi đúng là kém thật.

“Thế… rốt cuộc đã có chuyện gì vậy? Hôm nay chú quản lý chi nhánh trông vui lắm luôn ấy. Tôi nghe nói có liên quan đến vụ nhiệm vụ vừa rồi phải không?”

“Hả? Cô bước ra khỏi quầy chỉ để hỏi chuyện nhỏ xíu đó thôi à?”

“Nhỏ xíu…?!”

Chloe trố mắt, vẻ mặt đầy sốc.

Tôi không có ý cấm cô ra khỏi quầy, chỉ là… thật sự ngạc nhiên thôi.

Có lẽ hôm nay hiệp hội vắng người nên cô hơi buồn chán chăng?

Dù sao thì, xét theo việc cô là cháu gái của Gark, tôi vẫn phải đề phòng chút.

Còn tôi, rảnh rỗi quá cũng chẳng biết làm gì nên cố tỏ ra nghiêm nghị, dù hơi muộn cho cái vẻ “ngầu” đó rồi.

“Ừm, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Cuộc họp toàn mấy chuyện cũ rích thôi… À, có nói về vụ tôi đi lấy đồ uống thì phải—”

“Đồ… uống?”

Nghe tôi nói mà cô nghiêng đầu, còn tôi thì cố giữ vẻ “ngầu” cho đến cùng.

“Ừ thì… ngoài ra hình như có nhắc đến một người được gọi là ‘Kẻ sát Long’ gì đó, đến từ nước khác. Tên là… ờm… Tôi mới nghe lúc nãy thôi mà chẳng thấy hứng thú gì nên quên béng rồi.”

Chết tiệt.

Bình thường tôi nhớ tốt hơn thế này chứ.

Có lẽ do tin tức về buổi đấu giá đã đè luôn phần đó ra khỏi đầu tôi mất rồi.

“Là Lôi Đình Giáng Thế! Arnold! Kẻ sát Long đến từ Vùng Sương Mù!”, Chloe reo lên.

“À đúng rồi, đúng rồi! Lôi Đình Giáng Thế! Chuẩn luôn. Giờ tôi nhớ rồi.”

Thành thật thì tôi chưa từng nghe đến cái “Vùng Sương Mù” kia bao giờ.

Nhưng mà đi từ xa đến đây chắc cũng vất vả lắm.

Phải công nhận là đáng nể thật.

Chloe nhìn tôi một thoáng, như muốn xác nhận, rồi gật đầu với vẻ đã hiểu ra.

“Ra vậy… Thảo nào chú chi nhánh lại vui đến thế. Tôi hiểu rồi. Dù sao thì, Krai cũng là người chú ấy rất quý mà!”

“Hả? Ờ… chắc là vậy ha!”

Tôi đáp, hơi phấn khích hơn mức cần thiết.

Chloe tròn mắt ngạc nhiên trước phản ứng của tôi, rồi chỉ mỉm cười.

Tôi cũng hơi mong cô phản ứng gì đó hơn thế, nhưng thôi, kệ.

Dù sao thì, “người được quý” mà cô nói chắc chỉ là hiểu lầm thôi.

Gark vốn chỉ yêu thích những thợ săn thật sự mạnh mẽ và có tinh thần của một thợ săn đích thực, nên nếu nói về người mà ông ta quý, chắc phải là Luke hoặc Liz, mấy người bạn thời thơ ấu của tôi ấy.

Lúc đó, tôi chợt nhận ra có mấy ánh mắt đang đổ về phía mình.

Dù sảnh hiệp hội hôm nay khá vắng, nhưng không có nghĩa là chỉ có hai người chúng tôi.

Có vẻ việc tôi nói chuyện với cô lễ tân xinh đẹp nhất chi nhánh đã khiến nhiều thợ săn xung quanh ghen tức ra mặt.

“Krai! Xin lỗi, để anh chờ.”

May thay, Sitri vừa trở lại.

Cô ôm trong tay một cái lồng nhỏ, chắc là đựng món “đồ uống” của tôi.

“Xin lỗi nhé, bạn đồng đội tôi tới rồi nên em phải đi đây. Còn vài việc cần làm, hơi bận chút.”

“Ừ, hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền đột ngột.”

