"Chú Cố, Linh Y với Gia Nhi mấy hôm trước còn nhắc chú đấy ạ."
Lộ Mãn liếc nhìn hai chị em song sinh: "Chú cất công lái xe đến Hải Khúc Thị, lại còn dậy từ tờ mờ sáng, lúc đến thì đi hướng Đông nên mặt trời chiếu vào chói cả mắt."
"Chiều về thì đúng lúc mặt trời lặn cũng bị nắng chói suốt đường. Hai em ấy nói đi nói lại đều không muốn làm phiền chú vất vả như vậy."
"Vâng, chú Cố yên tâm. Con lái cẩn thận, giữa đường nghỉ ở trạm dừng chân vài lần, đảm bảo đưa hai em ấy về nhà an toàn."
Cúp điện thoại, Lăng Chi đứng bên cạnh giơ ngón tay cái với Lộ Mãn: "Những chuyện khác không nói, cái này phải khen cậu một câu. Nếu cứ để Gia Nhi cãi nhau với chú Cố thì có khi tốn thêm nửa tiếng cũng chưa chắc đạt được thỏa thuận, hai người lại còn tức nhau nữa."
Cố Gia Nhi kéo kéo tay áo cô bạn thân, có chút ngại ngùng.
Trong lòng cô thực ra đang nghĩ nếu là khoảng thời gian trước cô sẽ nói: đương nhiên rồi, anh ấy đã sớm tìm hiểu xem làm thế nào để trở thành con rể tốt của nhà họ Cố rồi mà.
Nhưng bây giờ...cô không nói ra được, trong lòng còn mơ hồ dâng lên một cảm giác chua xót.
Nửa năm...thật sự đã thay đổi rất nhiều chuyện rồi.
"Chúng ta về thu dọn đồ đạc đi, nghỉ phép về nhà."
...
...
Ngày 10 tháng 2 năm 2007, ngày 23 tháng chạp, Tết Tiểu Niên ở miền Bắc.
Lộ Mãn và hai chị em song sinh đã về đến nhà ở huyện Tào Hà Thị được ba tuần rồi.
Ba người cùng nhau tìm một trường dạy lái xe. Cố Ngạn gọi một cuộc điện thoại cho người quen, trực tiếp sắp xếp một nữ huấn luyện viên mở một lớp cấp tốc nhỏ riêng biệt chỉ dạy ba người họ.
Lúc này đã thi xong lý thuyết và thực hành nên họ nghỉ một ngày ở nhà quét dọn nhà cửa đón Tết Tiểu Niên.
"Lộ Mãn, sang trái một chút nữa, đúng rồi."
Trong biệt thự nhà họ Cố, Văn Nghệ chỉ huy Lộ Mãn đứng trên thang gấp để treo rèm cửa.
Vốn dĩ những việc như giặt rèm cửa đã có người giúp việc làm nhưng theo phong tục Tết Tiểu Niên ở địa phương thì phải tự tay làm, quét dọn bụi bẩn ngụ ý năm sau vạn tượng đổi mới và đỏ lửa phát tài.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đứng bên cạnh Lộ Mãn ôm rèm cửa, vì vừa giặt xong còn hơi ẩm nên nặng hơn bình thường không ít.
Hai chị em đỡ thang gấp dưới chân Lộ Mãn, đồng thời cẩn thận nhìn động tác của Lộ Mãn vì lo lắng anh trượt chân ngã xuống.
Treo xong rèm cửa, Văn Nghệ bưng cho Lộ Mãn một cốc trà nóng. Mẹ vợ tương lai còn chu đáo lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán cho anh.
Lộ Mãn miệng thì nói "không cần đâu dì Văn" nhưng lại vui vẻ uống cạn cốc trà.
Trong phòng khách, Cố Ngạn và Lộ Vệ Hoa ngả người trên ghế sofa cắn hạt dưa và chém gió tán gẫu.
Văn Nghệ cũng bưng trà bánh đến cho họ và đặt trên bàn trà, rồi bà liếc mắt nhìn Cố Ngạn.
"Nhà có thêm đàn ông cảm giác thật tốt, làm việc gì cũng nhanh nhẹn hơn nhiều."
