“Cô ta cũng thật là biết nói chuyện…”
“Biết nói thì sao chứ? Lại đi nói những lời này với bạn gái hiện tại của người yêu cũ hả? Chẳng lẽ lại muốn Tiểu Lý nhường bạn trai cho cô ta chắc?”
Lăng Chi không học y nên nghe không hiểu, cô trực tiếp hỏi: “Câu này có nghĩa là gì vậy?”
“Đó là vị trí của nút xoang.” Cô gái áo blouse trắng giải thích với cô: “Ý là anh là nút xoang của em, là điểm khởi đầu nhịp tim của em.”
“Ồ~~” Lăng Chi nghe rất say sưa: “Lãng mạn quá.”
“Anh là nút xoang của em…” Cố Linh Y đứng bên cạnh nghe và lặng lẽ ghi nhớ câu này.
“Được rồi, người tiếp theo.”
Lăng Chi làm xong thì đến lượt Cố Linh Y.
Cô gắn điện cực điện tâm đồ lên người và lặng lẽ chờ đợi.
“Cố…Linh Y, sư muội.”
Cô gái làm kiểm tra nhắc nhở: “Tim em cũng đập nhanh quá đấy.”
“Em, em…” Cố Linh Y có chút hoảng loạn và nhất thời không biết nói gì.
“Không sao đâu. Thả lỏng một chút, đừng nghĩ ngợi gì cả.”
Cố Linh Y nhắm mắt lại và điều chỉnh tâm trạng.
Tại sao tim cô cũng đập nhanh như vậy, nhanh đến mức ảnh hưởng đến kết quả điện tâm đồ…
Nguyên nhân cũng giống như em gái song sinh của cô.
Là vì cùng một chàng trai.
Trong đầu Cố Linh Y hiện lên bóng dáng của Lộ Mãn, còn có nụ cười đểu cáng của anh.
Thật muốn véo cho sưng mặt anh ta lên…
Lặp lại một lần nữa, không có vấn đề gì, Cố Linh Y cầm tờ giấy rồi ngó nghiêng trong hành lang.
Ngoài các phòng điện tâm đồ khác chỉ còn một phòng vẫn mở cửa.
Cô nhìn thấy tấm biển trên cửa: “Phòng tư vấn sức khỏe phụ nữ”.
Sau đó, cô nghe thấy em gái Gia Nhi của mình đang nói với bác sĩ: “Vậy làm ơn kê cho em hai hộp ạ?”
Cố Gia Nhi nhận đơn thuốc nhét vào túi, đứng dậy đi đến bên cạnh Cố Linh Y rồi khoác tay chị gái: “Linh Y, chúng ta đi thôi?”
“Ừ.”
Cô vừa mới bước đi thì lại nghe thấy cô gái tiếp theo hỏi bác sĩ: “Chào bác sĩ, em muốn hỏi nếu là thuốc tránh thai đường uống thì loại nào hiệu quả tốt nhất ạ?”
Cố Linh Y: !!
Ánh mắt cô đột nhiên nhìn chằm chằm vào Cố Gia Nhi: “Em…”
“Cố Linh Y.” Cố Gia Nhi bất lực: “Trong đầu chị cả ngày nghĩ cái gì vậy? Cạn lời luôn, lúc rảnh rỗi chị lén đi học thêm với Lăng Chi à?”
“Cố Gia Nhi em đừng hòng đánh trống lảng!”
Tim Cố Linh Y đập thình thịch, con em gái ngốc này muốn làm gì vậy!
Kết hợp với tên của phòng tư vấn này và lại nghe thấy câu hỏi vừa rồi của cô gái kia…
Cố Linh Y không dám nghĩ, em gái mình bây giờ đã liều lĩnh đến vậy rồi sao!
“Chị chắc chắn là nghĩ lệch lạc rồi.”
Cố Gia Nhi thấy vẻ mặt chị gái mình rối rắm liền đoán ra: “Chị đúng là chị gái tốt của em…”
Cô lấy đơn thuốc ra đưa cho Cố Linh Y xem: “Đúng là loại thuốc đó, nhưng là sau khi hỏi ý kiến bác sĩ để trì hoãn kỳ kinh nguyệt thôi mà.”
“À… Ơ?” Cố Linh Y ngơ ngác.
Cố Gia Nhi thở dài một hơi: “Linh Y, chị thật là dám nghĩ liều.”
Nhìn xung quanh thấy tầng này toàn là con gái, xung quanh cũng ít người, cô liền nói: “Loại thuốc này ngoài tác dụng tránh thai ra còn có thể làm chậm kinh nguyệt vài ngày đấy.”
“Trước kỳ thi Đại học của chúng ta, mẹ chẳng phải cũng đã chuẩn bị cho chúng ta rồi sao? Chỉ là để ở chỗ em, với lại chúng ta cũng không dùng đến.”
“Nhưng mà loại đó chẳng phải gọi là Flavonoid gì đó, Progesteron gì đó sao?”
Cố Linh Y thở phào nhẹ nhõm. Cô mơ hồ nhớ rằng hồi Trung học Cơ sở học nhảy, mấy bạn nữ trong lớp chuẩn bị cho các cuộc thi quan trọng hình như cũng chuẩn bị loại thuốc này, nhưng hình như cô giáo không nói thẳng với các bạn ấy là thuốc trì hoãn kinh nguyệt cũng giống như thuốc tránh thai.
