Ngày 27 tháng chạp âm lịch cũng là ngày 14 tháng 2, Ngày Valentine.
Tại nhà họ Cố, trên chiếc giường tầng của hai chị em song sinh.
Cố Linh Y bị đánh thức bởi tiếng tin nhắn QQ rung lên.
Mắt còn lim dim ngái ngủ nên cô cứ ngỡ là bạn trai gửi tin nhắn cho mình, thế là vội vàng mở điện thoại định trả lời ngay lập tức.
Ai ngờ lại là một tấm ảnh do em gái Gia Nhi gửi đến.
Cô nàng thò điện thoại từ giường trên xuống lén chụp một tấm ảnh lúc chị gái Linh Y đang ngủ.
“Cố Gia Nhi.”
Cố Linh Y bất lực nói: “Chị giờ phải nghĩ xem có nên hủy bỏ chế độ 'theo dõi đặc biệt' cho em trên QQ không đây.”
Vừa dứt lời, trên QQ lại gửi đến một tấm ảnh khác.
Là cảnh Cố Linh Y vừa nãy cuộn tròn trong chăn ôm điện thoại nhìn màn hình.
“Linh Y.”
Giọng em gái Gia Nhi cười hì hì truyền đến từ giường trên.
“Chắc chắn chị nghĩ là sư ca của chị gửi tin nhắn cho chị đúng không?”
Cố Linh Y nhìn bản thân trong ảnh quả thật mày mắt cong cong, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc và mong chờ.
Cô thở dài: “Mới chưa đến chín giờ, giấc ngủ nướng của chị đã bị em phá hỏng rồi.”
“Cố Linh Y chị có lương tâm không vậy? Em đã nhường cái giường dưới dễ ngủ như thế cho chị rồi mà chị còn lấy oán báo ơn à?”
Hồi Trung học Cơ sở, cô em gái trong hai chị em song sinh ngủ ở giường dưới trong nhà. Cố Linh Y cảm thấy mình là chị nên chịu khó một chút, nhường cái giường dưới tiện lợi cho Cố Gia Nhi.
Mặc dù cuối cùng hai chị em vẫn cứ quấn quýt và cùng chen chúc ngủ chung ở giường dưới.
Nhưng sau khi lên Đại học cứ mỗi dịp nghỉ lễ, Cố Linh Y dù có việc hay không vẫn về phòng riêng có chiếc giường lớn của mình.
Khiến Cố Gia Nhi có chút ghen tị, đoán rằng chị mình chắc chắn là để tiện nhắn tin gọi điện cho chàng trai trong lòng nên mới tránh mặt mình mà ngủ một mình trong phòng.
Thế này sao được!
Ngủ lâu mà thiếu Linh Y thì cô sẽ không ngủ ngon được!
Thế là Cố Gia Nhi “hào phóng rộng lượng, hy sinh bản thân” một chút mà nhường giường dưới cho chị, còn mình thì đổi lên giường trên.
【Linh Y】: [Ảnh]
Cố Linh Y như muốn phản công, từ giường dưới ngước lên chụp một tấm ảnh của em gái.
Thế nhưng do bị vướng ván giường và vấn đề góc chụp nên có thể đoán được cô chẳng chụp được tấm ảnh nào đẹp cả, chỉ chụp được một ít tóc tai bù xù của Cố Gia Nhi.
“Á á á! Cố Linh Y!”
Tiếng Cố Gia Nhi mặc quần áo bật dậy khỏi giường.
“Chị xóa ngay cho em!”
Cô nàng trượt xuống theo chiếc thang nhỏ rồi nhào tới bên cạnh Cố Linh Y.
“Em chụp chị đẹp xinh như thế! Mà chị lại chụp em thành con ma!”
“Là do em không đẹp thôi, trách chị à?”
“Chúng ta trông giống nhau mà! Chị vì muốn dìm em mà còn tự mắng cả mình à?”
