Ngày 14 tháng 7.
Thành phố Kashiwazaki, huyện Niigata, Nhật Bản.
"Huyện" ở đảo quốc này thực ra tương đương với cấp hành chính tỉnh ở trong nước.
Lúc này, Lộ Mãn đang ngồi tại khu vực đọc sách của thư viện thành phố Kashiwazaki và cúi đầu xem các ghi chép lịch sử của toàn tỉnh cũng như toàn thành phố trong tay.
Năm 863, 1714, 1751, 1961, 1964, 2004... Nhìn khắp lượt, những ghi chép về "động đất" ở khu vực này cực kỳ dày đặc.
Khép trang sách lại, Lộ Mãn nhìn ra cảnh núi non sông nước bên ngoài bức tường kính.
Anh chụp vài tấm ảnh gửi cho Cố Linh Y và Lộ Tiểu Sương.
Đi công tác xa, việc báo cáo hàng ngày là không thể thiếu.
Mặc dù Cố Linh Y không ở bên cạnh anh nhưng những cuộc gọi video và tin nhắn QQ thường xuyên về việc Lộ Mãn ở khách sạn nào, đi những điểm tham quan nào, trên đường có chuyện gì thú vị, anh đều kể cho cô mọi chuyện dù lớn hay nhỏ về hành trình và những gì mình đã thấy.
Lý do đến Nhật Bản, Lộ Mãn luôn nói là để khảo sát thị trường vận hành game ở nước ngoài vì sau này Tam Quốc Sát và Nông Trại Song Tử đều sẽ ra mắt ở Nhật Bản, Hàn Quốc và Âu Mỹ, tiện thể đi du lịch giải khuây.
Nhưng trên thực tế anh không dừng chân lâu ở những nơi đông khách du lịch nổi tiếng như Tokyo, Kyoto, Osaka.
Mà mục tiêu rõ ràng là thẳng tiến đến khu vực phía Bắc miền Trung——tỉnh Niigata.
Bởi vì là một người trùng sinh, hiện tại chỉ có Lộ Mãn biết rằng——
Hai ngày sau, nơi đây sẽ xảy ra một trận động đất.
Sau khi Lộ Mãn trùng sinh trở về, những chi tiết ký ức của gần hai mươi năm trước anh không còn nhớ rõ lắm.
Tuy nhiên, sự kiện động đất lần này lại có dấu vết rõ ràng trong tâm trí anh.
Năm đó, anh và Cố Gia Nhi cùng nhau đi du lịch hè đã chọn Hỗ Thị để tham quan triển lãm Chinajoy lần thứ năm.
Triển lãm game mới tổ chức được vài lần nên phong cách còn khá phóng khoáng, các người mẫu showgirl được mời ai nấy đều ăn mặc mát mẻ vẫn khá nóng bỏng và nhiệt tình.
Lúc đó Lộ Mãn lên sân khấu tham gia một hoạt động tương tác, sau khi thắng liền bị hai người mẫu có vóc dáng nổi bật kéo lại chụp ảnh chung khiến Cố Gia Nhi ghen tuông vỡ cả chum giấm. Cô giận dỗi rất nhiều, Lộ Mãn trong suốt hành trình còn lại đều phải dỗ dành cô.
Anh nhớ rất rõ, chính là ngày thứ hai sau khi ChinaJoy năm 2007 kết thúc, tin tức về sự kiện động đất lớn ở khu vực Chuetsu ở tỉnh Niigata lập tức được lan truyền.
Mạnh 6.8 độ richter, tâm chấn nằm gần Kashiwazaki.
Và một năm sau đó, khi Lộ Mãn và bạn bè trò chuyện lúc thắp nến cầu nguyện và nhắc lại sự kiện này, anh đã tìm kiếm chi tiết một chút rồi còn bị những thông tin liên quan tìm được làm cho kinh ngạc.
