Đầu tiên, mặt đất như nổi lên những đợt sóng cuồn cuộn. Lộ Mãn cảm thấy mình chao đảo tới lui như đang đứng trên một con thuyền.
Sau đó, các cây cột nhà rung chuyển và đèn chùm lắc lư điên loạn.
Mấy nhân viên người Nhật đang đứng trực ở quầy dịch vụ thấy vậy thì nhao nhao kêu lên rồi hoảng loạn chạy ra phía cửa.
Lộ Mãn đi ngược chiều với họ. Khi đi ngang qua giá trưng bày thì anh liếc thấy một thanh kiếm Nhật, sợ gặp phải tình huống cần phá cửa nên tiện tay cầm lấy.
Một hành lang thẳng tắp dẫn đến phòng y tế ở phía cuối.
Lộ Mãn dốc hết sức lực để chạy. Trên đầu bắt đầu rơi xuống những mảnh vụn, các vết nứt trên tường lan dài như tia chớp và cành cây.
“Gia Nhi!”
Hai nữ nhân viên người Nhật chạy ngược chiều về phía anh, một người mặc vest một người mặc đồng phục an ninh, miệng không ngừng kêu "nguy rồi, nguy rồi" và hoảng loạn bỏ chạy.
Dựa vào bố cục các phòng, có thể đoán họ vừa chạy từ gần phòng y tế bên trong ra.
Lộ Mãn tuốt bỏ vỏ kiếm và chặn hai người lại: “Cô bé kia đâu rồi?!”
Một trong số họ sợ đến mức lắp bắp, trình độ tiếng Nhật của Lộ Mãn chỉ đủ để nghe hiểu những từ như "Khóa, khóa...chìa khóa...không sao đâu".
Đẩy họ ra, Lộ Mãn tiếp tục lao về phía phòng y tế.
“Anh ơi!”
Cuối cùng anh cũng nhìn thấy Cố Gia Nhi. Cô đang cầm chiếc ghế, xem ra đã cố sức phá cửa.
Phòng y tế đã bị nhân viên khóa bằng xích vòng bên ngoài để ngăn Cố Gia Nhi bỏ trốn trước khi cảnh sát đến. Khung cửa lại được thiết kế rất chắc chắn, dù có đập vỡ vài tấm kính nhỏ cũng không thể tháo được cánh cửa nên không thể thoát ra ngoài.
May mắn thay, có lẽ hai người kia đã dùng chìa khóa mở khóa xích trước khi bỏ chạy.
Chắc là cửa đã bị biến dạng không dễ mở, vậy nên cô đã thò tay qua khe kính vỡ để vặn chốt khóa bên ngoài rồi đập thêm mấy cái vào cửa mới thoát ra được.
Mu bàn tay cô có thêm mấy vết thương đỏ tươi máu đang rỉ ra, xem ra là bị mảnh vỡ cứa phải.
“Gia Nhi!”
“Anh ơi…”
Không còn kịp nữa rồi, 12 giây vàng để thoát hiểm đã qua từ lâu. Giờ đây căn nhà đang sụp đổ từng chút một, trụ được đến giờ đã là nhờ công lớn của kết cấu chịu lực.
“Không kịp nữa rồi! Gia Nhi, đi với anh!”
Lộ Mãn tận mắt thấy các tấm trần và xà nhà bằng gỗ liên tiếp rơi xuống, bức tường bên cạnh cũng nghiêng ngả như người say rượu. Toàn bộ bên trong khu hành lang cổ kính đang trong tình trạng nguy hiểm tột độ.
Anh nắm tay Cố Gia Nhi chạy ngược lại, nhưng dấu hiệu căn nhà sụp đổ ngày càng rõ rệt. Trong lòng anh tính toán, e rằng không thể thoát ra ngoài được nữa.
Cuối cùng, một loạt tiếng động lớn long trời lở đất vang lên. Bước chân Lộ Mãn chậm lại, anh nhìn thẳng vào một khoang chứa đồ vải cạnh bức tường chịu lực.
“Rầm rầm——”
Khói bụi mù mịt.
“Anh ơi.” Cố Gia Nhi siết chặt cánh tay Lộ Mãn. Đến nước này rồi cô bỗng dưng như mất đi khả năng sợ hãi, thậm chí còn buông xuôi nghĩ rằng cô đã làm liên lụy Lộ Mãn nên nếu cô chết ở đây thì có phải sẽ tốt hơn không...
“Vào đây!”
Lộ Mãn kéo Cố Gia Nhi né tránh mấy khối gạch ngói rơi xuống loảng xoảng rồi lập tức ôm chặt lấy cô, cả hai cùng lao vào đống chăn đệm trong khoang chứa đồ vải.
“Rầm rầm rầm——”
Mọi thứ trước mắt trong chớp mắt đã tan tành. Những món đồ trang trí quầy lễ tân tinh xảo, những tiểu cảnh đẹp mắt, tất cả đều hóa thành tường đổ gạch nát. Trong một khung cảnh hoàn toàn biến dạng, rung chấn vẫn tiếp diễn và bụi bặm mịt mù.
“Anh ơi…”
“Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta may mắn thật đấy, khụ khụ...không ngờ còn tìm được một khoang chứa đồ vải.”
Khoang chứa đồ vải tức là nơi khách sạn cất giữ ga trải giường, vỏ chăn, khăn tắm, khăn mặt và các vật dụng tương tự, thường nằm dưới gầm cầu thang hoặc gần những bức tường chịu lực ở góc.
Lúc này, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đang ẩn mình trong một góc tường hình tam giác, xung quanh toàn là chăn dự phòng.
“Mềm mại ghê.” Lộ Mãn cảm thán. Coi như là trong cái rủi có cái may.