Sau một hồi đánh nhau loạn xạ thì hai chị em song sinh khẽ thở dốc, cổ áo xộc xệch nằm trên giường trừng mắt nhìn nhau.
“Hừ, không thèm chấp chị nữa.”
Cố Gia Nhi dùng lời lẽ cứng rắn để đề nghị đình chiến trước rồi ôm lấy chị mình.
Vài giây sau, hai chị em đồng thanh hỏi: “Sáng nay ăn gì nhỉ?”
Ngẩn người một lát, hai người nhìn nhau cười.
“Hôm nay mẹ không gọi chúng ta.”
“Có gọi chứ, em nghe hình như có tiếng gõ cửa mà.”
“Đó là tiếng Hàm Hàm cào vào khung cửa đấy.”
“À, đúng rồi, dù sao thì ba cũng phải đưa mẹ đi chơi Valentine chứ.”
Cố Linh Y thầm nhủ trong lòng rằng ngày lễ hôm nay.
Là ngày Lễ Tình Nhân.
Đây là ngày Lễ Tình Nhân đầu tiên của cô kể từ khi có bạn trai.
Cố Gia Nhi vẫn còn cằn nhằn ba mẹ mình: “Ba mẹ thì cứ đi chơi thoải mái và tận hưởng thế giới riêng tư ngọt ngào, chẳng thèm quan tâm đến sống chết của cặp con gái đáng yêu như thế này.”
Cố Linh Y liếc nhìn em gái và thầm nghĩ nếu ba mẹ mà thật sự quản lý em vào ngày này thì chắc em mới nổi điên lên ấy chứ…
“Mà nói mới nhớ. Gia Nhi, hôm nay em dậy hơi sớm đấy.”
“Muộn rồi ấy chứ.”
Cố Gia Nhi vò vò mái tóc hơi rối bời của mình như người hết hơi: “Hiệp hội Thư pháp gửi cho ba không ít câu đối Tết. Em đã hỏi ba rồi, ba cũng đang định để em chọn vài cái đẹp nhất mang sang cho chú Lộ.”
Cố Linh Y phồng má rồi nhanh chóng trở lại vẻ mặt bình thản.
“Vậy em đưa xong rồi về ngay nhé?”
Cố Gia Nhi “hừ” một tiếng: “Cái đó còn phải xem tên giò heo kia thế nào đã.”
Cô cúi gằm cái đầu: “Nếu em không tìm mấy cái lý do như thế này, e rằng ngày lễ hôm nay anh ta sẽ cố tình trốn tránh em cả ngày mất.”
“Gia Nhi…”
Cố Linh Y muốn ôm an ủi em gái nhưng cánh tay như bị đè nặng không nhấc lên được.
“Lát nữa ăn sáng xong em vẫn qua đó à?”
Cố Gia Nhi khụy gối rồi rụt rè ôm lấy đầu gối mình và lắc lắc cái đầu: “Dì Tĩnh hôm nay ở nhà.”
Cố Linh Y há miệng và có chút dở khóc dở cười.
Dì Tĩnh…đáng sợ đến thế sao?
Cô thì chẳng thấy thế.
Nhất là tên giò heo Lộ Mãn này cứ động một tí là lại nói “mẹ chồng em”, “mẹ chồng em”.
Giờ đây cô ngược lại còn thấy “mẹ chồng tương lai” của mình thật ra rất thân thiện và hiền lành…
Cố Linh Y nghĩ ngợi rồi nói: “Gia Nhi, em thấy thế này có được không——hôm qua ba vừa mới đi phố làm xong lạp xưởng, chúng ta mang một ít… Ừm, ba còn nghĩ đùi cừu trong tủ đông cũng gửi cho chú Lộ một phần. Chúng ta cứ mang nhiều đồ một chút, nói là thay ba gửi đồ Tết rồi cùng nhau đi tìm anh ấy.”
“Được!”
Có chị gái chống lưng mà lại còn đi cùng nên Cố Gia Nhi tự tin hơn hẳn.
