Chợ phiên ở Lỗ Nam vẫn giữ được nét mộc mạc, đậm chất vùng quê.
Dọc hai bên con đường lớn cũng chính là trục đường chính của chợ.
Phía Đông là khu chợ truyền thống, nơi người ta làm bánh nướng, hầm canh dê, sửa giày sửa nồi. Rau củ quả thì mặc cả từng đồng, còn loa phóng thanh thì rao bán đủ thứ từ quần áo, bách hóa cho đến thuốc chuột.
Còn phía Tây là khu chợ dân sinh nhộn nhịp được các ban ngành thương mại và dân chính đổi mới và quy hoạch để phục vụ dịp Tết. Ở đây có các trò chơi như ném vòng, phóng phi tiêu, bắn bóng bay cùng với các món ăn vặt hấp dẫn như xiên bẩn, mì xào, thịt nướng chảo gang, chủ yếu để thu hút giới trẻ đến vui chơi và mua sắm.
Liễu Tĩnh và Lộ Mãn cùng hai chị em song sinh mỗi người cầm một hộp khoai lang nướng cắt miếng. Đến khi đi ngang qua một quầy bánh su kem lớn thì món ăn vặt trong tay hai cô nàng song sinh cũng vừa hết.
Ánh mắt thèm thuồng của hai cô nàng đều dán chặt vào quầy bánh su kem nhỏ. Lộ Mãn mỉm cười trả tiền mua liền 8 cái.
Chủ quầy là một cô gái trẻ. Bánh su kem được lấy ra từ tủ kính trong suốt, sau đó còn được thêm kem tươi ngay tại chỗ.
Cô ấy nặn xong hai phần bánh trước rồi đặt lên quầy.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người cầm một cái. Kích thước của chiếc bánh su kem lớn đến nỗi mỗi cái đều to bằng nắm tay của hai cô gái.
Hai cô gái đồng thời "nhoàm" một tiếng cắn một miếng thật lớn.
Thế là mất đi một nửa.
Cắn thêm một miếng nữa rồi nhai ngấu nghiến.
Hai phần bánh su kem lớn cứ thế biến mất trong chớp mắt như thể chúng chưa từng tồn tại trên đời này vậy.
Cô chủ quầy lại thêm hai phần bánh su kem nữa. Vừa định đặt lên quầy thì cô ấy đã nghi hoặc nghiêng đầu.
Nhìn cái quầy trống không rồi lại nhìn cặp chị em song sinh dịu dàng đáng yêu trước mặt.
Điều này khiến cô ấy không khỏi mất tự tin.
Cô ấy dè dặt hỏi: "Chị...chị có phải đã đưa cho các em hai cái bánh su kem lớn rồi không?"
"Ha ha ha ha ha."
Lộ Mãn cười lớn rồi gật đầu: "Em vừa ăn hai cái rồi. Hai cái này cứ để các cô ấy cầm trước rồi đưa cho chúng em thêm 4 cái nữa là đủ."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ngượng ngùng cúi đầu rồi lại đồng thời thò chân ra, mỗi người một bên giẫm giẫm lên mu bàn chân của Lộ Mãn.
Mua xong đồ, Liễu Tĩnh đi theo sau họ và mỉm cười nói: "Con gái thì cứ phải ăn ngon mới tốt chứ, nếu không cứ cố tình nhịn đói để mình gầy gò ốm yếu thì còn khiến người ta khó hiểu nữa."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Cả hai đều hơi ngại ngùng và cảm thấy trước mặt dì Tĩnh——người mẹ chồng tương lai——phải giữ phong thái thục nữ.
"Ném vòng không?" Lộ Mãn thấy phía trước có khá nhiều người vây quanh thì liền đề nghị.
"Thôi anh ạ."
Hai cô nàng song sinh cùng lắc đầu.
Với tính cách của dì Tĩnh, bà ấy vốn tiết kiệm và quán xuyến việc nhà như vậy nên chắc hẳn sẽ cho rằng trò ném vòng này là lãng phí tiền bạc thuần túy thôi.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều có chút lo lắng không chắc chắn.
Từ nãy đến giờ, mọi hành vi cử chỉ của hai cô nàng đều đặc biệt đồng bộ.
