Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

VOL 2 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 5: Tôi Đã Nhìn Thấy Chính Mình

Chúng tôi rời Đại Thánh Đường và quay trở lại Học viện, rẽ qua để khám phá đường phố Vương đô. Tôi nghĩ cả hai đã có một khoảng thời gian tuyệt vời, nghía qua các cửa hàng tạp hoá và dừng lại ở một tiệm bánh để ăn vặt.

Nhưng khi trưa đến, tôi không khỏi lo lắng về sự kiện chiều nay.

Tôi có thực sự nên không nói cho Lugue biết không...?

"Hugh, cậu không vui à...?"

"Ể?"

Lugue nghiêng người về phía tôi với vẻ mặt không thoải mái trên băng ghế công viên, nơi bọn tôi dừng lại để ăn bánh mì.

"Có chuyện gì vậy?"

Tôi chắc chắn là đã rất vui khi ở bên Lugue...

"Vì trông cậu cứ bối rối suốt."

“V-Vậy à...?"

Tôi sờ lên mặt mình và kiểm tra trong gương, nhưng bản thân tôi cũng không thực sự nhận ra. ... Hự, làm vậy chẳng khác nào thú nhận là có chuyện.

"Hugh..."

"Aa, ừm... Không phải! Không phải là tớ không vui... Tớ chỉ đang phân vân không biết có nên nói với cậu hay không..."

"Nói với tớ...?"

Liệu có ổn không khi nói với cô một cách đột ngột như vậy? ... Nhưng tôi không thể tiếp tục lừa dối cô nữa. Nếu việc lừa dối cô cuối cùng chỉ làm tổn thương Lugue, thì tôi sẽ liều mạng bảo vệ cô nếu có sự cố. Tôi quyết tâm như vậy và thú thật.

"Là chuyện chiều nay..."

Đảm bảo không có ai xung quanh, tôi nói với Lugue rằng Lecty sẽ chữa bệnh cho Bệ hạ. Và tình trạng của Bệ hạ rất nghiêm trọng, tuần này là giai đoạn then chốt.

"Không thể nào..."

Mắt Lugue mở to, cô đưa tay lên che miệng.

"Hoàng tử Lucas nói tớ có thể đưa cậu theo với tư cách là bạn của Lecty, Lugue. Nhưng tớ không quyết định được là có nên nói với cậu không... Tớ xin lỗi, Lugue."

"............ Tớ mong là cậu đã nói với tớ, nhưng... Nhưng Hugh, cậu đã nghĩ cho tớ, lo lắng cho tớ đúng không...?"

Tôi gật đầu khi Lugue hỏi.

"Vậy thì, cảm ơn cậu. Tớ xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng... Nếu tớ đi, có lẽ tớ sẽ chỉ cản đường Lu-nisama và mọi người thôi phải không...?"

"Lugue..."

"Tớ ổn mà, Hugh. Tớ có thể kiên nhẫn đợi ở ký túc xá."

Nói rồi, Lugue gắng gượng nở một nụ cười dũng cảm, khuôn mặt cô méo mó vì cố kìm nước mắt.

...Tôi có thực sự ổn với chuyện đó không? Tôi tự hỏi, cân nhắc lựa chọn.

—Tôi mang theo sự hối tiếc của tiền kiếp, vẫn còn ám ảnh tôi đến tận bây giờ.

Cha tôi ở kiếp trước bị bệnh tim, ra vào bệnh viện nhiều lần. Ngày hôm đó, mẹ tôi gọi điện, báo rằng cha tôi vừa được đưa đi cấp cứu và van xin tôi đến ngay lập tức. Nhưng tôi đã quá mải mê công việc, tự thuyết phục mình rằng ông sẽ ổn và phớt lờ sự khẩn cấp.

Nửa ngày sau tôi mới biết tin cha mất. Nếu tôi nhảy tàu cao tốc ngay sau cuộc gọi, tôi đã có thời gian gặp ông lần cuối...

Tôi không thể quên cảm giác trống rỗng và hối tiếc từ ngày đó, ngay cả sau mười lăm năm chuyển sinh.

Tôi không muốn Lugue trải qua cảm xúc tương tự như kiếp trước của mình.

Do đó,

"Lugue. Nếu cậu muốn gặp cha mình dù chỉ một chút, tớ nghĩ cậu nên đi. Tớ sẽ làm mọi thứ trong khả năng để hỗ trợ cậu."

"Ể... nhưng, vậy có ổn không...? Tớ có thể gây rắc rối..."

"Tớ sẽ lo liệu. ... Xin lỗi, lẽ ra tớ nên làm thế này ngay từ đầu."

Nếu việc bối rối về nó và làm Lugue buồn là giải pháp thay thế, thì tôi nên quyết định và nói ngay với cô. Tôi cúi đầu xin lỗi, và Lugue nhẹ nhàng xoa tóc tôi.

"Không sao đâu vì cậu đã nói rõ ràng với tớ rồi mà."

Sau khi đợi Lugue bình tĩnh lại, hai đứa quay lại Học viện Hoàng gia. Tụi tôi ăn trưa nhẹ tại nhà ăn và di chuyển đến điểm hẹn. Chúng tôi đến hơi sớm, nhưng Alyssa-san và Lily đã ở đó.

Thấy Lugue đi cùng tôi, Alyssa-san ngước nhìn trần nhà, còn Lily thì cười dịu dàng. Ít nhất thì Lily có vẻ tán thành quyết định của tôi.

"... Xin lỗi, Alyssa-san."

"Chà, cũng ổn thôi. Dù sao thì Hoàng tử dường như cũng đoán trước được kết quả này rồi. Nhưng đã đưa cô ấy đến thì cậu phải chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy."

"Tôi hiểu rồi."

Tôi gật đầu đáp lại khi cô ấy vỗ vai tôi.

Alyssa-san ngay lập tức trèo lên ghế người đánh xe, và tất cả bọn tôi lên xe. Tôi ngồi đối diện với Lugue, Lily và Lecty, xếp hàng trên băng ghế đối diện. Đây là lần đầu tiên cả bốn tụi tôi cùng đi xe ngựa.

Tôi nhìn những người đối diện. Lecty trông không thoải mái, liên tục liếc nhìn xung quanh. Cô thậm chí còn hét lên một tiếng nhỏ khi xe ngựa bắt đầu di chuyển.

"E-Em xin lỗi. Đây là lần đầu em đi xe ngựa..."

"Em không cần xin lỗi... Nhưng em ổn chứ?"

"V-Vâng! Em hoàn toàn khoẻ!”

Không, anh đâu có hỏi về sức khoẻ của em.

Lecty có vẻ vô cùng căng thẳng. Tôi nhìn sang Lily, cô đang xoa mái tóc xanh nhạt của Lecty với một nụ cười gượng gạo.

"Tớ nghĩ cậu ấy chưa nhận thức đầy đủ mức độ nghiêm trọng của tình hình vì mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua. Sáng nay cậu ấy đột nhiên rất lo lắng."

"À, ra vậy..."

Tôi cảm thấy vô cùng áy náy, biết rằng mình là một phần lý do khiến cô không nhận thức đầy đủ mọi việc cho đến tận bây giờ.

"Ư-Ừm, mình thực sự sắp chữa bệnh cho Bệ hạ sao...? M-Mình lo quá, không biết mình có làm tốt không..."

Lecty nắm chặt vạt váy đồng phục và nhìn xuống.