Tôi cần quay về trụ sở của nhóm và ngủ một giấc chiều cho đã.

Nghe câu đáp qua loa của tôi, Chloe hơi cúi đầu, vai trùng xuống một chút.

Không ổn rồi.

Tôi không thể để lại ấn tượng xấu với cháu gái của Gark được.

“Dù sao thì, cảm ơn cô đã nói chuyện nhé. Giúp tôi nhiều lắm. Khi nào có dịp, mình nói chuyện tiếp ha.”

Và tiện thể, nói tôi nghe chút gì về “chú Gark” của cô, hoặc, ừ thì, vài “điểm yếu” của ông ấy chẳng hạn.

“Không có gì đâu! Tôi còn phải cảm ơn anh mới đúng! Lúc nào tôi cũng muốn nói chuyện với anh, nhưng anh lúc nào cũng bận hết! Chú tôi lúc nào cũng bảo, Thiên Biến Vạn Hoá là ‘thiên tài’ của thế hệ này mà!”

Câu nói của Chloe khiến tôi hơi sững.

Đôi mắt đen trong veo của cô sáng lên như có ánh sao, nhìn tôi với vẻ ngưỡng mộ thật lòng, cái kiểu ánh nhìn có thể khiến bất cứ ai xiêu lòng.

Tôi bắt đầu hiểu vì sao cô lại được mến mộ đến thế.

Nếu không tự nhận thức rõ bản thân là một kẻ chẳng ra gì, có khi tôi cũng xiêu lòng thật rồi.

Nhưng mà… Gark dạy cháu mình mấy cái gì thế không biết.

Nếu tôi mà là “thiên tài”, thì những người như Ark hay Liz chắc phải là “siêu thần” mất.

Thứ duy nhất tôi giỏi chắc là cúi đầu xin lỗi thôi.

Sitri chớp mắt nhìn theo bóng Chloe đang quay lại quầy, hỏi khẽ:

“Có chuyện gì à? Cô ấy là…”

“Không có gì đâu,” tôi đáp, ngáp một cái thật dài.

Chloe Welter tung tăng quay lại quầy, gương mặt rạng rỡ hẳn ra, hiếm khi thấy cô vui đến vậy.

—-

Ở quầy tiếp tân của Hiệp hội, Chloe Welter đang bận rộn với công việc, tâm trạng vẫn phơi phới.

Nhân viên của hiệp hội chịu trách nhiệm hỗ trợ toàn diện cho thợ săn, từ việc thu thập thông tin về các hầm kho báu, môi giới nhiệm vụ và giải quyết tranh chấp, cho đến giám định và buôn bán kho báu thu được.

Trong số đó, Chloe và các lễ tân khác được xem là đội ngũ tinh anh.

Để được ngồi sau quầy của Hiệp hội, không chỉ cần ngoại hình ưa nhìn mà còn phải có bản lĩnh, kiến thức và thần thái.

Họ thường xuyên phải đối mặt với những thợ săn từng trải, đôi khi thô ráp, thậm chí nguy hiểm, nên sự dũng cảm và khả năng ứng biến là điều bắt buộc.

Các lễ tân ở chi nhánh Zebrudia đều là những người dày dạn kinh nghiệm, có thể sánh ngang với các thợ săn kỳ cựu.

Việc Chloe được nhận vào vị trí đó khi còn trẻ chắc chắn không chỉ nhờ vào cái danh “cháu gái của Gark”.

Thật ra, Chloe từng có ước mơ trở thành thợ săn.

Là cháu của một người từng được mệnh danh là “huyền thoại của thời đại săn kho báu”, cô lớn lên trong sự ngưỡng mộ và khát khao bước theo con đường của ông.

Cô từng khổ luyện mỗi ngày để trở thành thợ săn thực thụ.

Trong thế giới này, có hai kiểu người chọn nghề săn kho báu:

Kiểu liều lĩnh nhảy vào mà chẳng chuẩn bị gì, và kiểu kỹ lưỡng chuẩn bị kiến thức, kỹ năng chiến đấu trước khi đăng ký.

Chloe thuộc kiểu thứ hai.

Cô có mọi điều kiện thuận lợi, gia đình khá giả, huyết thống danh giá, năng khiếu thiên bẩm.

