Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 507: Một trái một phải

Lộ Mãn đeo trên lưng hai chiếc bình nước nhỏ, một màu hồng phấn, một màu vàng nhạt, nổi bật vô cùng trong màn đêm mờ ảo.

Ít nhất là không ít khách leo núi đi ngang qua trước đó đều không để ý Cố Linh Y và Cố Gia Nhi là chị em song sinh, giờ đây thấy một người đàn ông to lớn đeo hai chiếc bình nước của con gái thì ánh mắt đổ dồn về phía này mới càng lúc càng nhiều.

"Lộ Mãn, tôi thấy nếu không có cậu thì hai cô nàng này đã quay đầu về nhà rồi, đến vé cũng chẳng muốn mua ấy."

Lăng Chi trêu chọc Lộ Mãn: "Hay là cậu làm người tốt cho trót đi, Linh Y chẳng phải muốn leo ban ngày sao?"

"Tối nay Gia Nhi và bọn tôi lên trước, cậu đi theo rồi xuống núi. Đợi đến ban ngày lại cùng Linh Y leo lên leo xuống một chuyến nữa."

"Bạn học Lăng Chi, cậu muốn tôi chết thì cứ nói thẳng ra." Lộ Mãn mặt mày đen kịt.

"Phụt ha ha ha——"

Cái ý tưởng "độc ác" của cô bạn thân khiến hai chị em song sinh cười không ngớt.

Cố Linh Y còn tiện thể lườm Lộ Mãn một cái. Ai bảo anh ta cứ dây dưa không dứt với em gái song sinh của mình chứ, có giỏi thì leo núi hai lần thật đi…

Từ Vạn Tiên Lâu đến Trung Thiên Môn ở lưng chừng núi là đoạn đầu của hành trình leo núi Thái Sơn nên bậc thang khá thoai thoải, lại đúng vào dịp nghỉ lễ nên trên đường có rất nhiều học sinh cùng leo núi.

Lúc mới bắt đầu leo núi ai nấy đều hăng hái nhất, dọc đường có những nhóm nhỏ vừa leo vừa hát, có những cặp đôi nhiệt tình giúp đỡ người trung niên lớn tuổi chỉ đường, lại có cả những nam sinh viên Đại học "nhồi nhét" kiến thức cấp tốc vào bụng rồi đứng trước điểm tham quan thao thao bất tuyệt giảng giải cho các cô gái đi cùng.

"Được rồi, trên suốt chặng đường này hướng dẫn viên, thuyết minh viên và tổ tạo không khí đều đủ cả rồi."

Cố Linh Y áp sát Lộ Mãn, đôi mắt hạnh tròn xoe tò mò chớp chớp. Cùng dòng người tấp nập leo núi trong màn đêm nhập nhoạng, xung quanh ngoài đủ loại du khách còn có rất nhiều người cùng lứa tuổi.

Tuy thấy lạ lẫm khiến cô vốn có chút không quen, nhưng có Lộ Mãn đi cùng thì cô cảm thấy một sự an toàn không ngừng tuôn chảy đang truyền từ cơ thể rộng lớn ấm áp của tên giò heo phía trước sang cho cô.

Dừng chân một lát trước Tứ Hoè Thụ, có một nam sinh viên Đại học đang thao thao bất tuyệt đóng vai người thuyết minh lịch sử nên hai chị em song sinh vểnh tai lắng nghe. Ánh mắt liếc ngang của chàng trai quét qua thấy hai cô gái xinh đẹp mặc trang phục giống hệt nhau, chỉ nhìn rõ đường nét khuôn mặt thôi đã đủ khiến anh ta kinh ngạc rồi.

Áo khoác gió màu hồng phấn nhạt, quần thể thao công sở màu xanh lam đậm. Hai chị em song sinh tối nay cố ý mặc giống nhau.

Chàng trai lắp bắp hai tiếng trong lúc thuyết minh. Sau khi kết thúc đơn giản thì anh ta nhảy xuống bệ đá, vẻ mặt lo lắng đi về phía hai chị em song sinh.

Cố Linh Y liền căng thẳng, dù còn cách khá xa nhưng "vèo" một cái đã lao nhanh trở về bên cạnh Lộ Mãn mà ôm chặt lấy cánh tay anh.

"Ơ..." Chàng trai ngượng ngùng gãi đầu rồi bỏ cuộc quay đi.

Còn một chàng trai khác bên cạnh nhìn thấy cơ hội lại muốn mon men đến gần.

