Văn Nghệ gấp gọn váy ngủ nhưng kệ chiếc áo sơ mi nam: "Mẹ cất rồi, cái này con cứ giữ đi."
"Dạ." Cố Gia Nhi liếc ngang liếc dọc rồi khẽ lẩm bẩm: "Dù sao cũng có thể mua lại bất cứ lúc nào mà..."
"Cố Gia Nhi?"
"Ơ... Dạ dạ, không có gì đâu mẹ!"
"Bắt Hàm Hàm và Đạo Đạo lại đi dạo với mẹ đi con."
"Vâng ạ... Đạo Đạo đừng chạy! Coi chừng tao trị mày đó!"
Biết mình gây họa nên con mèo mun trắng thoăn thoắt nhảy nhót khắp nhà. Cố Gia Nhi tốn bao công sức mới tóm được nó, cô túm lấy Đạo Đạo đang càu nhàu nhét vào túi mèo.
Rồi đeo dây dắt cho Hàm Hàm, hai mẹ con xuống lầu.
Dưới khu chung cư nhỏ là một quảng trường vườn hoa, vì gió lớn mùa đông nên vắng tanh.
"Tiếc là lần này đến." Văn Nghệ dắt Hàm Hàm chậm rãi đi dạo: "Không được ngắm tuyết rơi."
"Hi hi, mẹ ơi, khi nào có tuyết con chụp ảnh cho mẹ nha~"
"Vậy mẹ có thể vài hôm nữa tuyết rơi lại đến một chuyến được không?"
Văn Nghệ nhìn con gái: "Chẳng bao lâu nữa là đến sinh nhật mười tám tuổi của các con rồi."
"Ừm...hay là thôi đi mẹ." Cố Gia Nhi nhỏ giọng: "Bình thường mẹ cũng bận công việc lắm mà."
"Gia Nhi!" Văn Nghệ tức giận bật cười: "Con được lắm, bây giờ đã quên mẹ rồi hả?"
Tâm tư của con gái bà không cần đoán cũng biết, chắc chắn là muốn đón sinh nhật cùng Lộ Mãn.
Người mẹ già như bà đây chen ngang vào chẳng khác nào một bóng đèn công suất lớn cản trở kế hoạch của con gái mình.
Hai mẹ con định thả Đạo Đạo ra nhưng con mèo này cuộn tròn thành một quả bóng dẹt trong túi nhất quyết không chịu ra.
Hết cách, họ lại dắt Hàm Hàm đi dạo vài vòng rồi tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, mặc kệ Hàm Hàm cào bới bồn hoa tại chỗ.
Từ cuối con đường, hai nhóm người đi tới. Văn Nghệ nheo mắt nhìn rồi "ồ" một tiếng vì toàn người quen cả.
Nhà Lộ Mãn cùng Cố Ngạn vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Một bên khác là Phùng Văn Thu và Lăng Chi đi cùng Cố Linh Y, cô con gái lớn của bà trông có vẻ ủ rũ và bước chân nặng nề.
"Phùng đại mỹ nữ?"
"Văn đại mỹ nữ!"
Đôi bạn thân nhiều năm Văn Nghệ và Phùng Văn Thu từ xa dang rộng vòng tay chạy về phía nhau rồi ôm chầm lấy nhau.
Lăng Chi nắm tay Cố Linh Y và nhỏ giọng nói: "Nếu không phải em và Gia Nhi là chị em song sinh giống nhau như đúc thì chị đã nghi ngờ em là con nuôi rồi đấy."
"Tiểu Phùng, sao hai nhóm các cậu lại tụ tập ở đây thế này?"
"Nhóm của ông Tổng Giám đốc Cố đi xem công ty của Lộ Mãn, còn tớ đưa Linh Y đến phòng thu. Con bé tập đàn piano chuẩn bị cho chương trình biểu diễn lâu như vậy mà kết quả bị Hội Sinh viên trường gạt bỏ rồi."
Văn Nghệ lúc này mới buông Phùng Văn Thu ra và nhìn cô con gái lớn đang ủ rũ: "Linh Y?"
