Cảnh tượng trước tiệm Magi’s Tale chẳng khác gì một bãi chiến trường.
Một vết nứt lớn chạy dài giữa con phố.
Cánh cổng sắt bao quanh cửa hàng bị hất tung, bảng hiệu thì nằm lăn lóc dưới đất.
Ngôi nhà đối diện chi chít vết đạn, còn tường xung quanh thì lấm tấm những vệt máu khô.
Hiệp sĩ Đệ Tam Đoàn đã được điều tới để giữ trật tự, ngăn đám đông hiếu kỳ đang tụ tập bàn tán.
Ai đó đã đột nhập vào Magi’s Tale.
Tôi nhận được tin này đúng lúc đang bàn kế hoạch tương lai với Sitri.
Vụ trộm xảy ra đêm hôm trước.
Thủ phạm được xác định là Shadow Lynx, một nhóm tội phạm từng nhận yêu cầu đánh cắp vật phẩm đặc biệt.
Nói trắng ra, bọn chúng là những thợ săn thất bại.
Thỉnh thoảng, có vài thợ săn bỏ cuộc giữa chừng khi chinh phục Hầm Kho Báu, rồi đem lượng ma chấttích tụ trong người ra làm phương tiện phạm pháp.
Họ nhận ra rằng việc tấn công con người dễ dàng và “hiệu quả” hơn nhiều so với săn ma vật hay Huyễn Ảnh.
Những nhóm tội phạm kiểu đó, từng là thợ săn nhưng nay chuyên hành động phi pháp, được Hiệp hội gọi bằng một cái tên khinh miệt, “Linh Hồn Lang Thang”, và treo thưởng để tiêu diệt.
Đó là chuyện hoàn toàn khác với Sitri chỉ bị trừ cấp độ như một hình phạt.
Cô ấy vẫn được xem là một thợ săn tuân thủ pháp luật.
Còn bọn kia thì bị liệt thẳng vào hàng tội nhân.
“Em biết kiểu gì chúng cũng cắn câu, nhưng không ngờ nhanh vậy…”
Sitri thở dài mệt mỏi.
Còn tôi thì chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Nếu lúc đó soi gương, chắc tôi sẽ thấy khuôn mặt mình trắng bệch đến đáng thương.
Tất cả những gì tôi làm chỉ là tìm một món Bảo Cụ khiến mình hứng thú, rồi nhờ vả đồng nghiệp cho vay tiền để dự đấu giá.
Thế mà vài ngày sau, mọi chuyện biến thành một vụ trọng án, còn tiệm Bảo Cụ mà tôi hay lui tới thì trở thành nạn nhân.
Tôi thề, tôi thật sự không ngờ mọi chuyện ra nông nỗi này.
Đúng là tôi có chút bất cẩn, nhưng tôi chỉ là một thợ săn bình thường, cho dù có là Cấp 8 đi chăng nữa.
Cái Bảo Cụ kia tuy có vài điều đáng ngờ, nhưng vốn chẳng phải món cổ vật gì ghê gớm.
Làm sao tôi đoán được kết cục thế này?
Tôi ôm bụng nhăn nhó, còn Sitri thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như chẳng có gì.
“Đêm khuya đúng là thời điểm thuận lợi nhất,” Sitri nói.
“Nhưng không ngờ lại có kẻ đủ mạnh để đột nhập một cửa hàng Bảo Cụ. Ta sơ suất rồi… Nếu điều tra kỹ hơn chút nữa, có lẽ đã kịp tìm hướng khác.”
Điều duy nhất khiến tôi thở phào là vụ này chỉ dừng ở mức âm mưu cướp bóc thất bại.
Các hiệp sĩ đã phong tỏa hiện trường, giải tán đám đông, còn tôi thì dựa vào danh nghĩa thợ săn cấp cao để được phép lại gần.
Cánh cửa gỗ quen thuộc gãy đôi, mùi khét lẹt len vào mũi.
“Ta đang bận ngập đầu đây, khốn nạn!”
Một giọng gầm vang từ phía trong.
“Giờ mà còn bọn trộm cướp gì! Ta còn phải kịp chuẩn bị cho phiên đấu giá! Quỷ thật, tất cả bọn anh em bị thằng nhóc đó dắt mũi cả rồi! Bảo vệ á? Bảo vệ cái rắm! Ta có người bảo vệ của riêng mình, giỏi nhất thế giới này! Mấy người giúp ta dọn tiệm đi thì hơn!”
Nghe giọng là biết ông ta đang cáu điên.
Chắc tôi mà mở miệng xin lỗi ngay giờ, chưa chắc ông đã tha.
Giá mà tôi mang theo Tino thì đỡ biết mấy.
Dù hơi sợ, tôi vẫn phải bước vào.
Sau khi hít một hơi sâu, tôi nhìn quanh rồi tiến vào cửa hàng tàn tạ.
“Hả? À, thằng nhóc đó à!”
Matthis gào lên, mặt đỏ gay, trông y như ác quỷ giận dữ.
“Giỏi lắm, lần này mày chơi lớn thật rồi đấy!”
Tôi co rúm người lại.
“Ờ… tôi thật lòng xin lỗi…”
Bên trong tiệm cũng chẳng khá hơn bên ngoài.
Khung cửa bị xé toạc, quầy tính tiền vỡ đôi.
Nhưng kỳ lạ thay, tủ kính trưng bày Bảo Cụ lại không một vết xước.
Cũng đúng thôi, vì dù cửa hàng bị tàn phá, chẳng ai bị thương cả.
Người vệ sĩ thân cận của Matthis vẫn đứng đó, thân mình phủ kín các Bảo E, trông như tượng.
Bình thường ông ta vốn kiệm lời, vậy mà hôm nay dường như đang… vui.
Các tiệm Bảo Cụ luôn có hệ thống bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt, nhất là Magi’s Tale, nằm ở ngoại ô nơi hiệp sĩ ít tuần tra.
Thực tế, cửa hàng của Matthis được xem là pháo đài bất khả xâm phạm.
Suốt mấy chục năm hoạt động ở hoàng đô, chưa một ai từng đột nhập thành công.
“Tch, đã muốn cướp thì cướp ban ngày đi cho tao nhờ!”
Matthis gào ầm.
“Cướp ban đêm làm tao mất ngủ cả tuần nay rồi!”
Tôi nhận thấy quầng thâm dưới mắt ông ấy.
Giữa việc chuẩn bị cho đấu giá và xử lý vụ trộm, Matthis vốn tràn đầy sinh khí giờ trông như sắp gục.
Dù vậy, tôi vẫn nhẹ nhõm khi biết ông không sao.
Nếu ông ấy bị thương vì chuyện này, chắc tôi cắn rứt mất ngủ luôn.
Vừa thở dài, tôi đã nghe tiếng ông quát tiếp:
“Này, Krai! Con bé đâu? Nếu định tới chúc may thì mang nó tới luôn đi! Tao không cần mày, mày chỉ cản đường thôi!”
…Ừ, đáng ra tôi không nên tới thật.
Bọn hiệp sĩ đứng gần đó cũng trông phát mệt.
Một người lẩm bẩm:
“Chúng ta đã bắt được nghi phạm rồi, về thôi.”
Có vẻ họ cũng ngán cái kiểu quát tháo ầm trời của ông già này.
Tôi đặt tay lên vai Sitri, đẩy cô về phía trước.
