“Trùng sinh?”
Cố Gia Nhi nhất thời chưa kịp hiểu. Cô nghiêng nghiêng đầu và hỏi một cách không chắc chắn: “Có phải kiểu như trong game DNF dùng một đồng xu hồi sinh để sống lại không?”
Không biết tên giò heo đã đến nước này rồi sao tự dưng lại lái sang chuyện đó làm gì.
Đã "cận kề cái chết" rồi, sao anh ta không thể dỗ dành cô một chút chứ!
Cô đã bất chấp tất cả rồi, đã tỏ tình với tên xấu xa này rồi. Dù thế nào đi nữa, sau này có là “em vợ + em gái” có thể ở bên anh hay là “họ hàng” với mối quan hệ thế tục đi chăng nữa, cô vẫn sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn lặng lẽ yêu anh.
Lộ Mãn hơi ngạc nhiên vì cô nàng này dạo gần đây đang cày cuốc điên cuồng và liên tục trải nghiệm game DNF bản Hàn Quốc. Cố Linh Y cũng từng mách anh với chút trách móc rằng anh đã biến em gái thành cô nàng nghiện game.
“Cũng gần giống vậy nhỉ? Chính xác hơn thì nó giống như mấy cuốn tiểu thuyết mạng mà chị em đã đọc ấy, thể loại đô thị xuyên không về những năm tám mươi chín mươi để sống lại một lần nữa.”
Lộ Mãn vốn không mong Cố Gia Nhi có thể hiểu ngay lập tức, không ngờ cô lại gật đầu tỏ vẻ đã nắm bắt được.
“Linh Y còn khá thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết kiểu này nữa. Có một cuốn tên là 《Truyền Thuyết Trùng Sinh》, tác giả hình như tên là Chu gì đó em không nhớ rõ lắm, em thấy Linh Y đọc đi đọc lại mấy lần rồi.”
“Cuốn này chắc có thể coi là thủy tổ của thể loại văn học đô thị trùng sinh niên đại ấy nhỉ?”
Văn học trùng sinh đô thị thời này không nhiều, kém xa so với trào lưu bùng nổ như suối phun sau này.
Lộ Mãn gật đầu. Cô nàng hiểu được khái niệm cơ bản này thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều rồi.
“Gia Nhi, anh muốn kể cho em nghe một câu chuyện rất rất dài…”
……
……
Câu chuyện quả thực rất dài.
Kể từ năm 2006 ở kiếp trước cho đến khi trùng sinh vào năm 2022, riêng khoảng thời gian đã kéo dài đến mười sáu năm.
Những khúc mắc và quanh co trong tình cảm còn dài đằng đẵng hơn.
Mối tình đầu non nớt của Lộ Mãn và Cố Gia Nhi, tình yêu thời Đại học đầy giằng xé, đau khổ, nặng nề và khó khăn.
Áp lực từ hiện thực sau khi tốt nghiệp, sự chênh lệch gia cảnh giữa hai bên và sự ngăn cản từ ba mẹ Cố Gia Nhi.
Cô buông tay, anh gần như mất cả sinh mạng.
Lên Yên Kinh bôn ba, một mình phấn đấu, khởi nghiệp gian nan, vấp phải thất bại.
Rồi Cố Linh Y lấy cớ đi công tác và thăm bạn để đến tìm Lộ Mãn.
Một tia sáng chiếu rọi vào cuộc đời tuyệt vọng của anh.
Cố Linh Y thổ lộ nỗi lòng, tình ý dạt dào.
“Có yêu không?” “Yêu.”
“Yêu để cưới, có cưới không?” “Cưới!”
Cuộc sống chung khó khăn.
Tình yêu nảy nở mang đến sức mạnh để phấn đấu.
Cuộc sống dần tốt đẹp hơn.
Khi chuẩn bị kết hôn thì ba mẹ Cố Linh Y kịch liệt phản đối, cô em gái song sinh không thấu hiểu và nảy sinh ác cảm.
Quên đi gia đình ban đầu của cả hai, Lộ Mãn và Cố Linh Y cùng chia sẻ ngọt bùi cay đắng và nương tựa vào nhau.
“Em muốn có một căn nhà nhỏ rồi làm cô vợ trẻ của anh.”
Ba mẹ nhà họ Cố thất vọng tột độ, ba mẹ nhà họ Lộ cãi vã không ngừng.
Em gái Gia Nhi nhiều năm liền không liên lạc, em gái Tiểu Sương bỏ đi nước ngoài để trốn tránh tổn thương từ gia đình tan vỡ.
