Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Chương 201 - 300 - Chương 289 - Nghĩa vụ và Trách nhiệm (1)

Chương 289 - Nghĩa vụ và Trách nhiệm (1)

Với Krais, chuyện này quá đỗi hiển nhiên.

Tại sao phải liều mạng trong một cuộc chiến không có phần thắng?

Tại sao phải chiến đấu với quyết tâm tử ẹo ở đây?

Trừ khi có viện binh.

Nhưng nhìn trước ngó sau thì khả năng đó thấp lắm. Nhưng thấp chứ không phải không có.

Muốn thấy được bóng dáng viện binh thì phải biết buông bỏ những thứ cần buông bỏ.

Như Ngọc lục bảo hay pháo đài Border Guard chẳng hạn.

Dù đã xây thêm tháp canh, đào hào nước, nhưng nếu bị kẹp chặt từ hai phía thì tất cả đều vô dụng.

Những gì đang có bây giờ đều vô nghĩa.

Hẹn ngày tái ngộ cũng là một thái độ khôn ngoan. Cố đấm ăn xôi đâu phải cách hay.

Krais đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới nói.

"Chuồn thôi."

Encrid nhìn chằm chằm vào tên Mắt To, suy nghĩ.

Lần này mắt mũi cậu ta có vẻ bình thường.

Không giống như bị nỗi sợ hãi nuốt chửng.

Vậy là cậu ta hỏi trong trạng thái tỉnh táo, nhưng liệu cậu ta có biết hậu quả của việc bỏ trốn không?

Encrid mở rộng tầm nhìn, quan sát xung quanh.

Ngoài Mắt To, ánh mắt của tất cả các thành viên khác đều đang dán chặt vào anh.

Dù anh có đưa ra lựa chọn nào thì họ cũng sẽ nghe theo.

Trông có vẻ là như vậy.

Thậm chí cả con Mắt Lẻ đang lảng vảng trước lều cũng sẽ làm thế.

Esther thì khỏi phải bàn.

Tên Rem đang ngủ bờ ngủ bụi ở đâu đó, nếu quay về mà không thấy anh, chắc chắn hắn cũng sẽ tìm cách đuổi theo.

Ragna dù có lạc đường trăm lần cũng sẽ tìm về.

Tại sao? Anh thì là cái gì chứ?

Họ thấy gì ở anh mà lại đi theo như vậy?

Anh không thể áp đặt ý muốn của mình lên họ.

Không thể bắt họ phải bảo vệ thứ mà anh đã quyết định bảo vệ.

Encrid không thể làm thế.

"Cậu có thể đi."

Nên anh nói vậy. Krais mừng rỡ nhưng vẫn chờ đợi câu tiếp theo.

"Còn anh?"

Jaxon, kẻ hay nói cộc lốc khi không vừa ý, đột ngột hỏi.

Tên này có vẻ chỉ rình cơ hội để nói trống không với anh.

"Tôi không đi."

"Tại sao? Đến mức này là quá đủ rồi mà."

Krais cũng bắt đầu nói năng tự nhiên hơn. Encrid không bắt bẻ.

Thay vào đó, anh nói những điều cần nói.

"Bán kiếm vì tiền là lính đánh thuê."

Mọi người nhìn anh im lặng, dù có vẻ như đang nghe một điều vô lý. Thấy họ chờ đợi câu tiếp theo, Encrid nhận ra rằng không chỉ anh học được từ họ, mà họ cũng học được gì đó từ anh.

Đó là thái độ lắng nghe.

Tất cả đều dỏng tai lên.

"Và tôi sẽ trở thành Hiệp sĩ."

Anh nuốt nước bọt. Những suy nghĩ thường ngày, những suy nghĩ từ một ngày nào đó trong quá khứ đã được mài giũa thành một cột trụ vững chắc.

Encrid gượng dậy ngồi. Cơn đau ập đến từ ống quyển và cánh tay phải.

Nhưng không đến mức không chịu nổi. Ít nhất cũng khá hơn lúc chết đi sống lại.

Cơn đau dai dẳng chỉ khiến anh nhận ra mình đang sống, một ngày hôm nay không trôi qua vô nghĩa.

"Nghe mãi rồi."

Jaxon chêm vào một câu như phụ họa.

Encrid co chân lại, chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái hơn.