Cô học giỏi, đặc biệt là khả năng kiếm thuật, được thầy hướng dẫn khen ngợi không ngớt.

Khả năng hấp thụ ma lực của cô cũng vượt trội so với người thường.

Nếu cô đi theo con đường ấy, có lẽ giờ này đã trở thành một thợ săn xuất sắc, thậm chí còn hơn thế.

Thế nhưng, Chloe đã từ bỏ ước mơ đó.

Trước cả khi có cơ hội đăng ký làm thợ săn, cô đã quyết định đi con đường khác:

Trở thành nhân viên của Hiệp hội.

Cô thi vào vị trí lễ tân, một kỳ thi nội bộ nổi tiếng là khó hơn cả việc đăng ký làm thợ săn.

Cả cha lẫn chú cô đều ngạc nhiên, và đều hỏi lại, liệu đó có thật sự là điều cô muốn.

Cô từng có đôi chút nuối tiếc.

Nhưng được ở gần những thợ săn, tận mắt chứng kiến họ đạt được thành quả của mình, công việc này khiến cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Dù thỉnh thoảng có chút phiền lòng vì những kẻ theo đuổi dai dẳng, niềm vui trong công việc vẫn lấn át hết những điều khó chịu đó.

Có lẽ đây chính là con đường mà cô nên đi.

Với Chloe, thứ duy nhất khiến cô phiền não… chính là Thiên Biến Vạn Hoá.

Các thành viên của Grieving Souls đều nằm trong hàng ngũ thợ săn trẻ xuất sắc nhất đang hoạt động tại thủ đô.

Đặc biệt, vì hồ sơ đăng ký của họ được chính Trưởng chi nhánh Gark phụ trách, Chloe từ lâu đã nghe kể về những chiến tích của Grievers, những người chỉ lớn hơn cô vài tuổi.

Hồi còn ấp ủ giấc mơ trở thành thợ săn, cô thậm chí từng xem họ như đối thủ của mình.

Khi trở thành lễ tân của Hiệp hội, Chloe đã mong được chính tay hỗ trợ nhóm ấy.

Thế nhưng, vừa lúc cô bắt đầu công việc thì thủ lĩnh của họ, Thiên Biến Vạn Hoá lại rút khỏi tiền tuyến, như thể cố tình tránh mặt.

Thợ săn cấp 8 luôn cực kỳ bận rộn.

Là thủ lĩnh của First Steps, một bang hội khổng lồ, chắc chắn Krai phải ngập đầu trong công việc, vượt xa sức tưởng tượng của cô.

Nghe nói dạo gần đây anh ta hầu như chỉ ở lì trong trụ sở bang hội, đến cả thành viên trong nhóm cũng hiếm khi gặp được.

Mỗi khi anh ghé Hiệp hội, anh đều bị Trưởng chi nhánh gọi lên ngay, chẳng có cơ hội trò chuyện với ai.

Có một điều Chloe muốn hỏi anh ta từ lâu, nhưng mãi chẳng có dịp.

Lần này, cuối cùng cô cũng được nói chuyện trực tiếp, dù chỉ trong chốc lát.

Đó là người đàn ông mà ngay cả Gark Welter, Chiến Quỷ lừng danh vì những trận chiến oanh liệt, cũng phải dè chừng và thậm chí còn gọi là “quái vật.”

“Mình thật sự muốn biết thêm về anh ta.”

Chloe nghĩ.

Từ những lần trò chuyện ngắn ngủi trước đây, cô chưa bao giờ cảm thấy ở Krai có chút gì to tát hay ghê gớm.

Nhưng lần này lại khác, khi nghe tin một thợ săn mang danh hiệu Kẻ Sát Long sắp đến, thái độ dửng dưng của anh lại toát ra một sự tự tin… gần như ngạo mạn.

Chú Gark luôn kính trọng những chiến binh mạnh mẽ.

Từ khi Krai mới đăng ký làm thợ săn, ông đã chứng kiến anh trưởng thành từng bước, nên hôm nay khi thấy Krai tỏ ra cứng cỏi trước tin có một thợ săn cấp cao nước ngoài đến, điều vốn là nỗi thách thức với những người trẻ tài năng, tâm trạng ông tốt hẳn lên.

