“Gia Nhi.”
Giọng Lộ Mãn khi nhấc máy khẽ run run.
Kể từ khi biết anh về trường mà cố tình không gặp mình, cô nàng này đã không còn gọi điện cho anh nữa.
Thậm chí cả tin nhắn cũng không gửi, những lần trao đổi hiếm hoi đều phải thông qua Cố Linh Y truyền lời.
Vậy mà vào giờ này cô lại đột nhiên gọi điện cho anh.
Lộ Mãn không kìm được mà nhớ lại chuyện Cố Gia Nhi bay đến Yên Kinh vào sinh nhật cô nàng nhưng lại hụt.
Lần này tuyệt đối đừng đến...
“Anh ơi!”
“Gia Nhi, em đang ở đâu!” Lộ Mãn vội vàng hỏi.
Trước sân cát trắng của khách sạn sân vườn cổ kính, Cố Gia Nhi ngồi trên bậc gỗ hiên nhà, hai chân đung đưa qua lại.
“Anh ơi, không ngờ anh đoán chuẩn đến vậy...”
Cố Gia Nhi vẫn còn ngạc nhiên vì tên giò heo đó lại có thể đoán ra ngay rằng cô đã đến tìm anh ta.
“Hi hi, anh đang ở khách sạn à?”
“Cố Gia Nhi!” Lộ Mãn đứng dậy rồi nhìn về phía chiếc taxi không xa: “Đừng nói với anh là em đã đến Nhật Bản rồi đấy nhé!”
“Anh ơi, giọng anh đáng sợ quá...”
Lộ Mãn hít sâu một hơi: “Em đang ở thành phố Kashiwazaki à?”
“Vâng, ngay tại khách sạn anh đang ở, anh...”
“Cố Gia Nhi em bị điên à!!”
Lộ Mãn chặn một chiếc taxi khiến tài xế giật mình thon thót. Vị khách trước mặt có vẻ mặt dữ tợn trông đáng sợ vô cùng, cứ như thể muốn nuốt chửng cả anh ta lẫn chiếc xe vậy.
Lộ Mãn ném một xấp tiền Yên Nhật lên bảng điều khiển trung tâm rồi lấy ra danh thiếp khách sạn chỉ cho tài xế và dùng tiếng Nhật và tiếng Anh bập bõm liên tục hối thúc: “Nhanh lên, nhanh nhất có thể!”
“Anh ơi...” Giọng Cố Gia Nhi nghe như đang khóc thút thít.
Vì sau khi Lộ Mãn trở về, cô lo sợ anh sẽ nói thẳng thừng là cắt đứt mọi chuyện với mình ngay trước mặt chị gái.
Thế nên nhân lúc anh chưa về nước, cô muốn đến tìm anh một lần để trải lòng nói chuyện.
Cố Gia Nhi cũng đã hỏi ý kiến của Cố Linh Y trước rồi. Chị gái cô dù lèm bèm không mấy tình nguyện nhưng vì không có hộ chiếu nên không thể đi cùng, đồng thời cũng sợ làm tổn thương cảm xúc của em gái.
Thế là cô ấy đã lập ước pháp tam chương với em gái: đi thì được, nhưng tuyệt đối không được lằng nhằng không rõ ràng với Lộ Mãn nữa, và phải báo cáo với chị bất cứ lúc nào.
Cô lại mang theo đầy ắp hy vọng và nỗi nhớ Lộ Mãn giống như lần sinh nhật mà bay đến bên anh.
Có những lời chỉ khi gặp mặt mới có ý nghĩa, đây là điều anh đã nói.
Và lần này cũng có thể là lần cuối cùng. Cố Gia Nhi nghĩ vậy.
Lần cuối cùng được ở bên anh.
“Lộ Mãn.” Cố Gia Nhi chỉ cảm thấy tim mình như vỡ vụn: “Đối với anh em đáng ghét đến vậy sao?”
Lần cuối cùng bất chấp tất cả nhưng lại đổi lấy cơn giận dữ đáng sợ nhất từ trước đến nay của anh.
