Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 554: Anh không phải là không yêu em

"Anh ơi, vừa nãy em cách lớp tay áo hôn anh một cái, thật ra em rất muốn hôn anh thêm lần nữa."

Cố Gia Nhi khẽ đỏ mặt vì những lời mình vừa nói. Cô hắng giọng nói tiếp: "Nhưng mà nghĩ đến giờ này Linh Y có lẽ đang lo lắng cho chúng ta chết đi được ấy, không biết ở bên ngoài có buồn đến mức khóc sưng mắt không nữa. Nếu chị ấy đang khóc vì đau lòng mà em lại nhân lúc bị mắc kẹt với anh để hôn anh thì thật sự có lỗi với chị ấy lắm..."

Bị mắc kẹt ở đây, Cố Gia Nhi sắp xếp lại những lời tâm sự của mình. Cùng với gần mười tiếng đồng hồ Lộ Mãn kể về chuyện 'trùng sinh', sau khi hai người dốc lòng tâm sự thì cô dần dần hiểu rõ một điểm mấu chốt.

"Anh ơi, em còn muốn làm rõ một chuyện cuối cùng."

Cố Gia Nhi trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Anh không phải là không yêu em mà là không được phép yêu em, có phải ý anh là vậy không?"

"Gia Nhi..."

"Anh đừng hòng lấp liếm!"

Cố Gia Nhi lớn tiếng: "Hơn nữa, lý do anh không được phép yêu em chỉ có một và duy nhất một thôi——là Linh Y, đúng không?"

Lộ Mãn khẽ nới lỏng vòng tay đang ôm cô.

"Gia Nhi, sau khi chúng ta thoát ra ngoài, anh sẽ thay đổi cách cư xử của mình."

Lộ Mãn hứa với cô: "Anh không thể làm ngơ trước tình cảm của em, cũng không thể nghĩ rằng sau khi cắt đứt là có thể đứng ngoài cuộc như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra——anh sẽ cùng em đối mặt. Nếu em không muốn rời xa chị gái em và anh, vậy thì chúng ta sẽ tìm một cách thức chung sống phù hợp."

"Giờ em mới vừa tròn mười tám tuổi, không ai biết sau này suy nghĩ của em sẽ thay đổi thế nào, anh không rõ và có lẽ em cũng không thể đoán được tương lai của mình sẽ ra sao. Vậy nên trước khi lòng em thay đổi, nếu em muốn ở bên anh chị thì anh chị sẽ luôn chào đón em."

"Giả sử em tìm được mối duyên chính thức và tình yêu đích thực của mình, chúng ta..."

"Anh ơi, anh coi thường em rồi."

Cố Gia Nhi lắc mạnh cái đầu: "Em đã nói là sẽ vĩnh viễn chỉ thích anh, vậy thì em sẽ làm được điều đó——ngay cả một Gia Nhi khác của anh còn làm được, cô ấy vẫn luôn không yêu đương không kết hôn nữa——anh còn sợ em sẽ thay lòng đổi dạ sao?"

"Haizz, như vậy thật sự là đang làm lỡ dở em rồi..." Lộ Mãn cảm nhận được quyết tâm kiên định của Cố Gia Nhi, trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu. Một cô gái đã quyết không lấy ai ngoài mình, chẳng phải là làm lỡ dở cả đời cô ấy sao?

"Anh không để ý đến em mới là làm lỡ dở em! Anh xa lánh em mới là làm lỡ dở em!"

Cố Gia Nhi kích động tuôn ra một tràng câu chữ: "Em chỉ cần cả đời ở bên anh thì cả đời này hoàn toàn không bị lỡ dở!"

Những lời quyết tâm sắt đá của cô nàng khiến Lộ Mãn thật sự cảm thấy tâm trạng phức tạp.

"Anh ơi, vậy em hỏi anh, giả sử nhé, em nói là giả sử!"

