Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 508: Người đàn ông có noãn

"Tô học tỷ, à không phải——"

"Ha ha ha, Tiểu Cố sư muội, không sao đâu, em cứ gọi thoải mái."

Tô Nhật Gia học tỷ vốn có tính cách lạc quan cởi mở nên cô ấy thản nhiên nói: "Không ít bạn học đều gọi chị như vậy nên cứ coi như gọi tắt đi mà."

"Tên đầy đủ của chị dài lắm, Tô Nhật Gia · Kháp Y Mộc Lạp Đề. Trừ những dịp đặc biệt trang trọng thì cơ bản là không dùng đến."

"Vậy Tô học tỷ chị...lúc thi cử viết tên thì sao?"

"Đừng nhắc nữa mà, mỗi lần viết là tay bị chuột rút, cái dòng kẻ bé tí đó còn không đủ chỗ viết. Trời ơi, toàn là ký ức đẫm máu và nước mắt! Nếu sau này chị đặt tên cho con của mình thì nhất định phải đặt tên đơn giản thôi."

Lộ Mãn lúc này giải thích: "Thói quen bên phía học tỷ đặt tên đầy đủ thực ra là tên của bản thân cộng với tên của ba. Tô Nhật Gia là tên chính, giống như Linh Y Gia Nhi vậy."

"Nếu so sánh một chút thì là Linh Y · Ngạn, tên đầy đủ sẽ có cảm giác như vậy."

"Đúng vậy." Tô Nhật Gia cảm thán nói: "Phải tìm một người chồng có tên ngắn một chút, như vậy mới có thể thực hiện được việc con cái đời sau có tên ngắn."

Cố Gia Nhi không khỏi căng thẳng và lo lắng, ánh mắt liếc nhìn đôi môi của vị học tỷ người Cương Khu này.

Cô sợ rằng giây tiếp theo từ miệng của "Tô học tỷ" này sẽ bật ra một câu đặt tên cho con gái mình là Ai Đó · Mãn...

"Không tính đến nguy cơ bị đạt đạt a mạt (ba mẹ) đánh cho một trận tơi bời, chị thấy thà đặt tên cho con trai mình là Ultraman còn hơn. Nó chắc chắn sẽ vui vẻ viết tên mình cho xem."

Lộ Mãn cười đáp lời: "Thực ra về mặt lý thuyết vì chỉ có tên của ba được giữ lại, vậy nên đến đời cháu của học tỷ hoàn toàn có thể tạo ra một cái tên 'Diga · Ultraman'."

"Ha ha ha, đúng vậy! Lộ Mãn, dùng một câu thoại trong Gala Tết năm nay để khen em: em thật là tài tình!"

Tô Nhật Gia trong lúc vui vẻ thản nhiên muốn vươn tay vỗ vai Lộ Mãn.

Còn Lộ Mãn thì dùng một cách không để lại dấu vết giả vờ giúp Cố Linh Y chắn dòng người trên đường mà nắm lấy tay áo của cô để đổi vị trí của hai người, như vậy Cố Linh Y liền ở giữa anh và Tô Nhật Gia.

Cố Linh Y cắm đầu leo lên bậc thang, trong lòng thầm gọi tên giò heo Lộ Mãn đích thị là đồ tồi, ngay trước mặt cô mà còn có thể nói chuyện với các cô gái khác sôi nổi đến thế!

Kể từ khi đoàn người nghỉ ngơi ở Trung Thiên Môn rồi lại tiếp tục lên đường lại qua hơn hai tiếng đồng hồ. Tiếng nói chuyện của người đi đường dọc theo lối đi rõ ràng không còn náo nhiệt như đoạn đường dưới chân núi nữa. Mấy nghìn bậc thang đã tiêu hao hết sự hào hứng và kiên nhẫn của phần lớn mọi người.

Trong đoàn của Khoa Văn Đại học Sư phạm, tốc độ đi của mọi người cũng không đồng đều. Có hai cô gái đã mệt đến thở hổn hển, đi vài bước là muốn nghỉ vài bước nên dần dần tụt lại phía sau cùng.

Đoàn người bọn họ cứ thế tách ra thành vài nhóm nhỏ. Cố Gia Nhi và một học tỷ khác có thể lực khá dồi dào nên xông lên phía trước nhất của đoàn và trở thành nhóm tiên phong mở đường.