"Nếu không định bán kiếm vì tiền, thì phải bán kiếm vì nghĩa vụ và trách nhiệm. Đây chính là nghĩa vụ và trách nhiệm của tôi lúc này."

Hiệp sĩ là gì?

Là người bảo vệ.

Phải bảo vệ cái gì?

Trong truyền thuyết và thần thoại, những hiệp sĩ tỏa sáng như mặt trời trong quá khứ đã nói.

Bảo vệ kẻ yếu.

Thực thi công lý.

Giữ trọn lời thề.

Trong số đó, điều gì là ưu tiên hàng đầu? Encrid tự mình đưa ra kết luận.

Tinh thần hiệp sĩ.

Hiến dâng mạng sống vì một quý cô có phải là tinh thần hiệp sĩ không?

Nếu hắn đã thề, thì đúng là vậy.

Nếu đó là tinh thần hiệp sĩ của hắn, anh sẵn sàng công nhận.

Nhưng anh sẽ không bán kiếm chỉ vì vài đồng tiền vàng.

Cũng sẽ không trở thành kẻ sát nhân thích thú với việc giết chóc.

Giá trị vô hình. Bảo vệ những gì mình tin tưởng.

Những kẻ thề nguyện và giữ trọn lời thề vì điều đó.

Trong mắt người thường, đó là những kẻ ngu ngốc hết thuốc chữa.

Đó là giấc mơ của Encrid.

Đó là con đường anh đã và đang đi.

Là lý do anh không bao giờ bỏ cuộc dù phải chết đi sống lại vô số lần, không bao giờ an phận với ngày hôm nay.

Nếu Encrid bỏ chạy lúc này, bao nhiêu người trong Border Guard sẽ chết?

Trẻ em, phụ nữ, người già, thanh niên, có thể là hàng trăm, hàng ngàn người sẽ bị thảm sát.

Có thể ít hơn.

Hoặc nhiều hơn.

Đối thủ là Dị giáo. Một lũ điên loạn.

Tất nhiên, dù tính đến tất cả những điều đó, việc rút lui lúc này có thể được coi là hiệu quả.

Thí tốt để bắt xe, lùi một bước để tiến hai bước.

Nhưng anh sẽ không làm thế.

Cảm xúc của Encrid không hề dao động.

Không có gì phải đắn đo.

Đã quyết định như vậy thì sẽ làm như vậy.

Sau lưng anh là Border Guard, Encrid đã thề sẽ bảo vệ họ.

Dù chưa phải là hiệp sĩ, nhưng kể từ ngày thề nguyện sẽ sống như một hiệp sĩ trong quá khứ, Encrid đã luôn giữ trọn lời thề. Anh đã sống như vậy. Đó chính là con người Encrid.

Sắc mặt Krais lại tái đi. Đuôi mắt cụp xuống. Có vẻ cậu ta không hài lòng chút nào.

"Ngốc nghếch thật."

"Công nhận."

Đáp lại lời Krais, Encrid nhớ về một ngày trong quá khứ.

---o0o---

Rào rào rào.

"Mưa dai khó chịu thật."

Đội trưởng lính đánh thuê không ghét trời mưa, nhưng phải lội qua đầm lầy nhớp nháp vì nhiệm vụ thì đúng là cực hình.

May mà không phải đi giữa đầm lầy mà chỉ đi qua khu rừng nhỏ bên cạnh, nhưng cũng chẳng vui vẻ gì.

Khu rừng nhỏ cạnh đầm lầy tặng cho họ những con côn trùng dài ngoằng chui vào giáp, lũ muỗi gan lì đốt sưng cả tay.

"Mẹ kiếp!"

Bốp!

Một tên lính tự vả vào tay mình chửi thề.

Mưa to thế này mà muỗi ở đâu ra lắm thế không biết.

"Còn xa không!"

Một tên mắt sắc lạnh hét lên.

Người dẫn đường vuốt mái tóc đen ướt sũng rủ xuống trán, nói:

"Sắp đến rồi."

"Nãy giờ mày toàn bảo sắp đến rồi?"

Đội trưởng bước tới. Gã to con, mặt mũi hung dữ, toát ra vẻ áp bức. Nhìn thẳng vào gã, đôi mắt xanh của người dẫn đường vẫn bình thản.

"Mưa làm chậm tốc độ di chuyển."

