"Ba con dẫn Gia Nhi đi khu trung tâm rồi."
Trong phòng khách nhà họ Cố, Cố Linh Y ôm hộp sữa chua thong thả múc từng thìa. Nghe mẹ Văn Nghệ nói vậy khiến nhịp độ ăn của cô khựng lại.
"Hả? Chẳng phải họ chỉ đi xem xe thôi sao?"
Văn Nghệ bật cười: "Ai mà biết ba con lại nổi hứng gì, tự dưng muốn dẫn em gái con đi xem xe xịn hơn. Chắc giờ này đến cửa hàng BMW rồi ấy chứ."
Điện thoại Cố Linh Y rung lên, cô liếc nhìn màn hình rồi đưa cho mẹ xem: "Đây mẹ ơi, Gia Nhi vừa chụp gửi cho con."
Trong khu trưng bày, Cố Gia Nhi nhìn một loạt xe 3 Series và 5 Series cứ thấy chúng "bình thường" quá, không thể đề phòng Lộ Mãn mượn xe đi tán gái được.
【+2 ngốc nghếch】:Chị ơi, giúp em chọn với, mua loại xe nào trông nữ tính một chút ạ (mắt rưng rưng)
【Linh Y】:Em mua cái màu hồng phấn là được chứ gì!
Văn Nghệ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của con gái lớn và thở dài: "Hai ba con nhà này, haizz, chẳng biết nói gì nữa rồi. Mẹ thấy nhà mình có ba người thuộc dạng di truyền chứng tăng động ấy."
"Ba người?"
Cố Linh Y khẽ hỏi: "Mẹ, chắc không có con trong đó chứ?"
Văn Nghệ cười: "Con gái lớn của mẹ ngoan thế này đương nhiên không nằm trong danh sách rồi——người thứ ba mẹ nói là nó đấy."
"Gâu gâu! Ẳng ẳng..."
Văn Nghệ khẽ đá vào Hàm Hàm đang nằm bò bên cạnh ghế sofa.
"Ba với Gia Nhi đều không có nhà." Cố Linh Y bắt đầu suy tính: "Lát nữa hỏi Gia Nhi xem, chắc họ chưa về ngay được đâu."
"Mẹ ơi!"
Cố Linh Y đứng dậy đi lên lầu thay quần áo.
"Con định sau khi khai giảng cũng mua một cái laptop nên tìm Lăng Chi bàn bạc chút, chị ấy rành mấy vụ này hơn."
"Ừ, đi đi, Linh Y chạy chậm thôi con."
Bóng dáng con gái lớn khuất sau cầu thang. Văn Nghệ lắc đầu rồi thầm nghĩ Linh Y sao cũng có chút khí thế xông xáo như em gái rồi.
Ánh mắt bà lại liếc qua hộp sữa chua trên bàn. Văn Nghệ cầm lên thì phát hiện chỉ ăn được một nửa.
"Vội vàng thế, chưa ăn hết đã đòi đi."
Văn Nghệ khẽ nhíu mày, đây không phải là phong cách của con gái lớn.
"Con bé không nói thật... Chắc không phải vì chuyện laptop... Càng không phải đi tìm Tiểu Lăng Chi đâu..."
...
Một căn biệt thự cách nhà họ Cố không xa.
Lộ Mãn mở cửa, Cố Linh Y cúi gằm mặt bước nhanh vào.
"Ba mẹ anh đều không có nhà."
Lộ Mãn nắm lấy tay cô và trấn an: "Tiểu Sương đang ngủ say trong phòng, trừ khi động đất thì may ra mới dậy."
"Chúng...chúng ta vào phòng anh đi." Cố Linh Y khẽ nói.
"Ừ, được."
Vào đến phòng ngủ và đóng cửa cẩn thận, Lộ Mãn lúc này mới đánh giá trang phục của cô.