Điều này cũng khiến những người đi chợ cứ vô tình hoặc hữu ý mà đặt ánh mắt lên phía họ.
"Hiếm khi được ra ngoài với các em." Lộ Mãn ít nhiều cũng đoán được nguyên nhân hai cô nàng này không thoải mái. Anh quay đầu nhìn mẹ mình rồi nói: "Để dì Tĩnh của các em mời."
"Phải đó."
Liễu Tĩnh đã móc ví ra rồi: "Qua năm mới là phải vui vẻ thoải mái chứ."
Cầm lấy vòng nhựa, Cố Linh Y khẽ cắn vào tai em gái rồi thì thầm: "Dì Tĩnh, cũng đâu có khó gần đến thế đâu nhỉ?"
"Ừm." Cố Gia Nhi miệng thì không chịu thừa nhận mà nhỏ giọng phản bác: "Em, em cũng đâu có nói dì Tĩnh khó gần đâu chứ."
Cố Linh Y không nói gì nữa.
Cô có chút chột dạ...
Rất có thể, sau này em gái sẽ chẳng cần đâu... Mà ngược lại chính cô mới là người cần phải hòa thuận với dì Tĩnh lâu dài...
Một giờ sau, bốn người chất đầy những con thú nhồi bông nhỏ thắng được từ trò ném vòng cùng với bao lớn bao nhỏ pháo hoa và pháo tép.
Cất đồ vào cốp xe, Liễu Tĩnh lái xe đưa ba người Lộ Mãn đến gần trung tâm thương mại rồi quay đầu xe đi về cửa hàng.
Khuôn mặt Cố Gia Nhi ửng hồng vì lạnh nhưng đôi mắt hạnh của cô chớp liên hồi sáng lên rạng rỡ.
Lộ Mãn nhận ra sự phấn khích của cô. Nếu theo cách nói của cô thì hẳn là cái đuôi vô hình sau lưng đã vẫy đến mức thành cánh quạt rồi.
"Trưa nay có ăn nữa không..."
Nghĩ đến sức ăn của hai cô nàng này, Lộ Mãn đổi lời: "Trưa nay ăn gì đây?"
"Ừm..."
"Chưa nghĩ ra."
"Vậy thì cứ chơi đã rồi tính."
Đi ngang qua một cửa hàng thời trang nữ, hai chị em song sinh vào xem thử.
Lộ Mãn tiện miệng nói: "Có món nào ưng ý thì cứ gói lại nhé, hôm nay cả cửa hàng có người bao hết."
Cố Gia Nhi liếc nhìn anh rồi khẽ nói: "Ngày lễ hôm nay anh mua cho Linh Y thì tính là gì chứ."
Cố Linh Y khẽ rụt người lại, có chút không dám nhìn mặt em gái.
Hai chị em chọn tới chọn lui, Cố Gia Nhi dừng lại trước một bức tường trưng bày giày cao gót.
"Chị ơi."
Cô hỏi Cố Linh Y: "Chị thấy đôi màu đen này đẹp hơn hay đôi màu be thì ổn hơn?"
"Đôi nào cũng được hết."
"Anh ơi, anh xem thử đi ạ?"
Lộ Mãn nhìn lướt qua cả bức tường giày nữ rồi nói: "Còn tùy vào mục đích sử dụng của em nữa. Những mục đích khác nhau sẽ cần phối với trang phục khác nhau, phải đồng điệu thì mới đẹp."
Cố Gia Nhi liếc nhìn chị mình rồi nói: "Sau khi khai giảng em sẽ cùng Linh Y quay phim quảng bá cho trường, với lại còn tham gia hoạt động diễn thuyết của đội nghi lễ nữa. Vậy nên em nghĩ..."
"Phải hợp với đôi giày cao gót của chị ấy một chút."
Lộ Mãn trong lòng khẽ giật mình, anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Liếc mắt nhìn Cố Linh Y thì thấy khuôn mặt của cô đang bối rối và ánh mắt lảng tránh, trong mắt Lộ Mãn trông hệt như đang luống cuống che giấu điều gì đó.
"Giày cao gót của Linh Y, anh đã thấy bao giờ chưa ạ? Đó là đôi màu bạc có kiểu dáng rất thanh thoát và lấp lánh mà lại có chút sang trọng."