"Hừ, được rồi, đi thôi, đi thôi."

Bộp.

Đội trưởng vỗ nhẹ vào gáy người dẫn đường rồi lắc đầu.

Sau đó quay sang trấn an đám lính.

"Lũ chó chết tiệt, ngậm bớt mồm lại trước khi tao ném chúng mày xuống đầm lầy."

Vừa nói gã vừa vung thanh kiếm dày cộp chém đứt đám dây leo chắn đường.

Phập, dây leo đứt lìa, mở ra lối đi.

Lời lẽ thô lỗ nhưng hiệu quả. Người dẫn đường, Encrid, thấy đội lính đánh thuê này cũng được.

Ít nhất tên đội trưởng tuy mặt mũi bặm trợn nhưng lại biết lo cho anh em, đám lính cũng biết điều.

Ít nhất không phải loại đâm sau lưng đồng đội, bạn bè hay khách hàng giữa đường.

Nếu không tinh ý nhận ra điều đó, làm nghề dẫn đường có ngày làm mồi cho sâu bọ hoặc làm phân bón cho cây.

Muốn không chết đường chết chợ thì phải biết chọn người.

Lần này có vẻ chọn đúng.

"Nhưng mà sao không thuê Người tìm đường xịn mà lại thuê tên này?"

Biết bị nghe thấy mà vẫn hỏi, hay cố tình để anh nghe thấy đây?

Một tên lính hỏi khi đi sau lưng đội trưởng.

Rào rào, lộp độp.

Giữa tiếng mưa rơi, cuộc đối thoại vẫn rõ mồn một. Nhờ tán cây che đầu nên mưa bớt xối xả hơn.

"Rẻ."

"Dạ?"

"Nó rẻ, thằng đó ấy. Dù khả năng dẫn đường hơi kém. Bù lại nó cũng biết múa kiếm."

Nửa là chiến binh, nửa là người dẫn đường, tiện cả đôi đường.

Nên chỉ tốn tiền thuê dẫn đường mà có thêm một tay kiếm. Đội trưởng tổng kết lại là giá hời.

Tất nhiên tên lính ngu ngốc kia lại lải nhải "Đâu có rẻ đâu", bảo hắn biết nhiều thằng còn rẻ hơn.

"Trong số đó có thằng nào biết đường không?"

Một đồng đội phía sau châm chọc.

"Muốn chết à? Thằng chó này láo thật."

Sau đó là những câu đùa cợt nhạt nhẽo.

Giết chóc, sống chết, những câu chuyện thường ngày của lính đánh thuê.

Nhiệm vụ là ở lại một ngôi làng nhỏ trong rừng và làm việc.

Ngôi làng khá an toàn vì xung quanh ít quái vật, ma thú.

Bao quanh là đầm lầy nên đáng lẽ phải có ổ Lizard. Nghe nói mười mấy năm trước có một kiếm sĩ lang thang đến làm gỏi cả ổ rồi.

Từ đó hễ Lizard tụ tập là làng lại thuê lính đánh thuê.

Mỗi năm tốn vài đồng vàng là được yên thân.

Rào rào. Mưa xối xả. Tầm nhìn hạn chế. Quần áo và giáp ướt sũng nhớp nháp, ướt thế này thì cái áo gambeson đang mặc chắc vứt đi được rồi.

May mà mặc đồ rẻ tiền.

Mưa ngớt thì côn trùng hoành hành, lại còn nóng nực.

Cây cối vùng này như cái lò hấp, giữ lại hơi ẩm thay vì không khí trong lành.

Nhiệm vụ như mọi khi. Diệt Lizard và sửa sang quanh làng.

Encrid đã trụ lại quanh đây hơn nửa năm để rèn luyện, kiếm sống bằng nghề dẫn đường.

"Đến nơi rồi."

Tuy hơi vụng về nhưng anh cũng dẫn họ đến nơi an toàn.

"Mời vào."

Trưởng làng trung niên chào đón đội lính đánh thuê, sau đó họ xử lý đám Lizard bị thu hút bởi mùi đầm lầy.

Họ treo những sợi dây bện từ vỏ cây có mùi Lizard ghét lên cây cối quanh đầm lầy.

Đóng cọc xuống đất, chẳng biết có tác dụng gì không.