Tất nhiên là em ấy lo lắng rồi. Điều này hoàn toàn khác với việc chữa trị cho các bạn học bị thương trong một cuộc chiến. Chỉ riêng việc gặp gỡ hoàng gia đã đủ căng thẳng rồi, huống chi là phải chữa trị cho Bệ hạ đang bệnh nặng. Nếu tôi ở vị trí của Lecty, có lẽ tôi đã nôn mửa vì áp lực.

Tôi muốn nói gì đó để giảm bớt căng thẳng cho cô nàng, nhưng tôi không thể quá vô trách nhiệm khi có Lugue ở ngay đó. Lily, không tìm được lời nào phù hợp, chỉ đơn giản là nắm tay Lecty.

Giữa sự im lặng khó xử trong xe,

"Cậu không cần phải lo lắng quá đâu, Lecty."

Lugue mỉm cười dịu dàng, cố gắng xoa dịu thần kinh của Lecty.

"Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 của Lecty rất tuyệt vời, nhưng tụi mình sẽ không biết nó có thể chữa khỏi bệnh hay không trừ khi cậu thử đúng không? Nên tớ nghĩ Lu-ni… Lucas Điện hạ cũng đã nhờ cậu như một giải pháp cuối cùng. Nếu cha t... ý là, nếu bệnh của Bệ hạ không được chữa khỏi, đó không phải là lỗi của Lecty. Vì vậy, cậu đừng lo lắng quá nhé? Bọn tớ sẽ ở ngay đây với cậu."

"L-Lugue-san...! Cảm ơn cậu rất nhiều!"

Mắt Lecty ngấn lệ, cô cúi đầu trước Lugue. Lugue cười ngượng ngùng, "Cậu nói quá rồi."

...Không chỉ tôi cảm thấy dường như Lugue đang tự an ủi mình nhiều như đang động viên Lecty nhỉ? Không đời nào Lugue lại không cảm thấy lo lắng.

Một lúc sau, xe ngựa an toàn đến Vương cung. Alyssa-san dẫn chúng tôi đến một căn phòng bên trong lâu đài.

Đó là một phòng tiếp khách khá lớn. Bên trong, Hoàng tử Lucas và Roan-san đã ở đó, cùng với Lucretia.

... Aa, lỏ rồi.

"Fuee...? Ể—Mugumugumugu!!!???"

Tôi chỉ vừa kịp bịt miệng Lugue trước khi tiếng hét của cô nàng, khi nhìn thấy người đóng thế của mình, vang vọng khắp cung điện.

A-An toàn...

"Mug! Mugugugu! Mug, mugugu, mug!"

"B-Bình tĩnh nào, Lugue. Bọn mình đang ở trước mặt Hoàng tử Lucas và Công chúa Lucretia."

Roan-san và Alyssa-san nở nụ cười gượng gạo giống hệt nhau, và Lily ném cho tôi một cái nhìn quở trách thuần tuý, rõ ràng là đang nói, Sao cậu lại quên nói với cậu ấy về người đóng thế?

B-Biết sao được! Nhiều chuyện xảy ra quá! Tôi quên bẵng mất! Với lại, Lugue, cậu đang làm dãi dớt dính đầy tay tớ, đừng cố nói nữa...!

"Chào, Lugue. Lâu rồi không gặp nhỉ? Cậu vẫn khoẻ chứ?"

Có lẽ vì thương hại cho tình trạng điên cuồng của chúng tôi, Hoàng tử Lucas bước về phía này. Khi nhóm tôi cố gắng quỳ xuống, Hoàng tử vẫy tay ngăn lại và đặt tay lên vai Lugue với một nụ cười thân thiện.

"Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? Ta xin lỗi, Lugue. Đây là lần đầu cậu gặp em gái ta, nên ta đã làm cậu giật mình."

"Ể, ừm, ể?"

"Để ta giới thiệu. Đây là em gái ta, Lucretia."

Nói rồi, Hoàng tử Lucas giới thiệu Lucretia (giả) đang ngồi trên ghế sofa, với Lugue. Lucretia—hay đúng hơn là Merry, trong trang phục Công chúa—đứng dậy, chống tay lên hông, và tạo dáng kiểu sừng sỏ kiêu ngạo.

"Ta là Lucretia! Ta yêu cầu cậu phải đối xử tốt với ta, thế thôi!"

...Giọng nói của cô ấy vẫn chẳng giống gì cả.

"Luc—ơ, ừm...?"

Lugue trông bối rối. Cô có vẻ hơi khó chịu vì chất lượng thấp của người đóng thế mình. Nhưng lần này, cuối cùng cô cũng hiểu rằng người trước mặt mình là giả.

Xác nhận Lugue đã bình tĩnh, Hoàng tử Lucas chuyển sự chú ý sang Lecty.

“Hân hạnh được gặp gỡ. Ta là Lucas von Reese, Tam Hoàng tử của Vương quốc này."

"Đ-Đ-Đ-Đó là v-v-v-vinhvinhvinhvinh—“

Căng thẳng của Lecty lên đến đỉnh điểm khi lần đầu tiên nhìn thấy một Hoàng tử. Cô thậm chí không thể chào hỏi mạch lạc. Hoàng tử Lucas cười gượng và đề nghị, "Tại sao tất cả chúng ta không bình tĩnh lại một chút?" và dẫn chúng tôi đến ghế sofa.

"Này, Hugh. Cô gái đó có ổn không vậy?"

"... Chắc là, có lẽ."

Tôi không thể nói chắc chắn khi Roan-san, người đi ngang qua khi bọn tôi ngồi xuống ghế sofa, hỏi tôi. Lily đang tuyệt vọng nói với Lecty, "Không sao đâu, bình tĩnh lại," nhưng tôi nghi ngờ Lecty không nghe thấy.

Khi tụi tôi ngồi xuống ghế sofa, Alyssa-san đặt tách trà trước mặt chúng tôi. Đánh giá bằng mùi hương thanh mát, đó là trà thảo mộc. Cô ấy hẳn đã làm vậy để giúp Lecty giảm bớt căng thẳng.

"Nào, chúng ta hãy bắt đầu với tiểu thư Lecty. Cảm ơn cô đã vội vã đến đây theo yêu cầu của ta. Thay mặt cho vương tộc và người dân, ta xin gửi lời cảm ơn chân thành."

"K-Không, tôi không đáng giá đến thế... Tôi chưa làm được gì cả..."

"Không, cô đã đến tận đây để giúp cha ta. Trước hết, ta muốn khen ngợi lòng dũng cảm của cô. Cảm ơn cô, thực sự."

"V-Vâng..."

Trước những lời cảm ơn của Hoàng tử Lucas, Lecty thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng là đã bớt căng thẳng.

Ngài ấy thật đáng sợ. Anh ấy điều chỉnh giọng điệu, cách nói, tốc độ và ngay lập tức xoa dịu sự căng thẳng của Lecty. Tôi tự hỏi liệu anh ấy có phù hợp làm một kẻ lừa đảo hơn là một Hoàng tử không...?

Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua tâm trí tôi, Hoàng tử Lucas nhìn tôi và cười ấm áp. ... Tôi nên ngừng suy nghĩ những điều không cần thiết như vậy.

"Hoàng tử Lucas. Tình hình của Bệ hạ...?"

Lily hỏi Hoàng tử Lucas với vẻ mặt có phần căng thẳng.

"Hiện tại, ngài ấy đã ổn định. Mặc dù, ta không thể nói rằng tình hình đã qua cơn nguy kịch."

Trước lời của Hoàng tử Lucas, Lugue, người ngồi cạnh tôi, nắm chặt tay tôi. Tôi siết lại tay cô mạnh hơn một chút.

