Chương 12: Ngay cả em (1)
Tôi chẳng thể nào tập trung nổi vào tiết học. Cả cơ thể rã rời, đầu óc mụ mị khiến mọi phản xạ đều trở nên chậm chạp. Trong buổi tập kiếm gỗ, tôi hoàn toàn bị Judy áp đảo.
“Priester! Bình tĩnh lại đi!”
Tiếng thét của Horslow vang lên bên tai, nhưng chẳng thể mảy may tác động đến tôi. Nếu bình tĩnh lại dễ dàng đến thế, tim tôi đã không đau thắt lại như vậy. Tâm trí tôi đang phiêu dạt tận nơi nào, chỉ có những lời của Asena là cứ văng vẳng không dứt.
Em cảm thấy như vậy từ bao giờ? Chẳng lẽ em chưa từng chân thành với anh sao?
Tôi lại nhớ về gương mặt đượm buồn của em ấy lúc sáng, khi tôi khước từ nụ hôn đó. Đó cũng chỉ là diễn kịch thôi sao?
Bất thình lình, Judy lướt tới, giẫm mạnh lên chân tôi.
“Á!”
Cô ta bồi thêm một cú húc vai đầy uy lực. Bàn chân bị đè chặt khiến tôi mất đà, ngã ngửa ra sau một cách vụng về. Khi tôi vừa kịp ngẩng đầu lên, mũi kiếm gỗ của Judy đã chĩa thẳng vào ngay giữa hai mắt.
“…Tôi thua rồi.”
Tôi lồm cồm bò dậy, vừa phủi mông vừa thở dài.
“Sao hôm nay cậu cứ như người mất hồn thế?” Judy thắc mắc.
“Không có gì. Xin lỗi nhé.”
“…Có chuyện gì xảy ra à?”
Mới gặp nhau vỏn vẹn một ngày, nhưng việc cùng nhau đổ mồ hôi trên sân tập đã kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Đúng như Ngài Horslow từng nói, luyện tập là cách ngắn nhất để hiểu về đối phương. Judy hỏi bằng giọng điệu khô khan, hờ hững, nhưng ánh mắt lo lắng ấy đã bán đứng toàn bộ sự quan tâm của cô ta.
Tôi chỉ lắc đầu: “Tôi ổn mà.” Câu chuyện kết thúc tại đó và chúng tôi tiếp tục lao vào tập luyện. ...Nhưng thực tâm tôi đã hoàn toàn suy sụp. Nếu đây là một trận chiến thực sự với kiếm thật, tôi đã mất mạng tới ba lần trước khi tiết học kết thúc.
✧ ✧ ✧
“Sẵn sàng chưa?”
Kirsi hỏi với vẻ đầy hào hứng. Hiện tại cô đang ở trong bếp – một nơi vốn dĩ chẳng bao giờ dành cho giới quý tộc cao quý, nhưng Kirsi chẳng bận tâm. Với cô, chỉ cần đạt được mục tiêu là đủ.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của cô khiến các đầu bếp ở đây đứng ngồi không yên. Họ nơm nớp lo sợ, làm việc gì cũng phải nhìn trước ngó sau để không phạm sai lầm. Ngay cả mớ rau vốn thường chỉ được rửa sơ qua, nay cũng được tỉ mỉ làm sạch, món ăn thì được trình bày cầu kỳ như trong yến tiệc cung đình.
"Bếp trưởng, cái này vừa rơi ra, tôi đã lau lại rồi-"
"Vứt đi! Vứt ngay!! Trời ạ, bình thường chúng ta đều bỏ đi mà, sao giờ này anh còn phải hỏi?"
Thế nhưng, Kirsi chẳng mảy may để ý đến những nỗ lực ấy. Đôi mắt cô từ đầu đến cuối chỉ dán chặt vào một cô gái đang run rẩy đóng giỏ đồ ăn nhẹ. Kirsi đã đến đây từ tờ mờ sáng, chỉ để yêu cầu cô gái ấy chuẩn bị cho mình.
"Phiền chị làm cho tôi một hộp cơm trưa được không?"
"…Dạ…?"
"Ồ, chị có quyền từ chối mà!"
"Dạ không! Không ạ, tôi sẽ làm ngay cho tiểu thư, vâng…"
Một cô gái thường dân nào dám khước từ mệnh lệnh của quý tộc? Nhưng sự lo âu của cô gái ấy sớm tan biến khi thấy vị tiểu thư này mỉm cười đầy thiện cảm chỉ vì cô đã đồng ý. Cô gái thầm nghĩ, vị tiểu thư này thật dễ mến làm sao.
