Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ký Sự Sinh Tồn Của Ma Vương Tại Dị Giới

(Đang ra)

Ký Sự Sinh Tồn Của Ma Vương Tại Dị Giới

Kim Galbi

Thế mà giờ lại bảo tôi làm Ma Vương cái khỉ gì cơ?

100 1123

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

88 1703

Bạn Gái Của Bạn Thật Tuyệt Vời

(Hoàn thành)

Bạn Gái Của Bạn Thật Tuyệt Vời

Trong cuốn tiểu thuyết Nhật Ký Thuần Ái Học Viện, kẻ mang tên Baek Tae-yang sẽ đứng ra cứu rỗi các nữ chính.

325 7015

"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

(Hoàn thành)

"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

Satsuki Nakamura

Câu chuyện về một thiếu nữ có hoàn cảnh đặc biệt phấn đấu trở nên "bình thường", nhưng lại lỡ tay "bá đạo", càn quét thế giới bên ngoài.

174 3110

Thưa Cô, Ác Danh Của Cô Đã Vang Khắp Thế Giới Siêu Nhiên!

(Đang ra)

Thưa Cô, Ác Danh Của Cô Đã Vang Khắp Thế Giới Siêu Nhiên!

Nhất Chỉ Đại Hách Nhân

“Tôi chỉ đang cố gắng để sống sót thôi mà... Sao ác danh của tôi lại vang xa khắp toàn bộ thế giới siêu nhiên thế này?”

25 517

Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

(Đang ra)

Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

漢唐歸來

"Còn nói bậy bạ nữa, ta sẽ ném ngươi vào nồi chiên thành thịt vụn đấy." — Biểu cảm của vị Long Nữ tuyệt mỹ bắt đầu hắc hóa.

255 4176

Chương 15: Ngay cả em (4)

Chương 15: Ngay cả em (4)

Trước mặt Cayden, Kirsi luôn tỏ ra là một cô em gái biết hối lỗi, nhưng thực chất sâu bên trong cô đang sục sôi như núi lửa. Sau khi chia tay anh trai, cơn thịnh nộ mà cô hằng che giấu lại càng bùng lên dữ dội.

Tất cả là tại con nhỏ nhà Ice đó! Chính nó đã khiến mình trở nên xấu xí trong mắt Cayden.

Bình thường, Kirsi chẳng bao giờ dám ợ hơi hay ngáp ngủ trước mặt anh, lúc nào cũng giữ cho mình dáng vẻ xinh xắn nhất. Vậy mà hôm nay, Cayden nhìn cô như thể đang nhìn một kẻ khó ưa. Kirsi vừa giận vừa uất ức. Điều cay đắng nhất là cô chẳng làm gì sai cả... ừ thì, ngoại trừ việc hành xử hơi giống một tên trộm... nhưng đó không phải trọng tâm! Cô không hề nói dối anh. Quả thực là Judy đang ủ mưu đồ đen tối nào đó. Thế nhưng hôm nay, Kirsi lại phải chịu nhục nhã trước mặt Cayden như thể cô là một kẻ dối trá hạng bét.

…Dù vậy, mọi chuyện vẫn ổn. Cô có thể bao dung cho tất cả, bởi sau đó buổi hẹn hò của hai anh em đã diễn ra rất tốt đẹp.

Tuy nhiên, Kirsi tuyệt đối không muốn Cayden gặp lại Judy thêm lần nào nữa. Trực giác mách bảo cô rằng con nhỏ đó rất nguy hiểm. Ngặt một nỗi, Cayden và Judy lại học cùng lớp, mà Kirsi thì không đủ ngu ngốc để cấm cản hai người tương tác trong giờ học. Làm vậy chỉ khiến cô trở nên nhỏ mọn trong mắt anh. Thay vào đó, cô quyết định sẽ thắt chặt thời gian của anh sau giờ học. Cô đã bắt anh hứa sẽ thường xuyên đến thăm mình; bằng cách đó, thời gian anh có thể ở bên Judy sẽ bị cắt giảm đến mức tối thiểu. Một nước đi đầy ngẫu hứng nhưng lại vô cùng hiệu quả.

Cô không hề nói dối; đám con trai thực sự bám theo cô rất nhiều. Chuyện đó tuy không đến mức quá phiền tóái hay khó khăn để phải đi mách lẻo với Cayden, nhưng vẫn đủ để khiến cô khó chịu.

