Chương 201 - Họ đặt niềm tin vào đâu mà dám hành động đến mức này? (1)*
"À, ừm, tôi muốn được... ở dưới trướng ngài."
Trong cơn gió thoảng của một chiều mùa hạ, ngay trước thềm doanh trại, cô gái thú nhân với mái tóc trắng xóa cất lời.
"Dưới trướng tôi?"
Trước câu hỏi của anh, Dunbakel cẩn trọng lựa chọn từng từ ngữ.
Nhưng đến nước này rồi, mọi chuyện ra sao thì còn quan trọng gì nữa?
"Làm nô lệ cũng được, làm người hầu cũng chẳng sao. Chỉ cần ngài cho phép tôi ở lại, tôi sẽ làm bất cứ điều gì."
Nếu nói rằng một cá thể tộc Frog có thể bị che mờ lý trí bởi ham muốn chiến công, thì đôi mắt của một thú nhân sẽ trở nên hoang dại chỉ với hai từ: sinh sản. Vì lẽ đó, những lời cô nói lúc này hoàn toàn có thể gây ra hiểu lầm tai hại.
"Lục địa này rộng lớn lắm, cô biết đấy."
Đó là cách nói gián tiếp của anh, rằng anh sẽ chẳng níu kéo nếu cô muốn rời đi.
"Chỉ cần ngài cho phép tôi ở lại."
Dunbakel khuỵu gối. Mái tóc bết dính, rối bù cùng đỉnh đầu của cô lộ rõ trước mắt. Một thứ mùi hôi hám khó tả phả ra từ người cô. Chứng kiến cảnh tượng này, suy nghĩ đầu tiên và duy nhất lóe lên trong đầu anh lúc ấy, là anh chỉ muốn đi tắm rửa và nghỉ ngơi cho xong.
Vậy, nên làm gì với cô ta đây? Thực tình mà nói, đây vốn chẳng phải là chuyện đáng để bận tâm nhiều. Nếu cô ta gia nhập với ý đồ đâm lén sau lưng anh thì…
'Liệu cô ta có làm được không?'
Anh có cảm giác rằng, Jaxon sẽ cắt cổ cô ta trước khi điều đó kịp xảy ra. Chỉ là một cảm giác mơ hồ mà thôi. Nhưng trên thực tế, dù không phải là Jaxon, thì Rem hay một ai đó khác chắc chắn cũng sẽ cho cô ta một nhát nếu cô dám có bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào.
May mắn thay, cô ta trông không giống kẻ mang lòng dạ hiểm độc. Việc tha mạng cho cô xét cho cùng cũng chỉ là một quyết định tùy hứng, chẳng mang ý nghĩa sâu xa nào cả. Thế nên…
'Nếu cô ta không có ác ý.'
Anh bắt đầu hình dung trong đầu, đội của mình hiện có mười thành viên. Một trung đội thường có từ bốn mươi đến năm mươi người, và cấp đại đội là vị trí phải chịu trách nhiệm cho một đến hai trăm quân số.
'Nhưng thành viên đơn vị mình thì…'
Rem, Ragna, Jaxon, Audin, Finn. Tính cả anh nữa là sáu. Con số này không phải là quá nhiều sao? Nhiều đến mức anh chỉ muốn vạch áo Marcus ra xem lương tâm của ông ta có bị đặt nhầm chỗ hay không.
'Đã phong cho mình chức Đại đội trưởng thì ít nhất cũng phải cấp đủ quân số chứ.'
Dĩ nhiên trong số đó có lẽ chỉ vài người sẽ sống sót. Tên Rem chó liếm kia liệu có để cho họ yên không? Anh chợt nhớ đến Andrew. Sau người bạn đó, Finn là gương mặt mới duy nhất.
Kết luận: Đại đội đang thiếu người trầm trọng, và sức chiến đấu của Dunbakel thì vượt trội hơn hẳn một người lính thông thường. Hơn nữa, thái độ hiện tại của cô ta còn cho thấy sự phục tùng. Một thú nhân biết phục tùng là của hiếm.
Giữa vô vàn những suy nghĩ phức tạp, nếu phải chỉ ra một sự thật rõ ràng nhất, thì đó là:
'Thiếu nhân lực.'
Anh có thể xin phép Tiểu đoàn trưởng sau. Nếu ông ta từ chối thì đuổi cô ta đi lúc đó cũng chưa muộn.
"Được thôi."
