Chương 13: Ngay cả em (2)
“…Em ở đây từ bao giờ thế?” Tôi sững sờ hỏi.
Gương mặt Kirsi bỗng chốc nhăn nhúm lại. Tôi chưa từng thấy con bé như thế bao giờ; đôi mắt nó híp lại, chực chờ những giọt lệ sắp tuôn trào. Bờ môi mím chặt như thể có điều gì đó nghẹn đắng khiến nó chẳng thể cất lời.
“…Mà em đang làm cái gì vậy? Judy, cậu đã làm gì con bé à?”
Tôi quay sang nhìn Judy đầy chất vấn. Tôi đã thấy cô ấy vội vàng giật tay ra khỏi sự kìm kẹp của Kirsi lúc nãy. Nhưng có lẽ chỉ bấy nhiêu thôi thì không đủ để khiến Kirsi uất ức đến mức này. Thế nên, tôi gặng hỏi xem cô ấy còn làm gì khác nữa không.
“…Judy?”
Kirsi bỗng mở miệng, nhắc lại cái tên ấy với vẻ xa lạ.
“…A!! C-Cayden… tôi không có làm gì hết.”
Judy bối rối lắc đầu thanh minh. Kirsi không đáp lại một lời, chỉ im lặng dán chặt ánh mắt vào Judy. Sau một hồi nhìn chằm chằm đầy căng thẳng, con bé mới chậm rãi quay sang tôi.
“…Nhưng anh ơi, tại sao người đó lại nói chuyện trống không với anh như thế? Chẳng phải anh lớn tuổi hơn sao? Sao chị ta lại dám gọi thẳng tên anh?”
Kirsi, người vừa mới tỏ ra hung hăng và giận dữ lúc nãy, giờ lại hỏi tôi bằng một tông giọng mềm mỏng và thận trọng hơn hẳn, như thể đang sợ hãi điều gì đó.
“…Kirsi, gặp người khác thì em phải chào hỏi cho tử tế trước đã chứ.”
Tôi khẽ ra hiệu về phía Judy. Kirsi nương theo ánh mắt của tôi, liếc nhìn Judy rồi nheo mắt lại đầy cảnh giác.
“…Tôi là Kirsi Priester.”
Con bé buông thõng cái tên của mình như thể đang ném đi một món đồ thừa thãi, rồi lại nhìn tôi trân trân như muốn đòi cho bằng được câu trả lời cho thắc mắc lúc nãy.
Nhìn bộ dạng này của con bé thật không dễ chịu chút nào. Ban đầu tôi còn tưởng nó đang đùa, nhưng trên gương mặt kia chẳng có lấy một nét cười. Càng im lặng để nắm bắt bầu không khí, tôi càng cảm thấy bất an. Cuối cùng, tôi nghiêm túc trả lời:
“…Judy nói chuyện như vậy vì anh bảo cậu ấy cứ tự nhiên – kể từ khi chúng anh quyết định làm bạn của nhau.”
“Bạn bè…? Anh ơi… nhưng… nhưng anh đã hứa là nếu có bạn thì anh sẽ kể với em mà…”
Kirsi hỏi bằng giọng run rẩy, nghe xót xa như thể cả thế giới của nó vừa sụp đổ ngay trước mắt.
“Thì hôm nay anh định kể cho em đây.”
“……”
“…Vậy tóm lại là có chuyện gì? Sao em đột nhiên lại nắm cổ tay cậu ấy gay gắt như thế?”
“Đó là… đó là…”
Sau một hồi lúng túng, bàn tay con bé chậm rãi duỗi thẳng rồi chỉ thẳng về phía Judy.
“…Người phụ nữ đó cứ khua khoắng tay chân một cách kỳ lạ sau lưng anh.”
Nó hành xử đúng kiểu một đứa trẻ đang cố đổ lỗi cho người khác khi bị mắng.
“…A... Không phải thế đâu!!”
Judy cuống quýt phủ nhận. Có vẻ vì quá ngạc nhiên và hoảng loạn nên giọng cô ấy hơi cao vút lên.
Đúng lúc đó, Kirsi thở hắt ra một tiếng ‘Hà..!’, ánh mắt dán chặt vào Judy không rời. Đôi mắt ngân ngấn nước, gương mặt bình thản đến lạnh lùng cùng một khí thế áp đảo tỏa ra như thể đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung, Kirsi gằn giọng:
“Ý chị là tôi đang đặt điều nói dối anh trai mình sao?”
“…Chuyện đó… không phải—”
“Chị có làm thế! Những dấu tay kỳ lạ. Rõ ràng là chị muốn chạm vào anh ấy!!”
Judy bị khí thế đó đè nặng đến mức không thốt nên lời, chỉ biết lảo đảo lùi lại phía sau. Dù cao lớn hơn hẳn nhưng dường như cô ấy đã bị Kirsi nuốt chửng hoàn toàn.
“Và tại sao chị cứ chối quanh co mãi thế? Chị không biết tôi là ai sao?”