Cố Linh Y trở thành chủ biên, sau đó là phó tổng biên tập.
Lộ Mãn trở thành chủ hoạch định, sau đó là trưởng bộ phận rồi trở thành phó tổng giám đốc.
Cố Gia Nhi đến Yên Kinh, hai chị em hòa giải sau bao năm lạnh nhạt. Cố Gia Nhi và Lộ Mãn một lần nữa đối mặt với nhau…
……
Một câu chuyện rất rất dài.
Cố Gia Nhi lắng nghe vô cùng chăm chú.
Ban đầu Cố Gia Nhi còn tưởng Lộ Mãn muốn đánh lạc hướng cô, vì không muốn cô cứ "sống dở chết dở" lo lắng cho tính mạng cả hai nên mới bịa ra một câu chuyện để dỗ dành cô.
Thế nhưng càng nghe thì vẻ mặt Cố Gia Nhi càng lúc càng trở nên nghiêm túc.
Một tiếng, hai tiếng đồng hồ trôi qua...
Lộ Mãn thỉnh thoảng uống một ngụm nước rồi tiếp tục kể.
Cố Gia Nhi lặng lẽ lắng nghe.
Tâm trạng cô cũng theo đó mà lên xuống thất thường, cứ như thể rất dễ dàng nhập tâm vào "Gia Nhi" trước khi trùng sinh mà anh kể.
Cho đến khi Lộ Mãn kể rằng anh tỉnh dậy sau một giấc ngủ và nhìn thấy cô trong bộ đồng phục Trung học Phổ thông thì câu chuyện về tiền kiếp trước khi trùng sinh đã kết thúc. Phần sau là tất cả những gì họ đang cùng nhau trải qua ở hiện tại.
Cố Gia Nhi theo bản năng muốn xem giờ mới chợt nhớ ra điện thoại của mình đã tắt nguồn.
"Anh ơi, đồng hồ của anh——đã qua bao lâu rồi?"
Lộ Mãn cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay: "Hơn tám tiếng, sắp chín tiếng rồi."
Kể ròng rã tám tiếng đồng hồ.
"Gia Nhi, anh biết chuyện này nghe có vẻ quá hoang đường và cũng vượt quá nhận thức thông thường, nhưng mà..."
Cố Gia Nhi lại giơ bàn tay lên rồi khẽ chạm vào môi Lộ Mãn.
"Anh ơi."
Cố Gia Nhi lắc lắc đầu: "Anh đâu phải nhà văn, làm sao có thể một hơi bịa ra nhiều tình tiết như vậy được?"
Lộ Mãn ngẩn người một chút rồi hỏi lại Cố Gia Nhi: "Em không nghi ngờ sao?"
"Nghi ngờ chứ anh, dù sao thì cũng quá vô lý mà."
Cố Gia Nhi khẽ nhếch khóe môi: "Em có cách kiểm chứng của riêng mình——anh ơi, vừa nãy em đã cố tình ghi nhớ mấy chi tiết, bây giờ em sẽ kiểm tra ngược lại anh!"
"Câu hỏi đây! Anh nói Linh Y khoảng thời gian tốt nghiệp Đại học, bài hát của Miserable Faith mà chị ấy yêu thích nhất là bài nào?"
"《Tây Hồ》." Lộ Mãn trả lời ngay lập tức.
"Bài hát này hình như là lúc chúng ta học năm hai hay năm ba Đại học mới ra, anh có thể hát cho em nghe thử."
"Rẽ thuyền vào Tam Đàn, nước hồ vui đùa vỗ sóng, gió nhẹ chẳng đuổi kịp thuyền nhỏ——"
"Ừm... Nói sao đây nhỉ, đầu tiên là anh không có khiếu âm nhạc nên chắc chắn không thể tự mình sáng tác ra bài này——quả thật khá hay, cũng rất có ý cảnh."
Cố Gia Nhi nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nói: "Hơn nữa câu 'ngày đó, đêm đó' cứ lặp đi lặp lại ở cuối bài cũng rất giống phong cách của Miserable Faith."
Cô không cần tìm hiểu sự thật của những vấn đề đó, chỉ cần chú ý xem Lộ Mãn trả lời có nhất quán, nhanh và chuẩn xác hay không.
"Câu hỏi tiếp theo! Năm sau số huy chương vàng Olympic của Trung Quốc là bao nhiêu?"
"51 chiếc, mấy năm sau bị hủy 3 chiếc. Chủ yếu là tổng số huy chương rất dễ nhớ, 100 chiếc."