"Tôi sẽ lập lời thề với Krimhalt. Nếu một kẻ bị ruồng bỏ như tôi lập thệ, thì niềm tin đó… hả?"
"Vào đi. Có một giường trống đấy. Nhưng tắm rửa trước đã."
Đối với Dunbakel, đó dường như là một quyết định quá đỗi táo bạo. Anh trông không có lấy một chút do dự nào.
'Lẽ nào ngài ấy đã định chấp nhận mình ngay từ đầu?'
Ý nghĩ đó thậm chí thoáng qua trong tâm trí cô. Không, không phải vậy. Đã từng có những khoảnh khắc mà cái chết của cô sẽ là điều hiển nhiên. Không, là những khoảnh khắc mà anh có thể giết cô một cách dễ dàng. Thế nhưng, anh đã không làm vậy mà lại để cô ra đi. Anh là một người đàn ông luôn giữ lời.
"Việc thêm tên vào danh sách đơn vị cần có sự cho phép của chỉ huy. Nếu ông ấy từ chối, tôi cũng đành chịu."
'Vậy là xong rồi.'
Nghe những lời của Encrid, Dunbakel thầm nghĩ không đời nào mình lại bị từ chối. Nếu cô là một chỉ huy và có một người đàn ông như thế này dưới trướng, thì dù anh ta có dắt theo mười người hầu đi nữa, cô cũng sẽ gật đầu lia lịa. Ai mà nỡ từ chối được?
"Đừng có nghĩ đến chuyện hầu hạ ban đêm hay những thứ tương tự. Tôi không có hứng thú. Cô sẽ vào đây với tư cách một người lính. Nếu muốn ở dưới trướng tôi, thì hãy cầm vũ khí lên và chiến đấu. Nếu cô chết trên chiến trường, tôi cũng không thể làm gì hơn."
Encrid nói đến đó, rồi mở cửa nhà lính và bước vào trong. Dunbakel đứng sững lại, ngập ngừng một lúc. Đó là điều cô hằng ao ước, nhưng để thực sự hành động lại cần đến lòng can đảm. Và để chấp nhận một điều mà bản thân đã khao khát từ rất lâu, lại càng cần một sự dũng cảm lớn hơn nữa.
Liệu cô có được phép bước vào trong không?
'Một người như mình ư?'
Cô đã đoán trước rằng mình sẽ bị từ chối, tất nhiên rồi. Thế nên cô mới chần chừ. Khi cô còn đang lưỡng lự, cánh cửa đã đóng của dãy nhà lính bỗng bật mở.
"Có vào không?"
Phía sau cánh cửa, cô thấy một đôi mắt xanh và mái tóc đen. Gương mặt ấy, dù có hơi kỳ lạ khi nói về một người đàn ông, lại đẹp đến nao lòng. Ánh trăng chảy tràn từ đôi mắt xanh biếc kiên định của anh va vào gò má rồi vỡ tan thành từng mảnh.
Ngay trước dãy nhà lính, một chốn khô khan nơi người ta chẳng thể tìm thấy lấy một chút lãng mạn, Dunbakel chợt thấy sống mũi mình cay cay. Vì sao ư? Lý do thì có quan trọng gì đâu chứ? Chỉ đơn giản là bởi, chưa một ai từng chào đón cô cả. Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên có người bảo cô hãy vào đi mà không hề toan tính bất cứ điều gì.
"Tôi vào đây."
Giọng cô run rẩy. Dunbakel bước một bước vào trong.
Người ta nói rằng cơ hội sẽ đến trong đời, và luôn cần một chất xúc tác. Dunbakel nghĩ rằng cuộc gặp gỡ với người đàn ông này chính là định mệnh đó. Dù cho những người khác có xua đuổi, cô cũng sẽ chịu đựng. Dù cho tất cả mọi người có tẩy chay và nguyền rủa, cô cũng sẽ cam lòng.
"Thật tình là tôi tò mò lắm đấy."
Vừa bước vào, cô đã thấy một cô gái tóc cam. Cô gái ấy đang nói với Encrid.
"Cậu thực sự khoái cái biệt danh 'đội trưởng yêu mị' lắm đúng không? Thế nên lần nào ra ngoài cũng phải dắt về một cô gái mới chịu à?"
Xìììì!
Ngay cạnh đó, một con báo đen cũng phải rít lên đầy vẻ đồng tình.
Giật mình!