Lăng Chi bất bình nói: "Lý do của Hội Sinh viên trường cũng đặc biệt kỳ quái. Họ nói là lãnh đạo trường được mời vào đêm giao thừa đã thay đổi thành một vị phó hiệu trưởng không thích nhạc đơn giản, vậy cho nên bọn họ vì cái gọi là 'hiệu quả tổng thể của buổi tối' mà đơn phương thông báo tiết mục của chúng ta bị loại bỏ!"
"Hả?" Văn Nghệ khẽ nhíu mày rồi đi tới ôm Cố Linh Y vào lòng: "Mẹ nhớ chương trình của Linh Y là phải qua từng vòng tuyển chọn mà?"
"Vâng, mẹ..." Cố Linh Y khẽ đáp: "Đêm hội giao thừa còn gắn liền với cuộc thi văn nghệ của Hội Sinh viên trường, con đã qua vòng sơ khảo và bán kết, suất diễn trong đêm hội là do con giành được. Nhưng mà..."
"Nhưng đám nhóc ranh con đó chỉ một câu đã phủ nhận quy tắc do chính chúng đặt ra."
Giọng Phùng Văn Thu cũng mang theo tức giận: "Tức đến nỗi Lăng Chi bỏ hội ngay tại chỗ. Trên đường về, cái tên Chủ tịch Hội Sinh viên Trương Lượng còn gọi điện chất vấn Lăng Chi, giọng điệu thì hung hăng mà lại còn ra vẻ quan cách."
"Tớ giật lấy điện thoại, không nói mình là giảng viên mà chỉ bảo mình cũng là người của Đại học Sư phạm Tân Hải, là sư tỷ của con bé."
Phùng Văn Thu tức giận đến bật cười: "Trong điện thoại, hắn ta lại còn mắng ngược lại tớ một trận."
Cố Gia Nhi và anh em Lộ Mãn cũng nhích lại gần Cố Linh Y.
Cố Linh Y lắc đầu: "Em không sao, các học tỷ trong Hội Sinh viên muốn mời em đến dự dạ hội Giáng Sinh của Liên Chi đoàn khoa. Chỉ là hơi tiếc, đã chuẩn bị cho đêm hội giao thừa lâu như vậy."
"Không sao đâu, Linh Y." Cố Gia Nhi tức giận nói: "Sau này hội sinh viên trường có cầu chúng ta đến thì chúng ta cũng không thèm đi!"
Phùng Văn Thu nói: "Tớ định phản ánh với Phòng Công tác Sinh viên rằng một chủ tịch Hội Sinh viên trường ba phần dáng người chưa học được, bảy phần thói quan liêu thì ra trò phết."
"Tiểu Phùng." Văn Nghệ trêu chọc: "Hai người nhà cậu e là còn chẳng có cái uy quan nào lớn đến thế đâu nhỉ."
Hai người lớn tuổi trò chuyện ôn lại chuyện cũ. Cố Linh Y bước đến bên cạnh túi đựng mèo mà kéo khóa ra, cô muốn xoa xoa Đạo Đạo mấy cái.
"Đạo Đạo không chịu ra." Cố Linh Y nhìn con mèo nhút nhát.
Lộ Mãn đi tới ngồi xổm xuống: "Bình thường thôi. Lũ 'anh hùng rơm' đều thế cả, ở nhà nhét không vừa túi nhưng ra ngoài lôi không ra mèo."
Cố Linh Y bĩu môi. Có phải anh ta đang bóng gió gì không?
"Meo~" Đạo Đạo thò vuốt ra và chậm rãi đi ra rồi nhảy lên đùi Lộ Mãn ngẩng đầu đòi bế.
"Thật không hiểu nổi, Đạo Đạo sao lại thích anh đến thế chứ."
Cố Linh Y ở bên cạnh anh vốn dĩ đã kiềm chế được cảm xúc rồi, nhưng đối diện với Lộ Mãn bỗng nhiên lại không kìm được tủi thân: "Tiếc quá... Sao lại có người như vậy cơ chứ."
