Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 503: Khi hôn nhau

Cố Linh Y bước tới chiếc xe mui trần mini của em gái rồi đảo mắt nhìn quanh.

Cô mở ngăn chứa đồ ở ghế phụ, một miếng dán xe lộ ra.

Đó là miếng dán chữ với ba chữ: "Dùng đón heo".

"Phụt ha ha ha, miếng dán này cũng hay phết nhỉ."

Cố Gia Nhi liếc mắt một cái rồi nói: "Năm ngoái đi Nghi Thành mua đấy."

Hồi đó cô nàng vui vẻ đến gần như nhảy chân sáo đi dạo phố với Lộ Mãn và chọn miếng dán này.

Lúc đó cô đã nghĩ nếu mua xe rồi thì sẽ dán ba chữ này lên đuôi xe và thường xuyên đi đón cái tên giò heo đó.

"Linh Y, tặng chị đấy nhé?"

Giờ mà tự dán thì không hợp nữa rồi.

Cố Linh Y không nói gì mà chỉ lắc đầu rồi lặng lẽ đặt miếng dán về chỗ cũ.

Đến bãi cỏ ở khu cắm trại, bốn người trải tấm thảm dã ngoại rồi bày ra hộp giữ nhiệt và một đống đồ ăn vặt.

Kế bên có một gia đình bốn người, ba mẹ dẫn theo hai cô con gái lớn nhỏ tầm tuổi Trung học Cơ sở và Tiểu học ra ngoài dã ngoại.

Hai cô bé lễ phép đến hỏi xin chụp ảnh chung với cặp song sinh, hai chị em vui vẻ đồng ý.

Chụp chung vài tấm thì Cố Gia Nhi đề nghị chụp thêm cho mấy cô bé, cô nàng nhận chiếc máy ảnh phản xạ ống kính đơn Lộ Mãn mang theo rồi dẫn các cô bé đến vườn hoa ở rìa bãi cỏ.

Lộ Mãn quay lại chỗ tấm thảm dã ngoại của họ vừa đúng lúc bắt gặp Cố Linh Y và Lăng Chi đang lén lút thì thầm to nhỏ, ánh mắt cứ dò xét về phía anh. Chưa kể khi Lộ Mãn đến gần, trên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của Cố Linh Y còn thoáng qua một chút bối rối vì chột dạ.

"Sao, nói xấu anh hả? Chột dạ thế."

Lộ Mãn ngồi xuống nắm vuốt của Cố Linh Y và hỏi.

Cố Linh Y bĩu môi nói: "Đúng là đang nói chuyện về anh."

"Ồ?"

Lộ Mãn mở một chai Sprite bạc hà lạnh rồi há miệng uống ngay.

"Em đang hỏi chị Chi Chi."

Khuôn mặt của Cố Linh Y nghiêm túc: "Tại sao có người khi hôn nhau lại phải sờ gấu vậy?"

"Phụt——"

Lộ Mãn phun cả ngụm Sprite ra ngoài: "Khụ khụ..."

Lăng Chi lại trưng ra vẻ mặt khinh bỉ như nhìn cặn bã. Lộ Mãn nghĩ lần cuối anh thấy vẻ mặt này của cô là ở quán bar khi hai chị em song sinh lần lượt bị trà đá Long Island hạ gục...

"Không phải chứ. Cố Linh Y em chuyện gì cũng kể với em gái thì thôi đi, đằng này còn nói mấy chuyện này với Lăng Chi nữa à?"

Anh nhướng mày nhìn Lăng Chi: "Cô ấy vẫn là một bảo bối thanh thuần đã độc thân mười tám năm đấy."

"Phì! Lộ Mãn!" Lăng Chi trừng mắt.

Cố Linh Y tủi thân bĩu môi. Chính vì chuyện này cô không thể nói với em gái nên mới đành tìm đến cô bạn thân đấy chứ.

Lăng Chi trừng mắt nhìn Lộ Mãn. Nhưng trong túi áo cô vẫn còn chìa khóa chiếc Mercedes của anh, còn làm ấm cả lên rồi.

"Đúng là ăn của người thì ngắn miệng, cầm của người thì mềm tay."

