trans: Đội Vệ Binh Biên Cương sẽ đôi thành Đội Biên Cảnh cho đỡ rừm rà
---o0o---
Sự khác biệt giữa hai người họ vốn đã rạch ròi nay lại càng thêm rõ nét. Một bên là bản giao hưởng của kỹ thuật, của hình thức và của ý nghĩa ẩn sau mỗi đường kiếm. Bên còn lại là một định nghĩa trần trụi về việc làm thế nào để nghiền nát đối thủ bằng sức mạnh tuyệt đối. Nếu như một người là đỉnh cao của kiếm thuật, thì kẻ kia lại là một khối cảm quan thuần túy vận hành bằng bản năng.
Cả hai đều quan trọng, đồng thời cả hai đều là những mảnh ghép không thể thiếu. Chẳng phải Ragna không vận dụng giác quan, cũng chẳng phải Rem chưa từng mượn đến hình thái của kiếm thuật.
'Chỉ là… đặc tính của họ quá đỗi nổi bật mà thôi.'
Chính vì lẽ đó, luôn có điều để học hỏi. Và giữa hai con người tưởng chừng đối lập ấy, lại tồn tại một điểm chung đáng sợ. Bất kể là kiếm thuật hay cảm quan, bộ pháp hay cách tấn công và phòng thủ…
'Sự chính xác.'
Cảm giác ấy tựa như họ đang dùng kim để thêu nên một tuyệt tác, hay có lẽ là đang dùng nĩa để xiên trúng một hạt lúa mì. Điểm chung cốt lõi giữa hai người bọn họ là sự chính xác đến từng li trong mỗi thay đổi nhỏ nhất về tư thế, về chuyển động của bàn tay, trong từng bước chân ngay cả khi đang giao chiến.
"Lũ khốn này…"
Nguyên nhân của thất bại đã hiện ra rõ mồn một từ lâu. Gương mặt gã đạo tặc cầm rìu trắng bệch. Giọng nói lẩm bẩm của hắn ta chẳng còn chút sinh khí. Dường như hắn đã thấy trước cái chết của chính mình, đã cảm nhận được một cách cay đắng sự chênh lệch không thể san lấp về đẳng cấp. Năm tên đang đối mặt với Rem cũng chẳng khá khẩm hơn. Hai trong số chúng đã gãy kiếm và phải rút ra đoản kiếm, trong khi kẻ chuyên ném dao găm để tìm kiếm sơ hở thì giờ đây lại tự mình tìm thấy một món trang sức chí mạng - chính con dao của hắn đang găm sâu giữa hai hàng lông mày. Gã đàn ông đổ gục xuống, cơ thể ban đầu còn co giật đôi chút, nhưng giờ đây đã dần trở nên lạnh ngắt.
Một trong bốn tên còn lại bỏ mặc thi thể đồng đội mà điên cuồng lao lên đã phải trả giá bằng cả một cánh tay. Ấy vậy mà đây mới chỉ là kết quả của những đòn tấn công đã được nới lỏng, cốt để biểu diễn cho Encrid xem.
Trong khi đó, nữ đạo tặc trên cây dù đã bị một con dao găm cắm vào đùi vẫn cố gắng giương cung bắn tên. Nhưng mỗi lần như vậy, ả lại phải khựng lại khi cảm nhận được ánh mắt của Encrid. Thấy phiền phức vô cùng, Encrid bèn tiện tay phóng thêm một con dao găm nữa, cắm phập vào cẳng tay ả. Anh đang bận quan sát hai người kia, mà ả cứ liên tục làm anh phân tâm.
"Kuuuh."
Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ nữ đạo tặc trên cây. Gã đạo tặc cầm búa rìu mắt long lên sòng sọc gầm lên một tiếng rồi lao tới, hai hàng lệ máu tuôn trào. Vào khoảnh khắc cuối cùng, hắn liều chết ném ngọn giáo đi, cố gắng lao vào ôm lấy Ragna.
Đáp lại, Ragna không còn phô diễn sự chính xác của một bộ kiếm pháp mẫu mực nữa, mà thay vào đó, cậu ta đã tung ra sở trường thực sự của mình. Lưỡi kiếm trên tay cậu ta hóa thành một tia sáng, chém một đường chéo ngọt lịm qua thân người gã đạo tặc. Một nhát chém bổ dọc đầy uy lực. Sự hòa quyện giữa sức mạnh và kỹ thuật đã chém đứt thân người ngọt xớt như cắt một bó rơm.
