Trên đỉnh núi Thái Sơn vào dịp lễ Quốc Tế Lao Động, thời điểm ngắm bình minh thường vào khoảng năm giờ sáng.
Khi Lộ Mãn cùng mọi người leo đến Nam Thiên Môn thì trời vẫn còn lờ mờ tối.
Sau khi chụp ảnh trước tấm biển đỏ của “Nam Thiên Môn”, họ tiến vào quảng trường gần cổng vòm Thiên Nhai. Tại đây, mọi người đã được chứng kiến một “đặc sản” của núi Thái Sơn——những chiếc áo khoác quân đội.
Với độ cao hơn một nghìn mét so với mực nước biển mà lại là ban đêm, những người leo núi Thái Sơn xuyên đêm để chờ bình minh khó tránh khỏi bị gió thổi lạnh buốt, thế nên trên núi luôn có dịch vụ cho thuê áo khoác quân đội quanh năm. Những chiếc áo dày dặn lót lông ấm áp như thể đang khoác cả một chiếc chăn bông là lựa chọn số một để chống chọi với gió lạnh.
Cả một biển người chen chúc, dòng du khách áo khoác quân đội màu xanh rêu tràn ngập quảng trường.
Đoàn của Khoa Văn cũng lần lượt đặt cọc rồi nhận áo khoác quân đội và khoác lên người. Một vài nam sinh còn đặc biệt chú ý đến cặp song sinh: “Họ không thuê sao?”
Tô Nhật Gia vừa lấy áo phao của mình ra mặc vào vừa nói: “Họ thì không cần đâu. Lộ Mãn học đệ có ‘siêu năng lực đồng tiền’ mà, đã đặt phòng khách sạn trên đỉnh núi rồi.”
“Ôi, giá phòng dịp lễ Quốc Tế Lao Động chắc phải đội lên trời rồi nhỉ?”
“Thế thì cũng chẳng thấm vào đâu đâu, mấy học đệ học muội ấy có thiếu tiền đâu.”
Một nam sinh Khoa Văn lòng rục rịch đầy mong đợi hỏi: “Tiểu Tô, cậu có biết trong hai chị em song sinh đó ai là người đi cùng Lộ Mãn học đệ không?”
“Ha ha ha, cậu đừng có mà tơ tưởng nữa.”
Tô Nhật Gia cười tủm tỉm nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu nói: “Hai chị em họ e rằng đều không còn độc thân đâu.”
“À, ra là vậy…” Nam sinh thất vọng tột độ, trong lòng thở dài thườn thượt.
“Thế bạn trai của học muội kia sao không đi cùng? Cả hai chị em song sinh đều đi với Lộ Mãn học đệ, bạn trai của người kia không ghen sao?”
Tô Nhật Gia chỉ cười mà không nói, cứ nhìn chằm chằm vào nam sinh vừa hỏi khiến cậu ta thấy hơi rờn rợn.
“Tôi nói có gì sai sao, lẽ nào——trời đất quỷ thần ơi!!”
Nam sinh chợt bừng tỉnh và giọng điệu ngây ra: “Không, không thể nào?!”
“Tóm lại là đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, cũng đừng so sánh với người ta làm gì.”
Tô Nhật Gia nói: “Người mà cậu ngưỡng mộ nhất chẳng phải là Chủ tịch Hội Sinh viên họ Trịnh của khoa chúng ta sao?”
“Nói thế này nhé, lấy một ví dụ gần đây nhất đi. Chủ tịch Trịnh vì soạn thảo một đề án hội thảo mà bận rộn tới mức thức trắng đêm. Kết quả là không vừa ý Bí thư nên bị mắng cho một trận tơi bời.”
“Sau đó Bí thư Đồ quay sang hỏi ý kiến Lộ Mãn xem cậu ấy khi nào rảnh, phải dựa vào thời gian rảnh của Lộ Mãn mới có thể quyết định khi nào tổ chức hội thảo.”
“Cái này…”
Khi nghe đến những từ như triệu phú, lên sóng đài truyền hình trung ương, nổi tiếng khắp mạng xã hội, nam sinh này chỉ cảm thấy đó là những chuyện xa vời như lâu đài trên mây cách mình rất xa. Nhưng khi Tô Nhật Gia nói ra như vậy và có một cột mốc trung gian để so sánh, cậu ta chợt nhận ra cùng là sinh viên mà khoảng cách giữa người với người sao lại lớn đến thế…
Một nam sinh khác suy nghĩ hồi lâu rồi khuyên nhủ: “Người anh em, quê tôi ở tỉnh Quý Châu, chỗ chúng tôi có một câu nói ví von thế này.”