Suy nghĩ của anh ta khá rõ ràng: ở đây có một cặp chị em song sinh nhưng lại chỉ có một người bạn trai đi cùng.

Vậy chẳng phải là nhất định sẽ có một cô gái bị lẻ loi sao?

Cố Gia Nhi nhận ra có người đang tiến về phía mình thì cũng lập tức phóng "vèo" một cái, chạy vội đến bên cạnh Lộ Mãn và ôm chặt lấy cánh tay còn lại của anh.

"Trời đất quỷ thần ơi!" Chàng trai đang đi nửa đường suýt nữa lòi cả mắt ra: "Tình huống gì đây!"

Lộ Mãn nhìn sang hai bên: "Kéo anh muốn đứng không vững rồi nè, nghỉ ngơi xong chúng ta lại đi tiếp nhé?"

"Ồ..." Cố Linh Y ngượng ngùng buông tay anh ra trước rồi nhìn thẳng vào cô em gái mình.

Cố Gia Nhi cũng lưu luyến từ từ buông ra: "Làm lá chắn một chút thôi mà..."

Bốn người tiếp tục leo lên các bậc thang. Đi được một đoạn không lâu, Lộ Mãn dường như vẫn còn loáng thoáng nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của mấy chàng trai.

"Không, tại sao lại là hắn chứ!"

"Còn thiên lý không? Còn vương pháp không!"

"A a a tôi không thể chấp nhận được!"

...

Sau khi đi bộ tổng cộng hơn hai tiếng đồng hồ thì Lộ Mãn trải bản đồ ra: "Phía trước chính là Trung Thiên Môn rồi. Đây là lưng chừng núi để nghỉ ngơi và trung chuyển, cáp treo lên núi và xe buýt xuống núi cùng nhiều nhà hàng siêu thị đều ở đây cả."

"Đội thực hành khắc đá vách núi của hệ Trung Văn bọn anh đang đợi chúng ta ở phía trước đó."

Hai chị em song sinh đồng thời "ồ" một tiếng nhạt nhẽo.

"Sắp gặp được Tô học tỷ rồi, Lộ Mãn anh có phải đang vui lắm không?" Cố Linh Y nói với giọng đầy mùi giấm chua.

Cố Gia Nhi cũng không nhịn được hùa theo: "Tô học tỷ đúng là rất xinh đẹp. Có đại mỹ nhân cùng leo núi, chỉ nghĩ thôi cũng thấy đã mắt rồi——"

"Nói về xinh đẹp hay đã mắt thì còn ai có thể sánh bằng các em chứ?"

Lộ Mãn dứt khoát lắc đầu: "Không hề có chuyện đó được. Người xinh đẹp nhất đã ở ngay bên cạnh rồi, ánh mắt anh còn không thể rời đi được thì hoàn toàn không thể chứa thêm bất kỳ ai khác đâu."

Cố Linh Y khẽ hừ một tiếng. Mặc dù biết đó là lời ngon tiếng ngọt anh buột miệng nói ra nhưng vẫn thấy rất hài lòng, tâm trạng tốt hơn rất nhiều.

Yêu đương quả nhiên khiến người ta mê mẩn.

"Các em?" Lăng Chi bắt được điểm không đúng lắm trong lời nói của Lộ Mãn: "Đã mắt, anh...các em?"

"Trông giống hệt nhau nên khen một người cũng coi như khen cả hai, khen hai người cũng coi như khen một người." Lộ Mãn lập tức nói.

Lăng Chi khinh bỉ liếc xéo anh một cái.

Lộ Mãn dựa theo mô tả vị trí Tô Nhật Gia gửi qua QQ đã hội quân với đội của Khoa Văn ở một khoảng đất trống phía sau Trung Thiên Môn.

"Học tỷ, xin lỗi đã để chị đợi lâu."

"Lộ Mãn, bên này, bên này!"

Tô Nhật Gia mặc áo chống nắng bó sát có mũ màu trắng, bên dưới là quần yoga màu đen tôn lên đường cong cơ thể mềm mại và quyến rũ.

Hai chị em song sinh lập tức như đối mặt với kẻ địch mạnh.

"Mấy đứa nghỉ thêm chút nữa đi."

Giọng Tô Nhật Gia trong trẻo nhẹ nhàng gọi bốn người vừa đến ngồi lại gần: "Dù sao thì leo lên đỉnh cũng là để ngắm mặt trời mọc, đến sớm cũng phải đợi nên càng leo muộn càng tốt. Đến Thập Bát Bàn chúng ta sẽ từ từ leo."