"Điện hạ, đến giờ rồi."

Roan-san, người đang nói chuyện với ai đó bên ngoài phòng, gọi Hoàng tử Lucas. Có vẻ như việc sắp xếp để yết kiến Bệ hạ đã hoàn tất.

"Được rồi, chúng ta đi thôi. Mọi người theo ta."

Nhóm tôi đi theo Hoàng tử Lucas theo chỉ dẫn. Tôi không khỏi tự hỏi liệu có ổn không khi tụ tập đông người quanh một người bệnh như vậy. Bao gồm cả Merry, Roan-san và Alyssa-san, chúng tôi là một nhóm lớn tám người.

Sau khi leo lên vài bậc thang và đi dọc theo một hành lang dài, một cánh cửa được trang trí lộng lẫy xuất hiện. Hoàng tử Lucas dừng lại trước cửa và gõ ba lần theo nhịp đều đặn.

Đó hẳn là tín hiệu. Cánh cửa từ từ mở ra từ bên trong, và một người đàn ông trung niên tóc trắng xuất hiện.

"Chào, Chancer. Cha ta thế nào rồi?"

"Không có gì thay đổi."

Người đàn ông, được Hoàng tử Lucas gọi là Chancer, lặng lẽ lắc đầu.

"Hầu tước Chancer Prime. Ngài ấy là Tể tướng của Vương quốc này," Lily ngay lập tức thì thầm thông tin cho tôi. Tể tướng... người đứng đầu bộ máy quan lại, một trong những cơ sở hỗ trợ của Hoàng tử Lucas.

"Đây có phải là những người mà ngài đã nói đến không, Hoàng tử Lucas?"

“Tiểu thư Lecty, người sở hữu kỹ năng 〈Thánh Nữ〉, và các bạn học của cô ấy. Bọn ta vào phòng được chứ?"

"Tất nhiên. Mời vào."

Hầu tước Prime rõ ràng đã được thông báo trước, và ông ấy chào đón chúng tôi vào phòng.

Trái ngược với cánh cửa lộng lẫy, phòng ngủ của Bệ hạ rất đơn sơ, hầu như không có đồ trang trí. Chỉ có một chiếc giường bốn cọc và một chiếc ghế sofa đủ lớn cho nhiều người; các đồ nội thất khác rất ít. Căn phòng rộng rãi có cảm giác hơi khắc khổ.

Bên trong căn phòng đó, nằm trên chiếc giường bốn cọc, là Bệ hạ.

Mái tóc vàng óng tuyệt đẹp của ông ấy, giống như của Hoàng tử Lucas và Lucretia, xoã ra trên gối. Khuôn mặt, hẳn đã từng trông rất nghiêm nghị, giờ đã hóp lại, và sắc mặt ngài tái nhợt. Hơi thở nông thoát ra từ đôi môi khô khốc.

Tôi đã nghe về tình trạng của ông ấy, nhưng thế này...

Ngay cả tôi, một kẻ ngoại đạo, cũng có thể nhận ra ngay rằng ông không còn nhiều thời gian. Họ hẳn đã thử nhiều phương pháp điều trị khác nhau, và giờ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt cược mọi thứ vào kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 của Lecty như một giải pháp cuối cùng thực sự.

“Tiểu thư Lecty, ta biết điều này là đột ngột, nhưng—"

Hoàng tử Lucas định yêu cầu cô bắt đầu điều trị, thì đúng lúc đó,

“Bọn ta có làm gián đoạn gì không, Lucas?"

Người đàn ông vạm vỡ, tóc xanh với chiếc khuyên tai hình trăng lưỡi liềm lớn ở một bên tai xông qua cánh cửa mà chúng tôi vừa bước vào.

Anh ta trông khoảng ngoài hai mươi. Những đường nét sắc sảo, đẹp trai của anh ta có nét tương đồng với Hoàng tử Lucas và Bệ hạ. Anh ta cao hơn 1m80, và vóc dáng rèn luyện của anh ta lộ rõ ngay cả qua lớp quần áo.

Gọi thẳng tên Hoàng tử Lucas và xông vào như vậy... là anh ta sao...?

"Chà, chà, chà, Hoàng huynh Blut. Ta nghe nói hôm nay anh đang thị sát Sư đoàn 2. Sao anh lại ghé thăm bất ngờ vậy?"

"Chỉ muốn tự mình xem thử kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 được đồn đại này có thực sự chữa khỏi cho ông già đang hấp hối của chúng ta không. Đừng lo, ta sẽ không can thiệp."

Nói rồi, người đàn ông vạm vỡ tóc xanh nặng nề ngồi phịch xuống ghế sofa. Vậy, đây là Hoàng tử Blut...

Tôi liếc nhanh phản ứng của Hoàng tử Lucas, và anh ấy đang nở nụ cười khó đoán như thường lệ. Hẳn anh ấy đã lường trước được sự xâm nhập của Hoàng tử Blut.

Nhưng,

"Ồ, nhân tiện, mọi thứ sắp trở nên hơi lộn xộn đấy. Có vẻ như ông anh ngốc nghếch kia của chúng ta lại đang âm mưu gì đó."

"... Hoàng huynh Slay?"

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt Hoàng tử Lucas.

"Anh ta có vẻ coi trọng những tin đồn vô căn cứ đó. Ta nghĩ anh ta quá tuyệt vọng, cộng thêm vấn đề của tên biến thái Lecherie."

"............ Haa. Không biết lần này anh ta lại giở trò gì đây."

“Cậu sẽ sớm biết thôi nếu cứ chờ."

Chưa đầy một phút sau, cửa phòng lại mở.

Đứng ở cửa là Hoàng tử Slay, người tôi cũng đã gặp ở Lãnh địa Lecherie, và một ông già mặc áo choàng giáo sĩ.

Và, một người nữa.

"Không thể nào..."

Mắt Lugue mở to kinh ngạc. Tôi cũng hoàn toàn bị sốc.

Đó là Rosalie Saint, cô gái được cho là chỉ là một nữ tu tập sự khiêm tốn với mái tóc hai bím xoăn tít màu hồng anh đào.

"... Anh làm tốt lắm, Hoàng huynh Slay."

Hoàng tử Lucas lộ vẻ bực bội hiếm thấy—không, lần đầu tiên—hoàn toàn bực bội. Sự xuất hiện của Hoàng tử Slay đáng ngạc nhiên đến thế sao, hay là vì điều gì khác...?

"Tại sao lại có học viên Học viện Hoàng gia trong phòng ngủ của Phụ hoàng?………… Gì cơ!? Cô là Lily Puridy!?"

"Đã lâu không gặp, Hoàng tử Slay."

Lily mang vẻ mặt điềm tĩnh, thanh lịch nhún gối chào với một cái véo nhẹ váy. Cô hoàn toàn không thay đổi thái độ khi đối mặt với chính người đã cố ép cô kết hôn với Công tước Lecherie. Tuy nhiên, Hoàng tử Slay không hề che giấu sự khinh miệt của mình.

"Sao cô dám vác mặt đến đây! Guh... Lucas, ngươi gọi nó đến à...?"

"Vâng, thưa Hoàng huynh. Dù cô ấy chỉ đi cùng cô gái này thôi."

Nói rồi, Hoàng tử Lucas đặt tay lên vai Lecty và mỉm cười. Vẻ mặt nhăn nhó thoáng qua của anh ấy đã biến mất từ lâu.

"Con đàn bà đó là ai...?"

"Tin đồn chưa đến tai anh sao, Hoàng huynh?"

