Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 476: Khó dỗ

“Anh ơi, hình như chúng ta không cần bắt taxi về nhà nữa rồi.”

Ăn xong bún ốc cho bữa trưa, Cố Gia Nhi vừa hít hít xem tay áo khoác phao của mình có dính mùi không vừa ngắm nghía chiếc SUV Volkswagen Touareg đỗ bên kia đường.

Lộ Mãn thấy chiếc xe đó cũng ngẩn người ra: “Ba mẹ các em ở đây à?”

“Chắc là vậy rồi, nhưng không phải họ đi leo núi ở thị trấn sao?”

Cố Linh Y ngó nghiêng hai lượt rồi chỉ vào ô cửa kính sát đất hướng ra phố của một quán cà phê: “Thấy rồi, ở đằng kia kìa.”

Ba người lén lút nép sát tường bước vào. Hai vị trưởng bối đang ở khu vực gọi món, do quay lưng lại nên không hề phát hiện ra Lộ Mãn và hai cô con gái.

Lộ Mãn lén nghe lỏm được vài câu. Thấy đồng chí Lão Ngoan Cố đang cãi cọ với dì Văn Nghệ, anh đại khái hiểu được vì sao kế hoạch nghỉ lễ của họ lại thay đổi.

Ban đầu họ đang lái xe đi thị trấn rất thuận lợi, thế nhưng khi đi ngang qua hai tiệm hoa nằm cạnh nhau thì Văn Nghệ tiện miệng nhắc đến việc muốn mua hoa.

Cố Ngạn lại hiểu sai ý, liền đánh tay lái chạy về một thị trấn khác.

Dẫn Văn Nghệ đến vườn ươm chuyên bán cây cảnh và chậu hoa.

Mà còn là nơi sản xuất chuyên bán sỉ nữa chứ…

Văn Nghệ nhìn mười mấy nhà kính lợp bạt nhựa trắng tinh mà cạn lời đến cùng cực.

Thế là bà ấy giận sôi bụng bắt Cố Ngạn đoán.

Lộ Mãn kéo hai chị em song sinh tìm một góc khuất ngồi xuống nấp kỹ.

Cố Linh Y không nhịn được bật cười: “Phụt ha ha ha, mẹ lớn thế rồi mà vẫn cứ như cô bé ấy.”

“Cái tính này của Dì Văn Nghệ.” Lộ Mãn tặc lưỡi nói: “Đúng là giống ai đó đến cả tỉ điểm luôn ấy chứ.”

Mẹ vợ tương lai lúc dịu dàng thì giống Linh Y, lúc giở chứng thì giống Gia Nhi——phải nói là ngược lại mới đúng, tính cách của mẹ vợ đã được hai cô con gái thừa hưởng một cách hoàn hảo.

“Anh nói ai cơ?”

“Anh nói ai cơ?”

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thanh.

Hai chị em ngớ người ra một chút rồi nhìn nhau và trao đổi ánh mắt, sau đó nhanh chóng thống nhất chiến tuyến.

“Nói rõ ràng đi!”

“Nói rõ ràng đi!”

Lộ Mãn xoa xoa sống mũi.

Rốt cuộc anh đang hẹn hò với một trong hai chị em song sinh hay là hẹn hò cả hai người đây…

Lộ Mãn liếc nhìn khu vực gọi món thấy Văn Nghệ đã gọi xong một ly cà phê, cũng chẳng thèm hỏi đồng chí Cố Ngạn có muốn uống hay không mà liền đi thẳng đến ngồi vào chỗ cạnh cửa kính sát đất.

“Linh Y…thôi, Gia Nhi đi, em nhắn tin cho chú Cố bảo chú ấy vào nhà vệ sinh bên trong nhé.”

Anh đứng dậy đi đến gần bồn rửa tay, đợi đến khi Cố Ngạn cầm điện thoại với vẻ mặt khó hiểu bước tới thì anh cất tiếng: “Chú Cố.”

“Ối trời!”

Điện thoại của Cố Ngạn suýt nữa thì văng khỏi tay ông: “Tiểu Lộ, làm chú giật cả mình… Sao lại là con… Gia Nhi đâu rồi?”

“Linh Y và Gia Nhi đều ở trong quán, con với hai em ấy ra ngoài mua pháo hoa thì vô tình thấy xe của chú.”

Lộ Mãn giải thích xong lại hỏi: “Chú Cố, dì Văn Nghệ có vẻ không vui ạ?”

“Haizz!”

