Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 504: Máy kiểm tra chia tay?

“Thật ngại quá.”

Trước chiếc xe mini, Lộ Mãn đã nói chuyện vài câu với nữ cảnh sát, lại có thêm một nam cảnh sát lớn tuổi hơn đến thay cô ấy xin lỗi.

“Đồng chí của chúng tôi chưa nắm vững nghiệp vụ, đã gây phiền phức cho các bạn rồi.”

“Để xem nào, tôi bồi thường tiền miếng dán cho các bạn, được không?”

Cố Gia Nhi trốn sau lưng Lộ Mãn bướng bỉnh lắc đầu: “Chúng em không cần ạ.”

Sau khi Lộ Mãn đến thì Lăng Chi thấy hai cô bạn thân song sinh lập tức không còn căng thẳng nữa, cứ như thể đã có chỗ dựa để che mưa chắn gió vậy. Tâm trạng cô ấy cũng thả lỏng hẳn.

“Hai chị em họ xem ra đều coi Lộ Mãn là chỗ dựa trong lòng rồi.”

Lộ Mãn quay người lại nhẹ nhàng nắm tay Cố Gia Nhi an ủi, ngay sau đó lại nói thêm vài câu với cảnh sát giao thông.

Nữ cảnh sát đến trịnh trọng xin lỗi hai chị em song sinh một lần nữa rồi vẫn kiên quyết bồi thường cho Lộ Mãn số tiền miếng dán bị xé hỏng. Sau khi giải quyết xong chuyện này thì bốn người Lộ Mãn lái xe rời đi.

Về đến căn hộ, bốn người tạm thời ngồi trong phòng Cố Gia Nhi một lát.

Mèo bò sữa Đạo Đạo cuối cùng cũng gặp được “anh rể” rồi, nó kiêu ngạo bước từng bước nhỏ cứ thế cọ vào ống quần Lộ Mãn.

Cố Gia Nhi vẫn còn hơi buồn bực: “Người vừa nãy giọng điệu thật cứng rắn. Em có làm gì đâu mà cô ta vừa đến đã dùng giọng điệu như thẩm vấn tội phạm chứ, hung dữ thật.”

Lộ Mãn ngồi bên cạnh cô hạ giọng an ủi: “Nghề nghiệp của người ta là vậy mà. Cả ngày trên đường không phải lúc nào cũng gặp người bình thường có thể giao tiếp tốt, vậy nên giọng điệu thành thói quen rồi, giống như quát hỏi vậy——nhưng sau khi cô ấy nhận lỗi giọng điệu chẳng phải cũng dịu đi rồi sao? Hai bên thông cảm cho nhau nhé.”

Cố Gia Nhi vẫn bĩu môi, trong lòng không thoải mái.

Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn Cố Linh Y một cái. Cô nàng nhướng cằm chỉ chỉ vào anh rồi lại chỉ chỉ vào em gái Gia Nhi, ý là chúng em đều bó tay rồi nên anh chịu trách nhiệm dỗ dành đi.

Lộ Mãn suy nghĩ một lát rồi nói: “Hôm khác anh đi một chuyến giúp em mua miếng dán mới dán lại cho em, được không?”

Cố Gia Nhi ngẩng mắt mong đợi nói: “Vậy anh đi cùng em, ừm…anh và Linh Y cùng em đi chọn miếng dán nhé.”

“Ừm…cũng được.”

Biểu cảm của Cố Gia Nhi lúc này mới từ u ám chuyển sang tươi tắn.

“À đúng rồi anh ơi, cuộc điện thoại vừa nãy anh nghe hình như là một bạn nữ gọi đến hả?”

“Ừm, là Tô Nhật Gia học tỷ của trường mình.”

“Là Tô học tỷ có sống mũi cao và ngũ quan tinh xảo đó hả?”

Cố Linh Y vừa nghe thấy liền không ngồi yên được nữa mà phồng má nhích lại gần.

Lộ Mãn bị hai chị em song sinh kẹp chặt một trái một phải, anh liếc nhìn sang hai bên: “Người ta tên là Tô Nhật Gia, không phải họ Tô được không…”

“Đây không phải trọng điểm!”

“Đây không phải trọng điểm!”

Hai chị em song sinh đồng thời rướn người về phía trước nói lớn.

Họ nhìn nhau. Cố Gia Nhi rụt về chỗ ngồi rồi ra hiệu cho chị mình nói tiếp.

Cố Linh Y hừ một tiếng: “Chị ấy tìm anh có chuyện gì vậy hả, ừm? Sư ca quan hệ xã giao thần thông quảng đại?”

Lộ Mãn cười cười giải thích: “Khoa Văn có hoạt động thực tiễn xã hội, chị ấy muốn kéo thêm người lập đội để kỳ nghỉ Quốc Tế Lao Động đi leo núi Thái Sơn.”

“À… Núi Thái Sơn sao?”

Cố Linh Y trong lòng lập tức muốn rút lui rồi.

Tế bào vận động của cô ấy không bằng em gái. Cố Gia Nhi vì muốn làm huấn luyện viên đội cổ vũ còn thường xuyên cùng các thành viên tập luyện chạy bộ và tập nhảy, còn cô phần lớn thời gian đều ru rú trong nhà nên đích thị là một hikikomori.

“Sao ai cũng muốn lên Thái Sơn thế nhỉ? Khoa Báo chí cũng có một đội định đi phỏng vấn những người khuân vác trên núi Thái Sơn đấy.” Lăng Chi nói.

Lộ Mãn gật đầu: “Khoa Văn thì đi quay phim tài liệu ngắn về các bia đá khắc trên vách núi.”

“Thật ra có thể đi chung mà.” Lăng Chi liếc nhìn hai cô bạn thân song sinh: “Đằng nào cũng là leo núi thôi.”

