"Linh Y, Gia Nhi, ba mẹ ngày mai vừa sáng là về nhà rồi đấy."
Bữa tối được dùng tại một quán ăn đồng quê, Văn Nghệ dặn dò hai cô con gái song sinh: "Các con cuối kỳ cố gắng lên, tuần thi đừng lơ là, bớt cãi nhau và bớt chạy lung tung đi."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi cúi gằm mặt tập trung ăn cơm.
"Linh Y, món sườn xào cay này có vẻ ngon đó."
"Ừm, có cay lắm không?"
"Vậy chị nếm thử một miếng xem?"
"Sao em không nếm trước đi!"
Cố Gia Nhi gắp một miếng rồi cẩn thận đưa lên miệng, răng khẽ cắn xé một chút thịt.
"Xì——cay quá!"
Cố Gia Nhi không định ăn nữa nên thuần thục ném miếng sườn vào bát Lộ Mãn.
Cố Linh Y bên cạnh thấy vậy thì đôi đũa đang gắp sườn của cô cũng dừng lại giữa không trung, rồi cũng nhanh chóng gắp miếng sườn của mình vào bát Lộ Mãn.
"Cố Linh Y! Cố Gia Nhi!" Ngồi đối diện, Văn Nghệ liên tục giật giật mí mắt.
Cố Gia Nhi rụt cổ lại rồi ngoan ngoãn thò đũa vào bát Lộ Mãn gắp sườn trở lại.
Lộ Mãn giơ đũa lên rồi liếc mắt nhìn Cố Linh Y. Cô nàng lườm anh một cái và quay mặt đi: "Không sao, em có ghét bỏ anh đâu."
Lộ Mãn lúc này mới động đũa gắp sườn trả lại cho cô nàng.
Ngẩng đầu lên, anh phát hiện hai bà mẹ đều đang nhìn chằm chằm bên này.
Lộ Mãn giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục gắp thức ăn.
"Haizz." Liễu Tĩnh thấy hai cô con gái song sinh này đối xử với con trai mình như vậy thì trong lòng lo lắng thở dài.
Cố Ngạn uống một ngụm trà rồi tùy tiện hỏi Lộ Mãn: "Tiểu Lộ à, công ty của con định đối phó thế nào?"
Văn Nghệ nghi hoặc: "Hôm nay ông đến công ty Lộ Mãn là đã xem cái gì?"
"Thì...công việc hậu trường của webgame nông trại."
Cố Ngạn chột dạ lại nhấp một ngụm trà.
"Ông thật sự tìm Lộ Mãn để sửa dữ liệu tài khoản của mình hả?" Văn Nghệ nheo mắt.
"Đâu có. Tôi là loại người trộm gà bả chó sao?"
Cố Ngạn không giữ được mặt mũi nói: "Chỉ là bảo Tiểu Lộ cho thêm chút hạt giống phân bón, còn mấy thứ lặt vặt khác không đáng tiền."
"Mẹ ơi, mẹ ơi!"
Cố Gia Nhi bỗng nhiên hưng phấn chen vào: "Con nghĩ ra một cách có thể khiến ba cai nghiện game hoàn toàn rồi!"
"Ồ?"
"Để anh ấy thật sự sửa đổi dữ liệu cho ba, tất cả đều điều chỉnh lên giá trị tối đa 999999."
Cố Gia Nhi cười tươi rói, nhưng trong mắt người ba Cố Ngạn thì cô con gái út này bây giờ chẳng đáng yêu chút nào.
"《Nông Trại Song Tử》 vốn dĩ là dựa vào việc từ từ thu hoạch và thu thập để từng chút một tích lũy cảm giác thành tựu. Hơn nữa chính vì khó khăn lắm mới có được nên khi bị người ta trộm rau sẽ cảm thấy rất tiếc."
Cố Gia Nhi từ tốn nói: "Nếu trực tiếp sửa dữ liệu đầy giá trị, những niềm vui này cũng sẽ không còn nữa."
"Đạo lý là như vậy." Cố Ngạn gật đầu đồng ý: "Lúc chơi trộm rau, giao diện bên cạnh cũng giới thiệu mấy game nhỏ. Tôi cũng thử chơi thì thấy điểm danh mấy ngày tặng cái gì đó, tôi không có động lực mỗi ngày đều online điểm danh. Nhưng rau của mình bị trộm bị mất mát thì tôi không chịu được, luôn muốn canh giờ lên xem để giữ vườn rau."
"Ừm." Cố Linh Y khẽ nói: "So với những phần thưởng có thể dễ dàng đạt được bằng nỗ lực, mọi người trân trọng những gì mình đã có hơn. Bởi vì lòng chiếm hữu và mong muốn một viễn cảnh hoàn chỉnh nên tâm lý phòng ngừa bị đánh cắp và mất mát càng thúc đẩy mọi người."
"Khi thiết kế, con cũng nghĩ đến tâm lý 'sợ mất mát' này." Lộ Mãn phụ họa thêm vào: "Vì sợ mất đi nên càng trân trọng hơn."
Cố Gia Nhi cắn đũa không nói gì, ánh mắt trong đôi mắt hạnh có chút mơ hồ.