Cố Gia Nhi hỏi ngược lại: "Nếu đời này chị ấy không ở bên anh, anh sẽ tìm người khác để sống hết quãng đời còn lại sao? Hay là cô độc đến già?"

Lộ Mãn không chút do dự: "Không, nếu chị gái em không chấp nhận anh, anh cũng chắc chắn sẽ dùng hết thời gian còn lại để tiếp tục yêu em ấy..."

Cố Gia Nhi trưng ra vẻ mặt 'quả nhiên là vậy': "Anh xem anh xem! Vậy nên anh cũng hãy thông cảm cho em một chút đi chứ, em cũng là như vậy đó!! Nếu anh không đồng ý, em cũng sẽ vĩnh viễn tiếp tục yêu anh!"

Lộ Mãn cứng họng không nói nên lời.

Cố Gia Nhi áp vào ngực anh, lặng lẽ lắng nghe tiếng tim Lộ Mãn đập.

Dường như chưa bao giờ loạn nhịp đến thế.

Cứ như là của chính mình vậy.

“Anh ơi, anh có phải luôn nghĩ rằng em hoạt bát và hướng ngoại hơn Linh Y nên em có một vòng bạn bè rộng lớn và bạn bè nhiều vô kể đúng không...”

“Nhưng anh nhầm rồi. Thật ra mỗi ngày ngoài giờ học và làm việc, thỉnh thoảng chơi game cũng là vì công việc, thời gian còn lại em chỉ ngắm avatar Blog của anh và ngẩn ngơ nhìn khung chat của chúng ta thôi.”

Thế giới của em rất rộng lớn, rộng lớn đến mức có rất nhiều bạn bè và rất nhiều niềm vui.

Nhưng thế giới của em lại rất nhỏ bé, nhỏ bé đến mức ý nghĩa của cả thế giới này thật ra chỉ là anh thôi.

“Gia Nhi...” Giọng Lộ Mãn hơi khàn.

Cố Gia Nhi vùi khuôn mặt vào ngực Lộ Mãn, giọng nói vì thế mà có chút nghẹn ngào: “Anh ơi, em cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Biết rõ là không thể nhưng vẫn cố chấp, đó là sự chân thành lớn nhất của em dành cho tình cảm này.”

“Em không cầu một kết quả hoàn hảo, thậm chí cũng không cầu một quá trình tốt đẹp. Em chỉ muốn...kiếp trước của anh chúng ta dây dưa nửa đời, cuối cùng lại thành người dưng... Lần này...”

“Lần này.” Lộ Mãn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Cố Gia Nhi: “chúng ta đừng làm người dưng nữa.”

“Ừm ừm.” Cố Gia Nhi khẽ hừ mũi, ý nói đúng là như vậy.

“Vậy nên cái vấn đề đó của em, anh ơi, em không muốn ngay cả khi chúng ta đã cận kề cái chết một lần rồi mà vẫn không nghe được câu trả lời.”

Cố Gia Nhi vẫn còn bận tâm đến vấn đề quan trọng nhất đó, điều này sẽ ảnh hưởng đến quãng đời còn lại của cô.

“Nếu chúng ta có thể ra ngoài được thì em có thể quên đi câu trả lời của anh, anh cứ xem như em chưa từng hỏi bao giờ... Chỉ là lần này em muốn hỏi, từ nay về sau sẽ không hỏi nữa!”

Cố Gia Nhi nhắm mắt lại như thể sợ nghe thấy câu trả lời phủ định của Lộ Mãn.

Cô hít một hơi thật sâu, vô cùng trịnh trọng nói: “Lộ Mãn, anh không phải không yêu em mà là không được phép yêu em, nguyên nhân có và chỉ có Linh Y, đúng không?”

Thời gian chờ Lộ Mãn trả lời rõ ràng là cực kỳ ngắn ngủi, nhưng Cố Gia Nhi lại cảm thấy như đã trôi qua mấy thế kỷ.

