Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 505: Lại nhận nhầm

Kỳ nghỉ lễ mùng một tháng năm đã đến.

"Linh Y, em đã nhờ dì Phùng gửi Đạo Đạo ở nhà dì ấy rồi, lát nữa chị mang Đạo Đạo qua đó nhé."

Cố Gia Nhi ném chìa khóa xe cho cô.

"Em không tự lái xe mang qua được à?" Cố Linh Y nói với giọng đầy vẻ phản đối.

"Hì hì, chị vẫn chưa dám lái xe à? Cố Linh Y, đồ ngốc."

"Chị không có!" Cố Linh Y lý nhí phản bác. Nhưng bị nói đúng phóc rồi, cô đúng là không dám thật…

May mà vẫn có thể gọi người giúp.

Cố Linh Y gửi tin nhắn cho Lộ Mãn bảo anh mười phút nữa đưa cô đến khu nhà ở của Đại học Sư phạm.

Có thêm bạn trai nên nhiều việc cũng tiện hơn hẳn.

Quan trọng là cái tên này làm chân sai vặt mà vẫn vui vẻ. Bất kể làm gì, chỉ cần được gặp nhau và ở bên nhau là tâm trạng đã vui cực kỳ rồi.

Thì ra yêu đương lại say mê đến vậy. Cố Linh Y nghĩ thầm.

Đợi Lộ Mãn lái xe dừng dưới lầu, Cố Linh Y vừa định xỏ giày xuống thì trùng hợp là lại nhận được điện thoại của Văn Nghệ.

"Alo, mẹ ạ~"

"Vâng vâng, con đã nói rồi mà. Chúng con leo xong núi Thái Sơn là về nhà luôn, không đi đâu khác nữa đâu ạ."

"Ôi không có đâu mà, mẹ ơi con không có chê mẹ lải nhải đâu…"

Cố Linh Y đành chịu. Mẹ cô đã dặn dò thì không ngừng lại được, bên cạnh còn có tiếng ba nên chắc lát nữa cũng sẽ không yên tâm mà lải nhải thêm vài câu.

Cô ra hiệu bằng khẩu hình với em gái mình, ý bảo cô bé xách lồng Đạo Đạo xuống lầu đi, đừng để tên giò heo kia đợi sốt ruột.

Cố Gia Nhi và chị gái tâm đầu ý hợp liền lập tức hiểu ra, cô nhanh chóng đi đến bên Cố Linh Y và xỏ đôi giày chị gái lấy từ tủ giày ra rồi mở cửa xuống lầu.

Cố Linh Y nhìn thoáng qua bóng lưng em gái Gia Nhi, ánh mắt cô di chuyển xuống dưới rồi tập trung vào gót giày của em gái.

"Em ấy đi nhầm giày của mình rồi…" Cố Linh Y nghĩ thầm: "Cái tên đáng ghét đó sẽ không vì đôi giày mà lại nhận nhầm lần nữa chứ…"

Cố Gia Nhi chạy vọt ra khỏi thang máy, vừa nhìn đã thấy Lộ Mãn đang đợi ở cửa cầu thang.

Cái tên này đang chăm chú nhìn màn hình điện thoại và gõ chữ trả lời tin nhắn.

Cố Gia Nhi sắp xếp lại tâm trạng rồi chạy lon ton đến trước mặt anh và đặt lồng mèo xuống chân anh.

"Meo~"

Lộ Mãn đang cúi đầu liền thấy trong tầm mắt mình có một cái đầu mèo khoang bò sữa rúc vào cách lồng mà kêu meo meo với anh.

Lại còn có một đôi giày thể thao màu trắng kem, dây giày được anh cố ý thắt theo kiểu cái nơ.

Kết hợp với tin nhắn Cố Linh Y vừa gửi, Lộ Mãn không nghĩ nhiều mà đưa tay ra nắm lấy vuốt của cô nàng.

"Lồng và túi đưa đây cho anh."

Lộ Mãn nhấc lồng Đạo Đạo lên. Trong lúc Cố Gia Nhi còn đang ngây người, anh lại tháo chiếc balo cô đang đeo xuống mà đổi sang mình đeo, bên trong là thức ăn mèo và đồ chơi của Đạo Đạo.

Anh nắm chặt vuốt của Cố Gia Nhi, mắt không rời màn hình điện thoại mà cắm đầu đi về phía chiếc xe hơi Nissan.

Cố Gia Nhi đứng sững nhìn bàn tay hai người đang nắm.

Sống mũi cô hơi cay.

Lộ Mãn ngồi vào ghế lái và nói: "Lăng Chi không dám lái chiếc xe Mercedes về nhà vì sợ ba mẹ mắng chết cô ấy mất. Thế nên sau khi về nhà tạm thời vẫn phải đổi xe với cô ấy, vậy thì đến lượt anh đau đầu rồi——mẹ chồng em mà biết anh dám bỏ ra gần bảy mươi vạn mua một chiếc xe, lại còn chưa từng nói trước với bà ấy một tiếng nào, chắc phải cầm cây phơi đồ đuổi đánh anh mất."

"Mẹ chồng em..." Cố Gia Nhi khẽ cụp mắt xuống. Câu này là nói với chị gái Linh Y của mình.

Đúng lúc này, Lộ Mãn bỗng nhiên ghé sát lại.

Khiến cả người Cố Gia Nhi lập tức căng cứng.

"Anh ấy định làm gì? Hôn mình sao, hay là mấy chuyện...sắc sắc khác?"

Cố Gia Nhi nhất thời luống cuống, nhưng theo bản năng lại hoàn toàn không nghĩ đến việc né tránh.