Đòn tấn công của Kirsi vẫn chưa dừng lại. Con bé bắt đầu mượn danh gia tộc để gây sức ép lên Judy.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, chẳng biết phải phản ứng ra sao. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một mặt này của con bé. Hành động của Kirsi khiến tôi bàng hoàng đến mức tê dại cả người. Tôi cứ ngỡ mình đã nuôi dạy Kirsi trở thành một cô bé nhân hậu, nhưng sự cay nghiệt hiện tại chẳng khác nào nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc. Một lần nữa, những ảo tưởng trong tôi lại vỡ vụn.
Đầu tiên là ảo tưởng về tình thân của Asena. Và giờ là ảo tưởng về sự thuần khiết, đáng yêu của Kirsi.
Giữa lúc tôi và Judy còn đang sững sờ, mắt Kirsi chậm rãi quét qua đối phương. Khi ánh mắt con bé dừng lại ở gia huy thêu trên đồng phục của Judy—
“….Ơ?”
Giọng nói bối rối của Kirsi vang lên phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
“…Gia tộc Ice sao…?”
Rồi con bé quay lại nhìn tôi.
“Anh ơi, chị ta đến từ gia tộc Ice.”
“…Thì sao hả em?”
“Gia tộc Ice đó…! Anh quên rồi sao? Bà đã dặn chúng ta phải dè chừng họ mà.”
Giọng của Kirsi khi nói với tôi đã dịu lại. Tôi vô thức chú ý đến sự thay đổi này. Dù vậy, tôi vẫn không hiểu nổi tại sao con bé lại thù địch đến thế ngay cả trước khi biết danh tính của Judy.
“Bà đúng là có bảo anh phải cẩn thận, nhưng bà có bao giờ dạy em phải thô lỗ như thế đâu?”
"....."
Ngay khi tôi vừa dứt lời, mọi nét độc địa trên mặt con bé biến mất tăm, như thể chúng chưa từng tồn tại. Thậm chí mặt con bé còn đỏ bừng lên vì xấu hổ, có lẽ chính nó cũng không tin nổi vào hành động vừa rồi của mình. Nó nắm chặt lấy vạt áo đồng phục, khép nép như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó tày đình. Nhìn gương mặt thảm hại của nó, cơn giận trong tôi cũng vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một sự im lặng gượng gạo.
Thấy Kirsi bắt đầu "cụp đuôi" trước từng lời tôi nói, Judy nhìn tôi đầy thận trọng.
“…Cayden, có vẻ cậu cần thời gian riêng với em gái, tớ xin phép đi trước nhé.”
“...Được rồi... Hẹn gặp lại sau.”
Ngay cả khi cuộc chia tay ngắn ngủi kết thúc, Kirsi vẫn đứng im như phỗng. Cho đến khi bóng dáng Judy khuất hẳn, tôi cũng chẳng buồn nói với Kirsi câu nào. Có lẽ con bé sợ hãi sự im lặng này nên cứ bồn chồn, loay hoay tại chỗ.
Thực ra tôi không hẳn là giận, tôi chỉ quá đỗi kinh ngạc mà thôi. Tôi nhìn ra phía sau lưng Kirsi; hai chiếc giỏ đồ ăn đang nằm chỏng chơ trên mặt đất. Một chiếc còn đứng vững, chiếc kia thì đổ nhào, làm vương vãi bao nhiêu tâm huyết bên trong: nào là cà rốt tươi, nào là những quả táo đỏ mọng. Giây phút ấy, tôi hiểu ngay tại sao Kirsi lại lặn lội đến tận đây.
Tôi đã hứa sẽ giới thiệu Storm với con bé. Tôi cũng đã hứa sẽ cùng nhau ăn trưa. Nhìn vào hai chiếc giỏ, rõ ràng con bé đã chuẩn bị cực kỳ chu đáo. Chứng kiến những nỗ lực của Kirsi lăn lóc trên nền đất bẩn, lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cảm giác ấy giống như đang nhìn một đứa trẻ vô ý làm rơi mất que kem yêu thích của mình vậy.
Có lẽ vì Asena đã làm tôi quá tổn thương chăng? Những nỗ lực của Kirsi bỗng chốc trở nên đáng yêu lạ thường trong mắt tôi hôm nay. Tôi cảm nhận được sự háo hức của con bé khi chuẩn bị tất cả những thứ này chỉ để được gặp tôi. Thế là, bao nhiêu bực dọc cũng tan biến hết.
“Này… Kirsi.”
Con bé giật nảy mình, đưa đôi mắt tội nghiệp nhìn tôi như thể đang chờ đợi một trận lôi đình. Phải rồi, đây mới đúng là Kirsi mà tôi biết.
Tôi áp tay lên má con bé để trấn an, rồi khẽ nâng cằm nó lên. Mắt tôi chạm vào đôi đồng tử obsidian tuyệt đẹp đang ướt đẫm lệ, chỉ chực trào ra.
“…Đừng khóc nữa. Hôm nay em gặp chuyện gì không vui sao?”
