Một trận động đất lớn thường sẽ kéo theo hàng chục dư chấn.
Cố Gia Nhi có bao nhiêu lời muốn nói với Lộ Mãn, nhưng không gian xung quanh cứ chốc chốc lại chao đảo. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc đang run rẩy giữa mặt hồ sóng dữ dội, lại như đang bước trên cây cầu dây văng mà dưới chân là những tấm ván gỗ chông chênh, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể ngã xuống.
Cô cuộn tròn người lại rồi nép chặt vào lòng Lộ Mãn.
Cô đã sợ đến phát khiếp rồi.
Lộ Mãn khẽ thở dài trong lòng. Cũng khó cho cô, người bình thường đột nhiên gặp phải tình huống có thể nguy hiểm đến tính mạng như vậy thì mấy ai có thể giữ được bình tĩnh đây?
Anh nhịp nhàng vỗ nhẹ và vuốt ve lưng Cố Gia Nhi hệt như đang dỗ một em bé ngủ.
"Mấy cái chăn này vẫn còn mùi thuốc tẩy sót lại, chắc là đã giặt sạch rồi."
Lộ Mãn sắp xếp lại những thứ trong tay: "Anh tắt đèn pin trước nhé, tạm thời chúng ta không cần ánh sáng quá chói thế này."
Anh giơ lên một cây đèn huỳnh quang màu xanh lá, chỉ cần đủ để nhìn rõ mặt đối phương là được.
"Có nước, đường glucose, thịt hộp, lương khô quân dụng."
Lộ Mãn đếm kỹ từng món đồ trong túi lớn đầy ắp vật tư, vừa để trấn an Cố Gia Nhi vừa tự trấn an chính mình.
"Gia Nhi, em cứ yên tâm đi. Trận động đất này y hệt lần trước, trong số hai triệu người ở đây chỉ có vài chục người gặp nạn thôi..."
"Lỡ đâu chúng ta lại là một trong số vài chục người đó thì sao...ưm ưm——" Cố Gia Nhi khẽ lẩm bẩm.
Lộ Mãn trợn trắng mắt và bịt miệng cô lại.
"Em gái yêu quý của anh ơi, em có thể nghĩ đến điều gì tốt đẹp hơn được không?"
Cũng chẳng trách cô lại sợ hãi và nghĩ đến tình huống xấu nhất. Ngay cả Lộ Mãn dù đã biết trước về thương vong của trận động đất này, nhưng đối mặt với những cơn động đất không ngừng và cảm thấy không gian xung quanh chao đảo sắp đổ sập khiến trong lòng anh cũng có chút bất an.
Để Cố Gia Nhi cảm thấy khá hơn, anh chỉ có thể không ngừng nói những lời củng cố niềm tin.
"Từ giờ trở đi chúng ta phải giữ sức."
Lộ Mãn hạ giọng: "Nói chuyện thì được, nhưng cố gắng nói nhỏ thôi."
"Ừm... Đằng nào ở đây cũng chỉ có hai chúng ta, nói nhỏ nữa cũng nghe thấy mà." Cố Gia Nhi lẩm bẩm.
Cô vẫn vô cùng tự trách: "Anh ơi, em xin lỗi."
"Nếu là những lời vô nghĩa như vậy thì em cứ im lặng đi——có muốn ăn miếng bánh quy không?"
"Ơ kìa anh."
Cố Gia Nhi không nói ra hết nhưng trong lòng cô vẫn áy náy khôn nguôi: "Xin lỗi anh, là em hại anh quay lại. Với lại em cũng không nghe lời anh, nếu lúc đó chạy ra ngay thì chúng ta đã không bị mắc kẹt ở đây rồi..."
Lộ Mãn mỉm cười xoa đầu cô: "Nhưng anh không hề có ý trách em, ngược lại còn thấy tự hào về em nữa."
"Anh?"
"Gia Nhi, lúc đó anh quá vội vàng, đáng lẽ anh phải nghĩ đến điều này sớm hơn. Nếu anh nói với em là có động đất mà trước mặt em lại có nhiều trẻ con trong nước như vậy thì làm sao em có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ?"
Lộ Mãn vừa nói vừa chìm vào dòng hồi ức: "Em còn nhớ không? Sau khi chúng ta thi Đại học xong, anh đến Đại học Sư phạm Tân Hải trước, em liền mua vé tàu cùng chuyến với anh và đuổi theo đến đó."