Văn Nghệ nói thật lòng. Những năm trước cả nhà bốn người treo rèm cửa, ba người phụ nữ cộng thêm một lao động nam, rèm cửa giặt xong còn ướt đối với họ mà nói vẫn có chút vất vả.
Qua mấy lần Lộ Mãn đến nhà, bà thực ra rất hài lòng với "con rể tương lai" này và cũng khá quen với trạng thái của Lộ Mãn khi ở nhà. Người ta vẫn nói một đứa con rể bằng nửa đứa con trai, Văn Nghệ cảm thấy người xưa nói quả thật có lý.
Hơn nữa, chưa kể đến tính khí bướng bỉnh của chồng mình nữa. Giả sử ông ấy có thể bỏ qua thành kiến với Lộ Mãn thì thực tế hai ba con này khá hợp nhau, đều là người làm ăn nên có nhiều chuyện để nói, Lộ Mãn còn có thể thuận thế vuốt lông con lừa bướng bỉnh Cố Ngạn.
Tìm đâu ra người con rể tương lai thứ hai như vậy?
Thứ hai?
Văn Nghệ nghĩ đến đây bỗng nhiên có một trực giác mơ hồ.
Dường như có chuyện gì đó bị bà bỏ sót.
Lộ Vệ Hoa hào phóng thay con trai mình: "Em dâu, chuyện này dễ thôi. Sau này có việc gì cứ gọi Lộ Mãn mà bảo thằng nhóc giúp đỡ nhiều vào."
Văn Nghệ mỉm cười nhìn chồng và chờ đợi phản ứng của ông.
Nếu là trước đây, Cố Ngạn suýt chút nữa đã bật dậy khỏi ghế sofa, nhưng bây giờ ông lại nghiêm túc suy nghĩ: "Văn Nghệ chỉ nói vậy thôi, nếu thật sự có việc gì mà lôi Lộ Mãn đi làm mấy việc vặt này thì lỡ mất thời gian người ta kiếm tiền đàng hoàng, thiệt nhiều hơn lợi."
"Được được được, hai người một người là tỷ phú một người là triệu phú, tôi sai khiến không nổi hai người." Văn Nghệ cố ý nói.
Cố Ngạn cười hì hì: "Sao lại thế được, mấy chậu cây của bà tôi đều cắt tỉa hết rồi, lầu hai quét dọn xong còn lau một lượt nữa. Ông chủ lớn đến đâu cũng phải nghe bà chỉ huy chứ?"
Văn Nghệ ra vẻ "còn tạm được". Coi như hôm nay ông biết dỗ người, không gây sự với ông nữa.
Bà đi về phía nhà bếp. Liễu Tĩnh đang chiên các loại đồ ăn Tết như thịt chiên xù, nem rán, thịt viên chiên.
Cố Ngạn nghiêng người ghé sát vào người bạn già Lộ Vệ Hoa và nhỏ giọng nói: "Quản lý Lộ, hôm nay nhà anh chị giúp em một tay lớn rồi. Văn Nghệ kiếp trước chắc có thù với dầu mỡ nên kiếp này cỡ nào cũng không học được cách chiên đồ. Nếu không có chị dâu giúp đỡ thì cả một rổ lớn đồ chiên này lại phải nhờ đến người thân khác rồi..."
"Cố... Ngạn?"
"Không sao... Tiểu Nghệ, các bà cứ bận việc của mình đi."
"Ba ơi, ba ơi~"
Cố Gia Nhi nhào tới ngồi xuống bên cạnh Cố Ngạn.
Cố Ngạn nhẹ nhàng gẩy mũi cô con gái út rồi cười nói: "Qua được vòng hai rồi, học lái xe không mệt nữa chứ?"
"Vâng ạ, qua được phần đỗ xe rồi nên phần lái xe trên đường sẽ dễ hơn nhiều."
Cố Gia Nhi cười ngọt ngào: "Ba ơi, con đang định nói với ba chuyện này đây. Trong kỳ nghỉ đông chắc là con có thể thi được bằng lái rồi, cho nên...ba có muốn tặng con một chiếc xe không?"
"Muốn một chiếc xe?"
Cố Ngạn ngẩn người.
Tặng một chiếc xe đối với một ông trùm tập đoàn hóa dầu như ông cũng không khác gì những món quà khác. Chỉ là...