“Tôi dẫn Sitri tới đây. Xin ông nương tay với tôi chút được không?”
“Không đời nào! Không ai thay thế được cô ấy hết!”
Matthis gầm lên, rồi đảo mắt:
“Hửm? Sitri, vụ trộm đêm qua không phải do cô làm đấy chứ?!”
“Cái gì cơ?!”
Sitri tròn mắt.
“Tôi mà làm á? Chính Krai đã ngăn tôi rồi đó! Dù có một phần tỉ khả năng tôi làm thật, thì ít nhất tôi cũng chọn tay trộm khá hơn chứ!”
“Được rồi! Nếu hai người rảnh thì giúp ta dọn dẹp chút đi! Việc kinh doanh đang tệ lắm! Nhân viên của ta thì đứng như phỗng ra đấy!”
Quả là ông già tràn đầy năng lượng.
Đáng ra ông ta phải là thợ săn chứ không phải chủ tiệm.
Người vệ sĩ đứng ngoài vẫn lặng im, mặc kệ tiếng quát của chủ, ánh mắt dán vào khoảng không như bù nhìn rơm.
Sitri chẳng tỏ vẻ khó chịu, còn tôi thì ngồi tạm xuống quầy, liếc quanh đống đổ nát.
“Lần này ông bị hại nặng thật,” tôi nói.
“Không ai bị thương chứ?”
“Không!”
Matthis đáp như sấm.
“Tao đối đầu với ba thằng săn thất bại, bọn trộm rẻ tiền! Còn cái đứa phá nát cửa hàng tao chính là vệ sĩ của tao đấy! Nó bảo lâu rồi không dùng Bảo Cụ nên lỡ tay mạnh quá! Chết tiệt, tao cho nó mượn Bảo Cụ để bảo vệ cửa hàng chứ đâu phải phá nó tan tành!”
…Thì ra không phải bọn trộm.
Dù vậy, người vệ sĩ kia vẫn đứng vững, mặt lạnh như băng.
Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, người kỳ quái chỉ hút thêm người kỳ quái.
Nhưng rõ ràng, chỉ với vài món Bảo Cụ mà ông ta có thể đẩy lùi ba kẻ xâm nhập chứng tỏ thực lực kinh khủng.
Có lẽ… còn mạnh hơn cả tôi.
Sau khi Matthis trút hết bực dọc, ông trông có vẻ hả hê hơn, nhấp một ngụm nước rồi thở dài hỏi:
“Thế, cậu đến đây làm gì? Nếu là để đền bù thì khỏi cần. Tiền thưởng truy bắt đám bóng ma kia dư sức giúp ta hồi vốn rồi. Với lại, mấy đứa cháu ta mới đến thăm nữa.”
“Tôi biết, nhưng dù sao thì—”
Tôi định nói thì ông đã phẩy tay cắt ngang.
“Ta cũng không cần cậu xin lỗi vì mấy tin đồn đó đâu. Thiên hạ dễ bị dắt mũi lắm. Làm gì có chuyện tồn tại Bảo Cụ mạnh nhất thế giới! Nếu thật sự có thì ta muốn tận mắt xem thử!”
Tôi còn chưa kịp mở miệng phản bác thì Matthis đã gõ mạnh tay xuống quầy, nói như sấm:
“Thứ Bảo Cụ nguy hiểm nhất thì có thể có, chứ mạnh nhất thì không bao giờ!”
Đó là câu cửa miệng của ông, kết tinh từ mấy chục năm lăn lộn trong nghề.
Rõ ràng là ông chẳng hề tin mấy lời đồn đó.
Không biết là do ông tin tôi hay là không tin ai cả, nhưng dù sao, nghe ông nói vậy cũng khiến lòng tôi nhẹ đi đôi chút.
Tôi khẽ cười, muốn kết thúc câu chuyện trong không khí tích cực hơn.
“Nguy hiểm nhất à?”
Tôi nói chậm rãi.
“Tôi nghĩ thứ nguy hiểm nhất không phải là Bảo Cụ, mà là lòng người.”
“Câm ngay!”
Matthis gầm lên, cau có.
“Cái nguy hiểm là việc cậu chỉ cần đi mua Bảo Cụ thôi mà đã khiến cả thành nháo nhào đấy, nhóc!”
Ông nói không sai, nhưng tôi vẫn thử chống chế:
“Quả thật, lòng người thì vô tận…”
“Ta bảo câm ngay! Nghe mấy lời triết lý rỗng tuếch của cậu mà đau cả đầu!”
Tôi đành im, tự hỏi mấy món nợ 10 con số có khi còn dễ chịu hơn.
Nhìn quanh, tôi thấy Sitri đang tất bật dọn dẹp.
Không biết cô ấy làm cách nào mà điều được cả mấy hiệp sĩ đến giúp dọn đống đổ nát, ra dáng chỉ huy ghê gớm.
Với tốc độ này, chắc lát nữa là xong hết.
“À phải,” tôi hỏi, “ông có giám định được món đó chưa?”
Dù sao đi nữa, món Bảo Cụ kia giờ đã trở thành tâm điểm của cả Đế đô.
Tôi cũng chẳng hiểu vì sao tiểu thư Éclair lại khăng khăng cho rằng đó là Bảo Cụ mạnh nhất, nhưng nếu công năng thật sự được làm sáng tỏ, có lẽ mọi rắc rối sẽ tự biến mất.
Các Bảo cụ có khả năng biến đổi hình dạng vốn bị hoàng thất quản lý nghiêm ngặt, mà giới quý tộc thì càng coi trọng danh tiếng.
Tôi từng nuôi hy vọng mong manh, nhưng Matthis lắc đầu.
“Ờ thì…”
Ông đáp, “Ta có đối chiếu vài bản ghi chép, thử nghiệm công năng, nhưng tạm kết luận là không thể xác định được.”
Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn thấy vai mình chùng xuống.
Matthis luôn tự hào về chuyên môn, nên nếu ông nói thế thì nghĩa là món đó thật sự khó đoán.
Ông chẳng bao giờ che giấu rủi ro, càng không dại gì đem mạng ra thử.
“Xét về độ nguy hiểm khi sử dụng,” ông tiếp lời, “nó thuộc hạng S đấy. Những món dạng mặt nạ luôn phiền phức. Biểu cảm là thứ phản chiếu bản chất con người, mà Bảo Cụ che giấu khuôn mặt thường sẽ thay đổi cả thân thể lẫn tâm trí người dùng. Ta thử kích hoạt bằng người nộm rồi, nhưng không có tác dụng. Nhìn vào hình dạng, khả năng cao là nó cần sinh vật sống mới phản ứng.”
“Tôi hiểu rồi…”
“Chín phần mười mấy món kiểu này đều không đáng cái giá phải trả. Nếu cậu vẫn định đấu giá nó dù biết rõ rủi ro, thì đó là lựa chọn của cậu thôi.”
Tôi thầm khâm phục.
Kích hoạt được Bảo Cụ vốn đã khó, thế mà ông còn thử dùng golem để phân tích, chỉ Matthis mới làm được chuyện đó.
Trong cả Đế đô chắc không ai dám.
Tôi chợt nhớ lần mình lấy được Mặt nạ Chuyển hoán từ tay bọn cướp, phải moi thông tin mới biết công năng thật.
Nếu Matthis cũng bó tay, e rằng chẳng cách nào tìm hiểu trừ khi có người chịu làm vật thí nghiệm.
