Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 465: Người nào là chị dâu?

Thời gian thi cuối kỳ của các khoa không giống nhau, Khoa Văn học thi sớm nên tạch cũng nhanh.

Lộ Mãn và bạn cùng phòng bước ra khỏi cửa phòng thi trông chẳng khác nào một pháp sư gọi hồn phía sau kéo theo ba con cương thi con ủ rũ.

"Tỉnh táo lên nào anh em."

Lộ Mãn quay đầu lại thấy quầng thâm mắt của ba người bạn cùng phòng dường như đậm thêm một vòng.

"Sắp đến kỳ nghỉ vui vẻ rồi, đây là lần đầu tiên trong đời trải nghiệm kỳ nghỉ đông siêu dài mà không mong chờ sao?"

Lịch nghỉ đông của Đại học Sư phạm Tân Hải thường là vào mùng 4 mùng 5 tháng chạp âm lịch được nghỉ, sau ngày 16 tháng giêng thì nhập học.

Kỳ nghỉ gần một tháng rưỡi, so với mấy ngày nghỉ ít ỏi thời trung học thì quả thực không thể so sánh được.

"Có người sống mà như đã chết đây." Trần Uy hai mắt vô thần, câu hỏi nghị luận cuối cùng không ngoài dự đoán là cậu ta làm tệ hại.

Bốn người đi đến gần tòa nhà C Khoa Báo chí, nơi hai chị em song sinh theo học cũng vừa thi xong một môn.

Anh nhìn quanh thì thấy hai chị em trong đám đông bị các bạn nữ vây quanh, tiếng oán trách ríu rít từ xa đã nghe thấy.

"Linh Y, Gia Nhi."

Lộ Mãn vẫy tay với hai cô em.

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi nhanh chân chạy tới, không nói thêm câu nào mà chỉ bĩu môi và tủi thân sà vào lòng anh.

"Sao thế này?"

Lộ Mãn nhẹ nhàng xoa mái tóc dài sau lưng cô: "Thi cử gì mà như sắp khóc đến nơi vậy?"

Cố Gia Nhi không nói gì, vẻ mặt có vẻ hơi ngại ngùng. Cô buông Lộ Mãn ra rồi lùi lại một bước đứng ngay trước mặt anh.

"Anh ơi."

Ngay sau đó, Cố Linh Y cũng chậm rãi tiến đến trước mắt anh rồi rúc vào lòng và ôm lấy eo anh.

"Khoan..."

Lộ Mãn ngơ ngác. Cố Linh Y rất ít khi ôm anh trước mặt người khác, đặc biệt là trước mặt em gái.

Đây là gặp phải chuyện gì rồi, phải là cú sốc lớn đến mức nào mà cô nàng đến ôm anh cũng không ngại em gái nữa?

"Các em đều thế này, thi kém lắm à? Hay là lúc làm bài chửi thầy cô?"

Cố Gia Nhi tức giận nói: "Anh ơi, chúng em thi môn Đại cương Truyền thông Kỹ thuật số, vốn dĩ toàn là kiến thức phải học thuộc lòng, toàn là tầm quan trọng và ý nghĩa các kiểu ấy."

Cố Linh Y tiếp lời với giọng điệu tủi thân: "Nhưng cuối cùng lại thêm một câu hỏi về tư duy thuật toán."

Ánh mắt Lộ Mãn chuyển sang Cố Gia Nhi: "Đến mức đấy cơ à? Chẳng phải chỉ một câu hỏi lớn sao, các em không làm được đúng không?"

Cố Gia Nhi hừ nhẹ một tiếng rồi không phục nói: "Chúng em có thấy dạng đề này bao giờ đâu. Anh ơi, anh nghe thử xem."

"Bây giờ chúng ta có 1000 chai nước, trong đó chỉ có 1 chai có độc. Cho anh 10 con chuột bạch, chỉ cần nếm phải nước có độc thì 24 giờ sau sẽ chết. Hỏi anh làm thế nào để dùng 10 con chuột bạch này, sau một ngày lập tức tìm ra chai thuốc độc."