Cố Linh Y lắc đầu lia lịa.

“Mệt lắm đó, đằng nào thì đi thực tiễn xã hội cũng không bắt buộc nên không tham gia cũng được mà…”

“Cũng tùy người thôi.” Lộ Mãn cười cười: “Tuy Thái Sơn không cao lắm nhưng bậc thang thì nhiều, lại còn quanh co khúc khuỷu nữa. Có bạn nữ thì một hơi lên xuống núi nhẹ nhàng như bay, có bạn nam thì leo xong về nằm liệt giường cả tuần vẫn đau bắp chân. Có liên quan đến mức độ rèn luyện thể chất hằng ngày nên mới có người nói khó leo, có người nói không khó.”

“Coi như là đi du lịch vậy.” Lăng Chi nói: “Du lịch thật ra là một phép thử cho các cặp đôi, cùng nhau leo núi lại càng là phép thử điển hình nhất trong số đó, chị thấy có thể gọi là ‘máy kiểm tra chia tay’ luôn.”

“À, còn có kiểu nói này nữa hả?” Cố Linh Y mắt hạnh khẽ mở to.

“Đúng vậy, vì du lịch rất thử thách mối quan hệ giữa hai người. Nếu không ăn ý và không hợp nhau thì không ít cặp đôi đi du lịch về là chia tay luôn.”

Hai chị em song sinh trao đổi ánh mắt. Cô bạn thân của mình tuy chưa từng yêu đương bao giờ nhưng hễ nói về kinh nghiệm yêu đương kiểu này thì đúng là nói đâu ra đấy, rành rọt từng li từng tí.

“Các em nghĩ mà xem, trước khi khởi hành ai sẽ sắp xếp lịch trình và ai đặt khách sạn? Giữa đường lỡ có sự cố hay tình huống bất ngờ thì sao? Hoặc có người quan điểm tiền bạc khác nhau, cứ tính toán chi li rồi chê bai đối phương ăn ở tiêu xài hoang phí, cứ mua mấy thứ đồ vô dụng đắt đỏ trong khu du lịch, lại còn có người đến nơi thì than vãn suốt cả chuyến đi nữa chứ——”

“Thế nên những trường hợp chia tay vì đi du lịch là quá đỗi bình thường rồi.”

Cố Gia Nhi chăm chú lắng nghe. Chờ Lăng Chi nói xong thì cô lập tức quay người nhìn chị gái Linh Y: “Linh Y, chúng ta cùng đi thực tế xã hội, leo núi Thái Sơn đi!”

“Ừm... ừm...”

Ba người còn lại có mặt ở đó đều dùng ánh mắt bất lực nhìn Cố Gia Nhi.

Cố Gia Nhi cúi thấp đầu: “Chỉ là đề nghị thôi mà...”

“Em cũng lộ liễu quá rồi đó...” Lăng Chi trong lòng điên cuồng than thở, chẳng phải là mong Lộ Mãn và Cố Linh Y leo núi xong rồi nhanh chóng chia tay sao!

“Anh ơi, anh có muốn đi không?” Cố Gia Nhi liếc mắt xuống sàn và nghiêng mặt hỏi Lộ Mãn.

“Đi dạo một chút cũng không tệ.” Lộ Mãn liếc nhìn hai chị em song sinh rồi nói: “Tình cảm tan vỡ chỉ vì một chuyến du lịch thì chứng tỏ vốn dĩ cũng không hợp nhau. Chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không xảy ra với chúng ta.”

“Ồ, đúng rồi, Thái Sơn hình như còn có một lời đồn nữa.”

Lăng Chi chợt lóe lên một ý nghĩ rồi nói: “Leo núi Thái Sơn là để củng cố chính duyên. Nếu không phải là chân ái định mệnh thì Thái Sơn sẽ chia cắt họ. Còn nếu là chân ái thì sau khi leo một lần, tình cảm sẽ càng thêm bền chặt như vàng.”

“Cách nói này khoa trương quá...” Cố Linh Y lẩm bẩm: “Nhưng mà kết hợp với điều chị Chi Chi nói rằng du lịch là máy kiểm tra chia tay của các cặp đôi, vậy cái lý lẽ ‘củng cố chính duyên’ này thật ra cũng giống nhau thôi đúng không?”

Cô “hừ” một tiếng rồi chỉ vào Lộ Mãn và nói: “Vậy thì cùng đi! Phải trông chừng tên này cho kỹ. Lỡ đâu lúc chúng ta không ở bên cạnh, anh ta lại sa vào chốn dịu dàng của các học tỷ mà không dứt ra được thì sao!”

Lăng Chi không nỡ nhìn mà đưa tay xoa trán.

Cái máu ghen của cô bạn thân mình đúng là hết thuốc chữa rồi.

“Hơn nữa.”

Cố Linh Y ngập ngừng một lát rồi nói: “Ngay cả khi đó là thước đo tình cảm hay là củng cố chính duyên cũng không sợ.”

Cô tin Lộ Mãn và cũng tin vào tình cảm của mình với Lộ Mãn.

“Người hợp nhau cùng nhau đi du lịch leo núi một chuyến về thì ngược lại tình cảm sẽ tốt hơn ấy chứ.”

Những bất hòa và cãi vã lộ ra khi leo núi cùng những bất đồng về quan niệm sống, Cố Linh Y chẳng lo lắng gì cả.

Bởi vì cô trân trọng tình yêu này nên cô có dũng khí chấp nhận mọi thử thách.

“Vậy chúng ta nói rồi nhé, sắp xếp balo và giày leo núi các thứ chuẩn bị thôi nào.”

[Ví tình yêu bền như vàng là vì lửa đốt vàng không gỉ]