Tại đấu giá, người ta sẽ công bố công năng đã giám định cùng ý kiến chuyên gia.
Nếu Matthis nói ra những điều vừa rồi, chắc hẳn đám thợ săn đang điên cuồng vì món Bảo Cụ đó sẽ tỉnh mộng ngay.
Vấn đề duy nhất còn lại là tiểu thư Éclair.
Không hiểu vì lý do gì, cô ta lại mê mẩn khái niệm “Bảo Cụ quyền năng nhất”.
Một tiểu thư quý tộc mơ mộng, chẳng rành thế sự như cô ấy, chắc sẽ chẳng thèm nghe lời khuyên của Matthis đâu.
“Nhìn cái biểu tượng tổ đội của cậu đã kỳ quặc rồi,” ông lầm bầm, “thế mà giờ còn cái mặt nạ thịt đó… Ta chẳng hiểu sao nhiều người lại tranh nhau muốn có nó nữa.”
“Tôi mới là người khổ sở nhất đây.”
Tôi than.
“Cả chuyện này bị đổ hết lên đầu tôi. Thành thật mà nói, tôi chỉ mong vụ đấu giá này kết thúc cho nhanh. Dù sao thì, có Bảo Cụ mạnh đến mấy cũng vô dụng nếu bản thân người dùng yếu.”
“Chuẩn!”
Matthis gật đầu cái rụp.
“Giờ ai cũng mơ mộng quá nhiều về mấy thứ đồ đó rồi.”
Người mạnh thì có thể phát huy sức mạnh dù không cần Bảo Cụ, còn kẻ yếu thì có cầm Bảo Cụ trong tay cũng vô ích.
Thợ săn vì thế phải không ngừng rèn luyện bản thân.
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ, cân nhắc tình huống tốt nhất và tệ nhất có thể xảy ra.
Tốt nhất là:
Tiểu thư, thương hội và các thợ săn khác đồng loạt từ bỏ, để tôi có thể mua món đó với giá rẻ bèo.
Tệ nhất là:
Đám quý tộc kia đoạt được nó, liều lĩnh sử dụng mà chẳng cần quan tâm hậu quả, rồi nổi điên tìm tôi trả thù khi phát hiện công năng thật không như mong đợi.
Nghe thì vô lý, nhưng tôi đang đối đầu với tiểu thư nhà quý tộc, ai biết cô ta sẽ làm gì.
Về địa vị lẫn quyền lực, tôi hoàn toàn ở thế yếu, nên chuẩn bị trước vẫn hơn.
Giờ tôi chẳng còn ham muốn món Bảo Cụ đó nữa.
Có cho không thì tôi cũng nhận, chứ không đến mức bán cả tiền cưới của bạn thân để mua.
Dù vậy, vì mình là trung tâm của vụ này, tốt nhất là nên ra tay ngăn trước.
Phiền thật, nhưng nếu không làm, tương lai chắc còn khổ hơn.
“Anh định gặp tiểu thư Éclair, nói lại lời ông Matthis,” tôi bảo Sitri khi cô đang thu dọn.
“Em đi cùng anh chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Sitri mỉm cười tươi rói, đặt tay lên má.
“Nhân tiện cũng muốn làm quen với cô gái thích Ark nữa.”
—-
Éclair Gladis lần đầu gặp thợ săn mạnh nhất cách đây 1 năm.
Nhà Gladis là gia tộc danh giá, nhiều đời sinh ra các chiến binh bảo vệ Đế quốc.
Hiệp sĩ của họ nổi tiếng khắp nơi vì sức mạnh và lòng trung thành, từng nhiều lần đứng lên chống lại quái vật, Huyễn Ảnh và kẻ thù của đế quốc.
Nhờ sự ra đời của các thợ săn kho báu, đế quốc Zebrudia đã trở thành một cường quốc toàn cầu.
Nhưng địa vị cao không đồng nghĩa với việc được phép lơ là.
“Luôn cảnh giác, luôn sẵn sàng trước mọi biến cố”
Đó là gia huấn của nhà Gladis.
Trong đế quốc này, lực lượng mạnh nhất không phải hiệp sĩ, mà là thợ săn.
Những ai hấp thụ và tinh luyện được ma lực đều trở nên vượt trội hơn hẳn.
Cho dù huấn luyện nghiêm khắc đến mấy, hiệp sĩ chỉ lo bảo vệ đất nước chẳng thể so được với thợ săn ngày ngày đối mặt hiểm nguy trong các hầm kho báu.
Vì thế, gia tộc Gladis vốn tự hào là “thanh kiếm của Đế quốc” luôn nhìn các thợ săn hạng cao bằng ánh mắt đề phòng.
Trong mắt họ, những người mà ngay cả một đội hiệp sĩ cũng khó lòng chế ngự là mối hiểm họa khó tin cậy.
Đó cũng là lý do vì sao nhà Gladis nổi tiếng là ghét giới thợ săn hơn bất kỳ quý tộc nào khác.
Giữa giới quý tộc, chuyện họ thì thầm bảo thợ săn chẳng khác gì bọn đào mồ trộm mả vốn không hiếm.
Nhưng ánh mắt sắc như dao của nhà Gladis thì còn gay gắt hơn thế.
Éclair từ khi còn bé xíu đã cầm kiếm, học kiếm thuật từ những đại sư nổi danh để đảm bảo mình không thua kém bất kỳ thợ săn nào.
Dù bên cạnh luôn có cận vệ, cô vẫn thường tự mình đến các hầm kho báu.
Cô vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng chẳng ai dám nghi ngờ tài năng xuất chúng của cô cả.
Trong giới thợ săn, nhà Gladis chỉ công nhận duy nhất một gia tộc, nhà Rodin.
Bà Gladis từng nghe kể vô số chuyện về họ:
Trong quá khứ, Tộc trưởng Rodin đã lập nên chiến công vĩ đại, khiến cái tên Anh hùng Rodin khắc sâu vào lịch sử.
Đế quốc Zebrudia đã tồn tại hàng trăm năm, được mệnh danh là thánh địa của vô số thợ săn kho báu, nhưng nhà Rodin, anh hùng của đế quốc vẫn luôn đứng trên đỉnh.
Dù là thợ săn, họ giống như nhà Gladis, vẫn gắn bó với đế quốc qua nhiều thế hệ, góp công bảo vệ đất nước và từng được phong tước quý tộc.
Sau cùng, Rodin từ chối nhận danh vị, nhưng Gladis hiểu rằng họ là những người cùng chí hướng.
Hễ nhắc đến thợ săn, nhà Gladis ắt sẽ nhắc đến Rodin đầu tiên.
Tộc trưởng nhà Rodin nào cũng kiệt xuất, nhưng người kế vị hiện tại được đồn là còn vượt trội hơn thế.
Dù còn trẻ, anh đã được ban danh hiệu danh dự, liên tiếp chinh phục các hầm kho báu cấp cao.
Ai nấy đều tin rằng anh sẽ khắc tên mình vào lịch sử với tư cách một Anh hùng thực thụ.
Mỗi khi nghe nhắc đến tên anh, tim Éclair lại đập nhanh, trí tưởng tượng của cô như chạy đua, người ấy là ai, thật sự mạnh đến mức nào?
Rồi ngày cô được gặp Ark Rodin ngoài đời thật cũng đến, và anh còn vượt xa tất cả kỳ vọng của cô.