Mặc dù mỗi khi cấp độ động đất tăng lên một bậc thì cường độ sẽ tăng lên 32 lần, nhưng sự kiện mạnh 6.8 độ này có số người chết mà phía Nhật Bản thông báo lại chưa đến mười người.
Cần biết rằng mặc dù khu vực đó của Nhật Bản quy mô dân số không lớn nhưng cũng có 2 triệu người thường trú. Có thể đạt được mức độ phòng hộ như vậy đã là rất mạnh rồi.
Mức độ ảnh hưởng của tin tức động đất đủ lớn nhưng xác suất thương vong lại cực nhỏ, vậy nên Lộ Mãn trước đó đã âm thầm lập một kế hoạch sơ bộ trong lòng——khi động đất xảy ra thì đến đây một chuyến.
Vậy thì anh với tư cách là "người sống sót" đã đích thân trải qua sự kiện động đất ở khu vực Chuetsu, sau khi trở về có thể rầm rộ tham gia vào một loại sự nghiệp công ích chuyên biệt để cống hiến một phần sức lực nhỏ bé của mình vì một vài việc mà lại không gây ra nghi ngờ hay phỏng đoán.
Rời khỏi thư viện, Lộ Mãn định đi khảo sát thực địa thêm một lần nữa. Hai ngày tới là thời gian vàng để chuẩn bị, cần phải chạy thử kỹ lưỡng tuyến đường di chuyển ngoài trời.
Ngày 16 tháng 7 năm 2007. Nhờ có mốc thời gian Chinajoy trong ký ức để đối chiếu nên Lộ Mãn chắc chắn mình không nhớ nhầm thời gian.
Thế nên hai ngày nay anh đã đi mua một chiếc balo đặc biệt và luôn mang theo bên mình, bên trong đựng đầy đồ ăn đóng hộp, nước, thuốc men và một số dụng cụ sinh tồn để phòng khi cần đến.
Đất nước Nhật Bản nằm trên vành đai đứt gãy địa chất, trong lịch sử thường xuyên xảy ra động đất. Thế nên họ đã đúc rút được nhiều kinh nghiệm, hệ thống phòng hộ hiện đại ngày càng phát triển.
Hơn nữa ba năm trước là năm 2004, tỉnh Niigata đã từng xảy ra một trận động đất 6.8 độ richter khiến cho hàng chục người chết và mất tích.
Lộ Mãn đi qua hai dãy phố đã thấy ba bảng tuyên truyền liên quan và một chiếc xe tuyên truyền kiến thức.
Anh gặp một đoàn học sinh Tiểu học trong nước đội mũ đỏ, khoảng hai lớp chưa đến một trăm người. Học sinh trong nước đã nghỉ hè nên họ đến đây theo đoàn tham quan học tập, được giáo viên và đại diện phụ huynh dẫn dắt đang xếp thành hai hàng để trải nghiệm xe tuyên truyền kiến thức.
"Lộ Mãn, trùng hợp quá!"
Thầy giáo dẫn đoàn vẫy tay chào Lộ Mãn. Họ ở cùng một khách sạn kiểu nhà cổ có sân vườn mấy ngày nên quen mặt nhau rồi.
Ở nước ngoài mà được vậy thì cũng coi như "tha hương ngộ cố tri", Lộ Mãn và họ coi như đã quen mặt nhau rồi.
"Khỏi phải nói, đồ của bọn quỷ này đúng là có nghề đấy."
Thầy giáo dẫn đoàn chỉ vào chiếc xe đang hoạt động: "Đây là một chiếc xe chuyên dụng, sau khi vào trong có thể mô phỏng cảm giác đứng không vững và lảo đảo khi động đất xảy ra."
Lộ Mãn trò chuyện phiếm với họ một lúc thì thoáng cái đã đến giờ ăn. Các thầy cô và phụ huynh nhiệt tình mời nên Lộ Mãn liền đi ăn trưa cùng.
"Thời gian xảy ra sự việc là khoảng mười giờ sáng ngày 17."