Lộ Mãn không trả lời mình đã thấy hay chưa mà tiếp lời cô: "Vậy thì màu đen tuyền sẽ không hợp rồi, hơn nữa khi phối vào sẽ hơi đơn điệu."
Anh chỉ vào một đôi màu be khác: "Đôi này được đấy. Tuy màu sắc cũng đơn giản nhưng có dây quai ngang cổ chân đính một chuỗi ngọc trai, cũng có thể tôn lên vẻ sang trọng của váy dạ hội."
"Anh thấy đẹp thì lấy đôi này đi ạ."
Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm Lộ Mãn: "Anh ơi, anh tặng em được không? Nếu...anh thấy ngày hôm nay đặc biệt không tiện tặng thì cũng có thể mấy hôm nữa...được không ạ..."
"Gia Nhi."
Cô gái từng tự tin hướng ngoại là thế, vậy mà giờ đây lại ngượng ngùng và bồn chồn trước mặt anh, nói chuyện cũng bằng giọng khe khẽ cầu xin.
Mặc dù trước đây vì chuyện tặng quà liên quan đến tình cảm mà hai người đã xảy ra không ít chuyện không vui.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Cố Gia Nhi khiến lòng anh vẫn khẽ nhói, dù không thể nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào khác ngoài sự thương xót.
"Cứ mua hôm nay đi."
Không chỉ Lộ Mãn không đành lòng, Cố Linh Y cũng đột nhiên lên tiếng: "Anh ơi, cứ mua hôm nay đi ạ."
Đôi giày cao gót đầu tiên trong đời cô là do Lộ Mãn tặng.
Bây giờ là đôi giày cao gót đầu tiên của em gái cô.
Lý trí mách bảo cô phải đánh trống lảng cho qua chuyện, đừng để em gái mình và Lộ Mãn có thêm bất cứ vướng mắc nào nữa.
Nhưng cô vẫn không đành lòng.
Gia Nhi là em gái cô.
Cô nợ em gái mình.
Làm sao để bù đắp đây?
Nói cách khác…làm sao để hàn gắn đây?
Cố Linh Y chủ động gọi nhân viên bán hàng, còn Lộ Mãn thì cùng Cố Gia Nhi đến quầy thu ngân thanh toán.
"Anh chị ơi, hôm nay có hoạt động Ngày Lễ Tình Nhân, đây là kẹp tóc bươm bướm được tặng kèm khi mua đủ hóa đơn ạ."
Chủ cửa hàng cũng vô cùng tò mò về cặp chị em song sinh giống hệt nhau. Vốn dĩ chiếc kẹp tóc này được làm rất tinh xảo và chất liệu tốt nên đáng lẽ chỉ tặng một cái thôi, nhưng cô ấy nói: "Các em chọn thêm một cái nữa đi, em gái kia cũng có."
"Linh Y, lại đây chọn một cái đi."
Cố Linh Y đứng từ xa nhìn tấm bìa cứng cắm đủ loại kẹp tóc mái rồi nói: "Gia Nhi, lấy giúp chị một cái màu vàng ở hàng thứ ba ngoài cùng bên trái, màu vàng chanh ấy nhé~"
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi: "Còn em?"
Cố Gia Nhi chỉ vào một cái: "Cái này, màu hồng, hồng của bún ốc ấy! Hì hì."
Lộ Mãn và chủ cửa hàng đều mỉm cười. Sự hoạt bát đáng yêu của cô thật sự có thể lan tỏa đến những người xung quanh.
Xách túi đựng hộp giày lên, Lộ Mãn và cặp song sinh bước ra khỏi cửa.
Anh chỉ về một phía: "Chúng ta đi lối này, đi ăn."
"Ừm."
Hai chị em song sinh đồng thanh đáp. Cố Linh Y lại hỏi: "Anh ơi, ăn gì ạ?"
Lộ Mãn khẽ chạm vào sợi dây thun đen nhỏ buộc tóc đuôi ngựa của Cố Gia Nhi rồi cười nói: "Bún ốc."
[Lỗ Nam là khu vực phía Nam tỉnh Sơn Đông, phía Đông giáp biển Hoàng Hải, phía Bắc giáp núi Thái Sơn, phía Tây giáp tỉnh Hà Nam và phía Nam giáp miền Bắc tỉnh Giang Tô]