Trùng sinh?
Trong mắt Cố Gia Nhi, dù cô bằng lòng tin tất cả những gì Lộ Mãn nói.
Thế nhưng cô lại không muốn hoàn toàn chấp nhận lập luận trong lời nói của Lộ Mãn.
“Anh ơi, đối với anh mà nói, có thể những ký ức này là thật. Hơn nữa theo dòng thời gian trôi đi từng chút một, ngày càng nhiều bằng chứng cũng đã chứng minh ‘kinh nghiệm trùng sinh’ của anh chẳng khác nào lời tiên tri vô cùng chính xác.”
Cố Gia Nhi lắc đầu: “Thế nhưng đối với em mà nói, hoàn toàn không giống chút nào.”
“Có lẽ anh cảm thấy mình đã sống qua hai lần, ký ức sâu sắc, khắc cốt ghi tâm. Lần đầu tiên thậm chí đã đến tuổi hơn ba mươi, bây giờ lại bắt đầu lại từ đầu một lần nữa.”
“Thế nhưng trong mắt em, thời gian và thế giới của em hoàn toàn không hề thay đổi. Kể cả anh cũng vậy, chỉ là trở nên hơi khác so với hồi nhỏ thôi, nhưng anh vẫn là anh.”
Cố Gia Nhi lại suy nghĩ kỹ càng một chút rồi nói: “Cho nên về mặt cảm xúc, em đặc biệt không thể chấp nhận được rằng anh là cái kiểu người như nhân vật chính nào đó, cả Trái Đất đều xoay quanh anh, cả thế giới sẽ vì anh mà lùi lại mười mấy năm——”
“Em càng cảm thấy khả năng cao hơn là anh đã nằm mơ một giấc mơ rất rất dài!”
Lộ Mãn hơi sững người. Từ ngày trùng sinh đến giờ anh chưa bao giờ nghĩ theo hướng này, bởi anh thực sự đã sống hai kiếp người. Thế nhưng trong góc nhìn của người ngoài như Cố Gia Nhi, mọi chuyện lại hiện ra theo một cách khác.
“Em cảm thấy anh chỉ là đã nằm một giấc mơ đặc biệt chân thật, mơ thấy một khả năng nào đó của tương lai mà liên tục trải nghiệm mười mấy năm.”
Cố Gia Nhi khá hài lòng với phân tích của mình, gật đầu nói: “Thế nhưng bây giờ rất nhiều chuyện đã thay đổi rồi mà! Đâu có khớp với trong giấc mơ của anh nữa. Trong mơ, trò chơi nông trại là do anh sao chép ý tưởng của người khác, A Khải học trưởng và Tam Quốc Sát cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta cả đời, thế nhưng bây giờ họ đều đã thành hiện thực vì anh đó thôi.”
“...Gia Nhi, em muốn nói gì...”
Cố Gia Nhi “hừ” một tiếng: “Ý của em là, cho dù anh có thể dự đoán một số chuyện trong tương lai, cho dù anh đã trải qua một vài giấc mơ sâu sắc, nhưng mà! Đối với những người khác như chúng em mà nói, những điều này đều vẫn chưa từng xảy ra, đương nhiên cũng sẽ không coi những chuyện này là khuôn vàng thước ngọc mà tin tưởng và công nhận!”
“Đặc biệt là mối quan hệ giữa người với người, và cả tình cảm nữa!”
“Ví dụ nè! Cố Gia Nhi trong giấc mơ của anh, những chuyện cô ấy đã làm... Anh ơi, bây giờ em muốn anh nhìn vào mắt em.”
Cố Gia Nhi vừa nói vừa tiến sát lại gần Lộ Mãn, gần đến mức hai người có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.
“Tất cả những gì đã xảy ra trong suốt một năm qua, từng chút từng chút một, từng li từng tí! Em trong giấc mơ của anh có từng làm vì anh không?”