Chloe thậm chí thấy ông… khe khẽ huýt sáo.

Có lẽ sắp có chuyện.

Thợ săn cấp cao giống như những dã thú mạnh mẽ:

Chỉ cần đặt hai kẻ mạnh vào cùng một nơi, sớm muộn gì họ cũng sẽ tranh nhau khẳng định địa vị.

Khi danh dự bị đặt lên bàn cân, xung đột là điều không thể tránh khỏi.

Tất nhiên, chuyện này sẽ khiến Hiệp hội đau đầu.

Nhưng ngược lại, Chloe cảm thấy… hơi háo hức.

Biết đâu, chú Gark cũng cùng tâm trạng với cô hoặc thậm chí còn hứng khởi hơn.

Dù sao thì, Thiên Biến Vạn Hoá cũng là niềm tự hào của Gark Welter mà.

Đột nhiên, tiếng ồn ào vang lên ở cổng.

Đám đông tách ra, nhường lối cho một nhóm thợ săn bước vào.

Người dẫn đầu là một người đàn ông to lớn, nổi bật ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tóc vàng sậm, ánh mắt kiên nghị, khoác một chiếc áo choàng màu tro bạc đã sờn cũ, loang vết máu và bụi bẩn, minh chứng cho vô số trận chiến.

Nhưng thứ gây chú ý nhất là thanh đại kiếm sau lưng, lưỡi vàng óng sáng rực đến chói mắt.

Đó là hình ảnh mà chỉ cần nhìn một lần, không thể nào quên được.

Thông tin về những thợ săn mạnh luôn được chia sẻ giữa các chi nhánh của Hiệp hội.

Ở một vùng đất xa xôi, quanh năm mưa phùn và sương mờ bao phủ, Vùng Sương Nebulanubes có một người đàn ông đã trở thành anh hùng khi dẫn dắt thợ săn nước mình hạ gục cự long Sấm Sét, kẻ thù truyền kiếp của họ.

Người ấy, Arnold Hail, còn được biết đến với danh hiệu Lôi Đình Giáng Thế, là thợ săn cấp 7, thủ lĩnh của nhóm Falling Fog.

Arnold nhìn xuống Chloe bằng ánh mắt sắc lạnh, chẳng hề biểu lộ cảm xúc, như thể từng cái liếc đều có thể cắt da xẻ thịt.

Một kẻ mạnh thực thụ.

Chloe mở to mắt, nín thở.

Khí thế toát ra từ anh ta khác hẳn với Thiên Biến Vạn Hoá.

Đó là uy nghi của một anh hùng, và những người đồng đội phía sau anh chắc chắn cũng là những kẻ sát long thực thụ.

Arnold khẽ cất tiếng, giọng vang trầm, và Chloe với nụ cười chuyên nghiệp trên môi bước lên chào đón.

—-

Đã hơn 5 năm kể từ khi tôi trở thành thợ săn kho báu, và trong ngần ấy thời gian, tôi đã học được vài điều.

Thứ nhất, thế giới này đầy rẫy rắc rối hơn người ta tưởng, và chỉ cần lơ là một chút, rắc rối sẽ bám theo như ruồi bọ.

Thứ hai, chức vụ và địa vị càng cao, rắc rối càng nhiều.

Một chuyện nhỏ sẽ kéo theo chuyện khác, và rồi cả chuỗi phiền toái nối dài vô tận.

Còn tôi thì lại dính chặt với vế thứ hai.

Cái danh thợ săn cấp 8, cộng thêm chức bang chủ của First Steps, đã lôi tôi vào vô số tình huống kinh khủng.

Nhiệm vụ “nhặt xác” ở Hang Sói Trắng, rồi điều tra thêm sau đó, tất cả đều nhờ những “trách nhiệm” cao quý gắn liền với chức danh ấy.

Dĩ nhiên, tôi chẳng tự làm được gì.

Tôi chỉ biết giao hết cho người khác.

Nhưng lần này, rắc rối lại đến hai lần liên tiếp, trong khi… nhóm của tôi vẫn đang đi vắng.

Tôi phải cẩn thận.

