Phòng thí nghiệm S432.
Lộ Mãn dạo này ít khi lui tới nơi này. Ngày xưa, đây là đại bản doanh giúp anh kiếm những đồng tiền đầu tiên nhờ chỉnh sửa ảnh thẻ. Giờ anh đã giao lại cho Vương Học Ái và Lý Triều Huy, thỉnh thoảng ghé qua chỉ để tán gẫu chém gió với bạn bè.
Anh cầm một con chuột máy tính vào phòng thí nghiệm đi đến chỗ Lưu Khải Thừa.
"Khải Thừa, anh xem có cần con chuột này không?"
Lộ Mãn đưa con chuột cũ của mình cho anh ta: "Đừng ngại, dùng vài lần rồi, mới mua không lâu nên coi như mới 95% đi."
"Ối trời ơi! Cái này đắt lắm đấy!"
Lưu Khải Thừa nhận lấy con chuột và xem xét kỹ càng: "Lộ sư ca, anh thật sự tặng em á?"
"Em có chuột mới rồi."
Là Cố Linh Y tặng anh quà năm mới.
Lộ Mãn cười rồi tìm một tấm ảnh trong album điện thoại đưa cho Lưu Khải Thừa xem.
"Hả? Chẳng phải cùng hãng chuột sao? Hơn nữa..."
Lưu Khải Thừa nhìn biểu cảm của Lộ Mãn: "Con hàng anh đang dùng còn thấp cấp hơn con cũ của anh, chắc không đắt bằng con này đâu."
Anh ta đoán Lộ Mãn bị mấy tay buôn bất lương lừa rồi.
Lộ Mãn lắc đầu: "Điểm chính không phải giá cả. Anh xem này, trên con chuột này có hình dán, đẹp không?"
Lưu Khải Thừa nhìn chằm chằm vào con chuột trong ảnh, nhìn thế nào thì hai cái hình dán kia cũng chỉ là giấy dán bình thường...
"Đây chẳng phải là Pokémon sao... Em xem trên trang web 56 rồi, hình như gọi là...Piplup thì phải?"
Một hình dán khác thì nữ tính hơn, là một con thỏ có đôi tai giống kẹo que, tên dịch ra chắc là "Buneary".
Lưu Khải Thừa hiểu ra. Con chuột mới chắc chắn là chị em song sinh tặng cho anh nên thà đem con chuột xịn hơn cho người khác cũng phải dùng quà của các cô ấy.
"Lộ sư ca, anh đang đợi 10 giờ đi khám sức khỏe à?" Lưu Khải Thừa hỏi.
Đợt khám sức khỏe cho sinh viên mới vào trường đã diễn ra ngay sau khi nhập học. Thế nhưng gần đến kỳ nghỉ thì có một sinh viên vì dậy sớm học bài bị cảm lạnh dẫn đến viêm cơ tim rất nặng, đã được báo chí cấp tỉnh đưa tin khiến trường một phen đau đầu.
Vì vậy trường tổ chức thêm một đợt khám sức khỏe bổ sung nên sinh viên nào muốn khám thêm thì có thể nhận phiếu để được giảm giá, ai không muốn mất công thì cũng phải làm qua loa cho có lệ và để lại hồ sơ sức khỏe.
Lộ Mãn gật đầu rồi hỏi ngược lại Lưu Khải Thừa: "Tiểu thuyết mạng của anh viết thế nào rồi? Cuốn thế giới chỉ có đấu khí ấy, phản hồi ra sao?"
Trước đó trong lúc trò chuyện, Lưu Khải Thừa bất ngờ thốt ra một câu "chẳng lẽ lại viết một cuốn không có ma pháp chỉ có đấu khí à?" khiến Lộ Mãn giật mình.
Anh liền nhớ lại sơ lược cốt truyện ban đầu của 《Đấu Phá Thương Khung》 kiếp trước rồi đặc biệt chỉ ra những điểm nổi bật và bầu không khí cảm xúc "chớ khinh thiếu niên nghèo".
Lộ Mãn ôm chút tâm lý trêu đùa, muốn xem bạn mình có thể đạt được bao nhiêu thành tựu của Thiên Tằm Thổ Đậu.
Nhưng không ngờ Lưu Khải Thừa lắc đầu nguầy nguậy rồi cúi đầu thở dài: "Chẳng ai thèm đọc cả."