“Mời em vợ đi cùng——chẳng có ý tốt lành gì.”
Mấy cậu nam sinh Khoa Văn đang độ tuổi thanh xuân phơi phới sau khi nghe xong chỉ cảm thấy gió lạnh trên núi càng thêm buốt giá, ai nấy đều siết chặt chiếc áo khoác quân đội trên người…
…
Lúc này, tại quầy lễ tân khách sạn.
Lộ Mãn đã đặt ba phòng: cặp song sinh ở phòng giường đôi lớn, còn anh và Lăng Chi mỗi người một phòng đơn.
Phòng ốc trên núi vào kỳ nghỉ lễ đặc biệt khan hiếm. Khi họ đang làm thủ tục nhận phòng thì có một cặp đôi trẻ khoác áo khoác quân đội bước vào, dường như không chịu nổi cái lạnh và gió bên ngoài nên đành phải tạm thời thuê một phòng để tránh rét.
"Xin lỗi quý khách, phòng riêng đã đặt hết rồi. Bây giờ chỉ còn phòng tập thể, 80 tệ một giường."
"Một giường thôi mà cũng 80 tệ ư? Số tiền này ở chỗ khác đã đủ thuê một phòng tiêu chuẩn rồi chứ?"
"Thôi thôi anh đừng nói nữa, ở trên núi lại còn là khu du lịch mà. Cứ hỏi cô ấy xem có giường nào sát tường không đi... Anh nằm sát vào em mà che chắn cho em ở phía trong, em, em không muốn nằm sát người khác..."
Lộ Mãn nhìn cặp đôi trẻ đó rồi suy nghĩ miên man.
"Lộ Mãn?" "Anh ơi?"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã cầm xong thẻ phòng và chuẩn bị lên lầu vào phòng, thấy Lộ Mãn đứng như pho tượng gỗ thì không kìm được nên mỗi người kéo kéo tay áo anh một cái.
"Không sao, đi thôi."
Anh nhớ lại kiếp trước, hồi Đại học cũng từng cùng Cố Gia Nhi leo núi Thái Sơn.
Khi đó kế hoạch của anh là cứ theo số đông, lên đến đỉnh núi thì thuê hai chiếc áo khoác quân đội và ở lại hai tiếng để ngắm bình minh rồi xuống núi.
Nhưng khi đến Nam Thiên Môn, Cố Gia Nhi thấy áo khoác quân đội không có cái nào mới mà toàn là đồ đã qua tay nhiều người nên không muốn thuê nữa, thế là đề nghị trả thêm tiền để thuê một phòng.
Khi đó anh tiếc tiền nên ấp a ấp úng, cảm thấy bỏ tiền thuê phòng cả ngày chỉ để dùng vài tiếng thì không đáng.
Cố Gia Nhi không vui nói: "Cái này không cần chia đôi, em trả tiền, được chưa?" rồi kéo Lộ Mãn vào khách sạn.
"Bây giờ sẽ không còn cảnh túng thiếu như khi đó nữa."
Lộ Mãn thở ra một hơi và nghĩ lại: khi đó mình bị bó buộc bởi gia cảnh túng thiếu nên quả thực không cùng thế giới với Cố Gia Nhi, gượng ép ở bên nhau thì không nảy sinh mâu thuẫn mới là lạ.
Còn lúc này đây tình cảm của anh với hai chị em song sinh đã sâu sắc hơn trước, càng thêm thấu hiểu và quan tâm lẫn nhau.
"Linh Y, Gia Nhi." Lộ Mãn liên tưởng đến kiếp trước khiến trong lòng có chút vướng mắc, thế là đùa hỏi: "Nếu bây giờ anh lên cơn dở hơi muốn ra ngoài đi dạo một chút thì sao——"
"Vậy thì cùng đi thôi." Cố Linh Y lập tức đáp.
"Vâng, cùng đi." Cố Gia Nhi khẽ đáp lại.
"Thôi, ngoài trời gió lớn thế này mà, áo khoác quân đội cũng không sạch lắm đâu..."
"Vừa hay chúng ta có thể đi dạo ngắm Ngọc Hoàng Đỉnh với cả những bia đá khắc chữ khác nữa." Cố Gia Nhi nói.
Cô chỉ vào chiếc balo đã đưa cho Lộ Mãn: "Anh ơi, bên trong thực ra có hai chiếc áo phao có thể gấp gọn đó. Em đã xem trước cẩm nang du lịch rồi nên cố ý chuẩn bị đấy."