Kể từ khi bước chân vào học viện, Kirsi lập tức nhận thức được một điều: cô xinh đẹp hơn hẳn những người khác. Chỉ riêng ngoại hình của cô thôi cũng đủ để khiến người ta phải vây quanh; mái tóc bạc xõa ngang vai, gương mặt ngây thơ như một chú cún con cùng tính cách năng nổ đã tạo nên một sức hút khó cưỡng.

Lúc còn ở nhà, Kirsi chỉ nghĩ đó là những lời khen ngợi xã giao từ người thân, nhưng tại học viện, cô nhận ra có vô số ánh mắt cứ đeo bám mình không rời. Thậm chí cô còn cảm nhận được những ý đồ không mấy trong sáng của đám đàn ông khi tiếp cận mình. Ban đầu cô thấy rất phiền lòng, nhưng giờ đây, thật may mắn là chính vì lý do đó mà Cayden sẽ đến để bảo vệ cô mỗi ngày.

Khi giờ học sắp kết thúc, cơ thể Kirsi bắt đầu run lên vì mong đợi. Chẳng mấy chốc nữa, Cayden sẽ đến tìm cô. Cô không cần phải đi tìm anh nữa, mà chính anh sẽ chủ động tìm đến. Chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ khiến Kirsi hạnh phúc đến phát điên.

“…Giờ học hôm nay đến đây là kết thúc.”

“Chúng em cảm ơn giáo sư!”

Ngay khi vị giáo sư vừa dứt lời, Kirsi cúi chào thật thấp rồi vội vã chạy biến ra khỏi lớp. Đám bạn nhìn cô với vẻ kinh ngạc, nhưng cô chẳng bận tâm. Theo lẽ thường, chẳng việc gì phải vội vã đến thế, vì Cayden cũng cần thời gian mới tới được điểm hẹn. Tiếc thay, sự phấn khích đã che mờ lý trí, lúc này trong đầu Kirsi chỉ duy nhất một ý nghĩ: Cô muốn gặp anh trai ngay lập tức.

✧ ✧ ✧

Kirsi đứng bên đài phun nước, kiên nhẫn chờ đợi Cayden. Từng tốp học sinh đi ngang qua trước mắt cô. Có những người lạ lẫm, cũng có những gương mặt quen thuộc. Ai nấy đều đang trò chuyện rôm rả với bạn bè, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, tiếng chim chóc ríu rít gọi bầy. Những tia nước từ đài phun bắn ra nhẹ tênh, mang theo làn gió mát rượi phả vào mặt Kirsi. Cô chẳng buồn chớp mắt, đôi đồng tử long lanh vẫn dán chặt vào khung cảnh phía trước.

Đây chính là cuộc sống học viện mà cô hằng mơ ước; cảnh sắc nên thơ, bầu không khí trong lành, những câu đùa vui bên bạn bè, và trên hết là Cayden – người sắp xuất hiện tại đây vì cô. Đúng như câu nói "đôi mắt phản chiếu trái tim", vào lúc này, trong mắt cô mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ lạ thường. Kirsi chẳng thể hiểu nổi tại sao việc chờ đợi Cayden lại khiến cô phấn khích đến vậy. Cô cứ thế mỉm cười rạng rỡ, như thể việc đứng một mình bên đài phun nước là điều thú vị nhất trần đời mà cô từng làm.

Cứ cách một lát, Kirsi lại nhìn về hướng mà Cayden có khả năng sẽ xuất hiện. Tần suất kiểm tra dày đặc đến mức dù biết rõ chưa có gì thay đổi, mắt cô vẫn cứ vô thức liếc về phía đó.

Bất chợt, cô thấy một nhóm học viên trong bộ đồng phục đen tiến lại. Và tất nhiên, giữa đám đông ấy, Kirsi đã nhận ra người đó.

“Chị ơi!!”

Kirsi giơ cao tay vẫy chào rối rít.

Ánh mắt Asena sắc lẹm lại khi nhận ra giọng nói của cô em gái. Cô nói vài câu với nhóm bạn rồi sải bước tiến về phía Kirsi.

“…Kirsi. Em làm gì ở đây thế? Chẳng phải em định đi tìm anh trai sao?”

“Hì hì, hôm nay anh ấy bảo sẽ đến đây gặp em... Chị thấy ghen tị không nào?”

Nghe lời khoe khoang của em gái, đôi mắt Asena khẽ nheo lại đầy ẩn ý.