Khi đang nằm dài trên ghế trong phòng bang chủ, cố thư giãn sau buổi họp dài lê thê, Phó bang chủ Eva Renfied bước vào.

Trái ngược với vẻ uể oải của tôi, cô khoác bộ đồng phục chỉnh tề của First Steps, dáng đi thẳng tắp, nghiêm túc đến đáng nể.

“Chào mừng anh về. Cuộc họp thế nào rồi?”

Cô hỏi.

“À, cũng ổn cả. Tôi chỉ ngồi cho đủ người thôi…”

Tôi vừa đáp vừa xoay vai, thả lỏng cơ thể.

Eva khẽ thở ra nhẹ nhõm.

Tôi thì nghĩ, lẽ ra mình không nên để cô ấy bận tâm như vậy.

Bình thường, tôi vẫn nhờ Eva lo hậu quả của mấy vụ rắc rối, nhưng lần này chỉ là việc vặt.

Mấy thành viên khác trong bang cũng đủ sức xử lý, nên tôi bảo cô khỏi phải đến.

Có lẽ chính vì vậy mà cô lại càng lo thêm.

Dù sao thì, có thể xem buổi họp hôm nay là dấu chấm hết cho chuỗi sự kiện vừa qua.

Cảm giác như cuối cùng cũng trút được gánh nặng khỏi vai.

Dù tôi chẳng phải là người trực tiếp đổ mồ hôi, những thành viên của nhóm bị tôi “chỉ định” đi làm nhiệm vụ chắc cũng đã khổ sở đủ rồi.

“Đủ người à? Dĩ nhiên là không rồi. Không có anh lúc đó, chắc em chẳng biết xoay xở kiểu gì đâu, Krai.”

Vừa nói dứt, Sitri bước vào, lần này cô nàng thực sự làm nên chuyện.

Trên tay là một chiếc hòm kim loại to tướng, nặng đến mức khiến sàn nhà phát ra tiếng “cộp” mỗi bước đi.

Mái tóc hồng hơi rũ xuống, che một phần đôi mắt sáng lấp lánh bên trong, Sitri trông chẳng khác gì chị gái Liz của cô, như hai giọt nước.

Nhưng khác ở chỗ, trong ánh nhìn dịu dàng và nụ cười ấm áp luôn hiện hữu, Sitri toát ra cảm giác mềm mại, dễ gần hơn nhiều.

Cô ấy vừa thanh nhã vừa đáng mến, thông minh và tận tụy, lúc nào cũng ưu tiên lý trí thay vì bạo lực.

Là một Nhà Giả Kim, Sitri nổi bật theo một cách hoàn toàn khác với người chị đạo tặc của mình, cả về hướng đi lẫn năng lực.

Bình tĩnh, tinh tế, xử lý mọi chuyện gần như hoàn hảo, cô được xem là một trong những thành viên đáng tin cậy nhất của Grieving Souls.

Đôi khi tôi có hơi lo:

Cô ấy hay tạo ra những thứ “kỳ quặc”, và thỉnh thoảng trong ánh mắt Sitri lại ánh lên chút dữ dội y hệt chị mình.

Nhưng tôi không nỡ gọi đó là khuyết điểm.

Thật ra, Sitri chính là người đã giúp tôi giải quyết vô số rắc rối trong quá khứ.

Nếu có lần nào tôi lại gặp chuyện, chắc chắn không ai đáng tin hơn cô ấy.

Chiếc hòm trong tay Sitri khẽ rung lên, phát ra tiếng lạch cạch.

Eva nhíu mày, nhìn nghi hoặc.

“Cái đó… là gì thế?”

“Đồ uống của Krai,” Sitri đáp tỉnh bơ, không chút do dự.

“Tôi xin cô đấy, đừng bắt đầu vụ đó nữa.”

Tôi thở dài.

Cũng phải thôi, chuyện hiểu lầm về Malice Eater lần trước là lỗi của tôi.

Nhưng mà nói thật, chẳng ai có thể biết nổi đó là thứ gì nếu không được giải thích cặn kẽ cả…

Chiếc hòm mở ngang, có khóa lớn ở mặt trước.

Khi Sitri đặt nó xuống sàn, bên trong vang lên âm thanh nặng nề như có thứ gì đang cố húc tung thành hòm.