"Cảm ơn chị. À, chị chuẩn bị thêm một hộp riêng đựng cà rốt nhé? Tôi định đi cho ngựa ăn."
Nghe Kirsi giải thích mục đích đầy tử tế, cô gái lấy hết can đảm gợi ý:
"…Lũ ngựa thường thích táo hơn cà rốt đấy ạ. Tiểu thư có muốn chuẩn bị cả táo không?"
"Ồ, thật sao? Tuyệt quá! Vậy phiền chị chuẩn bị cả hai nhé!"
Cô gái thoăn thoắt chuẩn bị xong một hộp cơm trưa và một hộp trái cây. Kirsi vui vẻ xếp chúng vào các giỏ riêng biệt rồi bất ngờ ôm chầm lấy cô gái.
“A, cảm ơn chị rất nhiều!”
“Tiểu thư!! Xin người... quần áo của người sẽ bị bẩn mất..!!”
Cô gái bối rối xua tay, trong lòng thầm cầu nguyện rằng bộ trang phục đắt tiền của tiểu thư sẽ không bị lấm lem vì cái ôm này. Kirsi phớt lờ lời lo lắng đó, cô nhẹ nhàng hỏi: “Chị tên là gì? Sau này nếu chị cần giúp đỡ, tôi nhất định sẽ đền đáp.”
“…Không có gì đâu ạ, thật đấy. Đây là bổn phận của chúng tôi mà.”
“Tôi thực sự muốn biết tên chị.”
Kirsi khẽ nắm lấy bàn tay cô gái. Đó là một bàn tay thô ráp, chai sần, minh chứng cho một cuộc đời lam lũ, đối lập hoàn toàn với đôi tay mềm mại như cánh hoa của Kirsi. Cô gái ngập ngừng đưa mắt nhìn quanh, rồi khi nhận ra sự chân thành trong ánh mắt vị tiểu thư, cô mới khó khăn mở lời:
“…Evin. Tên tôi là Evin.”
✧ ✧ ✧
“…Priester. Có chuyện gì vậy?”
Sau giờ học, tôi đang mải miết chải lông cho 'Storm' thì Judy tiến lại gần. Khác hẳn với sự áp đảo tuyệt đối vào ngày hôm qua, việc bị cô ta đánh bại liên tiếp trong hôm nay chắc chắn đã khiến Judy cảm thấy có điều bất thường.
Đang lúc nhìn sang Judy, Storm bất thình lình cắn vào tay tôi một cái.
“Ái chà!”
Sau cú "nhắc nhở" đau điếng đó, tôi phải dỗ dành gã bằng một hạt dẻ tẩm mật ong rồi mới thở dài:
“Tôi cũng có tên mà Judy, đừng gọi Priester mãi thế.”
Cơn bực dọc vô cớ trỗi dậy khiến tôi lỡ lời. Tôi vốn không muốn trút sự cáu kỉnh này lên Judy – người chẳng làm gì sai, nhưng lời đã thốt ra rồi chẳng thể rút lại.
“……”
“…Hả?”
Thấy bầu không khí bỗng chốc chùng xuống, tôi vội dùng giọng điệu tươi tỉnh nhất có thể để phá tan sự ngột ngạt.
“…Cayden, rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?”
Judy cũng rất biết ý, cô ta nương theo thái độ của tôi ngay lập tức. Trò chuyện với Judy thực sự khá thú vị. Bình thường tôi sẽ dừng lại tại đây, nhưng hôm nay tôi lại muốn tỏ ra hơi "xấu tính" một chút.
Thử trêu cô ta thêm tí nữa xem sao.
“Này, chẳng phải cậu nên gọi tôi là anh sao? Dù gì tôi cũng lớn tuổi hơn mà.”
Judy nhíu mày trước lời đề nghị đó. Nhìn biểu cảm của cô ta, tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng. Cảm giác như tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cũng nhẹ bớt đôi chút. Tôi vừa xoa dịu Storm vừa nén cười trả lời:
“Không có chuyện gì đâu.”
“Đừng có nói dối. Lúc tập luyện cậu chẳng giống mình thường ngày chút nào.”
“Cậu quan tâm tôi đến thế cơ à?”
Khi tôi mỉm cười hỏi, Judy liền quay mặt đi chỗ khác. Dĩ nhiên, tôi hiểu tâm ý của cô ta. Nếu Judy gặp rắc rối, chắc chắn tôi cũng sẽ đứng ngồi không yên. Những giọt mồ hôi cùng đổ xuống trên sân tập có ý nghĩa rất thiêng liêng; đó là sợi dây liên kết giữa những người cộng sự đã cùng nhau vượt qua bài huấn luyện khắc nghiệt của Ngài Horslow.
