Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 511: Ngoan nào, Linh Y

Lộ Mãn dùng ngón cái với ngón trỏ và ngón giữa tay trái kẹp lại rồi vòng ra phía sau khóa cài.

Một kẹp, một xoay, một rút tay.

Không một tiếng động, xong xuôi dễ dàng.

Cố Linh Y trợn tròn đôi mắt hạnh.

Anh ta còn biết cởi bằng một tay ư???

Mình phải dùng cả hai tay mới từ từ cởi được, vậy mà anh ta chỉ trong chưa đầy nửa giây đã cởi xong rồi?

Rốt cuộc là học ở đâu mà thành thạo vậy!

“Lộ Mãn…”

“Ngoan nào, Linh Y.”

Lộ Mãn sau đó liền dẫn Cố Linh Y ra ngoài.

Phong cảnh nơi đây tráng lệ, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống lấp lánh những tia sáng rực rỡ.

Cố Linh Y vì đi theo anh leo núi mà tim đập nhanh, tiếng thở dốc khe khẽ nhắc nhở Lộ Mãn rằng thể lực của cô đang hao hụt nhanh chóng.

“Không được…”

Ánh mắt Lộ Mãn chăm chú không rời.

Chỉ có toàn tâm toàn ý chiêm ngưỡng mới không uổng phí.

Trong lúc cúi xuống nhặt những khối đá núi tựa mây tựa ngọc, Lộ Mãn tỉ mỉ cảm nhận những đường vân mịn màng của đá.

Cố Linh Y cắn chặt môi cố kìm nén những ý nghĩ muốn phản kháng của mình.

Chuyện “nhàm chán” thế này, anh còn định dừng lại bao lâu nữa?

Cô muốn bình tĩnh lại, muốn kiềm chế hơi thở dồn dập do leo núi.

Thế nhưng lại càng lúc càng không thể kiểm soát.

Cố Linh Y dứt khoát ngẩng đầu và nhắm chặt hai mắt.

Gửi gắm tình cảm vào cảnh sắc núi sông, mắt thấy thành màu sắc, tay chạm thành cảm giác.

Thưởng thức nó mà lòng hưng phấn vô cùng.

Mặt trời vừa ló rạng, những đỉnh núi sắc nhọn đều được ánh nắng nhuộm từng lớp mà phủ lên một màu đỏ tươi tắn.

Sau khi du sơn ngoạn thủy, Lộ Mãn và Cố Linh Y trở lại phòng cứ như thể chưa từng rời đi.

“Đồ xấu xa…”

Rất lâu sau Cố Linh Y mới dần dần hoàn hồn. Cô nhắm mắt lại và nắm chặt góc chăn trùm kín đầu.

Đặc biệt là còn có em gái Cố Gia Nhi ở đó… Cố Linh Y càng cảm thấy xấu hổ hơn.

“Em, em…”

Đôi chân cô luống cuống kẹp chặt vào nhau rồi lại phát hiện ra một sự thật vô cùng ngượng ngùng.

Điều này khiến cô sau này làm sao có thể đối mặt với Lộ Mãn đây…

Lộ Mãn ôm Cố Linh Y và nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô.

Liếc anh hai cái vừa giận dỗi vừa thẹn thùng, Cố Linh Y nhẹ nhàng đứng dậy.

“Em, em đi vệ sinh một lát.”

Cố Linh Y cẩn thận từng li từng tí quan sát em gái Cố Gia Nhi.

Em gái cô ngủ say sưa, một tay đặt trên ngực một tay đặt cạnh tai, giữa mũi còn có tiếng “khò khò——khò khò——” khe khẽ.

Ngủ không có ý tứ gì cả.

Lúc này Cố Linh Y mới hoàn toàn yên tâm. Nếu em gái giả vờ ngủ thì khi tỉnh táo chắc chắn sẽ không ngủ với tư thế lười biếng như heo thế này trước mặt Lộ Mãn.

