Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 467: Anh ấy đã ở trong tim em lâu như vậy

"Anh ơi, sau này nếu có chuyện gì không ổn thì anh phải nói ra ngay nhé."

Cố Linh Y vừa nói vừa cùng Lộ Mãn đi từ trường về phía bệnh xá.

"Giống như lần này, chuột máy tính đã bị hạ cấp rồi mà anh cũng không nói gì."

"Được được được, nghe theo bạn học Linh Y nhà anh, sau này anh sẽ sửa."

Lộ Mãn cười hì hì. Tặng quà gì thật ra không quan trọng, chỉ cần là bạn học Linh Y tặng thì dùng vào là thấy vui hơn cả đồ xịn nhất.

"Về rồi tìm lúc nào đó em dán thêm mấy hình dán lên chuột cho anh nhé." Cố Linh Y vẫn còn băn khoăn day dứt.

Lộ Mãn nhướng mày nhìn cô rồi ghé sát lại nói: "Ở bên người mình thích thì phải bao dung và thấu hiểu chứ. Hơn nữa, có những chuyện có thể nói thẳng, có những chuyện nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, chi bằng cứ để mọi người vui vẻ."

"Đâu có chuyện đó..."

"Sao lại không có? Ví dụ như..."

Lộ Mãn cười ranh mãnh. Cố Linh Y chớp chớp đôi mắt hạnh khó hiểu nhìn vẻ mặt của anh.

Luôn có cảm giác...tiếp theo, cái tên xấu xa này chắc chắn không nói ra được lời hay ho gì.

"Ví dụ như sau này chúng ta kết hôn, anh muốn Linh Y em sinh cho anh một cặp song sinh."

Lộ Mãn cười nói: "Nhưng mà xác suất này vẫn hơi nhỏ nên nếu em chỉ sinh cho anh một bé thì anh chắc chắn cũng sẽ nói tuyệt vời quá, anh đặc biệt vui!"

"Hứ!"

Cố Linh Y bĩu môi và huých vào người anh hai cái.

Quả nhiên cái tên giò heo này bụng đầy ý đồ xấu, chỉ biết chiếm tiện nghi của cô.

Cố Linh Y bước nhanh về phía trước, Lộ Mãn vội theo sát sau lưng cô. Băng qua một con đường, xung quanh vắng người hơn.

Cố Linh Y nhìn quanh bốn phía mới nhỏ giọng nói: "Cùng lắm thì sinh thêm đứa thứ hai...như vậy miễn cưỡng cũng coi là một cặp, được không?"

Cái tên giò heo này cứ luôn tơ tưởng đến việc có một cặp song sinh.

Cho dù bản thân cô là song sinh nên về khoản này chắc là có gen di truyền gia đình, nhưng mà! Song sinh muốn sinh là sinh được chắc!

"Hả?" Lộ Mãn nghe vậy thì mừng rỡ: "Được, quá được luôn! Linh Y đúng là người vợ hiền đảm đang nhất trên đời."

"Anh im miệng đi anh ơi."

Cố Linh Y ngượng ngùng nói: "Sắp đến bệnh xá rồi, tránh xa em ra..."

Một đám người quen đã chen chúc trong sảnh bệnh viện xếp hàng chờ đợi.

Cố Linh Y lách khỏi Lộ Mãn rồi chạy đến bên cạnh em gái và Lăng Chi. Cố Gia Nhi đang ôm một quyển đề cương lý thuyết ôn thi bằng lái xe, thời gian chờ đợi khá nhàm chán nên Cố Linh Y dứt khoát mỗi người kéo một bên trang sách để hai chị em cùng nhau ôn bài.

Các khâu như điện tâm đồ, kiểm tra thể chất các thứ là nam nữ làm riêng. Vì tỷ lệ nữ sinh của Đại học Sư phạm quá cao nên ba phòng điện tâm đồ ở tầng hai dành cho các bạn nữ, chỉ để lại cho các bạn nam một phòng ở tầng một.