Hôm nay cô ăn mặc rất dụng tâm. Đội chiếc nón hình khủng long xanh ngọc, mặc áo len cổ chữ V màu hồng bó sát người, dưới lại là chiếc váy bút chì màu đen mà cô hiếm khi mặc phối cùng quần tất đen.
Cố Linh Y rất ít khi mặc màu hồng vì mỗi khi ra ngoài cùng em gái thường là cô mặc màu xanh và Cố Gia Nhi mặc màu hồng.
Chiếc kẹp tóc hình khủng long xanh lục của cô cũng giống như khăn lụa cài tóc của em gái Gia Nhi, thường không dễ dàng lộ diện. Chỉ khi hai chị em cho rằng đó là một cuộc hẹn quan trọng thì chúng mới được mang ra.
Lộ Mãn nghi ngờ nếu không phải vì trốn khỏi nhà quá dễ bị chú ý thì cô nàng này có lẽ đã xỏ đôi giày cao gót lấp lánh anh tặng để đến gặp anh rồi.
"Uống gì không em? Ở nhà vừa pha chút coca gừng."
"Vâng, anh ơi, cho em một ly."
"Em đợi chút."
Đợi Lộ Mãn xuống lầu, Cố Linh Y ở trong phòng anh ngó nghiêng tìm kiếm, phát hiện một hộp thiếc đựng bánh quy trước bàn học nên cô cầm lên nghịch một lúc.
Khi Lộ Mãn trở lại thì cô đã ngồi lại trên tấm đệm mềm.
"Gia Nhi đi Thương Khâu rồi à? Chú Cố sao bỗng dưng hứng thú thế? Chắc hôm nay xem xe xong là mua cho em ấy luôn rồi."
"Anh ơi, thông tin của anh lạc hậu rồi."
Cố Linh Y mở điện thoại: "Tin mới nhất là họ đã đến trung tâm thành phố, đang xem xe BMW. Nè, giờ là chọn một trong hai."
Lộ Mãn nhìn xe mui trần MINI Cooper của BMW, giá từ bốn mươi vạn tệ. Cố Gia Nhi đang phân vân giữa màu vàng và màu hồng, màu nào đẹp hơn.
"Anh thấy màu vàng được đó." Lộ Mãn nói.
Cố Linh Y gật đầu: "Anh ơi, gu thẩm mỹ của chúng ta giống nhau."
"Vì phối màu này nhìn rất giống..."
"Pikachu."
"Pikachu!"
Hai người đồng thanh.
Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau rồi cả hai đều bật cười.
"Linh Y."
Lộ Mãn nhích lại gần ngồi xuống rồi ôm lấy vai cô và hôn lên má cô một cái.
"Lộ Mãn."
Cố Linh Y giơ ngón tay lên nhẹ nhàng chạm vào cằm Lộ Mãn.
Khi hai người ở riêng, cô đặc biệt thích động tác này.
"Em thích anh." Cố Linh Y nói.
Lộ Mãn chớp mắt nói: "Anh cũng thích em."
"Anh...có cân nhắc...với Gia Nhi...không?"
Phong cách của Cố Linh Y đột nhiên thay đổi khiến Lộ Mãn suýt cắn phải lưỡi.
"Không phải, em đợi đã nào?"
Lộ Mãn giữ lấy đôi vai của cô nàng để hai người đối mặt nhau.
"Sao lại có người như em, giây trước còn nói thích anh mà giây sau đã lôi chuyện của cô gái khác ra rồi?"
"Không phải cô gái khác..." Cố Linh Y yếu ớt nói: "Là em gái em, người em yêu thương nhất trên đời."
Lộ Mãn nhất thời nghẹn lời.
Không giống như anh tưởng tượng. Đã đến phòng anh rồi, lời ngon tiếng ngọt, tình chàng ý thiếp, khi bầu không khí đến và tỏ tình...
"Lộ Mãn, em nói thật đó."