"Hả?" Lộ Mãn có hơi không tin. Kiếp trước có bao nhiêu tác giả truyện mạng chỉ cần sao chép được chút da lông của Thổ Đậu là có thể kiếm bộn tiền.
"Lộ sư ca, anh bảo em mở đầu phải kéo thù hận, sau đó còn viết về ước hẹn ba năm với hôn thê nữa chứ."
Lưu Khải Thừa lộ vẻ khó xử: "Em thấy sát khí nặng quá mà viết nhanh như vậy thì hành văn có chút nóng vội, dùng thuật ngữ của dân viết truyện mạng chúng em mà nói thì quá 'non và xanh' rồi, vậy nên em đã sửa lại một chút."
Anh ta kể sơ qua về bản phác thảo đã sửa, năm chương đầu giới thiệu tám loại đấu khí do anh ta tự nghĩ ra, sau đó mười chương tiếp theo miêu tả nhân vật chính chậm rãi tu luyện nhưng không có tình tiết xung đột nào...
Lộ Mãn nghe mà trán suýt nổi gân xanh.
Còn dùng thuật ngữ của dân viết truyện mạng các anh nữa à?
Vợ em là phó tổng biên tập của một trang tiểu thuyết mạng đấy. Mười năm chung chăn gối, trước khi ngủ không ít lần nghe cô ấy than thở về tác giả và phân tích cốt truyện, em còn khuyên không nổi một tay viết mới ký hợp đồng còn chưa xong như anh à?
"Vậy là bây giờ anh viết được 50 chương rồi..."
"Đúng vậy, sắp ra khỏi thành rồi. Tiếp theo sẽ là trận chiến đầu tiên của nhân vật chính, đi săn lợn rừng bạo liệt."
"..." Lộ Mãn vỗ vai Lưu Khải Thừa.
Xem ra của trời cho không phải ai cũng nhận được. Anh tuy đã cho Lưu Khải Thừa một ý tưởng có thể rất hot nhưng người ta không nghe mà thậm chí còn có "kiến giải độc đáo" của riêng mình. Huống chi dù có nghe, với bút lực non nớt chưa được mài giũa của một người mới, e rằng cũng không viết được một phần trăm cái nhịp điệu và sức căng của cốt truyện mà Thổ Đậu có thể điều khiển dễ dàng như sai khiến cánh tay.
"Anh ơi~"
Lúc này, một cô nàng song sinh từ ngoài cửa bước vào.
Lưu Khải Thừa ngước mắt lên muốn chào hỏi nhưng lại ngượng ngùng không dám lên tiếng.
Anh ta nhìn Lộ Mãn cầu cứu, Lộ Mãn cười: "Linh Y."
Cố Linh Y khoan thai bước tới, vẻ mặt giả vờ hờn dỗi: "Anh ơi, anh lại nhận nhầm rồi..."
"Đừng có giở trò này với anh, Cố Linh Y."
Lộ Mãn véo véo tay cô: "Vậy anh đi khám sức khỏe với Linh Y thật đây, em cứ chờ tối mông nở hoa đi."
"Phì!" Cố Linh Y phỉ nhổ anh một tiếng.
Lộ Mãn giới thiệu với Lưu Khải Thừa đang không dám phân biệt chị em: "Chị gái trong cặp song sinh, Cố Linh Y. Trước đây em chuyển cho anh một số kỹ năng viết truyện mạng và nội dung phác thảo chính là do quân sư hậu màn này viết đấy."
"Tiểu Cố học muội, lại gặp mặt rồi."
Lưu Khải Thừa vội vàng nói: "Cảm ơn em đã chia sẻ kinh nghiệm. Viết rất hay, nhìn là biết chuyên nghiệp rồi."
"Đâu có... Khải Thừa học trưởng dùng được là tốt rồi..." Cố Linh Y nhỏ nhẹ nói.
Lộ Mãn cười nói: "Chi bằng nhân cơ hội này để chúng em thẩm định tác phẩm của anh đi?"
"Thôi đi, Lộ sư ca." Lưu Khải Thừa ngại ngùng gãi mũi: "Truyện dở, xem chỉ tổ cay mắt."