Các bạn nữ xếp hàng lên tầng hai. Cố Gia Nhi vào trong nằm xuống rồi vén áo len lên.

"Em là...? Cặp song sinh của đội bóng đá trường Đại học Sư phạm đúng không?"

Ba cô gái mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang làm kiểm tra. Cố Gia Nhi nhìn họ, chỉ cần nhìn độ căng mịn của làn da trên trán là có thể đoán được tuổi của họ không lớn, hình như cũng xấp xỉ tuổi mình.

Cô gái mặc áo blouse trắng đang ghi chép liếc nhìn tên trên phiếu khám sức khỏe rồi nói: "Cố Gia Nhi sư muội, bọn chị là sinh viên của Học viện Y tế Tế Thành phân hiệu Hải Khúc, vì thiếu người nên đến giúp làm mấy hạng mục kiểm tra thông thường thôi. Nếu chị nhớ không nhầm thì mùa thu năm ngoái chúng ta từng gặp nhau ở bãi biển, gần sân bóng đá bãi biển đó."

"Chào học tỷ ạ." Cố Gia Nhi đáp lời. Cô nhớ ra rồi, hồi huấn luyện quân sự là đội "Mỹ Trung Bất Túc" của Lộ Mãn đá bóng với đội của Học viện Y tế, lúc đó họ có đến cổ vũ với tư cách khán giả.

"Sư muội xinh đẹp thế này ai mà không nhớ cho được, nhìn quen quen ngay."

Ánh mắt cô gái làm kiểm tra lại liếc về phía Cố Linh Y đang thập thò sau tấm rèm: "Giờ thấy cả chị em song sinh của em, hai người giống nhau y đúc thì nhớ ra hẳn rồi."

"Sư muội, chị nhớ hồi đó hai em cổ vũ cho bạn học Lộ Mãn trường mình đúng không?"

"Ơ? Học tỷ cũng biết anh ấy ạ?"

Mấy cô gái nhìn nhau cười, một người giải thích: "Ai mà chẳng biết 'Lộ sư ca', từ hồi cậu ấy mới nhập học chụp ảnh thẻ đã nổi tiếng khắp mấy trường này rồi."

Cố Gia Nhi mím môi. Cái tên xấu xa kia nổi danh như vậy chứng tỏ sự nghiệp của anh ta thành công thật sự, cũng là chuyện tốt thôi; nhưng về mặt cảm xúc, cô vẫn không muốn nhiều cô gái khác biết đến Lộ Mãn như vậy...

"Lúc đó bọn chị còn bàn tán rằng sinh viên năm nhất mà đã kiếm được mấy chục vạn tệ thì trước giờ chưa từng nghe thấy, giỏi thật đấy. Sau này cậu ấy còn lên cả đài truyền hình trung ương và đài tỉnh nữa, trò 《Tam Quốc Sát》 cậu ấy làm ra chơi hay dã man luôn, cả tầng ký túc xá bọn chị chơi suốt."

"Tưởng mấy chục vạn tệ là đỉnh rồi, ai ngờ chỉ là khởi đầu thôi. Trò 《Tam Quốc Sát》 của Lộ Mãn nổi tiếng cả nước, lâu như vậy rồi thì chắc kiếm được mấy triệu...à không, hàng chục triệu tệ rồi ấy chứ?"

"Thôi thôi, đừng nói nữa, im lặng đi."

Cô gái đang nhìn chằm chằm vào điện tâm đồ lên tiếng nhắc nhở: "Không biết ý tứ gì cả. Sư muội nào là chủ nhân của bạn học Lộ, trong lòng không rõ à? Đừng nhắc tên cậu ấy nữa, tim đập hơi nhanh đấy. Cái máy cũ này chống nhiễu kém, làm thế này ảnh hưởng đến kết quả thì có khi lại chẩn đoán nhầm thành nhịp tim nhanh đấy."

