Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 435: Đừng làm các cô bé ấy đau lòng

Sáng sớm tinh mơ, trước cổng Tây Đại học Sư phạm.

Hai nhà họ Lộ và họ Cố chặn một bạn sinh viên để nhờ cô bạn chụp giúp vài tấm ảnh chung.

Tạm biệt người nhà, Lộ Mãn dặn dò vài câu phải cẩn thận. Liễu Tĩnh đã ngồi vào xe nhưng vẫn thò tay ra ngoài cửa sổ nắm lấy cổ tay Lộ Mãn.

"Thằng nhãi ranh, làm việc gì cũng phải biết chừng mực."

Lộ Mãn cười: "Mẹ, mẹ yên tâm đi. Quỹ đen của con trai mẹ chỉ có chất cao thêm thôi chứ không lỗ đi đâu."

"Mẹ không nói cái đó."

Liễu Tĩnh dùng ánh mắt trịnh trọng khuyên nhủ Lộ Mãn: "Đừng làm các cô bé ấy đau lòng."

Nụ cười của Lộ Mãn tắt ngấm. Khựng lại một chút, anh gật đầu: "Con biết rồi mẹ ạ."

"Nếu con thật sự làm chuyện gì quá đáng thì ba mẹ cũng không đồng ý đâu."

"Chuyện gì? Chuyện gì vậy ạ?"

Lộ Tiểu Sương thò đầu tới. Những lời khó hiểu giữa mẹ và anh trai khiến cô bé cảm thấy mình giống như một chú Teletubbies chỉ biết kêu la: "Mọi người đang nói cái gì vậy ạ?"

"Không liên quan đến con, con cũng phải thi cuối kỳ cho tốt vào."

Lộ Mãn đưa tay xoa đầu em gái: "Nghỉ đông này được thưởng hay ăn đòn, tất cả đều phụ thuộc vào bảng điểm của em đấy."

"Xí, dù sao cũng chắc chắn cao hơn điểm của anh hồi đó!"

Lộ Tiểu Sương nhe răng, rồi có chút không nỡ: "Anh trai, nghỉ đông về sớm nhé."

"Được."

Nhìn theo hai chiếc xe đi về phía Nam khuất dần tầm mắt, Lộ Mãn quay đầu nhìn hai chị em song sinh: "Các em về ngủ tiếp à? Anh phải đến văn phòng bí thư khoa một chuyến để xin nốt giấy nghỉ phép."

"Anh căn bản không đi học, thi cuối kỳ thật sự không sao chứ?" Cố Gia Nhi lẩm bẩm trong miệng.

Miệng thì chê anh xin nghỉ nhiều quá "không học hành gì" vì thực tế là Lộ Mãn dạo này lại phải ra ngoài lo việc làm ăn, nhưng Cố Gia Nhi không thể thoải mái xin nghỉ nhiều như vậy nên ít nhất là trước Tết sẽ rất ít khi gặp được anh.

"Em không biết rồi, một tuần trước kỳ thi là đủ để tạo nên kỳ tích."

"Lộ——Mãn——"

Lộ Mãn đang giải thích thì nghe thấy có người kéo dài giọng gọi tên mình từ phía sau, quay đầu lại thì thấy là bạn cùng phòng và còn có mấy bạn cùng lớp hệ Trung Văn.

"Ồ, tao không nhìn nhầm chứ." Lộ Mãn cầm điện thoại lên nhìn thời gian rồi trêu chọc: "Mấy vị khách quý bình thường đến giờ học sớm cũng không dậy nổi, hôm nay là bị ai nhập rồi?"

"Tuần thi cuối kỳ đó đại ca!"

Mấy người bạn cùng phòng đều đeo túi xách kẹp sách vở. Lưu Ngọc Kỳ thở ra một hơi lạnh: "Đau khổ quá, trời lạnh thế này mà sáng sớm đã phải dậy chịu rét nên đầu óc đều đóng băng hết cả rồi, cảm giác tốc độ học thuộc bài cũng đóng băng luôn."

"Đóng băng rồi cũng phải học." Trần Uy lẩm bẩm: "Cả học kỳ lên lớp toàn ngủ, bây giờ có hai ba tuần, học tủ một chút là có thể thi được điểm trung bình rồi còn chưa hài lòng sao?"

Lộ Mãn nhún vai nói: "Học kỳ ở Đại học ấy mà, hai mươi mấy tuần đầu giống như ngâm chân trong nước nóng vậy, thoải mái lắm."

"Sau đó tới tuần thi là bắt chúng ta uống hết chỗ nước ngâm chân trước đó."

Biểu cảm trên mặt các bạn học khó nói nên lời, nhưng nghĩ kỹ lại thì ví von này quả thực rất đúng.

"Bụp!" "Bụp!"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người đấm vào lưng anh một cái. Hai chị em như áp giải tội phạm mỗi người khống chế một cánh tay của Lộ Mãn.

"Anh!"

"Có thể đừng ghê tởm như vậy được không!"

Các bạn học hệ Trung Văn nhìn nhau ngơ ngác. Cảnh nam nữ trêu chọc nhau thì thấy nhiều rồi, dù là một chàng trai đùa giỡn với hai cô gái ở Đại học Sư phạm Tân Hải cũng coi như chuyện thường. Nhưng mà...

Lộ Mãn lại cười đùa vui vẻ với một cặp chị em song sinh xinh đẹp tuyệt trần giống nhau như đúc.

Thật là chuyện xưa nay chưa từng nghe chưa từng thấy.