Ngay sau đó, cậu ta lách người sang một bên và tung một cú đấm thẳng vào mặt người phụ nữ cầm trường kiếm.
BỐP!
"Khặc!"
Vài chiếc răng bay thẳng vào không khí. Khi nữ đạo tặc kia đang ôm mặt lùi lại, cậu ta bồi thêm một đường chém ngang.
XOẸT!
Một cái đầu bay vút lên không trung. Ragna không dừng lại ở đó. Như thể đang thay phiên trình diễn cùng Rem, cậu ta sử dụng một bộ kiếm pháp nặng nề, thô ráp nhưng chính xác, chính xác nhưng lại đầy uy lực, khác hẳn với những hình thức kiếm thuật đã thể hiện lúc trước.
"Kyaaat!"
Đó là một nữ đạo tặc có làn da nâu, thoáng nhìn có thể bị nhầm thành đàn ông. Ngọn giáo của ả phóng tới. Ragna dùng bộ pháp để né tránh. Đó là một kỳ tích chỉ có thể thực hiện được khi đã đọc vị hoàn hảo quỹ đạo và tốc độ của ngọn giáo đang lao tới. Né được ngọn giáo, cậu ta táo bạo tiến lên một bước, tiếp nối bằng một nhát bổ thẳng vào đỉnh đầu ả. Với một đòn chém đầy sức nặng, thanh kiếm của Ragna giáng xuống đầu nữ đạo tặc.
RẮC!
Chiếc đầu của ả nát bét như một quả táo mềm. Mọi chuyện đã kết thúc.
Cậu ta đã giết tất cả. Sau khi kết liễu bọn chúng, Ragna bình thản vẩy máu trên thanh kiếm rồi quay đầu lại. Ánh mắt cậu ta dĩ nhiên hướng thẳng về phía Encrid.
'Anh đã thấy rõ chưa?'
Đó là một câu hỏi mà anh có thể cảm nhận được không cần lời nói. Encrid gật đầu. Sự chính xác, ý nghĩa của kiếm thuật, cùng sức mạnh mà hình thức mang lại. Đó là một con đường khác, một cột mốc chỉ lối khác. Encrid cảm thấy vô cùng hài lòng. Đặc biệt là khi mọi chuyện không chỉ dừng lại với Ragna.
"Sao ngươi lại xử xong trước thế hả!"
Chẳng hiểu tại sao đó lại là lý do để tức giận, nhưng Rem đã nổi đóa lên và vung chiếc rìu của mình. Sau vài nhát chém áp đảo bằng sức mạnh, đối thủ của gã đã hoàn toàn chuyển sang thế phòng thủ. Một tên khác mắt đảo liên hồi. Rõ ràng là hắn ta còn giấu bài.
Rem từ bỏ phương pháp tấn công vũ bão và bắt đầu vung rìu một cách chậm rãi theo một hình thức nhất định.
'Bộ pháp, cử chỉ tay, tư thế.'
Và rồi lưỡi rìu bổ xuống. Mục đích không phải là để lấy mạng đối thủ. Encrid đã nhận ra, nhưng lũ đạo tặc thì không. Tên cầm đinh ba giơ vũ khí lên để đỡ lấy chiếc rìu. Trong khoảnh khắc đó, một tên khác xoay người sang một bên và mở miệng.
"Phụt!"
Là cát độc. Hắn đã ngậm nó trong miệng và phun ra. Đó hẳn là con át chủ bài của hắn, nhưng Rem đã lùi lại như thể đây là một nước đi đã được chuẩn bị từ trước.
"Chết tiệt."
Tên đạo tặc với đôi môi nhuốm màu xanh biếc thốt ra một câu nghe như lời ai oán. Rem nhếch mép cười.
"Rõ rành rành ra thế, thằng ngu ạ."
Vào lúc đó, lưỡi rìu của hắn như đang nhảy múa, cắt đứt cuống họng của tên đạo tặc. Một trong những tên còn lại đột nhiên đâm vào cổ người đồng đội đã cụt chân của mình và hét lên: "Xin hãy tha mạng! Tôi sẽ khai ra tất cả!", một kết cục khá thảm hại.
"Ồ thế hả? Tốt. Mày chịu được mọi thứ à?"
'Chẳng phải hắn đã nói sẽ khai ra mọi thứ sao?' Đôi tai của Rem khác với tai của người thường, đặc biệt là ở chỗ hắn chỉ nghe những gì hắn muốn nghe.
"Hả? Vâng?"
