Chương 10: Suỵt (1)
Ngay từ đầu, Asena đã cảm thấy không thoải mái. Lucille Hover, Chủ tịch Hội Học sinh, là một kẻ cực kỳ phiền phức với cái mục tiêu huyễn hoặc là biến mọi thành viên trong hội thành một "gia đình" thân thiết. Asena chẳng thể nào thấu nổi tại sao mình phải phí công kết bạn với họ chỉ để phục vụ công việc. Nhưng cô không còn cách nào khác ngoài việc nén lại sự khinh miệt để hòa nhập.
‘Quyền lực này, mình tuyệt đối không thể để mất.’
Có thực quyền trong tay, những quy tắc cứng nhắc của học viện sẽ trở nên linh hoạt. Chẳng hạn như việc cô có thể đường hoàng đến ký túc xá của Cayden bất cứ lúc nào, hay tự ý trốn học để đi dạo cùng anh, thậm chí là cùng anh vào một căn phòng khóa kín mà chẳng ai dám thắc mắc. Tóm lại, để có thể ở bên Cayden nhiều hơn, Asena khao khát quyền lực này hơn bất cứ ai.
Vì vậy, cô đã cố gắng hết sức để diễn tròn vai kịch bản "thành viên gương mẫu". Thế nhưng, khi Lucille bắt đầu tò mò hỏi về quá khứ, chị ta đã chính thức bước qua ranh giới mà Asena thiết lập.
Bởi khi ai đó hỏi về tuổi thơ của cô, thực chất là họ đang hỏi về Cayden. Suy cho cùng, thế giới tuổi thơ của cô chẳng có gì ngoài anh cả. Những nỗ lực của Cayden giống như những tia nắng ấm áp rọi vào cuộc đời Asena khi xung quanh cô chỉ toàn là bóng tối bủa vây. Những ký ức ấy là kho báu vô giá, và cô chẳng có ý định chia sẻ nó với bất kỳ ai. Những kẻ khác không được phép nhìn thấy vẻ đẹp của Cay diện bằng bất cứ giá nào. Cô không muốn bất kỳ con "hồ ly" nào dòm ngó người đàn ông của mình.
Lúc nãy, Cayden đã nhìn Daisy một cách thẫn thờ... Dù biết anh không phải hạng người dễ dàng rung động chỉ qua một ánh nhìn, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Vì vậy, cô quyết định giấu nhẹm anh đi, thậm chí đến cái tên cũng chẳng muốn nhắc tới.
“Em đã nói với chị một lần rồi. Chị không thấy thật thô lỗ khi cứ thản nhiên tra hỏi chuyện gia đình người khác như thế sao?”
Trước khi họ kịp thắc mắc thêm, cô đã chặn đứng tất cả bằng những lời nói dối lạnh lùng.
“...Vả lại, tuổi thơ của em vốn dĩ rất tồi tệ. Chẳng có câu chuyện hay ho nào để chia sẻ đâu.”
Bằng cách dội một gáo nước lạnh như thế, cô tin rằng trí tò mò của họ sẽ bị dập tắt. Khi cô đã nói đến mức đó, kẻ nào còn gặng hỏi thêm sẽ bị coi là thiếu tinh tế. Cô hy vọng bấy nhiêu là đủ.
...Nhưng cuộc trò chuyện lại rẽ sang một hướng mà cô không ngờ tới.
Asena chỉ muốn thoát khỏi nơi mệt mỏi này thật nhanh, nhưng đám người kia lại bắt đầu bàn tán về gia đình cô. Ban đầu họ nhắc đến Kirsi, và rồi, điều gì đến cũng phải đến…
“À! Nhắc mới nhớ, chẳng phải Asena cũng có một người anh trai sao?”
Gương mặt vốn đang cố giữ bình thản của Asena bắt đầu rạn nứt. Chỉ việc nghe thấy danh xưng đó thôi cũng suýt chút nữa khiến cô mất kiểm soát. Vô thức, Asena liếc nhìn Daisy đầy đe dọa, giống như một con chim mẹ đang xù lông bảo vệ tổ.