"Khụ khụ." Ngô Liêu liếc mắt về phía nam: "Lộ Mãn, vừa rồi là người nhà mày à? Tao thấy có chiếc xe hiệu Volkswagen."

"Ừm." Lộ Mãn thầm nghĩ mẹ vợ tương lai cũng là người nhà, không sai vào đâu được.

"Volkswagen mà cũng có loại xe địa hình này cơ à?"

Ngô Liêu tặc lưỡi nói: "Chắc không phải mày đổi xe mới cho nhà đấy chứ?"

"Tao tiếc tiền lắm, không đổi đâu."

"Không phải chứ, Volkswagen thì đắt đến mấy đâu. Xe con Passat cũng chỉ mười mấy hai chục vạn, Lộ Mãn mày kiếm nhiều tiền thế rồi mà đến Volkswagen cũng tiếc mua à?"

"Mày cứ tìm thử Touareg đi, tao không nói thẳng đâu." Lộ Mãn chào hỏi rồi chuẩn bị chuồn: "Sợ ảnh hưởng đến tình cảm thuần khiết giữa các bạn cùng phòng——nhớ tìm thêm chữ 'V8' vào nhé."

...

Trên lầu hành chính.

Lộ Mãn đi đến trước cửa văn phòng của Bí thư Đồ Lĩnh Hàng thì vừa đúng lúc một học tỷ trong hội sinh viên đang bị mắng té tát.

"Ảnh mờ tịt thế này mà cũng đưa cho tạp chí được à? Có não không đấy!"

"Còn nữa, cô chụp cái gì thế hả? Viện trưởng không ở chính giữa ảnh mà lại để phó giáo sư bên cạnh ở giữa, cô nghĩ cái gì đấy hả? Hả? Nghĩ cái gì!"

Học tỷ Khoa Văn bị mắng đến không dám thở mạnh. Bên cạnh là phòng trực của Hội Sinh viên có hai ba sinh viên thò đầu ra nghe ngóng động tĩnh.

Có lẽ là cảm thấy bị mắng trước mặt mọi người thì mất mặt nên học tỷ tủi thân bĩu môi và đi đến trước cửa định đóng cửa lại.

Liền nghe thấy tiếng quát nghiêm khắc của Đồ Lĩnh Hàng: "Làm gì đấy? Mở cửa ra!"

Vẻ mặt học tỷ càng thêm u uất, chắc trong lòng không biết đã chửi thầm Đồ Lĩnh Hàng bao nhiêu lần rồi. Mắng sinh viên mà còn để cả lầu nghe thấy, cái danh "Tứ đại ác nhân" của Đại học Sư phạm Tân Hải này trao cho ông ta là xứng đáng.

Giọng điệu của Đồ Lĩnh Hàng dịu lại một chút: "Cô nhớ kỹ. Dù ở trường hay sau này bước ra xã hội, nam nữ ở chung một phòng cũng không cần biết tuổi tác chênh lệch bao nhiêu, nhất định——phải mở cửa nói chuyện."

"Đây vừa là bảo vệ bản thân cô, cũng là bảo vệ đối phương."

"Vâng..." Trong giọng nói của học tỷ nghe ra rõ ràng sự không phục.

Đồ Lĩnh Hàng phất tay bảo cô ta về trước.

Không xét đến những lời đồn đại về Bí thư Đồ, xét về sự việc này thì hành động đó vẫn không có gì đáng chê trách.

Lộ Mãn đợi nửa phút rồi tiến lên gõ cánh cửa đang mở.

"Vào đi."

Đồ Lĩnh Hàng thấy anh thì lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười hòa nhã, khóe mắt hằn lên một đống nếp nhăn.

"Chào Bí thư ạ."

"Lộ Mãn à, đến rồi à, ngồi xuống nói chuyện——có ai không, lấy cái cốc sứ trắng rót cho cậu ấy cốc nước."

Lộ Mãn lấy giấy xin phép nghỉ học ra đưa lên bàn của Đồ Lĩnh Hàng và nói đơn giản về ý định của mình. Gần cuối năm, công việc của hai dự án càng thêm nhiều và phức tạp nên anh cần phải xin nghỉ dài ngày hơn.

"Được, môn chuyên ngành của khoa không cần cậu lo. Tôi sẽ dặn dò, điểm chuyên cần vẫn cho bình thường, nhưng điểm thi thì cậu phải tự cố gắng bằng thực lực của mình."

Đồ Lĩnh Hàng tiện tay vuốt ve tượng tỳ hưu mạ vàng trên bàn: "Nhưng mà cậu có thời gian thì nên đến lớp nhiều hơn mà làm quen với các thầy cô. Sau này biết đâu còn có dịp qua lại nên cũng coi như không uổng công học Đại học, quen biết thêm nhiều mối quan hệ."

Ông vừa nói vừa kéo ngăn kéo lấy ra hai chiếc huy hiệu trường: "Xem cái này này."

Lộ Mãn liếc mắt nhìn. Hai chiếc huy hiệu này trông có vẻ cũ kỹ vì bề mặt đồng đã có chút gỉ xanh, kiểu dáng thì cổ điển: "Trông như là huy hiệu phiên bản đầu tiên."

"À, đúng rồi, chính là phiên bản đầu tiên đấy."

Đồ Lĩnh Hàng cười ha hả: "Thời tôi học ở sư phạm, khóa đó ấy, nhân vật phong vân xuất hiện như nấm sau mưa."

"Trong đó có ba người được công nhận là xuất sắc nhất, các sinh viên khác đặt cho họ một biệt danh gọi là 'Ba chàng lính ngự lâm'."