Cố Linh Y nhìn thẳng vào anh, giọng nói dịu dàng: "Nghỉ hè về lâu như vậy, em cũng không ngừng suy nghĩ. Đôi khi trong đầu em có hai hình ảnh, nếu Gia Nhi quay lại với anh và nếu Gia Nhi thấy chúng ta yêu nhau, trường hợp nào khiến em đau lòng hơn..."
"Linh Y."
Lộ Mãn hiểu cô muốn nói gì. Cô suy nghĩ một hồi, ý là nếu em gái Gia Nhi và anh tái hợp thì cô tuy khó chịu nhưng có thể chấp nhận; nhưng nếu họ ở bên nhau thì cô không thể chấp nhận được việc em gái đau khổ đến tan nát cõi lòng.
Vì vậy, đến thời khắc cuối cùng cô lại nảy sinh ý định thoái lui.
"Anh ơi, anh cũng từng nói anh có tình cảm với Gia Nhi mà trước đây hai người lại yêu nhau như vậy, hơn nữa anh xem, Gia Nhi vì anh..."
"Cố Linh Y."
Ánh mắt Lộ Mãn chăm chú nhìn cô: "Tình cảm có thể nhường qua nhường lại sao?"
Cố Linh Y nhất thời nghẹn lời: "Em..."
"Hay là em nghĩ nếu anh bị em từ chối thì nhất định sẽ đi tìm Gia Nhi để tái hợp?"
Giọng Lộ Mãn có chút nặng nề. Anh nói: "Vậy thì em sai rồi. Đúng là nếu không có em, có lẽ Gia Nhi bây giờ đáng yêu như vậy và tốt với anh như vậy, anh sẽ cùng em ấy đi lại từ đầu."
"Nhưng đó chỉ là một giả thuyết lệch lạc sang một thế giới song song khác, là chuyện đã hoàn toàn không thể xảy ra."
"Anh thích em, nhưng tuyệt đối không phải là sau khi chọn tới chọn lui cân nhắc lợi hại mới thích em."
"Nếu em thật sự từ chối anh thì anh cũng sẽ không đi tìm bất kỳ cô gái nào khác để yêu đương.
Càng không đi tìm Gia Nhi mà cứ như vậy cô độc đến già, anh nói được làm được."
"Lộ Mãn..." Cố Linh Y cắn môi. Giọng anh như muốn cãi nhau với cô, đây là lần đầu tiên cô thấy anh có chút tức giận với mình.
Giọng Lộ Mãn dịu lại, anh thở hắt một hơi rồi chậm rãi nói: "Linh Y, đối với anh thì những chuyện yêu đương và kết hôn này chỉ có một ý nghĩa duy nhất——là được ở bên em."
"Sao anh lại cố chấp như vậy chứ?"
Cố Linh Y cũng có chút hờn dỗi. Cô chỉ là giả sử một tình huống thôi mà, hơn nữa là vì anh mà suy nghĩ.
Vì những chuyện gần đây của em gái Gia Nhi, Cố Linh Y mơ hồ cảm thấy cô và Gia Nhi thật ra không có gì khác biệt.
Cùng một khuôn mặt, cùng một gia cảnh, tuy tính cách không giống nhau nhưng nội tâm lại rất giống nhau, hơn nữa đối với Lộ Mãn đều là toàn tâm toàn ý yêu thích.
Cố Linh Y muốn tách mình ra khỏi góc độ của một người ngoài cuộc và đứng về phía Lộ Mãn để suy nghĩ cho anh, vậy nên cô cho rằng kết quả là——
Cùng người chị là cô hay cùng em gái của cô, Lộ Mãn chọn ai để yêu đương thật ra đều giống nhau cả thôi nhỉ?
Nhưng Lộ Mãn đã đọc được suy nghĩ này của cô và lần đầu tiên có chút tức giận với cô.
"Vậy nên." Giọng Cố Linh Y mềm mại. Cô nép vào Lộ Mãn, môi ghé sát bên má anh: "Tại sao?"
"Tại sao lại là em?"