Daisy chính là kẻ khiến cô cảnh giác nhất. Daisy càng nói về Cayden, Asena càng thấy máu trong người sôi lên.
‘Đừng có thốt tên anh ấy ra khỏi cái miệng đó. Đừng mơ tưởng đến việc làm bạn với anh ấy. Đừng có nhìn, cũng đừng có hòng nói chuyện. Tuyệt đối không được thèm muốn người đàn ông của tôi.’
Vô số lời nguyền rủa gào thét trong đầu, nhưng Asena vẫn cố giữ vững lễ nghi và vẻ mặt băng giá. Thế nhưng Daisy vẫn không chịu dừng lại:
“Tôi chưa gặp nên cũng không rõ… Anh ấy là người thế nào vậy? Tôi nghe nói tên anh ấy là Cay—”
“—Đừng hỏi nữa, Daisy Hexter.”
Bầu không khí một lần nữa đông cứng lại.
Asena hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng lý trí để trấn áp cảm xúc đang trực trào. Cô biết mình còn một mục tiêu quan trọng khác tại học viện này: gieo rắc vào đầu mọi người nhận thức rằng cô và Cayden là những người dưng nước lã. Nếu không, khi giấc mơ của cô thành hiện thực và cô kết hôn với Cayden, đám "quý tộc" tự phụ kia sẽ chỉ trỏ, phán xét họ. Bản thân cô chẳng quan tâm, nhưng cô không thể chịu đựng được nếu thấy Cayden phải đau lòng vì những lời đàm tiếu đó. Dù không có quan hệ huyết thống, người đời vẫn sẽ gán cho cuộc hôn nhân của cô cái mác loạn luân ghê tởm.
Việc hai người trong cùng một gia đình lấy nhau sẽ tạo ra một cú sốc lớn. Vì vậy, tại nơi tụ họp tinh hoa của các gia tộc này, cô phải xây dựng một tiền lệ ngầm rằng họ không phải anh em.
“Anh ta thậm chí còn không mang họ Priester. Không có lý do gì để cô phải bận tâm cả.”
Asena quyết định bắt đầu kế hoạch ngay từ Hội Học sinh. Cô sẽ làm rõ rằng Cayden chưa bao giờ là anh trai cô, và lẽ dĩ nhiên, anh ta cũng chẳng phải người nhà Priester. Những lời này thốt ra khiến tim cô đau thắt, nhưng cô buộc phải cam chịu.
…Cô không hiểu tại sao tình yêu của mình lại gặp nhiều trắc trở đến thế. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ lùi bước. Vì giấc mơ ấy, cô sẵn sàng chịu đựng bất cứ nỗi đau nào.
Thấy sắc mặt của Daisy và Lucille ngày càng tệ đi, Asena cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Cô tiếp tục phun ra những lời lẽ cay nghiệt, khẳng định rằng sẽ sớm trục xuất anh ta và nhắc lại việc anh ta vốn chỉ là con nuôi.
“…Tôi chưa bao giờ coi anh ta là anh trai mình cả.”
...Chà, câu cuối cùng hoàn toàn là sự thật. Bởi vì trong lòng cô, Cayden là người đàn ông cô yêu, chứ không phải một người anh trai.
Sự im lặng nặng nề bao trùm, nhưng Asena chẳng thấy chút tội lỗi nào. Chính Lucille là kẻ đã tự chọc vào tổ ong vò vẽ. Cô đã cảnh báo rằng mình không muốn nói chuyện, vậy mà họ vẫn cố tình phớt lờ uy nghiêm của nhà Priester để rồi chuốc lấy rắc rối.
Asena tận dụng sự khó xử này để kết thúc buổi họp sớm; cô phải đi tìm Cayden ngay lập tức. Cả buổi trưa cô đã bị giữ lại đây và không thể ăn cùng anh. Nếu phải xa anh cho đến tận buổi tối, chắc cô sẽ phát điên mất.