Còn Tô Nhật Gia hơi lo lắng những cô gái còn lại của hệ Trung Văn sẽ bị tụt lại nên lại chủ động dừng lại trước Thập Bát Bàn đợi họ một lát.

Cố Linh Y nhìn trước nhìn sau. Ngoài cô bạn thân Lăng Chi cách đó mười mấy bước chân, dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin xung quanh đều không nhìn thấy người quen nào khác nữa.

Bỏ qua Lăng Chi.

Lộ Mãn và cô có một chút thế giới riêng tư ngắn ngủi của hai người.

Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi cứ thế nằm ườn lên lưng Lộ Mãn.

“Không đi nổi nữa sao?”

Lộ Mãn đưa tay ra sau véo véo má cô nàng: “Balo đưa anh, anh đeo ra phía trước cho. Em muốn nghỉ một lát hay anh cõng em lên?”

“Không cần anh cõng đâu.”

Cố Linh Y vòng tay qua vai anh, giọng nũng nịu: “Chỉ là muốn dựa vào anh nghỉ ngơi một chút thôi.”

Mà cũng phải thôi, đã không còn ai khác ở đây thì cũng đến lúc tính sổ với cái tên khốn ngạo mạn này rồi.

“Lộ Mãn, mỗi anh là giỏi giang thôi đúng không!”

Cố Linh Y khẽ véo véo cái mặt dày của anh: “Trước mặt em mà cứ nhe răng ra cười toe toét! Lại còn nói chuyện vui vẻ với học tỷ như thế à!”

“Suốt đường không nói gì dễ bị xao nhãng rồi buồn ngủ lắm.”

Lộ Mãn nói với giọng điệu hùng hồn: “Anh dám nói chuyện với học tỷ trước mặt bạn gái là vì trong lòng quang minh chính đại, chỉ là giao tiếp bình thường thôi mà.”

Cố Linh Y ngẫm nghĩ: ý là nếu nói chuyện với em gái mình thì phải lén lút à?

“Vậy sao anh không nói chuyện với em!”

“Anh hỏi em rồi mà. Em ngại không dám trả lời thì anh biết làm sao?”

Lộ Mãn lắc lắc bình giữ nhiệt trên người: “Anh thấy cái thứ này không cần đeo trên người anh nữa rồi. Miệng em chu lên cao thế kia thì treo thẳng lên đó cũng được.”

“Lộ Mãn, đồ đáng ghét!”

Cố Linh Y phồng má giận dỗi. Tên này bị làm sao vậy, cứ hễ cãi nhau với cô là sao lại càng ngày càng giống cô em gái song sinh của cô thế nhỉ?

“Hai cái người này.”

Trong lúc hai người đang cãi cọ thì Lăng Chi đi ngược lại vài bước đến trước mặt họ: “Người ngoài vừa đi và Gia Nhi không có ở đây là bắt đầu tình tứ rồi hả?”

“Không có đâu chị Chi Chi, em đang tính sổ với cái tên này mà!” Cố Linh Y hừ một tiếng.

“Chị thì chẳng thấy chút không khí tính sổ nào cả.” Lăng Chi nhún vai: “Mà chỉ thấy một đôi tình nhân đang tình tứ trêu chọc nhau thôi.”

Cố Linh Y bị cô bạn thân vạch trần như vậy thì khuôn mặt lập tức trở nên ngượng ngùng.

Lộ Mãn vỗ ngực cam đoan: “Tóm lại, bạn học Linh Y, em cứ yên tâm. Với tư cách là một người đàn ông đã có vợ, anh nhất định sẽ giữ mình.”

Cố Linh Y “phì” một tiếng. Cái gì mà đàn ông đã có vợ chứ, cô còn chưa đồng ý đính hôn hay kết hôn với anh đâu…

Lăng Chi “chậc” một tiếng: “Bạn học Lộ Mãn, cậu đừng khiêm tốn quá. Cậu đâu phải là đàn ông đã có vợ.”

“Hả? Cậu lại định giở trò gì thế?”

“Cậu là người đàn ông có noãn.”

Lăng Chi cầm gậy leo núi vẽ chữ lên sườn dốc đất vàng trước mặt.

“À, hoặc là.” Cô ấy cười gian với Lộ Mãn: “Có nữ cũng được.”

“Đàn ông có noãn ư? Đàn ông có giao ư?”

Cố Linh Y chỉ nghe âm đọc nên hoàn toàn không thể liên tưởng ra là chữ nào: “Chị Chi Chi, rốt cuộc là có ý gì vậy?”