“……Anh trai sẽ đến đây sao?”

Asena quay đầu lại, quét mắt nhìn một lượt quanh quảng trường. Kirsi nghiêng đầu trước hành động kỳ quặc của chị gái.

“Chị sao thế?”

“Em không thể tự mình đi gặp anh ấy được à?”

Asena hỏi với vẻ mặt như đang lo lắng điều gì đó. Nhưng Kirsi chẳng có ý định thay đổi kế hoạch chỉ vì mấy lời của chị.

“…Không đâu. Bọn em đã hứa với nhau rồi. Có chuyện gì tối về em sẽ kể chị nghe.”

“….Dù vậy. Em nên tự mình đi thì hơn, Kirsi.”

“Em đã nói là bọn em có hẹn rồi mà. Lỡ như lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn giống hôm qua thì sao..”

“…Chậc..”

Asena lộ rõ vẻ không hài lòng. Điều đó khiến Kirsi vô cùng tò mò.

“…Chị ơi, có chuyện gì vậy?”

“….Thì là….”

Asena dường như đang cân nhắc điều gì đó, cô ngập ngừng một lát rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

“…Ha… thôi bỏ đi. Kirsi, nếu có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối đừng để anh trai lại một mình.”

“…Sao chị lại nói thế?”

“…Cứ nhớ lấy lời chị. Khi gặp anh ấy, hãy bám thật sát vào. Đừng có ý định rời đi nửa bước. Ngay khi chị xong việc ở Hội học sinh, chị sẽ qua để chúng ta cùng đi ăn. Cứ chờ ở đó cho đến khi chị tới.”

Dặn dò xong, Asena dứt khoát quay người và biến mất nhanh như một cơn gió. Kirsi cũng chẳng buồn giữ chị lại. Suy cho cùng, cuộc gặp gỡ mà cô mong đợi nhất chính là với Cayden.

Đôi khi, Kirsi cũng thấy thật kỳ lạ. Rõ ràng cả ba đều là người một nhà, nhưng tại sao tình cảm cô dành cho Asena và Cayden lại khác biệt một trời một vực đến thế? Dù Asena và Kirsi là chị em sinh đôi, nhưng dường như cả hai đều cảm thấy gần gũi với Cayden hơn là với nhau. Khi trò chuyện với Asena, trái tim cô – vốn đang đập rộn ràng vì mong gặp anh trai – chẳng hề có lấy một chút phản ứng nào.

Đang mải mê với những dòng suy nghĩ ấy, vị khách thứ hai đã xuất hiện. Đó là một trong những tiểu thư quý tộc mà Kirsi vừa mới kết bạn.

“Kirsi!”

“Mary! Mọi người!”

Kirsi vẫy tay chào đón nhóm của Mary Bones. Ngay lập tức, một nhóm nữ sinh đã vây quanh cô.

“Kirsi, sau giờ học em chạy đi đâu mà vội thế? Hóa ra là ra đài phun nước à?”

Mary mỉm cười trêu chọc. Dù địa vị giữa hai gia tộc có sự chênh lệch lớn, nhưng nhờ tính cách cởi mở của Kirsi mà Mary và những người khác vẫn có thể trò chuyện với cô một cách tự nhiên.

“Hì hì.”

Kirsi mỉm cười bẽn lẽn. Đám tiểu thư xung quanh như muốn tan chảy trước tiếng cười khúc khích đáng yêu của cô. Rồi với vẻ đầy tự hào, Kirsi giải thích lý do mình đứng đây:

“Thực ra là hôm nay anh trai em bảo sẽ đến đây tìm em. Em đang đợi anh ấy ạ.”

Cảm giác hãnh diện dâng trào trong lòng Kirsi... nhưng nó chỉ tồn tại trong chốc lát.

“Là Cayden Priester đúng không?”

Ngay khi ai đó thốt ra cái tên ấy, tim Kirsi bỗng hẫng đi một nhịp. Ban đầu cô cứ ngỡ họ sẽ không mấy bận tâm, nhưng trái ngược với dự đoán, đám con gái này lại tỏ ra vô cùng hứng thú với Cayden. Một lần nữa, cảm giác bất an khó chịu lại bò trườn trong lòng cô. Nó giống hệt cái cảm giác khi thấy Cayden trò chuyện với Judy.

“….Ơ? Mọi người biết… biết anh trai em sao…?” Kirsi thận trọng hỏi.