"Bắt đầu từ đâu nhỉ? Tay trước? Hay chân trước?"
"…Dạ?"
"Tao sẽ băm mày ra. Thành từng mảnh vụn cỡ này này này." Rem giơ chiếc rìu lên và dùng ngón cái với ngón trỏ để ra hiệu kích cỡ.
"…Dạ?"
Tên đạo tặc vẫn chưa hiểu chuyện gì. Rem vung rìu với một nụ cười trên môi. Vút, phập. Một cái đầu bay lên, một thân người ngã xuống.
"Đùa thôi. Ta không có cái sở thích bệnh hoạn đó."
Anh lại nghĩ, 'chắc là có chứ sao không, có khi còn là sở thích hàng đầu ấy chứ.' Encrid thầm nghĩ khi nhìn Rem. Rem quay người lại và nói: "Cậu thấy rõ cả chứ?"
Ý đồ đã quá rõ ràng chỉ trong một câu hỏi. Ragna và Rem đã cố tình chiến đấu thật chậm để cho anh thấy, để trình diễn cho động đội của họ xem.
'Hai người này.'
Họ sẽ mạnh đến mức nào nếu thực sự tung ra toàn bộ sức mạnh? Mỗi lần anh ngỡ mình đã thu hẹp được khoảng cách thì bóng lưng họ dường như lại xa thêm một bước. Khi anh còn chưa biết gì, anh đã nghĩ họ chỉ ở trình độ của một binh lính cấp cao. Khi anh đạt đến kỹ năng của một binh lính cấp cao, anh lại nghĩ kỹ năng của họ đã vượt xa những gì có thể bàn luận bằng hệ thống xếp hạng binh lính. Và khi anh đã vượt trên cả thượng cấp và tiến một bước tới giấc mơ của mình…
'Họ đủ mạnh để giết một Chuẩn hiệp sĩ.'
Nói cách khác, anh phán đoán rằng sức mạnh của họ ít nhất cũng phải ở cấp độ Chuẩn hiệp sĩ. Rem đã từng tự miệng nói rằng hắn không thể chắc chắn một trăm phần trăm sẽ giết được họ, nhưng… anh không biết nữa. Khi Rem nói câu đó, nó giống như thể hắn đang nói rằng nếu có thêm một vài công cụ khác, hắn tuyệt đối có thể giết được. Một thái độ hoàn toàn không hề đếm xỉa đến thất bại. Đó là một thái độ không sinh ra từ sự kiêu ngạo hay tự phụ, mà từ việc đối mặt và nắm bắt thực tại.
Ragna cũng vậy. Và Audin cùng Jaxen cũng tương tự. Cả bốn người họ đều là những con quái vật. Encrid một lần nữa phải kinh ngạc trước vận may của chính mình.
'Bốn con quái vật.'
Bốn người thầy. Gấp bốn lần những điều cần phải học. Còn gì tuyệt vời hơn thế nữa chứ?
"Hmm."
Khi Encrid gật đầu thán phục, Dunbakel, người đã chứng kiến toàn bộ trận chiến đang há hốc mồm.
Tí tách.
Nước dãi chảy dài và nhỏ xuống đất. Cô ta đã sốc đến mức không nhận ra miệng mình đang mở.
'Hắc Kiếm Thập Tự.'
Một đơn vị mười người chuyên xử lý hầu hết các công việc, lực lượng mạnh nhất chỉ sau phân bộ trưởng. Đó chính là thân phận của những kẻ mà họ vừa đối mặt. Hơn nữa, gã đàn ông cầm búa rìu từng là một lính đánh thuê trước khi đổi nghề, hắn cũng đã khá nổi tiếng ngay cả vào thời điểm đó. Một lính đánh thuê từng khoe khoang rằng hắn tự tin đối mặt với bất kỳ ai không ở cấp độ Chuẩn hiệp và đã gây dựng danh tiếng bằng việc sống sót sau một cuộc giao tranh với một Hầu tước của một hiệp sĩ đoàn.
'Bọn họ… đang đùa giỡn với đối thủ.'
Dunbakel có mắt. Cô ta có thể thấy được kỹ năng của Ragna. Nó quá rõ ràng, đường kiếm của anh ta phi thường đến mức… không, phải nói là anh ta chỉ đang chơi đùa với bọn chúng. Dunbakel một lần nữa nhận ra rằng, đẳng cấp của những con người này không thể nào đo lường bằng tiêu chuẩn của chính cô ta được nữa.