"Sao mà không nhớ được chứ..." Cố Gia Nhi bĩu môi.
Lộ Mãn khẽ cười. Đối với anh mà nói, đó chính là khởi đầu cho kiếp sống thứ hai của mình.
“Khi đến trường thì chúng ta còn gặp một cô bé bị nhà máy lừa không còn một xu dính túi, thế là chúng ta mời cô bé ăn lẩu, còn cho cả tiền phí đi đường nữa.”
Cố Gia Nhi gật gật đầu: “Ừm, sau khi về, cô bé đã nạp tiền điện thoại và trả lại tiền cho anh rồi——em cũng nạp cho anh, bị nạp trùng mất tiêu luôn!”
“Khi làm dự án ảnh thẻ lại có một anh Vương, ba anh ấy bệnh nặng, trong tay chỉ có một tấm phim cũ muốn nhờ chúng ta phục chế.” Lộ Mãn nói.
“Ừm ừm, chúng ta chính là lúc đó quen được Sửu Thần, Tiểu Ngọc và cả Khải Thừa mà.”
Cố Gia Nhi nghe Lộ Mãn nói cũng hồi tưởng lại những ký ức đã trải qua trên chặng đường này.
“Ngày hôm sau anh còn đi cùng em đến bệnh viện nơi ba anh Vương nằm và để lại cho họ mấy trăm tệ.”
Cố Gia Nhi nhớ lúc đó cô cũng từng băn khoăn, nếu cứ gặp một người lại giúp một người như vậy, lòng trắc ẩn quá mức thì sẽ không thể giúp xuể.
Thế nhưng Lộ Mãn lại thấu hiểu lòng trắc ẩn của cô và khai thông cho cô ý nghĩa của việc “thấy thì không nỡ”, rằng nếu đã có sự ràng buộc với đối phương thì sự giúp đỡ và đồng cảm sẽ không còn là vô mục đích nữa, mà là để chịu trách nhiệm cho sự ràng buộc đó.
“Vậy nên Gia Nhi à, những gì em làm hôm nay nếu có lần sau anh sẽ ngăn em lại. Nhưng lần này anh tự hào về em.”
Cố Gia Nhi không có lợi thế từ thông tin mà Lộ Mãn biết trước, cô sẽ tự nhiên sợ hãi rằng những đứa trẻ đáng yêu lanh lợi trước mắt này sẽ bị vùi lấp trong đống đổ nát mà chịu khổ.
Vậy nên vào lúc đó, việc Cố Gia Nhi tự mình khôn ngoan bảo toàn thân mình mà chạy ra ngoài, cùng lắm thì gọi thêm mấy đứa trẻ bên cạnh đã là hết sức mình rồi.
Thế nhưng cô lại làm được nhiều hơn thế, giúp tất cả những người đồng bào chạy thoát ra ngoài. Tấm lòng lương thiện và sự dũng cảm này càng đáng quý hơn.
Lộ Mãn nói: “Lòng tốt của em từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi. Ở nơi đất khách quê người nhìn thấy một nhóm đồng bào nhỏ bé cần được bảo vệ liền dốc hết sức mình để giúp đỡ. Gia Nhi, sao anh có thể trách em được chứ?”
Cố Gia Nhi im lặng dụi dụi vào lòng anh.
Anh vẫn như vậy, thấu hiểu và bao dung cho cô, trong lòng luôn đối xử dịu dàng với cô.
“Haizz, cũng thật trùng hợp, biết làm sao bây giờ.”
Lộ Mãn giả vờ nói một cách nhẹ nhõm: “Giá như em đến hôm qua hoặc ngày mai, sớm hơn hay muộn hơn một chút là đã tránh được khoảng thời gian này rồi.”
“Em xin lỗi...”
“Còn xin lỗi gì nữa?” Lộ Mãn véo véo má cô rồi khẽ nói: “Từ việc em đuổi theo anh lên tàu hỏa vào kỳ nghỉ hè đến việc em cùng anh đi Nghi Thành cách đây không lâu, rồi đến ngày sinh nhật em bay đến Yên Kinh, tất cả những điều này anh đều nên ghi nhớ trong lòng.”
“Đây mới là em mà anh biết, Gia Nhi. Là anh đã đánh giá thấp tình cảm của em, cứ nghĩ lần này đã ra nước ngoài rồi thì em chắc sẽ không thể bay đến nữa chứ?”