“Anh ơi, em xin lỗi, hu hu——”
Tiếng khóc của Cố Gia Nhi như thể đã kìm nén từ rất lâu, giờ đây khi gặp được Lộ Mãn mới vỡ òa tuôn ra từ đôi mắt hạnh.
“Gia Nhi, em đừng khóc mà...”
“Anh ơi, em xin lỗi, tất cả là tại em! Em ngu ngốc quá...”
Lòng Cố Gia Nhi lúc này ngập tràn sự thê lương. Nếu không phải vì cô thì Lộ Mãn đã ở ngoài an toàn rồi, sao lại phải quay vào đây chứ.
“Em đáng lẽ phải chết ở đây, cả ngày chỉ biết làm vướng bận anh thôi——”
“Cố Gia Nhi.”
Lộ Mãn ôm lấy cô nàng rồi nhẹ giọng an ủi: “Anh chưa bao giờ trách em, đừng khóc nữa... Giờ mà khóc thì vừa tốn sức vừa hao tổn tinh thần, lại còn mất bao nhiêu nước với muối nữa chứ...”
“Anh đoán chúng ta sẽ phải ở đây một thời gian đấy.”
Lộ Mãn thò tay vào túi áo khoác mò ra một chiếc đèn pin rồi bật lên.
Trong luồng sáng, bụi bặm bay xung quanh hiện rõ mồn một.
Cố Gia Nhi hít hít mũi. Nghe Lộ Mãn nói năng điềm tĩnh khiến cô nhất thời cảm thấy yên lòng đôi chút.
“Ừm, vậy thì...chúng ta sẽ cố gắng, sống sót!”
“Cái miệng em này.” Lộ Mãn véo nhẹ chóp mũi cô: “Sống sót cái gì mà sống sót, có chết được đâu! Không được nói mấy lời đó nữa, nghe rõ chưa.”
Ngay sau đó, Lộ Mãn kiểm tra điện thoại của mình: “Em cũng bật điện thoại lên đi——xem ra là mất hết tín hiệu rồi.”
Trong hai ngày chuẩn bị trước đó, Lộ Mãn chủ yếu mua sắm những vật dụng thiết yếu để ăn uống và sinh tồn. Theo kế hoạch ban đầu của anh, hoàn toàn không có khả năng anh sẽ bị chôn vùi trong đống đổ nát.
“Biết thế đã mua cái điện thoại vệ tinh rồi.”
Anh lại quay sang nói với Cố Gia Nhi: “Bắt đầu từ bây giờ, hai điện thoại của chúng ta sẽ thay phiên nhau bật. Anh có một điện thoại và ba cục pin dự phòng, em cứ tắt máy trước đi, như vậy sẽ dùng được lâu hơn. Không biết khi nào mới có thể liên lạc lại được nên phải đảm bảo điện thoại có pin.”
Cố Gia Nhi ngoan ngoãn nghe lời anh.
Lộ Mãn lại lấy ra bình xịt cồn và khăn ướt từ chiếc balo luôn mang theo bên mình rồi lau tay.
“Em có thấy khó chịu ở đâu không? Anh thấy tay em bị xước rồi.”
“Không...không sao đâu anh ạ.”
Cố Gia Nhi còn tưởng Lộ Mãn sẽ rất đàn ông mà xé áo mình ra giống như trên phim để khử trùng rồi băng bó cho cô.
Thế nhưng Lộ Mãn lại không đi theo lối mòn. Anh lục lọi trong túi một hồi, không ngờ lại lôi ra một túi thuốc y tế.
“Uống một viên thuốc kháng viêm, đưa tay đây anh sát trùng bằng cồn Iod cho.”
Thấy anh trang bị đầy đủ đến nỗi cả thuốc mỡ và băng gạc cũng có, thậm chí kéo cũng là loại dùng trong y tế, Cố Gia Nhi ngẩn người và lắp bắp nói: “Anh ơi, anh sang Nhật Bản, là cướp của Doraemon à?”
“Haha, cũng có thể nói vậy.”
Trong túi thuốc y tế còn có cả viên Iod dự phòng và khẩu trang, Lộ Mãn chia cho Cố Gia Nhi.
“Thành phố Kashiwazaki có một nhà máy điện hạt nhân. Tuy rằng chắc là không có chuyện gì đâu nhưng để phòng hờ vạn nhất, chúng ta vẫn nên đề phòng phóng xạ.”
“Ồ...”
Lộ Mãn nói gì Cố Gia Nhi đều làm theo ngay lập tức.
Cả cái đầu của cô đều đang mơ mơ màng màng.
Giờ đây họ đang bị mắc kẹt sau trận động đất, bị chôn vùi dưới một khu sân vườn hai tầng và đang chờ cứu hộ, phải không?
Sao Lộ Mãn lại trông thong dong như không, cứ như đang đi nghỉ dưỡng ở đây vậy?
"Anh phải kiểm tra cơ thể em một chút."
Lộ Mãn xòe bàn tay ra: "Anh đã rửa tay sát khuẩn rồi nhé, sạch sẽ lắm."
"Ể? Anh ơi?"
Cố Gia Nhi nhanh chóng im bặt.
Lộ Mãn nhẹ nhàng chạm vào cơ thể cô, từ đầu, cổ, vai, rồi đến thân mình, tay chân, sờ nắn khắp lượt từ trên xuống dưới.
"Ưm..."
Lộ Mãn vẫn nghiêm túc và cẩn trọng như vậy, không hề có chút ánh mắt suồng sã nào. Cố Gia Nhi dù có chút ngượng ngùng nhưng cũng cắn môi nhịn xuống.
Và những nghi ngờ trong lòng cô cũng càng lúc càng dày đặc.
Anh ấy hình như...thật sự đã biết trước mọi chuyện lúc này thì phải?
