Trở lại thư viện số hai.
Cố Linh Y đang ngồi ở quầy mượn sách nói chuyện với một cô giáo.
Nói là nói chuyện nhưng đúng hơn là cô giáo quản lý thư viện kia đang độc thoại, Cố Linh Y chỉ thỉnh thoảng gật đầu vì không biết phải đáp lời thế nào.
"Chị ơi."
Cố Gia Nhi vốn chỉ khẽ gọi Cố Linh Y một tiếng nhưng lại làm cô giáo ngẩng đầu giật mình.
Cô không thể tin được đẩy gọng kính trên sống mũi rồi trái nhìn Cố Linh Y, phải nhìn Cố Gia Nhi.
Cứ như một cô gái bằng xương bằng thịt bị chép dán vào trước mặt cô vậy.
"À, em là Cố...Linh Y đúng không."
Cô giáo mỉm cười thân thiện: "Gia Nhi luôn nhắc đến em, nói chị em song sinh của em ấy giống mình đến chín mươi chín phẩy chín phần trăm. Tôi còn không tin, dù là song sinh cũng làm gì có ai giống nhau đến thế..."
Nói đến đây cô giáo chợt nhớ ra vừa rồi cô bé này gọi "Gia Nhi" là "chị"...
"Không đúng, cái này..."
Cố Linh Y đứng dậy rồi áy náy khẽ cúi người: "Thưa cô, xin lỗi."
"À, em là chị, em là em gái, như vậy mới đúng!"
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Gia Nhi bên cạnh. Mỗi khi có người ngoài không phân biệt được hai chị em song sinh các cô, cô nàng này luôn nhân tiện chế nhạo anh vài câu.
Nhưng lúc này, Cố Gia Nhi lại nở một nụ cười gượng gạo và vẻ mặt miễn cưỡng khiến Lộ Mãn lo lắng.
Cô nàng này dường như đang lo lắng và có tâm sự nặng nề.
Khác hẳn với dáng vẻ của cô khi vừa hiểu lầm Cố Linh Y và sư ca mười giờ mới gặp nhau...
...
Trong lúc Cố Gia Nhi giải thích với cô giáo quản lý thư viện, Lộ Mãn nhắn tin QQ cho Cố Linh Y nói em gái cô đã biết chuyện chị gái và "sư ca" ở buổi tiệc mừng năm mới.
Vì vậy, trên đường từ cổng Tây về khu chung cư cả ba người đều im lặng không nói gì.
Trăng sáng như nước, những sinh viên lướt qua trên đường than thở về việc thức đêm ôn thi cuối kỳ và bàn tán về việc Hải Khúc Thị những năm trước ít khi có tuyết, năm nay không biết có mong chờ được không.
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi và Cố Linh Y bên cạnh.
"Gia Nhi." Anh tùy tiện hỏi: "Nếu anh có bạn gái, em có phải sẽ..."
...sẽ từ bỏ không.
"Không đâu!!"
Cố Gia Nhi đột nhiên nói lớn tiếng.
Khiến mọi người xung quanh đều ngoái đầu nhìn.
Mặt Cố Gia Nhi đỏ bừng, cô cúi đầu nhanh chóng bước về phía trước.
Ba người rẽ qua một ngã tư vào khu dân cư thì Cố Gia Nhi mới thở hắt một hơi, ánh mắt long lanh nhìn thẳng Lộ Mãn.
"Anh ơi, em..."
Cố Gia Nhi muốn nói lại thôi.
Nếu anh thật sự có bạn gái mới, cô đương nhiên sẽ buồn chết mất... Nhưng cô có thể làm gì?
Miệng thì luôn nói anh là "hậu bạn trai" của mình, nhưng anh hẹn hò với ai là chuyện của anh. Mình là bạn gái cũ, dù có thêm thân phận thanh mai trúc mã hay em gái nhà bên đi nữa thì có lý do gì để ngăn cản anh chứ?