Đội của Khoa Văn có tám người, năm nữ ba nam. Tô Nhật Gia lần lượt giới thiệu: "Lộ Mãn học đệ, chắc không cần chị nói nhiều đâu nhỉ, cậu ấy là người nổi tiếng của khoa chúng ta đó."

Đến lượt Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, Tô Nhật Gia cầu cứu Lộ Mãn: "Cặp song sinh học muội này chị thật sự không phân biệt được, phải nhờ vào em rồi."

Thật ra không cần giới thiệu, sinh viên Đại học Sư phạm Tân Hải hiếm có ai không biết hai chị em họ.

"Đây chẳng phải là cặp song sinh học muội của Khoa Báo chí đã cầm bảng hiệu vào sân trong đại hội thể thao sao?"

"Cuối cùng cũng được tận mắt nhìn thấy các học muội rồi, không trang điểm mà vẫn xinh đẹp như ảnh trên diễn đàn vậy."

"Đêm giao thừa mọi người có mặt không? Người chị trong cặp song sinh tên là Cố Y Linh phải không nhỉ, mặc lễ phục đánh đàn piano đúng là khí chất nữ thần ngời ngời."

“Người ta là Cố Linh Y, em gái là Cố Gia Nhi. Đừng có đổi lộn xộn thứ tự chị em nhà người ta chứ.”

Trong ba chàng trai Khoa Văn có một người đi cùng bạn gái lên núi. Hai người còn lại lúc này vừa muốn tiến lên bắt chuyện lại vừa không dám nhìn thẳng vào hai học muội rạng rỡ kia.

Đã thế hai chị em song sinh còn cố tình mặc đồ giống hệt nhau khiến người ngoài căn bản không thể phân biệt được ai là ai, càng khiến người ta không thể nào đến bắt chuyện được.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi một trái một phải ngồi bên Lộ Mãn, lấy bình giữ nhiệt của mình từ chỗ anh rồi rót một ít nước nóng ra nhấp từng ngụm nhỏ.

Giữa hai người họ là Lộ Mãn, chỉ cần hơi nhích lại gần nhau một chút là cũng có thể thì thầm to nhỏ.

“Linh Y, cách cũ vẫn hiệu nghiệm thật. Mặc đồ giống nhau thế này những người khác ngại chẳng dám đến hỏi ai là chị ai là em.” Cố Gia Nhi cười tủm tỉm nói.

Cố Linh Y “hừ” một tiếng: “Trừ khi là tên giò heo nào đó không biết xấu hổ, rõ ràng không phân biệt được mà vẫn dám mặt dày cố chen vào giữa hai chúng ta.”

Nói đến đây, ánh mắt hai chị em lướt qua mặt Lộ Mãn.

“Nhìn anh làm gì?”

Lộ Mãn khó hiểu: “Là hai em chủ động ngồi qua đây mà?”

“Xì!”

“Xì!”

Cố Gia Nhi bực mình nói: “Chúng em nói không phải bây giờ! Anh ơi anh nghĩ lại xem, cái hồi chúng ta gặp nhau lần đầu ấy.”

“Chúng ta là thanh mai trúc mã, làm gì có chuyện gặp nhau lần đầu tiên chứ… À, hóa ra hai em cứ bám riết lấy chuyện năm bốn tuổi không buông đúng không?”

[Trung Thiên Môn là cổng đá ở độ cao 847m được xây dựng từ thời nhà Thanh. Nơi này đánh dấu nửa chặng đường leo núi Thái Sơn, là điểm giao thoa giữa tuyến đường đi bộ truyền thống và tuyến cáp treo lên đỉnh núi] [Tứ Hoè Thụ là bốn cây hoè cổ thụ hơn 1000 năm có từ thời Đường nằm trên đường leo núi quanh Nữ Nhi Trà Quán. Một trong số bốn cây đã bị đổ vào năm 1978 nhưng vẫn còn xanh tốt, hai cây khác đang nguy cấp, chỉ còn một cây bình thường (thông tin từ một bài báo năm 2021 được Gemini lược dịch)] [Thập Bát Bàn nghĩa là mười tám khúc quanh, là đoạn đường dốc nhất và hiểm trở nhất để lên Nam Thiên Môn có độ dốc 70 đến 80 độ với 1633 bậc thang giữa hai bên sườn núi được xây dựng vào thời vua Càn Long nhà Thanh. Một clip douyin quay cảnh Thập Bát Bàn từ Nam Thiên Môn nhìn xuống: ]