“Tất nhiên rồi, dù sao anh ấy cũng là người nhà Priester mà,” Mary đáp.

Chỉ trong nháy mắt, đám nữ sinh bỗng trở nên ríu rít như chim sẻ. Sự quan tâm của họ dành cho Cayden dường như không có điểm dừng.

‘Anh ấy học ở Khoa Kỵ sĩ đúng không?’

‘Nghe đồn anh ấy là một người vừa tài năng vừa vô cùng tử tế đấy!’

‘Oa, nhìn Kirsi là biết ngay mà. Anh ấy chắc chắn phải là một người anh rất biết chăm sóc em gái.’

‘Anh trai mình thì phiền phức chết đi được… Thật ghen tị với Kirsi vì có một người anh như thế.’

‘Ôi… mình nghe nói anh ấy đẹp trai lắm..’

Chứng kiến đám tiểu thư vốn dĩ hay e thẹn, giữ kẽ nay lại tranh nhau bàn tán về anh trai mình, vẻ mặt Kirsi dần đanh lại. Có gì đó không ổn. Cô cố tình lái câu chuyện sang hướng khác:

“Chuyện đó… để sau đi ạ. Mà mọi người đang định đi đâu thế?”

“Bọn chị định đi ăn xong rồi đi dạo một chút.”

"Nghe nói đi ngắm hoa sẽ vui lắm."

“Em có muốn đi cùng không, Kirsi?”

“Phải đó! Đi chung cho vui!”

Thấy quá nhiều người nhiệt tình mời mọc, Kirsi ngập ngừng mở lời:

“..Thế này... lần này chắc không được rồi ạ. Em không muốn làm mất thời gian của mọi người đâu. Mọi người cứ đi trước đi. Em phải ở lại đây thêm một chút… hì hì.”

Cô muốn đuổi khéo họ đi trước khi Cayden xuất hiện. Đó là một bản năng thôi thúc mạnh mẽ.

“Kirsi!!”

Tiếng gọi vang lên từ phía xa. Đó là giọng nói mà cô yêu nhất, nhưng cũng là giọng nói mà vào khoảnh khắc này, cô sợ phải nghe thấy nhất.

“…A..”

Kirsi cắn chặt môi, quay người lại nhìn về phía Cayden. Anh đang sải bước tiến về phía cô, vừa đi vừa vẫy tay chào.

Tại sao hôm nay trông anh lại ngầu đến lạ thường thế này? Cái "ngầu" ấy không phải kiểu quý tộc xa cách, cũng chẳng phải kiểu "anh trai nhà bên", mà là vẻ cuốn hút của một người đàn ông thực thụ. Trái tim Kirsi chẳng màng đến lý trí mà bắt đầu đập loạn nhịp khi nhìn thấy anh; mái tóc ướt đẫm mồ hôi sau những giờ tập luyện khắc nghiệt, bộ đồ tập ôm sát lấy cơ thể cường tráng – để lộ ra những thớ cơ bắp săn chắc, cùng một gương mặt điển trai đủ sức làm tan chảy trái tim của bất kỳ cô gái nào.

Liệu có phải chỉ trong mắt cô anh mới tuyệt vời đến thế không? Kirsi nhìn quanh, và một lần nữa, cô cảm thấy nghẹt thở. Đám con gái kia chẳng thể rời mắt khỏi anh. Họ nín thở, thậm chí quên cả chớp mắt, cố gắng ghi tạc khoảnh khắc này vào tâm trí. Những tiểu thư kiêu ngạo ban nãy giờ đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là những cô nàng đang cố ra vẻ đoan trang, thục nữ.

“Kirsi!”

Anh gọi cô một lần nữa. Chẳng cần suy nghĩ thêm lấy một giây, Kirsi lao thẳng vào lòng anh. Cô vòng tay ôm chặt lấy cơ thể anh ngay trước mặt bao nhiêu người. Như thể một lời cảnh cáo ngầm: "Đừng có mà tơ tưởng đến anh ấy."

“Người anh đầy mồ môi và bụi bặm đây này, Kirsi. Đừng có bám lấy anh thế.”

Cayden nhẹ nhàng đẩy vai cô ra, nhưng Kirsi lại càng siết chặt vòng tay hơn. Quả thật trên người anh có mùi mồ hôi như lời anh nói, nhưng với cô, đó lại là một mùi hương đầy mê hoặc; một mùi hương nam tính hệt như vẻ ngoài của anh lúc này. Thấy Kirsi chẳng hề tỏ vẻ ghét bỏ, Cayden đành bỏ cuộc, anh cúi xuống thì thầm vào tai cô – khiến vành tai Kirsi đỏ ửng lên.