Judy khẽ lắc đầu trước những lời đùa cợt của tôi rồi quay lưng định rời đi.
“Ấy, đừng đi mà.”
Tôi níu cô ta lại, dù chính bản thân cũng chẳng rõ mình làm thế để làm gì. Có lẽ đó là bản năng muốn tìm một ai đó để sẻ chia nỗi buồn. Tôi phản xạ túm lấy cô ta, nhưng rồi những lời định nói lại cứ nghẹn đắng nơi cổ họng. Cuối cùng, dù đã giữ người ta lại nhưng tôi chẳng thốt nên lời, chỉ lẳng lặng tiếp tục chải lông cho Storm.
Judy đột nhiên tiến lại gần hơn. Nói chính xác thì cô dừng lại ở ngăn bên cạnh và bắt đầu chăm sóc cho Goldie – con ngựa của mình. Có vẻ cô ấy đang kiên nhẫn đợi tôi lên tiếng trước. Cảm kích trước sự tinh tế đó, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Thật khó để bắt đầu câu chuyện này từ đâu. Sự im lặng cứ thế kéo dài. Judy đứng cạnh tôi, dẫu cho đã đến giờ cơm, vẫn lặng lẽ chờ đợi. Sau một hồi đấu tranh tâm lý, tôi mới khó khăn mở lời:
“…Như cậu thấy đấy, tôi vốn rất thân thiết với hai em gái của mình.”
“…Ừm.”
“Cặp song sinh đó... Thực ra chúng tôi quen nhau từ khi còn rất nhỏ. Như cậu đã biết, sau khi Công tước Priester đời trước qua đời, tôi là người đã chăm sóc hai em ấy.”
Càng kể, tôi càng thấy ngượng ngùng, tay chải lông cho Storm cũng vì thế mà mạnh hơn hẳn. May thay, Storm có vẻ khá hưởng thụ điều này.
“….Cậu á?”
“Phải... Lúc ấy chẳng ai trong gia đình có thể chạm đến trái tim của hai em ấy cả. Đó là lý do tôi được nhận nuôi từ cô nhi viện – nơi tôi vốn đã quen với việc chăm sóc các em nhỏ. Có lẽ là do may mắn, tôi đã khiến hai em ấy mở lòng. Và rồi cứ thế, chúng tôi lớn lên bên nhau.”
“……”
“Nhưng gần đây, tôi bắt đầu tự hỏi liệu đó có phải là một sai lầm không.”
Tôi khẽ nhún vai, cố tỏ ra nhẹ nhõm để xua đi sự nặng nề.
“…Asena muốn trục xuất tôi. Em ấy yêu cầu tôi phải trả lại họ Priester trong vòng hai năm tới.”
“…Cái gì cơ?”
Judy sững sờ nhìn tôi, đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Tôi chỉ còn biết đáp lại bằng một nụ cười chua chát.
“…Chỉ vậy thôi. Em ấy không đưa ra bất kỳ lý do nào cả. Dù không thể hiểu nổi, nhưng tôi vẫn chấp nhận điều đó. Thế nhưng, hôm qua tôi lại tình cờ nghe được một chuyện khác..."
“…Từ Asena sao?”
“Phải, chính tai tôi đã nghe thấy.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng, sống mũi cay cay. Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt lại rồi khẽ lắc đầu.
“…Hôm qua khi em ấy nói chuyện với hội học sinh, tôi vô tình nghe thấy em ấy bảo rằng... em ấy chưa bao giờ coi tôi là anh trai cả. Ha ha... Đau thật đấy.”
“……”
“Tôi luôn coi em ấy là người nhà, nỗ lực hết mình cũng vì nghĩ chúng tôi là anh em ruột thịt… Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng tôi thôi sao?”
Dù cố kìm lòng để nói như đang tự lẩm bẩm, tôi vẫn không ngăn được bản thân đặt câu hỏi cho cô ta.
“…..”
“Trả lời tôi đi Judy. Chẳng phải lời nói sau lưng mới là những lời chân thật nhất sao?”
“…..”
“Đúng không?”
“…Có lẽ cô ấy chỉ bị cuốn theo bầu không khí lúc đó thôi.”
“Nếu được vậy thì tốt biết mấy… nhưng… tôi không nghĩ đơn giản như vậy.”
“…..”
Judy đặt chiếc bàn chải xuống, lẳng lặng dành cho tôi một khoảng lặng để trấn tĩnh. Tôi hít một hơi thật sâu, không dám nhìn vào mắt cô ta vì sợ sẽ để lộ đôi mắt đỏ hoe xấu hổ.