"Chuyện của chúng ta là chuyện bình thường ở trường Đại học, chuyện của hội sinh viên kia là chuyện hài hước."
Trước mặt mọi người nên Lộ Mãn cũng không dám quá phận động tay động chân với cô mà chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô.
"Cô đọng cuộc sống Đại học thành cốt truyện tiểu thuyết thường là 《Nhật Ký Tình Yêu Vườn Trường Của Tôi》 hoặc 《Trùng Sinh Thành Học Bá Cao Thủ》."
Lộ Mãn dùng lĩnh vực quen thuộc nhất của Cố Linh Y để trêu chọc: "Chủ tịch Hội Sinh thì viên khác rồi. Cuốn của hắn tên là 《Đại Học Của Tôi: Thăng Trầm Chốn Quan Trường》, đúng là tầm nhìn khác biệt."
"Phụt ha ha..."
Cố Linh Y lộ ra một nụ cười: "Cảm ơn... anh."
Lăng Chi đứng một bên nhìn rồi không ngừng thở dài.
Hai người này tình huống dây dưa với nhau càng ngày càng nguy hiểm rồi.
Cố Linh Y sẽ vô thức bộc lộ sự yếu đuối trước mặt Lộ Mãn. Mà Lộ Mãn lại có thể dùng cách hiểu cô nhất với tốc độ nhanh nhất để an ủi Cố Linh Y.
Nói cách khác, cả hai người cung cấp cho nhau giá trị cảm xúc bổ trợ nhất, đã có sự ăn ý về tình cảm vượt xa mức bạn bè thông thường.
Đau đầu quá. Lăng Chi buồn bã không thôi và trơ mắt bó tay hết cách.
Lúc này, Cố Gia Nhi kéo khóa một bên túi đựng mèo: "Anh ơi, que trêu mèo của anh đây."
Lộ Mãn muốn ở cùng hai chị em song sinh chứ không chỉ muốn chơi với Đạo Đạo. Anh ta nhìn quanh vừa hay thấy một con chó ngốc ở gần đó.
"Hàm Hàm, Hàm Hàm, lại đây một chút."
"Gâu?"
"Gia Nhi, cho anh mượn một cái dây thun." Lộ Mãn chìa tay về phía Cố Gia Nhi.
"Đây anh ơi."
Lộ Mãn định buộc dây thun vào đuôi Hàm Hàm.
"Lộ Tiểu Mãn!"
Cố Gia Nhi nhanh chóng giật lại dây chun: "Anh làm gì đấy!"
"Quá rõ ràng rồi còn gì." Lộ Mãn chỉ chỉ con Husky Hàm Hàm đang trợn tròn đôi mắt ngây thơ nhìn hai người.
"Không được! Đừng hòng! Miễn bàn!"
Cố Gia Nhi tức điên lên. Tên xấu xa này lại dám buộc dây thun của mình lên người Hàm Hàm!
"Vậy em cho anh mượn tạm một sợi dây nào đó đi."
Lăng Chi liếc mắt rồi tùy tiện lấy ra một sợi dây đeo thẻ: "Hội Sinh viên trường phát, còn chưa kịp vứt. Cầm lấy mà dùng cho chó đi."
Lộ Mãn nhận lấy dây đeo rồi buộc cây trêu mèo vào đuôi Hàm Hàm.
"Gâu gâu gâu!"
Cảm thấy phía sau nặng trịch, Hàm Hàm lảo đảo bước vài bước tại chỗ quay lại cắn đuôi mình.
Cây trêu mèo vì thế mà lắc lư loạn xạ khiến mắt Đạo Đạo sáng rực lên, nó "meo meo" một tiếng rồi bị thu hút mà nhảy nhót theo sau Hàm Hàm.
"..." Lăng Chi cạn lời nhưng cũng phải phục.
"Phải nói không hổ là cái đầu có thể phát triển ra game ăn khách, đúng là nhanh nhạy."