Thấy Dunbakel giật nảy mình vì âm thanh đó, Rem từ bên cạnh liền cất lời an ủi, "Không sao đâu, con báo này cắn người dở lắm. À, mà nó chỉ cắn mỗi cái tên Mắt Lồi kia thôi. Nên là chỉ cần cô không đụng vào hắn thì nó sẽ chẳng làm gì cô đâu."
Tại sao trong nhà lính lại có một con báo đen? Dunbakel thoáng bối rối nhưng rồi cũng thôi không nghĩ nữa. Bầu không khí ở đây cũng không hề thù địch như cô đã tưởng tượng.
"Thôi nói nhảm đi và dẫn cô ta đi tắm rửa. Bốc mùi quá rồi."
Encrid nói, rồi quay đi sắp xếp đồ đạc của mình. Anh lấy ra một chiếc áo sơ mi vải lanh mỏng, có vẻ như cũng chuẩn bị đi tắm. Trong lúc đó, cô gái tóc cam tiến lại gần.
"Cô không có đồ để thay nhỉ? Giờ này mà đi xin thì liệu họ có cho không ta? Hay là lấy danh nghĩa của đội trưởng để hỏi thử nhé?"
"Cô nghĩ họ sẽ cho chắc?"
"Thế cô nghĩ là họ không cho à!"
Finn vui vẻ đáp lại rồi dẫn đường. Trời đã về khuya, xem ra có vẻ đây sẽ là một đêm trăng sáng.
Sau khi dẫn Dunbakel ra ngoài, Finn hỏi, "Cô tên gì?"
"Dunbakel."
"Tôi là Finn."
Cô chìa tay ra để bắt. Mượn một câu nói cổ xưa, bắt tay là một quá trình để chứng minh rằng cả hai bên đều không cầm vũ khí và sẽ không làm hại đối phương. Ở thời hiện đại, nó còn là một biểu hiện của việc trở thành bạn tốt.
Khi nắm lấy tay cô, Finn mỉm cười và nói, "Mà này, bao lâu rồi cô chưa tắm thế?"
"Ừm, nửa năm thì phải?"
Thú nhân vốn không thích tắm rửa.
"Hay là chúng ta đi cách xa nhau một chút nhé."
Theo sự hướng dẫn của Finn, cô bước vào nhà tắm và ngâm mình trong bồn nước mà không một lời phàn nàn. Cô có thể thấy làn nước đang dần chuyển sang màu đen kịt, và từ bên ngoài, Finn nói rằng sẽ để lại quần áo cho cô. Dunbakel dùng xà phòng kỳ cọ cơ thể mình. Dường như, Encrid không thích những mùi hôi hám.
Tắm gội và thay quần áo xong xuôi, cô quay trở lại khu nhà binh. Đường về chẳng có gì khó khăn. Có lẽ vì đã quá lâu rồi cô chưa được tắm rửa sạch sẽ, cơ thể bỗng thấy nhẹ bẫng lạ thường.
"…Trông cô ra là thế này à?"
Ngay khi cô vừa bước vào, Encrid đã lên tiếng hỏi.
"Sao ạ? Có gì thay đổi sao?"
Dunbakel bất giác cúi đầu. Một chiếc áo blouse phồng lên vì vòng ngực đầy đặn và chiếc quần ống rộng. Hay là do quần áo nên trông mình có vẻ khác đi?
"Không có gì. Chỗ của cô ở đằng kia. Ngủ đi. Và từ mai nhớ mặc đồ lót vào."
Có thật sự cần phải phiền phức đến thế không? Dunbakel thầm nghĩ, nhưng vẫn gật đầu. Encrid hờ hững vẫy tay chỉ về một phía. Đó là chỗ của cô.
Và cứ như thế, Dunbakel chính thức trở thành một thành viên của Đại đội Độc lập. Không một ai nhắc đến việc cô từng là kẻ địch hay là thành viên của Hắc Kiếm. Không, cho dù có nhắc đến, họ cũng chẳng hề nghi ngờ hay xua đuổi cô. Tại sao ư? Đó là điều mà chính bản thân cô cũng không thể nào lý giải.
Bầu không khí trong đơn vị vẫn lạnh lẽo như băng, nhưng Encrid thì vẫn là Encrid của mọi ngày. Anh thức dậy, luyện tập và sau bài tập kĩ thuật cách ly, anh lại lướt qua xem Finn bị hành tơi tả một chốc.
"Thì ra chiến kĩ Ailkaraz cũng chỉ đến thế này thôi nhỉ, chị gái."