Cô hắng giọng: "Linh Y, thật ra cũng chẳng có gì đâu. Em và anh ta đã là người yêu rồi, lẽ nào còn bận tâm chuyện này sao?"

"Giờ đã dám hôn hít sờ soạng rồi, sau này kết hôn chẳng lẽ còn không lên giường sao?"

"Ôi, Lăng Chi, em không có ý đó..." Mặt Cố Linh Y đỏ bừng.

Cô không nói là không cho sờ... Cố Linh Y liếc nhìn Lộ Mãn.

Cô chỉ muốn hỏi tại sao lại phải sờ khi hôn nhau...

Trước đó cô nói muốn thưởng cho Lộ Mãn nhưng vì ngượng ngùng nên không nói rõ.

Ý cô là mức độ hôn nhau...ừm, có thể "tiến hóa" thêm một chút, ví dụ như...nút lưỡi...

Nhưng cái tên Lộ Mãn dê xồm này! Anh ta hoàn toàn hiểu sai ý cô rồi!

Thế mà lại ra tay ngay!

Cách lớp quần áo vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn từ gấu áo luồn vào trong nữa chứ…

“Linh Y, anh thấy cần phải dạy em một bài học.”

Lộ Mãn làm ra vẻ mặt nghiêm túc: “Chuyện này ấy mà, cứ như lúc ăn cơm thì đỡ bát vậy, là chuyện rất tự nhiên thuận tay thôi mà.”

“Hừ.” Cố Linh Y đương nhiên không tin mấy lời lừa bịp của anh.

“Linh Y em đừng nghe hắn ta nói bậy.”

Lăng Chi giật giật mí mắt. Vừa nãy giúp hắn ta vài câu là đủ rồi, thế mà lại lừa gạt bạn thân của mình như vậy nên cô ấy thật sự không nhịn được mà lên tiếng.

“Thật ra thì có người mục tiêu chỉ là muốn đỡ bát thôi.”

Lăng Chi thao thao bất tuyệt: “Nhưng nếu hai người cứ ngồi đối mặt nhau, suốt cả thời gian dài như vậy chỉ đỡ bát thôi rồi nhìn nhau chằm chằm thì chẳng phải rất ngượng ngùng sao?”

“Thế nên để giảm bớt sự ngượng ngùng thì tiện thể hôn một cái đi.”

Lộ Mãn: …

“Ừm, em thấy chị Chi Chi nói có lý hơn nhiều.”

Cố Linh Y gật đầu đồng tình. Như vậy mới đúng với phân tích về tên dê xồm.

Cô thấy chủ đề này đến đây là đủ rồi. Nếu cứ tiếp tục nói chuyện như vậy giữa ban ngày ban mặt thì cứ như là đang khoe chuyện dâm loạn vậy…

Cố Linh Y lấy một cuốn thịt gà từ giỏ đồ ăn đưa cho Lộ Mãn.

“Anh chưa đói.”

“Không đói anh cũng phải cắn một miếng.”

Lộ Mãn không hiểu cô nàng này tự nhiên lại đút cho mình ăn làm gì nên anh ngoan ngoãn há miệng.

“Khoan đã anh ơi, anh chỉ được cắn đến đây thôi.”

Cố Linh Y dùng đầu ngón tay vạch ra một vị trí nhỏ cho anh.

Đợi Lộ Mãn ăn một miếng nhỏ rồi Cố Linh Y mới vui vẻ nhận lại và ăn tiếp.

“Được rồi.”

Lộ Mãn nhìn một cái. Hóa ra phần anh ăn đúng là phần không có nhân, miếng tiếp theo Cố Linh Y ăn vào có thể trực tiếp cắn trúng phần thịt kẹp bên trong.

“Anh chỉ là công cụ như vậy thôi sao?” Lộ Mãn cười cười. Bạn gái mình bây giờ không còn bài xích chuyện hôn gián tiếp nữa mà thậm chí còn chủ động.

Thật sự rất tốt.

Đợi Cố Gia Nhi cầm máy ảnh quay lại, Cố Linh Y lập tức ngồi thẳng lưng sang một bên tấm thảm dã ngoại.

Thể hiện tình cảm trước mặt bạn thân thì chẳng có áp lực gì, nhưng nếu có em gái ở đó thì cô lại không muốn khoe nữa…

Lộ Mãn lại chụp thêm vài tấm ảnh cho ba cô gái, sau đó ăn uống hết những thứ mang theo rồi dọn dẹp đóng gói rác thải vứt đi, buổi chiều thì quay về.