Văn Nghệ giãn mày và giọng điệu vui vẻ: "Vậy thì phiền Lộ Mãn chỉnh tất cả cho ông ấy lên mức cao nhất đi."
Để khỏi việc chồng bà cứ chọc giận bà, hết lén lút canh giờ mở máy tính thu hoạch rau lại suốt ngày tơ tưởng đến một mảnh vườn ảo. Ngay cả khi bà mặc sườn xám xoay một vòng trước mặt ông ta thì ông ta cũng không hề động lòng. Dám vì game mà lạnh nhạt với bà!
"Đừng, đừng, đừng!"
Cố Ngạn xua tay. Nhưng ông nghĩ một lúc rồi lại trở về giọng điệu thản nhiên: "Không sao, vẫn có thể mở tài khoản mới."
Văn Nghệ khóe môi giật giật và cười như không cười: "Thích chơi đến thế cơ à? Vậy ông cứ ở lại công ty người ta mà chơi đi, ngày mai tôi tự về."
"Ấy ấy ấy! Không phải, Tiểu Nghệ..."
"Ông xem ông kìa, trước mặt các con mà nói năng gì thế?"
Văn Nghệ liếc xéo ông một cái rồi hỏi: "Vừa nãy ông nói công ty của Lộ Mãn cần đối phó với cái gì?"
"Hôm nay đến đó vừa hay gặp công ty bên ngoài liên hệ với Lộ Mãn."
Cố Ngạn nói: "Muốn hợp tác với Lộ Mãn để đưa nông trại vào vận hành dưới sản phẩm của họ rồi mỗi năm chia phần trăm doanh thu, còn có phí bản quyền độc quyền một lần."
"Không cần thiết đâu nhỉ?" Văn Nghệ không hiểu lắm về kinh doanh nhưng cũng biết bán mình là lựa chọn cuối cùng: "Lộ Mãn đang làm ăn phát đạt như vậy, đào vừa trồng xong đã có người muốn hái à? Công ty nào vậy?"
"Penguin." Cố Ngạn nói: "QQ mà chúng ta đang dùng chính là của công ty họ."
Văn Nghệ gắp một miếng váng đậu phụ và chậm rãi nhai.
"Đây là gặp phải kẻ địch mạnh dòm ngó rồi."
"Đúng là dòm ngó." Cố Ngạn cười khà khà: "Bàn hợp tác không thành, họ lại buông một câu xem xét việc mua lại trực tiếp đi."
"Sao lại thế!" Cố Gia Nhi "ơ" một tiếng: "Ý của họ là dù thế nào cũng phải cướp được sao?"
Cố Ngạn thấy những thủ đoạn này không có gì lạ: "Có những người coi việc kiếm tiền như em vợ của mình, bản thân không động vào được thì cũng không cho người khác động vào."
"Phụt..."
Lộ Mãn suýt chút nữa phun cả ngụm trà ra.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt vừa hay chạm phải Cố Linh Y.
Hai người không biết đang nghĩ gì mà ánh mắt chạm nhau rồi vội vàng rời đi, mỗi người lại cúi đầu xuống.
"Bụp" một tiếng, Văn Nghệ đấm một phát vào vai Cố Ngạn: "Trước mặt các con đấy! Ông so sánh thế có được không!"
Lộ Vệ Hoa kịp thời nói: "Con trai, không sao đâu. Con đừng áp lực, mới bắt đầu mà làm được như vậy đã giỏi lắm rồi."
"Vâng, ba ạ."
Lộ Mãn nói: "Giai đoạn đầu xây dựng nền tảng vững chắc thì dù có người nhắm vào cũng không gây ra sóng gió lớn được."
Có một truyền thuyết kể rằng các nhà đầu tư thiên thần ngày nay trước khi đưa ra quyết định thường sẽ hỏi một câu: "Nếu dự án này của bạn bị Penguin sao chép thì bạn sẽ làm gì?"
Cố Ngạn vung tay hào phóng: "Quản lý Lộ, anh cứ yên tâm. Con trai anh có chí, tương lai thành tựu chắc chắn không nhỏ. Chẳng phải có công ty bên ngoài nhắm vào sao, cùng lắm thì đến lúc cần tiền em đầu tư cho Lộ Mãn rồi tính theo tiêu chuẩn thấp nhất mà lấy ít cổ phần thôi."
"Ba?" Cố Linh Y chớp mắt có chút vui vẻ. Lộ Mãn hay gọi ông là đồng chí "Lão Ngoan Cố", nhưng bây giờ hình như ông đã thay đổi và có cái nhìn khác rồi sao?
"Ba!" Cố Gia Nhi vội vàng nói: "Vậy thì cái này không thể tính là anh ấy vi phạm ước pháp tam chương rồi!"
"Ờ..." Cố Ngạn bị phản bác đến á khẩu: "Chuyện này không liên quan đến cái đó..."
"Hơn nữa còn phải xem Lộ Mãn có đồng ý hay không. Nếu như đà phát triển của thằng bé cứ giữ vững như vậy thì cũng không đến lượt ba giúp đâu."
[Ám chỉ Tencent đấy]