Dù hôm nay không có gì vui để kể, nhưng cô biết Cayden chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện muốn chia sẻ với mình. Chỉ cần lắng nghe giọng nói của anh cũng đủ khiến Asena thấy hạnh phúc. Tưởng tượng cảnh Cayden mỉm cười kể về một ngày của mình, lòng cô lại rạo rực không thôi. Một sự khao khát mãnh liệt trào dâng đằng sau vẻ mặt vô cảm. Cô khẽ cúi đầu chào những thành viên đang đứng ngây người.
“…Em xin phép đi trước. Xin lỗi vì đã làm hỏng tâm trạng của mọi người.”
Cô quay lưng đi không chút do dự, rảo bước nhanh nhất có thể theo tấm bản đồ đã học thuộc lòng.
✧ ✧ ✧
Có phải cô đã đến quá muộn? Bãi tập của Khoa Kỵ sĩ giờ đây vắng hoe không một bóng người. Asena khẽ cắn môi, lòng bồn chồn lo lắng. Thời gian được ở bên anh đang trôi đi từng giây. Cô tăng tốc, quay trở về khoa của mình.
‘Chắc là anh ấy đang đi tìm mình.’
Chẳng mất quá lâu để cô bắt gặp Kirsi, nhưng trớ trêu thay, em gái cô cũng chỉ có một mình với gương mặt ủ rũ thấy rõ.
"Kirsi—”
“Chị ơi!! Chị có thấy anh đâu không?”
Asena nhắm mắt thở dài đầy thất vọng. Anh đã đi đâu rồi chứ? Cô tự trách mình sao buổi sáng không hẹn trước một địa điểm cụ thể. Chắc hẳn Cayden của cô cũng đang đi tìm hai chị em... Hình ảnh anh lang thang khắp nơi tìm kiếm khiến lòng cô trĩu nặng.
Họ đang đứng trước một đài phun nước lớn, không gian thoáng đãng dễ quan sát. Hay là cứ đứng đây đợi anh ấy tìm thấy mình nhỉ?
“Các cậu đang làm gì ở đây thế?”
Một giọng nói vang lên khiến cặp song sinh quay đầu lại. Là Eric Endra.
“Các cậu đang tìm Cayden à?”
Sao anh ta lại biết? Asena còn đang nghi hoặc thì Kirsi đã gật đầu lia lịa:
“Vâng! Anh là… Eric đúng không?”
“Phải. Tôi ở chung phòng với anh ấy. Mà này... Các cậu đã quay lại phòng anh ấy chưa?”
“Dạ?” Cả hai đồng thanh hỏi lại với vẻ ngơ ngác.
✧ ✧ ✧
“Phù...”
Tôi thả mình xuống sofa một cách mệt mỏi, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
‘…Tôi chưa bao giờ coi anh ta là anh trai mình cả.’
Lý trí tôi cố gắng tìm một lời giải thích logic nào đó, nhưng trái tim tôi thì đã hoàn toàn đóng băng trước sự thật nghiệt ngã ấy. Dù chính tai nghe thấy, tôi vẫn chẳng thể tin được em ấy lại thốt ra những lời cạn tình đến thế. Chẳng lẽ những nụ hôn mỗi sáng chỉ là dối trá? Chẳng lẽ những cái ôm, những nụ cười làm nũng em ấy chỉ dành riêng cho tôi đều là kịch bản dàn dựng? Nhưng càng cố bám víu vào niềm tin đó, hình ảnh gương mặt lạnh lùng của em ấy lúc thốt ra câu nói đó lại càng hiển hiện rõ mồn một.