Tôi vẫn chẳng biết bên trong là gì.

Sitri vuốt nhẹ lên nắp hòm, giọng đầy hứng khởi:

“Malice Eater, một phần trong di sản của Noctus Cochlear. Mấy con trưởng thành đều bị thợ săn tiêu diệt rồi, nhưng hình như trong căn cứ vẫn còn vài con non. Và Krai đã giúp tôi có được một con.”

“Tuy không kịp lấy cho em con golem…”

Tôi nói chen vào.

“Chỉ cần được chứng kiến tận mắt nó thôi cũng đủ đáng giá rồi. Dù hơi tiếc, nhưng chẳng còn cách nào khác,” Sitri đáp, giọng thoáng buồn.

Thoáng chốc, bóng tối vụt qua trong đôi mắt cô.

Có khi… con golem đó mới là món giá trị hơn chăng?

Nhưng giờ nói gì cũng vô ích, tôi chỉ ước giá như cô chịu nói sớm hơn trong buổi họp.

Eva dè dặt lùi lại, hỏi nhỏ:

“Thứ đó… có nguy hiểm không vậy?”

Sitri đúng là một Nhà Giả Kim chính hiệu, và như từng thấy qua vụ Sitri Slime, cảm quan của cô hoàn toàn khác người bình thường.

Nhưng vì chính cô là người muốn có Malice Eater, tôi đoán chắc cô biết cách kiểm soát nó.

“Ừm. Tùy người mà định nghĩa ‘nguy hiểm’ thôi,” Sitri mỉm cười.

“Với em, nó đáng để mạo hiểm. Và em tin Krai sẽ xoay sở được.”

“…Hả? Anh á?”

Sitri mở khóa.

Chiếc hòm rung mạnh, rồi nắp bật tung ra như bị bắn.

Một khối xám khổng lồ phóng thẳng ra ngoài.

Ực.

Khối xám ấy xoay vòng dữ dội, rồi dừng lại, hướng đôi mắt sáng rực về phía Eva và gầm khẽ.

Từ trong hòm, một sinh vật cỡ bằng con chó vừa trườn ra.

Toàn thân nó phủ màu xám đậm, lưng mọc đôi cánh lớn, phía sau là ba cái đuôi ngắn như lưỡi kiếm.

Đôi tai tròn trên đầu khẽ đung đưa theo nhịp gầm gừ.

Dù không có bờm, nó lại khiến tôi nghĩ ngay đến một con sư tử nhỏ.

Tôi từng chiến đấu với chimera trước đây, nhưng hình ảnh trong ký ức khác xa thứ đang ở trước mắt.

Có lẽ vì nó còn non, trông lại… đáng yêu một cách kỳ lạ.

Eva bị nó nhìn chằm chằm, cứng người, chẳng biết nên làm gì.

“Em sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc nó,” Sitri nói.

“Nhưng khi ra ngoài điều tra, em sẽ cần Krai giúp đỡ.”

“Ờ… ừ… tất nhiên rồi.”

Tôi thở phào, tưởng đâu bên trong là thứ kinh khủng hơn.

Nếu chỉ thế này, chắc vẫn kiểm soát được.

Sitri chắp tay cười tươi:

“À đúng rồi, Krai. Em đã lập trình cho nó không tấn công em hoặc anh, nên yên tâm nhé.”

Khoan đã… lập trình?

Khi nào cô ấy làm được chuyện đó vậy?

Và điều đó có nghĩa là nó sẽ tấn công bất kỳ ai khác ngoài hai chúng tôi sao?

Ngay trước mắt tôi, con Malice Eater hay bất cứ thứ gì đó bắt đầu cào lên sàn bằng đôi chân nhỏ.

Tôi lập tức cứng người.

Sàn đá vững chắc hiện lên một vết rạch sâu hoắm.

Chính xác hơn thì, mỗi lần nó cào nhẹ móng vuốt, mặt sàn lại xuất hiện thêm vết mới, không tiếng động, không lực mạnh, chỉ đơn giản là bị xé rách.

Dù móng vuốt trông nhỏ xíu, độ sắc của chúng vượt xa tưởng tượng.