"Tin đồn...? ... Đừng nói là, kỹ năng 〈Thánh Nữ〉?"

"Chính xác. Cô ấy là tiểu thư Lecty, người sở hữu kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 huyền thoại."

"Tôi là L-Lecty. Rất hân hạnh được gặp ngài."

Lecty khẽ cúi đầu khi Hoàng tử Lucas giới thiệu.

Hoàng tử Slay nhìn xuống cô và nhếch mép cười khinh bỉ.

"Thánh Nữ giả thì làm được gì? Ngươi xui xẻo rồi, Lucas. Ta mới là người sẽ cứu Phụ hoàng và được công nhận là Quốc vương kế vị."

"... Hừm, vậy anh tin rằng Thánh Nữ thật có thể cứu cha chúng ta?"

"Đương nhiên. Không phải sao, Hồng y Malicious?"

"Tất cả đều theo ý muốn của Thần linh."

Vị giáo sĩ cao cấp đứng sau Hoàng tử Slay đưa ra một câu trả lời không cam kết cho vị Hoàng tử, người đã gọi ông ta là Hồng y Malicious. Tôi nghĩ điều đó có nghĩa là, Tôi không biết chúng ta có cứu được ngài ấy không. Nhưng Hoàng tử Slay lại coi đó là một lời xác nhận và gật đầu hài lòng.

Từ khoé mắt, tôi có thể thấy Hoàng tử Blut, người đang ngồi trên ghế sofa, nhún vai như thể muốn nói, Ồ, tuyệt thật.

Nghĩ lại thì, Hoàng tử Blut vừa đề cập rằng Hoàng tử Slay đang lo lắng về một số tin đồn vô căn cứ. Thật vậy, anh ta có vẻ tuyệt vọng, hoặc thậm chí có tầm nhìn hạn hẹp.

Nhưng loại tin đồn gì đang khiến anh ta lo lắng...?

"Bắt đầu ngay lập tức, Hồng y Malicious."

"Tuân lệnh, Hoàng tử Slay. Rosalie, mời cháu.”

"Vâng, Oji-sama.”

Được thúc giục bởi vị linh mục cao tuổi—được Hoàng tử Slay gọi là Hồng y Malicious—Rosalie, người đang đợi bên cửa, bước lên.

Đó cũng là lúc ánh mắt cô cuối cùng cũng gặp chúng tôi.

"Trời, trời, trời, trời ạ! Hugh-sama và Lugue-sama! Ể, sao hai vị lại ở đây!?"

"A-À... Hoàng tử Lucas mời bọn tôi đến với tư cách là người hộ tống của Lecty. Tôi không ngờ lại gặp cô ở đây."

"Tôi cũng vậy! Đây chắc hẳn là sự dẫn dắt thiêng liêng từ Thần linh!"

1894e517-1728-4b2d-ba46-db1ec7913b45.jpg

Rosalie gật đầu lia lịa, vẻ mặt vui vẻ. Sự dẫn dắt thiêng liêng hay không thì, chính Lugue là người đề nghị đến thăm Đại Thánh Đường. Có lẽ Lugue có điều gì đó thu hút những sự trùng hợp như vậy.

"Rosalie, họ là người quen của cháu à?"

"Vâng, Oji-sama. Cháu đã dẫn họ tham quan Đại Thánh Đường lúc nãy!"

“Cháu làm tốt lắm. Tuy nhiên, bây giờ cháu đang làm nhiệm vụ chính thức."

“Aa! C-Cháu thành thật xin lỗi! Cháu phấn khích quá nên quên mất!"

Rosalie xin lỗi, cúi đầu tứ phía sau khi bị Hồng y Malicious nhẹ nhàng khiển trách.

Sự chú ý chuyển sang Lugue và tôi, điều này khiến tim tôi trong giây lát đập thót một cái, nhưng cả Hoàng tử Slay lẫn Hoàng tử Blut đều không nhận ra thân phận thật của Lugue. Có thể là vì Merry, người trông giống Lucretia, đang có mặt trong cùng một phòng...? Dù lý do là gì, tôi cũng thấy nhẹ nhõm.

Trong khi tôi bí mật thở phào nhẹ nhõm, Rosalie siết chặt tay trước ngực để lấy tinh thần và đứng vào vị trí cạnh giường Bệ hạ.

Cô ấy thực sự là Thánh Nữ của Thiên Ban Giáo...

“Cháu không thể nói chắc liệu sức mạnh của mình có thể chữa khỏi bệnh cho Bệ hạ hay không, nhưng cháu sẽ cố gắng hết sức! 〈Hồi Phục〉!"

Một ánh sáng xanh lục nhạt xuất hiện trong tay Rosalie. Đó là sức mạnh chữa lành của kỹ năng Thánh Nữ mà Lecty có thể sử dụng. Ánh sáng từ từ xuyên qua cơ thể Bệ hạ, và—

"Gah!"

—Bệ hạ hộc máu.

"Bệ hạ!?"

Bệ hạ tiếp tục ho dữ dội, tống ra nhiều máu hơn. Tình trạng của ngài đột ngột xấu đi!?

"N-Này! Chuyện gì đang xảy ra vậy!? Không phải cô đang chữa bệnh cho Phụ hoàng sao!?"

"T-Tôi không biết! Tôi chỉ đang cố gắng làm dịu Bệ hạ...!"

Bị Hoàng tử Slay rõ ràng là đang quẫn trí dồn vào chân tường, Rosalie tái mặt và lắc đầu. Sức mạnh chữa lành của cô không có tác dụng sao...? Hay sức mạnh chữa lành bằng cách nào đó đã gây ra phản vệ…?

"...!"

Tôi cảm thấy một tác động bất ngờ ở bụng và nhìn xuống. Lugue đã bám chặt lấy tôi. Cô hẳn đã rất muốn lao đến bên Bệ hạ. Cô hẳn đang phải kìm nén dữ dội sự thôi thúc đó.

Tôi vòng tay qua lưng Lugue, ôm cô trong khi nhìn Hoàng tử Lucas. Hoàng tử mím chặt môi thành một đường thẳng, lặng lẽ quan sát tình hình. Vẻ mặt anh ấy không cho thấy chút manh mối nào về trạng thái tinh thần.

"............ Không. Không phải thế này."

Lecty thì thầm. Đôi mắt thạch anh tím của cô dán chặt vào Bệ hạ đang đau đớn.

Ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm giống như khi cô lao đến giúp các bạn học của mình trong trận chiến nhóm giả lập.

"Tiếp tục sử dụng 〈Hồi Phục〉 đi!"

Lecty hét lên với Rosalie và lao về phía giường Bệ hạ.

"Ngươi! Ngươi đang cố can thiệp à, đồ hạ đẳng!?"

"Hạ đẳng, quý tộc—không quan trọng!"

“Gì hả!?”

Hoàng tử Slay, rõ ràng bị sốc trước câu trả lời của cô, lắp bắp. Lecty hoàn toàn khác với cô gái rụt rè, nhút nhát mà anh ta gặp vài phút trước.

“C-Cô chắc chứ!? 〈Hồi Phục〉 của tôi đã làm Bệ hạ hộc máu...!"

"Tôi không nghĩ bản thân 〈Hồi Phục〉 là vấn đề...! Tôi sẽ hỗ trợ, nên hãy tin tôi!”

"... T-Tôi hiểu rồi! Ừm—"

"Tôi là Lecty!"

"Tôi tin cô, Lecty! 〈Hồi Phục〉!"