“Gia Nhi.”

Giọng Lộ Mãn nghe như vừa trút bỏ được gánh nặng nào đó, lại dường như gánh thêm một tầng trách nhiệm.

“Không cần phải quên đi, cũng không cần xem như chưa từng nói và nghe gì cả.”

Giọng Lộ Mãn trở nên kiên định: “Sau khi thoát ra ngoài, những gì anh nói với em anh cũng sẽ nói thật với Linh Y.”

Chuyện về quãng đời còn lại, họ sẽ cùng nhau đối mặt.

“Đúng vậy, Gia Nhi. Anh không phải là không yêu em.”

Rắc rắc——rầm rầm——

Trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng vật nặng rơi vãi lộn xộn.

Có vẻ như có người đang dọn dẹp gạch đá vụn và đào xuống phía dưới.

“Anh ơi!” Cố Gia Nhi mừng rỡ nói: “Hình như có người đến rồi!”

Bên ngoài vọng vào một câu tiếng Trung lơ lớ mang theo giọng điệu tiếng Nhật: “Ê ê——có ai không——”

“Có người!!”

Cố Gia Nhi hét lên một tiếng, quá đỗi kích động đến mức cổ họng đau rát: “Khụ khụ...”

Lộ Mãn che miệng Cố Gia Nhi lại.

Trong ánh mắt khó hiểu của cô nàng, Lộ Mãn thong thả lấy ra một chiếc còi cứu sinh: “Chúng ta có trang bị chuyên nghiệp.”

Bíp——

Tiếng còi vang vọng.

...

Thời gian quay ngược lại vài giờ trước, trong nước.

“Linh Y, em sao vậy?”

Lăng Chi đang ăn cùng Cố Linh Y, cô lo lắng nhìn bạn thân đang bồn chồn bên cạnh: “Trông em không được khỏe.”

“Em cũng không biết nữa...”

Cố Linh Y ngẩn ngơ cúi đầu: “Chỉ là tự nhiên trong lòng khó chịu lắm, sợ lắm...”

Dường như là một loại linh cảm nào đó không thể nói rõ thành lời.

Cô hít mấy hơi để trấn tĩnh lại một chút.

"Có nên gọi cho tên giò heo không nhỉ?"

Giờ cô rất muốn nghe giọng Lộ Mãn, có lẽ sẽ khiến cô yên lòng hơn đôi chút.

"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không liên lạc được..."

"Tắt máy rồi sao? Hay là hết tiền?"

Cố Linh Y để lại lời nhắn cho Lộ Mãn trên QQ, ăn được mấy miếng cơm rồi uể oải đứng dậy và trở về căn hộ.

"Con bé ngốc, không biết đã liên lạc được với anh ấy chưa nữa... Haizz, tại con bé cố tình không giúp mình lấy hộ chiếu!"

Trong phòng ngủ, cô mở máy tính muốn xem Blog của em gái có cập nhật ảnh du lịch nào không.

Đồng thời cô cũng gọi điện cho em gái Gia Nhi.

"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không liên lạc được..."

"Ừm... Cả hai người họ đều không gọi được? Chuyện gì thế này!"

Tuy nhiên ngay lúc này, một tin tức trên trang chủ blog đập vào mắt Cố Linh Y.

Trên thanh thông báo tin nhắn chưa đọc, con số màu đỏ cũng điên cuồng tăng vọt từ số đơn vị lên 99+.

Điều này có nghĩa là ngay lúc này, quá nhiều bạn bè đang cùng lúc gửi tin nhắn cho cô.

Tiêu đề tin tức ngắn gọn nhưng lại khiến Cố Linh Y như bị giáng một đòn mạnh.

【Nhật Bản: Tỉnh Niigata bất ngờ xảy ra động đất 6.8 độ richter】

Bộp một tiếng.

Chiếc điện thoại của Cố Linh Y tuột khỏi tay và rơi xuống đất.