Nếu đá còn bị cắt dễ dàng như vậy… thì thịt xương của tôi chắc cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Eva nhìn sàn, mặt tái mét.

Tôi nuốt nước bọt, tự trách mình vì đã dại dột gật đầu đồng ý.

Để mấy thợ săn khác hay Sitri xử lý thì còn được, chứ tôi thì chịu.

Tôi khoanh tay, gật gù ra vẻ nghiêm túc, cố tỏ ra biết mình đang làm gì.

“Ừm… Mẫu vật thú vị đấy. Vậy quyết định rồi, cả đội sẽ cùng chăm nó!”

Nếu có ai đủ kiên nhẫn trị nổi con quái tinh này thay tôi, chắc chỉ có Ark thôi.

Con Malice Eater kêu lên khe khẽ rồi nhảy bổ về phía tôi.

Ngay lập tức, một Nhẫn Kết Giới trên người tôi kích hoạt, chặn cú va chạm cùng đòn vuốt chí mạng.

Nó không hề có ác ý, ánh mắt nó nhìn tôi dịu hơn hẳn khi nhìn Eva, nhưng dù vậy, phản xạ của tôi vẫn căng như dây đàn.

Một trong ba cái đuôi của nó quất trúng đùi tôi, kích hoạt thêm một vòng bảo hộ nữa.

Tôi… rõ ràng không đủ trình để xử lý vụ này.

“Này, Krai đang bận đấy, đừng quấy nữa!”

Nghe Sitri nói, con quái nhỏ khẽ kêu như mèo con rồi đáp xuống sàn một cách nhẹ nhàng, nhẹ đến mức sàn lại nứt thêm vài đường mới.

Nhìn thì đáng yêu thật, nhưng thực tế nó đúng là một con quái vật.

Sitri cúi đầu, giọng áy náy:

“Xin lỗi nhé. Nó vẫn chưa được huấn luyện đàng hoàng…”

“Ha ha ha… Không sao đâu… Không sao mà… Dù sao em cũng vừa mới nhận nó thôi mà…”

Vì con quái nghe lời Sitri và ngoan ngoãn lùi ra, tôi đoán nó cũng thông minh lắm.

Mấy con quái cấp cao mà, chúng vừa mạnh vừa có trí.

Chỉ có điều… tôi hơi lo không biết mình có sống đủ lâu để chờ tới lúc nó được huấn luyện xong hay không thôi.

Giờ tôi chỉ còn đúng 9 Nhẫn Kết Giới để bảo vệ mạng mình.

Thành thật mà nói, tôi rất muốn đem mấy cái vòng đã kích hoạt rồi, cùng những món Bảo Cụ khác đã cạn ma lực đi sạc lại càng sớm càng tốt.

“Tính ra… Lucia và mấy người kia bao giờ mới về vậy?”

Tôi hỏi.

“Sau khi chị em rời đi, trong phòng boss lại xuất hiện một Huyễn Ảnh kiếm sĩ cực mạnh…”

“À… vậy thì…”

Chỉ cần nghe thế thôi, tôi đã hiểu ngay vì sao họ vẫn chưa quay lại.

Trong số bạn thuở nhỏ của tôi có Luke Sykol, biệt danh Thiên Kiếm, Kiếm sĩ của đội Grieving Souls.

Cậu ấy là kiểu người có đam mê, hay nói đúng hơn là ám ảnh với việc hoàn thiện con đường kiếm thuật.

Ở trình độ hiện tại, Luke mạnh kinh khủng, nhưng lại mắc cái tật cực khó chịu:

Cứ gặp ai dùng kiếm giỏi là phải rút kiếm ra đấu, bất kể đó là người hay Huyễn Ảnh.

Lần này, cậu ấy chạm trán một Huyễn Ảnh kiếm sĩ trong phòng boss của kho báu cấp 8.

Thế là xong, chiến ý của Luke bốc cháy, và khi cậu ấy đã máu chiến thì chẳng ai có thể can ngăn nổi.

Cũng chẳng ai dại gì mà can.

“Luke lại nổi máu rồi, nên Lucia và mấy người kia quyết định ở lại thêm chút nữa,” Sitri giải thích.

“Vậy… cậu ấy thắng chưa?”