Audin với cái lưỡi sắc bén trước sau như một thốt ra những lời độc địa như thể vừa chui từ địa ngục lên. Một đường gân xanh nổi rõ trên trán Finn.
Sau khi mồ hôi nhễ nhại từ buổi tập sáng, anh nốc một hơi nước, rồi phết bơ cùng mứt cam lên một lát bánh mì mềm.
"Cậu lấy cái này ở đâu ra thế?" Encrid hỏi sau khi cắn một miếng. Vị mứt cam thật sự là một tuyệt phẩm. Ngọt ngào mà lại có chút chua thanh.
Krais đang nhai nhồm nhoàm bên cạnh nuốt vội miếng bánh mì rồi đáp, "Có một cửa hàng mới mở đối diện tiệm thịt khô gia vị đấy. Một cô nàng hai sáu tuổi với mái tóc nâu xỉn và mặt đầy tàn nhang. Tên là Julie, chưa có bạn trai, và hình mẫu lý tưởng thì nằm đâu đó giữa đội trưởng Encrid và Ragna. Với lại cô ấy cực kỳ ghét những gã như tôi."
Encrid liếc nhìn Krais, tự hỏi tại sao tên này lại phải đi vào chi tiết đến vậy.
"Tôi biết hết những nhân vật chủ chốt trong thành phố này. Đó là công việc của Hiệp hội Gilpin mà."
Thế à? Một người làm mứt ngon xuất sắc lại là một nhân vật chủ chốt ư?
"Quan trọng vãi còn gì? Anh đã nếm thử rồi đấy."
Cũng có lý.
Khi anh đang dùng nốt bữa ăn của mình, Krais bắt đầu luyên thuyên từ bên cạnh.
"Những chuyện tương tự sẽ còn tiếp diễn."
"Chuyện tương tự?"
"Các thế lực xung quanh sẽ không để yên cho Border Guard đâu."
Encrid dừng việc đứng dậy, quay sang nhìn Krais. Đôi mắt to của cậu ta liếc về phía Dunbakel. Dunbakel đang ngồi thừ người ra, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Mình cũng nên giao cho cô ta việc gì đó để làm.
Anh quay lại nhìn Krais, cậu ta nói tiếp.
"Bằng việc chặn đứng Aspen, vương quốc đã mở rộng được lãnh thổ. Nhờ đó, thành phố quân sự Border Guard có thể trở thành trung tâm giao thương của miền bắc Naurillia, đồng thời vẫn là một thành phố quân sự nơi có quân đội đồn trú. Và hiện tại, nó đang trong quá trình chuyển mình thành như thế."
Gần đây, tần suất các đoàn thương nhân ghé thăm đã tăng lên, khiến cho hàng hóa mới liên tục được đưa đến. Dân số của thành phố cũng đã tăng lên đáng kể.
"Julie bảo rằng khi làm mứt cam, phải làm một mẻ lớn cùng lúc. Nhưng nếu không bán hết, việc bảo quản sẽ rất khó khăn. May mắn là, với lượng người qua lại ngày một đông, mứt tự nhiên lại bán chạy."
Đó là lý do cửa hàng mứt ra đời. Tính khả thi của một hoạt động thương mại đến từ đâu? Nó được quyết định bởi dân số và lượng người lưu thông. Đó là một kiến thức thường thức mà giờ đây anh đã biết, nhờ vào sự lảm nhảm không ngừng của Krais.
"Vậy, các thế lực xung quanh sẽ nhìn Border Guard như thế nào?"
"Giống như một miếng thịt nướng đã chín tới, hoặc một quả cà chua chín mọng."
Nếu trong tay bạn có một con dao, nếu bạn đã sẵn sàng để ăn, tất cả những gì bạn cần làm là đặt lưỡi dao vào. Đó chính là vị thế của Border Guard. Một vị thế trông như miếng thịt nướng vàng ruộm, hấp dẫn đến mức bạn sẽ muốn đâm dao vào thử ngay cả khi nó có hơi dai một chút. Những kẻ đói khát sẽ nhìn nó ra sao? Chúng sẽ muốn xé ngay một miếng thịt. Tình hình có thể sẽ khá hơn một chút nếu ngôi làng tiên phong mà Encrid đã cứu phát triển và các tuyến đường thương mại được mở rộng, nhưng hiện tại thì…
'Trung tâm thương mại phía Bắc.'