Rem thấy bộ dạng kinh ngạc của Dunbakel bèn buông một câu: "Ngậm miệng lại đi. Hôi quá."
Chỉ đến lúc đó, Dunbakel mới bừng tỉnh mà khép miệng lại.
Encrid tiến lại gần nữ đạo tặc với những lỗ thủng trên đùi và cẳng tay. Cô ta đang quằn quại dưới gốc cây như một con côn trùng, thều thào: "Tôi, tôi rất giỏi. Nếu ngài cứu tôi, tôi sẽ… hmm? Tôi nói thật đấy."
'Cái tảng thịt di động này đang nói cái quái gì vậy?' Chẳng lẽ hai từ "nữ đạo tặc" lại gợi lên hình ảnh của một mỹ nhân tuyệt sắc? Nếu vậy thì đầu óc bạn chắc chắn có vấn đề rồi. Người đàn bà này từ đầu đến chân toát ra một mùi đạo tặc không thể lẫn vào đâu được. Răng cửa đen xì, một chiếc còn bị gãy, làn da thô ráp đến mức trông thật đáng sợ, và đôi mắt sặc mùi máu tanh. Trên người ả bốc lên một mùi chua loét, như thể đã nhiều ngày không tắm rửa, và giờ đây, một thứ mùi khai nồng của nước tiểu bắt đầu quyện vào.
Người đàn bà vừa tè ra quần nhìn chằm chằm vào Encrid. Anh nên thấy gì trong đôi mắt của ả đây? Một ý chí sinh tồn? Hay một khao khát được sống? Cách đây không lâu, anh đã nhìn vào đôi mắt của Dunbakel và đã tha cho cô ta. Encrid không hối hận hay dằn vặt về lựa chọn lúc đó của mình. Đó là việc anh làm vì trái tim đã rung động, bất kể đúng hay sai. Vào thời điểm ấy, anh đã không nhìn thấy bất kỳ một vết muội than nào trong đôi mắt của Dunbakel.
Vậy bây giờ thì sao?
Phập.
Anh đâm thanh kiếm của mình vào cổ nữ đạo tặc. Một lời cầu xin được cứu giúp nào có khác gì một lời cầu xin được chữa trị. Cơ thể ả đã bị thương nặng, ả chỉ có cơ may sống sót nếu anh chữa trị và mang ả theo. Vị trí những con dao găm cắm vào cũng khá hiẻm. Cả đùi và cẳng tay. Đó là những nhát dao được ném ra để hạn chế cử động. Chúng đã cắt đứt những thớ cơ cần thiết để di chuyển. Nói cách khác, một lời cầu xin được cứu ở đây cũng giống như đang nói rằng: 'Làm ơn hãy gọi ngay một tư tế cấp cao đến đây.' hay 'Xin hãy mang tôi theo, chữa trị và trân quý tôi.'
Đối thủ là một tên đạo tặc. Kể cả khi cái tên Hắc Kiếm nghe có vẻ gì đó to tát, thì liệu chúng có phải là một phần của một tổ chức khủng bố nào đó không? Không đời nào, không có cửa. Ban đầu, băng đạo tặc này có lẽ mang một cái tên gì đó như Xích Kiếm hay Huyết Kiếm. Sau một thời gian dài hoành hành và gây rối, khi máu đã chuyển thành màu đen, chúng bèn tự gọi mình là Hắc Kiếm. Và nếu ả ta là một thành viên chủ chốt trong số chúng, thì bất kể giới tính, ả vẫn là một con khốn.
Dĩ nhiên, anh đã phần nào dựa vào giác quan thứ sáu của mình, nhưng đây là một thế giới mà việc giết và bị giết là chuyện thường tình. Một thế giới đầy rẫy những chiến trường, quái vật và đạo tặc. Hơn nữa, những kẻ ở đây đều là chuyên gia trong việc tàn sát. Thậm chí còn có cả một thuật ngữ miệt thị là 'cỗ máy chém giết' dành cho các hiệp sĩ, và Encrid, người đang hướng tới con đường đó nghĩ rằng chẳng có lý do gì để quay lưng lại với cái danh xưng miệt thị ấy.
Encrid rút thanh kiếm đã cắm sâu ra. Trong lòng anh không có lấy một chút oán hận. Không, anh chỉ đơn giản là phủi sạch nó đi và quay lưng.