Trái ngược với hình ảnh thô lỗ thường thấy của thợ săn, Ark mang khí chất thanh nhã, dáng người mảnh nhưng rắn rỏi, đôi mắt lam sâu như mặt biển lặng khiến người ta chẳng thể rời nhìn.
Và trên hết, là sức mạnh của anh khiến cô choáng ngợp.
Trong trận chiến mà Éclair đã năn nỉ được chứng kiến, Ark một mình áp đảo cả đội kỵ sĩ tinh nhuệ của nhà Gladis.
Anh chỉ cô cách cầm kiếm, để cô đi cùng nhóm anh trong một chuyến khám phá hầm kho báu.
Càng ở bên anh, cô càng say mê.
Người ta gọi Ark là Ngân Tinh Vạn Lôi vừa làm chủ kiếm thuật vừa tinh thông ma pháp, thứ mà người đời cho là không thể dung hợp.
Anh kết hợp cả hai, tạo nên sức mạnh kinh hồn.
Đó mới là thợ săn xứng đáng được gọi là “Anh hùng.”
Éclair khao khát được đứng bên anh một ngày nào đó.
Mỗi khi nhớ lại, cơ thể cô lại run lên vì phấn khích.
Từ sau lần chia tay ấy, cô miệt mài đọc truyện phiêu lưu, và rồi bắt đầu nghe người ta nhắc đến một thợ săn khác, đối thủ của vị Anh hùng đó.
—-
Phủ của Bá tước Gladis nằm giữa trung tâm hoàng đô, trong khu quý tộc nơi dinh thự của các gia tộc cao quý san sát nhau.
Không khí nơi đây khác hẳn với sự náo nhiệt của khu phố lớn, tĩnh lặng, tinh tế và đầy uy nghi.
Đường lát đá hoa cương, xe ngựa sơn son thếp vàng chạy êm trên nền đá.
Dọc hai bên, những kỵ sĩ trong bộ giáp sáng loáng đứng nghiêm, bảo vệ trật tự.
Không hề thấy bóng dáng dân thường hay thợ săn.
Đến cả bụi rác cũng chẳng có, và không hiểu sao, ngay cả mùi không khí cũng có vẻ “cao quý” hơn nơi tôi ở.
Bá tước Gladis… danh xưng “bá tước” nghe thì bình thường, nhưng trong đế quốc Zebrudia, ông ta là một trong những quý tộc có địa vị cao nhất.
Tôi là thợ săn cấp 8, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là dân thường.
Ở đất nước này, dù thợ săn được nể trọng, chỉ cần sơ suất thôi là tôi có thể bị nghiền nát dưới gót giày quý tộc.
Huống hồ, người tôi sắp gặp lại là vị quý tộc nổi tiếng khắp nơi vì khinh rẻ thợ săn, mà còn xuất thân từ dòng dõi quân nhân.
Nếu ngay khi gặp mà bị vung kiếm chém liền thì tôi cũng chẳng thấy lạ.
Nghĩ tới đó, bụng bắt đầu đau quặn.
Dù tôi là thủ lĩnh của hội mà Ark từng tham gia, cũng chẳng chắc có giúp ích được gì cho cô tiểu thư kia.
“Đúng là ở thời nào thì dân đen vẫn cứ bị quý tộc dắt mũi thôi…”
Tôi lẩm bẩm.
Dọc con đường lát đá, tôi cảm nhận rõ ánh nhìn sắc lạnh của các kỵ sĩ tuần tra dõi theo mình.
Đi bộ giữa khu này rõ ràng là lạc lõng, chẳng khác gì con mồi giữa đàn thú.
Sitri siết chặt tay tôi, đầu ngón tay lạnh buốt nhưng nắm rất chặt.
“Đừng lo,” cô nói nhỏ, giọng bình thản.
“Chúng ta chỉ tới nói chuyện một chút thôi. Không có gì phải sợ cả.”
“Ờ… ừm, nói thế chứ…”
Dù quý tộc mà tấn công dân thường thì vẫn là phạm pháp, vấn đề là họ có đủ cách che đậy và ém nhẹm mọi chuyện.
Sitri cười nhẹ, còn tôi thì ruột gan cồn cào.
Không hiểu sao, cô bạn thuở nhỏ của tôi lại có vẻ cực kỳ vui.
“Cùng lắm thì em ra tay đè bẹp bọn họ,” cô nói như thể chỉ đang bàn về thời tiết.
“Em vừa nghiên cứu về máu của quý tộc xong. Không biết ngoài huyết thống ra, trong người họ còn thứ gì đáng giá không nhỉ? Cả Tháp Akashic cũng không cho nghiên cứu kiểu này đâu.”
“Anh… anh không hiểu lắm, nhưng nghe như em sắp làm gì nguy hiểm ấy…”
Sitri đúng là kiểu người không biết sợ là gì.
Dinh thự Gladis hiện ra trước mắt, cổng lớn bao quanh, biểu tượng gia tộc treo sừng sững.
Mấy kỵ sĩ canh gác đứng thẳng hàng, mặt lạnh như băng.
Có vẻ là quân riêng của nhà Gladis.
Họ cau mày khi thấy tôi, thậm chí còn khẽ bĩu môi.
Chỉ cần Eva không báo trước, chắc tôi đã bị trói ngay cổng rồi.
Xem ra tin đồn Bá tước Gladis ghét thợ săn là thật.
Một người đàn ông da ngăm, mặt dữ dằn, có vẻ là đội trưởng, nheo mắt nhìn tôi.
“Giao vũ khí ra.”
“Hả? À… tôi có mang theo gì đâu.”
Gã im lặng.
Tôi nhún vai, nhìn là biết mà.
Gã cau có, đích thân lục soát người tôi, xác nhận tôi đúng là tay không, rồi gắn vào cổ tay tôi một chiếc vòng phong ấn ma lực.
Nó có tác dụng ngăn chặn pháp thuật, nhưng với người không dùng được phép như tôi thì vô dụng.
Tôi cố giữ bình tĩnh, trong khi gã nhìn tôi với ánh mắt nặng nề, giọng gằn lại:
“Bình tĩnh ghê nhỉ… Đừng có mà xem thường bọn ta. Chỉ cần thợ săn như ngươi làm gì khả nghi, ta chém không do dự.”
Trời ạ, đây là quý tộc hay cướp đường vậy?
Tôi chỉ đến nói chuyện thôi mà.
Thật sự là mệt mỏi.
Dù đã quen bị dọa nạt, nhưng chẳng bao giờ tôi thấy dễ chịu cả.
Tôi thở dài, rồi chỉ sang Sitri vẫn đứng cạnh tôi với nụ cười dịu dàng.
“À, với cả Sitri là phụ nữ, nên… mong có người nữ kiểm tra giúp.”
Chúng tôi bị đối xử như tội phạm, rồi mới được dẫn vào trong.
Và quả đúng như danh tiếng, nội thất bên trong dinh thự quý tộc xa hoa đến choáng ngợp, đèn chùm pha lê rực rỡ treo trên trần, thảm đỏ trải dài khắp sảnh.
Dù mang tiếng là dòng dõi quân nhân, nhưng rõ ràng nhà Gladis cũng chẳng thiếu vàng bạc châu báu.
Sitri và tôi tiếp tục bước đi giữa vòng vây của đám kỵ sĩ kiêu căng, trong khi các cô hầu gái đang bận việc trong dinh thì vội vã tránh sang một bên, không dám cản đường.
