"Lộ Tiểu Sương, ra đây. Nhà có khách!"
Mười câu năn nỉ ỉ ôi của ông anh trai ruột cũng chẳng bằng một câu nói tưởng chừng bình thản nhưng thực chất đầy uy hiếp của mẹ.
"Vâng." Lộ Tiểu Sương ngoan ngoãn lê dép lạch bạch đi về phía phòng khách.
"Anh ơi, chị Gia Nhi là chị nào ạ?"
Hôm nay, hai chị em song sinh cùng mặc áo khoác phao dáng dài màu trắng tinh, bên trong là áo khoác cardigan len màu xanh trời cùng váy len liền thân không tay, quần tất màu da và giày vải trắng.
Hai chị em cởi áo khoác ngoài. Lộ Tiểu Sương nhìn hai "chị dâu", một người mặc váy len màu vàng mơ và một người mặc váy len màu xám đậm, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó xử.
Cô bé không phân biệt được, thật sự không phân biệt được.
"Đơn giản lắm."
Lộ Mãn xoa đầu cô bé: "Lát nữa em cứ nhìn hai em ấy nói chuyện với mẹ mình, ai giống mèo con thì là chị Linh Y của em, còn ai giống chuột nhắt thì là chị Gia Nhi."
"Anh mới giống chuột nhắt ấy!"
Lộ Tiểu Sương bất mãn đá vào mông anh một cái.
"Còn không phải tại anh à?"
Hai anh em ngồi cạnh hai chị em song sinh. Lộ Tiểu Sương đảo mắt quan sát thấy quả nhiên đúng như lời anh trai nói, sự khác biệt khá rõ ràng.
"Chị dâu" mặc váy màu vàng mơ tuy khuôn mặt có chút rụt rè và e ngại nhưng khi đối diện với mẹ thì nụ cười vẫn luôn thường trực.
"Chị dâu" mặc váy màu xám đậm thì cố gắng gượng cười tươi tắn rạng rỡ nhưng ánh mắt lại chẳng dám dừng lại quá lâu ở gần mẹ.
"Chị Gia Nhi."
Lộ Tiểu Sương khoác tay chị gái mặc váy xám: "Lát nữa mình cùng ăn trưa nhé?"
Chị gái song sinh này mỉm cười với cô bé, Lộ Tiểu Sương liền chắc chắn rằng mình không nhận nhầm người.
"Ăn trưa ư?"
Lộ Mãn cười khẩy phá đám: "Hai em ấy còn chưa kịp ăn sáng nữa là."
"Anh!"
Cố Gia Nhi đang lo lắng không biết phải làm sao để tạo ấn tượng tốt trước mặt dì Tĩnh, thế là cô nàng liền nhét thẳng miếng quýt đang bóc dở trong tay vào miệng Lộ Mãn.
Anh ta còn ở đây vạch áo cho người xem lưng, lỡ đâu dì Tĩnh lại nghĩ mình lười biếng thì sao chứ!
Liễu Tĩnh cười tủm tỉm nhìn hai người đùa giỡn, Cố Gia Nhi ngượng ngùng ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ.
"Đúng lúc lắm. Lộ Mãn ăn sáng chưa no, ăn được nửa chừng thì đi nghe điện thoại."
Ánh mắt Liễu Tĩnh lại chuyển sang Cố Linh Y: "Hôm nay phía Nam có hội chợ lớn, dì tiện thể ghé cửa hàng một chuyến nên đưa hai đứa ra chợ luôn. Hai đứa cứ ăn uống gì tùy thích, đi dạo một vòng mua pháo hoa cũng được."
"Con cảm ơn dì Tĩnh ạ..."
Cố Gia Nhi nói xong lại càng thấy ngại hơn.
Sao cô lại phải cảm ơn chứ… Cảm ơn vì dì ấy đã tạo cơ hội cho mình hẹn hò vào ngày Valentine sao…
"Con bé này, cảm ơn gì chứ."
Liễu Tĩnh cười nói: "Dì còn chưa cảm ơn con tử tế nữa là."
Dì ấy liếc nhìn Lộ Mãn: "Con mua cho nó nhiều quần áo như thế, hôm nay đi chợ xong cứ bắt nó đi cùng con mà chọn váy mới cho con đi."
"Dạ?"
Cố Gia Nhi hơi hoảng hốt: "À, dì Tĩnh, không phải ạ..."