Rosalie sử dụng 〈Hồi Phục〉 lên Bệ hạ một lần nữa. Nhưng tình trạng của Bệ hạ vẫn vậy. Ông vẫn ho dữ dội, khạc ra máu lẫn nước bọt.

Rồi, Lecty giơ tay ra.

"〈Thanh Tẩy〉!"

Đó là một sức mạnh khác, khác biệt với 〈Hồi Phục〉. Một ánh sáng xanh lam nhạt tràn ra từ tay Lecty, bao bọc lấy cơ thể Bệ hạ.

Đột nhiên, cơn ho của Bệ hạ yếu đi. Vẻ mặt đau đớn của ông rõ ràng bắt đầu dịu lại.

"Chà, chà. Cô gái đó giỏi đấy. Hoàn toàn là một người khác so với lúc nãy."

Hoàng tử Blut, người đã đi từ ghế sofa đến chỗ chúng tôi lúc nào không hay, huýt sáo, ấn tượng, khi anh ta quan sát sự thay đổi trạng thái của Bệ hạ.

"Không thể nào... Ngươi muốn nói đây là sức mạnh của kỹ năng 〈Thánh Nữ〉!?"

"Thật không thể tin được..."

Hoàng tử Slay và Hồng y Malicious trợn tròn mắt kinh ngạc.

Hai Thánh Nữ, mồ hôi lấm tấm trên trán, tiếp tục chữa trị cho Bệ hạ.

Bao nhiêu thời gian đã trôi qua trong sự căng thẳng đến nghẹt thở đó?

Cuối cùng,

"... Ngh... Ta... đã ngủ bao lâu rồi...?"

Bệ hạ từ từ mở mắt và tỉnh lại.

Sau khi Bệ hạ tỉnh lại, tất cả bọn tôi được yêu cầu rời khỏi phòng ngủ một lát. Bệ hạ sắp được bác sĩ thăm khám. Chỉ có Tể tướng—Hầu tước Prime, ở lại phòng, và những người khác, bao gồm cả các Hoàng tử, đều bước ra ngoài.

"Được rồi, ta nên đi giải tán đội quân mà ta đã tập hợp để dự phòng."

Nói một điều khiêu khích như vậy, Hoàng tử Blut rời đi. Anh ta nói đùa, nhưng tôi tự hỏi... Hoàng tử Blut, cũng giống như Hoàng tử Lucas, toát lên một sự mơ hồ nhất định. Anh ta có vẻ vô tư nhưng lại tỉ mỉ.

"Roan, chúng ta cũng nên huỷ lệnh các Hiệp sĩ mà chúng ta đã triển khai."

"Vâng, thưa Điện hạ."

Theo lệnh của Hoàng tử Lucas, Roan-san ra hiệu cho một Hiệp sĩ khác đang đợi ở hành lang. Anh ấy cũng khá tỉ mỉ. Có vẻ như Hiệp Sĩ Đoàn của Hoàng tử Lucas và Quân đội Hoàng gia của Hoàng tử Blut đang đối đầu nhau ngầm.

Tình hình căng thẳng hơn nhiều so với tôi tưởng. Nếu Bệ hạ qua đời vào thời điểm đó, chúng tôi có thể đã ngay lập tức chìm vào một cuộc nội chiến...

Lý do duy nhất điều đó không xảy ra là nhờ sự nỗ lực của hai Thánh Nữ.

“Tụi mình làm được rồi, Lecty!"

"V-Vâng, Rosalie-san!"

Lecty và Rosalie đối mặt nhau, đập tay ăn mừng. Cùng nhau cứu sống Bệ hạ, họ dường như đã ngay lập tức hình thành một mối liên kết tình bạn. Rosalie cũng nhanh chóng thân thiết với Lugue. Cô ấy hẳn là rất giỏi kết bạn.

"Chà, chà, hoạt động của cô chắc chắn đúng như lời đồn, cô Lecty."

Hồng y Malicious, nở một nụ cười nhân từ, hiền hậu đúng kiểu một ông già tốt bụng, ngỏ lời với Lecty.

"Cô cảm thấy thế nào về việc cống hiến sức mạnh đó cho Thiên Ban Giáo, nếu cô sẵn lòng?"

"Trời ơi! Đó là một gợi ý tuyệt vời, Oji-sama! Lecty, hai ta hãy cùng nhau truyền bá ý muốn của Thần linh ra thế giới!"

"Ể, E-Eeee!?"

Nhận được lời đề nghị chung từ hai người, Lecty, đã hoàn toàn quên mất sự dũng cảm trước đó của mình, bối rối nhìn quanh. cô rõ ràng cần giúp đỡ, nhưng Lily đã lao đến bên cạnh cô trước khi tôi kịp hành động.

"Xin lỗi ngài, Hồng y Malicious. Cô gái này vừa mới nhập học Học viện Hoàng gia, vì vậy ngài sẽ phải đợi ít nhất ba năm nữa."

"Ta hiểu rồi. Vậy thì, xin hãy coi đó là một con đường sự nghiệp tương lai sau khi cô tốt nghiệp."

Hồng y Malicious khẽ cúi đầu và quay gót. Ông ta đang tiến về phía Hoàng tử Slay, người đang đứng một mình, khoanh tay với vẻ mặt gắt gỏng. Ông ta có lẽ cảm thấy Lecty và Hoàng tử Lucas đã chiếm một nửa công lao.

"Chà, tôi cũng nên đi ngay bây giờ. Lecty, Lugue-sama, và Hugh-sama! Tôi mong sớm được gặp lại mọi người!"

Rosalie vẫy tay chào “Bái bai!” một cách hăng hái khi cô ấy đi về phía Hoàng tử Slay và Hồng y Malicious.

"C-Cảm ơn cậu, Lily-chan."

"Không có gì. Tớ xin lỗi, tớ có hơi thừa thãi không?"

"Không, không! Tớ đã nhận được nhiều sự giúp đỡ từ bếp súp từ thiện của Giáo hội trong quá khứ... nhưng tớ không cảm thấy muốn làm việc tại Giáo hội ngay bây giờ..."

Lecty liếc nhìn tụi tôi, dường như đang kiểm tra phản ứng của tôi. Gì vậy?

"Fufu, tớ hiểu rồi. Dù đó là một con đường sự nghiệp tốt sau khi tốt nghiệp, nhưng không cần phải quyết định một việc xa vời như vậy. Tạm thời chúng ta hãy tận hưởng cuộc sống Học viện đã nhé?"

"Vâng!"

Lecty gật đầu vui vẻ trước lời của Lily. Cô hẳn đã mệt mỏi vì chữa trị cho Bệ hạ, nhưng cô có vẻ vẫn ổn. Nếu có ai mệt, thì có lẽ là Lugue.

"Cậu ổn không, Lugue?"

Tôi hỏi Lugue, người đang bám vào cánh tay phải của tôi. Lugue, người đã hoàn toàn im lặng, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng tôi.

"Hae...?”

Không, không phải "Hae"...

"Này, cậu có thực sự ổn không...?"

Nếu cô chỉ đang thư giãn vì Bệ hạ đã bình phục, thì không sao, nhưng trông cô bây giờ quá uể oải. Mặt cô cũng hơi ửng hồng. Có vẻ không phải sốt cao, nhưng cô có thể bị sốt nhẹ.

"Ừm, tớ ổ... Tớ chỉ cảm thấy lâng lâng sau khi thư giãn..."

"Lugue, đứng yên một lát."

Tôi khuỵu gối xuống cho bằng chiều cao của Lugue, đặt tay lên trán cô và trán mình. ...Đúng như tôi nghĩ, Lugue hơi ấm. Tôi không nghĩ là sốt cao, nhưng cô có vẻ bị sốt nhẹ.