Cố Gia Nhi ngồi ngây ra, đôi mắt hạnh vốn sáng ngời lại như thể đã mất đi tất cả ánh sáng.
Lộ Mãn vội vàng nhìn đồng hồ thấy đã qua mười giờ. Chỉ khoảng một khắc nữa là trận động đất ngoài khơi Chuetsu có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Lúc này anh cũng không còn gì để giấu giếm nữa nên nói thẳng vào trọng tâm.
“Anh xin lỗi, Gia Nhi. Anh không hề có ý trách em.”
“Ơ, anh ơi?”
“Gia Nhi, anh xin em, nghe anh này. Bây giờ em hãy cố gắng chạy ra ngoài, đến nơi trống trải và tránh xa các công trình kiến trúc ra! Tuyệt đối đừng ở lại trong sân!”
“Anh ơi, anh không lừa em đấy chứ?”
“Anh thề đây là sự thật.” Nếu không anh đã chẳng nổi giận với Cố Gia Nhi đến thế: “Gia Nhi, anh đang trên đường đến đó, chỉ vài phút nữa là tới rồi. Anh xin em, hãy làm theo lời anh nói, tuyệt đối tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì!”
Cố Gia Nhi rất muốn hỏi một câu tại sao anh lại chắc chắn đến vậy, chuyện này với tư cách là người bình thường làm sao có thể dự đoán được chứ.
Cô nhất thời hơi ngơ ngác, nhưng sự lo lắng sốt ruột của Lộ Mãn qua điện thoại thì không thể giả dối được.
Không chần chừ bao lâu, cô chọn tin tưởng Lộ Mãn vô điều kiện.
“Anh ơi, có nghiêm trọng lắm không ạ?”
“Ừ.” Giọng Lộ Mãn nghiêm trọng: “Gần 7 độ richter, chuyện từng xảy ra ở đây ba năm trước sẽ tái diễn một lần nữa.”
Anh lại sợ làm Cố Gia Nhi hoảng sợ nên vội vàng bổ sung: “Nhưng chủ yếu là hư hại công trình kiến trúc, chỉ cần mọi người tránh xa các công trình thì sẽ không có chuyện gì đâu!”
“Vâng. Anh ơi, em nghe lời anh.”
Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm vào những đứa trẻ trong nước đang đuổi bắt đùa giỡn trong sân.
Có giáo viên và phụ huynh đang tụ tập với vẻ mặt nặng nề, cầm điện thoại chỉ trỏ vào màn hình. Cố Gia Nhi loáng thoáng nghe thấy họ đang thắc mắc những câu như “Tin nhắn này là sao vậy?”, “Không thể nào đâu nhỉ?”.
“Anh cũng chú ý an toàn anh nhé!”
“Lát nữa gặp em, Gia Nhi. Đừng cúp máy! Giữ liên lạc nhé!”
Thế nhưng cuộc gọi chỉ duy trì được vài phút thì tín hiệu đột ngột bị ngắt.
Lộ Mãn gọi lại thì báo không có tín hiệu.
Tim anh thắt lại, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Không biết có phải là ảo giác do căng thẳng hay không mà trên mặt đường hình như có khói bốc lên, có vài chỗ còn sủi bọt khí nhỏ.
“Là điềm báo địa khí bất thường sao?”
Xe taxi tăng tốc hết cỡ đưa Lộ Mãn về khách sạn sân vườn.
Sau khi Lộ Mãn xuống xe liền kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Các khách trọ của khách sạn đang chen chúc đông đúc ở quảng trường trống bên ngoài sân vườn.
Trong khu nhà nghỉ sân vườn đang cuồn cuộn bốc lên ba cột khói đen đặc.
“Gia Nhi! Cố Gia Nhi!”
Lộ Mãn hướng về phía đám đông mà gọi lớn.
Giữa một đám trẻ con mũ đỏ bé tí tẹo thì bóng dáng Cố Gia Nhi đáng lẽ phải rất dễ nhận ra mới phải, thế nhưng Lộ Mãn liên tục nhìn quanh vẫn không tìm thấy Cố Gia Nhi.