Thế nhưng Lộ Mãn chỉ là kéo dây an toàn ở ghế phụ lái bên cô và giúp cô thắt lại.

"Em..." Lộ Mãn liếc nhìn khuôn mặt cô nàng rồi chợt sững sờ.

Cố Gia Nhi cắn môi: "Đi thôi..."

"À, được."

Lộ Mãn vội ngồi thẳng lại và nắm chặt vô lăng.

"À... Gia Nhi, sao chị em không xuống?"

Cố Gia Nhi thầm nghĩ giờ thì anh ta mới nhận ra.

"Mẹ vừa hay gọi điện cho Linh Y, nhất thời chưa nói chuyện xong được đâu."

Cố Gia Nhi khẽ giải thích. Cô hơi lo lắng anh ta sẽ hiểu lầm là cô cố ý giả vờ làm chị gái.

Lộ Mãn ho khan một tiếng: "Em đi giày của chị em, vừa nãy anh không ngẩng đầu lên nên chỉ nhìn thấy giày thôi, vậy nên...khụ khụ."

Cố Gia Nhi liếc xéo anh: "Đến người còn không phân biệt được, làm sao mà nhớ chính xác giày là của ai chứ..."

"À thì, cách buộc dây giày của Linh Y khác."

Lộ Mãn vừa dứt lời thì Cố Gia Nhi liền cúi đầu nhìn thử.

Cô nhìn kỹ hai lần mới phát hiện đôi giày mình đang đi hình như thật sự có chút khác biệt ở phần dây buộc.

"Anh ơi...anh đúng là có chiêu thật đấy..."

"Vừa nãy anh không ngẩng đầu lên, nếu nhìn toàn thân hoặc mặt thì giờ đã không nhận nhầm rồi." Lộ Mãn nhìn thẳng về phía trước nói.

Cố Gia Nhi há miệng. Điều đầu tiên cô muốn nói là dù chỉ nhìn chân thôi thì cũng phải phân biệt được hai chị em song sinh bọn họ chứ!

Nhưng yêu cầu này hình như hơi quá đáng, ngay cả cô cũng thấy có chút vô lý và hơn nữa nghe cũng kỳ lạ...

Cố Gia Nhi ngẩn ngơ một lúc trên ghế phụ lái rồi mới chợt nghĩ: nếu là trước đây tên khốn này mà nhận nhầm hai chị em họ thì cô nhất định sẽ tức điên lên.

Thế nhưng bây giờ...

Trong lòng cô lại có chút may mắn vì anh đã nhận nhầm...

Không được, sao mình lại có những suy nghĩ không lành mạnh thế này?! Cố Gia Nhi vội lắc đầu.

"Không thể như vậy được!"

Cô và chị gái cùng Lộ Mãn hòa giải vốn dĩ là ôm hai hy vọng. Một là dần dần buông bỏ Lộ Mãn và trở nên không còn cảm giác gì với anh ta. Hai là chị gái và anh chia tay, chuyện sau này tính sau.

Tâm trạng Cố Gia Nhi rối bời, bởi vì vừa nãy Lộ Mãn đã nhận nhầm cô là Cố Linh Y và nắm tay cô nên những suy nghĩ phức tạp lại quấn lấy nhau.

"Mình đang tự lừa dối bản thân sao?"

Hy vọng thứ hai mong chị gái và Lộ Mãn chia tay, thực ra nghĩ sâu xa thì rõ ràng là vì cô vẫn chưa thể buông bỏ anh ta nên mới có những suy nghĩ lệch lạc đó.

Thế nên chỉ cần nghĩ đến hy vọng thứ hai thì hy vọng thứ nhất sẽ rất khó thực hiện. Không còn cảm giác gì với anh nữa, nói thì nghe có vẻ nhẹ nhàng và lý trí như thế...

Nhưng chỉ cần để anh nắm tay như vậy thôi là cô đã không thể kiềm chế được rồi...

Hai người im lặng đến nhà dì Phùng Văn Thu rồi gửi chú mèo khoang bò sữa ở đó.

Vị trưởng bối hiền lành này vẫn còn nghĩ rằng hai người trước mặt đang từ yêu sớm chuyển sang giai đoạn yêu đương chính thức ở Đại học nên nhiệt tình mời họ ngồi lại uống chén trà rồi hãy đi.

Sau nửa tiếng, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi trở về căn hộ để tập hợp với Cố Linh Y và Lăng Chi, sau đó chia làm hai xe cùng đi đến núi Thái Sơn ở thành phố Đại Nhạc.

...

“Leo núi đêm hay leo núi ngày?”

Lăng Chi lái chiếc Mercedes phóng nhanh trên đường cao tốc.

Hai chị em song sinh ngồi ghế sau lại vì những bất đồng thường ngày mà cãi nhau chí chóe.

“Leo núi đêm!” Cố Gia Nhi nói với giọng điệu không cho phép bàn cãi: “Sau khi đến nơi thì chúng ta có thể ăn uống no say đặc sản ở trung tâm thành phố, rồi khoảng mười hoặc mười một giờ đêm thì bắt đầu leo lên từ Hồng Môn.”

Cái cô nàng nhắm đến là bí kíp leo núi đêm đang cực hot trên mạng.

“Leo chừng ba đến năm tiếng tới Nam Thiên Môn và Ngọc Hoàng Đỉnh trên đỉnh núi là vừa kịp ngắm bình minh trên núi Thái Sơn.”

“Hay là leo ban ngày đi!”

Cố Linh Y giữ vững ý kiến phản đối: “Leo đêm chắc mệt lắm đó, với lại không đi cáp treo lên được. Nếu chọn ban ngày thì chúng ta có thể từ từ mà đi...”