"Hoàng tử Lucas, Lugue có vẻ mệt. Cậu ấy có thể nghỉ ngơi một chút được không?"

"Có thể là sốt vì căng thẳng...? Ta hiểu rồi. Hãy quay lại căn phòng lúc nãy và để cậu ấy nghỉ ngơi."

Theo đề nghị của Hoàng tử Lucas, chúng tôi quay trở lại phòng tiếp khách. Tuy nhiên, bọn tôi đã đi bộ khá xa đến đây... Giờ cô còn phải đi xuống cầu thang nữa. Tôi hơi lo lắng khi để Lugue đi bộ.

"Lugue, bám chắc vào."

"Hae............ Kyaa!”

Khi tôi bế Lugue lên tay, cô kêu lên một tiếng nhỏ và nắm chặt cổ áo đồng phục của tôi.

Cơ thể Lugue nhẹ hơn tôi tưởng nhiều. Vì kỹ năng hiện tại của tôi là 〈Hoả Động〉, tôi đã lo lắng về việc thiếu hiệu ứng 〈Cường Hoá Thân Thể〉, nhưng với cân nặng này thì tôi xoay xở được.

a98992f6-4cf5-497a-bc41-f5100a93c6c0.jpg

Tôi tự hỏi Lily sẽ cảm thấy thế nào... Khi tôi nghĩ vậy, tôi liếc nhìn Lily, và cô ấy mỉm cười ngọt ngào với tôi. ... Yep, tôi nên ngừng suy nghĩ theo cách đó, mãi mãi.

"Hugh, thả tớ xuống... Tớ ngại lắm..."

Lugue đỏ mặt hơn nữa, đôi mắt xanh nước biển của cô ươn ướt. Cô liên tục bám lấy tôi, nhưng lại xấu hổ khi tôi bế cô kiểu công chúa sao...?

"Chịu đựng thêm chút nữa đi."

"Muuu—"

Lugue phồng má như thể hơi phản đối. Nghiêm túc đấy, cậu ấy dễ thương quá...

Tôi bế Lugue kiểu công chúa đến phòng tiếp khách. Lecty đã cố gắng sử dụng 〈Hồi Phục〉 và 〈Thanh Tẩy〉 nhiều lần trên đường đi, nhưng chúng có vẻ ít ảnh hưởng đến cơn sốt của Lugue.

"Không thể nào...! Ngay cả kỹ năng của tớ cũng không chữa được!"

"Không, anh nghĩ cậu ấy sẽ ổn thôi..."

Cơn sốt của cô có lẽ là do tâm lý, đó là lý do tại sao kỹ năng của Lecty không hoạt động.

Kiếp trước của tôi cũng bị sốt do làm việc quá sức và căng thẳng trước khi chết. Tôi nhớ nỗi thống khổ của cơn sốt không hạ ngay cả khi uống thuốc vì nguyên nhân không phải là viêm nhiễm. Tôi cảm thấy thật kinh khủng, nhưng cơn sốt chỉ ở mức nhẹ, nên tôi không thể nghỉ ngơi.

Nhưng Lugue không bị bệnh nặng như kiếp trước của tôi. Cô có lẽ sẽ cảm thấy khoẻ hơn sau khi nghỉ ngơi một lát.

Nhóm tôi đến phòng tiếp khách, và tôi đặt Lugue xuống ghế sofa. Lugue đã thở nhè nhẹ trong giấc ngủ yên bình khi tôi đặt cô xuống. Cô có thể đã bị thiếu ngủ hoặc kiệt sức.

"Hugh, tiểu thư Lily. Ta cần nói về những gì xảy ra tiếp theo. Hai người có thể dành chút thời gian không?"

Hoàng tử Lucas gọi tôi ngay sau khi tôi đặt Lugue xuống ghế sofa. Tôi muốn ở bên cạnh Lugue cho đến khi cô tỉnh dậy, nhưng tôi đoán là không thể. Lecty, Alyssa-san và Merry ở lại phòng, nên tôi giao Lugue cho họ và di chuyển đến một phòng riêng.

Căn phòng đối diện hành lang gần như giống hệt. Roan-san đứng bên cửa, và chỉ có Hoàng tử Lucas, Lily và tôi bước vào.

Hoàng tử Lucas ngồi trên ghế sofa đối diện chúng tôi và ngay lập tức cúi đầu.

"Ta xin lỗi. Ta đã tính toán sai nước đi của Hoàng huynh Slay."

Lời xin lỗi đột ngột của Hoàng tử Lucas khiến Lily và tôi nhìn nhau bối rối. Tôi bị sốc cả vì anh ấy tính toán sai và vì anh ấy xin lỗi tụi tôi. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại xin lỗi.

"Ta chưa bao giờ nghĩ rằng anh trai mình lại ngu ngốc đến thế. Đem cả Thánh Nữ của Giáo hội đến..."

Hoàng tử Lucas ôm đầu và thở dài. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy trông thất bại thế này. Dù anh ấy thường diễn rất giỏi. Vậy đây là thật hay giả...?

"Ừm, cô gái mà Hoàng tử Slay mang đến... cô ấy thực sự là...?"

"Rosalie Saint, Thánh Nữ được Thiên Ban Giáo bổ nhiệm. Hugh, hai người quen nhau phải không?"

"Vâng, ừm. Lugue và tôi đã đến Đại Thánh Đường sáng nay. Cả hai đã lên kế hoạch đi chơi từ hôm qua... Cả ba gặp nhau ở đó, và cô ấy đã dẫn tụi tôi tham quan Đại Thánh Đường. Lúc đó cô ấy tự giới thiệu mình là một nữ tu tập sự khiêm tốn..."

Nhưng có một số dấu hiệu rõ ràng, chẳng hạn như có một Thánh Hiệp Sĩ đi cùng. Việc Rosalie là Thánh Nữ không làm tôi ngạc nhiên lắm. Việc gặp lại cô một cách bất ngờ trong phòng ngủ của Bệ hạ đúng là một cú sốc lớn.

Hoàng tử Lucas hẳn đã thấy cuộc hội ngộ đó có vấn đề.

"Lẽ ra phải rõ ràng rằng Thánh Nữ của Giáo hội không có sức mạnh chữa bệnh, nếu suy nghĩ một chút. Chúng ta hoàn toàn không nên lôi kéo Giáo hội vào vấn đề này. Rõ ràng là sẽ dẫn đến rắc rối, bất kể thế nào."

"... Nếu Thánh Nữ chữa khỏi cho Bệ hạ, Vương tộc sẽ mang ơn Thiên Ban Giáo vĩnh viễn. Ngược lại, nếu Thánh Nữ không thể chữa khỏi cho Bệ hạ và Bệ hạ qua đời, đó sẽ là một sự xúc phạm đến phẩm giá của Thánh Nữ."

"Hoàng tử Slay đang cố gắng đạt được điều gì...?"

Từ những gì Lily nói, có vẻ như có rất ít lợi lộc từ việc kéo Thánh Nữ vào. Chính Thánh Kinh cũng nói rằng Thánh Nữ của Giáo hội có sức mạnh chữa lành vết thương chứ không phải bệnh tật... Tôi hy vọng anh ta không đưa cô ấy đến đây như một canh bạc được ăn cả ngã về không về khả năng cô ấy chữa khỏi cho Bệ hạ...

"Ta chắc chắn ai đó đã khuyên anh ta làm vậy. Ta không biết đó là một quý tộc hay ai đó từ Giáo hội. Điều chắc chắn là anh trai ta tuyệt vọng hơn nhiều so với ta nhận ra."