Thế nhưng Cố Gia Nhi vẫn bay đến, vì anh mà vượt núi băng đèo.
“Bởi vì em bây giờ chỉ có thể là người lặn lội đường xa đến gặp anh thôi.” Cố Gia Nhi khẽ nói bằng giọng mềm mại.
Trong lúc nói chuyện, hai người vô thức ôm chặt nhau hơn một chút. Nơi này có vẻ vì khuất nắng không thấy ánh sáng nên nên nhiệt độ bây giờ hơi thấp rồi.
“Anh nhớ là anh còn mang theo một tấm chăn giữ nhiệt.”
Cố Gia Nhi ngạc nhiên nhìn Lộ Mãn lấy ra một tấm chăn gấp có mặt bạc sáng bóng phản quang.
“Cái này cứ đắp lên trước đã, tối mà không đủ ấm thì đắp thêm hai cái chăn nữa sẽ giúp giảm bớt thất thoát nhiệt.”
Cố Gia Nhi nắm chặt một góc chăn, lòng lại xao nhãng.
Bị mắc kẹt ở đây thật sự chẳng khác nào đang trải qua ngày tận thế.
“Anh ơi.” Cố Gia Nhi thấp thỏm nói: “Lỡ như chúng ta không ra ngoài được nữa, có những lời em chưa kịp nói với anh, em nhất định sẽ hối hận mất.”
“Không có lỡ như nào hết, nhất định sẽ ra được.”
Vừa dứt lời, trên đầu lại vang lên một trận rung chuyển dữ dội.
Lộ Mãn:...
Cố Gia Nhi:...
“Để anh kéo thêm cái chăn nữa treo lên trên làm đệm đỡ vậy...”
Những rung chấn này quá thường xuyên, trong đó có hai lần Lộ Mãn cảm thấy cường độ thậm chí còn ngang ngửa với lần đầu tiên.
Trong lòng anh không ngừng tự nhủ rằng mình là người trùng sinh, kinh nghiệm và ký ức kiếp trước đều ở đây cả rồi nên sẽ không có vấn đề gì đâu.
Cố Gia Nhi thở dài một hơi. Cô buông xuôi rồi, không biết liệu có còn được nhìn thấy mặt trời ngày mai hay không. Vậy thì ít nhất...đừng để lại hối tiếc gì cả.
“Anh ơi, dạo trước Linh Y có kể với anh rồi nhỉ? Mẹ chúng em đã đến Hải Khúc Thị một lần.”
Cố Gia Nhi có gì trong lòng thì nói hết ra.
“Thật ra trước khi đến Nhật Bản, em gần như đã tự thuyết phục được bản thân rồi. Tình cảm của anh và Linh Y tốt đẹp thế nào, ai cũng nhìn ra được.”
“Em vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh, lỡ mà hai người tính cách không hợp hoặc cãi vã hiểu lầm gì đó thì liệu có chia tay không...”
“Nhưng em nhận ra có lẽ em thật sự phải chấp nhận một sự thật, rằng sau này Linh Y và anh sẽ nên duyên vợ chồng.”
“Thế nên em...bản thân em nghĩ ra cách tốt nhất chính là cứ theo con đường chúng ta đã vạch ra cho tương lai của mỗi người mà tiến bước. Linh Y và anh sau khi tốt nghiệp đều muốn đến Hỗ Thị phát triển đúng không?”
“Vậy thì em...tốt nhất là cứ ở lại quê hương chúng ta, ở bên cạnh ba mẹ và học cách quản lý công việc kinh doanh của ba.”
“Chúng ta cứ tách biệt nhau ra, mỗi người bình an giống như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.”
“Để khoảng cách thời gian và không gian từ từ làm phai nhạt những sóng gió, vướng mắc và...hối tiếc tuổi trẻ bồng bột của chúng ta.”
Cô từng kiên quyết nói trước mặt mẹ rằng tình yêu của cô sẽ vượt qua thời gian, là vĩnh cửu.
Tuy nhiên, cũng giống như câu nói mà chị gái cô từng nói: yêu nhiều đến mấy cũng vô nghĩa, chỉ có yêu nhau mới có ý nghĩa.
Tình yêu dù có kiên định đến mấy cũng phải học cách kìm nén và che giấu.
[Loại chăn làm bằng polyester phủ một lớp nhôm mỏng phản quang để hắt ngược lượng nhiệt cơ thể toả ra nhằm giữ ấm tốt hơn]