“Anh trai ơi, anh có phải đang tìm một chị gái không ạ?”
Một bé gái khoảng năm sáu tuổi được mẹ bế trong lòng, bên cạnh còn có một bé y hệt, trông cũng là một cặp song sinh.
Bé bi bô nói với Lộ Mãn: “Vừa nãy là chị gái lớn đã cứu chúng em.”
“Chuyện gì vậy?” Lộ Mãn vội vàng hỏi mẹ của bé gái.
“Hai đứa nhà tôi bị sốt, vốn đang ở trong phòng y tế.”
Mẹ của hai bé gái song sinh vẫn còn sợ hãi nói: “Thì nghe thấy bên ngoài có người gọi chúng tôi chạy mau. Có người nói là nhận được tin nhắn cảnh báo động đất lớn từ đại sứ quán, cũng có người nói trong khách sạn có hóa chất nguy hiểm bị rò rỉ. Tóm lại là chạy mau, tất cả đều phải thoát ra khỏi khách sạn.”
“Lúc đó chúng tôi muốn đi nhưng lại bị nhân viên khách sạn chặn lại. Họ nói là có người cố ý đốt khói để gây ra hoảng loạn rồi bảo chúng tôi đừng hoảng sợ, cứ đứng yên tại chỗ chờ đợi là được rồi.”
Lộ Mãn giật nảy mình. Ba cột khói đen trước mắt kia chẳng lẽ là Cố Gia Nhi sợ đồng bào mình sơ tán không kịp và có người bị bỏ sót nên cô ấy cố tình châm lửa để dồn hết mọi người ra ngoài?
“Sau đó cô bé mà anh nói đã xông vào phá tung cửa phòng y tế và bảo chúng tôi mau chạy.”
“Cô ấy tóc dài, cao khoảng 1m68 phải không!”
“Ừm, đúng rồi!”
“Vậy cô ấy đâu rồi!”
“Người của khách sạn tìm đến nói là cô ấy đã kéo chuông báo động khắp nơi, còn dùng lá cây và dầu đốt lên tạo khói. Mấy người đồng hương chúng tôi muốn kéo cô ấy chạy cùng nhưng người của khách sạn nhất quyết không cho và muốn khống chế cô ấy lại.”
Gia Nhi vốn dĩ có thể làm xong tất cả rồi chạy ra, nhưng giờ cô ấy lại bị mắc kẹt bên trong!
Đầu óc Lộ Mãn bỗng chốc nóng bừng như bốc cháy.
“Khách sạn đã báo cảnh sát, cô ấy liền đóng cửa phòng y tế lại rồi đẩy ghế và giường ra chặn ngang cửa không cho bọn họ vào, cứ thế giằng co bên trong và bên ngoài. Nhân viên phục vụ cũng canh giữ bên ngoài phòng y tế không cho cô ấy đi——”
“Mẹ kiếp! Bọn chó chết!!” Lộ Mãn chửi tục một tiếng rồi không chút do dự dốc toàn lực chạy thẳng vào trong sân.
Cố Gia Nhi giờ không có gì bên mình, ý nghĩ duy nhất của Lộ Mãn là phải cứu cô ấy ra.
Tệ nhất...lỡ mà có chuyện gì, có chôn cũng phải chôn cùng nhau. Trên người anh có bao nhiêu vật tư khẩn cấp, càng có thể bầu bạn với Cố Gia Nhi trong không gian chật hẹp.
Bản thân mình yên tâm ở ngoài trời và liều mình đi tìm Cố Gia Nhi.
Đây căn bản không phải là một câu hỏi lựa chọn, đối với Lộ Mãn hoàn toàn không có cái lựa chọn đầu tiên kia.
Lộ Mãn xông vào khách sạn sân vườn và chạy như điên dọc hành lang.
“Gia Nhi, Gia Nhi!”
Ngay đúng lúc này.
Trời đất rung chuyển.