Mắt hạnh của cô sáng bừng, cô ôm lấy eo chị gái nũng nịu hỏi: “Rồi chúng ta tiện thể rủ anh ấy ra ngoài chơi, sau khi ra khỏi nhà thì Linh Y chị nói chị có việc đột xuất rồi về nhà ngủ nướng nhé.”
“…” Cố Linh Y nói khẽ: “Chị không muốn ngủ nướng nữa.”
Hai chị em nói là làm. Cố Gia Nhi đi đóng gói đồ đạc, Cố Linh Y thì gửi tin nhắn cho Lộ Mãn trước để báo trước cho anh biết.
Đến khi cặp song sinh xách đồ Tết nặng trịch ra khỏi nhà, Lộ Mãn đã đứng đợi sẵn ở cửa nhà họ rồi.
“Linh Y, Gia Nhi.”
Lộ Mãn chào hỏi cả hai chị em.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau. Từ ánh mắt của đối phương, cả hai đều đọc được một chút ngạc nhiên.
Tên đáng ghét này, cái tài nhận diện cặp song sinh bọn họ chỉ bằng một cái nhìn hình như tăng vọt rồi thì phải?
“Đáng lẽ phải đổi sang quần áo giống hệt nhau mới phải…”
“Biết thế thì đã cố tình đổi mấy món phụ kiện nhỏ rồi…”
Hai chị em đồng thời lẩm bẩm.
Lộ Mãn nghe thấy thì tiến đến gõ nhẹ vào trán mỗi người một cái. Lực rất nhẹ nhưng vẫn khiến cặp song sinh lườm nguýt anh ta.
“Hai em đúng là ăn ý thật đấy, còn định gài bẫy anh nữa chứ.”
Lộ Mãn nhận lấy cái đùi cừu và lạp xưởng nặng trịch, Cố Gia Nhi vội vàng nói: “Anh ơi! Cái đó…đến cửa nhà anh rồi có thể đổi lại cho bọn em xách được không ạ?”
Anh cười cười: “Được thôi.”
Ba người đi về phía nhà Lộ Mãn. Vừa vào đến cửa Liễu Tĩnh đã nghe thấy tiếng động, tay vuốt vuốt hai cái lên tạp dề và đón ở ngay lối vào.
“Linh Y, Gia Nhi.”
“Chào Dì Tĩnh ạ.”
“Dì Tĩnh… Chào buổi sáng ạ…”
“Ôi, được rồi, mau vào ngồi đi.”
Lộ Tiểu Sương thò đầu ra từ phòng đọc sách. Cô bé vẫn chưa phân biệt được hai chị em song sinh nên nhút nhát chào một tiếng: “Chào chị~”
Hai chị em mỉm cười với Lộ Tiểu Sương rồi bảo cô bé cũng ra phòng khách.
Nhưng Lộ Tiểu Sương lại rụt rè co rúm lại. Lộ Mãn đi thẳng tới véo nhẹ gáy cô bé.
Anh thì thầm: “Chị dâu em đến rồi kìa, không ra nói chuyện với chị dâu à?”
“Chị dâu nào cơ?” Lộ Tiểu Sương lườm anh trai một cái rõ to: “Anh nói là ai cơ?”
“Hả? Tiểu Sương, em ngứa đòn rồi phải không?”
“Tiểu Mãn, em không đi đâu. Em, em phải làm bài tập nghỉ đông.”
Lộ Tiểu Sương ngập ngừng nói: “Em không giấu được chuyện gì trong lòng cả, cảm giác như em sẽ không giữ được bí mật mất…”
Mấy hôm trước, Cố Linh Y đến tìm anh trai mình rồi nắm tay nhau xuất hiện trước mặt cô bé.
Khiến Lộ Tiểu Sương có chút chấn động.
Lộ Tiểu Sương tự nhận mình là người có chuyện gì cũng viết hết lên mặt, cô bé sợ rằng trước mặt hai người chị dâu song sinh kia cô sẽ không thể giữ được vẻ tự nhiên vốn có…