Về đến bãi đỗ xe thì Cố Gia Nhi chợt nghĩ ra, cô lái xe đến một đoạn đường vắng người thì hạ mui trần xuống rồi cùng chị gái ngồi trong xe tạo thêm vài kiểu dáng để chụp ảnh.

Lúc này Lộ Mãn vừa hay nhận được một cuộc điện thoại nên liền đưa máy ảnh phản xạ ống kính đơn cho Lăng Chi, còn mình vừa nghe điện thoại vừa đi đến chỗ đỗ xe bên cạnh để lái xe.

Trên chiếc mui trần mini, hai chị em song sinh thay đổi đủ kiểu tạo dáng chụp ảnh, nhưng cũng chỉ loanh quanh mấy kiểu đó.

“Phải nói là Lộ Mãn vẫn có chút tác dụng đấy chứ.” Lăng Chi nhìn những bức ảnh mình chụp cũng không mấy hài lòng: “Sao vừa nãy tên đó lại có thể nghĩ ra nhiều tư thế đến vậy, hơn nữa còn biết hướng dẫn biểu cảm và động tác tay của hai chị em nữa chứ.”

“Hay là đợi hắn đến…”

“Các cô.”

Một giọng nữ đột nhiên xen vào.

Ba cô gái quay đầu nhìn lại thì thấy là một nữ cảnh sát giao thông trẻ tuổi.

“Chiếc xe này là của các cô phải không?”

“Vâng, chúng tôi chỉ đỗ tạm một lát rồi sẽ đi ngay đây ạ.” Lăng Chi vội vàng giải thích.

Nữ cảnh sát giao thông lắc đầu, ý là cô ấy không phải đến để phạt lỗi đỗ xe trái phép. Ánh mắt cô ấy lướt qua cột AB và màu sắc khác nhau của thân xe mui trần.

"Vui lòng xuất trình giấy tờ xe."

Cố Gia Nhi cúi đầu lục tìm trong xe.

Nữ cảnh sát chỉ vào miếng decal biểu cảm Pikachu trên nắp capo và nói: "Decal xe không được vượt quá 30% tổng diện tích thân xe. Xe của cô loại nhỏ nên rõ ràng đã vượt quá quy định rồi."

Ba cô gái lần đầu đối mặt với kiểu chất vấn này của cảnh sát giao thông nên ai nấy đều có chút lúng túng không biết phải làm sao.

Nữ cảnh sát chụp ảnh xong thì đưa tay sờ thử mép nắp capo, thế nhưng lại không thấy dấu vết của miếng decal.

"Ơ?"

Sau đó cô không nghĩ nhiều mà thử bóc phần má hồng của Pikachu.

Thế là nó bong ra ngay lập tức.

Nữ cảnh sát lộ vẻ mặt ngượng nghịu, cô ấy cứ tưởng phần lớn cả chiếc xe đều là decal đổi màu...

Cố Gia Nhi tủi thân xị mặt: "Em không dán cả xe đâu. Màu vàng này vốn dĩ là màu nguyên bản của xe, chỉ có các chi tiết ngũ quan của Pikachu là được dán thêm sau này thôi ạ."

"Ơ..."

Nữ cảnh sát ngây người ra. Xe nguyên bản hai màu thời buổi này rất hiếm, cô ấy mới đi làm chưa lâu và chưa có kinh nghiệm này nên cũng có chút lúng túng: "Xin lỗi, tôi..."

Cố Gia Nhi cũng không biết phải xử lý thế nào, điều đầu tiên cô nghĩ đến là dựa vào tên giò heo nào đó.

Cầu cứu khẩn cấp Lộ Tiểu Mãn!

Cô ấy lấy điện thoại ra gọi điện cho Lộ Mãn: "Anh ơi!"

[Gấu (熊) ở đây là cách nói trại của ngực (胸), Hán Việt là Hùng - Hung] [Cột AB lần lượt là cách gọi cột trước hàng ghế lái và cột trước hàng ghế phụ đầu tiên của xe hơi khi thể hiện trên bản vẽ 2D]