Chương 11: Suỵt (2)
Asena tiến lại gần thêm một bước, như thể đang dùng ánh mắt để thúc ép tôi phải lên tiếng.
Lòng tôi rối bời như tơ vò. Cô ấy đã thốt ra những lời tàn nhẫn như thế sau lưng tôi, vậy mà tại sao lúc này đây lại vẫn muốn cùng tôi đi ăn? Tôi thực sự không tài nào hiểu nổi.
“…Anh chưa ăn.”
Ngay khi nghe câu trả lời, Kirsi từ phía sau liền chạy vọt tới rồi nhảy tót lên lưng tôi. Con bé vòng chân qua eo, hai tay ôm ghì lấy cổ tôi rồi líu lo:
“Thế sao anh lại ở trong phòng một mình? Sao anh không đi tìm tụi em?”
Thế nhưng, một cách vô thức, mắt tôi chỉ dán chặt vào Asena. Tình huống này quá đỗi kỳ lạ khiến tôi không thể rời mắt khỏi em ấy dù chỉ một giây.
Tôi có nên hỏi thẳng không? Rằng tại sao em lại nói thế? Em thực sự ghét anh đến vậy sao? Em đã diễn kịch trước mặt anh từ bao giờ, và tại sao giờ này còn tìm đến đây làm gì?
Nhưng rồi tôi lại tự vấn chính mình. Hỏi những câu đó thì giải quyết được gì đây?
Liệu tôi có thấy nhẹ lòng hơn nếu Asena nói đó chỉ là lời nói dối? Không, sâu thẳm trong tim, tôi hiểu rằng những lời em thốt ra khi vắng mặt mình mới chính là sự thật.
Và nếu em thừa nhận rằng em ghét tôi thì sao? Mọi chuyện có thực sự thay đổi không? Chắc chắn là không. Em vẫn sẽ phải tiếp tục diễn kịch như thường lệ, và tôi cũng phải hùa theo nếu không muốn các quý tộc khác nắm thóp mâu thuẫn này để gây hấn với nhà Priester. Thành thực mà nói, tôi không muốn chuyện đó xảy ra chút nào.
Càng trưởng thành, tôi càng thấu hiểu một quy tắc ngầm: ngay cả khi tình cờ nghe thấy những chuyện thâm cung bí sử sau lưng, mình cũng phải giả vờ như không biết nếu muốn giữ lấy sự yên bình. Trong trường hợp này, nếu tôi làm hỏng chuyện, cái giá phải trả không chỉ là cảm xúc của một hai người. Nếu các gia tộc khác lợi dụng sự rạn nứt này để chống lại Priester, hàng trăm người làm trong lâu đài và hàng vạn dân chúng trong lãnh địa sẽ bị liên lụy.
Đây chẳng phải chuyện tính mạng tôi bị đe dọa. Vậy có đáng để đặt ngần ấy con người vào vòng nguy hiểm chỉ vì tôi cảm thấy bị xúc phạm đôi chút không?
“…Anh trai?… Sao trông anh lạ thế?” Asena cất tiếng hỏi, phá tan dòng suy nghĩ của tôi.
“…Asena...”
Môi tôi khẽ run rẩy. Đầu óc rối bời bao nhiêu thì cơ thể cũng lúng túng bấy nhiêu. Tôi vẫn đấu tranh xem mình có nên mở lời hay không.
“…Ừ.”
Tôi cõng Kirsi bước lại gần Asena. Em không hề lùi bước. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt vô cảm ấy… rồi đưa tay xoa đầu em.
“Xin lỗi nhé, tiết học mệt quá nên anh về nghỉ rồi ngủ quên mất.”
Tôi đã quyết định rồi. Ngay cả khi Asena ghét tôi… tôi vẫn dành tình cảm cho em. Vì vậy, tôi không muốn đẩy em vào vòng xoáy chính trị bẩn thỉu. Tôi sẽ giấu kín mọi chuyện, giả vờ như gã khờ không hay biết gì để bảo vệ sự bình yên giả tạo này.
“Ơ? Anh ơi, em cũng thế này!”
Kirsi tuột xuống khỏi lưng tôi, đứng sóng đôi cùng chị gái. Tôi bật cười, đưa tay xoa rối tóc của cả hai đứa.
Asena nhíu mày, lộ vẻ không hài lòng:
“..Lần sau nhớ báo cho em một tiếng.”
“Được rồi.”
“……”
“Anh xin lỗi mà, được chưa? Giãn cơ mặt ra đi, người ta nhìn vào lại tưởng em là cái tượng đá đấy.”
Tôi khẽ véo má trêu chọc em. Nhưng sâu bên trong, tôi tự hỏi liệu em có ghét cay ghét đắng những trò đùa nhẹ nhàng này không. Giờ đây, mỗi hành động của tôi đều bị kìm kẹp bởi những hoài nghi… nhưng đây mới chính là tôi. Tôi không thể che giấu bản chất thật hay rũ bỏ những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt suốt mười năm qua.