Họ dẫn chúng tôi vào một căn phòng rộng lớn, trang bị lộng lẫy với bộ sofa sang trọng và chiếc bàn gỗ chắc nịch.
Trên tường treo đầy tranh chân dung và bộ giáp bạc sáng bóng.
Ngồi trên ghế, một cô gái trẻ đang chờ sẵn, vừa thấy chúng tôi, cô bắt chéo chân, khẽ mỉm cười.
“Không ngờ ngươi lại dám đường hoàng đi qua cổng chính nhà ta đấy, Thiên Biến Vạn Hoá,” cô nói.
“Gan to thật.”
Ờ… tôi đâu có đến đây để gây chuyện.
Tôi chẳng muốn biến quý tộc thành kẻ thù đâu.
Cô ta ra vẻ kiêu kỳ, nhưng nhìn kỹ thì vẫn còn rất trẻ, nên thật lòng tôi chẳng thấy sợ.
Dù vậy, mấy kỵ sĩ đứng thành hàng phía sau lưng cô thì đúng là khiến tôi muốn toát mồ hôi hột.
Nhìn quanh, cả phía sau tôi cũng toàn người đang thủ sẵn tay trên chuôi kiếm.
Không còn cách nào khác, tôi bắt chước Sitri, gượng cười để tỏ ra bình thản.
Thế mà cô tiểu thư kia lại sững người.
“Bị bao vây kín thế này mà ngươi vẫn bình tĩnh được ư…”
Cô lẩm bẩm.
“Ra là vậy, gan dạ chẳng kém gì Ark.”
Hả?
Tôi chẳng hiểu gì, nhưng có khi nào… cô ta đang khen tôi không?
Tôi đã nói rõ lý do đến đây rồi, cũng chỉ muốn giải quyết nhanh để còn về nhà.
Nhưng cách quý tộc suy nghĩ đúng là khó đoán thật.
“Không đâu, cái tôi hơn Ark chỉ là… cấp độ thôi,” tôi nói bâng quơ.
Tiểu thư Éclair lập tức hít mạnh một hơi.
Ark Rodin là người nổi tiếng, đàn ông, phụ nữ, quý tộc, dân thường, ai cũng ngưỡng mộ.
Sức mạnh, nhân cách, vẻ ngoài và dòng dõi danh giá gắn bó với đế quốc từ thuở sơ khai, tất cả khiến anh ta trở thành hình mẫu hoàn hảo.
Thỉnh thoảng, người ta lấy tôi ra so sánh, bảo tôi là đối thủ của Ark, chỉ vì tôi có cấp độ cao.
Nhưng tôi biết rõ, bản thân còn cách anh ta cả một trời.
Có khi tiểu thư Éclair lại tin mấy lời đồn vô căn cứ ấy chăng?
Vậy nên từ lúc gặp, cô mới cau có như thế?
Không thể nào… chắc tôi chỉ bị vạ lây thôi.
Thấy ánh mắt cô tiểu thư càng lúc càng dữ, tôi nghĩ tốt nhất nên dập tin đồn ngay tại chỗ.
“Tiểu thư Éclair,” tôi lên tiếng, “chẳng hay cô có nghe mấy lời đồn vô lý rằng tôi là đối thủ của Ark không?”
“Ồ?”
“Chuyện đó hoàn toàn sai. Ark và tôi khác nhau ở mọi phương diện, cả địa vị lẫn thành tích. Hoàn toàn không có chuyện cạnh tranh gì cả. Nói thật thì tôi chẳng coi Ark là đối thủ, mà là… bạn. Chỉ là bạn thôi.”
“Ngươi… nói gì cơ?”
Cô nắm chặt tay, môi run lên, hai má đỏ bừng như đang cố kìm giận.
Ủa, tôi lỡ miệng cái gì sao?
Trong đế quốc này có vô số thợ săn vĩ đại, nhưng Ark chắc chắn là một trong những người mạnh nhất.
Kiểu gì anh ta cũng sẽ được xưng tụng là Anh hùng mạnh nhất.
“Vậy ra… Ark không phải đối thủ của ngươi?”
Cô hỏi lại.
Sao tự dưng ánh mắt cô còn dữ hơn lúc nãy nữa?
Đám lính phía sau cũng nghiến răng, nhìn tôi chằm chằm.
Họ nghĩ tôi đang nói dối à?
À… chờ đã, có khi tôi hiểu ra rồi.
Tôi gõ nhẹ nắm tay vào lòng bàn tay.
“À, nói cho chính xác thì… Ark không phải đối thủ của tôi, mà là một thành viên trong nhóm tôi thôi. Nói không phải khoe chứ, anh ấy cực kỳ giỏi. Ark chắc cũng công nhận. Phải không, Sitri?”
Sitri mỉm cười nhẹ.
“Chuẩn đấy. Ark là đối thủ của tôi. Nếu xét tổng thể, hiện tại tôi đang nhỉnh hơn một chút, nhưng tốc độ tiến bộ của anh ta thật đáng sợ. Tôi đoán rồi cũng có ngày mình sẽ thua anh ấy.”
Ê, em đừng có châm chọc người ta lúc này chứ!
Dù giọng Sitri nghe điềm tĩnh, nhưng cái cách cô nói nghe cứ… khinh khỉnh thế nào ấy, khiến tai Éclair đỏ ửng lên.
“Ờ, thực ra Ark vẫn mạnh hơn bọn tôi nhiều,” tôi vội chen vào.
“Chúng tôi chỉ là chinh phục được nhiều hầm kho báu hơn thôi.”
“Ể~”
Sitri phụng phịu.
“Krai, rốt cuộc anh đứng về phe ai? Ark hay em hả?”
“Tất nhiên là phe em rồi… nhưng mà, giờ không phải lúc để nói chuyện phe phái đâu.”
Thật lạ, Sitri bình thường tinh ý và chừng mực đến mức khiến người ta nể, mà giờ lại nói năng chẳng khác gì đứa trẻ.
Tôi cảm thấy y như bị kẹt giữa sếp và nhân viên, nói gì cũng dễ chết.
Thực ra, so sánh sức mạnh giữa thợ săn với nhau vốn đã khó.
Cá nhân tôi nghĩ Ark vẫn là người mạnh nhất.
Nếu đấu tay đôi, không ai có cửa thắng anh.
Nhưng nếu là trận giữa hai đội, Ark Brave và Grieving Souls thì bên tôi sẽ thắng.
Không phải vì Ark yếu, mà vì đồng đội của anh ta… toàn người bình thường.
Ngoại trừ anh, còn lại chẳng ai thật sự ấn tượng.
Họ không tệ, kỹ năng đều ở mức giỏi, nhưng đứng cạnh Ark thì ai cũng thấy mình kém, rồi dần rời đi.
Nhất là đàn ông.
Tôi thậm chí còn có một trò đùa trong đầu, nhưng nhìn tình hình này thì tốt nhất nên im miệng.
Không chắc cô tiểu thư có chịu cười đâu…
Tôi còn đang cố giữ nụ cười xã giao thì cô ta bất ngờ rút kiếm, nện thẳng xuống bàn.
Rầm!
Một nửa thanh kiếm cắm sâu vào mặt gỗ, mảnh vụn bay tung tóe.
Tôi đứng hình. Éclair chẳng thèm giữ hình tượng tiểu thư quý tộc nữa, cô chống chân lên bàn, mặt đỏ lựng, mắt ngân ngấn nước.