“…Vậy… đám con trai đó đâu rồi?”

“…Ơ?”

Kirsi cũng thì thầm lại khi vẫn đang nằm gọn trong vòng tay anh.

“Không, anh phải ra mặt dằn mặt lũ đó trước để chúng không dám làm phiền em một cách tùy tiện nữa.”

Nghe anh thốt ra những lời quan tâm "đáng sợ" bằng một tông giọng nghiêm túc đến lạ lùng, Kirsi lập tức quên sạch sự hiện diện của đám nữ sinh phía sau, cô mỉm cười rạng rỡ như mọi khi:

“Anh trai này, sao hôm nay anh lại đến đây trong bộ dạng ngầu thế này?”

“Hả? Trông anh hôm nay được lắm à?”

“Vâng, trông anh tuyệt vời lắm luôn.”

“Anh cũng có chuẩn bị một chút để lên cơ bắp cho đẹp đấy.”

Biết anh chỉ đang nói đùa, Kirsi khúc khích cười, đưa tay che miệng. Chỉ có hai anh em thì thầm với nhau như đang kể chuyện dưới lớp chăn bông lúc còn nhỏ. Kirsi cảm thấy vô cùng bình yên vì vòng tay của Cayden luôn rộng lớn và ấm áp như một chiếc chăn mùa đông vậy. Cảm nhận được điều đó, Kirsi vô thức nuốt nước bọt, cơ thể bỗng thấy nóng bừng.

…Tiếc thay, họ không ở một mình, và cô chẳng thể cứ tận hưởng khoảnh khắc này mãi được.

‘Oa... Anh ấy ngầu quá..’

‘…Ừ, trông đáng tin cậy thật đấy.’

‘Ghen tị với Kirsi quá đi mất..’

Những tiếng xì xào ấy đã phá nát sự bình yên, như thể vừa đánh thức cô khỏi một giấc mộng ngọt ngào. Kirsi đưa mắt nhìn quanh. Cayden dường như cũng nghe thấy những âm thanh đó, anh bắt đầu quay đầu nhìn về phía nhóm nữ sinh.

‘Này! Anh ấy nhìn về phía này kìa!’

Tiếng xì xào càng lúc càng lớn hơn. Cayden giơ tay lên định chào hỏi… nhưng Kirsi đã nhanh tay nắm lấy tay anh.

“…Ơ?”

Bỏ mặc phản ứng ngơ ngác của Cayden, cô nắm chặt cổ tay anh kéo đi.

“Anh ơi, em đói rồi! Mình đi nhanh thôi!”

Dù ban đầu có chút kháng cự, nhưng rồi Cayden cũng lẳng lặng bước theo cô.

Trên đường đến nhà hàng, Kirsi – người vừa nhận ra một sự thật mà trước đây cô chưa hề hay biết – cứ không ngừng đảo mắt nhìn quanh quất.

“Em đói đến thế cơ à?”

Cayden hỏi, nhưng Kirsi không trả lời vì cô đang mải bận tâm đến chuyện khác. Đột nhiên, cô nhớ lại lời dặn của chị gái Asena. Chị ấy đã bảo cô tuyệt đối đừng rời xa Cayden dù chỉ một khoảnh khắc.

‘Có phải chị dặn mình đừng rời khỏi anh ấy là vì chuyện này không?’ Kirsi suy nghĩ. ‘…Hả? Vậy hóa ra chị cũng cảm thấy nghẹt thở như mình trong những tình huống thế này sao?’

Kirsi dừng bước, xoay người nhìn Cayden. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh rủ xuống trước trán, khẽ lay động trong gió khiến trái tim cô run rẩy. Nếu Asena đã lường trước được tình huống này, thì việc nghe theo lời chị là hoàn toàn đúng đắn. Từ giờ trở đi, Kirsi sẽ là người chủ động đi tìm anh. Lời hứa ngày hôm qua buộc phải bị phá bỏ. Cô không thích Judy Ice, nhưng cô còn thấy ghét hơn khi thấy có quá nhiều đứa con gái nhìn anh bằng ánh mắt thèm thuồng như vậy. Đặt lên bàn cân với đám con gái này, Judy bỗng chốc trông còn hiền chán.