Cố Ngạn lộ ra vẻ mặt bó tay với bà, chỉ thiếu điều sốt ruột đến mức xoa tay lia lịa.

“Lát nữa con sẽ sang tiệm hoa bên cạnh mua vài bó hoa, chú có muốn con tiện tay mua giúp một bó không ạ?”

“Vài bó á?”

Cố Ngạn thầm “hít” một tiếng trong lòng, thằng nhóc này định tặng cả hai đứa con gái mình luôn sao?

“Hay là chú thử cách này xem sao?”

Lộ Mãn hạ giọng hiến kế cho ông.

“Cái này á? Có được không?”

“Thử hay không thì chú tự quyết định thôi ạ.”

Cố Ngạn bán tín bán nghi đi về khu vực gọi món gọi một ly cà phê, cầm lấy hóa đơn của mình rồi ngồi xuống đối diện Văn Nghệ cách một bàn.

Văn Nghệ càng không muốn để ý đến ông nữa. Bà chống cằm nghiêng đầu nhìn cảnh đường phố bên ngoài qua ô cửa kính sát đất, nhất định không thèm nhìn chồng mình.

"Cà phê số 36 đã xong."

Văn Nghệ thong thả đứng dậy đi lấy đồ uống.

Người phục vụ đưa cà phê cho Văn Nghệ rồi xòe bàn tay, dùng đầu ngón tay chỉ vào Cố Ngạn.

"Thưa cô, vị tiên sinh vừa rồi nhờ tôi chuyển lời một câu, hôm nay cô đặc biệt xinh đẹp và đặc biệt có khí chất."

Văn Nghệ ngây người một lúc rồi hơi ngượng.

"Ông ấy muốn xin số điện thoại của cô, cô xem nếu tiện thì có thể viết lên miếng lót ly này rồi lát nữa cùng với cà phê có thể đưa cho ông ấy."

"Cảm ơn, nhưng không cần đâu."

Văn Nghệ mỉm cười: "Vị tiên sinh đó chính là chồng tôi."

Người phục vụ này cũng ngây người ra một lúc mới phản ứng lại, hóa ra cô ấy là một phần trong "trò chơi" của cặp vợ chồng này sao?

Nhưng cô ấy vẫn giữ nụ cười: "Chúc cô và tiên sinh một ngày lễ vui vẻ."

Văn Nghệ cầm cà phê đặt lên bàn trước mặt Cố Ngạn.

"Ông được lắm, Cố Ngạn."

Văn Nghệ cười tủm tỉm nhìn chằm chằm ông: "Trước đây sao tôi không phát hiện ra ông còn biết chơi chiêu này nữa chứ."

"...Sao trước đây tôi cũng không phát hiện ra bà lại khó dỗ đến thế..."

"Cố Ngạn ông nói gì đó!"

"Khụ khụ..."

"Mẹ ơi, ba ơi~"

Cố Gia Nhi ôm một bó hồng đỏ chạy đến bên Cố Ngạn mà đưa cho ông.

"Nhanh lên ba ơi."

Cố Ngạn đỏ bừng mặt nhận lấy bó hoa. Đã là vợ chồng già rồi nên ông cứ cảm thấy khi đối diện với ánh mắt của Văn Nghệ, vợ sẽ cười nhạo mình.

"Chúc mừng ngày lễ."

Văn Nghệ ôm bó hoa, trên mặt nở nụ cười.

Bà véo véo má con gái út: "Vì nể mặt con gái chúng ta, lần này coi như ông qua cửa rồi——Chúc mừng ngày lễ, đồng chí Cố già."

Lộ Mãn và Cố Linh Y cũng xuất hiện đúng lúc. Cố Gia Nhi chạy về bên cạnh chị gái và nhận lấy bó hoa của mình.

"Linh Y, Lộ Mãn, hai đứa cũng ở đây à?"

Văn Nghệ nhìn qua. Cả nhà này ba người phụ nữ lớn nhỏ đều có một bó hoa trên tay.

Bó hoa trên tay con gái lớn là hồng trắng và hoa nhài.

Bó hoa của con gái út là cúc La Mã, cỏ đài phun nước cùng với hoa tulip trắng và hồng.

Đi trên đường chắc sẽ rất nổi bật nhỉ? Văn Nghệ nghĩ.

Bà ấy nhìn Lộ Mãn. Trong tay còn có một bó hồng đỏ ư?

Lộ Mãn mỉm cười với mẹ vợ tương lai: "Tặng cho mẹ con ạ."

Văn Nghệ gật đầu: "Bà ấy nhận được chắc chắn sẽ rất vui."