“Ta… ta hiểu rất rõ cái các ngươi đang ám chỉ rồi!”
Cô hét lên, giọng run run.
“Các ngươi đang nhạo báng Ark! Nhạo báng cả nhà Gladis này!”
“Hả? Khoan đã, không ai—”
“Nếu ta có đủ quyền lực, hai cái đầu của các ngươi đã rơi từ lâu rồi!”
Xin lỗi, cái gì cơ?!
Đứa nhỏ này vừa nói… chặt đầu hả?!
Tôi đến đây hòa giải, không phải xin chết mà?!
Đám kỵ sĩ phía sau đã đặt tay lên chuôi kiếm, chỉ cần cô ra lệnh là tôi và Sitri thành hai cái xác.
Tôi hoảng đến mức mặt cứng đờ, còn Sitri thì vẫn cười điềm nhiên như đang ngắm hoa.
Bình tĩnh kiểu đó đúng là đáng nể, nhưng hoàn toàn không hợp tình hình này.
Cô tiểu thư chĩa ngón tay vào chúng tôi, mà đáng nói là, vì vẫn chống chân lên bàn, nên tôi có thể thấy rõ hơn những thứ không nên thấy.
“Láo xược đến thế là cùng!”
Cô hét.
“Ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận vì dám coi thường nhà Gladis này! Ta nhất định, tuyệt đối, bằng mọi giá sẽ giành được Bảo Cụ mạnh nhất đó!”
“Không, cái đó nguy hiểm lắm,” tôi vội nói.
“Giới giám định cũng bảo vậy rồi, tốt nhất cô đừng tham gia đấu giá.”
Tôi vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình làm sai chỗ nào, nhưng thôi cứ quay lại mục đích ban đầu:
Thương lượng.
Cô ta đã có cả quyền lực lẫn tiền bạc, cần gì phải liều lĩnh như thế?
Nếu tôi là con gái bá tước, chắc tôi nằm ngủ cả ngày rồi.
“Ta đã điều tra cả rồi!”
Éclair gào lên.
“Ngươi đang chạy khắp nơi gom Bảo Cụ, đúng không?! Chắc hẳn ngươi dùng mấy thứ đó mới leo được lên cấp 8! Sức mạnh của ngươi chỉ là đồ vay mượn thôi!”
“Ờ… thì… ừm, cũng… đúng một phần.”
Cô ấy nói không sai.
Thực ra, sức mạnh của tôi hoàn toàn đến từ Bảo Cụ.
Nhưng dù có đem hết vài trăm món trong kho ra dùng, cũng chẳng thể giúp tôi lên cấp 8 được.
Không hiểu sao cô lại nổi giận đến thế nữa…
“Ta sẽ tặng Ark món Bảo Cụ mạnh nhất!”
Cô hét lên giận dữ.
“Lúc đó ngươi sẽ mất hết vị thế! Không bao giờ còn được đứng trên cao nữa!”
…Ờ, tôi không nghĩ anh ta sẽ vui khi nhận món đó đâu.
Ark vốn đã được định sẵn là người thừa kế của Nhà Rodin, tức là có sẵn cả đống
Bảo Cụ hùng mạnh trong tay.
Thêm một món nữa cũng chẳng khiến anh mạnh hơn.
Như tôi đã nói, Ark là kiểu người mạnh mẽ theo đúng nghĩa, anh ta chẳng cần đến mấy món đồ ấy để chứng minh bản thân.
Giống như việc Luke có thể giết tôi dễ như chơi bằng tay không, người mạnh thì vẫn mạnh, dù có hay không có Bảo Cụ.
Còn tôi thì ngược lại.
Dù có cố gắng đến mấy, kết quả cũng chẳng thay đổi, tôi vẫn yếu thôi.
“Chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì cả,” tôi nói. “
Người mạnh thì vẫn sẽ mạnh dù không có Bảo Cụ. Còn người yếu, thì vẫn yếu kể cả có cả đống trong tay.”
“Ngươi nói gì?”
Tiểu thư Éclair trừng mắt hỏi.
“Đó là sự thật đơn giản thôi,” tôi đáp.
“Kể cả khi Ark có được món Bảo Cụ ấy, nó cũng chẳng khiến cậu ta mạnh hơn. Là bạn của Ark, tôi dám chắc rằng cậu ấy chẳng vui vẻ gì nếu phải trở nên mạnh hơn nhờ một thứ kinh khủng như vậy.”
…Vì vậy, tốt hơn là giao món đó cho tôi đi.
Ark vốn đã ngon lành rồi còn gì, đẹp trai, mạnh mẽ, được yêu quý.
Anh ta chẳng cần thay đổi gương mặt hay trốn tránh ai cả.
Tiểu thư Éclair sững người trong giây lát, rồi toàn thân bắt đầu run rẩy.
Nước mắt lăn dài trên gò má cô.
“U-ư…”
Cô nấc lên, rồi hét lớn.
“C- Câm đi! Câm ngay đi! Đồ ngốc! Đồ ngu! Ta tuyệt đối, tuyệt đối không giao món đó cho ngươi đâu! Cút khỏi đây ngay!”
Ngay lúc ấy, một quản gia lao vào phòng, hoảng hốt hét:
“Thưa tiểu thư, xin người bình tĩnh lại!”
Ông ta ra sức trấn an cô, nhưng tiểu thư Éclair chỉ lắc đầu liên tục, vừa khóc vừa la hét.
Ơ… trông chẳng khác nào tôi vừa làm cô khóc cả.
Chết thật, có khi nào chuyện này bị tính là xúc phạm quý tộc không…?
Sitri, người từ nãy giờ vẫn lặng lẽ quan sát, cuối cùng đứng lên.
“Tiểu thư Éclair, hôm nay chúng tôi đến đây là để khuyên người từ bỏ món Bảo Cụ đó.”
“C- Cái gì…?”
Tiểu thư Éclair dụi mắt, nhìn Sitri đầy ngỡ ngàng.
Ờ thì, cô ấy nói không sai… nhưng có cần nhấn mạnh ngay lúc này không?
Tôi vừa mới nói điều tương tự đó mà.
“Món Bảo Cụ ấy là thứ mà cả người lẫn Ark đều không thể kiểm soát nổi,” Sitri nói tiếp.
“Cách khôn ngoan nhất là hãy từ bỏ nó đi.”
Cô tiểu thư lại đỏ bừng mặt, môi run lên, cắn mạnh đến mức bật máu.
Cả căn phòng im phăng phắc khi ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Sitri.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên má, nở một nụ cười duyên dáng.
“Người nói trước đó rằng đã chuẩn bị sẵn 100 triệu Gild đúng không? Chúng tôi có 200 triệu.”
“H-Hai… hai trăm triệu?”
Tiểu thư Éclair thốt lên.
Sitri gật đầu dứt khoát, giọng bình thản mà kiên định:
“Đó là giới hạn tuyệt đối của chúng tôi. Dù người là con gái của ngài Gladis, chắc chắn cũng có giới hạn chi tiêu. Hơn nữa, món Bảo Cụ đó hoàn toàn vô nghĩa với người. Nhưng nếu thật sự muốn có nó đến vậy… thì hãy gom đủ hơn 200 triệu Gild đi. Nếu người làm được, tôi đành phải nhận thua.”