Hai cô gái còn lại khoa trương bịt miệng và nhịn cười quay mặt đi.

Mặt Cố Gia Nhi cũng hơi ửng đỏ mà liếc mắt nhìn màn hình điện tâm đồ.

"Có cảm giác như thể những tâm tư thầm kín được cụ thể hóa rồi phơi bày ra vậy."

Cố Gia Nhi ngượng ngùng nghĩ.

Tim đập nhanh quá sao?

Bây giờ cô chỉ cần nghe thấy tên anh thôi cũng đủ khiến lòng xao động rồi.

"Nhịp tim của tiểu sư muội dao động mạnh quá nên ảnh hưởng cả đến điện tâm đồ luôn, xem ra là nhất kiến chung tình rồi đây. Nào, hít thở sâu vài cái rồi thả lỏng đi."

Hít thở sâu để bình tĩnh lại. Trong môi trường yên tĩnh, lần này kiểm tra xong xuôi.

Lăng Chi nằm lên giường và dán các điện cực vào người.

Ba cô gái áo blouse trắng lặp đi lặp lại các thao tác kiểm tra vốn đã nhàm chán, có thêm chuyện bát quái thì tự nhiên nói nhiều hơn.

"Làm tớ nhớ đến năm ngoái, Tiểu Lý làm kiểm tra ở đây gặp phải người yêu cũ của bạn trai cô ấy."

"Ồ...ghê vậy hả, kích thích thế cơ à?"

"Cô người yêu cũ kia cũng học y, nhận ra Tiểu Lý thì nước mắt cứ thế tuôn trào mà khóc lóc thảm thiết."

"Các cậu bảo chuyện này là sao chứ? Người yêu cũ lại khóc lóc kể lể với người yêu hiện tại rằng cô ta yêu chàng trai kia đến nhường nào."

Mấy người mặc áo blouse trắng tặc lưỡi bàn tán, ngay cả Lăng Chi cũng nghiêng tai lắng nghe.

"Cô bé kia cũng văn vẻ phết, nói câu nào câu nấy kinh điển, đến giờ tớ vẫn còn nhớ vanh vách."

"Nói gì cơ, à, 'Anh ấy đã ở trong tim em lâu như vậy, bám rễ vào quá nhiều bộ phận, lan đến cả mạch máu, tác động đến thần kinh. Nếu thật sự phải nhổ anh ấy ra khỏi tim em tận gốc thì sẽ lấy mạng em mất'."

Ba cô gái tặc lưỡi như đang chia sẻ một câu chuyện hài hước.

Còn Cố Gia Nhi đứng bên cạnh nghe, sắc mặt lại vô cùng phức tạp.

"Anh ấy đã ở trong tim em lâu như vậy..."

Cố Gia Nhi lẩm bẩm nhắc lại câu nói ấy.

Vì đồng cảm sâu sắc nên cô chỉ nghe một lần đã khắc cốt ghi tâm.

Cố Linh Y lo lắng nhìn em gái mình. Thấy Cố Gia Nhi bộ dạng khó chịu trong lòng thì cô cũng âm thầm xót xa.

"Gia Nhi..."

"Linh Y, Lăng Chi, em chợt nhớ ra phải sang phòng bên cạnh lấy hai hộp thuốc."

"Các chị làm xong thì đến tìm em nhé." Cố Gia Nhi nắm chặt tờ phiếu khám sức khỏe, không chịu nổi khi nghe thêm những câu chuyện như vậy nữa nên vội vàng chạy ra khỏi phòng kiểm tra trước.

"Học muội người yêu cũ kia còn nói gì nữa ấy nhỉ?"

"Còn chứ, câu này nè, 'Anh ấy là giao điểm giữa đường trung tuyến xương đòn trái và khe liên sườn thứ năm bên trái của em'."