Lộ Mãn gắp thức ăn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn những búp măng non của Tổ quốc này, mặt khác trong đầu tính toán: "Đến lúc đó mình sẽ bắt chước phía Nhật Bản và đại sứ quán trong nước gửi thêm vài tin nhắn cảnh báo tránh nạn cho bọn trẻ."
Bởi vì trận động đất lần này trước khi trùng sinh, trong nước đã đưa tin không có đồng bào nào bị thương vong ở đây. Thêm nữa, chỉ là "bèo nước gặp nhau" nên Lộ Mãn không thể dồn quá nhiều sức lực vào đoàn tham quan học tập này, chỉ cần đưa ra những lời nhắc nhở cần thiết là đủ rồi.
Lúc này Cố Linh Y gửi ảnh bữa trưa của cô là món thịt dê xào hành, cá vược hấp và cơm bò hầm cà chua mà cô làm cùng em gái Cố Gia Nhi.
Lộ Mãn cũng chụp ảnh bữa ăn của mình với các món đặc trưng như cơm trà cá tráp, croquette cua kem, đậu phụ matcha.
【01】:(Thèm)
【01】:Trông siêu ngon luôn!
Lộ Mãn mỉm cười rồi không kìm được mà gọi điện thoại cho cô.
"Linh Y, vừa rồi nhân viên phục vụ ở đây còn hỏi anh tại sao lại chọn tỉnh Niigata không mấy nổi tiếng làm địa điểm du lịch đó."
"Anh nói là gạo Koshihikari ở đây rất nổi tiếng nên anh đến đây để nếm thử, nhà anh có một cô nàng một bữa có thể ăn hết hai bát cơm."
"Em không có!" Cố Linh Y lớn tiếng phản đối.
Lộ Mãn cười nói: "Nhân viên phục vụ nói nhìn vẻ mặt anh là biết anh rất yêu vợ mình. 'Anh và phu nhân nhất định rất hạnh phúc', đây là nguyên văn lời của nhân viên phục vụ đấy, anh không thêm mắm dặm muối đâu nhé."
Cố Linh Y "hừ" một tiếng nhưng lại không phản bác anh.
Một lát sau cô khẽ lẩm bẩm: “Hè này về nhà em nhất định sẽ trộm hộ chiếu! Rồi cùng anh đi khắp thế gian!”
“Được, đến lúc đó anh sẽ đền bù gấp đôi tất cả những món ngon còn nợ em.”
Trước những việc lớn, đặc biệt là những việc trọng đại liên quan đến an toàn tính mạng, Lộ Mãn cũng không tránh khỏi chút căng thẳng và lo lắng. Anh không kìm được mà buột miệng: “Linh Y, anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh!” Cố Linh Y lập tức đáp lời.
Sau đó cô nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Có phải ở Nhật Bản anh cũng gặp khó khăn rồi không?”
“Không sao đâu.” Lộ Mãn thở phào nhẹ nhõm: “Có bạn học Linh Y làm bạn gái anh, dù cách xa ngàn sông vạn núi cũng có thể cho anh vô vàn dũng khí và sức mạnh.”
“Cố lên! Cố lên! Mãi mãi tin tưởng anh và ủng hộ anh!”
Cúp điện thoại, Lộ Mãn theo bản năng nhìn lại lịch trên điện thoại.
“Còn hai ngày nữa… Mười sáu tháng bảy…”
Hy vọng mọi việc bình an thuận lợi.
…
…
Ngày 16 tháng 7, trời quang mây tạnh.
Lộ Mãn căn chuẩn thời gian, sau khi tham quan dây chuyền sản xuất của thương hiệu rượu quốc lễ 'Koshi no Homare' tại nhà máy của Công ty Cổ phần Harashuzou, anh liền di chuyển tới Bảo tàng Thiết bị Giáo dục Thành phố Kashiwazaki cách đó không xa.
Gần bảo tàng có Hội trường dân cư Midorigaoka là địa điểm sơ tán khẩn cấp của thành phố Kashiwazaki.