Sitri à…
—-
Một khi lửa đã cháy, khó mà dập được.
Tôi chỉ mong đến lúc buổi đấu giá diễn ra thì tin đồn sẽ nguội đi, nhưng hy vọng ấy nhanh chóng tan biến.
Cả thành đế đô vẫn rộ lên bàn tán về món Mặt nạ Chuyển hoán.
Có vẻ như lời của Sitri đã châm thêm dầu vào ngọn lửa trong lòng tiểu thư Éclair, nghe đâu cô tiểu thư đó đang năn nỉ cha mình nhúng tay vào và gom hết tiền bạc có thể.
Cô ta nhìn có vẻ trưởng thành, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa con gái dựa vào cha mẹ thôi.
Năm nào cũng vậy, trước buổi đấu giá đều có vài món được đồn đại rầm rộ, nhưng năm nay thì khác, cả đế đô đều nhắm vào Mặt nạ Chuyển hoán.
Ở quán rượu hay sảnh nghỉ, ai ai cũng chỉ bàn về nó.
Chỉ có tôi và Eva, hai kẻ đang ở giữa tâm bão là ngán ngẩm muốn lăn ra ngủ.
Trong lúc tôi đang nằm ườn trong văn phòng của chủ hội, Sitri bước vào với vẻ mặt hăng hái.
Cô đặt trước mặt tôi một chiếc vali to gấp đôi mấy lần trước.
Đôi mắt hồng nhạt ánh lên ánh sáng quyết tâm.
Không như Liz, Sitri luôn biết cách kìm nén năng lượng ấy, không để nó tràn ra ngoài.
“Cộng cả tiền cưới, em gom được tổng cộng 910 triệu Gild,” cô nói.
“Lần này chúng ta sẽ hạ cô ta. Cả Lizzy Tino cũng góp thêm đấy.”
Cô còn cố tình tung tin giả để tiểu thư Éclair tưởng giới hạn của mình chỉ là 200 triệu, đúng kiểu chiêu trò trẻ con.
Tôi bật cười, vừa buồn vừa bất lực.
Cảm giác như mình đang lún dần vào hố cát lún không đáy vậy.
Đến nước này thì lý do thật sự khiến tôi muốn có món Mặt nạ Chuyển hoán hắc phải mang theo xuống mồ thôi.
Eva, người đã cố gắng hết sức để dập yên dư luận, chỉ biết ngẩn người.
“Krai, bây giờ chúng ta đang tiến gần đến… khoản nợ 10 chữ số đấy.”
“Tôi biết,” tôi đáp gọn.
Người duy nhất thắng trong vụ đấu giá này chỉ có Arnold đã mang món Bảo Cụ kia đến đây.
Nhà đấu giá tất nhiên sẽ lấy phần trăm hoa hồng, và càng bán giá cao, phần trăm ấy càng béo bở.
Dù sao thì, Arnold cũng sẽ rời đi với túi tiền đầy ắp.
Quân xúc xắc đã gieo.
Tôi không thể rút lui nữa, mà kể cả có rút, đám đông này cũng không yên.
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn thấy mình sẽ thua.
“Cô nghĩ sao?”
Tôi hỏi Eva.
“Thành thật mà nói, giờ chúng ta đang ở thế bất lợi,” cô đáp.
“Có nhiều thương hội sẵn sàng cho Nhà Gladis vay tiền. Tùy vào mức độ mà ngài Gladis chiều theo con gái, nhưng ông ta vốn nổi tiếng là người cực đoan.”
Từ lúc tin đấu giá lan rộng, Eva lúc nào cũng cau mày.
Cô hiểu rõ thường dân như chúng tôi chẳng thể đấu nổi quý tộc có cả quyền lực, tiền bạc và quân lực trong tay.
Tôi cũng biết điều đó, nên mới liều đến gặp tiểu thư Éclair để khuyên cô ta từ bỏ.
Ai ngờ đâu lại thất bại thảm hại.
Sitri với đôi mắt sáng rực niềm tin khẽ gật đầu đồng tình.
“Nếu muốn chắc ăn hơn, em có thể thương lượng với vài thương hội để vay thêm ít tiền…”
“Không cần đâu,” tôi ngắt lời.
“Nhưng—”
“Không cần.”
Sitri là một trong những Giả kim thuật sư xuất sắc nhất thời đại, chỉ cần làm việc nghiêm túc là cô đã có thể kiếm cả triệu Gild mỗi tháng.
Nếu muốn, chắc chắn chúng tôi có thể vay được tiền.
Nhưng ai cho vay cũng sẽ hiểu ngay lý do, và sẽ lợi dụng nó để ép giá.
Nói ra thì muộn, nhưng tôi đã để cô phải bán bớt trang bị và dược phẩm tích trữ.
Giờ mà còn để Sitri dính nợ nữa thì tương lai của cô chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Tôi không thể chấp nhận điều đó.
Sitri phồng má ra tỏ ý phản đối, nhưng khi tôi mỉm cười, cô cũng đành mỉm cười lại, chịu thua.
“Em hiểu rồi,” cô nói nhỏ.
“Nếu anh đã nói thế thì… chắc đúng là không cần. Dù em chẳng hiểu tại sao cả.”
Dù kết cục thế nào đi nữa, tôi biết mình đã khiến mọi người phải chịu khổ vì mình lần này.
Sitri, Liz, Eva, Tino, Matthis… tất cả họ đều là nạn nhân của cái tính bốc đồng của tôi.
Tôi chắc rằng vài người trong nhóm cũng đang thấy ngại ngùng về chuyện này.
Dù sao thì, phiên đấu giá đâu phải là chiến trường, nó là một lễ hội thường niên cơ mà.
Lẽ ra phải vui vẻ, náo nhiệt, vậy mà giờ chẳng còn chút không khí đó.
Tôi thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ đi vay tiền người khác chỉ để mua một món Bảo Cụ nữa.
Không bao giờ.
Tôi day nhẹ giữa hai hàng lông mày, cố thả lỏng cơ mặt.
Được rồi, mình phải vui lên.
Đây đâu phải chiến tranh, có mất món Bảo Cụ đó thì cũng chẳng chết ai.
Nếu tiểu thư Éclair giành được nó rồi thất vọng vì hiệu quả không như mong đợi, thì… cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả.
“Giờ thì chỉ còn biết cầu may thôi,” tôi nói.
“Phiên đấu giá xong rồi, sao chúng ta không mở tiệc ăn mừng luôn nhỉ?”
“Hay quá!”
Sitri tươi cười rạng rỡ.
“Ta nên mời cả tiểu thư Éclair nữa chứ.”
Rõ ràng là cô ấy định thắng bằng được rồi nghiền nát luôn lòng tự trọng của cô quý tộc đó.
Giờ nghĩ lại thì, chẳng phải mọi chuyện bắt đầu từ Ark sao?
Chính anh ta dẫn cô tiểu thư đó đến cơ mà.
Ừ, vậy thì tiệc sau này cứ để anh trả đi.
Tôi vẫn giữ nét mặt bình thản, nhưng trong lòng đã khắc sẵn quyết định đó.
Còn 1 ngày nữa thôi, trận chiến dữ dội sắp bắt đầu.
—-
Giữa những quý tộc kiêu hãnh của Zebrudia, có những lúc họ tuyệt đối không được phép lùi bước.
Gia tộc Gladis không hề nghèo.