“……”
“Nếu anh đột nhiên nổi đóa với một người bạn của em thì sao? Em thấy thế nào?”
“…Nhưng… nhưng... chị ta bảo em nói dối…!”
“Nhưng anh tin em mà, đúng không? Nên em không việc gì phải thấy xấu hổ cả.”
“……Ư…”
“Thôi nào, đừng khóc vì những chuyện cỏn con này nữa. Chẳng phải em đến để thăm Storm sao? Em nhìn nó đi kìa.”
Để xua tan bầu không khí nặng nề, tôi lau nước mắt cho con bé rồi giới thiệu Storm đang nghỉ ngơi trong chuồng. Một con ngựa đen cơ bắp đang đứng đó đầy kiêu hãnh. Nhưng trong mắt tôi, nó vẫn là một gã "xấu trai" và cực kỳ ngang bướng chẳng bao giờ chịu nghe lời.
Kirsi nhìn con ngựa đen bằng đôi mắt sưng húp, rồi cứ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Storm đầy ngơ ngác. Có vẻ con bé vẫn chưa tin nổi là tôi lại bỏ qua mọi chuyện dễ dàng như thế.
Tôi tiến lại phía sau, đặt tay lên hai vai con bé—
“Nó trông cũng bảnh đấy chứ?”
—rồi xoay người con bé lại bắt nó nhìn thẳng vào Storm.
“…Vâng ạ.”
Kirsi vừa lau nước mắt vừa ngoan ngoãn gật đầu. Vâng cơ à? Tôi chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi chứ thực lòng chẳng nghĩ con bé sẽ đồng tình đâu. Tôi nhìn Storm thêm một lúc để tìm xem nét "bảnh" nằm ở đâu, nhưng sau vài giây thất bại, tôi tiến về phía hai chiếc giỏ sau lưng Kirsi.
Kirsi dõi theo từng bước chân của tôi một cách dè dặt. Phớt lờ những quả trái cây bị lăn lóc, tôi nhặt một quả táo lành lặn trong giỏ rồi quay lại đưa cho con bé.
"Em biết Storm thích táo nên mới đặc biệt chuẩn bị đúng không?”
“…..Vâng.”
“Cho nó ăn đi," tôi gật đầu khích lệ. "Ồ, nhưng cẩn thận nhé, gã này cũng cục súc lắm đấy.”
Dường như tâm trạng của Kirsi đang dần khởi sắc hơn. Bàn tay nhỏ nhắn cầm quả táo ngập ngừng tiến lại gần miệng Storm. Tôi cũng hồi hộp không kém, bởi Storm vốn là một kẻ rất quái đản. Nhưng trái với nỗi lo của tôi, nó lại đón nhận quả táo một cách cực kỳ dịu dàng.
Mắt Kirsi hơi mở to, gương mặt thoáng hiện lên nét rạng rỡ.
“Anh ơi, nó ăn rồi kìa!”
“…Có vẻ Storm thực sự mến em đấy.”
Chứng kiến hành động hiền lành đột xuất của Storm trước mặt Kirsi, tôi vừa nhẹ lòng lại vừa thấy nảy sinh chút nghi ngờ với gã ngựa này. Sau khi Storm nuốt xong quả táo, tôi đưa cho nó một củ cà rốt. Và chẳng nằm ngoài dự đoán... nó đớp luôn cả tay tôi.
“Á!”
Khỉ thật, đau điếng người luôn!!!
Khi tôi dọa dẫm Storm bằng cách giơ nắm đấm lên, Kirsi bỗng bật cười giòn tan... Tiếng cười dễ thương ấy khiến bao nhiêu bực dọc vì bị ngựa cắn cũng tan biến sạch sành sanh.
Nhân lúc con bé đang vui, tôi mở chiếc giỏ còn lại ra. Kirsi cũng tò mò ghé sát lại.
“Oa… đẹp quá đi mất…”
Bữa trưa này được chuẩn bị kỳ công đến mức tôi phải thốt lên từ "đẹp" trước khi kịp nghĩ đến việc nó có ngon hay không. Những chiếc sandwich đầy màu sắc được bài trí cực kỳ tinh tế và thẩm mỹ.
“Oa, Kirsi, cái này là tự tay em chuẩn bị sao?”
“…Dạ?”
Kirsi ngập ngừng hồi lâu mới trả lời. Sự im lặng đó đã nói lên tất cả.
“Không phải em làm đúng không?”
“….Vâng ạ.”
“Sao lại ủ rũ thế? Quan trọng là tấm lòng của em mà.”
“…..Hì hì.”
Một ý nghĩ bất chợt chạy qua đại não tôi— có lẽ vì vừa bị Asena làm tổn thương sâu sắc nên hôm nay tôi thấy những nỗ lực của Kirsi đáng yêu hơn bao giờ hết. Tôi bỗng muốn cùng con bé tận hưởng khoảng thời gian này lâu thêm một chút.
“Kirsi, em có muốn cưỡi Storm cùng anh một vòng không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