“…Nếu là tôi, tôi sẽ bỏ đi luôn.” Judy đột ngột lên tiếng.
“Hả? Sao cơ?”
“Cô ta đã muốn đuổi cậu ra khỏi nhà, lại còn nói những lời cạn tình như thế sau lưng nữa... Thật quá đáng và bẩn thỉu. Tôi thà tự bước đi trên đôi chân mình còn hơn là bị sỉ nhục như vậy.”
Có vẻ định kiến về nhà Priester cộng với sự tức giận đã khiến Judy phản ứng dữ dội. Nhưng lạ thay, thái độ gay gắt của cô ta lại khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn.
“Đúng thế! Nhà Priester thật bẩn thỉu!”
“Này—” Tôi định lên tiếng bênh vực chút đỉnh nhưng cô ta đã chặn họng ngay lập tức.
“Chẳng phải rời khỏi đó cũng là điều tốt cho cậu sao?”
“Hả?”
“Nhìn tôi làm gì? Cậu hoàn toàn có thể rời bỏ cái nhà Priester đó và sống một cuộc đời của riêng mình mà.”
“Nhưng... cảm giác bị phản bội thực sự rất khó chịu.”
“…Tôi không biết nữa.”
“Cậu thử nghĩ mà xem, nếu người cậu hết mực yêu quý lại đi nói với người khác là họ căm ghét cậu, cậu có thấy đau lòng không?”
“Nếu là tôi, tôi sẽ cắt đứt quan hệ ngay lập tức. Làm vậy chắc chắn sẽ bớt khổ hơn là cứ ôm khư khư cái nỗi đau đó.”
“……”
“……”
Tuy lời khuyên của Judy chẳng mang lại giải pháp thực tế nào, nhưng tôi thầm cảm kích vì sự thẳng thắn của cô ta. Cả hai cứ thế chìm vào im lặng một lúc lâu.
Tôi thở dài vài tiếng, chợt nhận ra mình đã giữ chân Judy quá lâu rồi. ...Tôi định bụng sau khi bình tâm lại sẽ rủ cô ta đi ăn một bữa.
Đúng lúc ấy, tiếng "chát" vang lên khô khốc ngay phía sau lưng. Một giọng nói quen thuộc vang lên đầy vẻ hằn học:
“Chị đang làm cái gì thế?”
Tôi kinh ngạc quay đầu lại. Kirsi đang đứng đó, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Judy – người khi nãy chỉ đứng cách lưng tôi vài bước chân.
✧ ✧ ✧
Kirsi xách hai giỏ đồ ăn dạo quanh sân tập, nhưng bóng dáng Cayden chẳng thấy đâu.
Dù vậy, cô cũng không hề buồn bã vì điều này vốn đã nằm trong dự tính. Cayden từng nói anh có thể sẽ không ở bãi tập mà sẽ chăm sóc Storm trong chuồng ngựa. Kirsi rảo bước về phía chuồng ngựa với tâm trạng đầy háo hức. Cả ngày hôm nay cô vẫn chưa được gặp anh trai mình. Sáng sớm chỉ có Asena đi gặp anh, còn cô thì phải đứng đợi Evin chuẩn bị xong các hộp cơm trưa.
"À, nhắc mới nhớ, trông chị Asena lúc nãy có vẻ không được vui cho lắm…"
Xua tan ý nghĩ thoáng qua đó, Kirsi bước nhanh về phía anh trai. Cayden từng bảo anh chỉ có duy nhất một người bạn, chắc hẳn gã Storm sẽ thích món quà cô mang tới lắm. Cả anh nữa, chắc chắn anh sẽ cảm động khi thấy cô gạt bỏ mọi cuộc vui với bạn bè để mang đồ ăn đến cho anh thế này.
Mặc dù đây là lựa chọn của chính cô, nhưng thêm thắt vài lý do như vậy sẽ khiến cô trông đáng yêu hơn trong mắt anh trai.
“Ơ, đó là…?”
Kirsi chợt khựng lại khi nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của Cayden. Nhưng bên cạnh anh, người mà cô cứ ngỡ là đang ở một mình, lại là một người phụ nữ với mái tóc màu xám xanh. Đôi chân Kirsi như hóa đá ngay tại chỗ.
“……..”
Một cảm giác khó chịu không rõ tên bỗng chóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Dạo gần đây, Kirsi thường xuyên phải đối mặt với sự ngột ngạt này. Cô hiểu rõ nguyên nhân: nó luôn xuất hiện mỗi khi Cayden dính dáng đến một người phụ nữ khác. Nhìn anh trò chuyện, nhìn anh đứng cạnh ai đó không phải mình, Kirsi cảm thấy lồng ngực như bị nhấn chìm dưới mặt nước lạnh lẽo.