Trong đầu Kirsi bắt đầu tự động tính toán thiệt hơn.

“Anh trai.”

“Anh nghe?”

“Em nghĩ kỹ rồi, bên đài phun nước thường xuyên có quá nhiều người đúng không anh?”

“Ừm, quả thực là vậy… em có nhiều bạn thật đấy.”

“Vâng, thế nên nó phiền phức lắm. Em nghĩ tốt hơn là cứ để em đi tìm anh như trước đây thôi.”

Cayden đưa tay xoa cằm đầy suy tư.

“…Vậy sao?”

“Vâng ạ.”

Kirsi khẳng định bằng tông giọng đầy quyết đoán. Cô tin rằng quay lại cách thức cũ sẽ giải quyết triệt để những rắc rối vừa nảy sinh ngày hôm nay.

✧ ✧ ✧

Ngày hôm sau, ngay khi vừa bước vào lớp học, Kirsi đã cảm nhận được một bầu không khí quan tâm "nhớp nháp" bao trùm. Đó là kiểu quan tâm nhắm vào cô nhưng dường như lại không phải về cô. Bầu không khí ấy đặc biệt nồng đậm quanh nhóm tiểu thư quý tộc mà cô vẫn hay chơi cùng.

Chẳng vì lý do gì, Kirsi bỗng cảm thấy một sự bất an trỗi dậy. Đó chỉ là linh cảm, nhưng cô gần như chắc chắn rằng sự quan tâm này chính là dành cho anh trai mình...

Asena vẫn chưa đến lớp. Vì vậy, Kirsi vờ như không thấy sự tò mò của mọi người, cô cố tình tỏa ra một khí chất lạnh lùng, khó gần. Bình thường, mỗi khi vào lớp cô sẽ chào hỏi bạn bè bằng giọng nói rạng rỡ và tán gẫu đủ thứ chuyện. Nhưng hôm nay, cô lẳng lặng đi vào và ngồi vào chỗ mà không nói một lời. Có lẽ vì bị áp chế bởi khí chất ấy mà đám con gái đang định tiến lại gần đều khựng lại, ngập ngừng. Mary là người duy nhất can đảm vượt qua bức tường ngăn cách mà cô đã dựng lên để tiếp cận.

“…Kirsi, em sao thế?”

“À…”

“….Em không khỏe à…?”

“….Không ạ. Chắc là tại thời tiết thôi.”

Kirsi nhìn đám con gái đang đứng lấp ló sau lưng Mary. Một đứa trong số đó lộ rõ vẻ mặt thất vọng ra mặt. Cô không thích điều đó chút nào. Cô thừa hiểu tại sao con bé kia lại thất vọng. Chắc chắn nó muốn thông qua Kirsi để hỏi han về Cayden, nhưng giờ đây cơ hội đã vuột mất.

Kirsi không quen với việc phải chịu đựng mức độ áp lực như thế này. Hồi còn ở lâu đài Priester, nhờ có Cayden mà ngày nào cô cũng vui vẻ. Đã bao nhiêu năm rồi cô mới lại có cảm giác dơ bẩn khó chịu đến thế này. Kirsi chỉ cảm thấy thế này khi thỉnh thoảng Cayden không ôm mình, hoặc anh quên hôn trán cô trước khi đi ngủ, nhưng chuyện đó cũng đã chẳng xảy ra từ rất lâu rồi.

Trong lòng Kirsi dâng lên một khao khát muốn thốt ra những lời độc địa. Nhưng… cô đã tận mắt thấy hậu quả của việc để lộ bản tính đó vài ngày trước rồi. Dẫu cho Cayden không có mặt ở đây, nhưng nếu cô làm loạn, chuyện chắc chắn sẽ đến tai anh. Khi đó cô sẽ không thể giữ lời hứa với anh rằng mình sẽ không bao giờ để lộ mặt ác ra nữa. Hơn nữa, Kirsi cũng biết rằng chẳng có chuyện gì to tát xảy ra để cô phải nổi giận cả. Chỉ là cô thấy khó chịu vô cớ mà thôi. Vì vậy, cô không còn cách nào khác là phải tự mình kìm nén cảm giác này xuống.

“Mary… tớ nằm nghỉ một lát trước khi vào lớp nhé.”

“À, ừ…! Nghỉ ngơi đi Kirsi.”