“Em trong giấc mơ của anh và em đang ở ngay trước mắt anh bây giờ rốt cuộc còn giống nhau được mấy phần?”
“Anh ơi! Em vì anh mà đã rơi biết bao nhiêu nước mắt, em yêu anh đến mức nguyện ý trả giá tất cả mọi thứ của mình!”
“Anh ơi, anh nhìn em này. Đến bây giờ anh vẫn còn nghĩ rằng em là Cố Gia Nhi sau này sẽ làm tổn thương anh hay sao...”
Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi khiến Lộ Mãn lần đầu tiên cảm thấy việc đối mắt với cô nàng này là một chuyện khó khăn đến vậy.
Anh vô thức né tránh ánh mắt.
“Gia Nhi, những điều em nói anh cũng đã từng nghĩ tới.”
Lộ Mãn thở dài một hơi. Nếu không phải đã thẳng thắn thú nhận chuyện trùng sinh với Cố Gia Nhi, có lẽ anh cũng chẳng có cơ hội cùng cô sắp xếp lại nội tâm mình như vậy.
“Dù là ‘giấc mơ’ trong mắt em hay là trùng sinh trong mắt anh, chúng ta tạm thời không cần đào sâu. Nếu cứ nhất quyết phải nói thì hai loại suy đoán này về bản chất là cùng chung một đích đến. Ban đầu, suy nghĩ của anh thực sự rất đơn giản——những gì nên xảy ra trong tương lai khả năng cao sẽ xảy ra y nguyên không thay đổi.”
“Thế nên anh đã xem hai em, hai Gia Nhi, là cùng một người.”
Trước và sau khi trùng sinh, Cố Gia Nhi đều đã có dấu hiệu dây dưa trong mối quan hệ này từ thời Trung học Phổ thông, điều này là thật.
Vì vậy, đối với những gì Cố Gia Nhi đã làm trước khi trùng sinh, Lộ Mãn vẫn còn sợ hãi. Đương nhiên anh đã áp dụng những kinh nghiệm đó vào cuộc sống sau khi trùng sinh, lấy chúng làm kim chỉ nam để tránh vấp phải sai lầm.
“Nếu nói về yêu hận đan xen thì thực ra trước khi trùng sinh, anh đối với em đã không còn nhiều yêu hay hận nữa rồi.”
Lộ Mãn từ tốn trải lòng với cô: “Nếu là yêu thì tình cảm từ mối tình đầu yêu nhau cả một thời thanh xuân có lẽ thiên về hoài niệm và thương xót nhiều hơn.”
“Còn nếu là hận thì hồi mới đến Yên Kinh, anh thực sự hận em thấu xương——nói một cách ví von không phù hợp, so với Khải Thừa giờ đây sống dở chết dở thì anh còn suy sụp gấp trăm lần.”
Cố Gia Nhi cắn môi. Cô đại khái có thể hiểu được, Lưu Khải Thừa thầm yêu và bầu bạn hai năm với Cúc Tiểu Ngọc, yêu mà không có được còn đau lòng như dao cắt.
Lộ Mãn lúc đó bị “chính mình” giày vò xé nát bao nhiêu năm, dù giữa chừng cũng có lúc hòa quyện và tình ý quấn quýt nhưng cuộc tình này chắc chắn đã khiến anh kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Huống gì cô còn chọn từ bỏ, chia tay anh vào lúc Lộ Mãn suy sụp nhất.
“Nhưng mối hận này sau mười năm có Linh Y bên cạnh thực sự cũng đã nguôi ngoai rồi.”
Lộ Mãn nghĩ đến đây, mỉm cười nhẹ nhõm: “Anh chỉ đơn thuần coi em như em gái của vợ, một cô em vợ đã lâu không gặp. Lùi một vạn bước mà nói, nếu khi đó chúng ta không chia tay thì sau này Linh Y cũng sẽ không đuổi theo anh tới Yên Kinh và mạnh dạn theo đuổi tình yêu của bọn anh.”