"... Có phải vì hôn ước của tôi với Gried Lecherie đã bị huỷ bỏ không?"

"Không, ta nghĩ đó chỉ là một phần. Ta luôn nghĩ rằng hôn ước của cô với Gried Lecherie cũng là kết quả của sự tuyệt vọng của Hoàng huynh Slay. Nếu không, việc thúc đẩy hôn ước của cô một cách mạnh mẽ như vậy—phải nhận sự oán giận của Hầu tước Puridy, người đứng đầu phe phái của anh ta—là vô nghĩa."

"... Aa, có liên quan đến tin đồn mà Hoàng tử Blut đề cập lúc nãy không?"

Khi tôi hỏi, Hoàng tử Lucas gật đầu, "Có lẽ vậy." Tôi tự hỏi tin đồn gì đang khiến Hoàng tử Slay tuyệt vọng đến vậy.

"Hugh, cậu nghĩ gì khi thấy cha ta và ba anh em ta lúc nãy?"

"Ý ngài là sao..."

Tôi nghĩ họ trông khá giống nhau vì họ là một gia đình. Mái tóc vàng của Bệ hạ giống hệt Hoàng tử Lucas. Những đường nét nghiêm nghị của ngài giống hệt Hoàng tử Blut. Tôi không có cơ hội xem xét kỹ mắt và mũi của họ, nhưng tôi cảm thấy họ có đủ điểm tương đồng để nhận ra họ là gia đình.

............ Aaa.

"Hoàng tử Slay... trông không giống Bệ hạ...?"

"Chính xác. Cha chúng ta không cao đến thế, giống như ta. Hoàng huynh Blut cao, nhưng đó là do huyết thống bên mẹ anh ta, nên không có vấn đề gì. Nhưng không có người cao nào bên phía mẹ của Hoàng huynh Slay."

"... Lẽ nào tin đồn đó là..."

"Tin đồn là Hoàng huynh Slay không phải là con ruột của Bệ hạ. Đó là tin đồn vô căn cứ đang lan truyền. Đó là một số phận không may cho một Hoàng hậu kết hôn từ nước ngoài."

"Tôi đoán ngài ấy có lý do để tuyệt vọng..."

Lily lẩm bẩm, giọng đầy cảm thông.

Tin đồn rằng anh ta có thể không phải là máu mủ của Bệ hạ. Nếu một tin đồn như vậy lan truyền, đó sẽ là một đòn chí mạng đối với Hoàng tử Slay, người dựa vào huyết thống của mình để thu hút sự ủng hộ của giới quý tộc. Tôi có thể hiểu được sự cấp bách của anh ta trong việc chiếm lấy ngai vàng trước khi sự thật bị phơi bày.

"Ta vẫn nghĩ anh trai ta đang lo lắng quá nhiều. Thậm chí không có ích gì khi cố gắng xác minh sự thật của tin đồn."

"Không thể nhìn thấy bằng kỹ năng Giám Định hoặc kỹ năng của Hoàng tử Lucas sao?"

"Kỹ năng Giám Định chỉ tiết lộ thông tin về đồ vật. Cho đến nay, chưa có kỹ năng Giám Định nào có khả năng tiết lộ quan hệ huyết thống của con người được xác nhận. Và kỹ năng của ta không tiện lợi đến mức ta có thể thấy bất cứ thứ gì ta muốn. Và ngay cả khi ta có thể thấy sự thật, lời nói của ta cũng không thuyết phục."

"Aa, vì ngài là một nhân vật đáng ngờ—Guh."

Lily huých mạnh vào hông tôi.

"Tôi xin lỗi, thưa Điện hạ. Xin hãy chấp nhận đây là lời xin lỗi chân thành nhất của tôi."

"Chà, ta đủ tự nhận thức, nên không sao. Điều đó cũng không hoàn toàn sai. Bất cứ điều gì ta nói, với tư cách là đối thủ của Hoàng huynh Slay, sẽ không dùng làm bằng chứng kết luận được. Hugh, điều tương tự cũng áp dụng ngay cả khi cậu sử dụng Kỹ năng của mình."

...Tôi hiểu rồi. Ngay cả khi sự thật được xác minh bằng Kỹ năng, chỉ người dùng Kỹ năng mới biết kết quả. Sau đó, tôi sẽ phải chứng minh độ tin cậy của lời nói của mình.

Tôi không thể chứng minh khách quan bằng xét nghiệm DNA như ở kiếp trước. Đó là lý do tại sao Hoàng tử Lucas nói không có ích gì khi xác minh nó...

Điều đó cũng có nghĩa là Hoàng tử Slay cũng không thể chứng minh huyết thống của chính mình. Anh ta không có bằng chứng kết luận nào để bác bỏ tin đồn, ngay cả khi anh ta muốn. Đó là cái gọi là bằng chứng của quỷ.

"Ừm, chẳng lẽ Vương tộc không lưu giữ hồ sơ về những ngày Bệ hạ và Hoàng hậu ở cùng nhau cho những trường hợp như vậy sao...?"

"Đó là một quan sát nhạy bén, tiểu thư Lily. Thực sự có hồ sơ. Hoàng huynh Blut và ta đã xác nhận chúng. Kết quả là tích cực; hồ sơ chỉ ra rằng Hoàng huynh Slay là con của cha chúng ta."

"... Nhưng điều đó có nghĩa là không thể phủ nhận khả năng có chuyện gì đó xảy ra ngoài sổ sách."

"Đúng là vậy. Đó là lý do tại sao ta nghĩ Hoàng huynh Slay đang bị ám ảnh không cần thiết bởi những tin đồn. Ta không thể phủ nhận rằng điều đó đã dẫn đến tính toán sai lầm của ta lần này. Cho phép ta xin lỗi một lần nữa. Ta thực sự xin lỗi."

Hoàng tử Lucas lại cúi đầu về phía chúng tôi. Tôi hiểu hoàn cảnh dẫn đến tính toán sai lầm của anh ấy, nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao ngài ấy lại xin lỗi bọn tôi.

... Không, sâu thẳm bên trong, tôi có một ý tưởng mơ hồ. Rốt cuộc, chỉ có một lý do Hoàng tử Lucas sẽ xin lỗi tụi tôi.

"Sự an toàn của tiểu thư Lecty có thể gặp nguy hiểm. Tất nhiên, sẽ không xảy ra ngay lập tức. Nó phụ thuộc vào nước đi tiếp theo của Hoàng huynh Slay và Thiên Ban Giáo, dù tốt hay xấu. Cũng có thể sẽ không có gì xảy ra."

"... Nếu khả năng đó cao, ngài sẽ không xin lỗi chúng tôi phải không?"

"Chà, không."

Hoàng tử Lucas cười gượng và gật đầu.

"Kế hoạch ban đầu là để tiểu thư Lecty bí mật chữa trị cho cha ta. Hoàng huynh Blut và ta đã thống nhất câu chuyện ngay từ đầu. Nếu việc chữa trị của tiểu thư Lecty không suôn sẻ và cha ta qua đời, chúng ta đã có thoả thuận duy trì hoà bình cho đến tang lễ bằng cách triển khai Hiệp Sĩ Đoàn và Quân đội Hoàng gia để đảm bảo an toàn công cộng, tránh xung đột quân sự. Ta đã gọi Hoàng huynh Slay để đề phòng, nhưng anh ta từ chối ta, nói rằng, 'Ta sẽ không để hai người ra lệnh.' Vì vậy, ta đã yêu cầu Hoàng huynh Blut triển khai quân đội."