Sau khi lên Trung học Phổ thông, cô không còn tập nhảy nữa nên ký ức về chuyện này có chút mơ hồ.
Cố Gia Nhi thấy chị mình sợ hãi như vậy nên có chút buồn cười: "Sau kỳ nghỉ đông sẽ ấm áp hơn một chút, đội trưởng Hàn Tuyết Vi sẽ dẫn đội cổ vũ đại diện trường tham gia một số cuộc thi. Mặc dù em không lên sân nhưng có thể phải phụ trách khởi động trước trận đấu nên sẽ khá bận. Vì vậy, nếu trùng với kỳ kinh nguyệt thì tốt hơn hết là nên chuẩn bị một ít loại thuốc này."
"À à, là vậy à..." Cố Linh Y ngại ngùng cúi đầu.
"Được rồi, chúng ta xuống tìm Lăng Chi thôi."
"Ừm..."
Cố Linh Y bị Cố Gia Nhi kéo đi vài bước thì đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
Cô cắn môi hạ quyết tâm.
"Gia Nhi, em xuống lầu trước đi, chị đi vệ sinh một lát."
Nhìn theo bóng dáng em gái khuất sau góc cầu thang, Cố Linh Y hít sâu một hơi và nắm chặt bàn tay rồi lại đi về phía "Phòng tư vấn sức khỏe phụ nữ" kia.
Vẫn còn một bạn nữ đang lấy thuốc, Cố Linh Y đành chờ một lát.
"Trước đây đã từng uống loại thuốc tương tự chưa, có bị chóng mặt buồn ngủ gì không?"
"Có ạ, lúc thi cử đặc biệt buồn ngủ."
"Vậy đổi cho em loại khác, nhưng loại này dễ tăng cân một chút nên chỉ uống trước các kỳ thi và hoạt động quan trọng thôi."
"Cảm ơn bác sĩ."
Đến lượt Cố Linh Y, cô chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trước mặt bác sĩ.
"Chào bác sĩ, em muốn kê một ít thuốc..."
"Ừm, được rồi."
Cố Linh Y vốn nghĩ thuốc trì hoãn kinh nguyệt cũng giống như thuốc tránh thai, có lẽ có thể viện cớ là mình chỉ chuẩn bị cho kỳ thi...
Nhưng nghĩ đến có lẽ có một số rủi ro và khác biệt mà nếu không nghe lời bác sĩ thì cô cũng không rõ, Cố Linh Y đành nói thẳng.
"Em...muốn...loại chuyên dùng, để tránh thai..."
Cố Linh Y xấu hổ đến mức phải cố gắng lắm mới thốt ra được mấy chữ này.
Nếu bây giờ soi gương, Cố Linh Y tin rằng mặt cô chắc chắn đỏ như máu.
"Ừm, được rồi, muốn loại tác dụng ngắn hay tác dụng dài?"
Giọng bác sĩ êm ái không có chút thay đổi cảm xúc nào. Điều này cũng khiến Cố Linh Y bớt ngại ngùng hơn một chút.
"Loại nào, hiệu quả tốt...tuyệt..."
Cố Linh Y định nói "tuyệt đối an toàn", nhưng từ này nghe có vẻ hơi kỳ quặc...
Bác sĩ hiểu được lo lắng của cô nên chủ động giải thích: "Hiệu quả tốt nhất là loại hỗn hợp có tác dụng ngắn, tác dụng phụ cũng ít nhất, nhưng phải uống đúng giờ và không được sơ ý lơ là quên uống."
"Loại tác dụng dài thì tiện hơn một chút, uống một lần là thời gian có tác dụng dài nhưng có tác dụng phụ. Thuốc khẩn cấp thì càng không cần phải nói, hại sức khỏe nhất nên tuyệt đối không được uống bừa bãi."
"Làm phiền bác sĩ, kê cho em loại tác dụng ngắn... Cảm ơn bác sĩ..."
...
Cổng bệnh viện trường.
Sau khi Cố Linh Y ra ngoài thì nhìn thấy Lộ Mãn, Cố Gia Nhi và Lăng Chi đang tụ tập cùng nhau.
Em gái cô vẫn đang gọi điện thoại, ghé tai nghe thì thấy là gọi cho ba.
"Ôi ba ơi, con đã nói bao nhiêu lần rồi!"
Cố Gia Nhi bị người ba già lo lắng thái quá thì có chút mất kiên nhẫn: "Chúng con đi xe của chị Chi Chi về thẳng nhà luôn mà! Không cần ba phải chạy một chuyến đến đón đâu."
"Gia Nhi, ba đến đón thì các con mang được nhiều quần áo hơn về."
"Ôi, ba à..."
Cố Gia Nhi giờ mới đặc biệt hiểu vì sao Lộ Mãn đôi khi lại gọi ba cô là "Lão Ngoan Cố" rồi.
"Khụ khụ."
Lộ Mãn nhận lấy điện thoại của Cố Gia Nhi: "Chào chú Cố, con là Lộ Mãn ạ."
"Ồ ồ, Tiểu Lộ... Con đang ở cùng Gia Nhi đấy à?"
Hai người ở hai đầu dây đều có chút ngượng ngùng.
Lộ Mãn chủ động mở lời trước: "Linh Y và Lăng Chi cũng đi cùng, chúng con ra ngoài đi khám sức khỏe ạ."