"Trước đây mà tặng thì không được đâu, bà ấy sẽ chê con tiêu tiền lung tung rồi kiểu gì cũng mắng con một trận."

Lộ Mãn cười nói: "Sự lãng mạn và cưng chiều của con trai cũng nên nhớ dành cho mẹ mình một phần chứ ạ."

"Tiểu Lộ à."

Cố Ngạn hôm nay khá hài lòng với màn "cứu nguy" của anh. Cái thằng nhãi ranh mà trước đây ông từng cho là rụt rè tự ti, còn dám dụ dỗ con gái út mình yêu sớm, vậy mà từ năm ngoái đến nay những điểm sáng cứ lần lượt hiện ra trước mắt ông.

"Hai ngày nữa là bữa cơm tất niên, chú muốn nhờ con nói chuyện trước với ba mẹ con. Hai nhà chúng ta cùng nhau đón giao thừa nhé?"

"Dạ được ạ, được ạ." Cố Gia Nhi chỉ muốn giơ cả hai tay lên bày tỏ sự đồng tình mạnh mẽ.

"Vâng, chú Cố." Lộ Mãn nói: "Thật ra con thấy không cần bàn bạc gì đâu ạ, ba con chắc chắn sẽ muốn ngồi chung bàn với chú hơn."

...

Ba ngày sau, ngày 17 tháng 2.

Đêm giao thừa.

Biệt thự nhà họ Lộ.

"Chú đã đặt món Phật nhảy tường sốt bào ngư rồi. Tiểu Lộ, có ai gõ cửa thì con ra lấy nhé——Quạt gió."

"Vâng, chú Cố."

Ba mẹ hai nhà đang chơi bài "Quạt Gió Mưa" đặc trưng của tỉnh Lỗ, bốn người vây quanh một chiếc bàn nhỏ.

Suốt cả năm, có lẽ chỉ những ngày giáp Tết là thảnh thơi và tự tại nhất.

Lộ Tiểu Sương và Cố Gia Nhi bưng đồ uống đến cho ba mẹ.

Văn Nghệ cầm cốc lên nhấp một ngụm nước ép rồi nhướng mày nhìn Cố Ngạn: “Ông uống cái này được không đấy? Không thấy nhạt mồm nhạt miệng à? Không đổi sang rượu trắng sao?”

Cố Ngạn còn chưa kịp nói gì thì Lộ Vệ Hoa đã có chút không tự nhiên mà đổi sang chân vắt chéo khác.

“À ừm, dạo này chẳng phải cai rồi sao? Quản lý Lộ cũng thế mà.” Cố Ngạn cười xòa nói.

Thời gian cai rượu của hai ông bạn này rất có chu kỳ——cứ Lộ Mãn nghỉ phép về nhà là họ lại cai rượu.

“Với lại nước ép này là Gia Nhi gửi từ Yên Kinh về đấy. Đặc sản con gái có lòng mang về biếu không thể không nếm thử được.”

Nhắc đến cô con gái bảo bối của mình, Cố Ngạn liền cười toe toét.

“Ồ, gửi từ Yên Kinh về à, thảo nào.”

Lộ Vệ Hoa nhìn cái thùng đã bóc vỏ đặt ở góc tường.

“Thảo nào trên đó viết quy cách: nước ép ‘nhi’. Người Yên Kinh nói âm ‘nhi’ nặng thật đấy.”

Lộ Tiểu Sương che miệng nhịn cười nhưng lại ngại không dám nhắc.

Liễu Tĩnh liếc mắt một cái: “Đó là nước ép 1L, một lít đấy.”

[Phật nhảy tường có nguồn gốc từ tỉnh Phúc Kiến vào đời nhà Thanh, gồm trứng cút, măng, sò điệp, hải sâm, bào ngư, vi cá, thịt gà, giăm bông Kim Hoa, gân heo, nhân sâm, nấm và khoai môn và có thể nhiều hơn. Cái tên Phật nhảy tường bắt nguồn từ giai thoại về một môn sinh đi ngang qua Phúc Kiến gần tịnh xá của các thầy chùa thì lấy toàn bộ nguyên liệu ra nấu chung để ăn, mùi thơm truyền đến tịnh xá của các thầy đang tu thiền khiến cho một thầy trèo qua tường, bất chấp phạm vào giới luật sát sinh cũng phải thưởng thức cho bằng được] [Lộ Vệ Hoa nhìn 1L mà tưởng chữ 儿 trong tên của Gia Nhi nên nói nhầm]