Dù đất đai không rộng bằng các dòng họ khác, họ sở hữu đội kỵ sĩ thiện chiến hơn cả thợ săn, trấn giữ trật tự trong đế quốc và sống sung túc hơn nhiều người đi săn kho báu.
Dẫu vậy, ngay cả với một nhà quyền thế như vậy, 200 triệu gild cũng không phải con số nhỏ.
Ít nhất thì đó chắc chắn không phải số tiền mà Éclairvẫn chưa chính thức kế thừa tước vị có thể tự do dùng đến.
Bá tước Gladis, cha cô, mặc chiếc áo choàng đỏ thẫm, thanh đại kiếm đeo bên hông, mái tóc nâu sậm chải gọn gàng, ánh nhìn sắc bén chẳng khác gì một chiến binh hơn là một quý tộc.
Van Gladis vừa là lãnh chúa vừa là tướng quân thường tự mình dẫn dắt kỵ sĩ ra trận.
Cái nhìn sắc lạnh của ông, dù chỉ là hướng về con gái, cũng đủ khiến Éclair, trong cơn giận dữ, lập tức im bặt.
“Được rồi,” ông trầm giọng nói.
“Hãy thắng đi, Éclair. Ta cho rằng chuyện này thật ngu ngốc, chúng ta đâu có ở trong chiến tranh, và ta chẳng hứng thú gì với việc tranh giành một món Bảo Cụ mà chúng ta chẳng cần dùng. Nhưng nếu đã chạm trán mà lại bỏ cuộc, danh dự nhà Gladis sẽ bị hoen ố. Dù con còn trẻ, nhưng nếu tin đồn lan ra rằng con bị bọn thợ săn át vía, ta biết giấu mặt vào đâu trước tổ tiên mình đây?”
Giọng ông trầm mà nặng nề, áp lực tỏa ra khiến cô con gái lập tức tỉnh táo lại.
Mọi chuyện đều do cô mà ra.
Chính Éclair là người điều tra về “đối thủ” của Ark, kẻ điên cuồng thu thập Bảo Cụ, và trong cơn bốc đồng đã xông thẳng vào quán rượu để tuyên chiến.
Cái kiểu hành động thiếu suy nghĩ đó là điều cha cô ghét nhất.
Trước khi Éclair kịp nói lời cảm ơn, Van đã nhíu mày.
“Đừng hiểu lầm,” ông nói.
“Ta không cho con tiền để thỏa mãn hứng thú của mình. Số này là ta cho con mượn, Éclair. Một ngày nào đó con sẽ phải trả lại. Con có dòng máu nhà Gladis chảy trong người, và điều đó đồng nghĩa với trách nhiệm. Có lẽ vì con là con gái đầu nên ta đã nuông chiều con quá mức. Nhưng đây sẽ là bài học tốt.”
Ông dừng lại giây lát, rồi nghiêm giọng hạ lệnh:
“Đây là mệnh lệnh của người đứng đầu nhà Gladis. Dù thế nào cũng phải thắng, Éclair. Thất bại không được phép tồn tại trong gia tộc này. Và cuối cùng, con phải tự mình gánh lấy hậu quả của hành động mình gây ra. Ta sẽ cử Montaure hỗ trợ con hết sức. Hắn là người khôn ngoan, hãy biết tận dụng.”
Đó vừa là sự trừng phạt, vừa là thử thách.
Éclair hiểu rất rõ, nếu đã là người khơi mào, cô không thể quay đầu.
Là quý tộc của đế quốc, cô phải chịu trách nhiệm đến cùng.
“Thưa tiểu thư, tôi vừa liên hệ với Thương hội Welz. Họ nói sẽ cho chúng ta vay thêm nếu cần,” giọng một ông lão vang lên khi Éclair đang ngồi lặng trong phòng riêng.
Dù gương mặt cô u ám, nhưng Montaure, người quản gia già trung thành của nhà Gladis chẳng hề tỏ ra nao núng.
Ánh mắt tinh anh sau cặp kính và giọng nói trầm ổn vẫn đều đặn vang lên.
“Bao nhiêu?”
Cô hỏi khẽ.
“Tính cả khoản dự trữ của gia tộc, tiểu thư có thể dùng khoảng 500 triệu gild mà không gặp trở ngại. Ngoài ra, Welz có thể cho vay thêm 500 triệu nữa. Nếu vay hơn nữa thì e rằng sẽ khó trả.”
“Năm trăm triệu… nữa sao?”
Éclair tròn mắt nhìn người đã chăm sóc mình từ thuở bé.
Ông ta, người đàn ông đáng ghét ấy đã nói rằng giới hạn của họ chỉ là 200 triệu cơ mà!
Cô tưởng rằng mình đã nắm chắc phần thắng khi chuẩn bị gấp đôi con số đó.
Không ngờ Montaure lại âm thầm thương lượng để vay thêm nhiều đến vậy.
“Thưa tiểu thư,” ông nói, giọng nghiêm nghị.
“Không ai dại gì nói thật giới hạn của mình cho đối thủ biết trong một cuộc đấu giá. Nhất là khi đối thủ lại là ‘Thiên Biến Vạn Hóa’ nổi danh mưu trí. Và hơn hết, người phụ nữ đi cùng hắn, Sitri Smart, là một Nhà Giả Kim đại tài. Cô ta hoàn toàn có thể xoay ra hơn 200 triệu gild.”
“Cái gì?!”
Éclair thảng thốt.
Tâm trí cô trống rỗng.
Sitri đã tự tin tuyên chiến, còn dám hứa rằng nếu cô gom được hơn 200 triệu, thì sẽ lập tức đầu hàng.
Giờ nghĩ lại, khuôn mặt bình thản của ả hiện ra trong đầu khiến Éclair nghẹn họng.
Ai lại dám lừa một quý tộc cơ chứ?
Không thể nào… không, cô không muốn tin!
“Không thể nào…”
Cô thì thầm.
“Cô ta nói rõ ràng rồi mà! Nếu ta có hơn 200 triệu thì cô ta phải rút lui chứ!”
“Mệnh lệnh của bá tước là chắc thắng, thưa tiểu thư,” Montaure đáp.
“Chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng. Trong chiến đấu, phục kích là chuyện thường tình. Còn trong đấu giá, thông tin là vũ khí mạnh nhất.”
Éclair cắn môi.
Cô hiểu ông nói đúng.
Để không phụ kỳ vọng của cha, cô buộc phải thắng.
Dù trái tim run rẩy, cô vẫn cố giữ bình tĩnh mà gật đầu.
“Vâng… ông nói đúng. Chuẩn bị kỹ vẫn hơn.”
Số tiền vay thêm sẽ chỉ dùng trong tình huống xấu nhất, nhưng dẫu vậy, cô biết rõ:
Trận chiến này, cô không thể thua.
Nếu chỉ cần 200 triệu gild là có thể thắng, thì thật tuyệt.
Còn nếu chẳng may số đó vẫn chưa đủ, cô sẽ dùng đến khoản dự phòng, dốc toàn bộ tài lực trong tay để đè bẹp đối thủ cho bằng được.
Phiên đấu giá đang đến gần, và kết cục thực sự của trận chiến này sẽ sớm được phơi bày.
Siết chặt nắm tay, Éclair tự nhủ với bản thân rằng mình sẽ không thua, trong khi Montaure chỉ lặng lẽ đứng bên, nhìn cô bằng ánh mắt bình thản.