Cùng lắm là vì mấy nụ hôn vài ngày trước mà đấm cho anh mấy cái...
Càng nghĩ cô càng cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.
Gọi anh mười mấy năm "anh trai", mối tình đầu của mình, người con trai mình thích đến phát điên...
Cô sớm đã không thể rời xa anh rồi.
Do dự hồi lâu, Cố Gia Nhi khẽ hé môi: "Em sẽ đợi anh, đợi đến khi anh kết hôn."
"Gia Nhi..."
"Gia Nhi..."
Lộ Mãn và Cố Linh Y đồng thời lên tiếng.
Hai người họ khựng lại nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
"Gia Nhi, đừng như vậy, không ai đáng để em làm thế..." Lộ Mãn nói.
Cố Gia Nhi lắc đầu: "Anh ơi, đây là chuyện của riêng em. Em sẽ không thích bất kỳ ai khác nữa, nhưng cũng sẽ không luôn miệng nói là đang đợi anh."
Em thích anh, nhưng nếu thật sự không có duyên phận thì em cũng không muốn làm anh khó xử, không muốn sự chờ đợi của em tạo áp lực cho anh.
Bởi vì em thật lòng thích anh, bởi vì em luôn cảm thấy trước đây đã nợ anh, cho nên bây giờ em chỉ muốn cố gắng hết sức mình.
...
Tuần thi bận rộn và căng thẳng đã đến.
Khoa Văn của Lộ Mãn là một cảnh tượng ai oán khắp nơi, khoảng thời gian này trong đầu họ chỉ có ba từ:
Học thuộc lòng, học thuộc lòng và học thuộc lòng.
Tòa nhà A là chiến trường chính với mật độ phòng thi dày đặc, thường thấy chuông báo hết giờ vừa vang lên là sinh viên đã lao ra khỏi phòng, lập tức lấy sách của môn thi tiếp theo trong túi ra dựa vào tường tranh thủ học thuộc thêm chút nữa.
"Cái gì mà Lỗ Quách Mao Ba Lão Tào, sao bọn họ sao phải viết nhiều văn thế cơ chứ?"
Lộ Mãn và ba người bạn cùng phòng túm tụm ở cầu thang tầng hai tòa nhà A, kê hai quyển sách lên bậc thang ngồi lật sách ôn tập cấp tốc và củng cố trí nhớ lần cuối.
Nghe tiếng than vãn của bạn cùng phòng, Lộ Mãn lặng lẽ mỉm cười.
Thời đi học cảm thấy học thuộc lòng là một việc đặc biệt khổ sở khiến người ta không thể kiên trì nổi.
Sau này dần dần lại thấy nhớ, học thuộc lòng là việc nỗ lực sẽ nhận được hồi đáp, loại chuyện thuần túy này càng về sau càng khó gặp được.
"Lộ Mãn, mày nói xem hai cô nàng song sinh của mày có lẽ nào dễ thở hơn không?" Ngô Liêu học thuộc đến phát bực thì luôn muốn tìm người tán gẫu vài câu.
Lộ Mãn lắc đầu: "Học kỳ đầu của họ cũng toàn là mấy thứ đại cương nhập môn thôi, cũng không thoát khỏi việc học học học."
Trần Uy thấy Ngô Liêu quấn lấy Lộ Mãn thì lớn tiếng la lối và cau mày.
Lưu Ngọc Kỳ tò mò hỏi: "Lộ Mãn, sao không cùng hai cô nàng song sinh nhà mày học bài đi?"
Lộ Mãn không lên tiếng.
Một là muốn giữ một khoảng cách và không gian nhất định với hai cô nàng. Sau khi Cố Gia Nhi nói sẽ đợi đến khi anh kết hôn, cả anh và Cố Linh Y đều có chút bối rối.