"Trả lời nhanh thế..." Cố Gia Nhi lẩm bẩm.
Những chi tiết nhỏ về con số như thế này nếu tự bịa chuyện thì rất khó nhớ rõ ràng, đặc biệt là mấy con số này Lộ Mãn đã kể trong vòng một tiếng đầu tiên, thế nhưng đã qua hơn nửa ngày rồi mà anh vẫn có thể nói ra ngay lập tức.
"Ba của chúng em, ừm ừm ừm...anh gọi ông ấy là đồng chí Lão Ngoan Cố nhỉ, sau này trong chuyện làm ăn tại sao lại lo lắng?"
"Xe điện năng lượng mới phát triển mạnh. Sau này ông ấy đã đầu tư rất nhiều vào việc kinh doanh dầu nhớt tổng hợp, kết quả là sau khi xe điện chiếm lĩnh thị trường thì không cần dùng đến dầu nhớt ô tô nữa."
Lộ Mãn nhún vai: "Ông ấy lo lắng về những dây chuyền sản xuất mở rộng này, sản phẩm không bán được nên bước tiếp theo có nên chuyển đổi hay không. À, sau này thì em sẽ quản lý việc kinh doanh của ba em nên cũng khiến em mệt mỏi không ít."
“Ưm...ừm...ừm... Vậy thì...cái xe của anh và Linh Y ở Yên Kinh là loại nào ấy nhỉ?”
“Porsche Panamera. Lúc mua bị ép chọn thêm phụ kiện, không chịu chi thêm tiền thì không mang xe về được, tốn hơn một trăm ba mươi vạn tệ.”
Lộ Mãn lại kể ra rất nhiều thông số kỹ thuật và những tính năng giải trí trên xe mà hiện tại chưa xuất hiện khiến Cố Gia Nhi nghe xong càng thấy đáng tin.
“Quá sức vô lý, làm sao có thể có chuyện như vậy được chứ...”
Vừa dứt lời, Cố Gia Nhi liền tự lắc đầu: “Nhưng mà nếu nói như vậy thì có rất nhiều chuyện lại trở nên hợp lý rồi.”
Cô bỗng có cảm giác bừng tỉnh và thông suốt.
“Anh chưa bao giờ mua xổ số và cũng không phải là fan cuồng nghiên cứu bóng đá, thế nhưng lại đoán trúng kết quả và thắng hơn hai triệu tệ tiền thưởng...”
“Từ kỳ nghỉ hè năm ngoái, không chỉ em mà ngay cả dì Tĩnh và Tiểu Sương đôi khi cũng thấy anh thay đổi rất rất nhiều. Anh không gọi dì Tĩnh là 'mẹ ơi' nữa mà gọi thẳng một tiếng 'mẹ', dì Tĩnh nói chuyện với chúng em còn thấy hơi buồn bã.”
“Rồi còn sự nghiệp gần đây của anh nữa. Tam Quốc Sát nè, Nông Trại Song Tử nè, dù em biết năng lực của anh rất giỏi nhưng quả thật cứ như có một bàn tay bất bại đang giúp anh vậy, phát triển đều rất thuận lợi.”
Và điều quan trọng nhất.
“Còn nữa...anh đã yêu chị ấy.”
Cố Gia Nhi lại cảm thấy hốc mắt nóng lên không kìm được, nước mắt như muốn thi nhau trào ra mà lấp đầy đôi mắt cô.
“Một điều mà em vẫn luôn không thể hiểu nổi, cũng là điều em vẫn luôn không dám hỏi anh, đó là——”
“Anh ơi, em tin rằng em rất hiểu anh. Với tính cách của anh sau khi chia tay em, làm sao anh có thể chủ động theo đuổi chị em được chứ...”
Giờ đây tất cả những điều này dường như đã có một câu trả lời thật sự.
“Vậy nên, anh...”
Cố Gia Nhi mặc cho nước mắt chảy dài, cô chăm chú nhìn Lộ Mãn và môi khẽ run: “Anh là vì 'một Gia Nhi khác' em chưa từng biết đến kia mà nghĩ rằng em chính là cô ấy sao?”
[Theo giải thích từ một topic trên Zhihu được Gemini tóm tắt, chủ hoạch định trong lĩnh vực thiết kế game là người chịu trách nhiệm chính về việc triển khai ý tưởng của người sản xuất thành hệ thống trò chơi cụ thể. Họ chịu trách nhiệm xây dựng lối chơi, thiết kế cơ chế và đảm bảo tính cân bằng của game]