"Trí tuệ của người xưa truyền lại đấy."

Trưởng làng tin sái cổ.

Nhiều việc linh tinh nên cần đến tay lính đánh thuê.

Nếu có con Lizard nào sót lại chui ra thì cần người cầm kiếm, mà ngoài lính đánh thuê ra chẳng ai dám làm.

Vài người dân cũng biết chiến đấu, nhưng phần lớn thì không.

Làm người dẫn đường nên cũng rảnh rỗi, Encrid lại ra bãi đất trống góc làng luyện kiếm như thường lệ.

"Chú ơi."

Một đứa bé bắt chuyện. Đứa bé gái da trắng với đôi mắt sáng ngời.

Chắc chỉ tầm mười hai tuổi.

Từng thua một đứa trạc tuổi này nên anh không dám coi thường, nhưng nhìn cơ thể thì không phải dân tập võ.

"Sao chú tập chăm thế?"

Sau đó là những câu chuyện tầm phào. Đứa nhóc hay tìm đến, chính xác là một cô bé con, dần dà Encrid trở nên thân thiết với nó.

"Ba năm nữa cháu sẽ rời khỏi làng."

"Ước mơ là chết bờ chết bụi à?"

Bé tí mà đã mơ mộng bỏ làng đi chết, gan to phết.

Tuổi đó đi một mình thì đi đâu được.

"Không phải, chú này! Chú thấy loại cỏ đuổi Lizard chưa? Trên đời này chắc chỉ có ở đây thôi nhỉ? Thảo dược ở đầm lầy này đặc biệt lắm."

Nghe nói nguồn thu chính của làng đầm lầy là thảo dược.

"À, thế nên cháu mơ chết bờ chết bụi vì đi tìm cỏ à?"

"Aiss! Thật là!"

Thế thì đi đâu?

"Cháu sẽ tìm ra loại thảo dược tuyệt vời nhất. Và cháu không đi một mình đâu, đợi có đoàn lính đánh thuê nào đến thì cháu bám theo!"

Ước mơ là bán mấy cây cỏ dại thành thần dược lừa người ta.

Encrid không cười nhạo ước mơ của người khác. Chỉ thấy lo thôi.

"Thế nên cháu mơ chết bờ chết bụi vì đi tìm cỏ đúng không?"

"Aiss, thật làaaaa!"

Cũng chẳng thân thiết gì cho cam. Chỉ là xã giao thôi, giết thời gian lúc nghỉ ngơi sau khi tập luyện rã rời.

Chắc con bé cũng nghĩ thế.

Trong đám lính đánh thuê mặt mày bặm trợn, chỉ có ông chú này trông hiền lành, ngày nào cũng múa kiếm ở góc làng.

Bắt chuyện thử thấy cũng dễ tính, dùng để tán gẫu cũng được.

Đội lính đánh thuê ở lại hơn một tháng, hai người cứ thế nói chuyện tào lao.

"Ước mơ của chú là làm người dẫn đường à?"

"Không, hiệp sĩ."

"Hiệp sĩ? Cái kiểu cơn ác mộng chiến trường ấy á?"

"Ừ."

"......Hay là chú đi hái thuốc với cháu đi, sau này đi theo cháu cũng được."

"Thôi miễn."

"Không, cháu tôn trọng chú mà. Thật đấy. Cháu nói thật lòng đấy."

"Nhìn thẳng vào mắt ta mà nói."

Sao cứ nhìn đi đâu thế hả.

"Dạ? Chú nói gì cơ?"

"Lại còn giả vờ không nghe thấy."

Đúng là con nhóc ranh ma.

Và nguy hiểm luôn ập đến mà không một lời báo trước.

"Này, bọn tao đánh nhau với chúng mày ở đây thì được cái gì? Nói thẳng nhé. Nhận đủ tiền rồi thì bọn tao đi đây. Chúng mày cũng đâu có thuê bọn tao bảo vệ đâu."

Encrid nghĩ đội trưởng lính đánh thuê là người tốt.

So với tiêu chuẩn lính đánh thuê thì là vậy. Thật lòng đấy.

Năm mươi tên cướp từ đâu chui ra.

Lấy cớ nghe đồn làng đầm lầy giấu kho báu.

Đội trưởng lính đánh thuê phải lựa chọn.

Và dân làng phải tuyệt vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Pathfinder