Suốt buổi trưa hôm đó, tôi giữ im lặng và chỉ đáp lại những câu hỏi linh tinh của Kirsi. Sau cùng, tôi đã không hỏi Asena bất cứ điều gì. Chẳng việc gì phải đặt một câu hỏi để rồi tận tay đổ vỡ mối quan hệ này.
Nếu em ghét anh, nếu em chưa từng coi anh là anh trai, nếu em thấy không thoải mái… anh sẽ lặng lẽ rút lui. Anh sẽ bớt đi những hành động khiến em khó chịu, từng chút một thôi. Nhưng điều đó… chỉ cần mình anh biết là đủ rồi.
✧ ✧ ✧
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một cơ thể nặng trĩu. Cảm giác như đang khoác lên mình mấy lớp quần áo dày sũng nước vậy. Lý do dĩ nhiên là vì những lời nói của Asena. Tôi đã diễn kịch rất tốt trước mặt em, nhưng bên trong tôi đã mục nát từ lâu rồi.
“…Phù…”
Vì trằn trọc không ngủ ngon, nên dù trái tim có gào thét đòi nghỉ ngơi, tôi vẫn phải ép mình lên lớp. Mới chỉ là ngày thứ hai ở học viện, tôi không muốn bị đánh giá thấp vì tội trốn học ngay từ đầu. Tôi thực hiện các thói quen buổi sáng một cách máy móc như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Vừa mở cửa phòng tắm bước ra, tôi đã thấy Eric đang ngồi thong thả nhâm nhi tách trà trên sofa.
“Anh dậy rồi à?”
Khác hẳn với vẻ ngoài lôi thôi của tôi, cậu ta đã mặc chỉnh tề bộ đồng phục học viện không một vết nhăn... Cậu ta vẫn luôn nghiêm túc và đúng giờ y như trong nguyên tác. Ngược lại, tôi chẳng chuẩn bị gì cả; chân trần, mặc chiếc quần thun thoải mái, thế thôi. Tôi thậm chí còn chưa kịp mặc áo, dù gì thì vừa tắm xong, chuyện này cũng là bình thường ở phòng nam sinh.
Cậu ta đưa mắt quét qua tôi từ đầu đến chân: "...Anh cần chuẩn bị nhanh lên đấy."
“……Anh biết rồi.”
Ánh mắt cậu ta nhìn tôi vẫn đầy vẻ ngờ vực.
“Có chuyện gì sao?”
Tôi chạm mắt với Eric. Cậu ta lộ rõ vẻ lo lắng. Đến lúc này tôi mới hiểu tại sao các cô gái trong tiểu thuyết lại luôn phát cuồng vì cậu ta. Eric có kiểu khí chất khiến bất cứ ai cũng muốn trút bỏ gánh nặng lòng mình để sẻ chia.
“Không có gì đâu...” Nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng để nói ra.
“Vậy thì, tôi đi trước đây.”
“À, ừ. Em đi trước đi.”
Eric chào tôi một tiếng, cất tách trà rồi rời khỏi phòng. Ngay khi tôi định quay vào phòng để thay đồ, tiếng của cậu ta lại vang lên từ bên ngoài:
"Ơ? Các cậu làm gì ở đây thế?"
Tôi khựng lại, tò mò nhìn về phía cửa ký túc xá.
“Eric, có chuyện gì vậy?”
Cái đầu của Eric thò vào qua khe cửa đang mở:
“Anh ơi, anh mặc áo vào đi– à, mà chắc không sao đâu vì là người nhà mà, đúng không?”
Và ngay khi cậu ta dứt lời, Asena xuất hiện.
Tôi giật bắn mình, nhưng tôi không phải người duy nhất sững sờ. Asena – người luôn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ – cũng dường như bị hóa đá. Bước chân tự tin của em khựng lại, đôi mắt dán chặt vào tôi; chính xác là vào khuôn ngực và cơ bụng trần trụi của tôi.
Thực tế, tôi hiếm khi để lộ cơ thể trước mặt em. Dù chúng tôi thân thiết như người nhà, nhưng vẫn luôn có một ranh giới vô hình. Có lẽ vì thói quen của một quý tộc là phải luôn giữ gìn phong thái chỉnh tề. Kể từ khi trưởng thành, có lẽ đây là lần đầu tiên em thấy tôi trong tình trạng này.
Mặt nạ vô cảm của Asena rạn nứt, đôi gò má em ửng đỏ rõ rệt. Tôi vội quay mặt đi, lúng túng gãi đầu. Thú thật, lúc này nhìn vào mặt em vẫn là một thử thách quá lớn với tôi.
“Em đến đây một mình à?”
“…”
“Asena?”
“…..Xin lỗi. Em nghe không rõ. Anh nói gì cơ?”
“Anh hỏi em đến đây một mình à?”
“…Vâng.”