“Thế là xong rồi à?" Rem hỏi. Hắn có vẻ đã thả lỏng hơn một chút, sự hung hãn mà hắn thể hiện lúc trước đã giảm đi nhiều. Anh tự hỏi tại sao dạo này hắn lại trở nên hung tợn như vậy, nhưng thay vì hỏi, Encrid nói ra điều cần phải nói.
"Căn cứ của chúng chắc còn đang náo loạn hơn nữa."
"Còn chuyện gì nữa sao?" Rem nghiêng đầu, Ragna cũng cất tiếng hỏi.
Encrid đâu phải kẻ ngốc. Anh đã cảm nhận được bầu không khí đó ngay cả trước khi Krais giải thích cặn kẽ cho anh nghe. Và tại sao lại không chứ? Một bầu không khí bất an đã bao trùm doanh trại ngay cả trước khi họ rời khỏi nơi này. Dĩ nhiên, những kẻ đầu óc chậm chạp chỉ đơn giản là bỏ qua, nhưng ngay cả một người như Vengence cũng đã mơ hồ nhận ra.
"Dạo này có chuyện gì đang xảy ra à? Bầu không khí hình như có chút kì lạ thì phải?" Anh ta đã hỏi vậy.
Encrid cũng đã cảm nhận được điều đó, đấy khi anh biết nguồn gốc của cảm giác đó.
'Bọn họ không đến.'
Một trong những đơn vị thỉnh thoảng vẫn yêu cầu được đấu tập đã hoàn toàn vắng mặt. Đội Biên Cảnh. Mặc cho cái tên của họ, họ là một đơn vị quân sự được huy động cho các chiến dịch đặc biệt. Chỉ huy của Đội Biên Cảnh chính thức mang cấp bậc Đại đội trưởng, nhưng trên thực tế, hắn có thể được coi là chỉ huy cấp cao nhất chỉ sau Tiểu đoàn trưởng Marcus.
'Vậy thì ai có thể điều động họ là điều quá rõ ràng.'
Và từ đây, những suy đoán chi tiết của Krais đã được thêm vào.
"Ông bạn Marcus đó cũng táo bạo thật."
Tiểu đoàn trưởng đã trở thành bạn của anh từ khi nào lại là một chuyện khác.
"Theo tôi thấy, tôi nghĩ ông ta định dọn dẹp Hắc Kiếm trước. Ông ta sẽ để cho phe bên kia thu hút sự chú ý của chúng." Khi nói, đôi mắt của Krais hướng về phía Encrid. Chẳng cần hỏi cũng biết ai đang đóng vai trò thu hút sự chú ý, vai trò mồi nhử.
"Ông ta định đang đánh úp từ phía sau. Dữ dằn thật. Người này là một chiến lược gia sao?"
Điều đáng kinh ngạc hơn là Krais đã tìm ra được điều đó. Do đó, anh phán đoán rằng có nhiều chuyện hơn đang xảy ra tại thủ phủ của Hắc Kiếm. Và cảm giác của Encrid cùng với dự đoán của Krais đã hoàn toàn chính xác.
---o0o---
"Mày nghĩ mày có thể sống sót ở vùng đất này sau khi gây thù chuốc oán với Hắc Kiếm sao?" phân bộ trưởng phụ trách khu vực này nói, ho ra một búng máu. Dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe miệng hắn. Gã phân bộ trưởng cảm thấy như thể lục phủ ngũ tạng của mình đang bốc cháy. Không chỉ là cảm giác, mà là một cơn đau thể xác tương tự như vậy. Đó là bởi vì nội tạng của hắn đã bị tổn thương.
"Hỏi mẹ mày xem?" chỉ huy Đội Biên Cảnh thong thả nói, tay nghịch một con dao. Lưỡi dao xoay tròn trong tay hắn phản chiếu ánh đuốc. Con dao được mài sắc đến mức khiến người ta lạnh gáy. Chỉ huy Đội Biên Cảnh nghĩ rằng hắn không biết đối thủ còn giấu những mánh khóe gì. Vì vậy, không có lý do gì để thu hẹp khoảng cách.
"Lũ khốn nạn của vương quốc chúng mày." lời nói của gã phân bộ trưởng nhuốm đầy oán hận. Hắn ta có lẽ có lý do của mình, nhưng đó không phải là việc của hắn.
Con dao của chỉ huy Đội Biên Cảnh xé toạc không khí.
PHẬP!
Con dao được ném ra cắm chính xác vào giữa hai hàng lông mày của hắn. Cơ thể của gã phân bộ trưởng bị con dao găm trúng, ngã ngửa ra sau với một tiếng 'bịch'.