Hôm nay, cảm giác ấy còn mãnh liệt hơn bội phần. Hai người họ đứng sát rạt nhau như đôi tri kỷ. Sự khó chịu khiến chân tay cô tê dại như thể vừa biến thành một bức tượng đá vô hồn.
Chẳng phải anh trai bảo Storm là người bạn duy nhất sao? Kirsi thầm nghĩ. Vậy thì người phụ nữ kia là ai? Tại sao anh chưa từng kể với em về cô ta?
Cô muốn hét lên chất vấn anh ngay lập tức, nhưng lý trí đã bắt cô phải kiềm chế. Có lẽ cô đã nhầm, có thể họ chỉ tình cờ cùng chăm sóc ngựa mà thôi.
Kirsi lặng lẽ tiến về phía trước. Cùng lúc đó, một phần tính cách xảo quyệt mà chính cô cũng không biết là có tồn tại bắt đầu trỗi dậy. Cô di chuyển cực nhanh nhưng lại không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào. Dù biết hành động này là sai trái, nhưng cô buộc phải biết cô gái kia là ai. Cô cần một bằng chứng xác thực.
Kirsi cũng chẳng rõ mình sẽ làm gì sau đó. Có lẽ là đảm bảo chuyện này không bao giờ lặp lại? Một điều chắc chắn là cô muốn biết liệu Cayden có đang giấu giếm mình điều gì không. Cô muốn biết mọi thứ về anh, bởi việc anh giấu giếm cô chẳng khác nào minh chứng cho việc cô không phải là người quan trọng nhất đối với anh.
Trong lòng Kirsi thầm cầu nguyện. Cô nín thở, bước đi thật khẽ vì sợ rằng thực tế sẽ tồi tệ như mình tưởng tượng. Cô mong tất cả chỉ là ảo giác, mong hai người họ không nói gì với nhau, hoặc nếu có thì cũng chỉ là những chuyện xã giao hờ hững.
Càng tiến lại gần, Kirsi càng thấy nhẹ lòng hơn vì cả hai hoàn toàn im lặng, chỉ lẳng lặng chải lông cho ngựa của mình. Cô quan sát cô gái kia; không thấy gia huy, dáng người cao ráo và khỏe khoắn. Trong mắt Kirsi, cô ta chẳng có nét gì gọi là xinh đẹp hay dễ thương cả, chắc chắn Cayden sẽ không thích loại người như thế đâu.
Kirsi tiếp tục áp sát Cayden, vẫn không một tiếng động. Cô biết mình đang thô lỗ khi lén lút tiếp cận người khác như vậy. Vì thế, cô định bụng sẽ biện minh cho hành động này bằng một trò đùa hù dọa để gây bất ngờ cho anh. Cô sẽ chỉ bảo là mình muốn trêu anh một chút thôi.
Nhưng ngay lúc đó, bàn tay của cô gái kia bỗng cử động. Tim Kirsi đập thình thịch. Cô ta rón rén, ngập ngừng đưa tay về phía Cayden, bàn tay ấy cứ tiến một inch lại lùi hai inch đầy vẻ do dự. Đó là một bàn tay mang theo sự thẹn thùng nhưng cũng đầy can đảm của một kẻ đang thầm thương trộm nhớ. Khi bàn tay ấy sắp sửa chạm vào vai Cayden, Kirsi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Hành động lén lút chạm vào người anh mà không nói lời nào chẳng khác gì một sự tán tỉnh rẻ tiền. Kirsi cảm thấy lồng ngực mình như nổ tung vì giận dữ. Cô buông giỏ đồ đang xách xuống, lao tới tóm gọn lấy cổ tay cô gái kia.
-Chát!
“Chị đang làm cái gì thế?”
Cayden kinh ngạc quay đầu lại.
“A!”
Cô gái lạ mặt giật mình, hốt hoảng giật mạnh tay ra khỏi sự kìm kẹp của Kirsi.
“…Kirsi?”
Ánh mắt kinh ngạc của Cayden quét qua người cô. Kirsi chợt nhận ra mình chẳng có sự chuẩn bị nào để giải thích cho hành động vừa rồi; cô hoàn toàn bị cảm xúc chi phối. Kirsi lo sợ vì bấy lâu nay cô luôn cố gắng giữ hình ảnh một cô em gái ngoan hiền trước mặt anh trai. Nhưng Cayden không để cô có thời gian lo lắng, anh hỏi với gương mặt đầy vẻ bối rối:
“…Em ở đây từ bao giờ thế?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