Lộ Mãn cười cười: "Đây là câu hỏi về mã hóa mà, đánh số cho nước và chuột chia thành biểu diễn nhị phân 0101 là có thể làm được."

Anh cúi đầu nhìn Cố Linh Y đang ủ rũ trong lòng: "Tên em là Linh Y, nhị phân cũng là 0101, câu hỏi được thiết kế riêng cho em mà em còn làm sai được sao?"

"Lộ Mãn!"

Cố Linh Y trừng mắt nhìn anh rồi đẩy anh ra và tiện thể giẫm lên chân anh một cái: "Anh còn nói mát nữa."

Ba người bạn cùng phòng của Lộ Mãn phía sau lưng ngây người ra.

"Thà rằng tao chết quách cho xong." Lưu Ngọc Kỳ ngơ ngác nói: "Đả kích từ bài thi đã đủ lớn rồi, tại sao còn bắt tao chứng kiến cảnh này!"

"Tao chết cùng mày." Ngô Liêu không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng thế nào: "Chỉ muốn chết thôi, nhưng cứ cảm thấy người đáng chết phải là thằng khác!"

"Anh ơi, bài thi của chúng em bị giảng viên dạy môn chuyên ngành lọc qua một lượt rồi."

Cố Gia Nhi ngượng ngùng nói: "Thầy ấy đặc biệt chọn ra bài của em và Linh Y làm ví dụ phản diện."

"Vậy các em đã viết cái gì?"

Cố Gia Nhi ấp úng nói: "Em viết là chia 1000 lọ thành mười phần cho chuột bạch thử, một ngày sau tìm ra phần chuột chết, trong đó có 100 lọ... Em lấy ngẫu nhiên một lọ, xác suất làm đúng câu này là 1%..."

Lộ Mãn ôm mặt: "Thà em nộp giấy trắng còn hơn, đỡ bị thầy lôi ra làm gương và phê bình cho mất mặt..."

Cố Gia Nhi bĩu môi. Đây chính là lý do hai chị em cô ỉu xìu như vậy, thế mà tên giò heo chỉ biết cười nhạo người ta mà chẳng biết an ủi gì cả.

"Câu trả lời của Linh Y còn kỳ cục hơn! Anh hỏi chị ấy đi!"

Lộ Mãn nhìn Cố Linh Y, cô nàng lắc đầu nguầy nguậy: "Em không nói đâu!"

Anh cười nói: "Anh còn tưởng hai chị em song sinh lần này đáp án cũng tâm linh tương thông giống hệt nhau chứ."

"Không thèm giống em ấy đâu!"

Cố Gia Nhi lớn tiếng: "Cố Linh Y, chị dám làm dám chịu đi, em cũng mất hết mặt mũi với chị rồi."

Cô bất lực nói: "Sau này đi trên đường ở trường lỡ bị bạn lớp khác nhận nhầm là chị thì họ có lén lút nói em là đồ ngốc không chứ..."

"Cố Gia Nhi, em vốn dĩ là vậy mà!"

"Chị nói đi, chị có dám nói với anh ấy là chị viết cái đáp án kỳ cục gì không!"

Cố Linh Y mặt mày khó xử vẫy tay với Lộ Mãn: "Anh ơi, anh ghé tai lại đây em nói nhỏ cho anh nghe."

Lộ Mãn ghé lại, cô nàng đỏ mặt nói: "Em viết là cho 10 con chuột bạch này tự do giao phối sinh ra 990 con chuột bạch nữa..."

"Ha ha ha ha..." Lộ Mãn không nhịn được cười phá lên.

"Anh...Lộ Mãn!"

Anh giơ hai ngón tay cái với Cố Linh Y: "Không hổ danh là bạn học Linh Y."

Cố Linh Y đấm hai cái vào ngực anh: "Anh còn cười!"

"Đã bảo là một ngày sau rồi, tốc độ tự do kia của chuột nhà em nhanh thật đấy."

"Đừng cười nữa, em giận đó! Lộ Mãn!"

...