Với sự hiểu biết của ông về cô con gái út, Cố Gia Nhi chắc chắn không dám lái xe ra đường ngay sau khi có bằng lái mới đúng.
Vậy thì chiếc xe này...chẳng lẽ mua cho thằng nhóc Lộ Mãn kia lái đấy à!
"Cái đó...chuyện này, mua xe, đúng là rất cần thiết, nhưng mà, cũng không cần gấp gáp như vậy..." Cố Ngạn lảng tránh.
Cố Gia Nhi lại nghĩ ra cái gì là làm ngay cái đó: "Ba ơi! Hay là ngày mai ba dẫn con đi xem xe trước đi?"
"Cái này...ừm..."
...
Ngày hôm sau, Cố Gia Nhi vẫn kéo ba Cố Ngạn đến khu bán xe ô tô.
Cố Ngạn cầm vô lăng. Bình thường ông cũng có tài xế riêng, nhưng khi ra ngoài với gia đình và đặc biệt là đưa các con gái thì ông rất thích tự lái xe.
Trên đường đi, đầu óc Cố Ngạn cứ luôn nghĩ đến chuyện con gái muốn mua xe cho thằng nhóc bên ngoài mà lại là người làm ba là ông trả tiền, tâm trạng liền không tốt chút nào.
"Ba ơi, ba đừng lơ đãng nha, lái xe chú ý nhìn đường."
Cố Gia Nhi nhắc nhở ông.
Cố Ngạn giật mình rồi ngượng ngùng cười: "Con gái ba lên Đại học thật sự lớn rồi, còn biết đọc cả suy nghĩ của ba nữa."
"Không phải."
Cố Gia Nhi có chút cạn lời chỉ vào kính chắn gió: "Ba ơi, ba bật đèn xi nhan thành cần gạt mưa rồi kìa."
Đãng trí đến mức này, ai mà chẳng nhìn ra được dễ như bỡn!
Trong lòng Cố Ngạn vẫn còn đang đấu tranh: "Không thể không mua cho con gái được... Gia Nhi bao nhiêu năm rồi có chủ động đòi quà đâu."
"Nhưng mà cứ nghĩ đến việc con bé thừa cơ giao xe cho thằng nhóc họ Lộ lái thì mình lại thấy không ổn."
"Hay là mua tạm một chiếc xe cũ để nó ngại không dám lái? Nhưng...mình lại không nỡ mua xe cũ cho Gia Nhi."
Nhưng ông không hề biết rằng cô con gái út Cố Gia Nhi cũng đang giằng co tâm lý.
"Chiếc xe này có thể dùng để đưa đón anh đi học, cùng anh đi dạo hoặc đi chơi. Nhưng...lỡ anh ấy mượn xe rồi chở mấy cô gái khác đi chơi thì sao..."
Chiếc Mercedes E mà Lộ Mãn đặt mua ở Yên Kinh còn phải chờ một thời gian nữa mới giao hàng.
Cố Gia Nhi cảm thấy trong khoảng thời gian này anh ấy có bằng lái mà không có xe, nhất định sẽ muốn mượn xe của cô.
"Ba ơi, hay là chúng ta mua một chiếc xe cũ đi?"
Cố Gia Nhi nói: "Đi xem ở chợ xe cũ trước nhé?"
"Cái gì?" Cố Ngạn có chút không thể tin được: "Gia Nhi, con...mua xe thật sự là tự lái à?"
"Dạ, ba ơi, từ đầu đến cuối con đều nói là con tự lái mà."
Cố Gia Nhi liếc nhìn ba một cái, ai biết ông lại nghĩ đi đâu rồi.
"Con muốn mua một chiếc xe rẻ tiền trước để tập lái, có trầy xước cũng không xót."
Cố Gia Nhi nói vậy chứ thực ra cô đang nghĩ: mua một chiếc xe bình thường con lái để đón anh ấy, nếu cho anh ấy mượn thì anh ấy sẽ không dám dùng để đón mấy cô gái khác!
"Ba ơi, xe Chery QQ thì sao ạ?"
Cố Gia Nhi nghĩ loại xe vừa đáng yêu vừa nhỏ nhắn này chắc chắn sẽ ngăn được tên giò heo chở mấy cô gái khác đi!