Nhưng xét thấy học muội đã dụng tâm viết rất nhiều kỹ năng để chia sẻ, tuy rằng cô ấy nể mặt Lộ Mãn nhưng Lưu Khải Thừa cảm thấy cũng không nên từ chối người ta. Anh liền mở máy tính trước mặt cho họ xem tiểu thuyết đang đăng của mình và cả phần mở đầu của hai bộ tiểu thuyết mới.
Cố Linh Y chăm chú đọc, đọc mười dòng một lúc nhưng không bỏ sót ý chính của mỗi đoạn. Cô ấy di chuyển con lăn chuột nhanh chóng xem trang web trước mắt lướt xuống như thác đổ.
Cô nàng này xem rất nhập tâm, Lộ Mãn nhìn khuôn mặt chăm chú của cô thì trong lòng khẽ động. Anh lặng lẽ ôm eo Cố Linh Y rồi kéo cô ấy về phía sau một chút để cô thuận thế ngồi lên đùi mình.
Lưu Khải Thừa liếc mắt thấy cảnh này thì mí mắt giật giật nhưng không lên tiếng.
"Sao trong ấn tượng của mình, Lộ sư ca hẹn hò với em gái trong cặp song sinh——Cố Gia Nhi học muội mà..."
Một lát sau, Cố Linh Y đọc lướt qua cuốn tiểu thuyết xong suy nghĩ vài giây rồi lên tiếng: "Khải Thừa học trưởng, văn phong của anh thực ra có ưu điểm là có thể viết trọn vẹn câu chuyện, mỗi nhân vật đều được xây dựng tính cách xuất sắc. Có thể viết tiểu thuyết một cách suôn sẻ, đồng thời kiên trì viết được mấy chục chương là đã vượt qua rất nhiều tác giả chỉ có hứng thú nhất thời rồi. Nhưng..."
"Anh không nhạy bén với đề tài của văn học mạng, rõ ràng là truyện huyền huyễn nhiệt huyết lại cứ muốn thêm vào mấy đoạn đô thị dị năng..."
Cố Linh Y nói về chủ đề mình am hiểu thì lưu loát đến không ngờ, hoàn toàn không còn vẻ yếu đuối sợ sệt khi mới bước vào và không dám đối mặt với những bạn học không quen thuộc.
Lộ Mãn nhìn dáng vẻ tự tin rạng rỡ của cô và nở một nụ cười hài lòng.
Dường như anh đã thấy lại bóng dáng người vợ thân quen, tổng biên tập Linh Y độc lập, tháo vát.
"Cảm ơn Tiểu Cố học muội." Lưu Khải Thừa có chút xấu hổ. Anh tuy cảm thấy tác phẩm của mình luôn thiếu "hương vị" và "phong cách" nhưng luôn bất lực như không thể chạm vào sợi dây dẫn vào căn phòng lớn.
"Không có gì đâu, Khải Thừa học trưởng. Theo em thì anh có thể viết những đề tài mình thích trước để từ từ tìm lại cảm giác."
Cố Linh Y cũng cố gắng hết sức. Vị học trưởng này là bạn của Lộ Mãn và cũng có quan hệ không tệ với Cúc Tiểu Ngọc học tỷ, cô hy vọng có thể giúp đỡ anh phần nào.
"Ơ?"
Lúc này Cố Linh Y mới để ý, con chuột của Lưu Khải Thừa có chút giống với món quà năm mới cô tặng cho Lộ Mãn.
"Con chuột này sao?"
Lưu Khải Thừa nhận ra ánh mắt của Cố Linh Y liền giải thích: "Lộ Mãn vừa tặng cho anh."
"Anh ơi, thì ra anh có chuột giống vậy ạ?" Cố Linh Y nhìn Lộ Mãn.
"Ừ." Lộ Mãn xoa đầu cô: "Nhưng dù sao thì cái em tặng vẫn là tốt nhất."
Cố Linh Y cảm thấy con chuột hiện tại của Lưu Khải Thừa hình như chi tiết phong phú hơn cái mình tặng, ký tự và số hiệu cũng là đời mới hơn. Theo quy tắc đặt tên thông thường của các sản phẩm điện tử, con chuột trước đây của Lộ Mãn hình như tốt hơn cái mình tặng thì phải?
"Có phải, em tặng sai rồi không..." Cô nhỏ giọng hỏi.
[56.com là nền tảng video tương tự YouTube và Bilibili]