Sau khi xuống giường, cô rón rén lấy balo của mình rồi lục lọi tìm đồ bên trong.

Lộ Mãn còn tưởng cô đang tìm đồ vệ sinh cá nhân, đang lúc nghi hoặc thì thấy cô nàng này lén lút lấy ra một bộ đồ lót mới nắm trong tay.

Còn chột dạ liếc nhìn anh một cái.

Lộ Mãn ngạc nhiên: “Em…”

Mới chỉ là khúc dạo đầu, cô sẽ không…

Cố Linh Y đỏ bừng từ trán xuống cổ, cô làm ra vẻ hung dữ chỉ tay vào Lộ Mãn bảo anh quay mặt đi.

Thiếu nữ Linh Y mười tám tuổi thật sự vừa non nớt vừa quyến rũ. Lộ Mãn nằm lại trên giường và thầm nghĩ.

Đồng hồ báo thức lúc bốn giờ năm mươi reo lên.

Cố Gia Nhi vươn vai một cái thật đã rồi vươn tay tắt chuông điện thoại.

“Linh Y Linh Y, ừm…cả anh nữa, dậy thôi.”

Vừa thốt ra câu này thì Cố Gia Nhi đã cảm thấy kỳ lạ.

Sao lại giống như một đứa trẻ gọi ba mẹ dậy vậy…

“Không dậy đâu.”

Cố Linh Y buồn ngủ đến mức mắt díu lại: "Gia Nhi tự đi đi, chị muốn ngủ."

"Cố Linh Y, chúng ta cất công leo núi đêm vất vả như vậy chẳng phải là để ngắm bình minh sao?"

Thấy chị gái mình lúc này lại muốn bỏ cuộc giữa chừng nên Cố Gia Nhi thật sự hết chịu nổi.

Cố Gia Nhi vừa định cởi đồ ngủ thay quần áo ra ngoài thì chợt nhận ra trong phòng còn có một người đàn ông.

"Anh ơi?"

Lộ Mãn cũng với vẻ mặt buồn ngủ rũ rượi khẽ hừ hai tiếng đáp lại cô.

"Hai người có đi nổi không vậy? Chẳng phải chúng ta leo cùng một ngọn núi sao?"

Cố Gia Nhi lúc này thậm chí còn hơi nghi ngờ sao hai người họ lại có thể mệt đến mức này.

Mặc dù Lộ Mãn đang ngủ, nhưng Cố Gia Nhi vẫn không dám thay quần áo trước mặt anh.

Cô mang quần áo vào trong chăn, loay hoay thay xong trong chăn rồi mới xuống giường.

Hai người này ngủ say như chết. Cố Gia Nhi đã dậy rồi nhưng nhìn thấy họ nằm sát vào nhau, trên giường chỉ còn lại hai người.

Cô thấy bực bội.

"Linh Y, Linh Y."

Cố Gia Nhi chọc chọc vào má chị gái: "Dậy ngắm bình minh thôi."

Gọi mãi không dậy, cô lại vòng sang giường Lộ Mãn lay lay vai anh: "Anh ơi, anh ơi, anh phải dậy ngay!"

Tự mình ra ngoài ngắm bình minh để mặc chị gái mình ngủ cùng với cái tên sói dê này, Cố Gia Nhi ngàn vạn lần không yên tâm!

Lộ Mãn mở mắt liếc nhìn Cố Gia Nhi một cái.

Tâm tư của cô nàng này anh đoán được phần nào. Nhưng cô đâu biết rằng trong đêm anh đã khẽ "trêu ghẹo" Cố Linh Y một phen rồi.

Anh xoa xoa giữa trán và chống tay ngồi dậy.

Còn Cố Linh Y cảm thấy bên cạnh trống không thì lập tức cảnh giác.

Cô cũng lật người và xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ: "Chị dậy rồi, Gia Nhi."