Hai là cùng hai chị em song sinh ôn tập học bài...hiệu quả cực kém, toàn bộ quá trình đều phân tâm chỉ muốn ngắm mặt thì còn tâm trí đâu mà đọc sách.
"Còn phải nói sao." Ngô Liêu cười hề hề: "Đánh hổ cần anh em, vẫn là anh em một phòng thân thiết hơn. Lộ sư ca biết anh em chúng ta đầu óc không được lanh lợi, nó thân thiết với Đồ trọc đầu như vậy chắc chắn có bí kíp độc môn của Bí thư."
Cậu ta mặt mày hớn hở: "Có phải có đáp án thầy cô cho không, Lộ sư ca! Nể tình Trần Uy bình thường gọi mày là ba, gánh anh em một tay đi!"
"Cút!" Trần Uy bẻ bẻ khớp tay kêu răng rắc.
Lộ Mãn không ăn chiêu tâng bốc này của cậu ta, anh nói: "Làm gì có đáp án nào. Cứ học thuộc cả quyển sách cho dụng tâm vào, không đến nỗi trượt đâu."
"Cả quyển sách á?" Ngô Liêu nhếch mép: "Lộ Mãn mày sao còn tệ hơn cả bọn tao thế?"
Lưu Ngọc Kỳ lật sách giơ cho Lộ Mãn xem từng đoạn từng đoạn được khoanh tròn bằng bút đỏ bút xanh.
"Thầy cô đã khoanh vùng trọng tâm cho chúng ta trước rồi, còn lược bỏ hẳn mấy chương không quan trọng nữa đấy——Lộ Mãn, hôm đó chẳng phải mày cũng hiếm hoi lắm mới đến lớp sao?"
Lộ Mãn xòe tay: "Tụi mày không xem nhóm của Sửu Thần à?"
Ba người bạn cùng phòng ngớ người, họ nhìn nhau rồi kinh ngạc nói: "Đến nước này rồi mà mày còn xem á?"
"Lộ Mãn ơi là Lộ Mãn, chú ý tiết chế đi, hại thân đấy."
Lưu Ngọc Kỳ đau khổ nói: "Mày có cặp song sinh rồi còn xem cái thứ này làm gì! Tuần thi rồi mà mày còn cai không được hả!"
Ngô Liêu nháy mắt tinh nghịch và tặc lưỡi: "Chúng mày không hiểu đâu. Mày cùng lắm là làm chút thủ công thôi, còn thằng này là xem như khóa học ấy chứ. Đây chẳng phải cũng là một cách ôn thi sao?"
Lộ Mãn đen mặt: "Sửu Thần ngoài mấy trò sắc sắc ra thì thỉnh thoảng cũng làm việc tốt đấy. Anh ta nhắc nhở rồi, Bí thư Đồ đã đặc biệt họp với các thầy cô, ý của Sửu Thần là——tốt nhất đừng quá tin lời thầy cô, vì đứng đầu Tứ đại ác nhân của Đại học Sư phạm Tân Hải không phải là chuyện đùa đâu."
"Kệ đi. Chiều nay thi nốt môn chuyên ngành cuối cùng rồi, thi xong xõa thôi!"
Cho đến khi Khoa Văn bắt đầu thi, bài thi được phát đến tay mọi người.
Các câu hỏi phía trước khá thông thường, hơn nữa đều nằm trong phạm vi trọng tâm mà thầy cô đã khoanh.
Học sinh các lớp đều vui vẻ làm bài.
Nhưng phần này chỉ có 40 điểm.
Phần còn lại là một câu hỏi lớn chiếm trọn một mặt giấy thi.
【Những chương nào của môn học này không được khoanh trọng tâm, vui lòng luận bàn về nội dung chính. (60 điểm)】
[6 nhà văn Trung Quốc thời kỳ hiện đại: Lỗ Tấn, Quách Mạt Nhược, Mao Thuẫn, Ba Kim, Lão Xá, Tào Ngu]