Lộ Mãn vội nói: "Mẹ ơi, quần áo là con tự mua——"
"Mày nghĩ mày có thể qua mặt được tao à?"
Liễu Tĩnh nhìn chiếc áo len trắng trên người con trai mình: "Mày tự mua đấy à? Đừng nói là tự mua, ngoài áo sơ mi trắng ra mày đã bao giờ mặc đồ màu trắng đâu?"
"Ơ..."
"Ờmmm..."
Chỉ một câu nói đã khiến cả Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đều im bặt.
"Dì Tĩnh đúng là lợi hại thật, hóa ra anh còn chưa kể gì mà dì ấy đã đoán trúng phóc rồi." Cố Gia Nhi thầm nghĩ.
Liễu Tĩnh mỉm cười dịu dàng với Cố Gia Nhi: "Gu thẩm mỹ của thằng nhóc sao mà sánh được với Gia Nhi nhà mình chứ."
Cố Linh Y đứng bên cạnh cố nén sự chua xót trong lòng. Cô nghĩ ngợi một lát, hình như Lộ Mãn từ nhỏ đến lớn quả thật ít khi mặc đồ màu trắng hoặc màu sáng.
"Anh lúc nào cũng mặc đồ đen sì."
Cố Linh Y nghiêng đầu nói với Lộ Mãn.
"Ừ."
Lộ Mãn dang tay ra: "Cả cây đen để không sống phí một đời mà."
"Phụt ha ha ha——"
"Gì chứ..." Cố Gia Nhi bĩu môi: "Chắc là vì màu đen khó bẩn thôi."
Biết thế đã chẳng mua cho anh ta mấy bộ đồ mình ưng mắt rồi, đáng lẽ ra phải mua toàn đồ đen cho anh ta mới phải!
Liễu Tĩnh chứng kiến vẻ mặt của cặp song sinh này cũng rơi vào trầm tư.
Ở trường Đại học, cô gái giặt giũ quần áo cho con trai mình xem ra thật sự không chỉ có một người đâu nhỉ?
"Thằng ranh con, thật sự phải quản lý mày thật chặt mới được." Liễu Tĩnh thầm nghĩ trong lòng: "Không biết sau này còn gây ra nghiệp chướng gì nữa đây."
Hai cô gái tốt như vậy...
"Lộ Tiểu Sương, con có đi chợ không?" Bà không nghĩ nữa mà quay sang hỏi con gái mình.
"Mẹ ơi——con, con, con có hẹn rồi!"
Lộ Tiểu Sương lập tức nói: "Gia Hòa hôm nay rủ con đi chơi nên con không tham gia với mọi người đâu."
Mặc dù cô bé muốn cùng chị Gia Nhi đi ăn đi dạo nhưng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp.
Chờ đến khi...ông anh trời đánh của mình công khai mối quan hệ hiện tại của ba người họ xong xuôi đã rồi hãy nói...
Lộ Tiểu Sương lên lầu về phòng, Lộ Mãn theo sát phía sau.
"Em thật sự hẹn với Tiểu Gia Hòa à?" Lộ Mãn cẩn thận đánh giá em gái mình: "Hay là hẹn với bạn nam nào đó?"
"Anh tưởng ai cũng giống anh chắc!"
Lộ Tiểu Sương đóng sầm cửa lại rồi đấm liên hồi vào cánh tay Lộ Mãn bằng những cú đấm rùa.
Cô bé kéo Lộ Mãn ngồi xuống tấm thảm rồi cụp cái đầu xuống thở dài: "Tiểu Mãn, rốt cuộc anh làm thế là vì cái gì chứ?"
Lộ Tiểu Sương nhớ lại chuyện trước đây, cái ngày Cố Linh Y và ông anh trai nhà mình "định tình".
Khiến cô bé muốn cháy cả CPU.
Anh trai của mình và cặp chị em song sinh thanh mai trúc mã của anh ấy đều yêu nhau ư?
"Anh đúng là anh ruột của em..."
Lộ Tiểu Sương lắc đầu: "Không đúng, em không có người anh trai như anh!"
Lộ Mãn xoa xoa dái tai Tiểu Sương và nói: "Chuyện này cũng là bất đắc dĩ thôi. Anh và Linh Y yêu thích nhau mà, còn về Gia Nhi thì anh sẽ tìm một lúc nào đó nói chuyện với em ấy."
"Nói cái gì cơ?"