“Còn Kirsi đâu?”
“Em ấy đi sớm vì có việc rồi. Chắc là đã đến lớp trước.”
"Anh hiểu rồi...” Tôi nói tiếp. “Nhưng Asena này, em cứ tự tiện vào phòng nam thế này có ổn không?”
“Em thuộc Hội Học sinh mà. Mấy cái luật lệ vặt vãnh này có thể linh động được.”
“…À ra vậy.”
“…Và hơn nữa, chúng ta là người nhà mà. Mọi người sẽ hiểu thôi.”
“……”
Hai chữ "người nhà" một lần nữa như mũi kim châm vào trái tim tôi. Hàng vạn câu hỏi lại dâng đầy lên cổ họng.
Vậy những lời hôm qua là thế nào? Tại sao em lại thốt ra những lời đau đớn đó khi vắng mặt anh? Ý em là gì khi nói chưa bao giờ coi anh là anh trai?
...Sau khi nghe thấy sự thật đó, tôi không thể tin rằng Asena đến tìm mình chỉ đơn giản là tình cờ. Trước đây, một lý do giản đơn là "muốn nhìn mặt nhau" là quá đủ… nhưng bây giờ thì không.
Tôi đi vào phòng trong để mặc quần áo. Asena lặng lẽ đi theo và đứng tựa ở cửa.
“…Vậy có chuyện gì không, Asena?”
“…Hả?”
“Chẳng phải em có chuyện muốn nói nên mới đến đây từ sớm sao?”
“……”
Tôi giả vờ như không quan tâm, cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể khi mặc từng món đồ, nhưng mọi dây thần kinh của tôi đều đang căng ra để cảm nhận sự hiện diện của em.
“…Hôm qua gặp nhau hơi khó khăn, nên từ nay chúng ta hãy hẹn trước nhé. Cứ thống nhất như vậy đi. Anh có thấy cái đài phun nước gần Khoa Chính trị không?”
“Thấy rồi.”
“Hãy gặp nhau ở đó sau tiết học buổi chiều.”
“…Được. Anh biết rồi.” Tôi trả lời một cách khô khan.
“……”
Trong sự im lặng đến nghẹt thở ấy, tôi bất ngờ chạm mắt với em.
“….Sao thế?”
“…Anh trai, có chuyện gì sao?”
Có rất nhiều chuyện không ổn. Một trong số đó là anh cảm thấy mình sắp phát điên vì em rồi.
“…..”
Nhưng dĩ nhiên, chẳng có lời nào thoát ra khỏi miệng tôi cả. Mọi cảm xúc đều tan biến như ảo ảnh, giống như bao nỗ lực mười năm qua của tôi vậy. Thay vào đó, tôi chỉ buông một câu: “Không có gì đâu...”
Chỉnh đốn xong xuôi, tôi phủi lại vạt áo. Gia huy nhà Priester trên vai – hình ảnh hai con rắn cuộn mình – hôm nay sao mà nặng nề đến thế. Đột nhiên, Asena tiến lại gần, đứng chắn ngay trước mặt tôi.
“…”
Theo thói quen, em đưa tay ra chạm vào bộ đồng phục tôi vừa mặc. Em khẽ lay nhẹ vai tôi, tỉ mỉ vuốt lại cổ áo rồi nói:
“…Anh trai, cà vạt của anh bị lệch kìa.”
Em nắm lấy chiếc cà vạt của tôi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Đôi bàn tay khéo léo chỉnh lại nó vào đúng vị trí chính giữa, rồi dừng lại. Như thể màn kịch đã đến hồi kết, em ngừng diễn và nhìn thẳng vào mắt tôi. Lần này, tôi không né tránh nữa.
Mái tóc đen mềm mại xõa xuống lưng, đôi mắt sắc sảo cùng gương mặt lạnh lùng... Dù có thế nào đi nữa, Asena Priester vẫn xinh đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào tôi từng gặp trên đời.
“…”
“…”
Trong căn phòng vắng chỉ có hai người, chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau một lúc lâu. Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy một lực kéo nhẹ. Asena dùng chiếc cà vạt của tôi như một sợi dây xích, kéo tôi sát lại gần em. Đó là một hành động quá đỗi quen thuộc giữa hai chúng tôi. Tuy nhiên–
Tôi đưa ngón tay chặn môi em lại ngay khi em định tiến sát vào má tôi. Tôi cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng truyền qua đầu ngón tay mình. Như thể không muốn nhận thêm bất kỳ sự quan tâm giả dối nào nữa, tôi vô thức làm dấu im lặng bằng cách ấn ngón trỏ lên môi em.
Asena mở to đôi mắt vốn đang lim dim, nhìn tôi đầy vẻ bàng hoàng.
“…Anh trai?
“Hôm nay thế là đủ rồi.”
Đây là lần đầu tiên trong suốt mười năm qua, tôi chủ động ngăn cản Asena bày tỏ tình cảm của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