Lộ Mãn cưng chiều nhìn Cố Gia Nhi trước mặt rồi thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười: "Anh xin lỗi."
"Hả?" Hai chị em song sinh đồng thời nghiêng đầu không hiểu tại sao anh lại xin lỗi.
"Anh không nên bày ra mấy trò thử lòng vô ích này." Lộ Mãn nói. Anh tin rằng hai chị em song sinh đều dành cho anh tình yêu mãnh liệt, giả định như vậy chỉ là thừa thãi mà thôi.
"Đi thôi, đi xem phòng của các em trước đã."
Họ chọn khách sạn có đánh giá tốt nhất và giá cao nhất. Trước khi lên đường, Cố Ngạn ở quê nhà đặc biệt không yên tâm đã cố ý gọi điện cho bộ phận kinh doanh ở thành phố Đại Nhạc, ông dặn dò tổng giám đốc khu vực ở đây tìm người quen và đánh tiếng với khách sạn trên núi.
Lộ Mãn kéo khóa balo của hai chị em song sinh muốn tìm những vật dụng như ga trải giường dùng một lần bên trong.
“Anh ơi!” “Anh không được nhúc nhích!”
Nhưng hai chị em song sinh đều giật mình kêu lên rồi lao tới giật lấy balo của mình mà ôm chặt sau lưng.
Lộ Mãn bị hai cô nàng này bất ngờ húc đầu khiến anh suýt chút nữa thì ngã lăn khỏi giường.
“Khoan đã, các em làm sao vậy?”
“Tóm lại là anh không được nhúc nhích.” Cố Gia Nhi mặt hơi ửng hồng: “Chúng em tự làm được mà.”
Cố Linh Y trừng mắt nhìn Lộ Mãn. Lộ Mãn nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cô thì đại khái đã hiểu ra: “Có đồ lót cá nhân đúng không?”
Cố Linh Y gật đầu.
“Cần gì phải thế.” Lộ Mãn bất lực nói: “Đâu phải mặc vào người em đâu, nhìn một chút thì có sao đâu…”
“Anh thì! Đâu có để ý!”
Cố Linh Y bò tới, hai nắm đấm “bịch bịch” gõ vào đùi anh.
Cô tiếp tục trừng mắt nhìn Lộ Mãn: “Còn có đồ của em gái em nữa!”
Cố Gia Nhi đứng một bên mím môi thầm nghĩ. Chị ơi, lẽ nào cứ là đồ của chị thì để anh ấy nhìn tùy tiện cũng được sao?
Hai chị em song sinh lấy ra đủ loại đồ dùng du lịch dùng một lần. Lộ Mãn giúp họ trải ga giường, sau đó chúc ngủ ngon rồi trở về phòng mình.
Leo núi quả thực rất tốn sức và tinh thần, Lộ Mãn ngả lưng xuống là ngủ ngay.
Ngủ chưa đầy một tiếng thì màn hình điện thoại sáng lên.
Lộ Mãn bị ánh sáng làm giật mình tỉnh dậy, nheo mắt nhìn thì thấy là một tin nhắn do Tô Nhật Gia gửi đến.
【Lộ Mãn, không biết em đã ngủ chưa? Bọn chị có một bạn học lúc ra ngoài tìm chỗ tránh gió thì đột nhiên đau bụng, hình như bị viêm dạ dày ruột. Cậu ấy còn bị ngã nên trán và đầu gối bị xước.】
Lộ Mãn lập tức gọi điện lại: “Học tỷ, vị học trưởng đó bây giờ tình hình thế nào rồi?”
“Tạm ổn rồi, đã cho uống chút nước nóng, bạn gái cậu ấy đang chăm sóc cậu ấy.” Giọng Tô Nhật Gia có vẻ sốt ruột: “Muốn nhờ em hỏi giúp xem khách sạn có cồn Iod và thuốc kháng viêm không?”
“Để em hỏi lễ tân.”
Lộ Mãn vừa nói vừa khoác áo, anh nhìn quanh căn phòng này một lượt rồi bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ, anh nói: “Bên ngoài gió lớn, người bệnh ở ngoài sẽ không dễ chịu. Em nhường phòng của em cho họ, để họ vào đây nằm nghỉ một chút đi ạ.”
“Cái này…không cần đâu, phiền em quá.”
“Không phiền đâu, hoàn toàn không phiền. Em gửi số phòng cho chị, mọi người cứ đến đi.”
[Một video từ douyin cho các bạn dễ hình dung cảnh tránh rét đêm ở Nam Thiên Môn (dù không có kiểu áo khoác kia): ]