Thời gian và tình yêu mới đủ sức xóa nhòa mọi thứ, ngoại trừ tình yêu đích thực.
Cố Gia Nhi bĩu môi, tiếp tục hỏi: “Vậy nên khi anh nhìn em anh không thấy em của hiện tại, mà là một cái bóng mười bảy mười tám tuổi của em và một cái bóng ba mươi mấy tuổi đã làm anh tan nát trong giấc mơ sao?”
“Cũng gần như vậy.”
Lộ Mãn thấy Cố Gia Nhi lập tức phồng má bèn giơ tay chọc nhẹ.
“Sau khi trùng sinh, một mặt anh coi em như một cô em gái nhỏ tuổi hơn nhiều, mặt khác trong lòng cũng cảnh giác, không thể đi vào vết xe đổ của kiếp trước. Quan trọng hơn, Linh Y là vợ anh và là ánh sáng vĩnh cửu trong cuộc đời anh. Sau khi trùng sinh, suy nghĩ duy nhất của anh là cùng em ấy nối lại tiền duyên và cố gắng tạo cho em ấy điều kiện sống cùng với môi trường gia đình tốt hơn.”
“Thế này thật không công bằng.”
Cố Gia Nhi gạt tay Lộ Mãn ra, nhíu mày lẩm bẩm: “Cô ấy... Món nợ mà Gia Nhi đó gây ra cho anh, tại sao lại bắt em phải trả chứ!”
Thế nên dù cô đã thay đổi và tình yêu dành cho Lộ Mãn cũng ngày càng lớn nhưng vẫn chẳng có ích gì.
Lộ Mãn luôn vạch ra một ranh giới cảnh giác với cô trong lòng, đồng thời trái tim anh cũng đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi người chị gái Linh Y trong mơ.
Anh và cô trừ chuyện yêu đương, mọi thứ khác đều có thể bàn bạc.
Chỉ có duy nhất "yêu" là không thể.
"Thật là không công bằng mà."
Cố Gia Nhi đau đớn bật khóc. Dù cô làm gì cũng vô dụng sao? Ngay cả khi cô đã yêu anh hơn cả sinh mạng của mình, chuyện trong "giấc mơ trùng sinh" tuyệt đối không thể xảy ra nữa cũng không được sao?
"Anh ơi, anh đừng hòng đổ hết tội lỗi lên đầu em của hiện tại!"
Cố Gia Nhi vô cùng không phục. Tình yêu của chị gái Linh Y trong mơ quả thực đáng ngưỡng mộ, nhưng Cố Gia Nhi tin chắc mình sẽ không bao giờ biến thành "một Gia Nhi khác" trong giấc mơ trùng sinh đó. Rõ ràng cô đang sửa chữa lỗi lầm và sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa, thế nhưng kết cục dường như đã được định sẵn từ đầu, cô hoàn toàn không có phần thắng...
Vậy nên làm sao cô có thể cam tâm!
"Lộ Tiểu Mãn!"
"Trước đây là em không biết trong lòng anh giấu bí mật này, vừa nặng nề vừa thầm kín... Nhưng giờ em biết rồi, nếu anh còn dám đánh đồng em với Gia Nhi kia nữa, em...em..."
Cố Gia Nhi càng nghĩ càng không phục, ngay lập tức muốn thị uy: "Em cắn chết anh!"
"Dừng dừng dừng lại..."
Lộ Mãn ôm chặt cô hơn một chút để ngăn cô nàng phí sức quẫy đạp lung tung: "Em nghe anh nói hết được không?"
"Anh còn muốn nói gì nữa!"
"Điều anh muốn nói là..."
Lộ Mãn chăm chú nhìn gương mặt trái xoan của Cố Gia Nhi đang ở ngay trước mắt, giọng điệu dịu lại: "Nhưng mà một năm sau khi trùng sinh này, khi ở bên em nhiều như vậy, suy nghĩ của anh về em cũng đã thay đổi rồi..."