Lộ Tiểu Sương tức tối ngẩng đầu lên: "Nói rằng sau khi anh chia tay chị Gia Nhi thì lại qua lại với chị gái ruột song sinh của chị ấy hả!"
Cô bé gạt tay Lộ Mãn ra: "Nếu anh đã từng có tình cảm thật lòng với chị Gia Nhi thì dù anh có thích chị Linh Y đến mấy cũng không nên dây dưa với chị ấy, chị ấy là chị gái của bạn gái anh đấy!"
"Cái em nói đó." Lộ Mãn thở dài: "Quả thật là lẽ thường tình."
Nhưng anh không giống vậy. Trước sau hai kiếp, anh sẽ không bao giờ từ bỏ Cố Linh Y.
"Anh và chị Linh Y...lúc đó đều làm em giật mình thon thót."
Lộ Tiểu Sương lẩm bẩm: "Khi chị Linh Y nói chị ấy là bạn gái anh, phản ứng đầu tiên của em...còn tưởng là chị Gia Nhi giả vờ làm chị gái mình rồi cố ý hù dọa em chứ."
Cô bé khịt khịt mũi: "Nhưng nghĩ lại thì chị Gia Nhi và chị Linh Y tình cảm tốt đến vậy, không thể nào lại đùa giỡn quá đáng như thế với em được."
Mấy ngày nay Lộ Tiểu Sương sắp nghĩ nát óc rồi.
Rõ ràng chị Linh Y cũng đặc biệt yêu thương cô em gái song sinh của mình.
Vậy tại sao chị Linh Y cũng lại làm điều trái khoáy đến vậy, rõ ràng biết sẽ làm tổn thương em gái Gia Nhi mà vẫn cứ...
Nghĩ đến điều này khiến lòng Lộ Tiểu Sương rối bời không thôi.
Cô không dám nghĩ đến nỗi buồn của chị Gia Nhi khi biết tin này, cũng không muốn hai cô chị song sinh vì ông anh trai tầm thường của mình mà tình cảm rạn nứt.
"Nếu Tiểu Mãn anh chưa từng yêu chị Gia Nhi."
Lộ Tiểu Sương thở dài nói: "Em chắc chắn sẽ đặc biệt ủng hộ anh và chị Linh Y thành một đôi."
Thế nhưng bây giờ...
"Tiểu Mãn, em thậm chí còn hơi lo lắng cho an toàn tính mạng của anh đấy."
Lộ Tiểu Sương cảm thấy lời mình nói không phải là dọa suông: "Nhà chú Cố không thiếu dụng cụ đâu, có búa, cờ lê, búa tạ..."
"Dừng, dừng, dừng lại!"
Lộ Mãn bịt miệng em gái mình.
Anh cười khổ: "Em cứ mong anh được yên ổn chút đi chứ."
"Vốn dĩ là vậy."
Lộ Tiểu Sương nói: "Tiểu Mãn anh thử giả sử xem. Nếu có một chàng trai theo đuổi em mà em đồng ý cậu ta, sau đó chia tay rồi sau đó anh lại yêu đương với cậu ta, công khai mối quan hệ đó ra——Ba mẹ mình có đánh chết anh không?"
"Anh thấy em mới là người nên bị đánh trước vì cái ví dụ này của em đấy." Lộ Mãn mắt giật giật.
"Haizz!"
Lộ Tiểu Sương thật sự không nỡ mất đi người chị dâu Cố Gia Nhi.
"Chị Gia Nhi thật sự rất tốt... Thôi bỏ đi, giờ nói điều này đã muộn rồi."
Cô nhìn ông anh trai mình. Từ khi anh và Cố Linh Y xác định quan hệ nam nữ thì không còn đường quay đầu nữa rồi.
"Em thà rằng anh dù không ở bên chị Gia Nhi cũng đừng làm tổn thương chị ấy."
"Chị Linh Y thì anh không nên động vào. Tránh xa cả hai người họ ra, đi yêu đương với những cô gái khác đi. Thời gian trôi đi, mối quan hệ của họ với anh ít nhất vẫn có thể giữ được tình bạn thanh mai trúc mã."
Lộ Mãn lại lắc đầu: "Không thể nào, anh không thể không ở bên Linh Y. Hơn nữa——em cũng đã đánh giá thấp chị Gia Nhi của em rồi."
Anh cũng đã đánh giá thấp Gia Nhi rồi.
Cô nàng bây giờ cũng không thể từ bỏ sự kiên định của mình đối với anh.