Lộ Mãn và Cố Linh Y đồng thời ghé đầu lại dùng đèn pin xem lão tài xế này viết chữ gì.

Khi nhìn thấy nét chữ noãn và chữ nữ thì Cố Linh Y vừa thẹn vừa giận, cổ nhanh chóng ửng lên một mảng đỏ ửng, dù trong đêm tối cũng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ.

“Hoàng! Lăng! Chi!”

Cố Linh Y đánh “bịch bịch” hai cái vào áo khoác của cô bạn thân.

“Chị đi đây, đi lên trước đuổi theo Gia Nhi đây!”

“Chị đừng hòng chạy! Lộ Mãn giúp em giữ chị ấy lại đi~”

Đoạn Thập Bát Bàn hiểm trở và khó đi nhất, những bậc thang dựng đứng uốn lượn quanh co và dốc như bị đẽo gọt.

Có những bậc thang chỉ đủ chỗ đặt nửa bàn chân, những người leo núi cẩn thận từng li từng tí đi theo hình chữ “Z” mà chậm rãi tiến lên.

Cố Linh Y cũng đã đuổi kịp cô em gái của mình. Cố Gia Nhi đi trước mở đường, khi đã đứng vững liền đưa tay xuống nắm lấy tay chị rồi kéo nhẹ một cái để giúp chị leo lên.

"Gia Nhi, khoảng thời gian này em tập cổ vũ không hề uổng phí chút nào." Cố Linh Y khẽ thở dốc nhìn em gái Gia Nhi mặt không đổi sắc rồi tự nhủ: "Chúng ta chẳng phải là chị em song sinh sao, sao thể lực lại chênh lệch lớn đến vậy chứ?"

"Hừm hừm, đương nhiên rồi. Nói về thể lực và nói về độ 'chiến', Linh Y chị tự nói xem hai chúng ta ai mới là chị?"

Cố Linh Y sao có thể chịu thua dễ dàng: "Vậy em buông tay ra, không cần em giúp đâu."

Phía sau cô là Lộ Mãn đang đi cuối cùng. Anh luôn chú ý đến động thái của Cố Linh Y, một khi cô nàng này thân thể có chút chao đảo là anh liền ở phía sau đỡ lưng và ôm lấy eo cô.

Cố Linh Y ban đầu còn tưởng Lộ Mãn cố ý chiếm tiện nghi của mình, dần dần mới nhận ra đó chỉ là biện pháp bảo vệ khá thân mật.

"Leo núi du lịch là máy kiểm tra chia tay sao?"

Nhưng Cố Linh Y cảm thấy trong chuyến đi này cô và Lộ Mãn lại càng ngày càng gần gũi hòa hợp với nhau.

Cô đang suy nghĩ miên man thì bỗng cảm thấy hơi mất sức. Lộ Mãn từ phía sau đỡ lấy mông Cố Linh Y và hơi nâng cô lên một chút.

"Á! Lộ Mãn..."

Cố Linh Y mặt đỏ bừng vì xấu hổ và lại càng không còn chút sức lực nào.

"Em đừng cố ý buông lỏng người xuống chứ, nắm chặt dây xích leo lên một chút đi."

"Em, em không cố ý mà."

Cố Linh Y nhích lên một chút rồi tìm một bậc thang có mặt phẳng rộng rãi hơn để đứng.

Cô quay đầu lại rồi rụt rè nói: "Anh...anh không cần phải, cái đó..."

Mặc dù khi cô đùa giỡn với em gái thỉnh thoảng cũng sẽ trêu chọc vào mông nhau, nhưng cảm giác bây giờ hoàn toàn khác với giữa chị em gái!

Bị Lộ Mãn chạm vào mông, Cố Linh Y vẫn chưa quen nên luôn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên...

"Anh ơi!"

Cố Gia Nhi ở phía trên cũng đã chú ý đến động tác giữa hai người.

Cô cắn môi do dự một lúc rồi nói với Lộ Mãn: "Hay là chúng ta đổi vị trí cho nhau đi? Anh ở phía trước, em đi phía sau, ừm...đỡ Linh Y..."

[Noãn (奻) theo từ điển Thuyết Văn Giải Tự (說文解字) có nghĩa là cãi nhau giữa hai người con gái. Ở đây Lăng Chi đang cà khịa Lộ Mãn được cả hai chị em cùng thích] [女 - gái] [暖 - ấm áp] [交 - tiếp xúc]