“Chưa. Bị đánh cho tơi tả. Nhưng Luke nói sẽ ở lại cho đến khi thắng được một trận tay đôi. Chắc họ chỉ quay về khi boss mới ngừng xuất hiện thôi. Mà vì kho báu đó chứa lượng ma lực đậm đặc nên… có thể sẽ hơi lâu đấy,” Sitri đáp, gương mặt thoáng vẻ trầm ngâm.

Tôi thở dài.

Đến cả Luke gần như bất bại trong thủ đô mà còn bị đánh bại dễ dàng đến vậy, thì đối thủ kia phải mạnh cỡ nào chứ…

“À phải rồi,” Sitri như sực nhớ ra điều gì, bèn moi từ túi áo ra một chiếc nhẫn nhỏ.

“Em mang về được một món Bảo Cụ à?”

Tôi hỏi.

Sitri cẩn thận đặt chiếc nhẫn lên bàn, nâng nó lên xem xét.

Đó là một chiếc nhẫn bạc xỉn, gắn viên pha lê trong suốt được cắt tinh xảo.

Ánh sáng hắt lên từ viên pha lê tỏa ra thứ khí chất quen thuộc, đúng kiểu của Bảo Cụ.

Tôi vốn có thú sưu tầm Bảo Cụ, nên hầu hết các món mà đội thu được đều qua tay tôi kiểm tra một lượt.

Ngoài ra, tôi cũng thường xuyên ghé mấy tiệm Bảo Cụ để tìm đồ hiếm.

Nếu có điểm gì tôi tự tin hơn đồng đội, thì chắc là kiến thức về Bảo Cụ.

Chỉ cần liếc qua, tôi đã nhận ra ngay món mà Sitri mang về là gì.

“Đây là Aspiration Manifest, một loại Bảo Cụ dạng nhẫn,” tôi nói.

“Em tìm thấy nó ở đâu vậy?”

Aspiration Manifest là Bảo Cụ có thể lưu trữ được đúng một phép thuật duy nhất.

Tôi cũng có một cái phiên bản mặt dây chuyền, nên nhìn là nhận ra liền.

Loại này không hiếm lắm, nhưng rất tiện.

Phần lõi của nó là viên pha lê đặc biệt, có thể tồn tại dưới nhiều hình dạng khác nhau, nhẫn, vòng tay, mặt dây chuyền, vòng đầu, thậm chí cả đầu gậy.

Kích thước viên pha lê càng lớn thì lượng ma lực phép lưu trữ được càng nhiều.

Dù vậy, vì việc “nạp” phép vào đó tốn lượng ma lực gấp cả trăm lần so với niệm phép thông thường, nên người ta ít dùng.

Nhưng với tôi, người thường xuyên đồng hành cùng Lucia, một Pháp Sư xuất sắc, càng nhiều loại Bảo Cụ như vậy càng tốt.

Khi tôi cúi người quan sát kỹ hơn, Sitri khẽ đỏ mặt nói nhỏ:

“Cái này… là quà cho anh đấy, Krai. Xem như tạ lỗi vì vụ Noctus Cochlear lần trước…”

“Tạ lỗi… hả?”

Tôi nhướn mày.

“Nếu được thì… anh đeo giúp em nhé?”

Nói rồi cô chỉ vào ngón áp út tay trái của mình.

Ngay cả Eva cũng trố mắt ra nhìn.

Một trò đùa khéo thật.

Chỉ tiếc là hai bàn tay tôi đã kín chỗ, ngón nào cũng đeo Bao Cụ cả rồi.

Dù vậy, đây không phải lần đầu Sitri làm mấy trò kiểu này, nên tôi chỉ mỉm cười nhận lấy, giữ cho bầu không khí nhẹ nhàng.

“Em không cần phải xin lỗi đâu. Nhưng nếu gọi đây là quà lưu niệm, thì anh nhận. Cảm ơn nhé, chắc sẽ hữu dụng lắm.”

“Ôi, có gì đâu. Dù sao chúng ta là đồng đội mà, đúng không?”

Sitri đáp bằng nụ cười dịu dàng.

Tôi chẳng thể nói gì thêm.

Vì ngoài lòng biết ơn… tôi còn nợ cô ấy một khoản tiền khổng lồ.