Theo lời Krais, đó chính là vị thế của Border Guard.
"Đây là lý do tại sao lúc nào cũng có một bầy linh cẩu lảng vảng xung quanh."
"Cậu đã dự đoán được điều này từ khi nào?"
"À thì, tôi đã có linh cảm không lành ngay từ khi chúng ta đẩy lùi được Aspen rồi."
Cậu ta đã biết từ lúc đó… vậy Marcus thì sao? Ông ta đã hành động một cách thản nhiên, hỏi anh có yêu thành phố này không ngay khi anh vừa trở về. Tiểu đoàn trưởng biết về cuộc khủng hoảng của thành phố. Vậy thì ông ta cũng sẽ biết cách thoát khỏi nó.
Đã gần đến giờ họp.
"Tôi đi đây."
"Hãy bảo vệ tiệm thịt khô và mứt cam nhé, đội trưởng!" Krais nói với theo từ phía sau. Nghe không có vẻ gì là điên rồ cả. Đối với Encrid, hai món ăn đó cũng khá là quý giá.
Văn phòng của Tiểu đoàn trưởng đã trở thành một phòng họp. Một tấm bản đồ được trải rộng trên chiếc bàn lớn với nhiều quân cờ được đặt trên đó.
"Đã nắm được quân số của địch chưa?"
"Chúng ta đang cử các đội trinh sát ra ngoài mỗi giờ. Theo những gì quan sát được hiện tại, ước tính có hơn hai tiểu đoàn bộ binh."
"Nhiều thật đấy." Marcus nói với một nụ cười gượng gạo. Đó không phải là một vẻ mặt sợ hãi. Ông ta chắc chắn đang tin tưởng vào một điều gì đó. Nhưng liệu có ổn không khi nói điều này trong tình huống này? Tất cả các đại đội trưởng đều đã có mặt. Encrid lặng lẽ đứng bên cạnh Marcus.
"Cậu có gì muốn nói à?"
"Đại đội của tôi có chưa đến mười người."
Thì sao chứ? ánh mắt của lão ta như muốn nói vậy. Đúng là một Tiểu đoàn trưởng không biết xấu hổ. Chẳng phải lão nên bổ sung quân số nếu đã định phong anh làm đại đội trưởng sao?
"Tôi có thể thêm một người không? Là thú nhân chúng ta bắt được trước đây."
Thân phận trước đây của cô ta là thành viên của băng cướp Hắc Kiếm. Ngay sau khi vừa chém bay đầu một tên cướp bị nghi là gián điệp, giờ anh lại nói sẽ cứu một tên cướp và đưa cô ta vào dưới trướng mình. Nghĩ lại thì, anh cũng phải nói về tên quý tộc cướp bóc mà anh đã chém đầu nữa.
"Cứ làm đi."
'Thế thôi à?'
Dễ thế?
Chỉ đơn giản là xong như vậy thôi sao?
"Nói với quản lý quân nhu về danh sách và các chi tiết khác."
Thật sự chỉ có vậy. Ông ta quay đầu đi như thể không còn gì để nói thêm. Anh cũng quay đầu, nghĩ rằng có thể một đại đội trưởng nào đó sẽ phản đối, nhưng dường như chẳng ai quan tâm. Không, chỉ có tay đại đội trưởng Tiên tộc là đang mấp máy môi.
'Lại quyến rũ được thêm cô nào rồi à?'
Một trò đùa của Tiên tộc. Anh lờ đi.
Anh quan sát cuộc họp một lúc. Đội hình của địch, nơi họ sẽ chiến đấu, quân số và các đơn vị chủ lực của đối phương.
"Martai có thể sẽ sử dụng kỵ binh, nhưng chúng ta thì không."
Nếu cộng tất cả số ngựa trong chuồng của Border Guard lại, liệu có được khoảng năm mươi con không? Cũng có một vài con ngựa được chuẩn bị cho các công văn khẩn. Nhưng một đơn vị kỵ binh lại là một câu chuyện khác. Ngoại trừ một vài con, tất cả đều là động vật thồ hàng. Có một câu nói rằng một đơn vị không được huấn luyện là một lưỡi dao đâm vào chính lồng ngực mình. Vì vậy, điều đó có nghĩa là có thể sẽ có một chiến trường nơi họ phải đối mặt với kỵ binh mà không có kỵ binh.
"Chỉ huy của Vệ binh biên cương vừa trở về."