Kirsi gục đầu xuống bàn. Cô chẳng muốn nói chuyện với bất kỳ ai vào lúc này. Kirsi biết thừa họ đang tò mò chuyện gì, và cô thì chẳng muốn tiết lộ một chữ nào về anh cho họ nghe cả. Vì vậy cô giả vờ ngủ, nhưng tai vẫn không ngừng nghe thấy tiếng họ bàn tán xôn xao về chuyện ngày hôm qua.

‘Anh Cayden chẳng phải quá tử tế sao?’

‘Đúng vậy! Anh trai tớ chẳng bao giờ thèm ôm tớ như thế cả!’

Kirsi nhắm nghiền mắt chặt hơn nữa. Dù họ có nói gì đi chăng nữa, cô cũng quyết định sẽ không đáp lại. Chỉ cần chờ thêm một chút, khoảnh khắc này sẽ qua đi, và sự tò mò của họ cũng sẽ tàn lụi thôi.

‘Lần đầu tiên tớ thấy có người ngầu đến thế đấy.’

‘Ừ, cơ thể anh ấy đẹp thật..’

Thế nhưng, một khi cuộc trò chuyện của đám quý tộc đã nổ ra, họ chẳng biết khi nào nên dừng lại. Kirsi siết chặt nắm đấm. Họ đang khen ngợi anh trai cô… lẽ ra đó phải là điều đáng mừng, nhưng cô lại chẳng thấy vui chút nào.

‘Ước gì có ai đó cũng yêu thương mình nhiều đến thế…’

‘…Ghen tị với Kirsi quá..’

“…..”

Kirsi trăn trở không yên. Cô thấy bứt rứt đến mức chỉ muốn giờ học bắt đầu ngay lập tức.

‘…Tớ cũng muốn được đi chơi với anh Cayden quá.’ Một cô gái trong đám đông thì thầm.

Rầm!

Đầu gối Kirsi va mạnh vào cạnh bàn. Tất cả mọi người đều giật mình nhìn về phía phát ra âm thanh.

Kirsi bất ngờ đứng bật dậy, đôi mắt hung bạo nhìn xoáy vào cô gái vừa lên tiếng. Một Kirsi thân thiện thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một người nhà Priester nguy hiểm như loài rắn độc. Mọi người chỉ biết đứng hình vì sợ hãi. Cảm giác như một kẻ săn mồi vốn đang vờn mồi bỗng nhiên lộ ra bản chất thật sự. Bầu không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ngay cả Mary cũng phải nuốt nước bọt trong sợ hãi. Nhưng rồi ngay sau đó, Kirsi lại mỉm cười dịu dàng với họ.

Một vài quý tộc khờ khạo thở phào nhẹ nhõm, nhưng những kẻ nhanh nhạy thì vẫn chưa dám lơi lỏng cảnh giác.

“Mọi người đang nói chuyện gì mà xôm xả thế?”

Cô gái vừa bảo không khỏe lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một Kirsi dịu dàng như cũ. Rồi bằng tính cách năng nổ vốn có, cô sà vào đám đông nữ sinh với một mục tiêu duy nhất trong đầu.

Kirsi không thể chịu đựng thêm được nữa. Trong mắt cô, tất cả bọn họ bắt đầu trông giống như những tên trộm. Cô biết họ chẳng có ác ý gì, thậm chí ngược lại; vấn đề chính là sự yêu mến thái quá của họ. Tại sao họ cứ phải quan tâm đến anh? Tại sao họ cứ phải tham lam như thế? Việc nói rằng muốn hẹn hò với anh là điều nực cười nhất mà Kirsi từng được nghe trong đời. Bởi vì… bởi vì….

"....."

‘…Được thôi. Đúng thế. Phải rồi. Dù sao thì anh ấy cũng đâu có hứng thú với những chuyện như vậy. Đúng thế. Vì thế nên mình mới giận.’

Kirsi bắt đầu tự huyễn hoặc ra những lý do bào chữa. Nếu không, cô chẳng thể tìm ra lý do nào khác để giải thích cho sự giận dữ của mình nữa. Trong một khoảnh khắc, cô tưởng tượng ra cảnh cô gái trước mặt trở thành người yêu của Cayden. Cayden – người luôn chỉ ôm lấy cô – giờ đây lại đang ôm cô gái này trong trí tưởng tượng. Những lời ngọt ngào của anh cũng chuyển hướng sang cô ta.

“….Oa..”