Tôi thấy hoang mang tột độ. Có bao giờ em ấy thực lòng yêu quý tôi không? Hay tất cả chỉ là sự đa tình từ phía tôi? Chỉ nghĩ đến đó thôi, một nỗi hổ thẹn dâng đầy lồng ngực. Tôi đã dồn cả thanh xuân để nuôi dạy hai em... Nếu Asena thực sự thấy ghê tởm những tình cảm đó, thì chẳng còn gì đau đớn hơn. Có lẽ những cử chỉ quan tâm của tôi chỉ khiến em thấy sến súa, còn những cái ôm hôn lại khiến em cảm thấy kinh tởm.
Tim tôi đập liên hồi, đau nhói như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào. Phải chăng đây là cảm giác của một trái tim tan vỡ? ...Asena thay đổi nhanh quá. Từ lúc bước lên xe ngựa đến học viện, tôi đã cảm thấy sợi dây liên kết giữa chúng tôi đang đứt đoạn dần.
Chúng tôi đã chung sống yên ổn suốt mười năm trời, vậy mà mọi thứ lại đổ vỡ chỉ trong chớp mắt khi bước ra thế giới bên ngoài. Tôi cố tìm nguyên nhân. Nếu Asena chưa từng coi tôi là người nhà, tại sao đến tận bây giờ em ấy mới lộ ra chân tướng? Câu trả lời hiện ra nhanh đến mức khiến tôi lạnh người.
Có phải là vì bà không? Có phải em ấy chỉ giả vờ hòa thuận vì nể mặt bà? Và giờ đây, khi không còn bà ở bên giám sát, những cảm xúc chôn giấu bấy lâu mới bùng phát. Hàng vạn câu hỏi hiện lên nhưng chẳng có lấy một lời giải đáp...
Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh đầu óc đang rối bời. Thực tâm, tôi đã muốn lao ngay đến trước mặt Asena để hỏi thẳng: “Em đã bao giờ thực sự coi anh là anh trai chưa?” Nhưng tôi sợ. Tôi sợ câu trả lời sẽ còn tàn nhẫn hơn cả những gì tôi đã nghe thấy. Đó không phải là một lời lỡ miệng lúc nóng giận, mà là lời khẳng định chắc nịch khi không có mặt tôi ở đó.
...Tôi còn mong chờ điều gì nữa đây? Nhìn lại đi, em ấy đã quyết định trục xuất tôi khỏi gia tộc cơ mà. Đó chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất cho lòng dạ em ấy sao? Từng chút một, lý trí tôi dần chấp nhận sự thật: em ấy ghét tôi.
“…Ư… đau quá…”
Tôi nghiến răng thật chặt, cố kìm nén cơn đau thắt nơi lồng ngực.
– Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên. Tôi chẳng buồn đoán xem là ai, đầu óc tôi lúc này chẳng còn chỗ cho bất cứ việc gì khác. Tôi đứng dậy như một cỗ máy, bước tới mở cửa.
“…Kirsi…”
Con bé đang đứng ngay đó.
“Anh ơi! Sao anh lại ở đây vậy!”
Kirsi gọi tôi bằng giọng nghiêm nghị, đôi mày nhíu lại lộ vẻ cau có hiếm thấy trên gương mặt vốn luôn rạng rỡ.
“…Anh xin lỗi, anh…”
Lời nói nghẹn lại khi tôi thấy Asena bước ra từ phía sau Kirsi. Em ấy vẫn giữ gương mặt vô cảm đặc trưng đó. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến tim tôi run rẩy.
“...Anh ơi, anh đã ăn gì chưa?”
Asena hỏi bằng chất giọng đều đều, không chút gợn sóng. Tông giọng và biểu cảm của em ấy vẫn y như cũ, như thể những lời nói cay nghiệt kia chưa từng tồn tại. Tôi tự hỏi liệu mình có đang mơ một cơn ác mộng không. Nhưng không… trừ khi tôi phát điên, nếu không thì tất cả là sự thật. Chính vì thế, kỹ năng diễn xuất của em ấy lúc này mới thực sự khiến tôi cảm thấy sợ hãi.
“...Anh ơi, trả lời em đi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