Sau khi trêu chọc đùa giỡn với hai chị em song sinh, Lộ Mãn an ủi hai cô nàng rồi quay sang nhìn đám bạn cùng phòng: "Các cộng sự, hôm nay không đi Đông Thăng Viên nữa, hôm khác lại đi thăm anh em nhé——tâm trạng mấy em gái ở nhà không tốt lắm, tao phải dỗ dành rồi."

Trần Uy bất lực gật đầu rồi u uất nói: "Lộ Mãn, mày nên cảm thấy may mắn vì mày đã chuyển ra ngoài chứ không ở cùng bọn tao đấy."

"Nếu không." Ngô Liêu nghiến răng nghiến lợi: "Bọn tao sợ buổi tối không nhịn được mà lén lút ám sát mày đấy!"

Trong lúc nói chuyện, xe của Lăng Chi lái vào dừng trước cầu thang lộ thiên ở sảnh tòa nhà C.

"Ba bạn chờ một chút." Cố Gia Nhi chạy lon ton ra phía sau xe Lăng Chi rồi mở cốp xe.

Lộ Mãn và Cố Linh Y qua giúp cô xách ba thùng đồ ăn vặt. Tuy chỉ là mì ăn liền, trứng kho, xúc xích, mực xé, thịt heo khô, coca cola, đều các loại đồ ăn vặt thông thường, nhưng được cái chủng loại phong phú và thùng nhựa bán trong suốt đựng đồ cũng có thể dùng làm hộp đựng đồ.

"Cảm ơn mọi người đã chiếu cố Lộ Mãn." Cố Gia Nhi cười ngọt ngào và đưa thùng trong tay cho bạn cùng phòng của Lộ Mãn: "Anh ấy hay chạy lung tung bên ngoài, làm phiền mọi người giúp anh ấy nắm bắt tình hình lớp nhé."

Ba người bạn cùng phòng cảm động đến rơi nước mắt, trong lòng gào thét thằng nhóc Lộ Mãn này đức hạnh gì mà tìm được cô bạn gái vừa xinh đẹp vừa tốt bụng thế này.

"Ôi trời, chị khách sáo quá, chị dâu..."

Lời của Lưu Ngọc Kỳ nghẹn lại trong cổ họng. Cậu ta nhìn Cố Gia Nhi trước mặt rồi lại nhìn Cố Linh Y đang cảm ơn Trần Uy.

Rốt cuộc ai mới là bạn gái của Lộ Mãn? Ai là chị dâu, ai là em dâu vậy!

"Chị dâu...bạn học, cảm ơn, cảm ơn..." Nghĩ đi nghĩ lại, Lưu Ngọc Kỳ vẫn đổi giọng.

Tạm biệt bạn cùng phòng, Lộ Mãn và chị em song sinh chui vào xe của Lăng Chi.

"Lăng Chi." Lộ Mãn đột nhiên nổi hứng tò mò: "Bài toán 1000 cái chai và 10 con chuột cậu làm chưa?"

"Làm rồi, tuy không được điểm nào."

"Vậy cậu viết đáp án gì?"

Lăng Chi liếc anh một cái rồi chậm rãi nói: "Tự mình giết chết một con chuột bạch, sau đó đổ hết nước trong 999 cái chai rồi tuyên bố với bên ngoài là đã tìm thấy, chai này chính là thuốc độc."

"Không phải vậy chứ, nếu có người muốn thử thì sao?" Lộ Mãn không nhịn được hỏi.

"Nếu không phải thuốc độc và người ta uống không sao thì bảo là tuyên bố trước đó có sai sót, 1000 cái chai đều là nước chứ không có thuốc độc."

Lăng Chi nói: "Nếu xui xẻo đến cực điểm, người ta uống trúng đúng cái chai thuốc độc duy nhất kia——thì phong tỏa tin tức, không giấu được thì bảo là có người khác tung tin đồn, nguyên nhân cái chết của người đó có lý do khác."

Lộ Mãn và hai chị em song sinh nhìn nhau rồi im lặng suốt một phút.

"Lăng Chi." Lộ Mãn giơ ngón tay cái lên: "Cậu mới là người thực sự học được thứ gì đó ở Khoa Báo chí đấy, nắm vững được tinh túy thao tác nghiệp vụ tin tức của giới truyền thông bất lương rồi!"