Giữa cuộc họp quân sự, chỉ huy của Vệ binh biên cương đã quay lại. Câu chuyện sau đó hoàn toàn đúng như dự đoán. Rằng họ đã đột kích vào lực lượng chính của Hắc Kiếm. Tuy nhiên, có một câu chuyện bất ngờ xen vào.
Ngài Chỉ huy đột nhiên nói, "Cậu đã vất vả rồi. Ta nghe nói một bộ phận của băng cướp Hắc Kiếm đã phục kích Nam tước Vansento từ trước. Nam tước đột nhiên bỏ trốn nên cậu đã mất mục tiêu hộ tống. Mất mục tiêu hộ tống không thể tính là công trạng, nhưng việc ngoan cường tiêu diệt một số du kích của Hắc Kiếm và sống sót trở về là một việc làm tốt."
Đó là một giọng điệu đầy kịch tính. Marcus nghe thấy điều này liền đập mạnh nắm đấm xuống bàn. Một vài cây ghim dùng để phân biệt quân ta và quân địch rơi loảng xoảng. Những cây ghim lăn trên bản đồ.
"Dám giết một quý tộc, sao chúng dám! Lũ khốn Hắc Kiếm!"
Marcus đã thể hiện kỹ năng diễn xuất tuyệt vời.
"Vì vậy, chúng tôi đã ngay lập tức trả đũa. Nếu chúng tôi không đi theo sau đề phòng, không biết chuyện gì đã xảy ra."
Chỉ huy của Vệ binh biên cương có hơi ngượng ngùng. Encrid quan sát mà không hề mỉm cười. Cuối cùng thì…
"Một số trong chúng đã cố gắng bỏ chạy, chúng tôi đã để mất dấu. Xin hãy ban hành lệnh kỷ luật."
"À, không sao đâu. Chúng ta đã bắt được chúng rồi."
Sau màn kịch, Marcus tiếp tục câu chuyện thật và chỉ tay sang bên cạnh. Chính xác hơn, là về phía Encrid.
"Cậu ta tình cờ bắt gặp chúng trên đường và đã tóm gọn tất cả."
Chuyện đó đã xảy ra. Một gói quà đã được gửi đến. Một gã ngốc từ lực lượng chính đang tháo chạy của Hắc Kiếm.
"Thật sao?"
Một tia ưu ái chưa từng có lóe lên trong mắt của chỉ huy Vệ binh biên cương. Ông ta đã nói rằng mất mục tiêu hộ tống không phải là công trạng, nhưng nhìn vào ánh mắt của Tiểu đoàn trưởng và chỉ huy Vệ binh biên cương, anh có thể chắc chắn một điều.
'Đây chắc chắn là công trạng.'
Và là một công trạng được công nhận bởi Tiểu đoàn trưởng, người có ảnh hưởng ở thủ đô, và người đàn ông quyền lực thực sự của Border Guard hiện tại. Vài gương mặt của các quý tộc tái đi. Họ quả là những kẻ nhanh trí.
"Tất cả chúng ta hãy dành một phút mặc niệm cho Nam tước Vansento." Tiểu đoàn trưởng nói. Lão ta muốn người đàn ông tên Vansento chết với tư cách là một quý tộc, chứ không phải là một gián điệp của bọn cướp. Lão ta thương tiếc ông ta, để ông ta cuối cùng vẫn là một thành viên của vương quốc. Đó là một điều tốt cho tất cả mọi người.
Vậy nên, hãy xử lý cho tốt? Giống như lão ta đang nói điều đó với những tên quý tộc khốn kiếp còn lại bằng phút mặc niệm. Những quý tộc nhanh trí sẽ hiểu rõ ý của lão.
"Bây giờ, chúng ta hãy quay trở lại cuộc họp."
Chỉ huy của Vệ binh biên cương, người ướt đẫm mệt mỏi, đứng với bụi bám trên cầu vai và trở thành một trong những người vây quanh chiếc bàn.
Cuộc họp tiếp tục. Kế hoạch của Marcus đầy rẫy những lỗ hổng. Anh nghĩ ông ta có một thứ gì đó để tin tưởng, nhưng anh không thể thấy bất cứ điều gì như vậy, chỉ thấy một sự thừa thãi của những thiếu sót.
'Rốt cuộc ông ta đang tin vào cái quái gì mà lại hành động như thế này?
Đó là một câu hỏi lại nảy sinh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
mình dịch từ nguồn khác, và nó ghi nà sub-baron