"Lấy tất cả những gì đáng lấy và đốt hết phần còn lại."
Chuyện này xảy ra trong khi Encrid đang vui vẻ chiến đấu trên đường đến địa điểm phục kích. Chỉ huy Đội Biên Cảnh đã dẫn dắt đơn vị của mình và di chuyển dưới màn đêm bao phủ. Đây là một đơn vị có sức mạnh vượt trội trong loại công việc này.
Khi Hắc Kiếm đang tập trung vào mặt trận - tức là vào tên quý tộc ngu đần tên Vansento và Encrid, họ đã thu hẹp khoảng cách hết mức có thể và tiến thẳng đến thủ phủ của Hắc Kiếm. Đó là một pháo đài trên sườn núi. Hệ thống phòng thủ của chúng khá mạnh vì chúng còn phải đối phó với cả quái vật, nhưng…
'Nếu lực lượng chiến đấu quá thảm hại, thì khả năng phòng thủ bằng các công trình cũng có giới hạn.'
Quan trọng hơn cả, lực lượng chính của chúng đều đã xuất quân. Cái gọi là Hắc Kiếm Thập Tự không hề thấy bóng dáng đâu.
"Những kẻ đã bỏ chạy thì sao?"
"Chúng biết rõ địa hình quanh đây như lòng bàn tay, nên chúng tôi đã để mất dấu."
'Không ổn rồi.'
Trong khi chỉ huy Đội Biên Cảnh đang lục soát pháo đài trên núi của Hắc Kiếm và hang động nơi chúng cất giấu kho báu, hơn hai mươi tên đã trốn thoát. Tên dẫn đầu có vẻ khá tài giỏi, thế nhưng hắn đã bỏ chạy không chút do dự.
'Nếu đó là mệnh lệnh của kẻ cầm đầu…'
Điều đó sẽ chứng tỏ Hắc Kiếm không phải là một băng đạo tặc tầm thường. Dù sao đi nữa, cái gì mất thì cũng đã mất. Nhưng chỉ huy Đội Biên Cảnh tập trung vào kết quả thay vì cứ mãi nghĩ về những gì hắn không thể bắt được.
"Chúng ta đã thắng rồi."
Điều đó có nghĩa là kế hoạch của Marcus đã thành công một cách rực rỡ.
---o0o---
Một trong những thành viên Hắc Kiếm trốn thoát là một kẻ được phái đến từ tổng bộ.
'Là một cuộc đột kích. Chi bộ này coi như xong.'
Kẻ đào thoát vắt óc suy nghĩ. Cách tốt nhất để thoát khỏi đây là gì?
'Hắc Kiếm Thập Tự.'
Đó là một quy luật rằng các phân bộ đều có hệ thống giống như tổng bộ. Hắn đã nghe nói rằng mười tên từ chi bộ này đã đi ra ngoài để phục kích. Điều đó có nghĩa là gã phân bộ trưởng đã điều động nhiều lực lượng hơn mức cần thiết để không làm hỏng việc này. Và cũng chính vì thế, tổng hành dinh đã bị chiếm một cách quá dễ dàng.
Với pháo đài trên núi đang bốc cháy sau lưng, kẻ đào thoát chạy thẳng đến địa điểm phục kích. Khoảng hai mươi tên đạo tặc theo sau hắn. Kế hoạch là hợp nhất với Hắc Kiếm Thập Tự, sau đó phá vây và quay trở lại với lực lượng chính.
Phì, phò, hộc, hộc!
Với hơi thở gấp gáp xen lẫn nỗi sợ hãi, chúng băng qua một con đường tắt, một con đường núi hiểm trở. Một con đường mòn trong rừng được che giấu khéo léo chính là lối thoát của chúng.
Sau khi vượt qua con đường hiểm trở và đến được địa điểm phục kích, những gì chúng thấy là…
"Cái này trông có vẻ hữu dụng."
…những người đang lục lọi thi thể của những kẻ đã chết. Giữa một người đàn ông tóc đen, một người đàn ông tóc xám và một người đàn ông tóc vàng…
'Dunbakel?'
…là một người phụ nữ mà hắn cũng biết tên. Một thú nhân mà chúng đã thuê làm lính đánh thuê.
Kẻ đầu tiên nhìn thấy hắn xuất hiện với một tiếng sột soạt là người đàn ông tóc xám.
"Đội trưởng, có quà đến nè." người đàn ông đã phát hiện ra hắn nói với một nụ cười toe toét.