"Đó là lý do tại sao Hoàng tử Blut cũng có mặt..."

Lily gật đầu, vẻ thuyết phục.

Tôi đã cho rằng Hoàng tử Blut đã triển khai Quân đội Hoàng gia, sẵn sàng bắt đầu một cuộc nội chiến ngay khi Bệ hạ qua đời. Có vẻ như không phải vậy; quân đội chỉ nhằm mục đích kìm hãm lực lượng của Hoàng tử Slay.

"Và nếu việc chữa trị của tiểu thư Lecty thành công, vấn đề sẽ được xử lý nội bộ. Ta sẽ áp đặt bí mật lên cha ta và Chancer và không nhận công lao. Đó là điều kiện để có được sự hợp tác của Hoàng huynh Blut. Chỉ những người có mặt trong phòng đó mới biết sự thật."

"Vậy ra đó là lý do..."

Hoàng tử Lucas lộ vẻ mặt đau đớn đó khi thấy Hoàng tử Slay và Rosalie trong phòng ngủ. Đó là vì kế hoạch của anh ấy đã thất bại.

"Điện hạ đã cố gắng cân nhắc cho Lecty."

"Alyssa nói với ta rằng cô ấy không thích nổi bật, nên ta đã cố gắng. Điều đó cũng thuận tiện cho các cuộc đàm phán của ta với Hoàng huynh Blut. Chà, bây giờ mọi thứ hỏng bét rồi."

"Nếu Lecty chữa khỏi cho Bệ hạ một mình, vấn đề có thể đã được giữ kín phải không...? Nhưng cô ấy đã chữa khỏi cho ngài ấy cùng với Thánh Nữ của Thiên Ban Giáo, nên trong trường hợp này..."

"Chúng ta không thể che giấu sự tồn tại của tiểu thư Lecty được nữa. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc công bố nó cho công chúng... Nếu chúng ta quy công lao hoàn toàn cho Thánh Nữ, Vương quốc Reese sẽ mãi mãi mang ơn Thiên Ban Giáo."

"Toàn bộ Vương quốc bây giờ sẽ biết về sức mạnh kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 của Lecty..."

Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 đã gây xôn xao trong kỳ thi tuyển sinh, nhưng đó chủ yếu là do sự mới lạ của một kỹ năng, được cho là chỉ tồn tại trong truyện cổ tích, thực sự có thật.

Trên thực tế, Kỹ năng của Lecty không thu hút nhiều sự chú ý kể từ đó. Dù tin đồn lan rộng đủ để đến tai các Hoàng tử, hầu hết mọi người nghe về kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 có lẽ đều hoài nghi, giống như Hoàng tử Slay.

Bất kể kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 kỳ diệu đến đâu, nó có lẽ không thể thực sự sở hữu sức mạnh được đề cập trong truyện cổ tích. Họ nghĩ rằng việc chữa lành không chỉ vết thương mà cả bệnh tật là không thể.

Điều gì xảy ra nếu sức mạnh chữa bệnh được công bố là Kỹ năng đã cứu Bệ hạ, người được cho là chỉ còn sống được một tuần?

"Sẽ có một chấn động lớn... Những người cần chữa bệnh có thể đổ xô đến đây hàng loạt."

"Ta tự hỏi về điều đó... Ta không nghĩ thường dân sẽ đổ xô đến cô chỉ vì Bệ hạ được chữa khỏi..."

Bỏ qua giới quý tộc, đó là một thế giới xa rời dân thường.

Nếu Lecty và kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 của cô ấy có thể tiếp cận được với dân thường, thì có thể đã khác. Nhưng cô ấy đã đến thẳng kỳ thi tuyển sinh của Học viện Hoàng gia ngay khi nhận được Kỹ năng của mình.

Đối với quần chúng, Lecty là một bí ẩn bị che giấu. Họ có lẽ sẽ không dựa dẫm vào cô ấy trừ khi tình hình thực sự thảm khốc.

Thay vào đó, quần chúng sẽ đổ xô nhắm vào...

"Ta đồng ý với ý kiến của Hugh. Ít nhất đối với tiểu thư Lecty, Học viện Hoàng gia đóng vai trò như một bức tường, nên cô ấy sẽ không bị dân chúng thúc ép chữa trị. Giới quý tộc có thể sẽ yêu cầu, nhưng nếu nó trở nên quá nhiều, chúng ta có thể xây dựng một biện pháp đối phó thích hợp. Vấn đề lớn hơn là Thiên Ban Giáo. Quần chúng tìm cách chữa bệnh có lẽ sẽ nhắm vào Thánh Nữ của Giáo hội, không phải cô ấy."

"Nhưng Thánh Nữ của Giáo hội không có sức mạnh chữa bệnh..."

"Chính xác. Đó là vấn đề. Ta tin rằng đó cũng là một tính toán sai lầm của Thiên Ban Giáo. Họ chắc chắn không ngờ Bệ hạ thực sự bình phục."

"Vậy, họ cố tình để công chúng thấy thất bại của mình...?"

"Nếu đúng như vậy, mục tiêu hẳn là để Hoàng tử Slay mang nợ... Có lẽ họ đang nhắm đến việc tăng cường ảnh hưởng của mình trong phe phái của Hoàng tử Slay, tin rằng Thiên Ban Giáo sẽ phải can thiệp nếu Vương quốc Reese rơi vào nội chiến...?"

"Hoặc, họ có thể đã lên kế hoạch lấy lòng Hoàng huynh Blut và ta, sử dụng Hoàng huynh Slay làm mồi nhử. Bất kể cuộc nội chiến diễn ra như thế nào, Thiên Ban Giáo cũng đã định vị thành công."

"... Nhưng cuộc nội chiến đã được tránh khỏi. Vậy, việc Lecty được Hồng y Malicious chiêu mộ lúc nãy là vì sự phục hồi của Bệ hạ là bất ngờ...?"

"Họ càng chào đón tiểu thư Lecty và giúp đỡ những người mắc bệnh giống như cha ta, Thiên Ban Giáo càng có thêm uy tín. Ta đồng ý với đánh giá của Hugh."

"... Vậy, vì mọi chuyện diễn ra theo cách này, Thiên Ban Giáo muốn có được Lecty. Đó là lý do tại sao sự an toàn của cô ấy có thể gặp nguy hiểm...?"

"Nói đơn giản là vậy."

Hoàng tử Lucas gật đầu trước lời tóm tắt của Lily. Chuyện này... có thể đã trở nên phức tạp hơn nhiều so với tôi tưởng.

"Chà, như ta đã nói lúc nãy, nó phụ thuộc vào nước đi tiếp theo của Hoàng huynh Slay và Thiên Ban Giáo, dù tốt hay xấu. Mọi thứ chúng ta đã thảo luận cho đến nay chỉ là suy đoán. Thiên Ban Giáo sẽ hành động như thế nào là một ẩn số."

"... Nhưng chuẩn bị trước cũng không hại gì phải không?"

"Đúng vậy. Vậy chúng ta hãy lên kế hoạch đối phó ngay bây giờ."

Sau đó, chúng tôi dự đoán các động thái khác nhau của Vương quốc Reese, giới quý tộc, Hoàng tử Slay và Thiên Ban Giáo, xây dựng các kế hoạch đối phó tương ứng.

Lý tưởng nhất, mọi thứ chúng tôi lên kế hoạch sẽ hoàn toàn không cần thiết... nhưng đó chỉ là suy nghĩ viển vông.