"Hừ." Cố Gia Nhi tìm ra hai chiếc áo khoác phao của hai người. Hai chiếc áo kiểu dáng mỏng nhẹ này vò vò gấp lại chỉ to bằng một chiếc bình giữ nhiệt.

Chị gái mình tám phần là không muốn Lộ Mãn và mình đi ngắm bình minh riêng nên dù buồn ngủ đến mức nào cũng phải chen chân vào một chút để ba người cùng đi ngắm.

Mặc dù bây giờ nói theo lý thuyết, họ là bạn trai bạn gái và mình mới là cái đuôi chen ngang...

Ba người sửa soạn tươm tất rồi gặp Lăng Chi cùng Tô Nhật Gia và những người khác ở cửa khách sạn, cùng nhau đi đến Ngọc Hoàng Đỉnh.

Hướng Đông đã hửng sáng ánh bình minh rực rỡ.

Ngay cả "bệnh nhân" bị viêm dạ dày ruột tối qua và bạn gái của anh ta cũng dìu dắt nhau đến ngắm bình minh một chút.

"Được rồi, nghe nói ngắm bình minh phải tùy duyên. Gặp phải trời âm u hoặc mưa hoặc sương mù thì rất nhiều lúc không thể thấy được đâu."

Tô Nhật Gia sau khi chụp liên tiếp vài tấm ảnh thì cảm thán nói: "Sau này tốt nghiệp sẽ cách xa tỉnh Lỗ lắm rồi, đây có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chị leo núi Thái Sơn."

"Em cũng vậy, không leo nữa đâu, mệt quá rồi." Một nam sinh bên cạnh đáp lời.

Cố Linh Y và Lộ Mãn tìm một tảng đá ngồi cạnh nhau, Cố Gia Nhi dựa vào chị gái ngồi sát xuống.

"Phù, đúng là mệt thật... Không muốn đến đây nữa đâu." Cố Linh Y khẽ nói. Nhưng chuyến đi lần này...quả thật rất khó quên.

Cô lườm Lộ Mãn một cái.

"Có lẽ còn phải đến thêm một chuyến nữa."

Lộ Mãn cười nói: "Em đã leo rồi nhưng sau này... Em bé sinh ra thì vẫn chưa leo qua đâu."

Anh vốn định nói sau này em bé của hai chúng ta.

Nhưng Cố Gia Nhi đang chằm chằm nhìn hai người họ từ một bên nên Lộ Mãn lại nuốt ngược nửa câu nói vào trong.

“Đi chơi vào kỳ nghỉ đông hay hè hoặc du lịch cùng con cái, kiểu gì cũng phải đưa bé con đến đây thêm lần nữa thôi.”

Cố Linh Y nhìn cô em gái song sinh bên cạnh rồi lại liếc sang Lộ Mãn. Ánh nắng chiếu lên gương mặt anh khắc họa những đường nét góc cạnh làm toát lên vẻ điển trai kiểu vạm vỡ.

“Vậy thì đợi có em bé rồi tính nhé.”

Cố Linh Y khẽ hừ một tiếng. Gió núi rừng buổi sớm nhẹ nhàng thổi qua dễ chịu hơn khí lạnh buốt giá ban đêm không biết bao nhiêu lần.

“Dù sao thì trước khi có em bé, chắc là sẽ không tự mình đến đây chịu khổ nữa đâu.”

Bên cạnh cô là hai người cô yêu thương nhất, em gái và bạn trai.

Cố Linh Y nhìn trái nhìn phải hai người đó, khóe môi bất giác cong lên thành nụ cười.

Nhưng mà có thể cùng nhau đi du lịch và ngắm cảnh những nơi khác mà.

Ba người nép sát vào nhau đón ánh nắng ban mai tràn đầy sức sống và tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc bình yên này.

[Thêm một clip douyin nữa quay cảnh bình minh trên Ngọc Hoàng Đỉnh: ]