Cô ghét kịch bản đó đến mức vô thức thốt ra một tiếng "Oa". Thực tế, cảm giác của cô hoàn toàn trái ngược với từ đó, nhưng cơn giận đã che mờ lý trí khiến cô thốt ra từ ngữ sai lệch. Đây là lần đầu tiên Kirsi có một cảm giác tồi tệ đến thế. Cô cảm thấy sợ hãi một cách đáng kinh ngạc.

Đột nhiên, nhận thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, cô nhanh chóng thu lại biểu cảm. Mary là người lên tiếng đầu tiên giữa đám nữ sinh đang cứng đờ:

“À, thì… là về anh Cayden—”

‘Gọi anh ấy là Cayden sao! Cô là ai mà dám gọi anh ấy là anh trai hả?’

Câu từ của Mary – vốn đã quá quen thuộc với Kirsi – giờ đây bỗng trở nên vô cùng chướng tai. Dù vậy, cô vẫn nén lòng không thốt ra lời chỉ trích.

“—thì ngầu quá… bọn tớ đang bàn tán về chuyện đó.”

Kirsi cố nhịn nhục nghe những lời khó ưa đó với nụ cười gượng gạo trên môi. Nhưng bộ não cô đang hoạt động với tốc độ ánh sáng. Cô gần như nghe thấy tiếng những bánh răng đang chuyển động gấp gáp trong đầu.

‘Mình phải xử lý vấn đề này thế nào đây?’

Điều Kirsi muốn đã quá rõ ràng. Cô không muốn họ chú ý đến Cayden thêm một giây phút nào nữa. Cô không muốn họ lại gần hay tơ tưởng đến anh. Cô cố nghĩ ra những kế hoạch để đạt được mục tiêu đó.

‘Mình có nên cảnh cáo họ không? Bảo họ đừng có mà quan tâm đến anh ấy?’

Không được. Làm thế chẳng có lý do chính đáng, trông lại kỳ quặc và thậm chí có khi còn khiến họ chú ý đến anh nhiều hơn. Dẫu gia tộc Priester rất mạnh, nhưng thật khó để dùng uy thế để đe dọa họ ngay giữa thanh thiên bạch nhật, nhất là khi tất cả đều thuộc về các gia tộc quý tộc khác nhau.

‘Không. Mình không thể ra lệnh cho họ... Vậy mình nên yêu cầu một cách nhẹ nhàng sao?’

Cũng không được. Cách thức nhẹ nhàng chắc chắn không thể dập tắt hoàn toàn sự hỗn loạn này. Chỉ còn một cách duy nhất. Nó sẽ không làm hỏng mối quan hệ giữa cô và họ, mà lại là cách tốt nhất để dập tắt sự hứng thú của họ đối với Cayden. May mắn thay, họ vẫn chưa biết gì về Cayden cả. Họ chỉ là lũ ruồi nhặng vây quanh anh chỉ vì nhìn thấy chút ánh sáng từ một sợi chỉ mỏng manh. Nếu đã vậy, Kirsi chỉ cần dùng lòng bàn tay che đi ánh sáng đó là có thể xua đuổi được tất cả.

“Tớ… tớ không có ý gì xấu đâu! Thật đấy! Tớ chỉ thấy anh ấy ngầu thôi mà.” Mary vội vã bào chữa vì hiểu lầm hoàn toàn tình hình.

“Thật sao?”

Kirsi hỏi lại đầy nghi hoặc. Ngay khi đã quyết định được phương pháp, mọi thứ còn lại trở nên dễ dàng hơn nhiều.

“Hì hì. Các cậu cũng thấy anh Cayden ngầu lắm sao?”

Kirsi hỏi đám tiểu thư đứng sau lưng Mary.

“Vâng….” Một cô gái đỏ mặt gật đầu.

Kirsi nhìn chằm chằm vào cô ta một lúc lâu,

“….A hắc hắc hắc—”

Kirsi bỗng bật cười thành tiếng như thể vừa nghe thấy một câu chuyện đùa vô cùng hài hước. Mọi người đều nhìn cô với vẻ kinh ngạc. Lúc này cô thậm chí còn chẳng buồn diễn kịch nữa. Thật nực cười khi cô gái trước mặt lại muốn thay thế vị trí của mình. Sau khi cười thỏa thuê một hồi, Kirsi hạ thấp giọng thì thầm:

“Ha ha. Trông thì ngầu đấy. Nhưng đó là vì các cậu chưa biết con người thật của anh ấy thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

hết con chị lại đến con em, khổ anh tôi:))