Hai địa điểm này vừa hay, nhà máy rượu sau thảm họa thì đổ nát tan hoang khi nói đến khiến người ta kinh hãi, còn nơi trú ẩn có hệ số an toàn cao thì có thể giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất.
Mọi việc diễn ra theo kế hoạch. Sau khi về nước, hình tượng của Lộ Mãn sẽ được xây dựng thành——
Một thiếu gia trẻ tuổi tài năng bởi vì khi du lịch nước ngoài vô tình gặp phải “động đất”, dù là “kinh hồn bất định” hay là “đại nạn bất tử”, tóm lại sau đó anh ta sẽ gần như ám ảnh mà đầu tư rất nhiều tiền bạc và công sức vào một loại hình sự nghiệp phòng hộ nào đó.
Danh chính ngôn thuận rất quan trọng.
“Mọi việc diễn ra theo kế hoạch.”
Lộ Mãn chắp tay ra phía sau vỗ vỗ chiếc balo trên lưng chứa đầy vật tư bên trong.
Ngay cả trên người cũng đã mặc một chiếc áo gile chiến thuật, mỗi túi đều nhét ít nhiều vật dụng khẩn cấp.
Chuẩn bị đầy đủ, vạn sự đã sẵn sàng.
Chỉ chờ khoảnh khắc đó đến.
Gần mười giờ rồi.
Lộ Mãn ngồi trên bãi cỏ nhưng lòng vẫn không yên.
“Chắc là không sao đâu. Hai triệu người mà chỉ chết số ít, xác suất này còn thấp hơn cả trúng số…”
Lộ Mãn vừa nói thì muốn tự tát mình một cái.
Lời này không nên nói, vé số giá trị lớn anh đâu phải chưa từng trúng…
Kim đồng hồ tích tắc từng giây, Lộ Mãn mơ hồ lại có một dự cảm bất an càng lúc càng rõ rệt.
“Có chuyện gì vậy?” Lộ Mãn nhíu mày: “Sao hôm nay mình lại không kiên nhẫn được thế này?”
Lúc này mí mắt phải của anh cũng giật giật.
Lộ Mãn giơ tay cố gắng giữ mí mắt.
“Mê tín dị đoan, mê tín dị đoan.”
Dưới làn gió nhẹ thổi, Lộ Mãn cố gắng trấn tĩnh lại và cảm nhận xung quanh.
Dường như không cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng như thể mặt đất đang tích tụ cơn giận.
Trước mắt người đi lại tấp nập, mọi thứ đều trật tự.
Trên không có hai con chim bay qua, không có dấu hiệu bay thấp bất an.
Cúi đầu nhìn xuống, đàn kiến trên mặt đất thì hỗn loạn nhưng dường như cũng chỉ vì chúng phát hiện ra mấy hạt đường vụn mà thôi.
Reng reng——
Reng reng——
Tiếng chuông điện thoại vang lên nghe càng chói tai hơn trong không khí căng thẳng.
Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến, đồng tử Lộ Mãn co rút lại.
“Gia Nhi?!”
Tay anh hơi run.
Trong khoảnh khắc ấy, Lộ Mãn thậm chí còn không dám nghe điện thoại.
Với sự hiểu biết của anh về Cố Gia Nhi cùng những hành động tương tự mà Cố Gia Nhi từng làm...
“Không thể nào... Chẳng lẽ cô nàng này... Ôi trời ơi! Ngàn vạn lần đừng mà!”
[Ở đây là Niigata-ken (新潟県) với chữ "ken" tuy mang nghĩa là huyện nhưng trên đơn vị hành chính là cấp tỉnh, phân biệt với Niigata-shi (新潟市) là thành phố Niigata tương đương cấp huyện. Dịch theo nghĩa gốc để thể hiện lời giải thích của tác giả ở câu tiếp theo, kể từ sau đây sẽ dịch thành tỉnh Niigata] [Tha hương ngộ cố tri nghĩa là xa quê hương nhưng vẫn gặp người quen]